Thay vì ngồi học, cậu Edgar lại thiu ngủ, và lạ thay, trong giấc mơ, cậu nghe thấy tiếng ai đó hứa là sẽ giúp cậu học. Nửa giờ sau bị đánh thức dậy để tiếp tục đánh vần, thì kỳ diệu thay, cậu đánh vần trơn tru không những một chữ mà cả một tập! Suốt thời niên thiếu, Edgar đã nhiều lần đắm chìm trong những cơn mê sảng kỳ diệu.
Vì gia đình nghèo, Edgar phải bỏ học khi mới lên lớp 9, rồi làm đủ mọi việc từ thư ký, bán sách, bán bảo hiểm, làm nghề chụp ảnh. Edgar lấy vợ, sinh được hai trai và ngày ngày chuyên chú đọc Kinh Thánh...
Năm 21 tuổi, Cayce bị chứng viêm làm mất giọng nói. Các bác sỹ điều trị không ai tìm được nguyên nhân căn bệnh. Cayce đã nhờ một người bạn giúp đưa ông vào trạng thái thôi miên và trong giấc mê ngủ đó ông đã nói rành mạch rằng căn bệnh này phải dùng đến thuốc gì, phải điều trị như thế nào. Nhờ đó ông đã tự chữa được hết bệnh đau cổ họng mất tiếng. Từ đó Cayce khám phá ra mình có khả năng kỳ lạ. Mỗi khi chìm vào giấc ngủ bằng thôi miên, ông có khả năng chẩn đoán bệnh rất chính xác, biết được quá khứ vị lai của một cá nhân, và có tài dự đoán tương lai vô cùng hiệu nghiệm.Rất nhiều dự đoán của ông đã trở thành sự thật, các nhà phát minh nghiền ngẫm ý tưởng của ông để tìm kiếm nguồn hứng khởi cho sáng chế của mình, các nhà khoa học sau khi phát triển lý thuyết mới thì đã thấy Cayce đã từng nói đến vấn đề này từ lâu lắm.
Sau đó, dù chưa từng được đào tạo về nghề y, ông có thể chẩn đoán và điều trị rất tốt cho những người bệnh. Chỉ cần biết tên và địa chỉ của bệnh nhân, Cayce dùng thần giao cách cảm để đến với thể xác cũng như tâm linh của người này. Ngoài ra, ông còn tiên đoán nhiều chuyện vị lai mà sau này kiểm nghiệm lại, người ta thấy chính xác một cách kỳ lạ.
Tên tuổi ông bắt đầu được lan truyền, nhiều bác sĩ và khoa học gia tới tận tỉnh Hopkinsville xa xôi hẻo lánh để thử khả năng chữa bệnh của ông. Tờ báo Hearst mời ông lên Chicago ra mắt quần chúng, tên ông được nhắc tới trên nhiều tạp chí kể cả tạp chí Y khoa. Mỗi lần nhận được thư từ hỏi bệnh từ bốn phương gửi tới, ông nằm dài trên ghế, thở sâu như thiền định, thiếp đi trong cơn mê, đồng thời nghe bà vợ đọc to từng bức thư. Từ cơn mê ông phân định tật bệnh và chỉ dẫn cách chữa. Năm 1927 những người hâm mộ gọi ông là “tâm thức vũ trụ” (Universal consciousness) và quyên góp xây hẳn một bệnh viện ở Virginia Beach cho ông chữa bệnh.
NHỮNG DỰ ĐOÁN ĐÃ XẢY RA TRONG QUÁ KHỨ
Dự đoán thị trường chứng khoán sụp đổ năm 1929
Vào thời điểm cuối những năm 1920, thị trường chứng khoán Mỹ liên tục tăng điểm và trò chơi cổ phiếu có thể đưa người ta trong một đêm hóa thành tỷ phú. Nhiều tổ chức đua nhau mở lớp dạy cách mua vào bán ra dựa trên kiến thức phân tích các con số và biểu đồ thống kê của báo cáo tài chính, còn Cayce lại phổ biến cho những học viên của mình cách chơi theo dự đoán của ông, thời điểm nào thị trường tăng điểm và chuẩn bị cuộc tháo chạy vào năm 1929. Thậm chí ông còn cung cấp cho học trò của mình danh sách các ngành công nghiệp sẽ tăng trưởng cao, hoặc mã số nào sẽ là mục tiêu đầu tư dài hạn ít biến động nhất.
Nhưng lời dự báo của ông không được nhiều người chú ý, dù thông tin đó không cần phải trả tiền công tư vấn. Tháng 10/1929 thị trường chứng khoán chao đảo và rớt đáy chỉ sau vài ngày, nhiều người thành tay trắng chỉ trong một đêm. Đây cũng là nguyên nhân gây ra cuộc đại khủng hoảng năm 1933, mà Cayce đã tiên đoán từ trước đó hai năm.
Dự đoán các cuộc cách mạng làm thay đổi thế giới 1935
Tháng 03/1935, Cayce tiên tri: trừ khi các phe cánh ở đây hoặc đâu đó thay đổi thái độ, nếu không điều kiện để cả thế giới chấm dứt là những cuộc cách mạng xảy ra ở các quốc gia. Và lịch sử đã chứng minh dự đoán của ông hoàn toàn chính xác, khi vào năm 1936 nội chiến Tây Ban Nha nổ ra, Ý chiếm Ethiopia, Nhật Bản đánh Trung Quốc, và Stalin tiến hành cuộc thành trừng lớn ở Liên Xô.
Dự đoán Adolf Hitler lên nắm quyền ở nước Đức
Tháng 01/1934, Cayce nói rằng Hitler sẽ gia tăng sức mạnh để thống trị nước Đức.
Tháng 08/1935, ông tiên đoán Hitler vẫn sẽ nắm quyền cho đến khi “bị đánh bại hoàn toàn bởi một cuộc chiến bên ngoài”.
Từ năm 1930 đến 1932 ông đưa thông điệp cảnh báo về những cuộc cách mạng lớn ở nhiều quốc gia, thế giới phải chìm trong biển lửa khi “một thảm họa lớn xảy ra”, và sau năm 1936 đường biên giới các nước sẽ được vẽ lại.
Việc chấp nhận hay từ chối gia nhập Hội quốc liên của các phe phái. Các nước Liên Xô, Hoa Kỳ, Nhật Bản và Anh (hoặc Vương Quốc Anh) sẽ đổ vỡ, nghĩa là họ có thay đổi lớn trong thể chế ở mỗi nước.
Năm 1937 ông đoán đúng năm bắt đầu và kết thúc thế chiến thứ hai, Hoa Kỳ tham gia vào cuộc chiến, trật tự thế giới mới được hình thành sau khi chiến tranh kết thúc.
Dự đoán Mỹ tham gia chiến tranh năm 1941
Việc dự đoán Hoa Kỳ dính líu vào cuộc đại chiến thế giới được ông công bố vào tháng 7/1939, trong lần “bói” cho một cựu sĩ quan hải quân về hưu.
Hỏi: “Tôi có thể chờ đợi để được gọi trở lại phục vụ cho đơn vị trong hai hoặc ba năm nữa không?”
Trả lời: “Có một khả năng duy nhất vào năm 41. Nếu mọi người cầu nguyện và sống trong sự cầu nguyện, họ sẽ qua khỏi.”
Cayce nói về số phận nước Mỹ khi lao vào ngọn lửa này: “cán cân quyền lực không chỉ có tiền bạc, sự ảnh hưởng và ngăn chặn thế lực hủy hoại thế giới đặt trên vai nước Mỹ”.
“Loạn lạc xảy ra tại Á châu, mà kết cục của nó chỉ biết được khi có thay đổi ở nước Đức, Italy và đặc biệt tại vùng Balkan. Nhiều xáo trộn chưa từng thấy sẽ có ở châu Âu và châu Á”.
Dự đoán trận thư hùng quyết định cuộc thế chiến thứ II
Ngày 20/06/1943, ông đã tiên đoán thời điểm, thời gian, và kết cục của cuộc chiến tranh thế giới.
Năm ngày sau lời cảnh báo của ông, quân Đức và quân Nga đụng độ trong trận tăng thiết giáp lớn nhất thời đại.
Đoán trước cái chết của Tổng thống Franklin D. Roosevelt và JFK
Năm 1939, Cayce tiên đoán cái chết của hai vị tổng thống trong văn phòng:
“Bạn bị rối loạn, bạn bị phân chia giữa hai lằn ranh tư bản và lao động tại vùng đất của mình, trước khi bạn có vị Tổng thống thứ hai bị chết tại văn phòng của ông ta… một luật lệ đám đông ”.
Tháng 04/1945, Tổng thống Franklin D. Roosevelt chết tại văn phòng; còn Tổng thống John F. Kennedy bị ám sát tại Dallas, Texas vào thời kỳ tư tưởng phân biệt chủng tộc bị kích động dâng cao nhất.
“Trừ khi có phân phối công bằng, nếu không sẽ có biến động lớn trong vùng đất này”, Cayce nói.
Kennedy bị giết trong thời kỳ đầu của cuộc đấu tranh đòi hỏi nhân quyền, và sự bất ổn xã hội liên quan đến chủng tộc cũng được ông dự đoán từ trước.
Dự đoán Anh công nhận sự độc lập của Ấn Độ
Cayce cũng từng đoán Ấn Độ sẽ tách khỏi sự kiểm soát của Hoàng gia Anh quốc. Và vào năm 1947 Ấn Độ trở thành nước cộng hòa độc lập.
Tiên đoán về các sự kiện khảo cổ
Cayce nói rằng lịch sử loài người có tới 10,5 triệu tuổi, và các tượng đài ở Giza Ai Cập được xây thẳng hàng với các ngôi sao vào năm 10,500 TCN. Kiến trúc Ai Cập được thiết kế dựa trên mối quan hệ với thiên văn học, và một nền văn minh cổ đại bị mất đã ảnh hưởng đến sự phát triển của Ai Cập, Maya, và Bharati.
Tiên tri về chuyện tìm thấy dữ liệu về các thầy tu Do Thái thời cổ trong thánh thư Dead Sea Scrolls.
Cayce từng nói về các thầy tu ở Palestine, sống vào thời chúa Giesu, và sự cống hiến của họ cho Đấng cứu thế.
Đến năm 1948, sau khi phát hiện thánh thư Dead Sea Scroll trong các hang động gần Biển Chết, người ta mới biết điều Cayce nói đã được viết trong thánh thư khoảng 100 năm TCN.
Dự đoán Israel hồi sinh
Năm 1932, Cayce khuyên những người Do Thái hãy xem hành động chống do Thái của phát xít như điềm báo họ sẽ có cơ hội trở về Israel.
Tháng 05/1948, quốc gia Israel được tái lập y như lời Cayce tiên đoán. Sau đó là cuộc chiến của quốc gia này với các nước Ả Rập xung quanh.
Dự đoán sự phát hiện vùng đất Atlantis
Cayce tiết lộ sẽ có một vùng đất mới xuất hiện vào năm 1968 hoặc 1969, tại ngoài khơi bờ biển phía đông của Bắc Mỹ, và ông gọi nó là “sự trồi lên của Atlantis”.
Trong thời gian đó giới khảo cổ phát hiện ra đường Bimini ở Đại Tây Dương. Tuy có tranh cãi giữa hai giả thuyết đó là con đường nhân tạo, hay do xói mòn tự nhiên, nhưng nhiều người vẫn tin rằng đây là một phần của vùng đất Atlantis được Cayce đề cập đến.
Theo Cayce, Atlantis là một nền văn minh cổ có công nghệ phát triển vượt qua cả nhân loại ngày nay, và vùng đất này đã bị nhấn chìm xuống Đại Tây Dương khoảng 10 ngàn năm trước đây. Kích thước của nó lớn hơn châu Âu chút ít, và trải qua ba giai đoạn hình thành. Hai giai đoạn đầu cách nay khoảng 15.600 năm TCN, nó có 3 hòn đảo chính là Poseida, Og và Aryan.
Người Atlantis đã phát triển được hệ thống năng lượng giống như tia laser, và đây chính là nguyên nhân thứ hai đã phá hủy lục địa này. Cayce nói sở dĩ người Atlantis bị diệt vong hoàn toàn do bản tính tham lam và đầy dục vọng của họ, nhưng trước khi cơn đại hồng thủy ập đến đã có nhiều cuộc di cư của người Atlantis đến Ai Cập. Và câu chuyện thánh Noah cứu một phần nhân loại trên chiếc thuyền trong cơn lũ lớn là phản ánh sự kiện các vùng đất cuối cùng của lục địa này chìm xuống đại dương.
Trong những ca soi kiếp cho nhiều người ở Mỹ và châu Âu, Cayce cho biết có nhiều linh hồn từng sống ở thời đại Atlantis đã đầu thai trong xác thân phần lớn là người Âu Mỹ và họ đem kiến thức khoa học cổ xưa đến với nền văn minh ngày nay. Ông cho biết thêm, những linh hồn này tái sinh theo mỗi giai đoạn cách nhau 20 năm, và không quá 700 cá thể trong một đợt như vậy.
Dự đoán sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết và khối XHCN Đông Âu
“Thông qua Nga thế giới lại có hi vọng. Không có sự quan tâm trong thời kỳ chủ nghĩa Bolshevik. Tự do sẽ đến. Mỗi người lại được sống trong tình anh em. Công lý sẽ được sinh ra ở đây. Phải mất nhiều năm sự kết tinh mới trở lại.”
Mặc dù lời dự đoán không đúng hoàn toàn, nhưng năm 1991 Liên bang Xô Viết đã sụp đổ, người Nga từ bỏ chế độ XHCN và đi theo con đường tự do về kinh tế và chính trị.
Dự đoán các thành tựu khoa học
Cayce nói nhiều về hoạt động của vũ trụ, nhưng nhiều người đã nghi ngờ những dự đoán của ông. Sau gần năm mươi năm, những miêu tả của ông dần dần được chứng minh và nhiều khoa học gia sử dụng các ý tưởng này để phát minh sáng chế. Như đưa ra các nguyên tắc cơ bản để phát triển dự báo thời tiết, và động đất thành một môn khoa học. Cho biết sự tồn tại của hành tinh thứ chín – Diêm vương tinh (Pluto) – trước khi nó được phát hiện. Dự đoán sự khám phá số lượng vàng không lồ dưới đáy đại dương năm 1970.
Dự đoán sự phát triển các ngành công nghiệp lớn
Cũng như đã thể hiện khả năng trong việc dự đoán sự phát triển của khoa học, những phát biểu của Cayce về sự phát triển các ngành công nghiệp lớn chính xác không kém. Như mô tả đúng nhiều ngành công nghiệp lớn của nước Mỹ sau chiến tranh thế giới thứ 2, và tuyên bố các sản phẩm thuộc về điện tử, viễn thông, truyền thông, mỹ phẩm, nội thất cao cấp, nhựa, sẽ có tương lai sáng lạn. Tin tưởng vào lời tiên tri của Cayce, một người đàn ông tên David Kahn đã trở thành triệu phú không mấy khó khăn.
Dự đoán kinh tế phát triển theo chu kỳ
Cayce đã nói nền kinh tế phát triển theo chu kỳ từ 24-25 năm, sau đó thì rơi vào suy thoái. Bắt đầu từ năm 1907, cứ 24 đến 25 năm tiếp theo sẽ là đợt suy thoái mới.
Như chúng ta đã biết, tháng 10 năm 2008 khủng hoảng tài chính thế giới lên đến cực điểm, khi nhiều tập đoàn lớn của thế giới bị vỡ nợ, riêng kinh tế Việt Nam cũng phải một phen lao đao.
Dự đoán trái đất đổi cực
Cuối năm 1920, Cayce là người đầu tiên mô tả khái niệm sự dịch chuyển của các cực có nguyên nhân từ lớp vỏ trái đất không di chuyển không độc lập. Khi các lớp lõi bên trong địa cầu di chuyển hỗn độn cùng lớp vỏ sẽ tạo ra trường hợp thay đổi cực của địa cầu. Các nhà khoa học hiện này đồng ý với giả thuyết của Cayce, khi cho rằng sự dịch chuyển này xuất hiện theo chu kỳ hàng ngàn năm hoặc dài hơn.
Cayce đoán sự thay đổi trên bề mặt địa cầu sẽ bắt đầu xuất hiện rải rác trong những năm từ 1958 đến 1998. Nguyên nhân làm trái đất thay đổi đáng kể đến từ việc thay đổi cực từ trường xảy ra trong năm 2000, và khi đó các miền khí hậu trên thế giới sẽ bị đảo lộn.
“Nơi đã có khí hậu nhiệt đới hay cận nhiệt đới sẽ ấm hơn, rêu và dương xỉ sẽ phát triển.”
Năm 1998, các nhà khoa học NASA nói rằng cực trái đất đã bị dịch chuyển chút ít. Bằng chứng là khi các lớp băng trên cực tan ra, họ thấy dòng hải lưu di chuyển theo hướng xích đạo.
Dự đoán sự phát triển ngành công nghiệp hàng không và phát thanh truyền hình
Tháng 05/1930, Cayce nói Hoa Kỳ sẽ tập trung phát triển hoạt động công nghiệp, trong đó có ngành hàng không và đài phát thanh. Vào thời đại Cayce hai ngành này chưa bao giờ được xem là có triển vọng thương mại.
Ông nói rằng thế giới sẽ thay đổi đáng kể khi công nghệ truyền hình, fax, telex, dịch vụ phát thanh, phát triển. Công nghệ sóng radio cực ngắn sẽ thay thế dây dẫn bằng đồng.
Năm 1930 Cayce cho biết con người sẽ rời lan can và bay vào không trung. Năm 1933, ông cho biết sự thay đổi lớn nhất thế giới sẽ đến khi hàng không trở thành ngành công nghiệp vận chuyển. Và các quốc gia sẽ được kết nối với nhau bằng những cung đường bay.
Dự đoán tia hồng ngoại ra đời
Có lẽ Cayce là người đầu tiên mô tả khái niệm về một tia có khả năng nhìn xuyên thấu màn đêm, và vũ khí tia hồng ngoại của quân đội Mỹ chính là câu trả lời cho dự đoán của ông.
Đoán trước ngày chết của mình
Cayce cũng biết trước ngày minh ra đi khỏi thế giới này, và ông nói sẽ không tiếp tục lạm dụng khả năng đặc biệt này quá hai lần trong một ngày nếu không sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Nhưng mỗi ngày có đến hàng ngàn ca chờ ông tư vấn, nhất là từ yêu cầu của những gia đình có người đi lính trong thế chiến lại không rõ tung tích.
Ngày 01/01/1945, Cayce báo rằng bốn ngày nữa mình sẽ nằm dưới mộ và mọi chuyện đã xảy ra đúng như ông dự đoán.
Những trường hợp khám và chữa bệnh của Edgar Cayce
Một trong những ví dụ đáng kể nhất về cách xử dụng Thần Nhãn của ông Cayce là trong trường hợp sau đây: Một người con gái ở Selma, thuộc tiểu bangAlabama Hoa Kỳ, thình lình bị mất trí và được đem vào một nhà thương điên. Người anh cô ta kinh hoảng, bèn nhờ cậy ông Cayce giúp đỡ. Ông Cayce bèn nằm trên giường, thở vài hơi dài và sâu, đoạn ông ngủ thiếp đi. Kế đó, ông chịu sự dẫn dụ thôi miên của một người bảo ông nhìn vào thể xác của người thiếu nữ và khám bịnh cho cô ấy. Sau một lúc im lặng, ông Cayce bắt đầu nói, cũng như bất cứ mọi người nằm trong giấc thôi miên khi họ được lịnh truyền của người dẫn dụ. Tuy nhiên, có điều khác hơn những người thường, là ông Cayce bắt đầu diễn tả tình trạng thể chất của người bịnh, dường như cặp mắt ông có quang xuyến X. Ông cho biết rằng người con gái ấy có một cái răng cấm mọc ngược và cấn lên một đường gân thông lên bộ Óc. Ông bảo phải nhổ cái răng ấy để cho đường gân kia được giải tỏa, khỏi động lên tới óc, và đem bịnh nhân trở lại trạng thái bình thường. Theo sự chỉ dẫn của ông Cayce, người ta mới xem trong miệng người con gái thì thấy có một cái răng cấm mọc ngược. Sau khi được đem đến cho một vị nha sĩ nhổ răng thì người con gái liền hết bịnh điên.
Một thí dụ khác rất lạ lùng, là một người thiếu phụ Ở tỉnh Kentucky bên Hoa Kỳ sinh ra một đứa con thiếu tháng. Đứa trẻ ấy ốm đau èo uột luôn. Khi được bốn tháng, nó bị chứng kinh phong giựt rất nặng đến nỗi ba bác sĩ săn sóc cho nó (trong đó có người cha của đứa trẻ) đều lo ngại rằng nó sẽ không qua khỏi ngày hôm ấy. Người mẹ đứa trẻ đã tuyệt vọng, bèn nhờ ông Cayce khám bịnh cho nó. Trong giấc thôi miên, ông Cayce bảo đem cho nó uống một liều thuốc belladone và kèm theo sau đó, cho uống một liều thuốc trừ độc. Những vị bác sĩ khác đều phản đối cách chữa bịnh này, vì belladone là một thứ thuốc độc, nhưng bà mẹ đứa trẻ không nghe và nhất định tự mình đưa thuốc ấy cho con mình uống. Ngay tức khắc, chứng kinh phong dứt hẳn. Sau khi cho đứa trẻ uống thêm một liều thuốc trừ độc, đứa trẻ duỗi thẳng tay chân và ngủ một giấc ngon lành. Nó đã được cứu sống và đã khỏi bịnh.
Những thí dụ trên đây, cùng với hàng trăm thí dụ khác, không phải là những trường hợp chữa khỏi bịnh bằng "đức tin". Những trường hợp mà người bịnh được chữa khỏi cấp thời như những trường hợp kể trên chỉ là một số ít. Trong tất cả những trường hợp khác thì người bịnh được điều trị một cách cụ thể, có khi lâu dài, và cách điều trị gồm có: Thuốc men, giải phẫu, kiêng cữ món ăn, dùng sinh tố, chữa bằng điện, thoa bóp hay tự kỷ ám thị...
Những trường hợp chữa bịnh bằng Thần Nhãn của ông Cayce đều được ghi chép trong những hồ sơ và được giữ gìn cẩn thận. Tất cả có đến ba chục ngàn hồ sơ được cất giữ ở Virginia Beach, và saủn sàng được dùng làm tài liệu cho những ai muốn khảo cứu sưu tầm.Những hồ sơ đó gồm có những tờ biên bản các cuộc khám bịnh bằng Thần Nhãn, có kê khai ngày tháng rõ ràng; những thơ thỉnh cầu của bịnh nhân ở xa hoặc của thân quyến người bịnh; những bức thơ bày tỏ sự biết ơn của những bịnh nhân được chữa khỏi ở khắp nơi trên thế giới; những giấy chứng minh của các bác sĩ; và những bản tốc ký chép lại những lời của ông Cayce thốt ra trong giấc ngủ thôi miên. Những tập hồ sơ này gồm thành một kho văn kiện và tài liệu vĩ đại để chứng minh sự thật về hiện tượng Thần Nhãn (Clairvoyance).
Lần lần, quyền năng phi thường của ông Cayce đã được đồn đãi khắp mọi nơi. Một ngày kia, ông được tin điện thoại của ông cựu Thanh tra Giáo dục thành phố Hopskinville mời ông đến chữa cho cô con gái của ông mới lên năm tuổi, và đau ốm đã ba năm naỵ Em ấy bị chứng cảm cúm vào năm hai tuổi và từ khi đó đến nay, em bị mất trí khôn. Những vị bác sĩ chuyên môn mà cha mẹ em đã mời đến khám bịnh cho em đều thúc thủ vô sách, không làm sao cứu em khỏi bịnh. Gần đây, em lại bị chứng phong giựt càng ngày càng dữ dội thêm, và một vị bác sĩ chuyên môn đã tuyên bố rằng đó là một chứng bịnh thuộc về óc, không thể chữa nổi. Cha mẹ em đã tuyệt vọng, và đem em trở về nhà để chờ ngày em trút linh hồn. Khi đó, một người bạn mới nói chuyện về cha mẹ em về ông Cayce và quyền năng nhiệm mầu của ông. Khi ông Cayce nghe nói về trường hợp của cô gái nhỏ này, ông bằng lòng di chuyển đến nơi để khám bịnh cho em ấy.Vì tình hình tài chánh của ông không được dồi dào lắm, nên ông phải nhận tiền lộ phí của gia đình bệnh nhân cung cấp: đó là lần đầu tiên mà ông nhận một món tiền về công việc chữa bịnh của ông để giúp đỡ kẻ khác. Ông bèn lên đường, tuy rằng với một sự băn khoăn khó nghĩ trong lòng.
Khi cô gái nhỏ được đem đến trước mặt ông, ông càng cảm thấy một cách thấm thía sự mỉa mai của vai trò của ông: Vì ông, con của một gia đình nông dân tầm thường và không biết một chữa về y học, lại tự hào có thể chạy chữa cho một đứa trẻ mà những nhà chuyên môn giỏi nhất trong xứ về nghành Y khoa đã phải chịu bó tay không chữa nổi! Ông cảm thấy hơi run rẩy khi ông nằm trên chiếc sofa trong phòng khách nhà ông Thanh tra, và ngủ mê thiếp đi. Tuy nhiên, trong giấc ngủ thôi miên, ông không còn băn khoăn nghi ngại về ông nữa. Ông Layne có mặt ở một bên để dẫn dụ cho ông, và chép bằng tốc ký những lời ông Cayce thốt ra như thường lệ.
Với một sự bình tĩnh và tự tin mà ông vẫn thường biểu lộ trong những cuộc khám bệnh trước đây, ông Cayce mới bắt đầu diễn tả bịnh trạng của đứa trẻ. Ông cho biết rằng trước khi bị cảm cúm, em bé ấy đã bị té ngã từ trong xe văng xuống đất, và vi trùng bịnh cúm đã đột nhập vào chỗ thương tích do tai nạn gây ra; rằng điều này gây nên chứng phong giựt. Ông cho biết thêm rằng một sự điều trị thích nghi bằng phép nắn xương sẽ có thể làm giảm bớt áp lực và giúp cho em nhỏ được bình phục trở lại như thường.
Bà mẹ em bé xác nhận việc em bị ngã xe, nhưng vì không thấy có thương tích, nên bà không hề nghĩ rằng việc ngã xe lại có ảnh hưởng đến bịnh trạng của em bây giờ. Ông Layne bèn áp dụng cách điều trị cho em theo lời dặn của ông Cayce và trong vòng ba tuần, em nhỏ đã hết chứng phong giựt. Tình trạng trí khôn của em đã khá nhiều: Em nói được tên của con búp bê, món đồ chơi thích nhất của em mà em vẫn chơi trước khi bị bịnh; sau đó em gọi tên của cha mẹ em và cha mẹ em lần đầu tiên từ nhiều năm naỵ Sau ba tháng, hai ông bà chủ nhà tuyên bố rằng cô con gái nhỏ của ông bà đã hoàn toàn bình phục và đang cố gắng vớt vát lại thời gian đã mất trong những năm đen tối vừa qua.
Những sự việc xảy ra như trường hợp này đã đem đến cho ông Cayce một đức tin rằng ông không lầm mà đem sử dụng khả năng lạ lùng của ông để giúp đỡ thế gian. Tiếng tăm của ông càng ngày càng đồn xạ Báo giới đã khám phá ra chỗ ông ở và đã phỏng vấn ông. Kể từ khi đó, hằng ngày ông đều nhận được những cú điện thoại và những bức điện tín của những bệnh nhân tuyệt vọng yêu cầu ông chữa bệnh cho họ. Chính nhờ đó mà ông nhận thấy rằng ông có thể khám bệnh xuyên qua không gian, trong khi ông ở cách xa bệnh nhân đến hằng mấy trăm dặm đường, miễn là trong giấc thôi miên, người ta nói cho ông biết tên tuổi và địa chỉ rõ ràng của bệnh nhân.
Ông Cayce thường bắt đầu các cuộc khán nghiệm bịnh nhân ở xa bằng vài lời bình phẩm về thời tiết và hoàn cảnh địa phương chỗ bịnh nhân ở, với một giọng nói thì thầm đại khái như:
"Ở đây, sáng nay gió thổi mạnh quá!"
"Đây là Winthertur ở Thụy Sĩ. À! Những bộ áo pyjama này đẹp quá!"
"Ừ! Bà mẹ đang cầu nguyện ở phòng bên!"...
Những sự tả cảnh đó về sau được xác nhận là đúng, lại càng giúp một bằng chứng xác thực về năng khiếu Thần Nhãn của ôn Caycẹ Dầu rằng bịnh nhân ở cách xa, hay ở gần một bên ông trong một gian phòng, thì ông cũng dùng một phương pháp giống nhau không có gì thay đổi. Ông chỉ cần cởi giày, lên nằm trên divan hay trên giường một cách hoàn toàn thoải mái và nghỉ ngơi. Ông nhận thấy rằng ông cần phải nằm day đầu về hướng bắc và quay về hướng nam. Ngoài ra một chỗ nằm và một cái gối để gối đầu, ông không cần dùng một món gì khác.
Những cuộc khán nghiệm có thể diễn ra ban ngày cũng như ban đêm, và bóng tối hay sáng đều không có ảnh hưởng gì khác nhau. Vài phút sau khi nằm yên chỗ, ông liền ngủ thiếp đi. Khi đó, ông Layne, hay là vợ Ông Cayce, hay bất cứ một người nào khác mà ông tin cậy và giao phó trách nhiệm này, mới đưa ra cho ông những lời dẫn dụ thích nghị Câu dẫn dụ thông thường là: "Bây giờ, ông sẽ thấy trước mặt ông (tên họ người bệnh), ở tại (địa chỉ: Tên đường thành phố, xứ) Ông sẽ khán nghiệm thân thể người ấy một cách chăm chú và cẩn thận, và ông sẽ nói cho biết bịnh trạng cùng nguyên nhân của chứng bịnh là như thế nào. Ông cũng sẽ nói cách điều trị ra sao để chữa bịnh cho cái thể xác người ấy được thuyên giảm. Và ông sẽ đáp lại những câu hỏi của tôi đưa rạ"
Vài phút sau, ông Cayce bắt đầu nói, và ông Layne hoặc cô thư ký Gladys Davis chép bằng tốc ký những lời nói của ông Caycẹ Sau đó, bản chép tốc ký được đem đánh máy lại rõ ràng. Trong phần nhiều trường hợp, một bổn sao được đưa cho người bịnh hoặc thân nhân của y, hoặc người đỡ đầu hay vị bác sĩ của đương sự, còn một bổn sao bằng giấy màu vàng thì được giữ trong hồ sơ của bệnh nhân.
Lời đồn đãi truyền khẩu và những bài tường thuật trên mặt báo chí về năng khiếu Thần Nhãn của ông Cayce không bao lâu đã hấp dẫn sự chú ý của những tay con buôn có óc trục lợi. Một nhà buôn lớn về ngành bông vải đề nghị trả cho ông Cayce mỗi ngày một trăm dollars liên tiếp trong hai tuần để nhờ ông "Xem" giùm giá thị trường bông vải hằng ngày. Mặc dầu lúc ấy ông đang cần dùng tiền, nhưng ông bèn từ chối. Có những người khác muốn nhờ ông chỉ giùm những chỗ chôn giấu kho tàng, hoặc chỉ con ngựa nào về nhứt để đánh trúng giải cá ngựa trong trường đuạ Có nhiều lần, ông Cayce đã chịu nghe theo lời thiên hạ thỉnh cầu và làm thử những chuyện kể trên để rút kinh nghiệm và cũng để xem kết quả ra sao. Nhiều lần ông đã thành công và nói đúng kết quả của những cuộc cá ngựa; nhưng nhiều lần ông cũng đã nói sai! Và những lần như thế, sau khi thức tỉnh ông cảm thấy mệt mỏi, bực dọc và bất mãn về mình! Có một lần, người ta thuyết phục được ông hãy thử thời vận và dùng Thần Nhãn để khám phá các mỏ dầu hỏa ở tiểu ban Texas, nhưng ông không thu được kết quả gì đáng kể và đã hoàn toàn thất bại!
Sau cùng ông nhận thấy rằng ông chỉ có thể sử dụng năng khiếu thần thông của mình một cách hữu hiệu và chắc chắn vào mục đích chữa bịnh cho nhân loại, vài chỉ vì mục đích duy nhất đó mà thôi, chớ không bao giờ nên dùng Thần Nhãn để giúp cho ai, hay cho chính mình trong việc kiếm tiền và sinh lợi! Chí đến những sự quảng cáo ồ ạt để cầu danh, ông đều dửng dưng không quan tâm đến.
Năm 1922, ông Giám Đốc tờ báo Denver Post nghe nói đến ông Cayce và mời ông đến Denver. Sau khi dự kiến một buổi khám bịnh có kết quả hiển nhiên, ông ta liền đề nghị với ông Cayce một việc sau đạy: Ông ta sẽ trả cho ông Cayce mỗi ngày một ngàn dollars, và tự đảm nhiệm lấy công việc tổ chức những cuộc trình diễn lưu động trong xứ, nếu ông Cayce bằng lòng đổi tên họ và khoác lấy một cái tên Ấn Độ, ăn mặc và bịt khăn theo lối Đông Phương, và khán bịnh bằng giấc thôi miên sau một tấm màn che khuất để tránh những cặp mắt tò mò. Nhưng ông Cayce quyết liệt từ chối.
Ông David Kahn, Giám Đốc công ty Vô Tuyến Truyền Hình ở Brunswich, và là bạn cũ của ông Cayce, trong những cuộc nói chuyện riêng tư, đã quảng cáo về việc làm của ông Cayce trong các giới bạn bè và các giới kinh doanh thương mãi; nhưng khi ông đề nghị mở một chương trình quảng cáo đại quy mô về công việc của ông Cayce trên đài vô tuyến truyền hình, thì ông Cayce liền từ chối một cách quyết liệt, ai làm bất cứ một sự quảng cáo nào về sự khán bịnh hay về những cuộc diễn thuyết công cộng của ông.
Trong các cuộc đàm thoại với những người không được biết ông nhiều, ông không bao giờ nói về năng khiếu đặc biệt của mình, nếu người ta không hỏi ông về vấn đế đó. Có nhiều người ở cùng một tỉnh nhưng không hề biết gì về ông, ngoài ra việc ông làm nghề nhiếp ảnh. Ông sống với một niềm tin tưởng chắc chắn rằng ông chỉ là một khí cụ để giúp đỡ và đem lại sức khỏe cho những kể ốm đau khổ sở, và ông không bao giờ nên làm cho thiên hạ chú ý đến mình.
Trong những năm đầu, ông Cayce vẫn tiếp tục hành nghề nhiếp ảnh, và luôn luôn từ chối không nhận tiền thù lao về những cuộc khám bịnh của ông. Về sau, khi số người bịnh đến nhờ ông chạy chữa càng ngày càng đông làm cho ông không thể nào tiếp tục hành nghề nhiếp ảnh được nữa, ông mới có lý do nhận tiền thù lao vì ông còn phải đùm bọc và nuôi dưỡng gia đình. Tuy thế, đối với những người nghèo không đủ sức trả tiền, ông vẫn khám bịnh giùm không lấy tiền. Không bao giờ ông Cayce đòi hỏi hoặc bắt buộc bịnh nhân phải trả tiền thù lao.
Những bổn sao các thư từ của ông hiện còn được cất giữ trong các tập hồ sơ ở Virginia Beach, nơi ông đến trú ngụ từ năm 1927, là nhữg bằng chứng hùng biện cho lòng hy sinh, vô kỷ của ông. Mặc dầu trong những bức văn thư ấy có rất nhiều sự thiếu sót về văn phạm, cách chấm câu và cách hành văn, nhưng nó biểu lộ một cách sâu xa lòng mong muốn giúp đỡ và làm giảm bớt những nỗi đau khổ của nhân loại. Trong những năm đầu tiên đó, ông Cayce luôn luôn bị dày vò bởi sự hoài nghị Có đôi khi, trong những cuộc khán binh, ông Cayce vẫn lặng thinh không nói gì trong giấc ngủ thôi miên. Có lẽ trong những lúc đó, năng khiếu Thần Nhãn của ông bị ảnh hưởng bởi tình trạng sức khỏe hoặc trạng thái bất an của tâm hồn. Mặc dầu lúc thường, ông là một người dịu dàng và hiền lành, nhưng ông có những lúc nóng giận thình lình; và ông thường có sự lo âu về tiền bạc.
Nhưng ông Cayce cũng bị xúc động một cách sâu xa nếu có bịnh nhân nào tỏ vẻ bất mãn vì cuộc khán bịnh không nói đúng theo bịnh trạng của họ, hoặc sự điều trị không có kết quả như mong muốn. Trong những trường hợp đó, ông Cayce xin lỗi một cách khiêm tốn trong những bức thơ dài, và giải thích rằng ông không hề tự hào là Thần Y có thể chữa khỏi bá bịnh; rằng có một phần chi tiết mà ông không được biết rõ, điều này làm cho những cuộc khán bịnh của ông trở nên kém hiệu lực và bất toàn; và đôi khi ông không nhìn thấy rõ ràng mọi sự, cũng như một cái máy thu thanh vô tuyến, nghe khi mờ khi tỏ, chứ không phải lúc nào cũng chạy một cách đều đặn, hoàn toàn. Và trong thơ, ông kết luận: "Mục đích duy nhất của chúng tôi là giúp đỡ ông." Và ông gửi kèm theo trong thơ một ngân phiếu hoàn nguyên số tiền mà ông đã nhận được lại cho vị thân chủ.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét