Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

Tìm thơ hay như ngắm hoa đào tháng bảy!



Ba gạch đầu dòng trước khi đi ngủ
(Họ Trần với tiếng thở dài)
T------------------------
1.
- Mấy người biết tôi họ Trần quê Nam Định kêu sao không đi họp gặp gỡ Tran Club. Tôi chỉ biết cười. Thực ra họ Trần nhiều người được khen là giỏi. Nh
iều người cũng tưởng là mình giỏi thật. Chỉ ghét một cái là họ có tật mải mê rong chơi, mê gái và thi ca quá chẳng làm được gì cho đất nước nó mạnh lên, Tàu nó đỡ bắt nạt. Thế mà là hậu duệ của Trần Hưng Đạo à. Buồn thật.

- Thôi ai thì còn được chứ cái anh chàng bạn tôi họ Trần này được đi học nước ngoài đến Tiến Sỹ Vật Lý mà gõ vào " Sciencedirect " chẳng thấy tên tuổi hay công trình gì cả. Gõ vào Google thì có nhưng lại toàn thơ. Khổ thật

- Thấy tôi kêu ca mãi, hắn thôi làm thơ. Tưởng dành thời giờ nghiên cứu về vật liệu vỏ xe tăng tiếp cái luận án TS năm xưa thì hắn lại quay ra viết văn xuôi. Trời ạ

2.
Hậu Trần Thi Gia với Tản văn “Mỹ nhân và tiếng thở dài Thi Ca”
( trần sỹ kháng)
******************
(Có-nhiều-chỗ-dài-không-hợp-FB-thay-bằng"....lan-mam...."--đỡ-phải-đọc)-TĐT

Hà Nội xưa gọi là Kẻ Chợ.

Đã là chợ thì người ta đến đây để Buôn Là Chính. Và tự nó hình thành ra nhiều Loại Chợ với các loại buôn khác nhau mà nay ta gọi là “Thương Trường”. Nói thế để thể hiện người nói là kẻ “Có chữ”. Nhưng thực ra riêng trong bụng ta hiện nay thì chẳng còn chữ nào. Có được chữ nào, ta đều đưa bán quách hết. Để lấy tiền Nuôi Cái Nghiệp dở hơi. Đó là Nghiệp Thi Ca. Phần thể xác thì có phàm nhân nuôi. Phần hồn thì có Loài Mỹ nhân chăm sóc. Thế mà Ta lúc nào cũng đói khát trong Huyền Giới ảo Mộng Thi Ca. Ta thương ta đã có một thời ở một Đại Thiên Nào đó. Huyền Giới của Ta sang trọng vô cùng. Ngày ngày cầm kỳ thi hoạ. Đêm dong chơi thưởng nguyệt thơm hoa. Chỉ tiếc là ta không thể nhớ. Bởi ta đang mang một thể xác của phàm nhân nơi Cõi Dục này chăng (Cõi Dục của Đại thiên Thế Giới Ta Bà, hiện ta đang sống, có sáu tầng Trời. Tính từ thấp lên cao đó là Trời Tứ Thiên vương; Trời Đạo Lợi; Trời diệm Ma; Trời Đâu Xuất; Trời Hoá lạc và Trời Tha Hoá Tự Tại Thiên. Trời Tứ Thiên Vương có ba tầng Trời nhỏ. Đó là Trời Hằng Kiều; Trời Trì Mang và Trời Kiên Thủ. Trời Đạo Lợi có 33 tầng Trời con. Một ngày ở Trời Hoá Lạc Tự Tại Thiên bằng 1600 năm ở tầng Hằng kiều nơi Ta đang sống. Một kiếp ở đây có thọ mạng đến 6000 năm)

Thể xác Ta Hạ Giới chúng sinh nuôi
Bằng phàm phẩm hay bằng gì Ta đâu cần biết
Còn Siêu linh hồn Ta do Loài Mỹ nhân bất diệt
Tháng năm chăm chút mỹ sắc và thơm hoa

Ta thảnh thơi thả hồn trong cung ngọc điện vàng
Ta tấn phong nàng Đệ nhất Thi Ca Huyền Nữ
Những Thiên khí tuyệt đỉnh hồn ta, ta trao em giữ
Để nàng sinh cho ta những Bất Tử Thi ca....(lanman).....

Nhiều kẻ sỹ sa vào nẻo tối, chuyển sang lối buôn chất xám. Buôn chất xám thì giàu nhanh nhất, bởi đầu tư ít, mà hưởng lợi nhiều. .....(lanman)....

....ta chỉ muốn nói trong bối cảnh “Chập chọang hoàng hôn” của KH, kẻ sỹ thành kẻ đi buôn thì phất lên làm giàu rất nhanh. Đã đi buôn thì thành kẻ đi buôn, đâu còn kẻ sỹ nữa. Ta rất đắc chí với hai câu thơ của ta trong Tiểu thuyết thơ “Càn Khôn nốt lặng dở dang” ở Chương “Giấc mơ”:

Làm kẻ sỹ thì thôi danh vọng
Có Danh rồi kẻ sỹ hỏi còn đâu.

Ta muốn nói vào vấn đề chính của Đất Kẻ Chợ này trong những thập kỷ cuối của thế kỷ 20 và những năm đầu của thập kỷ 21, Chợ “Chất Xám” cũng ồn ào lắm. Nhận thức được sự ngô nghê và chậm chạp của các nhà đương chức trong việc đưa Tri Thức thành hàng hoá”, Kẻ Sỹ nhảy sang thành Kẻ Buôn Chất Xám và đều trở thành ông chủ này bà chủ nọ. Xúng xính áo quần, lên xe xuống ngựa, hào nhoáng thì thôi rồi, mà tâm hồn thì khô kiệt. Nghĩ cũng đáng thương....(lanman)....

Ta lại thương cho câu thơ của Ta nói về Kiếp của Kẻ Sỹ làm quan trong cảnh chập choạng hoàng hôn của Thời mạt Pháp này:

Kiếp nào mũ áo bon chen đứng
Cay đắng trông lũ sẻ dỡn chim bằng
Kiếp nào trúc chịu khom lưng chậu
Ngao ngán hoàng hôn đẫm lệ trăng.
Kiếp nào
Góc biển chân mây nhẹ
Đắm đuối yêu,
Nguyệt ngượng mặt trời ghen
Kiếp nào
Say quá nàng thơ giận
Đoạ đày Ta tình yêu của em.....(lanman)....

Nhà trời nhìn thấy chúng sinh hạ giới xây nhà cao đến mức sắp chọc đến đít của mình rồi. Nhìn xuống đít mình mà kinh hãi. Trời này sợ thì phải kêu lên Vua trời khác cao hơn. Vua Trời tầng Hằng Kiều thì tấu lên Vua Trời Trì Mang. Vua Trời Trì Mang lại tấu lên Vua trời Kiên Thủ”. cứ thế mà kêu lên mãi. Nhưng ai giải quyết cho đây. Một ngày ở thượng giới bằng mấy trăm năm ở hạ giới. Trên ấy các Ngài giao ban một giờ thì Hạ Giới đã đi qua mấy trăm năm đi qua. Thế là chết cả nút. Vua Thượng Thiên lại phải lệnh cho các Thánh cấp dưới xây cho thêm vài địa ngục nữa. Bởi vì Luật Nhân – Quả không bỏ sót ai. Chúng sinh thì lòng tham không thể tính đếm. Thước nào mà đo được. Tội nhân thì nhiều, Địa ngục tất phải lắm. Kể ra Trời cũng phải bỏ ra khá nhiều tiền, hơi xót đấy.......(lanman)....

Ta đi ra bốn cửa ngõ thủ đô Hà Nội, cái đập vào mắt ta là đất đai phì nhiêu đã biến mất, những dự án chung cư trầm mặc, lạnh giá, điêu tàn không bóng người đã hiện ra.

Ta lại thương câu thơ của ta:

Không còn những cánh đồng phì nhiêu màu mỡ
Chỉ thấy nham nhở bê tôn cuối tận chân trời
Hồn ta đã lạnh đông điêu tàn của đá
Trước mặt ai nham nhở những khóc cười....(lanman)....

Ta lại thương cho mấy câu thơ của ta:

Cứ bao lăm một lần
Ta lại có một cơn mơ khác
Để quên đi cơn mơ đau đớn bao năm ta vừa trải qua.
Em đã từng có ta
Và ta đã từng có em – Thiên Đường xây trong Hoang mộng
Em đi rồi
Em mất ta hay ta đích thực mất em
(Trích từ tiểu thuyết thơ “Càn Khôn Nốt lặng dở dang” Chương “Giác Mơ”)

Ta xót xa và thương mẹ ta bị thằng con mất dạy mang tiền ra để xây biệt thự cho chuột ở. Còn mẹ ta thì hiên đất nhà tranh, đôi khi còn tả tơi rách nát.

Ta lại thương mấy câu thơ ta:

Rã rời mưa phên đất,
Vật vã liếp nát chiều
Mếu máo đêm nhà dột
Cụt ngọn cây vái trời

Mưa rơi bao giờ tạnh
Lạnh cóng bóng mẹ ngồi
Tiếng thở dài nghẹn ngực
Của mẹ tôi mẹ ơi.

Đưa con đi muôn nơi
Những đêm trời vô vọng
Ỳ ầm trầm luân sóng
Ở đâu đó không lời...
...............(lanman)....

Kẻ không có học thường gọi mỹ nhân là “Chân dài”. Buôn nghề này cũng “Phất lắm”. Nhà hàng khách sạn mọc lên như nấm. Ta thương câu thơ của ta trong buổi loạn ly:

Nham nhở phố trụi trần cao ốc
Ướt xanh đêm đau mái tóc thề
Đưa em về nghiêng trăng Phố Phái
Tương tư mòn lối đế đô xưa.

Nhưng biết làm sao được. Ông chủ thì nhiều, trọc phú cũng lắm. Cướp ra tiền mà không xài thì có mà điên. Vậy thì phải có một dịch vụ “Để các ông chủ, những kẻ đi buôn” thể hiện và hưởng thụ. Đó là Lầu Xanh. Thời nay ít kẻ dùng “Bồ Nhí” vì nó lôi thôi. Tốt nhất là “Ăn bánh trả tiền”. Không xả tiền vào đó thì xả đi đâu cho hết, mà làm tiền để mần chi. Đấy là lý luận và phương thức cuộc sống thường nhật của các ông chủ lắm tiền. Tiền từ đâu thì không cần biết.

Ta là thi sỹ nên thường cảm thấy cô đơn, trống vắng trong lòng. Nên mượn chén rượu để khoả lấp nhưng cơn sầu muộn đang dấy lên trong lòng. Vậy nên ai mời rượu là ta có mặt ngay. Nhưng Ta đến không phải để ăn mà để nhìn người khác ăn.

Ta nhìn người khác ăn với các trạng thái khác nhau để mà sợ.

Ta sợ hết thập loại chúng sinh ở Cõi Dục này. Sợ rồi vẫn phải lấy chất liệu để sau đó có cái gì mà viết chứ. Thi sỹ mà không đồng hành với chúng sinh thì lấy đâu ra chất liệu để mà viết. Không viết thì Thi sỹ hỏi còn đâu. Ta nhìn chúng sinh ăn để sợ, sợ để viết như thế nào, Ta kể chuyện về ẩm thực cho các ngươi nghe.

Ta trước đây thời còn ô trược về thân xác và nghiệp chứng lại thâm trọng. Công đức của ta thì mỏng. Ta chỉ biết lo xa mà không biết hoạ gần. Ta là đại diện cho loại Chúng sinh thời Mạt Pháp vậy. Ta thường nói, đấy là cái thời Ta Còn Vô Minh. Bạn nhậu của ta chính là bản thân minh. Có nghĩa là Ta Tự Nhậu Một Mình. Pháp Độc nhậu (PĐN) không phải do ta tham ăn tục uống, không dám mời bạn bè mà tự nghĩ ra. PĐN là để Ta tự thưởng thức những hương vị riêng của những chất liệu cấu thành sản phẩm đó. Ta thưởng thức nó đến từng nguyên tử. Chứ thưởng thức đến Phân tử là còn xoàng. Những lúc độc ẩm như vậy, không ai nói chuyện để quấy phá dòng tư duy của ta, Quy Trình Công Nghệ Ăn (QTCNĂ) mà ta tự đặt ra và để tuân thủ nó. Mà ở Nhân Gian Quy Trình công nghệ Ăn thì vô lượng, ai mà liệt kê nổi. Bản thân một người đã có thể thay đổi quy trình ăn nhiều lần trong một ngày. Thế mà Ta cứ nhai nhải nói với Thiên Hạ rằng, QTCNĂ của ta là độc nhất, là Khoa Học nhất. và Nhân Loại phải định hướng tới QTCNĂ này. Ta nhai đi nhai lại mãi đến mức mấy bà vợ khó tính của ta và bầy con ẻo ợt do chẳng may phải sinh ra ở thành phố của ta cũng phải tin rằng, ta đang lừa đảo và thành công trong sự lừa đảo ấy. Buổi đầu Ta lừa đảo được chính mỗi mình ta. Sau đó ta lừa đảo được mấy bà vợ và mấy bầy con. Cuối cùng ta lừa đảo được cả Thiên Hạ. Thiên Hạ không phải toàn ngu cả. Những đứa con nào không tin, ta bao vây mọi đường, kể cả những hành vi tồi tệ và vô liêm sỷ nhất. Để chúng phải tin ở lời ta nói. Đấy là con đường Chinh phục của Ta. Kinh Phật dạy: Không được chinh phục. Nếu chinh phục sẽ có kẻ bất phục. họ sẽ tìm cách chống đối. Kết quả của sự chống đối sẽ dẫn đến chém giết và tạo thêm nghiệp chướng. Tạo nghiệp chướng thì muôn đời trầm luân. Làm sao thoát khỏi Tam Giới, Đạt đến Đạo Giải Thoát được. Kẻ trí trong Thiên hạ ngày nay cũng có nhiều người tự tu hành và đạt Đạo Giải Thoát về mặt Tri Kiến. Tức là nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe. Đấy không phải nhìn mà nhắm mắt lại, nghe mà bịt tai lại. Về vấn đề này Ta sẽ giảng thêm cho kẻ hữu duyên ở dịp khác.

Những lúc dùng “Pháp Độc Nhậu”, ta thường tự ta rót ra chén rượu để trước mặt. Ta tự tách mình ra thành hai. Phần hồn ta một chén, còn phần xác ta một chén. Hồn và xác ta phân thành hai Chủ Thể và chén thù chén tạc với nhau. Người ngoài chỉ thấy tự ta chuốc rượu với mình mà thôi.

Ta đã từng cho chia ngôi “Khách – Chủ”
Để xác và hồn đối ẩm với nhau
Cả hai chăm chăm ngắm ly xanh rượu
Rồi thốt lên: Điều kỳ diệu làm sao

Linh hồn phán: Trong ly xanh có một Huyền Giới
Cuối chân trời đang khóc một thi nhân
Giọt nước mắt đang hoá thành Thi Phẩm
Làm hành trang cho ngọc nữ về trời.

Thể xác nói, Ta chẳng thấy gì đâu
Chỉ có men nồng của Bắc Hà Xứ
Rượu này ủ mấy triệu năm chưa đủ
Rồi chưng lên bằng công nghệ cổ xưa.

Linh hồn than: Đây Cốt Hồn Bản Xứ
Cánh Cửa tim nàng đã khép lại rồi.
Trong tay nàng một Thi Ca khâu vội
Là những mảnh hồn tơi tả của chính Ta.

Khi phân thân như vậy, Ta mới hiểu được phần phàm tục trong ta ưa chuộng cái gì. Còn phần hồn ta cảm nhận được giá trị của tinh thần nào. Cũng có thể đấy chính là sự cảm thụ khác nhau về thế giới bên ngoài của Tục nhân và của Thi nhân vậy. Bài thơ còn có một tứ khác cao hơn, ẩn ở đằng sau. Khi bàn đến “Mỹ nhân và Tiếng thở dài của Thi Ca”, Ta sẽ đề cập đến.

Ta thường không mấy khi nhìn vào mặt người cùng nhập tiệc, mà chỉ nhìn vào chén rượu là chính. Một là để xem trong đó có trăng đang bơi với mỹ nhân không. Hay là Mỹ Nhân đang lẻ loi đơn chiếc. Cái lo to tát nhất của một kiếp Thi Sỹ nơi Hạ Giới là làm sao không để Mỹ Nhân cô đơn. Có thế thôi. Đấy là Thiên Mệnh của Thi Nhân chăng. Đúng rồi, Mỹ Nhân là hồn cốt của Bản Xứ, là Văn Hoá Bản Địa. Mỹ Nhân là Văn Hoá Bản Địa hay Văn Hoá Bản địa đã nhập hồn vào Thi Nhân. Thi Nhân không tôn thờ VHBĐ thì làm gì? Làm Bồi Bút à? Viết nhăng viết cuội à. Viết nhăng cuội rồi ra hàng nước uống nước chè vặt. Đến chè Thái cũng chẳng có mà uống. Thì viết lách “Cái Chi”. Thế thì ngồi đấy mà khóc nhé. Nhưng khóc ra nước mắt hay nước mắt chảy vào trong lại là khác đấy. Phàm nhân khóc, nước mắt chảy ra ngoài, là để nguôi đi cơn đau, vợi đi nỗi nhớ. Còn Thi Nhân cũng khóc. Nhưng nước mắt chảy vào trong. Càng khóc càng đau. Thi Nhân khóc vay than mướn à? Không, Thiên mệnh của Thi Nhân là khóc. Khóc khi nhìn cái Bể khổ mà chúng sinh đang lặn hụp trong đó. Đó là bể Khổ của “Sinh tử Luân Hồi Nơi ngã thú” của Loài chúng sinh vô minh. Nhưng Khóc và Than rồi để mần chi? Lại phải chỉ cho chúng sinh vô minh một con đường sáng. Đấy là bằng mọi cách thoát khỏi “Sinh Tử luân hồi”. Còn Thoát khỏi Sinh Tử Luân Hồi thì về đâu?

Cái đấy Ta sẽ giảng sau.

Ta quay lại chuyện Tìm Mỹ Nhân trong chén rượu. Ta không biết mình tìm trăng hay tìm mỹ nhân trong ly rượu. Loài mỹ nhân như rồng phượng trong Vũ trụ, hiếm thấy lắm, hiếm gặp lắm. Có khi cả đời chẳng thấy. Hai là bớt đau buồn thêm khi nhìn các bộ mặt khác nhau của chúng sinh ở Cõi Dục này. Những bộ mặt đắc chí khi được thăng quan, những bộ mặt hả hê khi hốt được tiền từ những chunhs sinh khác, những bộ mặt méo xệch vì thời buổi suy thoái kinh tế, những bong bóng thổi phồng đã xẹp xuống. Những bộ mặt ngác ngơ vì không biết bấu víu vào đâu. Với những bộ mặt ấy biểu hiện cho những tâm trạng cuối năm người mất tiền, kẻ hốt bạc với các loại biểu cảm khác làm ta buồn.

Ta còn nói với các Mỹ nhân của Ta là Ta còn một cái tài khác. Ta chỉ cần đảo mắt qua các bàn nhậu là biết được Tục khách là ai. Mâm nào tục khách ngôi im không chấm đũa, đấy là các ông chủ hay còn gọi là Con Buôn. Những nét mắt trầm tư toan tính. Những mưu sâu kế hiểm cứ xuất hiện trong não, kéo dài triền miên không dứt ra được để mà ăn. Thật đáng thương.

Những mâm nào ăn nhậu như điên, ăn như chưa bao giờ được ăn, uống như chưa bao giờ được uống. Râu tóc bờm xờm, áo quần mấy năm trời không là mà cũng chẳng giặt. Cũng hôi rình như bộ áo quần của Ta đang diện để đi bát phố vậy. Đấy là mâm của Loài Văn Nghệ Sỹ. Ăn và nói, nói và ăn như là một khả năng thiên phú. Gọi dân dã tý là “Trời Cho”. Cho gì chứ cho ăn thì ai mà Trời không cho khả năng ấy. Vấn đề là có tiền không để mà ăn hay ăn cái gì mới là cần bàn đến. Một bài thơ được nhuận bút vài ba trăm, hay dăm bảy triệu. Là không phải tiền, mà là niềm kiêu hãnh. Niềm kiêu hãnh thì phải sẻ chia. Phải mời được các bạn thơ ra mà ngồi nghe ta bình mới sướng. Thế là gọi điện tứ phương, la cà quán xá ngõ này hay chui rúc ổ nhậu xó xỉnh nọ. La cà năm tháng là nghề của Loài Văn Chương mà. Hết tiền thì về phỉnh vợ, lừa xin được mới đồng, nói là đi đổ xăng. Bình xăng trở về nhà thì vẫn trống, mà bụng thì õng ra toàn bia. Thương lắm thay mấy Mụ Vợ của Thi Gia. Chưa đêm nào được ngon giấc, kể từ khi Núp Bóng Tùng quân. Nửa đêm chồng dậy, mò thuốc hút. Chẳng nhẽ lại hút suông. Kiếp người ngắn lắm, phải có ly cà phê mà nhâm nhi thì thơ mới ra được. Thơ ra thì phải viết, nếu không kiếp sau làm gì có thơ cho Nhân Loại đọc. Tự biện minh được thế là có lối thoát rồi. Lại phải pha cà phê uống tiếp. Lại lạch cạch tiếng khoắng của thìa trong cốc. Có cà phê mà không nghe nhạc thì uổng một kiếp Thi Gia. Ha ha, phải nghe nhạc nữa chứ. Vặn nhạc lên đi, ban đầu thì nhỏ, sau cứ to dần. Giữa đêm thanh vắng. Bên hàng xóm Mụ vợ của ông hàng xóm trở mình, nói lẩm bẩm với chồng trong chăn: Tội cho con vợ của lão nhà thơ ấy. Kiếp trước không biết con bé đó tu thế nào mà kiếp này vớ phải Loài đổ đốn như thế này không biết. Ông chồng nhà láng giềng chép miệng theo. Hỏi vợ nhà còn rượu không, mang sang cho Thi Gia mấy chén, để nó say mà đi ngủ. Rồi lạch xạch một mình, mang rượu sang cùng uống với Thi gia. Đấy là bài lừa đảo vợ của ông láng giềng. Vì có thức thêm cả đêm cũng không ngủ được. Mà vợ chồng thì chẳng biết còn gì để mà nói. Ông láng giềng để lại bà vợ mình nằm suông một mình. Bà vợ ông láng giềng lại chép miệng: kiếp trước mình tu thế nào mà lại vớ phải cái lão chồng chết tiệt thế này không biết. Té ra là bệnh tâm thần cũng lây. Ông láng giềng lây cái bệnh tâm thần của cái Thi Gia. Cái bệnh tâm thần hay lây đó thì nhỏ. Lây Nghiệp chướng mới lớn và đáng sợ hơn. Đấy là cả hai bà vợ đều “Kiếp trước tu đều kém cả”. Thế thì, các Mụ vợ muốn thể hiện mình kiếp trước tu tốt, hay nhất là đừng lấy chồng. Vì thằng chồng nào của mình cũng dở hơi và tâm thần cả. Đấy hình như là quy luật chung của các bà vợ sau khi đi lấy chồng.

Ta thì tử tế hơn và khôn ngoan hơn. Khi vợ Ta cắp nón theo chồng, bà mẹ vợ đã dặn dò con gái mọi điều. Nhưng chốt lại, vẫn là đổ trách nhiệm cho con gái mình, sau này đừng trách gì bố mẹ khi lấy chồng là Thi sỹ. Bà nói: Thôi con ạ, con đã quyết tâm lấy chồng văn chương thì mọi thứ phải gánh chịu, kể cả phải nuôi con riêng nó. Ta nói ta tử tế là ở chỗ, ta tôn thờ các bà vợ đều như nhau. Mỗi lần đi ăn nhậu, biết mình sẽ say. Ta viết sẵn mấy địa chỉ, cài lên túi áo trên, lịch sự và cẩn trọng lắm. Trên tờ giấy còn dặn xe ôm mang đến địa chỉ số một. Nếu không ai nhận là chồng mình thì đưa sang địa chỉ thứ hai. Địa chỉ thứ hai không nhận thì mang đến địa chỉ tiếp theo. Nếu mấy bà vợ không ai nhận chồng cả thì mang đến một nhà thằng bạn thơ nào đó. Bạn mình thì chẳng có tiền đâu, nhưng bà vợ thì thế nào cũng có. Vợ bạn sẽ trả tiền xe ôm. Ta tuyệt đỉnh khôn ngoan là chỗ đó. Tự khen mình thì cả năm không hết. Không văn nào tả xiết.

Ta bây giờ mới nói sang Kỳ Duyên của ta. Sự xuất hiện Kỳ Duyên đó vào những ngày giáp tết Giáp Ngọ ở một Địa Giới nào đó, Ta cũng không nhớ rõ.. Đất Kẻ chợ tất nhiên sẽ ồn ào như vỡ chợ. Dùng chữ “Như “ là sai, vì ta đã nói ở trên, nó vốn là cái Chợ. Thời điểm này lại cuối năm, buôn bán lắm, ăn nhậu nhiều, “rửa xui” cũng có. Kẻ sỹ đàn đúm với kẻ sỹ, dân buôn kết hội với dân buôn, thấy mà hoa cả mắt, khi đi qua các nhà hàng.

Ta đã phải dùng quá nhiều chữ để giới thiệu để các Mỹ nhân của ta nhận biết thực trạng của Đất Kẻ Chợ thời nay như thế nào. Là để biết Lịch sử ra đời của Tập Thơ “Mỹ Nhân và tiếng thở dài của Thi Ca” như thế nào. Một “Huyền Giới Tinh Thần thanh cao, trong sáng, thơ mộng, nhân văn và thể hiện sứ mệnh của thi ca” như thế nào. Nó được hình thành và lớn dần lên, nó trở thành “Một Thiên Địa tinh thần xuất thế” giữa Cõi Dục đầy khổ đau của chúng sinh trong Tam giới “Sinh tử luân hồi” như thế nào.

Ta đã dành mất nhiều bút lực cho việc giới thiệu Tập thơ “Mỹ Nhân và tiếng thở dài Thi ca “ của ta để muốn tuyên cáo cho chúng sinh biết “Văn hoá Bản Địa là bất tử, nó sản sinh ra muôn loài, trong đó có Loài Người đáng thương, Loài Mỹ Nhân đáng tôn thờ và Loài Thi nhân đáng gì ta cũng chưa biết”.

Như Ta đã nói, Ta thường được nhiều hạng người cao thấp, lớn nhỏ, hèn sang mời rượu để được nghe ta nói về Ly rượu xanh khác các loại rượu của phàm nhân như thế nào. Thi Ca Thượng Thiên và Thi Ca Hạ giới khác nhau ở đâu. Dòng văn học lưu manh có từ bao giờ v.v và vv. Bữa tiệc cuối năm ấy có một vi GS lại có kèm theo một tý chức sắc ngang với bộ trưởng gì đó. Mâm ngồi hôm đó còn có các giảng viên của nhiều trường đại học, lại chủ yếu là các Mỹ nhân. Ai ai cũng vui vẻ, chỉ còn ta với mảnh hồn xơ xác bởi sự cô đơn, lạc loài trong thế giới nhân gian này.....(lanman)....

Thi gia hôm đó miệng vẫn góp vui nhưng không biết mình đang nói những gì. Miễn là cứ nói, để thiên hạ không chế “Là kẻ sầu rượu” là được. Nhưng bất chợt ta nhận thấy có hai luồng ánh sáng kỳ lạ, sáng rực, nhưng không phải màu trắng hay màu xanh, mà một màu nâu pha với màu đỏ đỏ hay màu tím tím gì đó. Ta không phải hoạ sỹ nên không thể mô tả được bằng ngôn từ. Nhưng ánh sáng phát ra từ đôi mắt ấy triệu năm sau ta vẫn không thể quên. Một ánh nhìn vừa có tính diễu cợt vừa hóm hỉnh nhưng lại rất muốn chính phục và thu hút người khác đang nhìn vào đôi mắt ấy. Sau này, khi ta đi “Mổ xẻ tâm lý ánh sáng từ đôi mắt ấy” để nghiên cứu, Ta mới phát hiện ra. Đấy là đôi mắt của Người Thiên giới mới đầu thai làm người trong kiếp này. Và ánh sáng của đôi mắt thể hiện tâm hồn người này bị nội thương rất nặng. Ta không biết người này bị nội thương từ những kiếp trước mang tải đến kiếp này hay vừa mới bị nội thương do bọn phàm phu tục tửu trong kiếp này gây nên.

Khi bắt gặp đôi mắt ấy, ta chỉ dám nhìn hai lần. Linh cảm của một thi nhân mách bảo ta, là có người “bất Thường” trong bàn tiệc hôm nay. Đấy là một Mỹ Nhân. Lần thứ nhất, khi ta ngước lên nhìn nàng. Ta thấy miệng nàng đang tủm tỉm nửa như cười, nửa như muốn phô với Ta, nửa như nói với chính mình. Ta biết nàng đang dùng Pháp Thần giao cách cảm để nói chuyện với riêng Ta. Ánh mắt nàng không đung đưa liếc tình như mấy Mỹ nhân của ta trước đây. Đôi mắt ấy long lanh ánh sáng, như đang khích lệ, thức tỉnh hay nhắc bảo Ta: Thi nhân không nhận ra em sao? Em đã bao triệu năm trong Vương phủ bầu bạn với Thi nhân. Thi nhân đã quên em hay trốn em để xuống Hạ giới này lêu lổng dong chơi một mình cho thoả thích. Em đã bôn ba bao nhiêu tầng trời. Hôm nay mới tìm lại được Thi nhân. Thi nhân hãy tỉnh lại đi. Em là Nàng thơ của Thi nhân đây mà. Ta lúc ấy co dúm người lại, như kẻ ăn cắp bị bắt tận tay. Ta không dám nhìn lại nàng mà lại nhìn chăm chăm vào ly rượu. Ta hi vọng có một cứu cánh hay một phép nhiệm màu nào đó mách bảo cho ta hay. Nàng là ai.

Sự Ra đời của “Mỹ nhân và Tiếng thở dài Thi ca”

Mỹ Nhân đang là giảng viên của một trường đại học tuy ở Thiên Giới nhưng vẫn trong Ba cõi Sinh tử luân hồi (Gọi là Tam Giới). Xuân sắc chưa đến buổi tàn phai, nhưng cuộc cầm cự đã đến lúc gay go và phải cần đến “Pháp Trụ Nhan” mới được. Mà trong các “Pháp Trụ Nhan” thì chỉ có Thi Ca là Vua của mọi Pháp. Ha ha. Chính vì vậy mà nàng không quản thân gái dặm trường, thân quăng vào cả nơi cát bụi. Bôn tẩu hết tầng trời này đến tầng trời khác để truy lùng Một Thi Nhân đã xổng ra khỏi Huyên Giới của nàng. Nàng đã truy bắt Ta đến tận cùng trời cuối đất. Và tóm được ta trên cái đất đầy mộng mơ và thanh lịch này. Chỉ tiếc rằng Đất Trang An sau thời mở cửa, các quan chức Hà Nội đã biến nó thành một bộ mặt của Chí Phèo vừa đi ăn vạ về.

Mỹ Nhân mà ta nói đây sẽ là chủ nhân của tập thơ “Mỹ nhân và tiếng thở dài của Thi Ca” này. Những bài thơ trong tập thơ này là con của nàng. Ta chưa từng “Vơ cái của người thành cái của mình”. Không có nàng thì không có những đứa con đó. Những đứa con của nàng đã nhiều lần quỳ trước cửa trái tim của nàng để xin được xá tội cho người cha đói khát linh hồn đang tự giam mình trong “Thiên Địa Huyền Giới của nàng”. Người cha của chúng đã ào vào cuộc dời của nàng và phá cánh cửa trái tim nàng. Cánh cửa này đã bao ngàn năm nay im ỉm đóng, trống vắng và quạnh cô. Nàng là “Một Tiểu Văn Hoá Bản Địa” bị lãng quên chăng? Những đứa con của nàng sẽ tự khai về Lý Lịch của mẹ chúng. Cái đấy ta sẽ nói sau.

Và Ta đã ngẩn ngơ suốt cả mùa xuân và chỉ gọi một lần cho nàng để hỏi nàng đã nhận và đọc “Độc Bộ Tản Văn Thế kỷ 21” của ta đăng trên báo Văn Việt số Tết hay chưa.

Thời gian trôi năng nề như một tiếng thở dài. Rồi đến ngày 8 tháng 3, ta với tâm trạng bơ vơ và cô độc giữa Cõi Phàm. Ta nhớ đến ánh mắt như cười như nói và như nhắc nhở có pha chút khiển trách vì Ta chưa nhận ra được nàng đã từng hầu hạ thi ca với ta ở Đại Thiên Thế Giới nào. Ta nhớ đến một tiết tấu sắc màu kỳ lạ của chiếc áo mà nàng đã mang từ Thượng thiên xuống để thức tỉnh hồn Ta. Ta đã gửi cho nàng bốn câu thơ:

Mây lang thang vô định
Không Huyền Giới đi về
Em đâu thể biết được
Trái tim người tái tê

Nàng nói với Ta rằng Ta có một văn phong vừa trào phúng vừa lộng ngôn. Khi Ta viết thì hồn Ta khóc vì nỗi đau nhân thế mà thể xác ta cười vì cái chất giọng ấy. Mỹ nhân của ta nói thì thầm vào tai ta: Đấy là Đặc sản Rất Trần sỹ Kháng đấy, rất đáng yêu. Nhưng không phải ai cũng cảm hết được cái dư vị của Đặc sản đó. Rồi nàng thích chí cười ha ha. Thi Sỹ đã bị Em “Túm” được, nhốt lại và biến thành “Nô lệ” rồi đấy. Ta đọc lại mà hoảng cả hồn:

Nàng cứ giam hồn ấy lại cho Ta.
Và chuộc lại chẳng gì thể nào có đươc
Linh hồn này nguyện thành nô lệ
Trong vô biên khát vọng tim người.

Rồi nàng lại thì thầm mà ta cảm nhận như tiếng nàng đang gào thét: Em đã không quản thân gái dặm trường, quăng thân vào cát bụi, đi hết tầng trời này đến tầng trời khác để tìm Thi nhân. Ở đâu có đàn đúm nhậu nhẹt của Loài văn nghệ sỹ là
Em tìm đến:

Em biết ta lêu lổng khắp muôn phương
Và em đã nhọc lòng dày công truy bắt
Một Thi nhân vừa xổng tù thoát ngục
Từ Tam Giới Luân Hồi Sinh Tử hư vô.

Điều đó cũng chưa tệ lắm. Cùng lắm là bắt trở về thiên Giới là cùng. Cái tệ hơn là đã biến ta thành nô lệ của trái tim nàng:

Nàng không chỉ bắt ta làm tù binh
Nàng hoá phép biến ta thành nô lệ
Em khe khẽ nép vào tên nô lệ ấy
Là để nhốt hồn ta trong trái im em

Và cái cuối cùng ta giác ngộ ra được, là chưa thể ra khỏi Tam giới cho đến giờ phút này:

Ta tưởng mình thoát khỏi Trời Vô Tướng Vô Phiền
Ta tự tại tự do tiêu dao ra vào Ba cõi
Nhưng sáng nay ta giật mình chợt hiểu
Chẳng thể nào thoát khỏi lưới tình em.

(Vô tướng là tầng Trời thứ 13, Vô phiền là tầng thứ 14 và Vô nhiệt là tầng Trời thứ 15, của Cõi Sắc Giới. Lên được một tầng Trời là Giả Thoát đựơc một Uẩn nào đó của chúng sinh. Ví dụ lên tầng thứ 5 là Vô Lượng. Chắc ở đây không còn có khối lượng nữa. Không khối lượng thì không bị chi phối bởi lực vạn vật hấp dẫn. Lúc đó thì Định luật Vạn vật hấp dẫn bị vất ra ngoài).

Thế rồi để an ủi Ta, nàng lại thì thầm: Thi Nhân có khó chịu với “Gông Cùm” không? Nàng khen thực hay giả ta cũng không thể nhận biết. Nàng nói: bài thơ “Thi ca Thiên sứ” của Thi Nhân rất hay. Thể hiện được cả tình yêu với Mỹ Nhân và với Văn Hoá Bản Địa (VHBĐ). Thể hiện được cả Tư tưởng và Thái Độ của Thi Nhân. Em rất và rất thích bài đó.

Ta viết bài Thi ca Thiên Sứ sau khi Mỹ nhân của Ta “Tóm” được ta khi ta đang lêu lổng ở Hạ Giới và quên cả đường về Thiên Giới. Thậm chí là Ta đang sấp ngửa với miếng cơm manh áo cho mấy bà vợ và mấy bầy con của ta nơi tầng Trời Hằng Kiều này. Quên cả việc đi tìm nàng đã thất lạc nơi đâu.

Ta sấp ngửa hằng Kiều hạ Giới
Nơi tham sân xuýt nữa mất em.

Ta vì cái tham sân của chúng sinh mà quên cả đường về, quên cả nhiệm vụ của mình xuống Hạ Giới. Đấy là tính Vô thường và Giả tạm ở Cõi Dục. Khi chúng sinh nhận nhiệm vụ xuống làm việc gì đó. Rồi do căn cơ thể xác làm cản trở, không ai thức tỉnh, là quên ngay, không biết mình là ai ở Cõi này. Và Sống để làm gì. Quên mình và lao vào với một bầy chúng sinh đầy dục vọng. Đến khi nhận biết mình là ai thì đã đánh mất linh hồn rồi. Than ôi, muộn quá. Lúc đó chỉ muốn tìm một Cứu cánh để thoát được cuộc đời phàm tục này. Thi nhân thì thường là tìm Hồng Nhan Tri kỷ (HNTK) để làm cứu cánh. Không biết HNTK đôi lúc lại nhấn chìm Thi nhân vào vào một Huyền Giới khác. Đấy là Huyền Giới của Thi ca (HGTC). Ta cũng không ngoại lệ.

Ta lang thang Hạ Giới đã lâu
Đâu còn nhớ đường về Tiên Giới
Xin Mỹ nhân chở hồn ta theo với
Bởi ta đã chán nhàm Cõi Dục chơi vơi

Em hãy thương một linh hồn rách nát tả tơi
Em nới rộng Huyền Giới em cho ta vào nương náu.
Thi nhân là mây, Mỹ nhân là gió
Em hãy cuốn hồn ta đi, còn đợi đến bao giờ.

May mà nàng có Thiên Mệnh của mình. Nàng xuống tìm Ta để lôi ta ra khỏi cái Tham – Sân – Si của cuộc đời này. Nàng có một trí tuệ siêu nhiên mà ta ngưỡng mộ. Trước đây Ta nhận biết được sự ù ì và chậm chạp của chúng sinh Cõi Dục này. Trái đất mà Ta đang sống nằm ở ống tay áo thứ 13 của Đại Thiên Thế giới. Nơi này heo hút lắm. như ở mù cang chải vậy, vậy nên khó mà giác ngộ lắm....

Em là ai mà tuyệt đỉnh thông minh
Em biết giả ngu để ta không giờ tỉnh
Em cho ta vay cái ngu ngơ chút đỉnh
Ta trả nợ em quằn quại những khát thèm

Ta ước mơ mình thật sự được điên
Nhưng thiên hạ chẳng ai cho điên cả
Chỉ có em yêu kiều trong vất vả
Dỗ dành ta quay lại với thi đàn

Thời gian không trôi nhưng đang héo tàn
Bởi sự ù ỳ của thế nhân Hạ Giới.
Ta ngơ ngác trước cuộc đời vô lối
Tội nghiệp tim em đã hiến Thi Ca

Ta lại nói tiếp sứ mệnh cảu Thi ca. Tiếng thở dài của thi ca thì có ích gì trước nhân loại. còn trước mỹ nhân thì lại càng chẳng có tác dụng gì.

Ta thì nghĩ khác. Thi ca có chức năng khai sáng chúng sinh. Nhiều vị quan niệm rằng. Thi Ca là tự thưởng thức, tự làm khoái mình. Ngay như Đại Tông sư của thi cac Việt nam, Cụ Nguyễn Du cũng đã viết Truyện Kiều bằng hai câu:

Trăm năm trong cõi người ta
Mua vui cũng được một vài trống canh.

Nhưng chỉ hai câu thôi, cũng đưa cho chúng sinh một thông điệp là kiếp người ngắn lắm. ...... Nên nhớ rằng, bọn lừa đảo thường nói dối mà không biết ngượng. Các cụ dạy là vô liêm sỷ. Bởi lừa đảo là một nghề. Nghề biến thành nghệ. Nghệ thuật ấy. Nghệ thuật nói dối buổi đầu thì lừa người ta, sau đó tự mình tin là tưởng thật rồi bám vào cái sự lừa đó. Đấy gọi là bệnh tự kỷ ám thị vậy.

Ta muốn nói đến sự khai sáng của thi ca. Ta đã trích một đọan trong bài “Thi ca và Mỹ Nhân”

Em bây giờ không là những ngày qua
Em đã nhấn chìm Thi Nhân vào biển ái.
Em với thời gian không còn qua lại
Vì Em có quyền năng vô thượng – Tình yêu

Sự kỳ diệu của Thi ca là đưa chúng sinh ra khỏi Tam giới. Chúng sinh thoát khỏi ba Cỗi “Sinh Tử Luân hồi”. Chúng sinh nhận biết được sự vô thường giả tạm ở trong Tam Giới này. Chúng sinh nhận biết Chân Giả của Triết học và Học thuyết. Đấy là phép nhận biệt Chính – Tà. Và thấu hiểu Đạo Nhân – Quả. “Mỹ nhân và Tiếng thở dài Thi ca” đưa Chúng Sinh Ù Ỳ Cõi Dục thoát khỏi Bể khổ Sinh tử Luân Hồi, đến Bờ Cứu Cánh, nhưng không buộc cũng không mở.

Đấy là Sứ Mệnh Thi Ca.

3.
Còn Sứ Mệnh họ Trần ?


http://www.thica.net/category/tat-ca/tran-sy-khang/
 — với Tran Manh Hao và18 người khác.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không có nhận xét nào: