Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

Tềnh hềnh rất căng, thơ một tí nhề!


PHƠI LƯỚI
Đông rất lạnh rét mướt mài lên cửa
Qua mờ sương
ta nhận ra mình
Sao chẳng giống ta nhiệt thành hăm hở?
Hình như ta rơi vào ngay cái bẫy của mình!
Sợi lưới vô hình
dệt bằng tơ ảo vọng
Bao tháng năm mê mải
tê lòng
Lưới kéo lên rồi khô cong ngọn sóng
Còn lại bây giờ nhạt những rêu rong
Không còn có em
ta chỉ còn manh áo rách
Ai đi bơ vơ năm tháng lưu đày?
Suốt kiếp này làm sao quên được?
Làm sao ra khỏi bức tường mình góp công xây?
Có muộn lắm không khi ta về ngôi nhà của mẹ?
Ngôi nhà đơn sơ
hun hút gió trời..
Tia nắng hiếm hoi của mùa đông an ủi
Có kịp một lần mang lưới ta phơi??


NHÂN NGHĨ VỀ NGÀY TẬN THẾ .
Trái đất mỏng tang
như trái trứng
Trôi trong không gian
còn lắm ưu phiền
Trôi trong thời gian
có quá nhiều đồ tể
Những tên độc tài và những kẻ khùng điên!
Xây Vạn Lý trường thành
làm chi nhỉ?
Có ích gì
bao cuộc phân tranh?
Máu và nước mắt thế gian này
tràn ngập
Nước ngàn con sông bao giờ trong xanh?
Người đua nhau tìm tinh vân, đất và nước nơi vũ trụ
Sao Người không tìm
trong lòng mình?
Những Trụ, Kiệt ngỡ ngai vàng muôn thủa!
Hít và Mút kia..
có nghĩ đến khi không giữ nổi mạng mình?
Sao con người sống
như là chưa sống?
Để chết trong ảo vọng
mơ hồ
Những kẻ tâm thần
nghĩ mình “nhà tư tưởng”
Sẽ biến hành tinh này thành chốn hoang vu!
Người hoang mang
trước ngày tận thế.
Có thể ngày mai..có thể nhiều ngày..
Sẽ chẳng ích gì nếu hành tinh này
cứ trôi như thế..
Nơi u tì
mà cứ ngỡ đang bay..

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không có nhận xét nào: