Hai mươi tuổỉ, tôi tốt nghiệp trường trung cấp sư phạm với tấm bằng loại giỏi. Vốn hay mơ mộng, thích khám phá,tôi xung phong vào dạy học ở một bản tít tắp mù xa hai mươi năm trời, ế ẩm chẳng có đàn ông nào dòm ngó. Bước sang tuổi bốn mươi, tôi khao khát có một đứa con để tuổi già bớt hiu quạnh mà cũng chỉ là ước mơ xa vời. Mấy lão đồng nghiệp vợ bìu con ríu cả. Các bà chị cùng trường có chồng thân nhau con chấy cắn đôi tối đến cũng đóng sập cửa quặp chặt chồng trong nhà, giám sát từng bước “nội bất xuất, ngoại bất nhập” . Nghỉ hè, tôi dành dụm tiền, quyết chí về thăm Thủ Đô cho khuây khỏa, biết đâu trời run rủi cho một lần gặp gỡ… Nhoáng cái, chỉ ba ngày ở Hà Nội, số tiền dành dụm một năm trời đã tan thành mây khói. Đắp bộ quần áo thời trang bằng cả tháng lương, tôi thơ thẩn dạo quanh bờ hồ, công viên mà chả có ma nào nhòm. Tôi đành thuê một nhà nghỉ bình dân gần ga Hàng Cỏ, nhẩm tính sáng mai đủ tiền mua vé đi Lao Cai , cũng còn đủ mua một chiếc bánh mì ăn đường . Nhìn cái bao tượng đựng tiền hôm xuôi phồng căng như con đỉa khổng lồ hút no máu người, giờ xẹp lép, thõng xuống bùng nhùng như vú bà già bẩy mươi , tôi rưng rưng muốn khóc …Tôi chạy ra ngõ mua một cái bánh mì nhét vào bao tượng đặt trên bàn ngủ, còn vài đồng bạc lẻ nhét túi áo. Đang ngồi ngẫm nghĩ cám cảnh cho số phận hẩm hiu của mình, tôi chợt thoáng thấy một bóng người thư sinh, thanh cảnh có mái tóc bồng bềnh lướt qua ô cửa sổ, nhìn tôi với ánh mắt mơ màng đắm đuối…Tôi chưa kịp trấn an mình, thì người ấy đã như ảo ảnh vụt biến. Không có gương để soi nhưng tôi biết má mình đang đỏ lựng, mắt mình đang long lanh, long lanh…Tôi chìm vào trong giấc mộng êm đềm và thấy mình bế trên tay đứa con trai bụ bẫm có mái tóc bồng bềnh, ánh mắt cũng mơ màng đắm đuối…
Sáng sau, tôi chọn chỗ ngồi bên ô cửa sổ để ngắm nhìn cảnh vật loang lóang trôi qua đường, miệng khe khẽ hát một bài ca về tình yêu du mục. Bỗng nghe phía bên trái mình nóng ran, rần rật, tim mình đập rộn ràng nao nức. Tôi ngước nhìn sang , giật mình thót cái khi nhìn thấy mái tóc bồng bềnh, đôi mắt mơ màng đắm đuối…
Người ấy khéo léo lảng cái nhìn đi nơi khác, tôi cũng vờ ngoái đầu qua ô cửa sổ, hít hà bầu không khí trong lành, mát mẻ. Ừ, cũng là chút mơ mộng đáng yêu. Kiếp người phù du ấy mà… Đến ga ven đường, tôi chợt thay đổi ý định không về Lao Cai nữa mà ghé thăm cô bạn cũ. Một mình tản bộ trên đường đê, tôi chọn một bóng cây bàng xum xuê, rải báo ra ngồi và…từ từ rút chiếc bánh mì ra ăn cho đỡ đói. Vừa ngoạm miếng đầu tiên, tôi đã nghe tiếng chửi rít qua kẽ răng:
- Con mụ già lừa đảo. Tại sao mụ lại giấu bánh mì vào bao tượng đựng tiền để ta mất tiền mua vé tầu, theo mụ suốt từ Hà Nội lên đến đây! Mụ già lừa đảo khốn kiếp!
Tôi ngẩng nhìn lên, sững sờ nhận ra mái tóc bồng bềnh đang giật tung lên như bờm ngựa và đôi mắt mộng mơ bỗng vằn lên những tia đỏ như máu!
Sáng sau, tôi chọn chỗ ngồi bên ô cửa sổ để ngắm nhìn cảnh vật loang lóang trôi qua đường, miệng khe khẽ hát một bài ca về tình yêu du mục. Bỗng nghe phía bên trái mình nóng ran, rần rật, tim mình đập rộn ràng nao nức. Tôi ngước nhìn sang , giật mình thót cái khi nhìn thấy mái tóc bồng bềnh, đôi mắt mơ màng đắm đuối…
Người ấy khéo léo lảng cái nhìn đi nơi khác, tôi cũng vờ ngoái đầu qua ô cửa sổ, hít hà bầu không khí trong lành, mát mẻ. Ừ, cũng là chút mơ mộng đáng yêu. Kiếp người phù du ấy mà… Đến ga ven đường, tôi chợt thay đổi ý định không về Lao Cai nữa mà ghé thăm cô bạn cũ. Một mình tản bộ trên đường đê, tôi chọn một bóng cây bàng xum xuê, rải báo ra ngồi và…từ từ rút chiếc bánh mì ra ăn cho đỡ đói. Vừa ngoạm miếng đầu tiên, tôi đã nghe tiếng chửi rít qua kẽ răng:
- Con mụ già lừa đảo. Tại sao mụ lại giấu bánh mì vào bao tượng đựng tiền để ta mất tiền mua vé tầu, theo mụ suốt từ Hà Nội lên đến đây! Mụ già lừa đảo khốn kiếp!
Tôi ngẩng nhìn lên, sững sờ nhận ra mái tóc bồng bềnh đang giật tung lên như bờm ngựa và đôi mắt mộng mơ bỗng vằn lên những tia đỏ như máu!
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét