Tôi vừa đi vừa suy
nghĩ miên man như thế, quên cả hoàn cảnh thực tại của bản thân mình.
Tự nhiên thấy thương
thương điều gì đấy mơ hồ chưa rõ nghĩa. Hóa ra tôi là phần hậu duệ, tinh hoa
của quốc gia vĩ đại ấy còn sót lại? Một
lãnh thổ rộng lớn giống như trong chuyện “Miếng da lừa” của Ban zắc, sau mỗi
điều ước lại thu hẹp dần lại?
Cho đến bây giờ còn
dải đất chật hẹp này, chênh vênh trên bờ biển Đông.
Không rõ bây giờ và
sau này nữa, còn bao người phải vượt biển ra đi vì bị dồn đến bước cùng đường?
Một số phận vừa điêu
linh, vừa kiên cường, hào dũng của bao thế hệ sinh ra trước cuộc đời tôi?
Chính tôi cũng không
hiểu vì sao với thân phận mình của tôi khi ấy, tôi lại nghĩ đến những điều xa
xôi, diệu vợi chả dính gì đến mình lúc đó?
Gia đình tan tác, mỗi
người một phương.
Con đường tôi đang đi
như thể con đường vô định, chưa biết bến bờ nơi đâu?
Tuổi trẻ ngây thơ
trong sáng, vô tư hay sự hiểu biết hạn hẹp, không đủ giúp tôi nhận chân giá trị
những điều bất hạnh đang xảy ra?
Hay còn người hay mơ
mộng viển vông, quá nhậy cảm để liên tưởng những chuyện không đâu vào đâu?
Tư tưởng và ý nghĩ con
người quả là quá phức tạp.
Nhiều khi nó dẫn dắt
luồng suy tư chệch khỏi hoàn cảnh và số phận.
Ra khỏi những khuôn
định thông thường.
Nó là con ngựa bất
kham, có lúc không chịu tuân theo ý chí chủ nhân của nó.
Tôi tự cảm thấy ân
hận, xấu hổ vì những ý nghĩ vơ vẩn, nông nổi của mình.
Cắm cúi đi.
Đến đồi Cây Me thì
trời xập tối.
Chỗ này ngang với khúc
sông đêm nào nhà tôi ghé lại hồi tản cư. Nơi ấy có người đàn bà ngồi khóc bên
chiếc quan tài của chồng vì chưa nhờ được người mai táng cho người xấu số mồ
yên, mả đẹp.
Bố tôi phải dừng
thuyền vào làng tìm người giúp người ta..
Đã gần mười năm trời,
sao hình ảnh ấy cứ khắc sâu vào trong trí nhớ của tôi?
Có cảm tưởng tiếng
khóc nỉ non của người xa lạ vẫn vương vấn trên cánh đồng. Ý nghĩ ấy khiến tôi
chột dạ.
Có lẽ tôi nên tìm một
chỗ nào nghỉ qua đêm, không thể tiếp tục hành trình trong đêm như dự định ban
đầu.
Đi đêm như thế tránh
được cái nắng gay gắt ban ngày, nhưng rất dễ lạc đường, mất phương hướng lại
rủi ro bất ngờ không lường trước được.
Đang thời cuộc đấu
tranh giữa hai con đường, ai thắng ai vào giai đoạn quyết liệt. Nơi đâu cũng
canh gác, đề phòng nghiêm ngặt. Người ta nói bọn Mỹ ngụy trong nam đang âm mưu
tung biệt kích, gián điệp ra phá hoại miền bắc xã hội chủ nghĩa. Bọn phản động,
ngụy quân, ngụy quyền đang chờ thời cơ ngóc đầu dậy. Rất nhiều kẻ địch âm thầm
trong bóng tối, cả hiện thực, lẫn tưởng tượng ra.
Nói chung cần “cảnh giác
cao độ, ý chí cách mạng không bao giờ lơi lỏng, không bao giờ thừa”!
Đi ban ngày còn đỡ, đi
đêm dễ bị xét hỏi lôi thôi. Không chừng bị bắt vì không có giấy tờ “Căn cước
bất minh”.
Giữa đường giữa chợ
này, nào ai biết tôi là ai? Giả dụ có người biết, người ta cũng sợ liên lụy lôi
thôi. Người ta cũng có thể ngứa mắt về thân nhân, lai lịch của tôi. Sự nghiêm
trọng ấy rất có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Nghĩ tới đây tôi quyết
định tìm một chỗ nghỉ qua đêm, sớm mai đi tiếp.
Không nhớ được chỗ nhà
quen bố tôi từng một lần dẫn tôi đến. Có thể làng xóm ở đây có nhiều thay đổi,
khó nhận ra chỗ cũ. Cũng có thể đêm tối, không tìm ra nhà quen.
Tôi đánh bạo vào một
nhà ở đầu xóm.
Hình như vợ chồng chủ
nhà đang có việc gì rất vội, nên không căn vặn. Chỉ hỏi qua loa:
“Đi đâu?” Tôi nói “
Cháu về nhà bị tối giữa đường, sợ lạc không dám đi”
Người chồng có vẻ xuề
xòa, dễ tính:
- Vậy ở đây với cô
chú, mai hãy đi.
Người vợ xem ý cẩn
thận hơn bảo:
- Biết người thế nào
mà nhà bảo nó ở lại?
- Ùi dào, tôi nom mặt
tôi biết nó con nhà tử tế, không trộm cắp gì đâu. Mà mình có gì mà sợ mất chứ?
Đang không nhờ được người, may gặp nó đây bảo luôn nó đỡ một tay..
Người vợ không nói gì,
nhưng có vẻ miễn cưỡng.
Người chồng hỏi tôi đã
ăn uống gì chưa? “dạ cháu ăn rồi!”. Tôi nói dối họ như vậy chứ thực ra bụng tôi
đã có gì bỏ vào đâu? Tôi đang đói cồn cào. Những thứ mang theo ăn đường tôi đã
ăn hết từ buổi trưa nay dọc đường rồi.
Giá như người vợ vui
vẻ như ông chồng, có lẽ tôi đã nói thực.
Ở tuổi tôi người ta
nói đang tuổi ăn tuổi ngủ. Đến bữa bạch định thế này là chuyện bần cùng, cơn
đói sẽ dày vò kinh khủng. Cơn đói có thể xé rách ruột gan không biết chừng.
Vừa may ông chồng bảo
bà vợ:
- Nó nói thế chứ ăn gì
dọc đường? Hàng quán đâu đâu bây giờ cũng dẹp hết, có còn ai bán gì mà bỏ vào
mồm? Thôi chỗ xôi cháy để trong bếp bớt cho nó một ít. Đằng nào con nhà mình ăn
cũng không hết. Thể nào liên hoan xong rồi chả còn thừa khối? Liên hoan vui là
chính, ai người ta cần ăn nhiều? Cơm treo mèo nhịn đói, phải tội mẹ nó ạ!
Lúc bấy giờ tôi mới để
ý đến hai đôi quang gánh đặt trong lòng nhà. Những chiếc mủng mới tinh như mới
dùng lần đầu lót lá, chất đầy xôi, chuối. Xôi thì nắm vắt thành từng nắm như
hồi dân công mang cơm tiếp tế ra mặt trận. Chuối cắt từng chùm bốn năm quả một.
Không biết vợ chồng
nhà ông bà này có công việc gì mà chuẩn bị nhiều chuối, nhiều xôi như thế? Còn
lâu mới đến rằm tháng tám, chắc chắn không phải mang cho trẻ trung thu?
Ông chồng gánh một
gánh, tay xách cái đèn bão, có vòng dây thép uốn bảo vệ xung quanh bóng đèn.
Người vợ cũng đưa tôi một bó đuốc, định cất nốt gánh còn lại. Tôi bảo:
- Cô để cháu!
- Gánh nổi không?
- Dạ được!
Chúng tôi đi ra hướng
nhà ủy ban.Tối nay ở đấy có đám cưới tập thể. Một tiểu đội quân nhân vừa phục
viên, vừa đang tại ngũ tối nay tuyên bố kết hôn tập thể.
Người ta không tổ chức
ăn mặn.
Chỉ có hai gánh xôi và
chuối này cùng ít kẹo lạc, tút thuốc lá, nước chè để liên hoan.
Đời sống mới như vậy
là trịnh trọng rồi. Có nơi người ta “chủ yếu chỉ hát hò, vỗ tay” vui liên hoan
là chính, chả cần ăn uống gì. Người chồng vừa gánh đồ liên hoan vừa nói như
thế.
Về sau tôi mới biết
ông chồng đang phụ trách dân quân, còn bà vợ là cán bộ phụ nữ xã nên mới được
trên tin tưởng, được giao cho trọng trách lo việc “hậu cần” này.
Lần đầu tiên trong
đời, tôi được biết thế nào là đám cưới tập thể, lại theo đời sống mới! Phần
nhiều nghe người ta rỉ tai nhau ở hội hôn rằng, các cặp vợ chồng ấy do tổ chức
giới thiệu. Đã là tổ chức giới thiệu đương nhiên là xứng đáng, là tốt đẹp rồi.
Đến lúc cô dâu chú dể
ra mắt thiên hạ tôi mới thấy thật băn khoăn. Hình như có cái gì đó khập khiễng,
chưa thật hài hòa.
Có chị mặt hoa da phấn
rất xinh, thế nào lại lấy một ông chồng đứng tuổi, mặt rỗ chằng rỗ chịt. Lại có
anh dáng trắng trẻo thư sinh kết duyên cùng chị béo trục béo tròn, người nom
như cái chum. Chỉ có một hai đôi là xứng đôi vừa lứa!
Thời dân chủ rồi,
không có chuyện cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Ý kiến của tổ chức đương nhiên là
phục tùng tối cao. Dù có nghĩ thế nào cũng không ai nói ra mồm. Hát ví, hát đối
đáp, hát chèo, cải lương.. Thôi thì vô vàn tiết mục. Vỗ tay như pháo ran, rung
chuyển cánh đồng, bờ tre, bãi mía..
Tôi cảm nhận có cái gì
đó rung chuyển còn sâu xa hơn, nhưng nó là cái gì thì chưa nghĩ ra được.
Tôi như tạm quên đi
nỗi cơ cực dọc đường. Quên hoàn cảnh éo le sắp tới của mình. Mọi người vỗ tay,
tôi cũng vỗ tay.
Tôi trải qua một đêm
dọc đường như vậy. Một thoáng vui, dằng dặc nỗi buồn..
Ngày mai còn nửa chặng
đường về nơi chốn cũ chờ tôi học hành ở phía trước. Còn những khắc khoải lo âu,
mong ngóng về cha mẹ, anh chị em của mình.
Tôi biết chặng đường
ấy còn rất dài và còn nhiều thử thách..
( Còn nữa..)
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét