Tin này đột ngột quá, mình không tin là Anh Vũ đã ra đi. Mình biết A Vũ đã lâu, cuối năm ngoái còn gặp lão lần cuối ở nhà ST. Lão tặng mình bản thảo tập thơ chưa in và bức phác họa chân dung, nói là không còn sách in để tặng. Lại nhớ năm kia,năm kìa về Trang Liệt cùng VTT, hôm đó là ngày giỗ thân phụ A Vũ. Không hiểu sao, VTT đổi ý, bảo mình ở nhà cũ của gia đình lão ở Trang Liệt, chỉ hai vợ chồng lão sang dự. Mình cứ băn khoăn mãi chuyện này mà chưa hỏi vì sao? Lão ngại xã giao nghi lễ rườm rà hay ngại điều gì? Hôm ở nhà sáng tác lại quên không hỏi A Vũ. Giờ thì lão đã đi xa rồi. Có lẽ đây sẽ là ẩn số mãi mãi không có lời giải. Sinh tử là điều không ai thoát khỏi.Mới biết mọi điều chỉ phù du vớ vẩn, chả có gì đáng quan trọng cả. QĐ nghĩ như vậy rất phải. Một lần ở ĐL Đ có nói với mình về quan hệ hai bên không còn thắm thiết, thậm chí chẳng buồn nhìn nhau nữa. Khi ấy mình nghĩ cũng lẽ thường, văn nghệ văn gừng sống gần nhau rất khó vì anh nào cũng có cá tính mạnh cả, khó hòa tan, đồng thuận với nhau. Hôm nay đọc những dòng này mình rất xúc động. Con người ta ở cuối con đường sinh tử nên buông bỏ tất cả, chả nên giữ những ấn tượng nặng nề về nhau. Huống hồ xích mích với nhau trong sinh hoạt không mấy người không mắc. Rất tiếc biết tin muộn, xin chia buồn với gia đình nhà thơ, họa sĩ Anh Vũ và các bạn BG. Cầu chúc cho Anh Vũ thanh thản, nếu có kiếp sau hẹn gặp lại!
ANH VŨ LÀ THÀY TÔI. ( Bài của Quang Đại trên facebook )
Vâng! Anh Vũ là thày tôi. Về bằng cấp và gì gì… tôi không nói. Nhưng thực sự con người “lập dị số 1” ấy là thày tôi trong sáng tác mỹ thuật và văn học. Nhất là thơ, ông là người đã“bơm” vào tôi cảm súc.
Hôm nay Anh Vũ ra đi về cõi vĩnh hằng tôi muốn viết đôi dòng về ông.
Hôm nay Anh Vũ ra đi về cõi vĩnh hằng tôi muốn viết đôi dòng về ông.
Cách đây chừng dăm bảy năm, Tôi và Anh Vũ thân nhau hết mực. Với chiếc xe cúp 81 đời 87, tôi tha Anh vũ đi khắp chốn cùng nơi. Mỗi tuần có đến dăm bảy cuộc ngao du đi thăm thú hết chỗ nọ chỗ kia.Hầu như không biết mỏi.
Những cuộc đi đại loại là thế này: Có hôm Anh Vũ bảo: "Thịt chó Cẩm Giàng ngon lắm xuống ăn đi!" Thế là giữa trưa, hai anh em phi xe từ Bắc Giang xuống Cẩm Giàng. Xuống đó mới chứng minh được: hiện nay thịt chó dưới đó (Cẩm Giàng) còn dở hơn Bắc Giang nhiều.
Những cuộc đi đại loại là thế này: Có hôm Anh Vũ bảo: "Thịt chó Cẩm Giàng ngon lắm xuống ăn đi!" Thế là giữa trưa, hai anh em phi xe từ Bắc Giang xuống Cẩm Giàng. Xuống đó mới chứng minh được: hiện nay thịt chó dưới đó (Cẩm Giàng) còn dở hơn Bắc Giang nhiều.
Tôi còn đưa Anh Vũ đi các triển lãm Mỹ thuật và lang bang khắp nơi.
Có những chuyến đi gặp vô số dị nhân mà có lẽ chỉ Anh Vũ mới có thể mò ra. Như ông nhà thơ có cái tên Ngọc Ly, nghe như tên con gái nhưng người ại méo mó, vẹo vọ, hom hem đến quái đản… chuyên hút thuốc lào vặt và uống rượu cả ngày không chán...
Ngọc Ly làm nghề đạp xích lô.
Có những chuyến đi gặp vô số dị nhân mà có lẽ chỉ Anh Vũ mới có thể mò ra. Như ông nhà thơ có cái tên Ngọc Ly, nghe như tên con gái nhưng người ại méo mó, vẹo vọ, hom hem đến quái đản… chuyên hút thuốc lào vặt và uống rượu cả ngày không chán...
Ngọc Ly làm nghề đạp xích lô.
Rồi có một lão tên là Tạ dở người đến khó tưởng. Lão tạ bảnh bao, khác hẳn cung cách của Anh Vũ và Ngọc Ly. Thế nhưng, cái sự dở hơi, cám hấp thì có lẽ ít ai bì. Nhà lão ở Việt Yên, Quê của Trần Ninh Hồ. Rất yêu nghệ thuật và chỉ thích nghệ thuật của mình. Lão Tạ nặn tượng, vẽ tranh treo nhan nhản khắp trong nhà, ngoài vườn. Tuy nhiên đó là thứ tượng, tranh không theo bất kỳ trường phái hay cách vẽ nào. Với tôi thì nó chẳng đâu vào đâu. Chẳng hạn Tạ vẽ bức tranh cô gái: mái tóc tô bằng chì than, má môi bôi sơn dầu, quần áo lại phết bột màu. Thế đấy, một bức tranh của một người say mê họa mà chẳng có tí kiến thức hội họa nào hết. Lão Tạ bảo: tao có thừa năng khiếu nhưng không thèm học.Bảo tranh lão thế nọ, thế kia thì lão bảo:Kệ tao.
Lão Tạ ngày cũng bắt rắt nhiều ốc sên để vào ruột những bức tượng của lão để ăn dần. Mà mọi người có biết lão tạ nặn tượng ai không? Đó là Nguyên Hồng, Mấy bà nghệ sĩ nhân dân…
Những bức tượng này rỗng nên lão làm chỗ chứa ốc sên.
Khi đi đâu lão Tạ không hề đóng cửa nhà mà nói toáng lên: “Tạ này đi chơi đây! Nhà có mỗi cái đài để ở trên đầu tượng Lê Dung, đừng ai lấy nhé!”. Và lão đi cả ngày hay mấy ngày lên nhà Anh Vũ xây hộ cái nọ, cái kia để được uống rượu với Anh Vũ.
Chuyên lão Tạ thì có cả vạn chuyện.
Lão Tạ ngày cũng bắt rắt nhiều ốc sên để vào ruột những bức tượng của lão để ăn dần. Mà mọi người có biết lão tạ nặn tượng ai không? Đó là Nguyên Hồng, Mấy bà nghệ sĩ nhân dân…
Những bức tượng này rỗng nên lão làm chỗ chứa ốc sên.
Khi đi đâu lão Tạ không hề đóng cửa nhà mà nói toáng lên: “Tạ này đi chơi đây! Nhà có mỗi cái đài để ở trên đầu tượng Lê Dung, đừng ai lấy nhé!”. Và lão đi cả ngày hay mấy ngày lên nhà Anh Vũ xây hộ cái nọ, cái kia để được uống rượu với Anh Vũ.
Chuyên lão Tạ thì có cả vạn chuyện.
Có hôm Anh Vũ đưa tôi vào một ông có thề nói là cái kho “Kiều” ở thành phố Bắc Ninh( Ngày ấy là thị xã).
Cũng lần đó , Anh Vũ đưa tôi vào một ông mà tôi không nhớ tên là gì nhà ở giữa thị xã Bắc Ninh mà nhà nền đất sỏi, tường trình. Tất cả đều nứt nẻ, sụt lún và hầu như không có cửa sổ, tối thui. Ông ta tiếp khách văn chương trong tối tăm với cả hàng ngàn cuốn sách mà cuốn nào cũng bị chuột gặm…
Cũng lần đó , Anh Vũ đưa tôi vào một ông mà tôi không nhớ tên là gì nhà ở giữa thị xã Bắc Ninh mà nhà nền đất sỏi, tường trình. Tất cả đều nứt nẻ, sụt lún và hầu như không có cửa sổ, tối thui. Ông ta tiếp khách văn chương trong tối tăm với cả hàng ngàn cuốn sách mà cuốn nào cũng bị chuột gặm…
Bạn bè Anh vũ là như vậy. Đa số toàn dị nhân. Thượng vàng hạ cám.
Anh Vũ cũng là một dị nhân. Ông cả đời không tắm, không nằm màn, không dùng đồ điện. Chỉ đèn điện thì hình như Anh vũ có dùng. Còn mọi thứ đồ điện khác thì không. Ai mà đem cho Anh Vũ quạt điện thì ông cũng chỉ vứt xó. Xà phòng là thứ xa lạ với Anh vũ…
Chỉ nói vậy bà con cũng hiểu ông ấy thế nào.
Chỉ nói vậy bà con cũng hiểu ông ấy thế nào.
Tuy nhiên. Anh Vũ rất nhạy cảm với nghệ thuật. Ông là người có công lớn trong việc dắt díu đệ tử văn chương, nghệ thuật vào nghề khá mát tay và nhiệt tình.
Anh vũ bảo tôi: Làm văn chương phải có tiểu thuyết. Ông nói văn tôi có chất tiểu thuyết.
- Mày viết tiểu thuyết đi! Tao cũng sẽ viết. Thi xem thằng nà viết được tiểu thuyết trước nhé!
Cuộc “thi” mới vào đoạn đầu thì tôi và ông giận nhau. Tôi đã viết được mấy cuốn nhưng chưa xuất bản. Chẳng biết ông thì thế nào? Bạn bè, anh em giận nhau thì là chuyện thường nhưng tôi là kẻ cố chấp nên giận ông mãi.
Có lúc ông đã xuống thang bảo: “ Mày đừng giận mà khổ tao”.
Thế mà tôi vẫn lên mặt giận mãi.
Anh vũ bảo tôi: Làm văn chương phải có tiểu thuyết. Ông nói văn tôi có chất tiểu thuyết.
- Mày viết tiểu thuyết đi! Tao cũng sẽ viết. Thi xem thằng nà viết được tiểu thuyết trước nhé!
Cuộc “thi” mới vào đoạn đầu thì tôi và ông giận nhau. Tôi đã viết được mấy cuốn nhưng chưa xuất bản. Chẳng biết ông thì thế nào? Bạn bè, anh em giận nhau thì là chuyện thường nhưng tôi là kẻ cố chấp nên giận ông mãi.
Có lúc ông đã xuống thang bảo: “ Mày đừng giận mà khổ tao”.
Thế mà tôi vẫn lên mặt giận mãi.
Trong thâm tâm tôi đã có dự định làm lành với ông…
Nhưng không kịp nữa rồi…
Hôm nay ông chết, tôi đến nhà ông đẻ thăm viếng khi còn chưa niệm.
Tôi đã nhìn thấy chân thi hài ông. Ông sẽ tự đi về thế giới bên kia với tài năng và đôi chân này của ông đây.
Nhưng không kịp nữa rồi…
Hôm nay ông chết, tôi đến nhà ông đẻ thăm viếng khi còn chưa niệm.
Tôi đã nhìn thấy chân thi hài ông. Ông sẽ tự đi về thế giới bên kia với tài năng và đôi chân này của ông đây.
Cúi xin Anh Vũ tha tội cho tôi vì tôi đã giận ông cho đến trước khi ông chết. Chúng ta hãy tha thứ cho nhau. Hãy chớ giận nhau để rồi có lúc muốn làm lành không được....
Đời người như bóng câu qua cửa. Hãy sống yêu thương. Chớ có giận nhau mà ân hận không nguôi.
Anh Vũ luôn là thày tôi!
Đời người như bóng câu qua cửa. Hãy sống yêu thương. Chớ có giận nhau mà ân hận không nguôi.
Anh Vũ luôn là thày tôi!
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét