Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

VN "đóng cửa tự thắng"




CHÍNH PHỦ VN "TỰ ĐÓNG CỬA THẮNG" TRONG VỤ TRỊNH VĨNH BÌNH


Phạm Lê Vương Các

Với hình ảnh phấn kích giơ hai cánh tay lên và IM LẶNG không tiết lộ nội dung xét xử sau khi rời khỏi Tòa Trọng Tài Quốc tế tại Paris, dường như cho thấy sẽ có một chiến thắng cho ông Trịnh Vĩnh Bình sẽ được tuyên vào ngày 31/8 tới.
Sự im lặng không tiết lộ nội dung vụ việc như là một phần nghĩa vụ theo thông lệ dành cho bên thắng kiện khi xử ở Tòa Trọng Tài để giảm thiểu sự ảnh hưởng đến uy tín của bên thua kiện. Thủ tục xét xử của Tòa Trọng Tài rất khác với Tòa án truyền thống, nó luôn đảm bảo được đến yếu tố bí mật vụ việc, những người không liên quan vụ việc sẽ không được phép tham dự, trong suốt thời gian xét xử bên nguyên lẫn bên bị không được phép tiết lộ, cung cấp thông tin vụ việc cho báo chí. Thậm chí là phải giữ bí mật về bản án thi hành sau đó. Đó là lý do suốt một tuần qua khi vụ kiện bắt đầu, cộng đồng rất quan tâm đến vụ kiện nhưng báo chí cũng không thể có được một thông tin về diễn biến phiên tòa.
Trước khi đi vào đánh giá vụ án của ông Bình, tôi xin cung cấp thông tin 2 vụ kiện trước đây liên quan đến các cơ quan Chính Phủ Việt Nam, đó là vụ HLV trưởng đội bóng đá Việt Nam Letard kiện Liên đoàn Bóng đá Việt Nam, và vụ ông Liberati kiện Hãng Hàng Không Vietnam Arlines (VNA). Cả 2 vụ này phía Việt Nam đều thua kiện vì những "nhận định ngây ngô" từ phía lãnh đạo, và đến vụ ông Trịnh Vĩnh Bình, Chính Phủ cũng không rút ra kinh nghiệm mà còn tiếp tục đi vào vết xe đổ của Liên đoàn bóng đá và VNA.
Vụ Liên Đoàn Bóng đá VN thua vì "thiếu hiểu biết" luật quốc tế:
Vụ việc bắt đầu khi Liên Đoàn Bóng đá VN sa thải ông Letard vào năm 2002. Ban đầu ông Letard đã khiếu nại vụ việc lên Liên Đoàn Bóng Đá Thế Giới (FIFA) để yêu cầu Việt Nam bồi thường vì đã vi phạm hợp đồng. FIFA ra quyết định giải quyết khiếu nại với kết luận nghiên về phía Việt Nam, xử thua ông Letard.
Không đồng ý với kết quả giải quyết khiếu nại của FIFA, ông Letard đã khởi kiện ra Tòa Trọng tài Thể thao ở Thụy sĩ. Tòa Trọng tài Thể thao thụ lý vụ việc và thông báo cho Liên Đoàn Bóng Đá VN biết và yêu cầu Liên đoàn bóng đá VN cung cấp thông tin vụ việc, cũng như phản hồi các cáo buộc của ông Letard. Nhưng Liên đoàn bóng đá Việt Nam không chịu cung cấp thông tin theo yêu cầu của tòa. Thậm chí khi được triệu tập đến phiên tòa để xét xử nhưng Liên Đoàn Bóng đá Việt Nam cũng chẳng thèm tham dự.
Lý do của việc “không quan tâm đến vụ kiện” là do các quan chức lãnh đạo của Liên đoàn Bóng đá VN khi đó cho rằng đã có kết quả giải quyết cuối cùng của FIFA, kiện ra Tòa Trọng tài Thể Thao ở Thụy sĩ không phải là phương phức để giải quyết tranh chấp theo như hợp đồng ký kết, nên nó không có giá trị. Với lại kiện ra tòa Thụy Sỹ, nếu thua “mà ở Việt Nam ta không chấp hành thì làm gì được nhau”.
Phiên tòa vụ này được mở ra mà không có bị đơn là Liên Đoàn Bóng đá VN. Thế là nguyên đơn đươc dịp tha hồ vạch tội. Kết quả là Tòa trọng tài Thể thao xử ông Letard thắng kiện, yêu cầu Liên Đoàn Bóng đá VN bồi thường hợp đồng cho ông Letard với số tiền gần 200 ngàn đô ( 3 tỷ đồng Việt Nam thời đó). Áp dụng hình thức chế tài nếu không thi hành án thì Liên Đoàn Bóng đá VN sẽ bị cấm tham gia tất cả các giải đấu bóng đá theo hệ thống FIFA trong 2 năm.
Lúc này các quan chức Liên đoàn bóng đá VN mới “té ngửa” ra, là phán quyết của tòa này lại có hiệu lực pháp lý cao hơn phán quyết của FIFA, mà FIFA cũng phải thi hành bản án của Tòa Trọng tài Thể thao.
Thật ra việc khởi kiện cũng rất đơn giản, khi trong Quy chế giải quyết khiếu nại của FIFA nêu rõ, khi tranh chấp xảy ra nếu không đồng ý với kết quả giải quyết khiếu nại của FIFA thì các bên có thể khởi kiện vụ việc ra Tòa Trọng tài Thể thao ở Thụy Sỹ, và các phán xử của Tòa án này là có hiệu lực cuối cùng mà FIFA cũng phải đảm bảo thi hành.
Thế là Liên đoàn Bóng đá VN mới chịu báo cáo lên chính phủ và cầu cứu. Ngân sách nhà nước cấp cho Liên đoàn bóng đá VN vào năm đó được 3,7 tỷ, đã bị ông Letard "xơi" mất 3 tỉ. Quá đau! Vụ này thua vì ra cuộc chơi quốc tế mà thiếu hiểu biết luật quốc tế.
Đến vụ thứ 2, Vietnam Arlines (VNA) thua vì xem thường tòa án nước ngoài
Vụ việc bắt đầu với một ông người Ý mang tên Liberati kiện Vietnam Arlines (VNA) ra Tòa án Roma ở Ý, yêu cầu VNA trả tiền chi chí phí cho ổng vì VNA đã Ủy quyền cho một Đại lý VNA thuê ổng làm việc. Đại lý này bị phá sản, ổng đành nắm đầu VNA đòi tiền. Phiên tòa mở ra, tòa triệu tập nhưng Vietnam Arlines cũng không cử người tham dự, theo kiểu "ta chả liên quan". Sự vắng mặt của bị đơn làm Tòa án Ý nhanh chóng tuyên Liberati thắng kiện, buộc Vietnam Arlines phải thanh toán cho bên nguyên đơn 1,3 triệu euro.
Đứng trước phán quyết này lãnh đạo Vietnam Arlines đánh giá phán quyết ở Tòa án nước Ý dễ gì thi hành được ở Việt Nam khi Vietnam Arlines là “con cưng” của nhà nước, Vietnam Arlines cũng chẳng có tài sản ở Ý thì… “làm gì được nhau”.
Đúng là suốt gần 7 năm sau đó án này không thi hành được, vì ở Ý không có gì để chế tài được VNA. Rồi bỗng một ngày của năm 2002, luật sư Liberati phát hiện VNA đang có một tài khoản triệu đô ở nước Pháp, đây là cơ hội ngàn vàng, đảm bảo cho việc thi hành án của VNA. Thi hành ở Ý không được thì nhờ Pháp “thi hành hộ”, đó là cách làm của luật sư đại diện cho ông Liberati.
Giữa Ý và Pháp đều thuộc khối Liên minh Châu âu. Đây là một Liên minh gần như nhất thể hóa về chính trị, ngoại giao và tương trợ tư pháp rất chặt chẽ với nhau. Thế là tòa án ở Pháp nhanh chóng ra quyết định phong tỏa tài khoản triệu đô của VNA tại Pháp để đảm bảo thi hành án.
Điều buồn cười trong vụ này, lúc đầu VNA chỉ bị yêu cầu thanh toán là 1,3 triệu euro, nhưng không chịu thi hành ngay, mà đi thuê mấy luật sư để “gỡ” vụ phong tỏa tài sản ở Pháp. Kết quả cuối sau một thời gian kiện cáo của VNA, gỡ đâu không thấy mà cuối cùng cũng thành “gỡ ghẻ”. Kết quả cuối cùng là VNA phải thanh toán bồi thường cho ông Liberati 5,2 triệu euro, vì phải thanh toán cho bên nguyên đơn thêm tiền lãi suất của nhiều năm và thanh toán luôn chi phí luật sư cho bên họ, vì VNA là bên thua kiện.
Vụ này VNA thua đau vì đã xem thường thẩm quyền và khả năng thi hành bản án của Tòa án quốc gia Ý.
Hai bài học trên đã có, đến vụ thứ 3, trở lại vụ án Trịnh Vĩnh Bình, Chính phủ đã đi vào vết xe đổ của Liên Đoàn Bóng đá và VNA dù hiểu biết luật chơi của quốc tế nhiều hơn, nhưng vẫn còn mang tư duy thiếu tôn trọng luật chơi quốc tế.
Có thể kể ra một số lỗi của Chính Phủ trong vụ này như sau:
Thứ nhất, Chính phủ đã không thi hành đầy đủ các cam kết với ông Bình theo như Thỏa thuận tại Tòa trọng tài Singapore vào năm 2006, đó là việc trả lại tài sản đất đai và nhà xưởng đã tịch thu của ông Bình. Nếu vào thời điểm này Chính Phủ quyết tâm thực hiện thỏa thuận tại Tòa trọng tài Singapore thì có thể chỉ phải bỏ ra khoảng 20-30 triệu đô thu hồi đất đai để trả lại hoặc có thể tìm kiếm sự thỏa thuận riêng với ông Bình nhận tiền thay cho nhận đất đai. Tuy nhiên, chính phủ đã làm ngơ, không tiến hành thực hiện cam kết này, để rồi sau mười năm dẫn đến việc ông Bình tái khởi kiện, yêu cầu đòi bồi thường đến ít nhất 1,25 tỷ đô.
Ông Bình đòi đến ít nhất 1,25 tỷ đô nghe có vẻ như là bất hợp lý. Nhưng vào tay các luật sư quốc tế là đều có cở sở. Luật sư cũng chẳng khó khăn gì để chứng minh cho việc giá thành đất đai tại Việt Nam của ông Bình từ lúc bị tịch thu đến nay đã tăng lên hàng trăm lần. Hay đòi những thứ mà trong Thỏa thuận ở Singapore trước đây không có như: đòi tiền bồi thường thiệt hại khi bị giam giữ bất hợp pháp theo án lệ quốc tế, và các tài sản có thể đem lại lợi nhuận sau 20 năm của ông Bình, bồi thường tổn thất về tinh thần sau hàng chục năm, chi phí thuê luật sư v.v..
Cái này gọi là "không chịu đền 1 theo cam kết ban đầu, cuối cùng tòa xử phải đi đền 10".
Lỗi thứ hai, Chính phủ đã thúc đẩy ông Bình đi kiện.
Lưu ý rằng việc Chính phủ cam kết trả lại tài sản “hợp lý” cho ông Bình theo như Thoả thuận tại Tòa trọng tài Singapore vào năm 2006 không phải là một bản án được phán quyết của Tòa Trọng tài Singapore, mà nó chỉ là sự thỏa thuận riêng tư giữa ông Bình với Chính phủ Việt Nam dưới sự hòa giải của Tòa trọng tài. Nói dễ hiểu sự thỏa thuận này được thiết lập ở giai đoạn “tiền tố tụng” – tức tòa trọng tài chuẩn bị xử, 2 bên đã đồng ý thỏa thuận tự cam kết giải quyết với nhau thì Tòa sẽ ngưng xử. Vì vậy, thỏa thuận này sẽ không được xem là một bản án của Tòa trọng tài để được áp dụng hình thức chế tài được hỗ trợ thực hiện bởi bên thứ ba. Có lẽ không có chế tài bởi bên thứ ba là lý do để Chính phủ "lơ là" không thực hiện đầy đủ cam kết của mình đối với ông Bình, và nó giải thích cho vìệc ông Bình sau này nói rằng mình đã bị lừa là vậy. Thực tế là ông Bình không thể nhờ một bên thứ ba chế tài Chính Phủ VN để thi hành cái Thỏa thuận đã ký ở Singapore. Vì vậy không còn cách nào khác ông Bình phải đi kiện lại ra Tòa trọng tàinhằm có một bản án chính thức để đảm bảo cho sự chế tài được hỗ trợ bởi bên thứ ba.
Rõ ràng việc ông Bình là một công dân Hà Lan khởi kiện chính phủ VN ra tòa, tòa thụ lý xét xử theo thủ tục tố tụng là một bất lợi rất lớn cho chính phủ VN vì Chính phủ hầu như không có cửa thắng kiện trong vụ việc này.
Thắng sao được khi Hiệp định Khuyến khích và Bảo hộ Thương mại Đầu tư giữa Việt Nam-Hà Lan, tại điều 6 nêu rõ: "không một Bên ký kết nào được thực hiện bất kỳ biện pháp nào để tước đoạt trực tiếp hoặc gián tiếp những đầu tư của các công dân bên kia". Gỡ sao được khi có sự vi phạm lộ liễu và quá rõ ràng như vậy.
Lẽ ra, nếu Chính phủ nhận định sáng suốt hơn thì thấy rõ cửa thắng duy nhất cho Chính phủ trong vụ này là nằm ở giai đoạn Hòa giải với ông Bình, để qua hình thức này thể có thương lượng hạn chế thấp nhất số tiền phải bồi thường. Nhưng việc không thực hiện đầy đủ các cam kết ở giai đoạn Hòa giải với ông Bình trước đây, đã làm cho cửa thắng của Chính Phủ tự khép lại, khi ông BÌnh yêu cầu mở phiên tòa và xử theo tố tụng.
Khi bản án được xét xử theo thủ tục tố tụng được Tòa Trọng tài ở Paris đưa ra, nó sẽ có giá trị thi hành ở hơn 150 quốc gia đã tham gia ký kết Công ước New York 1958 công nhận và thi hành phán quyết của Tòa trọng tài. Khi thua kiện, mà Chính phủ không tự nguyện thi hành bản án trả tiền bồi thường theo phán quyết của Tòa, thì luật sư của ông Bình sẽ canh me tiền và tài sản của Chính phủ VN nằm trên lãnh thổ của 150 quốc gia này, là họ có quyền yêu cầu Tòa án ở quốc gia ấy phong tỏa tài sản và nhờ thi hành bản án của Tòa trọng tài.
Luật sư của ông Bình không dại gì nhờ mấy tòa án quốc gia đã tham gia Công ước như Trung Quốc, Lào hay Cambodia thi hành án mà chắc chắn họ sẽ chọn các quốc gia có nền pháp quyền, tòa án hoàn toàn độc lập với thể chế chính trị như tòa án ở các quốc gia thuộc EU, Mỹ, Úc, hay Canada... Tòa án ở các quốc gia này họ sẽ "đè ra vặt" không thiếu một xu.
Hết cứu!
Thử hỏi một quốc gia đang trên đường hội nhập quốc tế, mà để xảy ra những vụ việc như vậy có đáng trách và đáng xấu hổ không? Nếu ông bà lãnh đạo nào đã làm ẩu trong vụ này tự bỏ tiền túi ra đền thì cũng chẳng có gì đáng trách, đằng này họ cứ moi tiền từ ngân sách nhà nước - là tiền do người dân đóng góp để bồi thường. Thế mới đau!
Ảnh: Ông Trịnh Vĩnh Bình vừa bước ra khỏi cổng Tòa trọng tài quốc tế ở Paris.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Buồn.


3 phút
Buồn.
nhìn đá lở xuống sông
đá to, đá nhỏ
đá không nhớ màu
Bến bờ xưa 
nhớ gềnh lau..
thương người đánh dậm, buông câu không về
Câu thơ sang,
bỗng nên vè
thế nhân muôn nỗi, ai nghe chuyện mình?
thì thôi đá lở vào thinh!
bao giờ nước cạn
Bạn tình lại sang
Buồn nhìn đá lở mà thương!
Thời buồn,
sông cũng đục trong khó tường!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng nhà quan thì chặc lưỡi nhà dân thì chém tay


>> Chuyện ít biết về gia đình Ngô Bảo Châu
>> Ông già "Mỗi Tuần Một Chuyện" đã đi xa…
>> Việt Nam phải ‘bồi thường lớn’ khi đề nghị Repsol ngừng khoan?


ANH ĐÀO
LĐO - Giữa một cái chuồng heo bị cưỡng chế tháo dỡ để giữ kỷ cương phép nước và khu nhà được phép tồn tại là một khoảng cách rất lớn về sự thiếu công bằng. Tại sao cũng là chính quyền, nơi thì dỡ ngay cả một cái chuồng heo, nơi lại cho phép tồn tại cả một ngôi nhà?   

Cách đây không lâu, chính quyền Tam Kỳ, Quảng Nam với một lực lượng hùng hậu công an, y tế, đô thị...và các phương tiện cơ giới tiến hành cưỡng chế tháo dỡ một "ngôi nhà có vách ngăn để nuôi lợn"! 

Cái lý của chính quyền không sai. Xây dựng không phép phải bị tháo dỡ, kể cả đó chỉ là "cái nhà có vách ngăn để nuôi heo"! Nói nhỏ, thì là trật tự đô thị, lớn, là chuyện kỷ cương phép nước. Có muốn cũng không cãi nổi. Quân pháp bất vị thân. Biệt phủ ông tướng, đại gia kim cương bên láng giềng còn phải "đập" huống hồ.

Nhưng rồi thời sự là chuyện ngôi nhà mà ông Phó Ban Tổ chức tỉnh ủy Đồng Nai từng đứng tên. Cũng xây trái phép. Nhưng lại được "phạt cho tồn tại"!

Không hiểu người phụ nữ Tam Kỳ từng bị cưỡng chế phá dỡ chuồng heo sẽ cảm thấy thế nào! Sẽ nghĩ sao! 

Cũng là một cái sai. Cũng là một chính quyền vì dân. Nhưng nơi thì cương quyết đến cực đoan, nơi lại linh động đến khủng khiếp.

Việc phá dỡ "ngôi nhà có vách ngăn để nuôi heo" sẽ chỉ là hoạt động chấp pháp thông thường, hoặc đúng, hoặc sai. Nhưng đặt nó bên cạnh cái sự "cho tồn tại" cả một khu nhà kiên cố, thì nó không còn chỉ là việc xử lý của chính quyền nữa. Bởi trong việc xử lý ấy đang hàm chứa những bất bình đẳng.

Không nói chắc ai cũng biết, nguyên nhân của sự bất bình đẳng này là yếu tố chủ sở hữu. Sở hữu cái "chuồng heo" xây không phép là một người dân không tên, nhỏ xíu. Trong khi ngôi nhà, rất oách, là của một quan chức hàng huyện, hàng tỉnh mà những chức danh Phó Ban tổ chức tỉnh ủy (ở Đồng Nai) hay Phó Ban Nội chính tỉnh ủy (ở Đắk Lắk) chỉ là một trong vô số những ví dụ.

Nhưng như thế thì tuyên ngôn về sự bình đẳng của mọi người dân trước pháp luật đâu còn tồn tại nữa.

Nếu muốn gìn giữ lòng tin của dân, không thể xem thường ngay từ những xử lý mà chính quyền một số nơi xem là nhỏ như một cái chặc lưỡi, phẩy tay.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ Trịnh Xuân Thanh: HỒ NGỌC THẮNG BỊ SA THẢI TỪ NGÀY 1.9.2017


Ông Hồ Ngọc Thắng nhân viên cơ quan BAMF, trong chuyến thăm đảo Trường Sa Lớn, tháng 4-2015. Ảnh: Mỹ Hạnh/ báo QĐND.

Vụ Trịnh Xuân Thanh: Hồ Ngọc Thắng bị sa thải chính thức kể từ ngày 1/9/2017 
 
Linh Quang 
Tiếng Dân
28-8-2017
 

Cơ quan Liên bang Đức về nhập cư và tị nạn (BAMF) đã ra quyết định sa thải Hồ Ngọc Thắng kể từ ngày 01.09.2017, đúng 1 ngày trước Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam. BAMF là một cơ quan của Bộ Nội vụ Liên bang Đức. BAMF cho biết, các nhân viên đều bị ràng buộc bởi các nghĩa vụ trung thành và trung lập, nếu vi phạm thì có thể bị đuổi việc. 

BAMF cũng cho biết, Hồ Ngọc Thắng không phải là một công chức mà chỉ là một nhân viên bình thường của BAMF, do đó kể từ ngày bị đuổi việc ông Thắng không còn được hưởng một đồng lương nào cả.



Trước đây gần 3 tuần, ông Hồ Ngọc Thắng, tác giả bài báo “Quan hệ ngoại giao Đức-Việt sẽ ra sao sau vụ việc Trịnh Xuân Thanh?“, đã bị cơ quan BAMF buộc phải nghỉ việc (nhưng vẫn được trả lương) kể từ ngày 09.08.2017, trong thời gian điều tra về nghi vấn có liên can đến vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh hay không.

Kể từ đó, ông Thắng không được phép vào phòng làm việc của ông tại cơ quan, vì cảnh sát hình sự liên bang (BKA) đang tìm bằng chứng. Ông Hồ Ngọc Thắng cũng xác nhận trên Facebook của mình: “Do yêu cầu công việc tại cơ quan, tôi được phép đọc tất cả hồ sơ tị nạn của người nước ngoài và hồ sơ người nước ngoài cư trú ở Đức chưa hoặc không nộp đơn xin tị nạn. Như vậy, tôi được phép đọc cả các dữ liệu liên quan Trịnh Xuân Thanh và chính Bùi Thanh Hiếu (tức Người buôn gió)“.

Tuy nhiên, ông Thắng quả quyết, ông không hề làm chuyện này, ông viết: “Nhưng tôi đủ tỉnh táo và thận trọng để không động tới hồ sơ của hai người này, phần vì họ không liên quan công việc của tôi (do tôi được phân công làm việc với người xin tị nạn ở khu vực khác), phần vì tôi đã lường trước nguy cơ bị vu khống, bị nghi oan nếu tiếp cận hồ sơ của hai người này“.

Một bài báo của Đài Deutsche Welle (Làn sóng Đức) ngày 22.08.2017 còn ghi rõ:
.
Ban ngày thì làm việc trong cơ quan Đức, ban đêm thì hoạt động phục vụ cho Đảng Cộng sản Việt Nam? Hình như đó là cuộc sống hai mặt của một nhân viên bị buộc phải thôi việc, có lẽ người này đã có những “chỉ dẫn” giúp đội đặc nhiệm của mật vụ Việt Nam đến Berlin hồi tháng Bảy để bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. 

 
Bài báo của Đài Deutsche Welle (Làn sóng Đức) ngày 22.08.2017. Nguồn: Deutsche Welle.

Trong một bức thư trả lời gửi đến đài Deutsche Welle, cơ quan BAMF nói rằng, ngay sau khi những cáo buộc xụất hiện trên các phương tiện truyền thông, ông Hồ Ngọc Thắng đã “lập tức được triệu tập tới gặp lãnh đạo trong cơ quan và bị buộc nghỉ việc cho đến khi kết thúc điều tra“. Tuy nhiên, cơ quan BAMF cũng nói thêm rằng, “theo những gì nhận biết được, cho đến nay thì không có mối liên quan trực tiếp giữa nhân viên này với vụ bắt cóc“.

BAMF nhấn mạnh rằng, trong suốt thời gian 26 năm tại nhiệm sở, trong phần thi hành công việc ông Hồ Ngọc Thắng không có đảm trách về việc cứu xét đơn xin tỵ nạn của những người Việt Nam. Nhưng BAMF cũng nói rằng, cơ quan này không biết gì về hoạt động của ông Hồ ngoài giờ làm việc.

Sau khi vụ bắt cóc được đưa tin hồi đầu tháng Tám, các phương tiện truyền thông Đức đã phát hiện rằng ông Hồ Ngọc Thắng từng viết bài cho Đảng Cộng sản cầm quyền ở Việt Nam và thậm chí cách đây hai năm trước ông đã chính thức được nhận bằng khen vì có “công trạng đặc biệt về tuyên truyền đối ngoại” với bài viết trên báo Đảng, Nhân Dân, mang tựa đề: “Nền dân chủ phương Tây” và sự khủng hoảng niềm tin.

Vào tháng Mười năm ngoái, lúc đó chưa được rõ là Trịnh Xuân Thanh có ở Đức hay không, nhưng trên trang Facebook của mình, ông Hồ Ngọc Thắng đã lượng định rằng liệu “tên tội phạm” Thanh có bị dẫn độ về nước hay không, nếu ông Thanh bị phát hiện đang ở Đức.

Trong bài viết “Quan hệ ngoại giao Đức-Việt sẽ ra sao sau vụ việc Trịnh Xuân Thanh?“, ông Hồ Ngọc Thắng cũng nhạo báng Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel, là người đã trục xuất người đại diện cho cơ quan tình báo tại Đại sứ quán Việt Nam sau vụ bắt cóc. Vì Đức đã phải đối mặt với các cuộc bầu cử mới vào tháng tới, Hồ Ngọc Thắng đã viết rằng, toàn bộ vụ việc sẽ bị lãng quên trong vòng vài tuần tới, và sẽ có một tân Chính phủ với một chính sách đối ngoại mới.

Ông Hồ Ngọc Thắng bị đuổi việc, đó chỉ là biện pháp nội bộ của Cơ quan Liên bang Đức về nhập cư và tị nạn (BAMF), nơi ông Thắng làm việc. Vấn đề nghiêm trọng hơn là Hồ Ngọc Thắng còn có thể phải đối mặt với tòa án hình sự. Hiện nay cuộc điều tra của Sở cảnh sát hình sự Liên bang (BKA) về vụ việc này vẫn chưa kết thúc.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

GS. Ngô Đức Thọ: QUANH VỤ KIỆN TRỊNH VĨNH BÌNH



Về vụ kiện Trịnh Vĩnh Bình

GS Ngô Đức Thọ
29-8-2017

Trước cả ngày hôm nay (29/8) trên mạng xã hội đã có nhiều ý kiến, theo tôi thế là quá nhạy cảm, vì thực tế Tòa án chưa chính thức tuyên án (Đã thông báo: 31/8 Tòa mới chính thức Tuyên án). Số tiền 1 tỉ 250 triệu $ là số ông Trịnh Vĩnh Bình đòi, cũng chưa rõ Tòa quyết bao nhiêu? Và nhiều khoản khác nữa, nhất là lại có các khoản mật không công bố?

Lại còn chuyện ông Bình nói nếu thắng kiện sẽ dùng phần lớn tiền để làm từ thiện, chưa rõ thực sẽ như thế nào, cũng chưa vội hoan nghênh! Vấn đề hiện nay là, chúng ta:

– Cần theo dõi để biết lời Tuyên án của Tòa (biết chính xác bằng văn bản chứ không qua lời thông báo tóm tắt của ai).

– Động thái cần theo dõi tiếp là: Chính phủ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam lên tiếng phản hồi thế nào? (Chính xác: phản đối><chống án), hoặc chấp nhận (toàn bộ hoặc một số nội dung?). Nếu Chính phủ VN chống án thì phải xử phúc thẩm, chứ đã xong ngay thế nào được? Khi ấy mọi sự phải chấp nhận bản án! Tòa án do LHQ đặt ra, họ có cách để giữ uy tín cho tòa án bằng cách cưỡng chế phải thi hành, đừng nói chuỵện cù nhầy mà xong được! Không chống được mà phải chấp nhận, theo tôi, sau ngày đó:

1- Chính phủ VN phải ra một Thông báo rất trung thực cho toàn dân VN biết toàn bộ nguyên do và diễn tiến của vụ việc, lý do nào phải chấp nhận bản án, lý do nào cần phản bác chống án? v.v… Tuyệt đối từ bỏ phương pháp bí mật thông tin, bưng bít thông tin chỉ làm cho vấn đề trở nên trầm trọng hơn!

2- Theo trình tự, tương ứng mức độ khẩn trương của của việc xuất tiền nộp án phạt, không quá kéo dài, phải lôi ngay những kẻ đã gây oan sai thiệt hại cho ông Trịnh Vĩnh Bình ra xét xử, bao nhiêu tiền bạc, tài sản (đất đai) liên quan đến oan sai của ông Trịnh Vĩnh Bình đều phải thu hồi ngay để trả hoặc quy trả cho ông Trịnh Vĩnh Bình! Liên quan bao nhiêu người thì tổ chức bấy nhiêu vụ xử, không dắt giây, không kéo rê. Càng khẩn trương, minh bạch xét xử bao nhiêu càng lấy lại uy tín cho chế độ được bấy nhiêu! Bao nhiêu tài sản của ông Trịnh Vĩnh Bình đã bị cướp đoạt phải thu hồi để trả hết. Không thể nói “trong quá trình..bị thất thoát hết!” Một Chính phủ có pháp luật thì thất thoát thế nào được? Vướng mắc là ở chỗ liên quan vụ án hẳn có nhiều người đã chết rồi (hoặc ra sinh sống ở nước ngoài rồi). Vậy theo thông lệ quốc tế người ta xử lý thế nào mình cũng theo đó mà thực hiện.

Hãy làm như thế. Nếu thu hồi tốt thì số mất trắng phải đền cũng giảm được rất đáng kể! Còn lại phải trả, Dân đau đấy, nhưng biết làm thế nào nữa cơ chứ?
 
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lại thêm một chỗ hỏng:

NHÀ XUẤT BẢN GIÁO DỤC MẮC RẤT NHIỀU SAI PHẠM


Nhà xuất bản Giáo dục vướng hàng loạt sai phạm 

Tuổi trẻ
28/08/2017 20:23 GMT+7
 
TTO - Bộ Giáo dục-Đào tạo vừa ban hành kết luận thanh tra đối với Công ty TNHH một thành viên Nhà xuất bản (NXB) Giáo dục Việt Nam.

Trong số các sai phạm, Thanh tra Bộ GD-ĐT xác định việc tuyển dụng, ký hợp đồng lao động, thực hiện chế độ tiền lương của NXB Giáo dục Việt Nam có nhiều sai phạm.

Cụ thể qua kiểm tra 11 hồ sơ tuyển dụng hai năm 2015 và 2016 cho thấy công ty này chưa thực hiện đúng quy chế tuyển dụng, bổ nhiệm nhưng không thông báo tuyển dụng theo quy định; Chủ tịch Hội đồng thành viên (HĐTV) ký một số văn bản trái quy định, không đúng thẩm quyền.

Trong 21 hồ sơ bổ nhiệm tại NXB Giáo dục Việt Nam và các đơn vị trực thuộc, từ tháng 1-2015 đến tháng 12-2016, có 13 quyết định bổ nhiệm được Chủ tịch HĐTV ký không đúng thẩm quyền…

Đối với công tác quản lý tài chính, theo kết luận thanh tra, tại thời điểm 31-12-2015, NXB Giáo dục Việt Nam có vốn đầu tư tại 54 công ty với tổng giá trị 548,4 tỉ đồng. Trong đó, có 18 công ty (vốn đầu tư hơn 192,1 tỉ đồng) hoạt động không hiệu quả, không có cổ tức để chi trả.

Vào thời điểm 31-12-2016, NXB Giáo dục Việt Nam có vốn đầu tư tại 52 công ty, với tổng giá trị đầu tư hơn 546,5 tỉ đồng nhưng có 17 công ty (vốn đầu tư hơn 178,4 tỷ đồng) không chi trả cổ tức.

Như vậy, việc góp vốn đầu tư của NXB Giáo dục Việt Nam vào nhiều công ty không hiệu quả, có những công ty hoạt động thua lỗ trong nhiều năm.

Trong việc thực hiện đề án tái cơ cấu, NXB Giáo dục Việt Nam đã tăng vốn đầu tư tại một số công ty trái với quyết định của Bộ GD-ĐT.

V.HÀ
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THƠ GỬI NGƯỜI ANH HÙNG GIỮ ĐẤT LÊ ĐÌNH KÌNH


 Nhà văn Hoàng Minh Tường (Thời của Thánh thần) và Cụ Kính.

THƠ CỤ PHẠM TOÀN TẶNG CỤ KÌNH 
Gửi người Anh

Cụ thua tôi hai tuổi,
Tôi gọi Cụ bằng Anh.
Tôi kẻ sĩ nhút nhát,
Cụ chiến sĩ đấu tranh.

Gần thế kỷ cụ sống
Không bợn gì trong lòng.
Xin cụ cho tôi gọi
Cụ là người anh hùng!

Bữa nào trời êm ả,
Cho tôi được về thăm.
Được nghẹn ngào chúc cụ
Thong thả sống lâu năm.

Phạm Toàn
--------------------------------------------

Một kỷ niệm với làng Hoành 
NGƯỜI ANH HÙNG CỦA ĐẤT

Kính tặng Anh Lê Đình Kình, người viết tiếp “Gia phả của đất”(*)

Người ta gọi cụ Kình 
Nhưng em gọi Anh thôi
Bởi chị Thành còn kém em hai tuổi
Chị vẫn còn xinh
Như thời con gái
Trong khẩu đội nữ súng cối 82 vô địch toàn quân…

Đến làng Hoành nghe kể về anh
Biết dân Đồng Tâm yêu anh lắm
Anh là đảng viên nhưng mà tốt (!)
Cậu X cậu Y xách dép cho anh.

Anh lập hat-trick chiến công trong trận chiến thời bình (**)
Chống Pháp, chống Mỹ, giờ chống bầy tham nhũng
Trên cánh đồng Sênh bọn chúng cho anh gãy cẳng
Anh chống nạng đi trên đồng đất anh hùng.

Cấp trên muốn đền bù, muốn vỗ về anh
Anh bảo tôi không màng chi hết
Tôi chỉ muốn một chiếc thẻ Thương binh
Trong cuộc chiến giữ đất Đồng Sênh.

Làng Hoành, 22/8/2017
------------------------------

(*) Cùng nhà văn Trần Huy Quang và bạn bè cấp 3 về ăn giỗ nhà bạn học Bùi Văn Hai ở thôn Hoành sau 51 năm xa cách.

(**) Đồng Tâm từng là xã Anh hùng thời chống Pháp. Nhiều chiến công thời chống Mỹ. Cụ Lê Đình Kình từng tham gia kháng chiến, tham gia lãnh đạo xã, hơn 50 năm tuổi Đảng.


Phần nhận xét hiển thị trên trang