Thú thật là mấy hôm nay tôi co cụm trong chăn vì ốm, vì rét…vì đủ thứ.
Ngoài đường xe chạy ghê quá, cứ ré lên mà chạy, chắc trên xe lèn cứng người về ăn tết.
Cũng khổ hại thật. Sinh ra cái tết làm cho người ta cứ bấn lên, loạn xị ngậu lên mà suy cho cùng chả đâu vào đâu cả.
Thấy tôi co tôm trong chăn, mụ vợ dẩu mỏ nói chĩa vào cái âm thanh chua như mẻ ngấu: Đi lắm vào để nằm mà rên! Sao không dạy mà nhuộm tóc, cạo dâu rồi com lê cà vạt mà chạy như chó dái như hôm nọ! Trông đẹp chửa? tóc thì nhôm nhôm như tàn nhang cháy rở, râu thì như bàn trải giặt…Chưa nhìn đã …ghét.
Tốt nhất là không đối điều với mụ. Mụ ta còn đang cuống lên. Mồ mả chưa quét dọn sửa sang, cháu lớn cháu bé chạy nhảy nô như quỷ. Chuối năm nay đắt như bạc giả, vừa kén được một nải 60 ngàn về ngâm vào chậu để rửa bụi rồi bày mâm ngũ quả cúng ông bà ông vải, lơ mắt thằng cháu nội lấy dao cau cắt lìa từng quả, nó cứ tưởng như mọi lần mua chuối về nấu ốc nhồi, quả bưởi 40 ngàn đã cất kỹ vào tủ lạnh chờ xếp mâm ngũ quả, bà đi vắng, con cháu ngoại gọi trẻ hàng xóm đến liên hoan sạch. Đài thôn thì oai oái gọi đến lịch ngâm mạ chiêm! Bố khỉ, rét thế này người còn chết huống chi mạ mà cứ réo lên như mất gà…Ngó quanh ngó quất mấy đứa con lớn con bé đi đâu mất tiêu. Loáng cái về nhà vợ chồng vặc nhau một chặp vì công nợ lỗ lãi cuối năm rồi biến mất…Khổ thế! Sao tôi lại ốm lúc này cơ chứ…
Mà ốm cũng phải. Cuối năm công việc lút đầu, chỗ này mời, chỗ kia kéo toàn liên hoan tổng kết bia rượu đổ lên miệng nhau như nước chui hang chuột. Mấy bộ cánh mặc vào lại cởi ra, rồi lại mặc vào, không kịp giặt, người chua như mẻ ngấu. Suốt ngày đi, bắt tay, ôm hôn rồi cuối cùng cũng chả nhớ …hôn vì cái nỗi gì.
Cái không khí nhuốm màu "lửa tắt cơm sôi" mấy ngày trước tết làm mụ vợ tôi hoá điên. Mụ dậm chân bành bạch mà quát cháu, cái roi tre thỉnh thoảng lại hươ lên hạ xuống. Trẻ con cũng là lũ không biết điều, cứ tưởng sau mỗi cái roi quoắn đít là chúng cạch đến…tết sang năm, thế mà vắng người lớn lại chứng nào tật ấy. Chúng tranh nhau mũ Táo Quân đội chạy rình rịch ngoài vườn, bị thu hồi đưa lên ban thờ thì chúng nghênh mặt đứng trực. Hạ xuống đốt nó lăn ra khóc giãy đành đạch bắt đền, nó cứ tưởng nó oai hơn ông Công ông Táo.
Tôi có thằng bạn làm nghề cửu vạn bến xe khách Phủ Lý. Tối nay nó thuê xích lô chở về một cây quất thế rõ to, nó cười rạng rỡ phô mấy cái răng bàn cuốc khủng khiểng mà hét vợ con bê vào nhà. Tay nó cầm can rượu và một tảng thịt bò đỏ hỏn. Con vợ nhà quê khụt khịt phục tòng chồng như trẻ mẫu giáo. Mụ le te chạy như con cung quăng trước sự sai phái quá đáng của thằng chồng rất tinh tướng. Nó quát, nó đe, nó chửi nhưng con vợ vẫn nhăn nhở cười, cái mông vại, cặp vú nở nang đồ sộ cũng hưởng ứng nhịp đi te tái của nó.
Thằng chồng phởn lên lại tuyên bố:
- Mau làm đồ nhắm cho tao uống rượu! Ngoan thì mai tao mua cho cái váy đầm mà diện tết.
Khốn nạn cái thân con vợ, đã lùn lại béo, nhìn trước thấy vú ngần ngật, nhìn sau thấy mông lồng bàn, mặc váy đầm chắc nó thành con Dơi vừa ướt cánh bò lê trên đất.
Khốn nạn cái thân con vợ, đã lùn lại béo, nhìn trước thấy vú ngần ngật, nhìn sau thấy mông lồng bàn, mặc váy đầm chắc nó thành con Dơi vừa ướt cánh bò lê trên đất.
Cả nhà chúng nó cười, tiếng cười vô tư trong sáng theo gió bấc rét cắt thịt bay sang nhà tôi. Sao tiếng cười ấm lòng đến vậy.
Chốn nhà quê là thế, ỏm nhả, tục tằn, có khi nằm trên bụng nhau vẫn cãi nhau nhưng không thâm thù phản trắc nhau, vẫn mơn mởn tồn tại và mơn mởn hạnh phúc.
Cũng cách nhà tôi mấy hàng rậu có một thằng làm quan. Tóc nó trải mượt ruồi không dám đỗ, giầy nó bóng như phết mỡ. Vợ nó son phấn rộn ràng. Sau cánh cửa sắt khoá im ỉm cả ngày không ai nghe bất kỳ âm thanh nào phát ra. Vợ chồng nó anh em ngọt sớt nhưng chồng thì bồ nhí bám như đỉa vì nó làm quan lắm màu mè. Trong cái sang trọng hào hoa ấy nó đang tính toán nát đầu vì bao cái lễ bề trên. Tôi thấy nó ôm bọc ôm đùm loáng cái đi, loáng cái về. Nó về để nhận quà thiên hạ đút lót và lại dùng quà ấy đi cúng tiến quan trên. Cái vòng luân hồi luẩn quẩn ấy là bức tranh tết đang âm thầm diễn ra, cứ đâu chốn phồn hoa đô hội mà nơi thôn cùng xóm vắng này cũng không ít.
Hạnh phúc là cái gì đó khó nắm bắt, nó là lẽ sống người này nhưng không phải người kia. Thế mới biết niềm vui đích thực là một phạm trù mở đối với con người trên cõi thế.
Hạnh phúc là cái gì đó khó nắm bắt, nó là lẽ sống người này nhưng không phải người kia. Thế mới biết niềm vui đích thực là một phạm trù mở đối với con người trên cõi thế.
Trong chăn tôi lặng thầm nghĩ ngợi. Tôi cũng chả biết mình là loại gì…Không ra ông mà cũng chẳng ra thằng. Thôi thì là cái gì cũng phải cố mà sống…Nghĩ vậy nên tung chăn dậy để nghênh mặt như trâu dái, vừa nghĩ vừa viết. Mụ vợ đi qua ấn vào tay cốc nước cam, lại lườm lại dẩu mỏ: Kiếp sau tôi chỉ lấy thằng xích lô cho sướng, nó nhảy lên là đạp chứ không đà đận ẫm ờ …Nhà văn nhà thơ các ông đúng là cái của khỉ của nợ.
Tự nhiên tôi cũng lắp bắp nhắc lại câu nói của mụ: Đúng là của khỉ của nợ …
Lưu Quốc Hòa
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét