FB Thanh Xuân Hoang Đường
MẤT GÌ KHI XUỐNG ĐƯỜNG VÀO NGÀY 10/6
Mấy hôm vừa qua, một vài người bạn biết tin mình có tham gia xuống đường và bị đem về trụ sở công an phường làm việc vào ngày 10/6 đã liên tục nhắn tin hỏi thăm mình có bị làm sao? Sức khoẻ, tinh thần, công việc của mình những ngày qua như thế nào? Có những người bạn đã rất lo lắng cho mình, ngày nào cũng gửi tin, điện thoại thăm hỏi. Bây giờ, mình viết vài dòng chia sẻ một vài cảm xúc gửi đến những người bạn thân yêu của mình, coi như là để khép lại câu chuyện hậu 10/6.
Trước hết, mình muốn khẳng định lại với các bạn một lần nữa: mình ổn. Hôm bị đưa về phường, tuy mình có bị xây xát trong đám đông, 2 hôm sau vẫn còn đau nhưng hiện giờ sức khoẻ của mình đã trở lại bình thường. Mình đã xác định việc làm của mình là hợp lẽ phải, hoàn toàn xuất phát từ lương tri, trách nhiệm và con tim mình; vì vậy, khi làm việc với các cán bộ điều tra lẫn với sếp mình, mình không bị áp lực bởi điều gì cả. Họ có thể không lên tiếng nhưng mình cảm nhận được số đông trong họ đều là người hiểu biết, đều gặp gỡ, đồng cảm với mình ở tình yêu dành cho tổ quốc. Mình ổn! Các bạn hãy yên tâm nhé!
Mình chỉ mất một vài thứ như sau:
- Một chiếc kính râm + cận trong khi bị đem về phường. Mình hơi tiếc, vì đây là chiếc kính bạn mình đã đưa mình đi đo tặng.
- Một bức tranh học trò mình vẽ. Khi còn là một cô giáo, thay vì yêu cầu học trò làm bài kiểm tra 15 phút và kiểm tra miệng, mình thường cho các em vẽ tranh minh hoạ cho tác phẩm. Một nhóm các em lớp 10 chuyên Tin đã vẽ tranh minh hoạ cho Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thuỷ. Mặc dù bức tranh chỉ là những nét vẽ thô mộc của các hoạ sỹ không chuyên nhưng mình rất ấn tượng với sự thông minh và sáng tạo của các trò. Bức tranh được vẽ bằng chì, mình đã nhờ em gái tô màu. Mặt sau bức tranh mình ghi khẩu hiệu để bày tỏ mong muốn của mình với chính phủ. Đã có nhiều cán bộ điều tra hỏi mình về nguồn gốc bức tranh này. Rất tiếc, mình đã không thể mang nó trở về nhà, và đến nay, đó vẫn là một nỗi tiếc nuối.
- Cuối cùng, mình mất những giọt nước mắt - thứ mà mình không mấy khi đánh mất. Thực ra, không phải trong và sau ngày xuống đường mình mới có những cảm xúc mãnh liệt như vậy. Kể từ khi hay tin về dự luật đặc khu, đã rất nhiều lần mình bật khóc. Một vài người bạn đã chứng kiến khoảnh khắc sụp đổ này của mình. Những người thân thiết với mình đều hiểu, mình không phải là đứa con gái yếu đuối, dễ khóc, hay khóc. Mình chỉ là cảm thấy điều gì đó rất lớn đang đổ vỡ, mất mát trong mình mà thôi!
Đôi điều viết vội chia sẻ với các bạn vậy nhé! Xem bóng vui nhé! Yêu mến các bạn rất nhiều! 

P/s: Chuyện mình mít ướt trong những ngày qua, một vài người bạn đã biết nhưng chuyện mất kính, mất tranh thì chưa ai biết nhỉ! 
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét