Giờ người ta nghe Siu nợ. Mình chỉ hơi ngạc nhiên chút chứ không trách cứ gì Siu, thậm chí là thương cảm.
Siu là người có cá tính đẫm chất núi rừng: phóng khoáng, hồn nhiên và man dại. Kiểu như thế, khó làm kinh doanh. Vì kinh doanh không phải là vùng đất hứa cho cái sự hồn nhiên và khoáng đạt. Chưa kể là, cái tạng của Siu dễ rơi vào những đam mê khó dứt bỏ, một phần bởi sự hạn chế của nòi giống và điều kiện cộng đồng.
Siu được biết đến vào cuối những năm 90 bằng thứ âm nhạc của Nguyễn Cường và nói không ngoa, cô là một nhánh riêng độc đáo của nhạc Việt. Ngoại hình quá khổ, không xinh nhưng có duyên nhờ sự tự nhiên và đôi khi nghịch ngợm trên sân khấu. Tuy nhiên, khán giả của cô ngày ấy phần lớn ở Hà Nội trong khi cô một mình khăn gói vào Sài Gòn cùng một gia tài là sự đổ vỡ. Khẳng khái và thiếu khôn khéo đã làm Siu mất đến mấy năm để định hình với Làn Sóng Xanh mà gần như không có bất kỳ sự trợ giúp từ ai.
Đồng ý, có đôi chỗ Siu phát âm chưa chuẩn nhưng đặt trong hoàn cảnh của Siu thì rất dễ để chia sẻ hay thậm chí cái cho là ngọng ấy, chính là "đặc sản" của Siu Black. Cơ bản là ở tinh thần hát máu me, say đắm thì khó ai bì được.
Cái dở của Siu hay cũng chưa hẳn của Siu là đường hướng âm nhạc, những album của Siu không thành công, không mới mẻ và có chút gì đó hơi cạn và chông chênh dù những gì cô trình diễn ở sân khấu lại rất đầy. Siu thiếu người kèm cặp cho cô hay chính cô bất cần điều đó, Siu đi một mình, hay dở gì cũng là ta chứ không phải nhờ cậy ai.
Một điểm cộng cho Siu nữa ở chỗ tư duy âm nhạc, có thể không bằng các "cây đa", "cây đề" khác nhưng thứ âm nhạc mà Siu hát không có tính bình dân, phổ cập mà ít hay nhiều nó khá kén người nghe. Bằng chứng là Siu hiếm khi nhận show ở miền Tây mà đơn giản bởi có những lần cô đi diễn ở đó, họ không biết cô hát cái gì. Điều đó làm Siu cụt hứng và có chút mặc cảm.
Giờ thì người ta nghe Siu nợ. Mình chỉ hơi ngạc nhiên chút chứ không trách cứ gì Siu, thậm chí là thương cảm. Một người đàn bà Ba Na giữa thành phố này, một mình gây dựng và một tay lo cho ngần ấy con người. Thế đã là giỏi.
Liên hệ qua ngôi sao Đan Trường, mình càng thương Siu nhiều hơn và rất không thích cái kiểu khai thác nợ nần của một số tờ báo.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
![Rên rỉ trước khi hành động
@[100003154504040:2048:Thanh Ha Le] về nhà dúi cho chị vợ cuốn “Cẩm nang vợ chồng” và nháy mắt đầy ngụ ý :
- Chuyện gì vậy anh? - Chị vợ hỏi.
- À em mở trang 59, mục 7 nhé!
- Xem nào! Cảm hứng về chuyện ấy của người chồng tăng đáng kể nếu trước đó người vợ biết rên rỉ. Hí hí, hay nhỉ, thế mình thực hành ngay anh nhé.
- Ừ, chờ tí, anh đang khởi động! - Anh chồng cười.
- Xong chưa anh?
- Rồi, em… đi!
Và chị vợ bắt đầu rên rỉ:
- Chưa bao giờ tình trạng tăng giá lại khủng khiếp như bây giờ. Thịt mông sấn tăng thêm vài đồng nữa là em sẽ phải chuyển sang mua thịt rọi…
Từ nay không ăn gạo ngon mà ăn gạo dỡ vì giá quá cao. . .
Hôm nay, hàng xóm tiếp tục quăng rác sang cổng nhà mình. Em đếm được 3 con chuột chết…ư . . . ư . . . ư. . .](https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-prn1/s403x403/602691_1398672833685865_328149253_n.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét