
Liền bà đẹp ở đôi chân. Giò ngon như thế bội phần cú cưng:))

Già là già tóc già râu. Chứ còn cà dốt còn lâu mới...già:))

Dân ta âm tính đã lâu. Thế nên mới có chân trâu thế này:))

Nín đi khóc cái đéo gì. Rồi em lau mắt bú ti, thật mà:))

Chồng say ngủ vật giữa đường. Vợ ngồi hong cái hướng dương đợi chiều.:))

Mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Rũ ra một phát văng xâu củ chuồi:))

Tình cũ mà lạnh như bia. Thì tao đi liếm ba - via mỏi mồm:))

Cô Phương đang cần tuyển chồng. Ngày có hai lít chổng mông vác cày:))

Đúng là con cháu bà Tưng. Đéo đâu cũng thấy phừng phừng vú vê:))

Lam Kinh là đất vua sinh. Thế mà chúng để thối inh như này:))

Hai chân chả nhẽ là gà? Hay là con mái la đà bướm bay?:))

Vú to như cái bát tô. Thế nên tiếng vọng ồ ồ, phỏng em?:))

Mới cưới đã vác gạch vồ. Kiểu gì đến tối cũng hô tắt đèn:))

Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc. Trong cơn mơ tôi dí dái đi tìm@ chế từ thơ của thi nhân HTQ mặt lợn hoạn.


Thế là em đã có hìu. Thảo nào mà bố hiuhiu hiện hồn:))
Nguồn: nhặt trên NET.