
Nguyễn Huy Thiệp đã
nhầm, khi ông ta bảo :
“Văn nhân thời bây
giờ là người có nhiều bạc tỷ
Ngồi rung đùi, viết
về những điều mới mẻ..”
Trên những đền đài
xưa đã mọc rêu !
Lời nhắc nhở của
nhà thơ viết về ngôi đền Ăng Ko bốn mặt
Xem ra chưa hẳn đúng
đâu
Khi ông ta bảo: Văn
chương đời nay đổi khác
“Không cần hướng đạo
Chớ đi sâu mổ xẻ
niềm đau
Văn chương đời
nay viết cho người giải trí..”
Cứ làm như đời sạch
bóng u sầu !
Nhiều người nữa đi
tìm lý cho thơ tồn tại
Nhưng xem ra cũng
chẳng dễ chút nào..
Anh có ngưòi bạn
từ thủa vừa mới lớn
Quý nhau như thể
anh quý em
Ngày áo rách hắn
làm thơ rất khá
Bao cô nàng từng
mê đắm trong tim..
Chúng anh xa nhau
hai mươi năm gặp lại
Hắn không nhận ra
anh
Anh không nhận ra
mình
Giờ thì hắn giàu
sang
Khôn khéo
Chẳng như anh vất
vưởng bại, thành..
Hắn vẫn viết những
câu thơ bóng nhoáng
Trên đường thơ kẻ
thẳng hai hàng
Như người đi đường
chỉ một bên mà bước
được vinh danh
Và được an toàn..
Chẳng bao giờ hắn
nói về thời cuộc
Thời thế, nhân tình
hắn viết nhẹ bông
Hắn đi xe con
được người ta đón
rước
Không như anh
Nhiều lúc phải đứng
đường..
Qua thời thạch nổi,
mao chìm..
Văn nhân ngơ ngác
Dù giàu hay nghèo
thì làm chi khác ?
Ngoài viết tụng
ca
Và tạp ca
Đi xe đạp hay đi ô
tô
Cũng vào con đường
cụt
Lanh quanh ngày
tháng rong ca
Mài con chữ mòn đến
chẳng còn ý nghĩa
Tiếc thương ngày
tháng dần qua..
Không thể trách hắn
được
Cũng không thể hờn
mình được
Số phận chung của
tất cả thôi mà
Sách cứ in ra để
không người đọc
Thơ tặng người
Người đứng dậy chẳng
mang theo
Thì cứ bàn vươn tới
đỉnh cao!
Ở dưới lũng
vướng dây chằng
chịt
Không hay thân phận
mình nghèo
Muốn chơi sang thì
đâu có được?
Bạn anh gặp vẫn
phương phi béo tốt
Chỉ buồn khi hắn
có ở trong đầu
Thói quen kẻ chợ
Cười nhen nhen nơi
chốn ồn ào
Rượu
Bia
Là những thứ đẩy
lên cao
Tinh thần chót vót
Tỉnh rượu bia
Xác thân rơi cái
bộp
lại tầm thường như
thể lúc chưa say
Nhân cách ư ?
Không khác kẻ ăn
mày
( Cho dù chỉ “ăn
mày quá khứ” )
Quá khứ xem chừng
cho đến hôm nay..
Đâu còn ?
Mấy nả ?..
*****
Gió bay lên trời
Lòng buồn ta hỏi
:
Giây phút ngại ngùng,
đường vắng lời hát hay?
Nông nỗi nào người
nhắm mắt bưng tai?
Người lạnh lùng vô
cảm?
đường xưa, lời cũ
đâu rồi?
Ta thuỷ chung
Hay ta bội phản ?
Trộn trắng vào đen
Tình bé cái nhầm
!
Hay mộng ước trăm
năm chỉ là ảo vọng
Ta đã xa tin tưởng
thật rồi !
Gió vẫn là gió năm
xưa..
Cánh diều đã vắng
Ai làm cho diều đứt
dây?
Lời chân thực như
lời tội lỗi
Có còn trời cao đất
dày ?
Hay thoả sức ăn
ngang nói ngược?
Biết ai tâm phúc
một đời ?
Tìm đâu tri âm lối
nhỏ?
Bâng khuâng
lặng ngắt mà cười
Xóm nhỏ về thôi
Học người xưa :
“Dĩ nông vi bản”
Đêm đêm tiếng chim lợn
rít rợn người
Ngày ngày điếc
tai tiếng quạ
Lâu rồi không
nghe sơn ca
Thiên hạ đua nhau
nuôi vẹt
Kiêng kỵ khồng ai
bàn chuyện gần xa
đến như vợ chồng
cũng còn giữ kẽ
Nạn tai có thể không
ngờ
Ngại ra thành phố
Gặp người chuyện
cũng như không
Siêu thị
Đỏ đen
Mua bán lòng vòng..
Thôi thì
Canh khuya
Buồn
một mình cứ hát
“Còn non
Còn nước
Còn người”
Câu hát về trời
gió bay..
*****
Nghe nói gần đây
có nhiều giải thưởng
Biết tin
Im lặng mà cười
Thời nông nổi và
rất nhiều hàng giả
Điều cao sang
Cũng thể đồ chơi
Đâu cần giá trị nào
đích thực?
Cơ cấu
Ăn chia
Được lúc khoe tài
Biết bao điều vô
vị và vô ích?
Hống lên lại ngỡ
thiên tài !
Có những thứ làm
ra cho chật đất
Có con người sinh
ra để thiếu một chỗ ngồi !
Mấy thằng văn sĩ
buồn ngồi vặt râu uống rượu
Bốc lên đề cử cụ
Lan Khai !
Thôi hãy để yên
cho người đã khuất
Sáu mươi năm che
lấp ngậm ngùi
Nếu như có phép
thần để Người sống lại
Nhà văn cũng xua
tay từ chối, không cười..
Không thể người ghét
của yêu..
Hàm hồ qua thế kỷ
Bây giờ chuyện ấy
có cần không?
Không khéo mấy người
vô tình phụ hoạ
Trống lảng
Vuốt đuôi để khéo
xoa bài !
Chắc giải NôBen còn
lâu Việt Nam
mình mới được
( Dầu cho không
thiếu văn tài )
Tiếc thương măng
tơ VĂN VIỆT
Mới hơn trăm năm
Như thể quá già rồi
..
Tới đỉnh cao ư ?
Xem chừng khó thể
Chén rượu suông
Cong gối
Gượng cười ..
Thi nhân giờ khác
chi con nợ
Nợ với non sông
Nợ với đời
Cạn một ly này
cho quên tất cả
Lại buồn giấc ngủ
cạn đêm nay
Chưa thấy mưa rừng
chớp bể
Đã nghe
Sấm lặng cuối trời
Thêm ly nữa hỡi
người tri kỷ
Ta cạn nỗi buồn
Hay buồn uống ta đây
?..
***
Năm nay ngô lúa được
mùa
Bão lũ giảm hơn năm
cũ
được mùa thi
Thí sinh hớn hở
Mấy năm “hai tốt”
bơ phờ
Thầy trò một phen
nhăn nhó
Ừ thì cứ rộng đường
cho tất cả
Cho em ta dễ kiếm
việc làm
Tới giảng đường là
chuyện khó khăn
Không phải ai cũng
mong nơi đó
Đường dài
Phải có ngựa hay
Không thể cứ theo
bầy đàn như cũ
Trăm ngàn dân mới
có một nhân tài
Đâu phải hòn đất
nặn nên ông bụt ?
Không mong “Vắt đất
thay trời..”
Con người với thiên
nhiên hát câu hoà hợp
Dễ gì ai chế ngự
ai ?
Xa rồi cái thời
nghĩ vội
Nói vung tí mẹt
trên đài
Đã đến lúc trầm
ngâm
Nghĩ ngợi
Vận mệnh mai sau
của nước non này..
Dù hôm nay nhiều
nhà mới xây
Nhiều đường mới mở
Bữa cơm không độn
ngô khoai
Ti vi trong nhà
điện thoại trong
tay
Tưởng chừng muốn
gì cũng có
Cái thời đăm chiêu
Đói khó qua rồi
ba mươi năm hoà
bình
Sướng đủ, bạn tình
ơi ?..
***
Cái thời cậu bé làng
Phù Đổng giục mẹ ra mời sứ giả
thông tin đâu được như bây
giờ ?
Mà cả làng nhanh
chóng hay tin giặc tràn qua !
Chưa có báo, đài,
điện thoại, Intenet..
Nhưng có những vì
vua lo nước, thương đời
Chỉ ngựa lưu linh
vất vả,
Ngược xuôi phi báo
đêm ngày
Vậy mà nước non sớm
tan giặc dữ..
Đâu rồi những nhà
chính sử ?
Các anh nghĩ gì ? Viết gì ? Chuyện ngày xưa, chuyện hôm nay ?
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét