Posted on 08/03/2015 by nghiemluongthanh
Các chuyên gia nhận định việc chống lại “giá trị phương Tây” có thể làm hỏng việc nhổ tận gốc tham nhũng và thúc đẩy hòa nhập thế giới của Trung Quốc.
Gần đây, hầu hết những tin tức tại Trung Quốc đã gây ra tâm trạng não nề, chủ yếu do sự trấn áp đang gia tăng của chính quyền đối với những người có ý kiến chỉ trích. Nhưng một số ít nhà quan sát, vốn là các chuyên gia phân tích kinh tế đặc biệt, dường như đã nhận ra rằng cuộc chiến mà các lãnh đạo Trung Quốc thực hiện chống lại chủ nghĩa tự do và các “giá trị phương Tây” đang trực tiếp phá hỏng những nỗ lực của chính Trung Quốc trong việc nhổ tận gốc tham nhũng, thúc đẩy năng lực sáng tạo và khởi nghiệp, hòa nhập với thế giới. Kiểu chính trị thoái hóa của chính thể Trung Quốc sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho công cuộc phát triển kinh tế Trung Quốc.
Với những người mới nhập cuộc, Chính quyền Trung Quốc đã gia tăng sự kiểm duyệt Internet, cản trở và khiến cho các cổng thông tin và trang mạng nổi tiếng – gồm cả Google, Facebook và Thời báo New York – không thể truy cập được.
Hơn nữa, các luật sư bảo vệ quyền con người đã bị tống giam; luật sư nổi tiếng ủng hộ quyền tự do ngôn luận nổi tiếng Pu Zhiqiang đã bị bắt giam hơn 6 tháng nay, trong khi các công tố viên nhà nước cố gắng tạo ra các chứng cớ để chống lại ông.
Cùng với đó, các quan chức cấp cao Trung Quốc đã có những hành động tăng cường kỷ luật chính trị trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc.
Tháng 6/2014, phát biểu tại Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Trung Quốc (CASS), ông Zhang Yingwei- Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương của Đảng Cộng sản Trung Quốc (CCP) nói rằng cơ quan này (CASS), vốn là cơ quan tư vấn chính sách uy tín nhất của Chính phủ Trung Quốc – “đã bị các thế lực ngoại quốc xâm nhập” và “đang thông đồng bất hợp pháp vào thời điểm nhạy cảm về chính trị”.
Ông Zhao Shengxuan, Phó Chủ tịch kiêm Phó Bí thư Đảng ủy của CASS cũng nhấn mạnh rằng CASS sẽ “coi kỷ luật chính trị là một tiêu chí quan trọng nhất trong việc đánh giá các nhà khoa học”. Ngay sau đó, Chủ tịch CASS, ông Wang Weiguang cũng “lớn tiếng” trong một bài tham luận rằng đấu tranh giai cấp sẽ không bao giờ bị dập tắt ở Trung Quốc.
Giới hàn lâm Trung Quốc nói rộng ra đã là đối tượng hàng đầu phải xử lý của thể chế chính trị Trung Quốc trong hành trình đi tìm kẻ thù, với trường đại học thì sa thải các giáo sư dám tán thành tư tưởng “nổi loạn” kiểu như chủ nghĩa hợp hiến. Thậm chí, một tờ báo chính thống của tỉnh Liêu Ninh còn cử các phóng viên giả dạng sinh viên trà trộn vào các trường đại học để phát hiện các giáo sư dám chỉ trích chính quyền.
Một tuyên bố gần đây của Bộ trưởng Giáo dục Trung Quốc Yuan Guiren còn đe dọa gây ra những thảm họa ở quy mô lớn hơn nữa. Ông Yuan khẳng định sẽ không bao giờ cho phép những cuốn sách “cổ vũ các giá trị phương Tây” chui vào lớp học – nhất là những cuốn sách “tấn công hay làm xấu hình ảnh về sự lãnh đạo của Đảng hoặc bôi xấu chủ nghĩa xã hội”. Với cương vị của Yuan, cam kết này có thể trở thành một chính sách chính thức. Hy vọng rằng, vì mục đích của chính Trung Quốc, điều này sẽ không xảy ra.

Sự tấn công gần đây chống lại tự do ngôn luận và các giá trị phương Tây phản ánh thách thức chính trị trung tâm đối với Tập Cận Bình, người đang phải loay hoay tìm cách chuyển biến hệ thống chính trị độc đảng đã bị suy nhược trầm trọng vì sự tham lam và sự bất tín tràn lan, trở thành một hệ thống có trật tự, một thể chế nhất quán về tư tưởng có khả năng thúc đẩy cải cách thị trường và duy trì sự tồn tại lâu dài. Đàn áp quyền tự do, dường như ông Tập tin rằng, có thể tiến hành song song với chương trình chống tham nhũng để thúc đẩy mục tiêu lớn hơn.
Cách nhìn này vừa sai lầm về trí tuệ vừa hoàn toàn không khả thi. Dù có cố gắng thế nào, cũng không thể nhổ bỏ tham nhũng trong hệ thống một đảng mà lại không có tự do báo chí, một xã hội dân sự lành mạnh và hệ thống pháp quyền. Tuy vậy, những thứ quan trọng ghê gớm đó lại chính là những “giá trị phương Tây” mà các đảng viên đang cố gắng xóa bỏ!
Trung Quốc sẽ phải trả giá đắt cho sai lầm này. Hãy nhìn vào ảnh hưởng của chương trình sách giáo khoa của ông Yuan áp dụng với 28 triệu sinh viên đại học Trung Quốc, những người vốn chỉ được tiếp cận với các khóa học lạc hậu. Làm sao mà những sinh viên này có thể cạnh tranh được trong bối cảnh toàn cầu, một khi nền giáo dục mà họ được hưởng đã bị phá hỏng theo cách này?
Xu hướng hiện tại dẫn đến những điều kiện ngày càng xuống cấp đối với giảng viên, nhất là trong lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn, khi mà giới khoa học bị hạn chế ngặt nghèo về trao đổi hàn lâm với phương Tây.
Với cơ hội ngày càng hiếm hoi hơn đi tham dự các hội nghị quốc tế, công bố nghiên cứu trên các tạp chí học thuật phương Tây, hoặc thời gian thỉnh giảng, nghiên cứu bên ngoài Trung Quốc, con đường và bản lĩnh nghề nghiệp của các giảng viên bị què cụt thảm hại.
Kết quả là, việc chính quyền đàn áp các “giá trị phương Tây” – đó là chưa kể đến cuộc chiến tàn khốc chống Internet – sẽ tạo ra khả năng lớn làm nảy sinh một đợt tháo chạy khỏi tổ quốc của những con người thông minh và tài năng nhất.
Riêng trong năm 2013, một số lượng sinh viên Trung Quốc chưa từng thấy (lên tới 413.900 người) đã sang nước ngoài học, và con số này còn lớn hơn nữa trong năm 2014. Trong số đó, 90% lựa chọn học tập ở các nước phương Tây (trong đó có cả Nhật Bản).
Rõ ràng, chỉ có một tỷ lệ nhỏ sinh viên đại học ở Trung Quốc có thể học ở nước ngoài. Trên thực tế, năm 2013, số sinh viên Trung Quốc ra nước ngoài học chỉ bằng 6% tổng số sinh viên học đại học ở Trung Quốc.
Thế nhưng, giới tinh hoa lãnh đạo Trung Quốc lại đang dẫn đầu chính công cuộc tháo chạy ấy, thông qua việc gửi tất cả con cháu sang những trường phương Tây danh tiếng nhất trong nhóm “the Ivy League” hay “Oxbridge”.
Một băn khoăn là liệu các lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc có lo lắng về việc hậu duệ của họ bị tẩy não bởi các giá trị phương Tây? Họ vô cùng đắn đo và không muốn gửi con cháu mình vào các trường đại học nội địa.
Và, nếu Yuan làm theo cách của ông ta, các trường đại học của Trung Quốc sẽ ngày càng trở nên tương đồng với các trường của Triều Tiên, và tuyệt nhiên càng không thể so sánh với các trung tâm đào tạo đẳng cấp quốc tế của phương Tây. Điều này sẽ tạo ra hậu quả có ảnh hưởng sâu rộng và đồng thời mang tính tàn phá.
Hàng chục triệu sinh viên chỉ được học ở trong nước và không có cơ hội tiếp cận tri thức cũng như các kỹ năng cấp bách để duy trì, chứ chưa nói đến cải thiện, sức cạnh tranh của nền kinh tế trên toàn cầu. Trên thực tế, vì năng lực đổi mới quá cấp thiết với sự phát triển tiếp theo của kinh tế Trung Quốc-một điểm mà chính họ Tập đã nhấn mạnh nhiều lần-một cuộc chiến chống lại ảnh hưởng phương Tây trong giáo dục Trung Quốc ngay lập tức đã trở thành điều thật vô lý.
Trừ phi cuộc trấn áp của Chính quyền Trung Quốc kết thúc sớm, không thì “giấc mộng Trung Hoa” của họ Tập về sự vĩ đại quốc gia và thịnh vượng vô bờ bến sẽ biến thành một cơn ác mộng của sự gia tăng suy thoái và lạc hậu.
Theo cách này hay cách khác, cuộc chiến chống các giá trị phương Tây là cuộc chiến mà Trung Quốc chỉ có thể thua.
Theo tintuc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét