Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Café với anh Nguyễn Vĩnh


Anh Nguyễn Vĩnh. Ảnh: HM
Anh Nguyễn Vĩnh. Ảnh: HM


Tuần trước, Huy Đức nhắn mình liên lạc với anh Nguyễn Vĩnh để nhận cuốn sách “Khí phách Trần Quang Cơ” do bác gái Trần Thị Vượng, phu nhân của cố Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ, gửi tặng.

Hai anh em hẹn nhau ở Le Bon Cafe (Số 1 Phạm Ngũ Lão, Hà Nội) ngay cạnh Bảo tàng Lịch sử, một kiến trúc Pháp ít ỏi còn lại. Nghe tiếng anh Vĩnh đã lâu, lần này mới được gặp. Gương mặt anh phúc hậu, dễ gần, tạo sự thân thiện và tin cậy cho người đối thoại. Có cảm giác như quen anh lâu lắm rồi. Mà cũng “quen” thật vì ngày nào anh chả đọc Cua Times.

Tên thật của anh là Nguyễn Văn Vĩnh do cha mẹ đặt, nhưng lúc ra công tác anh bớt chữ đệm Văn vì sợ trùng tên với học giả nổi tiếng Nguyễn Văn Vĩnh nối hai thế kỷ 19 và 20. Chả hiểu vì sao mà hai ông Vĩnh này lại mang nghiệp về văn hóa.

Anh Vĩnh kể, may mắn sao trong đời mình khi bắt đầu sự nghiệp, năm 1967, lại được làm dưới quyền hai con người nổi tiếng, đó là bác sĩ Viện và học giả Hữu Ngọc. Bác sỹ Nguyễn Khắc Viện, người từng được giải thưởng Grand prix de la Francophonie của Viện Hàn lâm Pháp năm 1992 và ông tặng luôn số tiền 400.000 franc (tương đương 80.000 USD) cho quỹ của Trung tâm Nghiên cứu Tâm lý Trẻ em (Trung tâm NT). Hồi đó (1992), giá một cái Dream khoảng 2100$, tương đương với một căn nhà lắp ghép ở Giảng Võ.

Nguyễn Vĩnh và Hữu Ngọc (2)
Học giả Hữu Ngọc và anh Nguyễn Vĩnh. Ảnh: FB Nguyễn Vĩnh

Những năm 1970-1980, tôi thường thấy những tạp chí tại thư viện của Viện KHVN in bằng tiếng Pháp như Etudes Vietnamiennes và Le Courrier du Vietnam, cầm lên ngó qua, chẳng hiểu gì, bụng bảo dạ, giá như hiểu người ta viết gì trong đó. Tôi hoàn toàn không biết đó là công lao của bác sỹ Viện và các cộng sự trong đó có anh Vĩnh đang ngồi trước mặt.

Trong câu chuyện suốt chiều hôm đó, ngoài những trao đổi nghề nghiệp viết lách, dường như anh Vĩnh dành nhiều thời gian hơn kể về cuộc phỏng vấn cựu TT Võ Văn Kiệt và số phận lênh đênh của bài báo đó. Là TBT tờ báo Quốc Tế (Bộ Ngoại giao) anh cùng với anh Hồng Thạch đã mất khá nhiều công sức để bài viết in ra và đến được với bạn đọc.

Bài viết đã duyệt khá kỹ, được hai nhà báo Huy Đức và Hồng Thạch (Phó TBT) cân chỉnh, soi kỹ từng đoạn, từng câu, đã in xong vào số Tết Ất Dậu (2005) nhưng lại phải gỡ ra vì một cú phone, rồi gần 4 tháng sau lại xuất hiện vào dịp kỷ niệm 30 năm nhân dịp 30-4-1975.
Bản gốc trên Tuần báo QT. Ảnh: Internet
Bản gốc trên Tuần báo QT. Ảnh: Internet

Bài viết có hai ý chính về công lao của tướng Minh đầu hàng vào sáng 30-4-1975 và sự hòa hợp dân tộc. Có lẽ người đọc cả hai phía chỉ nhớ những điều ông Kiệt nói từ tâm can, 30-4 dù chiến thắng nhưng có cả nỗi đau mất mát, dân miền Nam “rơi vào hoàn cảnh có người thân vừa ở phía bên này, vừa ở phía bên kia” như chính gia đình ông, cách kỷ niệm 30-4 như hàng năm “sẽ có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn”, vết thương dân tộc cần được giữ lành thay vì lại tiếp tục làm cho nó thêm rỉ máu.

Nghe anh kể chuyện về đời làm báo không ít truân chuyên, tờ báo do mình tự chịu trách nhiệm,  chỉ sơ ý trong phân công và sắp đặt trách nhiệm trong tòa soạn, để bài có “vấn đề” lên trang, khi đó rút lại cũng không kịp nữa. Vì thế tố chất cần của người TBT là sự nhậy bén chính trị, nhưng không thể vì sự an toàn của cái ghế mà làm tờ báo nhạt nhòa.

Về Bộ Ngoại giao làm cho tờ báo Quốc Tế, đối anh Nguyễn Vĩnh, ngoại giao văn hóa và nghề làm báo dường như quyện vào nhau. Tôi từng gặp anh Nguyễn Hồng Thạch bên Washington DC khi đó đang nhiệm kỳ tại tòa đại sứ VN. Hai anh em còn đăng một bài liên quan đến phỏng vấn của ông Kiệt, hồi hộp ngồi theo dõi từng còm của bạn đọc. Anh Thạch kể về sếp của mình là anh Nguyễn Vĩnh với sự ngưỡng mộ và lây sang cả người đối thoại.

Nghe anh Vĩnh kể về bác sỹ Nguyễn Khắc Viện, nhà văn hóa Hữu Ngọc và những nhân vật nổi tiếng, chợt nhớ lời một bạn còm sỹ nói về đất thủ đô “ngọa hổ tàng long” tiềm ẩn biết bao tài năng nhưng không được sử dụng tối đa cho sự phát triển, bỏ phí bao cơ hội để chuyển mình.

Có lần tôi tới viện Brookings trên đường Massachusetts ở Washington DC thấy Hoa Kỳ sử dụng tài năng khắp thế giới mà ham. Brookings là viện nghiên cứu chiến lược (think tank), một tổ chức tư nhân phi lợi nhuận ra đời hơn 100 năm nay. Brookings qui tụ được rất nhiều học giả tham gia làm việc miễn phí, nhiều người tới đây làm việc khi đã nghỉ hưu.

Viện chuyên nghiên cứu các vấn đề toàn cầu một cách độc lập và dựa vào kết quả đưa ra những cố vấn mang tính chiến lược nhằm nâng cao sức mạnh dân chủ Mỹ, thúc đẩy kinh tế, giá trị xã hội dân sinh, an ninh và cơ hội cho người Mỹ, và đảm bảo hệ thống quốc tế được hợp tác tốt hơn, thế giới được an toàn và mở hơn. Hoa Kỳ vượt lên các quốc gia bởi trí thức được tôn trọng và sử dụng hiệu quả bởi có những kiểu Brookings khắp nơi.

Việt Nam từng có Viện IDS có vai trò tương tự nhưng đã bị giải thể. Qua câu chuyện với anh Nguyễn Vĩnh, chợt nảy ý nghĩ về một Brookings Việt Nam nhằm qui tụ những người có tầm hiểu biết như Nguyễn Khắc Viện, Hữu Ngọc và nhiều nhân sỹ có trình độ cao với mục đích cống hiến cho sự phát triển.

Bìa sách và lời đề tặng. Ảnh chụp tứ sách. HM
Bìa sách và lời đề tặng. Ảnh chụp tứ sách. HM

Đợi họ qua đời mới vinh danh như từng đối với bác sỹ Viện và nhiều nhân sỹ khác là quá muộn và uổng phí nguyên khí quốc gia. Một người như ông Viện năm 1992 bỏ 80.000USD (có thể mua được 5-6 villa) cho Trung tâm Nghiên cứu Tâm lý Trẻ em thì người còn 1/4  lá phổi này chỉ ước tâm huyết về tương lai của đất nước được trọng dụng hơn là tấm huy chương lấp lánh hay mấy m2 ở nghĩa trang quốc gia.

Hai anh em mải mê chuyện đời, chuyện nghề viết, rồi lan sang cả IT, trời tối lúc nào không biết. Anh Vĩnh vội về đón cháu học bán trú tiểu học.

Ngồi lại một mình với ly café chẳng hiểu có chút vị gì của Le Bon của nước Paris ngay cạnh bảo tàng Bác Cổ, một kiến trúc đặc sắc Pháp còn sót lại, tôi xem những trang đầu của cuốn sách về Trần Quang Cơ gửi tặng có chữ ký của bác Vượng, chợt thấy có bài của mình “Chuyện hai nhà ngoại giao họ Trần” được in trang trọng trong cuốn sách do gia đình tự xuất bản.

Những nhân sỹ lớn lần lượt ra đi, tâm huyết để lại chẳng biết cho vào cái ngăn nào của nền trí tuệ quốc gia, đôi khi gia đình phải chia sẻ với bạn bè. Một hôm nào đó cái viện Bác Cổ này sẽ bị thay bằng một tòa nhà nhôm kính nhân danh sự phát triển thì chẳng có gì ngạc nhiên.

Hiền tài trong quá khứ bị phí hoài thì làm sao giữ được nguyên khí quốc gia trong hiện tại và tương lai.

HM. 16-12-2015

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tẩn ngẩn ghi lại vài chữ:


Mình chả mong có sự thay đổi lớn nào cả.. Có nhẽ cứ bành thành , nhũn nhọc thế này thôi. Lý do thì có từ trăm vạn thứ. Nhưng cái chính là do văn hóa phương đông là thứ ưa bảo thủ, giáo điều, khó thay đổi được tiêm chích tự lâu đời từ cửa Khổng sân Trình". 
Nước Nhật may mắn đã tách ra được một mảnh riêng, có may mắn thoát ra khỏi nó, để có nước Nhật Bây giờ. Thứ nữa là đến tính cách của dân mình. 
Người nào đó nói:" Ba thằng Tàu rơi xuống hố, chúng sẽ tìm cách lên được vì biết cùng nhau, còn ba thằng Việt rớt xuống sẽ chẳng thằng nào lên nổi. Chúng sẽ tự kéo lại, không cho một thằng nào lên.." Thật quá đúng. 
Đến giờ phút này cộng đồng người Việt vẫn là công đồng chưa thực sự hòa giải và nhiều chia rẽ. Cứ nghe các vị bươi móc, hành sử với nhau là đủ biết. Dân tình đã vậy, quan sự cũng chẳng cao hơn chúng dân là mấy.
Thời vận chỉ có một, qua đận này sẽ không còn cơ hội nào hơn. Biết trước cái kết cục này ai không buồn? 
Nhưng buồn bực thì làm được điều gì? Bao nhiêu tinh hoa còn chịu chết, huống hồ kẻ tép riu như mình? Lẽ đời xưa nay "Không thể thắng được lũ ngu xuẩn vì chúng quá đông!" 
Sớm thức dậy, bàng hoàng cả người, tự hỏi: Mình có nằm trong số ngu ngốc đó không? Dù có thắng thật, thì cái "Thắng" này nên buồn hay nên vui đây???
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhớ không nhầm, đây là vùng đất sinh ra Thánh Gióng. "Anh hùng đâu quản tuổi thiếu niên?" Khi văn võ bá quan, quân đội triều đình núng thế, chưa biết làm cách nào, nhà vua chỉ còn mỗi cách cho sứ giả alo kêu gọi dân chúng, thì Ngài đòi may áo giáp sắt, ngựa sắt..cưỡi ngựa, cầm roi ra trận. Dấu tích còn để lại rất nhiều ở vùng Bồ Đề, Gia Lâm.. Đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là sự ứng báo của trời, thiên vận của đất nước..? Điều này phải chờ xem. Phục bác Thông, cứ mát mẻ như không mà thật tinh, nói được nhiều điều. Làm báo vậy mới đáng!. Cảm ơn bác!

Tuổi nhỏ làm việc lớn

Vụ học sinh ở xã Ninh Hiệp, huyện Gia Lâm (thủ đô nhé) giàu nhất nước nghỉ học (ngày xưa cách mạng gọi là bãi khóa) để đi... biểu tình, tôi nghĩ thế này:

-Để đến cả trẻ con cũng phải tham gia vào chuyện của người lớn là điều đau lòng, chả ai muốn. Tôi không tin các cháu tự nguyện "giúp" bố mẹ, chắc phải có lời nói, chỉ đạo của người lớn.

-Tôi càng không tin luận điệu tung ra là có kẻ tung tiền mua chuộc các cháu, rằng mỗi ngày nghỉ thì được mấy chục ngàn. Luận điệu ấy xưa rồi. Được nghỉ học, lại có bố mẹ đồng tình là khoái củ tỉ, chả cần tiền.

-Nếu bố mẹ vì đấu tranh đòi quyền sống mà con cái biết tham gia ủng hộ bố mẹ, đó cũng là điều đáng trọng.


-Ngày xưa, người CS hô hào học sinh bãi khóa, lôi kéo đủ thành phần nam phụ lão ấu vào cuộc đấu tranh của họ, ca ngợi trẻ con hết lời, nào là sớm giác ngộ, tuổi nhỏ chí lớn, chiến sĩ nhỏ...; giờ thì bảo là bị lợi dụng, người lớn có tội khi lôi kéo trẻ con. Dào, chính quyền nào chả là chính quyền, trẻ con nào chả là trẻ con, đấu tranh nào chả là đấu tranh, dân nào chả là dân.


Vấn đề là chính quyền đừng có đối lập với nhân dân, thì trẻ con chả phải nghỉ học như vậy.


Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hồi kết vụ kiện đập thủy điện Xayaburi

Image copyrightAFP
Image captionDân làng Thái trước Tòa hành chính Thái Lan năm 2012 trong vụ kiện Xayaburi
Tòa Hành chính Thái Lan sẽ ra phán quyết về vụ dân làng Thái Lan khởi kiện các công ty của chính phủ Thái trong vụ việc liên quan đến thủy điện Xayaburi đang được xây dựng tại Lào.
Buổi đọc phán quyết sẽ diễn ra ngày 25/12 tại Bangkok. 37 ngư dân từ tổ chức Mạng lưới người dân Thái tại tám tỉnh của nước này khởi kiện các công ty Thái mua điện từ Xayaburi năm 2012.
Xayaburi là thủy điện xây trên dòng chính sông Mekong tại Lào. Các chuyên gia môi trường đánh giá việc xây Xayaburi có thể gây ra các tác động môi trường và ảnh hưởng tới nghề cá, nông nghiệp, hệ sinh thái cũng như đời sống của 60 triệu cư dân sống trên dòng Mekong.
Vụ kiện căn cứ trên trách nhiệm của các công ty chính phủ của Thái đối với các cộng đồng chịu ảnh hưởng từ việc Thái Lan quyết định mua điện từ thủy điện Xayaburi.
Sor Rattanamanee Polkla, luật sư đại diện cho các ngư dân nói "Đây là vụ án đầu tiên cộng đồng cư dân khởi kiện công ty công ích trong khu vực xây dựng đập thủy điện hủy hoại dòng sông Mekong".
Luật sư Sor cũng nhấn mạnh việc xây dựng đập thủy điện Xayaburi sẽ gây ra tác động xuyên biên giới và các bên phải 'có nghĩa vụ bảo đảm quyền lợi của những người bị ảnh hưởng, không phân biệt dự án nằm ở đâu'
Vào năm 2012, yêu cầu bồi thường của ngư dân đã bị Tòa Hành Chính bác bỏ, với lý do thiếu thẩm quyền.

'Mua 95% điện từ Xayaburi'

Tháng 6/2014, Tòa án tối cao lật lại phán quyết của tòa án cấp dưới, nói tòa án có thẩm quyền với vụ kiện về những sai phạm của các công ty chính phủ. Các công ty này phải tực hiện trách nhiệm pháp lý của mình, bao gồm công bố thông tin, điều trần công khai và đánh giá tác động xuyên biên giới của dự án.
Image copyrightother
Image captionThủy điện Xayaburia đang được xây dựng
Vụ kiện của nông dân Thái Lan là vụ kiện đầu tiên trước việc chính phủ đồng ý mua điện từ một nhà máy thủy điện của nước láng giềng. Năm 2011, công ty điện nhà nước EGAT của Thái và bốn công ty khác đã đồng ý mua 95% lượng điện do nhà máy thủy điện Xayaburi sản xuất ra khi xây xong, trị giá 3,5 tỷ USD.
Đập thủy điện Xayaburi của Lào cũng được xây bởi vốn từ công ty Thái Lan.
Lào, Campuchia, Thái Lan và Việt Nam đang có kế hoạch theo chân Trung Quốc bằng cách xây thêm nhiều đập thủy điện khác ở hạ lưu sông Mekong.
Tháng 8/2015, phóng viên môi trường của BBC Navin Singh Khadka tường thuật từ một hội nghị quốc tế về sông Cửu Long tại Việt Nam:
Theo International Rivers (IR), tổ chức chuyên nghiên cứu về các dòng sông xuyên lãnh thổ, Trung Quốc đã xây sáu “siêu đập thủy điện” trên sông và có kế hoạch sẽ xây thêm 14 đập khác trong 10 năm tới.
“Trung Quốc xây đập ở vùng thượng nguồn sông Mekong có ảnh hưởng lớn tới dòng chảy hạ lưu, đặc biệt là ven vùng biên giới Thái Lan – Lào, nơi nhiều cộng đồng phải chịu hậu quả do giảm lượng thủy sản và thay đổi mực nước, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống của họ,” IR viết trong một báo cáo.
“Bằng cách thay đổi thủy văn, chặn dòng di chuyển của cá và làm ảnh hưởng tới hệ sinh thái của sông, việc xây thủy điện ở vùng hạ lưu sẽ làm tiêu nhập toàn bộ vùng lưu vực.”
Trước khi Xayaburi được khởi công, Việt Nam và Campuchia khi đó muốn Lào ngừng dự án trong 10 năm để có đánh giá chính xác hơn về tác động của dự án với môi trường.
Dự án Xayaburi vẫn được khởi công vào ngày 7/11/2012 bất chấp sự phản đối của các tổ chức quốc tế và tiếng nói từ các quốc gia lân cận.
Theo thông lệ, quốc gia nào xây thủy điện trên dòng chính sông Mekong phải thực hiện báo cáo đánh giá tác động môi trường xuyên biên giới.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những con chuột thời @ uống thuốc chống… tham nhũng!



Chợt nghĩ hay là loại “thuốc chống tham nhũng” của ta lâu nay cũng “đóng gói nhầm” nhỉ? Vì dù rất kiên quyết và áp dụng nhiều biện pháp nhưng cái “con chuột tham nhũng” vẫn béo tốt, khỏe mạnh và thậm chí càng ngày càng… béo tốt hơn?


(Minh họa: Ngọc Diệp)

Theo thông tin từ báo Dân trí, bài “Nghệ An: Chuột đồng bị “ép” ăn thuốc diệt chuột nhưng vẫn không chết!” cho biết, nhiều hộ dân ở xã Diễn Trường, huyện Diễn Châu mua thuốc diệt chuột nhãn hiệu RAT K 2 % của Công ty Thanh Sơn Hóa Nông có địa chỉ tại 829 Trần Xuân Soạn, Quận 7, TP Hồ Chí Minh khi cho chuột ăn, chuột không chết.

Bài báo viết: “Toàn bộ số mồi nhử đã trộn thuốc diệt chuột đã được chuột ăn hết nhưng vẫn không phát hiện được xác con chuột nào. Theo chỉ dẫn của nhà sản xuất, sau khi chuột ăn thuốc sẽ bò vào hang và chết trong đó. Nhưng các hộ dân đã đào rất nhiều hang chuột xung quanh khu vực rải thuốc mà cũng không phát hiện bất kỳ cái xác nào. Tại những hang chuột này bà con vẫn phát hiện chuột rất khỏe mạnh, phát triển bình thường, nhanh nhẹn”.

Chưa hết, bài báo còn cho biết “một số người dân đã trực tiếp bắt chuột từ đồng về, tiến hành pha thuốc theo tỷ lệ hướng dẫn rồi cho chuột ăn đồng thời bơm trực tiếp vào cơ thể chuột, đổ thuốc vào miệng chuột để thử nghiệm. Nhưng lạ kỳ thay, chuột vẫn phát triển bình thường thậm chí còn ăn khỏe hơn, béo ra”.

Thuốc diệt chuột, chuột ăn vào không những không chết mà còn… béo khỏe ra thì thật là tuyệt văn vời.

Ở đây có ba khả năng.

Thứ nhất, là thuốc giả. Điều này thì không lạ bởi thời nay, hàng giả… nhiều hơn hàng thật. Vả lại, bằng giả, học giả rồi công chức “giả”, thậm chí cả vợ giả, chồng giả và cả thuốc chữa bệnh cho người còn giả thì thuốc diệt chuột giả có gì là lạ?

Khả năng thứ hai, đó là những con chuột thời @ đã được trang bị khả năng “miễn dịch” với mọi chất độc. Điều này cũng hoàn toàn có thể xảy ra bởi môi trường ô nhiễm nặng nề. Nhất là những con chuột ở các thành phố lớn, suốt ngày hít thở bụi bặm và không khí ô nhiễm thì việc miễn mọi loại dịch bệnh cũng là bình thường.

Còn ở nông thôn, có câu chuyện một người vợ giận chồng, trong cơn nóng giận đã đem thuốc trừ sâu ra uống mà… chả làm sao cả. Đem thuốc đi xét nghiệm, thuốc xịn 100%. Cuối cùng, nguyên nhân được xác định là bởi họ sống trong môi trường ô nhiễm nặng, lại suốt ngày đi phun thuốc trừ sâu nên… miễn dịch!?

Khả năng thứ ba, nhà sản xuất đóng nhầm thuốc nuôi chuột, vỗ béo chuột thành thuốc… tiêu diệt chuột. Chuyện này cũng hoàn toàn có thể xảy ra bởi cái sự nhầm lẫn ở ta không còn là chuyện lạ.

Từ chuyện học sinh ngồi nhầm lớp, cán bộ ngồi nhầm ghế đến chiếc áo mặc nhầm thày tu. Thế thì tha gì không có chuyện thuốc nuôi chuột đóng nhầm vào bao thuốc diệt chuột nhỉ?

Chợt nghĩ hay là loại “thuốc chống tham nhũng” của ta lâu nay cũng “đóng gói nhầm” nhỉ? Vì dù rất kiên quyết và áp dụng nhiều biện pháp nhưng cái “con chuột tham nhũng” vẫn béo tốt, khỏe mạnh và thậm chí càng ngày càng… béo tốt hơn?
http://dantri.com.vn/blog/nhung-con-...1005748597.htm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không có chuyện người nước ngoài vào Việt Nam mua đất??


(LĐO) 
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại buổi tiếp xúc cử tri chiều 12.10 (Ảnh: Xuân Hải)

Đó là khẳng định của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại buổi tiếp xúc cử tri 2 quận Ba Đình và Tây Hồ cùng các đại biểu Quốc hội TP.Hà Nội, đơn vị bầu cử số 1, trước kỳ họp thứ 10, Quốc hội khóa XIII chiều 12.10, trước những ý kiến băn khoăn của cử tri về thông tin người nước ngoài vào Việt Nam mua đất.

Tại buổi tiếp xúc, đề cấp đến vấn đề nhân sự của Trung ương vừa được Hội nghị lần thứ 12 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI thảo luận, cử tri Nguyễn Hồng Toán, phường Tây Hồ, Ba Đình, đề nghị: Bộ chính trị, Ban Bí thư, Ban chấp hành Trung ương cần bàn thật kỹ, bàn thật sâu tránh tình trạng lợi ích nhóm.
“Cần có chính sách ưu tiên để tạo cơ hội cho thế hệ trẻ phát triển vì đây là vấn đề liên quan đến phát triển của đất nước” – ông Toán đề nghị. 
Đề cập đến vấn đề sai phạm xây dựng của tòa nhà 8B Lê Trực xây cao hơn Lăng Bác, ông Toán nói: "Giữa Ba Đình lịch sử, uy nghiêm như vậy mà không biết ai cho phép làm nhà chềnh ềnh như vậy? Đó chính là sự vô trách nhiệm. Phải kiểm điểm chặt chẽ từ cơ quan thanh tra đến kiểm tra. Tại sao không biết mà để đến khi nhân dân và báo chí phanh phui ra. Lãnh đạo thành phố, sở Xây dựng và quận Ba Đình phải kiểm điểm, nhận ra sai sót này với Đảng, với nhân dân".
Trả lời cử tri về vấn đề nhà 8B Lê Trực, ông Vũ Hồng Khanh, Phó Chủ tịch TP. Hà Nội cho rằng, lỗi là do chủ đầu tư. Hiện nay thành phố đang tiến hành xử lý theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ.
Còn ông Nguyễn Đức Tuệ, cử tri phường Kim Mã, Ba Đình lại băn khoăn trước thông tin người nước ngoài vào thuê đất đai của ta khiến dư luận lo ngại đến an ninh quốc gia, an ninh kinh tế nên Quốc hội cần có điều chỉnh chính sách về vấn đề đầu tư có yếu tố nước ngoài. Ông Tuệ cũng bày tỏ lo ngại trước vấn đề Biển Đông khi Trung Quốc đưa người và phương tiện để xây dựng đảo nhân tạo trong thềm lục địa của nước ta. Do đó ông đề nghị, hàng năm Quốc hội cần quan tâm giành một phần ngân sách để đầu tư cho quốc phòng, hỗ trợ ngư dân vươn khơi bám biển.
Phát biểu tại buổi tiếp xúc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cảm ơn cử tri có nhiều ý kiến tâm huyết, xác đáng, và xây dựng phản ánh đúng thực tế, ý kiến rất có trách nhiệm, phong phú và nhiều mặt.
Tổng Bí thư nhấn mạnh: Nhiệm kỳ này Quốc hội sẽ thông qua 17 luật và cho ý kiến về 9 luật mới, đây đều là luật khó, chưa kể các nội dung như: giám sát tối cao của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, chất vấn và trả lời chất vấn, báo cáo của Chính phủ về vấn đề kinh tế xã hội 2015 và phương hướng mục tiêu năm 2016, hay quyết định các vấn đề ngân sách. Cho nên đây là kỳ họp có nội dung rất nặng, nội dung phong phú." - Tổng Bí thư nhấn mạnh.
“Vừa rồi, Ban chấp hành Trung ương có họp về vấn đề này, thấy thách thức còn nhiều, còn lớn, có cái diễn biến phức tạp, chưa tính được hết. Ví dụ, cuối năm nay hình thành cộng đồng kinh tế ASEAN hơn 10 nước, chúng ta cũng tham gia, tiếng nói của ta cũng quan trọng, nhiều nơi nể trọng. Vì vậy thời cơ, cơ hội lớn nhưng cũng có nhiều thách thức, vừa rồi nước ta có ký nhiều hiệp định thương mại với nhiều nước ở châu Âu, rồi sắp tới là TPP. Đã vào sân chơi lớn nên phải sửa một loạt luật, vấn đề khó chứ không phải đơn giản đâu. Hội nhập chứ không hòa tan là bài toán không hề đơn giản. Không có chuyện người nước ngoài vào Việt Nam mua đất mà họ chỉ thuê lại đất theo quy định của ta” – Tổng Bí thư nhấn mạnh.
Trước vấn đề xây dựng pháp luật, Tổng Bí thư cho rằng chất lượng của luật cũng chính là từ đại biểu Quốc hội. Vì vậy lựa chọn chất lượng đại biểu Quốc hội là vấn đề quan trọng, và đây cũng là vấn đề liên quan đến công tác bầu cử sắp tới. Theo Tổng Bí thư, sang năm sau là đất nước tròn 30 năm đổi mới, vì thế cần tiếp tục đổi mới toàn diện, mạnh mẽ đồng bộ liên quan đến cả hệ thống chính trị. Đổi mới toàn diện nhưng phải làm chặt chẽ, thận trọng, đổi mới nhưng không được chệch hướng, đổi mới nhưng cũng phải đúng quỹ đạo.
Clip Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại buổi tiếp xúc cử tri TP Hà Nội chiều 12.10:
Nguồn: http://laodong.com.vn/chinh-tri/khong-co-chuyen-nguoi-nuoc-ngoai-vao-viet-nam-mua-dat-386128.bld

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Noel...sớm, giận thì ...giận

Cách đây chục hôm gã nhận được điện thoại của con chiên nổi tiếng làm thơ tình Nguyễn Quốc Thái rủ đến một khuôn viên trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, Sài Gòn. Gã tới không ngờ đó là ngôi nhà của các cha đạo , gặp quá trời người quen.Gã ngồi vào bàn tiệc kẹp giữa hai đức cha, trái là ngài Nguyễn Thái Hợp, tổng giám mục Giáo phận Vinh, phải là ngài Huỳnh Công Minh trông coi Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn . Hê hê chưa bao giờ trong đời gã lại được ngồi giữa hai vị chức sắc của giới Công giáo thế này .Ngài Nguyễn Thái Hợp nói:Hôm nay là ngày cùng tháng tận, chúng tôi mời quý vị cùng uống chung chén rượu thánh. Thế rồi ngài bắt nhịp mọi người hát một bài thánh ca nói về tình yêu con người.Gã tịt. Phật ca, Thánh ca, đồng chí ca, thú thật gã chả thuộc câu nào vì gã xưa nay chả theo tôn giáo , đảng phái nào, mồm đành lép nhép theo cho phải phép. Vỡ lẽ là gã lọt vào một cuộc vui mừng Lễ Noel sớm.
Vui thì vui!
Các món ăn rất đời thường duy có món gan ngỗng và thịt ngỗng là đặc biệt.
Và đặc biệt hơn nữa phục vụ cuộc vui là mấy nàng ở dòng tu nghe Nguyễn Quốc Thái nói là... kín, rất xinh và tươi, rất ngơ ngơ và hiền đúng như ...ma sơr. Ngài Nguyễn Thái Hợp ăn mặc rất bình dị, đời thường khuôn mặt phúc hậu, thanh lịch cất cái giọng giảng đạo trầm ấm, truyền cảm làm MC cho cuộc vui Noel sớm này.Ngài giới thiệu một cô quê gốc Nghệ An lên hát.
Nàng hát.Không nhạc đệm.Không sân khấu.Không micro.Không uốn và ...éo.Một bản dân ca xứ Nghệ quê hương của nàng.Đúng hơn đó là một bản tình ca về tình yêu quê hương.Gã hơi bất ngờ vì cứ nghĩ là một con chiên ngoan đạo với lời giới thiệu của một vị tổng giám mục danh tiếng, nàng sẽ chọn hát một bản ca nào đó ngợi ca đức Chúa nhân dịp Giáng sinh.
Khi nàng hát, tất cả khách và khứa đều buông đũa, mồm mép ngừng hoạt động.Tiếng vỗ tay.Gã được cái, cứ em nào xinh, hiền hát dù hay hay dở gã đều nhiệt tình vỗ tay to nhất.Không biết có phải do tiếng đốp đốp ròn rã của gã vang trời hay không mà chàng tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập tiến cử gã đại diện cho cánh mày râu có nhời bình phẩm về tiếng hát của nàng.
Gã chỉ cười đưa đẩy nhưng khi ngài Nguyễn Thái Hợp hỏi gã, có muốn cho nàng hát thêm một bài hát nữa không thì gã nhanh nhảu mồm ngay:Nếu em thương tụi tôi, thì xin em hát thêm một bài hát nữa.Hê hê, gã thừa nhận là mồm mép của gã có hơi nhiều gan ngỗng nên rõ...khéo.
Và nàng hát. Gã một lần nữa bất ngờ vì không hề bài hát của cánh ca đoàn nào mà thêm một bản ví dặm Nghệ Tĩnh:Giận thì giận, thương thì thương.Khi nàng hát tới đoạn...”chớ anh sai đường em không chịu nổi...” gã nổi hết da gà, nghĩ đến những kẻ sai đường cứ nhơn nhơn nghĩ mình trúng, khư khư ôm lấy con đường trật lất để làm khổ biết bao cô nàng . Chao ôi cái mênh mông độ lượng tấm lòng của các nàng: Giận thì giận mà thương thì thương...
Gã khóc.
Đau.
Giận.
Thương. Thương ai?
Thương cho nàng, các nàng tấm lòng bao dung quá, đong tràn nhân ái quá.
Chia tay.
Tiến sĩ Phạm Chí Dũng cố hỏi gài một câu mang tính thời cuộc: Thưa đức cha, nhà thờ sẽ thế nào nếu con tạo xoay vần?
Ngài Nguyễn Thái Hợp bình thản đáp:Nhà thờ luôn đồng hành với dân tộc.
Chia tay.
Gã được ngài Nguyễn Thái Hợp tặng một cuốn sách về Nguyễn Trường Tộ, người đang yên nghỉ trong khuôn viên giáo phận Vinh.Với gã đó là món quà quý nhất trong dịp Noel này, vì Nguyễn Trường Tộ là nhà canh tân vĩ đại nhất của dân tộc ở thế kì 19 cùng thời với Yukichi của Nhật Bản.Chỉ tiếc rằng các ngài trên ngai vàng của nước ta đã vô tâm vứt hết cả những kiến nghị duy tân đất nước đúng đường của Nguyễn Trường Tộ, dẫn đến tận bây giờ đất nước vẫn còn chìm trong tụt hậu và khủng hoảng, còn các ngài ngự trị trên ngai vàng của xứ Nhật coi những kiến nghị canh tân đúng đường của Yukichi làm quốc sách, tạo nên một nước Nhật văn minh, hiện đại hàng đầu thế giới như ngày nay.
Khi gã viết những dòng này, chỉ còn vài tiếng nữa thôi, chuông nhà thờ đổ, mọi người trên thế giới hân hoan chào đón giờ Chúa ra đời, không hiểu sao cứ âm vang trong gã khúc hát “Giận thì giận...” ấy của nàng nữ tu kia...
24.12.2015


Phần nhận xét hiển thị trên trang