Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

chùm thơ nguyễn hoàng anh thư




Chạm vào bóng tối

Xin em đừng chạm vào 
Lời của ánh trăng kia yếu đuối 
Giấc mơ đã ngủ trên võng nhện 
Dài một thế kỷ chênh vênh
Xin em đừng chạm vào 
Đôi tai của lão nghệ sỹ mù 
Đang nuốt trọn khúc âm dương 
Từ lời sương mù đang lắng 
Từ lời Hải Hạc sầu bi
Xin em đừng 
Chạm vào ngõ ngách phân ly 
Lời tôi khô như mái ngói 
liệt từng lớp đau thương 
Xin em 
Chạm vào mắt nhung 
Vuốt giùm nỗi buồn tôi lần cuối 
Xin em chạm vào bóng tối 
Để hát 
Vài lời bồng bềnh từ mái tóc khô
Xin em chạm vào bóng tối 
Hát tôi nghe 
Về giấc mơ của loài hoa hiên rực vàng đầy ngõ 
Tôi làm sao nghe được 
Tôi làm sao nuốt được 
Như lão nghệ sỹ mù kia? 
Tôi nghe rổn rảng 
Khúc âm dương vỡ trên mái ngói 
Trăng vỡ trên mái ngói 
Giấc mơ hoa hiên vỡ trên mái ngói 
Tôi rổn rảng 
Rơi 
Trên thế kỷ dài dài mắc nhện

Ăn Tóc

Cô gái không hề để ý gì về thời gian yên bình của mái tóc 
Cho đến khi cô nhận ra 
Cần phải cắt bỏ những chiếc vây cá mềm mại đang bơi trong cái chậu bằng thủy tinh 
Bởi chúng quá hẹp và mắc vướng 
Cô bắt đầu tập ăn tóc 
Cô bắt đầu ăn từ những ngọn khô giòn quá lưng 
Cô ăn mỗi ngày 
Chúng có mùi vị của nắng cháy và rụm rụm của từng sợi buồn xào giòn 
Chiều chiều cô lại tựa vào chiếc ghế cũ thong thả ngồi ăn nỗi buồn từ ngọn tóc chết 
Chúng có mùi vị của tế bào quy tắc đóng hộp 
Chúng có mùi vị của thời gian hơi chua 
Thời gian đã hết hạn dùng từ bốn mươi năm trước 
Khi cô đã bắt đầu biết ăn những sợi tóc máu từ trong bào thai mà mẹ cô chưa kịp cạo đi 
Cô chẳng nhớ được gì 
Nhưng cô nhớ rằng cô chẳng hàm ơn chúng điều gì 
Bởi chúng có mùi vị mằn mặn, tanh tanh cứ mắc vào cuốn họng 
Và đau đến buồn nôn 
Từng cơn buồn nôn khó chịu 
Từng ngọn tóc đã rối và mắc vướng 
Vào trong thớ thịt và đôi mắt mờ dần của mẹ 
Cô vẫn đang ăn 
Những sợi tóc có mùi vị hạnh phúc và bạc bẽo 
Ăn mãi cho đến khi tóc sẽ không còn sợi nào bạc hơn 
Cô vẫn đang ăn 
Cho đến khi cô biến thành đất để được ăn tóc mãi mãi

Bên trong ấy có gì?

Trong ngôi nhà của nhà thơ 
Những sợi chỉ thơ đang khâu từng con hẻm nhỏ vòng vèo để nới rộng mái nhà 
Những sợi chỉ thơ đang khâu lại căn phòng nóng bức 
Những bài thơ phồng rộp 
Đang cố khâu lại màn hình điện thoại samsung bị vỡ nát 
Rất nhiều mối tình đang chờ sự cảm ứng 
Bên trong ấy có gì? 
Những đôi môi phồng rộp 
Làm thơ thật sốt ruột
Trong ngôi nhà của nhà thơ 
Có ánh trăng lạnh vừa mới chết 
Những ngọn đèn vừa đủ mờ 
Để thấy 
Bên trong ấy có gì? 
Nhiều giấc mơ đang bị co rút 
Nhiều giấc mơ bị rữa nát 
Tôi ngồi cúi xuống hốt ánh trăng đổ vào tán lá 
Từng bông trăng nở 
Trắng như hoa nguyệt quế
Trong ngôi nhà của nhà thơ 
Sáng nay 
Có rất nhiều bài thơ đã bị chết cóng 
Hôm qua bài thơ ấy nghĩ gì?

Kẻ chăn Trăng

        Là chuyện thuộc về gần một trăm năm trước
  
Biển đã không mơ đêm nay 
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm 
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau 
Đêm 
Bung từng cánh sóng vào vùng Đá Nhảy 
Có thể một trăm năm trước 
Biển tắm gội với loài mây hoang thai 
Chẳng lệch khắc giờ nào cả 
Nên bây giờ có một gã thi sỹ muốn về quê đi chăn trăng 
Phơi trái tim lạnh trên ngọn cây thập giá gần bờ biển 
Gã thi sỹ giăng đôi mắt từ Lệ Thủy đến phía tây sông Kiến Giang 
Những đứa trẻ bây giờ đã ngủ yên trong những ngôi nhà lúp xúp ở thị trấn nhỏ 
Có đứa vừa chép miệng tiếc nuối đám mây hồng vừa bay khỏi thành Cổ Lũy 
Sợi dây cũng vừa thoát ra khỏi những đốt tay kẹp chặt 
Buồn vừa rụng theo 
Năm bảy lóng 
Gã thi sỹ đã không còn giăng được thêm 
Ngược về phía bên kia thành Cổ Lũy 
Gã bắt đầu dùng miệng mà bứt trăng 
Từng sợi 
Từng sợi 
Gã bứt ra từ trái tim rất lạnh trên kia 
Trái tim nằm cuộn tròn từng sợi len gió 
Lạnh quá 
Thi sỹ cuộn tròn trong thơ 
Siết chặt 
Trăng vỡ chìm mây mắt
Trong một đêm như đêm nay 
Không có trăng 
Tôi nghe người chị kể lại 
Hôm ấy có hai mươi tám mảnh trăng vừa bay đến biển Quy Hòa

Niềm tin

Khi bạn nói với tôi về niềm tin 
Có thể điều đó được phát ra bằng thứ thanh âm của chiếc lưỡi 
Một chiếc lưỡi làm bằng lý thuyết dẻo như mủ cao su đã được nấu lại 
Những niềm tin đàn hồi
Tôi cũng thường nói với tôi về niềm tin 
Trên chiếc lưỡi cứng như tấm tôn cắt vào thân cây cao su 
Và mỗi đêm chiếc lưỡi chảy 
Từng giọt lý thuyết sền sệt như thứ mủ trắng chưa kịp đông lại 
Từng niềm tin đông cứng
Có thể bạn từng cho tôi niềm tin 
Bằng những thanh âm trên chiếc lưỡi thật mềm 
Có thể một ngày chiếc lưỡi biến dạng thành chiếc xẻng 
Xúc niềm tin tôi mai táng 
Nên khi tôi nói được với bạn về niềm tin 
Là lúc chiếc lưỡi của tôi sẽ được đào lên từ nấm mộ

Sau cơn dông chiều

Khi em xoay lưng lại 
Thành phố vừa dứt khỏi cơn mê 
Sau một cơn mưa đá 
Khi em xoay lưng lại 
Thành phố đã ngồi dậy 
Ngơ ngác 
Sự tưởng tượng đi nhanh hơn là gió 
Khi em xoay lưng lại 
Thành phố đã đi sâu vào đêm 
Đêm nay 
Ngọn hoa đăng đã không về 
Sông quẩy vào mình tiếng mái chèo quét máu 
Khi em xoay lưng lại 
Phố cổ chìm trong mùa lá trắng 
Từng chuyến người inh ỏi điệu trống kèn 
Nơi góc đường Bến Nghé 
Từng giai điệu Romance 
Đều đều và tự sát 
Rũ rượi dưới những mái che 
Khi em xoay lưng lại 
Những ngọn đèn vừa nuốt chửng 
Từng câu chuyện của bóng tối

Mây

Đó là cách chúng ta có thể đâm sầm vào 
Một thế giới đang chuyển động 
Mà không hề hấn gì 
Em nắm mây trong tay 
Kéo ngày lại giữa nỗi nhớ mùa hè oi bức 
Từng câu chuyện không lời 
Em ôm mây nóng bỏng 
Chạy về phía mặt trời 
Em nắm mây trong tay đắp ngày muốt mềm mi mắt 
Đó là điều kỳ diệu nhẹ nhàng để có thể quên đi thế giới 
Nơi mà chúng ta đang đứng đây 
Trên sự trì nặng của đôi chân và đôi mắt mệt mỏi 
Trên rất nhiều ô cửa giả 
Có thể đó là một bí mật mà chúng ta có thể mang theo 
Cùng với hơi thở 
Của cuộc sống vốn dĩ im lặng 
Có thể đó là chiếc áo em khoác cho những lúc bất chợt buồn 
Em nắm mây 
Chờ sự im lặng nở bung 
Trôi 
Trôi 
Chẳng có con đường nào để biết được hết điều bất tận 
Em chờ từng ngọn mây ngã rạp xuống 
Trong hơi thở 
Để nỗi nhớ bất động cùng đám rong rêu 
Bên dưới ô cửa nhỏ

Storm

Chẳng còn thấy một sai lầm nào của gió 
Để trở ngược đám mây 
Cảm giác đôi tay phải chống đỡ lớp lá dày trên nấm mộ 
Tôi mong bão đến 
Chẳng thấy một vệt chớp nào cắt ngang 
Trái tim đứng máu 
Gần một giây nữa thôi 
Chẳng còn một màu tím nào 
Trên bụi hoa tử vi buổi sáng 
Gần một giây nữa thôi
Tiếng chuông rụng điều nhàn nhạt buốt sân sau 
Chẳng có điều gì chối tội 
Khi thế giới đã cũ rích trong đôi mắt 
Em 
Đang nghĩ về nơi bình minh rất đỗi hiền lành
Có điều gì chuyển động mệt lử 
Hình như sóng 
Tràn lên điều tôi muốn gửi em 
Tôi đang tô xám cho cơn bão đi ngang bằng cây bút chì màu nước 
Nhanh thôi 
Nỗi đau cuối cùng đậm nét 
Bất động và biến mất 
Chẳng còn thấy một sai lầm nào của gió 
Để quét ngược điều tôi muốn nói trước khi cơn bão chịu dời đi

Gương mặt của mùa hè

Làm sao chúng ta trốn được khỏi mùa hè nóng bức này 
Làm sao chúng ta tách ra khỏi lớp vỏ cây 
Để lách ra 
Xanh như một nụ mầm để tạm biệt hoàng hôn sắp sửa khuất sau dãy núi 
Khi miếng ghép cuối cùng biến mất 
Đêm sẽ mãi giam cầm chúng ta 
Những ngón tay sẽ trở nên vô dụng 
Chẳng bao giờ sờ được vào gương mặt của đêm để tháo từng lớp bông băng trên vết thương sưng tấy
Em từng kể với tôi 
Những điều bực mình về con đường gốm sứ 
Chúng dài và xấu xí hơn rất nhiều so với những hàng cây 
Bong lóc từng vệt màu 
Trêu đùa thị giác của chúng ta 
Tôi sợ đôi mắt em hỏng, em sẽ chẳng còn hình dung được gì về những ngày tháng đủ đầy sắc màu hạnh phúc 
Bao giờ thì chúng ta mới tìm được màu xanh 
Để che phủ cho những ký ức không còn bị thiêu cháy
Tôi gọi em là mùa hè 
Rõ ràng là em đang thiêu cháy tôi 
Rõ ràng là em đang nhào nặn tôi 
Thành miếng ghép cuối cùng để sờ vào gương mặt của đêm 
Em sẽ chăm sóc từng vết thương khô 
Ở phía sau bóng tối

Huế mưa

Mưa 
Lại thấy rác formosa ngập tràn chợ cá 
Rấp lên từng chóp nón cũ 
Giá như trời đừng mưa 
Tháp cổ rồi sẽ khô như xác muối 
Tay em không còn năm ngón xanh xao 
Mưa 
Lội qua ngõ phố 
Những chiếc vali nằm buồn 
Dựa vào mé ghế 
Nhớ nhung gì dưới đôi giày mòn quai 
Mưa 
Muốn về Gia Hội 
Mở ô cửa sổ bụi mốc 
Giờ này ai giúp mệ quét mưa 
Mưa 
Mưa 
Mưa ngập qua đêm tối 
Mưa vào Đại Nội 
trũng sâu mấy ngọn đèn vàng 
Lời cầu an chảy qua cánh cổng 
Chậm rì
Mưa 
Chẳng biết lội đi đâu giữa hai bánh xe tắt máy 
lại đẩy từng vòng tròn 
Mưa 
Không phải rác từ cống formosa 
Rác từ đầu nguồn tắt lối 
Mưa 
Gầm gào 
Rấp lên từng chóp nón cũ 
Tay em không còn năm ngón xanh xao 
Mưa 
Cố lội qua ngõ phố 
Vớt vài lời cầu an
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không có nhận xét nào: