Năm ngoái, tôi đi Bắc Ninh, xong việc, bỗng quyết định chạy lên Bắc Giang thăm Nhà thơ – Họa sĩ Anh Vũ. Đường sá quanh co. Vào trước cổng thấy một đống đất sét mới mua về để đắp tượng. Vườn nhà đầy tượng gốm nung màu gạch non như tượng Chăm nhưng hình hài thì vô cùng kỳ dị. Tôi thích tượng của anh, nó kỳ dị nhưng lại có nét gì đó rất đồng bằng Bắc Bộ. Vợ anh đang chăm cây, nói: Tôi là ô-sin nhà ông Anh Vũ đây. Hỏi Anh Vũ thì bà chỉ vào trong nhà. Tôi vào căn phòng tối om, gọi Anh Vũ. Từ trên giường, Anh Vũ vùng dậy bảo: Vừa uống rượu về, say quá. Nhưng anh ra “hiên khách” rót rượu mời tôi, rồi bất ngờ, anh lấy tờ giấy và bút chì vẽ tôi. Chỉ mấy nét mà thấy mình lãng tử, và họa sĩ cũng lãng tử. Chuyện trò rôm rả về chuyện viết lách, nặn tượng. Ra về, anh đưa tôi tập bản thảo văn xuôi viết về nữ sĩ Anh Thơ, và tặng thêm chiếc bàn tre hình bát giác cao hơn gang tay. Anh bảo: Cái bàn này để ở nhà sàn của Tạo, hay đấy. Tôi cám ơn vợ chồng anh, ra về với tâm trạng bâng khuâng khó tả. Gần đây, mấy lần định lên thăm anh lại không đi được. Giờ đọc trannhuong.com hay tin anh mất, hưởng thọ 72 tuổi. Một tài năng kỳ dị đã lặng lẽ ra đi. Nhưng tôi tin các tác phẩm của anh sẽ còn sống với đời này.
Xin cúi đầu bái biệt người tài hoa mà tôi hằng yêu mến, và gửi lời chia buồn sâu sắc đến chị Phụng – bà quả phụ Anh Vũ.

Bàn tre Bát giác do vợ chồng NT-HS Anh Vũ tặng NTT
Nhà thơ, họa sỹ Anh Vũ đã từ trần hồi 15h30 ngày 3-8-2014, hưởng thọ 72 tuổi. Lễ an táng vào hồi 7h30 ngày 5-8-2014 tại nghĩa trang Tân An, Lạng Giang, Bắc Giang.
Nhà thơ Anh Vũ tên thật là Vũ Công Ứng, sinh năm 1943 tại Bắc Giang, quê: Trang Liệt- Trang Hạ – Từ Sơn, Bắc Ninh. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam. Đã công tác qua ngành giáo dục, văn nghệ tỉnh Hà Bắc. Có thơ in báo từ năm 1966. Ngoài làm thơ còn tạc tượng, vẽ tranh, viết truyện thiếu nhi, biên khảo…
Tác phẩm chính đã xuất bản: Miền quê Quan họ (thơ in chung 1983), Quan họ ra nguồn (trường ca 1984), Lục bát bâng quơ (thơ 1990). Đôi mươi Quan họ (thơ 1986), Gốc còn (thơ. 1997) Đồng hành (thơ in chung (2002), Vệt chân chim (thơ 2003), Lòng chảo khác (trường ca 2008), Ba sáu và một (thơ-2012), Tình chợ tình (thơ-2012), Mặt trời trắng (trường ca-2012)…
(Giải thưởng cuộc thi viết về rừng của Tổng cục Lâm nghiệp – và Hội Nhà văn năm 1970. Giải ba của Bộ Quốc Phòng (2009) với trường ca Lòng chảo khác.
Một góc “Vườn Bụt” của Anh Vũ và Nguyễn Thị Phụng
Một bài thơ của Anh Vũ:
DIỀM BÂU
Có đâu răng khểnh mà xinh thế
Núm má đồng tiền hoáy nước reo
Hội hè gấm vóc bên là lụa
Chẳng chạnh diềm bâu tủi áo nghèo
Núm má đồng tiền hoáy nước reo
Hội hè gấm vóc bên là lụa
Chẳng chạnh diềm bâu tủi áo nghèo
Ừ mây ngũ sắc ừ sao sa
Người ta sang đẹp với người ta
Cầu cho thiên hạ trên mình cả
Giữ phận em lo nếp vải nhà
Người ta sang đẹp với người ta
Cầu cho thiên hạ trên mình cả
Giữ phận em lo nếp vải nhà
Bền chắc nâu sồng duyên mộc mạc
Lá mạ hoa hiên để dập dờn
Ấy ai cuối bọn cười vang nhất
Chuông khánh mong gì trong trẻo hơn.
Lá mạ hoa hiên để dập dờn
Ấy ai cuối bọn cười vang nhất
Chuông khánh mong gì trong trẻo hơn.
Phần nhận xét hiển thị trên trang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét