Chương 2 : Tôi từng là học sinh ngoan
Tôi chưa bao giờ nghĩ
đến việc mình sẽ biến mất khỏi cõi đời này nhanh chóng như thế. Vào mùa đông
năm 1997 đó, tuổi thơ đã hoàn toàn lìa bỏ tôi, mà tôi không nhận ra. Trong
nhiều năm trời, tôi đã là một cô bé khá hạnh phúc. Tôi không thiếu thốn gì cho
đến năm lên chín.
***
Eundeok, thành phố quê
hương tôi nằm ở vùng cao phía đông bắc của đất nước đầy núi non, cách dòng sông
Đồ Môn chưa đầy 15 km. Dòng sông này là đường biên ngăn cách với Trung Quốc và
Nga. Ở
phía bên kia, chạy xe chừng một giờ là
đến biển.
Vào
mùa đông, trời lạnh như cắt thịt, tuyết đọng suốt nhiều tuần lễ dưới bầu trời
xanh mênh mông. Đôi khi để đến trường, tôi phải vượt qua tấm khăn trải bàn
trắng muốt ngập lên đến ngực ấy. Ngược lại, trời luôn nóng và ẩm vào dịp sinh
nhật tôi lúc giữa mùa hè. Đó cũng là ngày kỷ niệm được giải phóng khỏi quân
Nhật chiếm đóng năm 1945, một ngày lễ lớn.
Cho
dù có nhiều nhà máy bao quanh, nhưng thành phố quê tôi không lớn lắm : chỉ
cần một tiếng đồng hồ là đã đi được một vòng thành phố. Ở đằng xa, có thể nhận
ra được vài bóng cây trên dãy núi ở xa nhất, nhưng những ngọn đồi gần đó gần
như đều là đồi trọc, vì cây rừng đã bị đốn để làm củi sưởi.
Trước
khi đến được những tòa nhà đầu tiên, người ta đi qua nhiều vùng mỏ đã trở nên
nổi tiếng, từ khi các nhà lãnh đạo ở Bình Nhưỡng bị thất sủng được gởi đến đây
để trừng phạt. Quân đội có nhiều doanh trại, cơ sở gần đó, cũng như mọi nơi
trên khắp cả nước, vì chúng tôi thường xuyên lo sợ bị Mỹ và đồng minh là Hàn
Quốc xâm lăng.
Những lần leo lên núi để tìm
nấm, tôi nhận ra những nòng súng đại bác được ngụy trang ít nhiều, và đằng xa là trại lính mà chúng tôi cố tránh đi qua vì lính tráng ở đây vốn nhiều
tai tiếng. Họ thường dùng quyền hành của mình để trộm đạo của dân nghèo. Chẳng
hạn khi một toán lính đi qua mặt một người đàn ông đang hút thuốc, họ có thể
đòi người này cho họ cả gói thuốc. Còn nếu từ chối thì hãy coi chừng !
Một
dòng sông chảy ngang qua trung tâm thành phố Eundeok, có một chiếc cầu lớn bắc
qua sông. Đôi khi tôi cũng tắm ở đó. Nhà tôi ở cách con sông chỉ có mười phút
đi bộ. Những tòa chung cư lớn nhất thành phố được xây bằng xi-măng màu xám, với
những balcon sơn trắng hay hồng, cao tối đa năm tầng. Ở đây quảng cáo không hề
hiện diện. Những bức tường hoặc để trần, hoặc đầy những câu khẩu hiệu vinh danh
lãnh tụ Kim Jong Il của chúng tôi. Tòa nhà tôi ở chỉ có ba tầng, những bức
tường đều bị nứt nẻ. Những người hàng xóm bảo, chung cư này trước sau gì cũng
sập.
***
Dù
vậy, vào đầu thập niên 90 tôi cảm thấy khá hạnh phúc. Không có gì vui bằng gặp
lại ba tôi sau giờ học. Đôi khi ba dẫn tôi đi xem phim, nếu ba có được
mấy tấm vé nhờ mối quan hệ ở chỗ làm.
Ba
tôi làm công nhân xưởng sản xuất vũ khí « 20 tháng Giêng » - tên này
được đặt để kỷ niệm ngày Chủ tịch Kim Il Sung, người sáng lập chế độ, đến thăm.
Tại Bắc Triều Tiên, đa số các cơ sở nhà nước đều mang cái tên ghi dấu ngày được
một nhà lãnh tụ đến thăm viếng. Một thói quen kỳ lạ bộc lộ tệ tôn sùng cá nhân,
vẫn được các lãnh đạo duy trì, nhưng sau này tôi mới hiểu được.
Mỗi
lần như thế, ba hẹn tôi trước rạp xi-nê vào cuối buổi học ban chiều. Tôi đến đó
một mình, như người lớn vậy. Nhưng có một tấm vé trong túi chưa đủ : khó
nhất là tìm cho được một chỗ ngồi, vì người ta chen lấn nhau để vào phòng chiếu
phim. Thế là ba nhấc bổng tôi lên, để tôi ngồi trên vai ông, rồi chen vào đám
đông. Những giây phút đó làm tôi thích mê ! Chúng tôi xem
các bộ phim phiêu lưu, có những người hùng chiến đấu với bọn Nhật đô hộ. Viền
quanh màn ảnh là những hàng chữ to tướng kêu gọi : « Tất cả đoàn kết lại phía sau
tướng quân Kim Jong Il ! ».
Cũng
có khi ba đưa tôi đến hàng bán mì lạnh, món đặc sản của thủ đô Bình Nhưỡng.
Chúng tôi mang theo một cái xô, ba tôi hãnh diện chìa ra cho bà bán hàng bốn
tấm phiếu thực phẩm của nhà nước, rồi cha con tôi về nhà thưởng thức món ăn.
Tôi chưa bao giờ được ăn thức gì ngon như thế ! Cho dù không đủ để ăn cho
đã thèm…
Ba
mẹ tôi không hề tưởng tượng được có ngày sẽ bị chết đói, vì cả hai đều xuất
thân từ những gia đình « lý lịch tốt ». Có nghĩa là những người có
người thân giữ các chức vụ kha khá trong quân đội, hoặc trong đảng Lao động
đang điều hành đất nước. Bằng cớ là thời trẻ, ba mẹ tôi đều sống ở Bình Nhưỡng
– chỉ giai cấp ưu đãi mới được cư ngụ ở thủ đô.
Ông ngoại tôi là sĩ quan quân đội, đã từng nuôi những dự định lớn lao cho con gái.
Ông mơ mẹ tôi sẽ được đi học tại trường đại học Kim Il Sung danh giá, ngôi
trường tốt nhất đất nước, chính Kim Jong Il cũng từng học tập tại đó. Để đảm
bảo việc con gái có được điểm cao trong kỳ thi tuyển, thậm chí ông đã tranh thủ
các giảng viên bằng cách tân trang lại sân chơi của trường. Khổ thay, mẹ tôi có
tính cách như con trai, không thích học lên. Bà muốn trở thành tài xế ! Và
hôm đi thi, bà đi trễ…Tham vọng của ông tôi đành sụp đổ.
Kể
từ đó, mẹ tôi tỏ ra có cá tính hết sức mạnh mẽ, nhờ đó mà đã cứu được tôi sau
này. Chính bà là người ra lệnh trong nhà. Bà không cao lớn, nhưng là một phụ nữ
thông minh và kiên định. Khi bị bệnh, gương mặt bà vẫn tươi tắn, không tỏ dấu
hiệu gì khác thường cả. Tôi cũng giống mẹ, khi còn nhỏ điều đó làm tôi bực bội
vì mỗi lần bị ốm nhẹ, chẳng ai tin tôi cả và vẫn bắt tôi đi học. Có lẽ sức mạnh
này đã giúp tôi sống sót, trong khi biết bao người khác đã ngã gục.
***
Tại
Eundeok, mẹ tôi là người nuôi sống gia đình, nhờ việc làm tại bệnh viện của khu
mỏ. Bà mang về những thức ăn thừa từ căng-tin, khiến chúng tôi tránh được cái
đói trong suốt nhiều năm trời. Bà thường phàn nàn là ba tôi thiếu thực tế, cho
rằng ông vừa ngây thơ, vừa không đủ cứng rắn. Trong tấm ảnh cưới, ba trông khá
đẹp trai, nhưng tôi nhớ rằng ở ngoài thì ông gầy hơn. Một hôm, mẹ bảo ba đi
hái trộm bắp trên đồng để có cái ăn. Ông trở về với hai bàn
tay trắng và…không có áo khoác : ông đã để lại chiếc áo khi bị người nông
dân bắt quả tang và dọa sẽ tố cáo. Mẹ tôi giận điên lên !
Tại Triều Tiên, người
đàn ông phải mạnh mẽ nếu muốn được vợ tôn trọng. Cuộc hôn nhân của ba mẹ tôi do
bà ngoại sắp xếp, vào cái thời mà mẹ rời Bình Nhưỡng để đến sống ở Chongjin , thành phố cảng
lớn ở vùng duyên hải phương đông.
Ba tôi không có khiếu
kinh doanh, nhưng nuôi dưỡng một niềm đam mê, đó là viết lách. Tại nhà máy, ông
luôn xung phong viết báo cáo, kẻ khẩu hiệu hay viết những bài tuyên truyền.
Vượt lên tất cả những thứ đó, ba tôi còn là một người có tấm lòng cực tốt, và
với một bé gái như tôi, thế là quá đủ.
Tôi cũng có thể trông
cậy vào chị Keumsun của tôi, nhờ chị bảo vệ trong trường hợp gặp khó khăn. Nếu
bọn con trai chọc phá tôi, chị liền truy đuổi và không ngần ngại lao vào đánh
nhau. Chị Keumsum và tôi không giống nhau, nhưng cũng có lần người ta tưởng
chúng tôi là hai chị em sinh đôi. Chị lớn hơn tôi hai tuổi nhưng lại nhỏ con
hơn, nước da sẫm màu, mắt to, khác hẳn với tôi. Ngược lại chúng tôi có cái mũi
giống nhau, và một tình thân gia đình khó tả. Nhất là chị hết sức cá
tính ! Chị rất tự tin, biết cách lý luận và thuyết phục người khác là mình
có lý. Tại Eundeok, bạn hữu của cha mẹ tôi gọi chị là « cô bé người
lớn », vì cái vẻ nghiêm nghị của chị.
***
Tôi thích đi học, và
là học sinh ngoan. Sáng nào cũng vậy, trời hãy còn tối khi mẹ đánh thức chúng
tôi dậy. Tôi rửa mặt bằng nước lạnh, thường là lạnh buốt vào mùa đông. Rồi
trong khi mẹ chuẩn bị bữa sáng, tôi ủi cẩn thận bộ đồng phục học sinh. Chiếc
váy màu xanh đậm, chiếc áo trắng, và thêm một chiếc khăn quàng đỏ xinh xắn của
Đội Thiếu niên. Tôi còn nhỏ, chưa được quyền mang chiếc huy hiệu có hình Kim Il
Sung mà tất cả người Bắc Triều Tiên đều đeo thường xuyên trên ngực áo, từ khi
được kết nạp Đoàn ở tuổi thanh niên.
Trong ánh sáng chập
choạng của buổi bình minh, tôi đến với các bạn học tại quảng trường lớn ở trung
tâm thành phố. Đúng bảy giờ, chúng tôi khởi hành đi đến trường, xếp hàng theo
từng lớp, nhịp nhàng vừa đi vừa hát các bài ca ngợi lãnh đạo.« Cho dù
còn bé, nhưng tinh thần chúng tôi rất cao ! Chúng tôi luôn sẵn sàng phục
vụ tướng quân Kim Jong Il ! ». Một
trong các bài hát ưa thích của tôi là bài Vạn
dặm để học tập. Bài này kể lại chuyến đi qua các làng mạc và núi non Trung
Quốc của chàng thanh niên Kim Il Sung, khi chiến đấu chống lại người Nhật.
Sau mười phút đi rập
ràng theo kiểu quân nhân, chúng tôi đứng khựng lại muôn người như một trước
ngôi trường, để các giáo viên kiểm tra lại đồng phục. Cuối cùng chúng tôi có
thể vào lớp.
Buổi học luôn bắt đầu
bằng việc đọc nhẩm, thường là một trang sách về thời tuổi trẻ của Kim Jong Il,
mà chúng tôi phải noi gương. Hay là các giai thoại như câu chuyện về bà mẹ ông
là Kim Jong Suk, thu nhặt các hạt ngũ cốc dưới đất, trước cái nhìn tò mò của
con trai.
- Vì sao mẹ làm như thế, mẹ có thiếu thốn gì
đâu ?
- Vì không thể lơ là trước một nguồn tài nguyên
nào, con ạ.
Tôi vẫn không hiểu
được ý nghĩa đằng sau giai thoại, nhưng tôi cố khắc ghi vào trí nhớ, theo yêu
cầu của cô giáo.
Thường thì tôi kín đáo
nhìn một vòng quanh lớp. Chúng tôi có bốn chục đứa, ngồi sau những chiếc bàn kê
dọc trên sàn. Trước mặt tôi, trên bục là chiếc bàn gỗ to của cô giáo, một tấm
bảng đen, và phía trên, Kim Jong Il trong bức ảnh chăm chú quan sát chúng tôi.
Ở cuối lớp là một chiếc lò sưởi mà vào mùa đông chúng tôi có thể hâm nóng các
gà-mên thức ăn cho bữa trưa.
Rồi cô giáo bước vào
lớp. Cô chỉ định một học trò để cao giọng đọc trang sách trước mặt. Môn học về
cuộc đời các lãnh tụ một trong những môn quan trọng nhất, cùng với môn toán,
ngôn ngữ Triều Tiên và đạo đức cộng sản.
Trong giờ học cần phải
giữ im lặng, nghịch ngợm một chút là có thể dẫn đến việc bị sỉ nhục trên
lớp : trước mắt tất cả mọi người, cô giáo đánh chúng tôi với chiếc gậy to
vẫn được dùng để chỉ lên bảng. Hồi đó tôi vẫn nghĩ bạn nào hư thì bị phạt đòn
là bình thường. Phải nói thêm rằng, tôi luôn tránh được hình phạt này, nhờ tôi
là học trò ngoan.
Tuy vậy, tôi không thể
tránh được các buổi tự kiểm hàng ngày được áp đặt mỗi người dân trên đất nước
này, tại nhà máy cũng như trường học. Lần lượt vào cuối ngày, chúng tôi phải
thú nhận các sai trái của mình trước cả lớp. Tôi nhớ lại có một hôm, khi vất vả
làm việc trong vườn rau của cô giáo, tôi đã bực tức thốt lên :
- Hái bắp để làm cái gì chứ, trong khi mình
chẳng được ăn !
- Thái độ cá nhân chủ nghĩa này là không thể
chấp nhận được, trong xã hội Bắc Triều Tiên xã hội chủ nghĩa !
Cô giáo cho gọi tôi
đến, gay gắt mắng tôi như thế, sau khi một bạn học tố cáo.
Hôm sau tôi phải tự
kiểm một cách thảm hại trước cả lớp, trước khi chuyển qua phản công bằng cách
tố lại thái độ không tốt của đứa bạn đã bán đứng tôi. Thành thật mà nói, tôi đã
trả thù với một sự thích thú có phần độc ác, vì tôi ganh tị với cô bạn này. Ba
của con bé ấy làm việc trong cùng nhà máy với ba tôi, nhưng nhận được tiêu
chuẩn thực phẩm cao hơn rất nhiều, do cấp bậc cao hơn.
***
Ở trường, cần phải tôn
trọng tôn ti trật tự. Vào đầu năm chúng tôi « bầu » ra một lớp
trưởng, và những người phụ trách cho mỗi phận sự quan trọng. Về mặt chính thức,
thì đó là các cuộc bầu cử tự do, nhưng chỉ có một ứng cử viên ! Ngày nay
tôi nhận ra trò giả dối đó cũng là hình ảnh của chế độ độc tài vẫn luôn ngự trị
trên đất nước tôi.
Mọi việc diễn ra như
thế này : một ngày trước cuộc bầu cử, cô giáo bí mật gọi tôi đến, có lẽ vì
tôi là học sinh ngoan. Hôm sau vào ngày bầu bán, cô hỏi cả lớp :
- Các em có đề cử ra ứng cử viên nào
không ?
Im lặng. Tôi bèn rụt
rè giơ tay lên nói : « Kim Song Ku », theo như lệnh của cô giáo
đã rỉ tai tôi hôm trước.
- Ai đồng ý ? - Cô hỏi.
Không chút ngần ngại,
cả lớp liền thông qua, và như vậy anh bạn Kim Song Ku đã được bầu lên. Thực tế
thì ba của cậu này là thợ mộc, và chúng tôi nghi rằng ông ấy đã cung cấp cho cô
giáo những đôi đũa gỗ.
Tại Bắc Triều Tiên,
không có phương cách nào để bảo đảm cho sự thành công của con em tốt hơn là
việc tặng quà cho thầy cô giáo. Lại thêm vài điều nữa mà ba mẹ tôi, vốn không
bao giờ đi họp phụ huynh, đã không chịu hiểu cho.
Tuy vậy có một lần
việc bầu cử đã gây ngạc nhiên cho tôi. Cô giáo yêu cầu học sinh bầu ra một
người phụ trách việc quét dọn lớp hàng ngày sau mỗi buổi học. Một phận sự không
lấy gì làm thú vị, nhưng mang lại cho ta ít nhiều uy tín trong trường. Một nam
sinh đứng dậy và đề nghị tên tôi. Tôi cảm thấy mặt mũi đỏ bừng lên.
Hồi đó tôi rất nhát
tiếp xúc với bạn trai, và không nói chuyện với đám con trai bao giờ. Thành ra
tôi chưa bao giờ để ý đến cậu bạn ấy, nhưng kể từ hôm đó tôi bắt đầu âm thầm
ngưỡng mộ cậu. Phù hiệu của bạn ấy mang hai vạch và ba ngôi sao, nghĩa là thuộc
cấp bậc rất cao. Tôi thì chỉ có hai ngôi sao mà thôi.
Các biểu tượng này quy
định thứ bậc trong lớp, người cao nhất là ba sao và ba vạch. Cô giáo chọn ra để
thưởng cho các học sinh ưu tú - đó là các học sinh ngoan ngoãn nhất, hoặc là
thường tự nguyện làm các công việc nặng nhọc. Cô cũng hay dùng để thưởng công
cho các học trò nào mà cha mẹ tỏ ra hào phóng với cô hay với nhà trường. Chẳng
hạn, khi một cửa kính bị vỡ, các phụ huynh đề nghị được trả tiền sửa chữa. Và
thế là cậu con được « thăng cấp ». Tại Bắc Triều Tiên là như thế.
Nhưng rủi thay cho chị Keumsun và tôi, ba mẹ tôi chưa bao giờ hiểu được cái
cung cách này.
Lúc đó tôi tự hỏi,
không biết cậu bạn kia đề nghị tôi vì đánh giá tốt về tôi, hay đơn giản là vì
cô giáo đã ra lệnh cho cậu. Đến nay điều đó vẫn là một bí mật. Tôi không biết
cậu bạn bây giờ ra sao, và có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết được…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét