Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

"Này ông…, ông đéo tôi lúc nào?"



FB Nguyendinh Bon
Nhân chuyện kêu ông diễn viên hèn, bị vài người phản ứng, tui cũng chỉ biết cười trừ, bởi tui hiểu những người đứng ngoài cái “hỗn mang” của giới văn nghệ sĩ Việt Nam thường bị cái lung linh đầy hào quang che lấp. Và nhân tiện kể một câu chuyện vui làm ví dụ. Và vì chỉ là “ví dụ” nên không cần nêu tên nhân vật, mà nếu cái “nhân vật” đó ấm ức, muốn phản ứng thì tui sẽ nêu tên luôn, vì chuyện thật 100%, tui là người chứng kiến!

Chuyện này xảy ra hơn 20 năm trước, cái hồi tui còn thích đọc và thỉnh thoảng in truyện ngắn trên báo Văn Nghệ, hồi đó cũng còn tôn trọng Hội Nhà Văn nữa. Lần đó tui được mời đi dự một cái gọi là Đại Hội Nhà văn trẻ ngoài Hà Nội. Nói chung cũng vui, thậm chí còn hùng hồn phát biểu, giờ nghĩ cũng… kinh kinh!

Sau bế mạc, có mấy bạn trẻ làm báo HHT ở chung nhà khách, hình như cậu đó tên L. rủ qua nhậu chia tay vì sáng mai ai về nhà nấy. Có tui, anh THD, anh HVK, vài người nữa, hình như có ĐĐT (Phú Yen) và nhân vật chính tui kể đây. Anh ấy là một nhà thơ nổi tiếng, hiện giờ chả thấy làm thơ gì nữa nhưng vẫn cứ nổi tiếng, và vì nổi tiếng nên anh ấy được một cô nàng tên V., đang làm báo TP săn đón. Trước đại hội, nàng đến chở anh ấy đi thăm thú Hà Nội bằng chiếc xe Kawasaki màu trắng của mình. Phải nói là chúng tôi rất ganh tỵ khi anh chàng vênh mặt lên kiêu ngạo, và sau khi về càng ganh tỵ hơn khi nghe anh ta úp mở đã “xơi tái” cô nàng.

Quay lại cái đêm hôm ấy, khi đang nhậu bia lon của mấy bạn HHT bỗng nhiên có ai đập cửa ầm ầm. Một người bạn ra mở cửa thì một cô nàng xô mạnh bước vào. Đó là cô V. Mọi người chưa hiểu gì thì V. chỉ mặt ông nhà thơ, nói: “Ông…, ra tôi bảo!”. Cả phòng nhìn ông nhà thơ, ông nhà thơ xanh mặt, nhưng cũng đành bước ra. Ngay lập tức cô V. chỉ thẳng tay vào mặt ông ta, nói gằn: “Này ông…, ông đéo tôi lúc nào mà đi nói cho khắp Hà Nội này là đã đéo tôi?”. Nhà thơ lúng túng, ấp úng, mặt như cái thúng. V. dập mạnh cửa, bỏ đi!

Hơn hai mươi năm đã trôi qua, nhà thơ đó giờ vẫn là còn là “thần tượng” của một số chị em và bạn đọc, nhưng xin các bạn đừng đoán và còm tên chàng vào trang của tui nha. Bài học đơn giản rút ra: sau cái lung linh là cái… thúi rình, và sau cái lịch thiệp của một cô nàng Hà Nội là cái phản ứng dữ dằn mà có lẽ con gái Sài Gòn hổng có. Nhưng phản ứng đó đúng!
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không có nhận xét nào: