Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

Trần Nhật Quang: "Tôi rất mến anh Vũ Quang Thuận" - Ba ti lun & Ba chi khơ!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THƠ TẾT 2017


Chu Hảo


Sương đầu ngõ vẫn miên man
Ngang trời mây khói chưa tan…Thật buồn
Mà sao Khỉ chẳng đi luôn
Không thuận cửa trước thì chuồn của sau
Để Gà nhập cuộc cho mau
Một mùa Xuân mới biết đâu tưng bừng
Gà lên gáy ở đầu bưng
Chớ què ăn quẩn lừng khừng cối xay*
Trước sau rồi cũng có ngày
“Tan sương đầu ngõ, vén mây ngang trời”**

Đà Nẵng Tết Đinh Dậu

*Ca dao: Gà què ăn quẩn cối xay.
** Kiều.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NĂM GÀ ĐINH DẬU, NGHĨ VỀ "KÊ MINH THẬP SÁCH"


Nguyễn Khắc Mai - Chinh Minh


Kê Minh Thập Sách, nghĩa là Mười Chính Sách (dâng) Lúc Gà Gáy Sáng,tương truyền là của Nguyễn Cơ Bích Châu, một vị phi hậu của vua Trần Duệ Tông (1336-1377).

Theo Truyền Ký Tân Phả của Đoàn Thị Điểm: Bà “là con gái nhà quan,tính cách cứng cỏi, tư dung tươi đẹp, thông hiểu âm luật Lê viên, theo đòi văn từ nghệ phố, vua Trần Duệ tông nghe tiếng cho tuyển vào cung.” Nhân thấy chính sự triều Trần, sau khi Dương Nhật Lễ tiếm quyền, ngày càng suy kém, Bà liền thảo bài “Kê Minh Thập Sách" dâng lên.(Kê Minh, tên một bài thơ trong Kinh Thi, nói về một bà hậu, nghe gà gáy sáng liền khuyên nhà vua trở dậy đi dự phiên chầu.Tên bài thơ về sau được dùng để nói việc vợ khuyên chồng lo việc quốc gia).

Các nhà nghiên cứu Kê Minh Thập sách như Vũ Ngọc Khánh, Chương Thâu, Hữu Ngọc…đều khẳng định tiếng gà gáy là hình tượng của sự thức tỉnh. Hữu Ngọc trong một bài viết đăng trên Le Courrier du Vietnam có nhan đề “Tiếng gà gáy vọng về qua nhiều thế kỹ”. Liệu tiếng “Kê minh” đã vang vọng từ bảy thế kỷ nay, có làm thức tỉnh điều gì trong chúng ta, khi bước vào thời kỳ mới của công cuộc chấn hưng và phát triển đất nước hay không? Quả thật mỗi điều là một minh triết. Nó không phải là tư duy duy lý,mà là những chân lý giản đơn, có tính khái quát, phổ cập rât cao. Chúng giống như những công thức, mà mỗi thời đều có thể đem dùng trong những bài toán cụ thể về chính trị, kinh tế, văn hóa, dân sinh của thời đại mình, 

Mở đầu, Bà nêu lại một phương châm phòng ngừa từ xa “cư an tư nguy” - ở vào thời yên phải tính lúc nguy, gây nền trị từ khi chưa loạn.

Thập sách của Bà dâng lên gồm bốn chính sách về chính trị, hành chính, hai chính sách về văn hóa, giáo dục, tư tưởng, và bốn chính sách quân sự. Chúng tôi mạo muội gọi là những Minh Triết Trị Nước An Dân

Ở hàng đầu, Bà nêu lên vấn đề có tính nguyên tắc, đạo lý của mọi đường lối chính trị. Đó là đạo lý tôn dân. Bà nói “Phù Quốc bản, hà bạo khử tắc Dân tâm tự an”. Có nghĩa là nâng lên, đề cao gốc nước. Gốc nước, chính là người dân. Trong truyền thống đạo trị nước của Việt Nam từ ngàn xưa, nguyên lý “Quốc dĩ dân vi bản” - Nước lấy dân làm gốc bao giờ cũng được coi như nguyên lý số một. Mà để làm được điều đó thì hàng đầu lại là phải bỏ đi mọi hà khắc bạo ngược trong mọi ứng xử. Từ luật pháp, đên chính sách cụ thể cho đên phương thức, phương châm phương pháp để điều hành xã hội trong mọi mối quan hệ dù ở cấp vĩ mô hay ở cơ sở. Tự nhiên ta nhớ tới một mong ước lớn lao của Nguyễn Trãi:"Sinh đời thái bình ai cũng được ở yên. Gặp thuở thánh minh ai cũng được thỏa sống”. Và “Làm sao trong thôn cùng xóm vắng không còn lời hờn giận oán sầu”. Ta không thể không thử hỏi cái lý tưởng nhân văn ấy, ngày nay ta hành xử thế nào. Bà còn chỉ ra ba vấn đề lớn nữa, là 
(i) Loại bỏ phiền nhiễu để kỷ cương không rối loạn.

(ii) Thải loại bọn quan lại tham nhũng để giảm bớt sự chài vét của dân.

(iv) Đè nén lũ lông quyền để trừ lũ sâu mọt hại dân. Những tệ nạn phiền nhiễu, tham nhũng,lộng quyền đang hoành hành làm băng hoại xã hội hôm nay. Bà dùng chữ rất chuẩn. Với phiền nhiểu thì phải loại bỏ. Với quan lại tham những thi thải, đuổi. Không như ta bây giờ, tham những cấp dưới thì đưa lên cấp trên,cho chức tước cao hơn! Còn với lũ lộng quyền thì đè nén, bọn này có kẻ ỷ công trạng, có kẻ nhiều quyền lực, kể cả quyền lực kinh tế, nên chỉ có thể dùng pháp luật để đè nén, ngăn ngừa,hạn chế. Tham nhũng và lộng quyền đang phá hoại đất nước, xã hội,đang chà đạp lên Dân, lên kỷ cương pháp luật.

Về Văn hóa, Bà nêu hai điều. Một là:”Chấn hưng nho phong để cho ánh đuốc (văn hóa) như mặt trời mặt trăng soi sáng khắp nơi.” Nho phong không chỉ là học hành, còn là vấn đề nhân cách. Một mách bảo sáng suốt cho công việc văn hóa giáo dục hôm nay! Hai là “Hãy cầu lời nói thẳng, khiến cho cổng thành và đường ngôn luận cùng rộng mở.” Lời nói thẳng nghĩa là phê bình, phản biện liên quan với việc mở rộng giao thương và con đường ngôn luận để mở mang trí tuệ, phát triển nhân cách xây dựng xã hội, quả thật là những dự báo thiên tài, một tư duy rất thời sự, hiện đại.

Vế Quân sự, Bà chỉ ra bốn lãnh vực. Kén quân cốt người khỏe mạnh rồi mới tính đến dáng vóc.Tuyển tướng phải chọn người thao lược sau mới tính thế gia.Vũ khí phải bền chắc.Trận pháp phải chỉnh tề.Riêng tư tưởng “tuyển tướng phải người thao lược”. Đó là sự khôn ngoan muôn đời, không chỉ trong quân sự, mà nó phổ biến ở mọi lãnh vực.Riêng việc chỉ chọn người cùng phe cách, chọn người nhà chứ không phải người tài, và ở hầu hết các lĩnh vực không có người thao lược có tầm vóc tổng công trình sư đang là vấn nạn của đất nước tại buổi “kim nhật, kim thì”, thì tiếng gà báo thức xuyên thế kỹ thật rất có nhiều nghĩa cảnh báo.

Không phải ngẩu nhiên mà Lê Thánh Tông đã ca ngợi Bà, truy tôn Bà với mỹ tự: Chế Thắng Phu Nhân (Vị Phu nhân của mọi chiến thắng). Trong sách sử nước ta và của Trung hoa, như Từ điển Hán Việt của Đào Duy Anh, hay trong Từ Hải của Trung quốc, “chế thắng” được định nghĩa là, người chế định ra được mưu lược để giành thắng lợi.

Quả thật Kê Minh Thập Sách là những tư tưởng chiến lược,mà bất cứ ai hiểu được,cảm nhận được, và biết tìm mọi cách đẻ đưa vào thực tiễn hành động, sẽ bảo đảm được thắng lợi.

Hồn thiêng của Tổ tiên và Văn hóa Việt đang chỉ cho ta hãy bước vào thời buổi này với một tầm nhìn, một trí tuệ,một quyết chí mạnh mẽ,sáng suốt, đem cái minh triết ấy để giải quyết cho bằng được những bài toán đật ra cho Dân, cho Nước trong thời đại mới. Những ai đang điều hành đất nước,những trí thức đang tìm cách hiến kế, đổi mới thể chế, chính sách, luật pháp,chấn chỉnh đội ngũ cán bộ, công chức… hôm nay, nên tìm đọc và ngẫm nghĩ về Mười chính sách mà chúng tôi gọi là Minh Triết trị nước an dân của Kê Minh Thập sách.
N.K.M


Chinh Minh

Năm con gà 2017, nhớ về người xưa !

Tiếng gà báo sáng.

Tại xã Kỳ Ninh, huyện Kỳ Anh , tỉnh Hà Tĩnh , có ngôi đền hơn 600 năm tuổi thờ bà Nguyễn Thị Bích Châu cung phi của vua Trần Duệ Tông (1336 - 1377 ).

Trước cửa đền có đôi câu đối :
KÊ MINH THẬP SÁCH TRÍ TUỆ THÁNH HIỀN TRUYỀN LƯU PHÙ ĐẤT VIỆT
CHẾ THẮNG PHU NHÂN ƠN MẸ DÀI LÂU GÌN GIỮ ĐẤT PHƯƠNG NAM .

Bên trong có tấm bia đã ghi lại 10 kế sách cho các minh quân trị quốc và chống giặc ngoại xâm .

1. Luôn giữ gốc nước, bỏ lòng tàn bạo thì lòng dân được yên.
2.Giữ nếp xưa , bỏ phiền nhiễu thì kỷ cương không rối .
3. Đe kẻ lộng quyền để trừ bọn sâu mọt .
4.Thải bọn nhũng để trừ bọn đục khoét của dân .
5. Mong chấn hưng văn hoá , khiến lửa đuốc sáng soi cùng mặt trời .
6. Xin cầu lời nói thẳng, để người người được bàn bạc khắp nơi nơi.
7. Tuyển quân trước cốt dũng lực, sau mới kể thân hình .
8. Kén tướng nên trọng thao lược chớ để con ông cháu cha .
9. Khí giới cần sắc bén chứ đừng chuộng hoa hoè .
10. Trận pháp, cốt chỉnh tề đâu cần múa khéo .

Đó là những kế sách của cung phi dâng lên vua sau 3 trận đánh thắng quân Nguyên thì bắt đầu suy thoái 10 điều nói trên để cứu vãn tình thế nhà Trần. Đây là lời cảnh tỉnh nhà vua phải thay đổi, nếu không sẽ sụp đổ.

"Cầu ngôn" cầu người nói thẳng, quan không được kéo bè đảng (lợi ích nhóm) tham nhũng, khai dân trí, khoan sức dân, quân đội phải chọn tướng tài không được chọn con ông cháu cha ......

Soi chiếu 10 điều trên vào tình hình Việt Nam ngày nay thì đi ngược với Kê Minh Thập Sách của bà Nguyễn Thị Bích Châu có từ hơn 600 năm qua.

Mong rằng năm con gà này sẽ có sự thay đổi bước ngoặt cho dân tộc Việt Nam.
Nhân dân Việt Nam sẽ mở ra trang lịch sử mới cho chính mình.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

VỚI HUẾ, TỪ XA…




Hồi tôi còn nhỏ ở Thanh Hóa, cứ chủ nhật là nhóm đồng hương Thừa Thiên Huế lại tập trung, thường là ở nhà tôi, có lẽ là vì nhà tôi ổn định nhất, dù là ở cái nhà tập thể tranh tre nứa lá, và cũng có thể là do ba tôi là người nhiều tuổi nhất trong số anh em người Thừa Thiên ở đấy. Lúc này, khi tôi đã nhớ được, thì nhà tôi không còn ở thành phố nữa, mà sơ tán về mấy vùng nông thôn mà nhà máy của mẹ tôi chuyển đến để tránh bom. Thế mà đều như vắt chanh, cứ chủ nhật là các chú các cô lại đèo đẽo xe đạp đến. Có khi đến ăn bữa cơm xong là lại lên xe đạp về. Thậm chí có người xe đạp hỏng, đến muộn, cơm đã hết, tôi lại đi cán bột mì rán bánh ăn thay cơm.

Thường thì bao nhiêu người không cần biết, nhưng sẽ có một con gà hoặc ngan được thịt, chỉ một con thôi, công thức chế biến là cổ cánh băm viên, gan lòng nấu miến, bốn chân nấu chè”. Tức chân cổ cánh sẽ nấu canh khoai tây, khoai lang hoặc dọc mùng, lòng nấu miến hoặc xào mướp, thịt luộc hoặc kho tùy lượng khách, nếu ít thì luộc, nhiều thì kho. Và hôm ấy mẹ tôi tháo khoán, được ăn cơm không độn.

Nhưng ăn là phụ. Việc chính là… hồi tưởng. Ba tôi và các chú ngồi kể lại chuyện quê hương. Trong nhóm Thừa Thiên ấy thì có tới 5 người cùng làng Thế Chí Tây với ba tôi. Đủ thứ chuyện về quê, về đặc sản (sau tôi biết các cụ cũng có phóng đại ít nhiều), nhưng vui nhất là phân công nhau chứng nhận cho các chú là… chưa vợ để lấy vợ. Sau năm 75 thì mới té ra là, cũng có vài chứng nhận… nhầm, chính xác là cố tình nhầm. Nói 2 năm, mà cả chục năm rồi, cứ mịt mù thế, người chứ có phải gỗ đá đâu, nên anh em tặc lưỡi chứng nhận cho nhau, sau 75 mới có khối chuyện dở khóc dở cười. Nhưng rồi, tất cả là do chiến tranh, mọi việc cũng êm xuôi hết…


Sau hồi tưởng là đến… hát. Chú Cử hát rất hay, toàn dạy tôi và em tôi hát ru. “Ru con con thét cho muồi/ để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu/ mua vôi chợ Quán chợ Cầu/ mua cau Nam Phổ mua trầu chợ Dinh”. Ba tôi cắt ngang: Con gái Nam Phổ ở lỗ leo cau. Rồi giải thích phương ngữ cho anh em tôi: Thét là ngủ, muồi là say, ở lỗ là ở truồng. Trèo cau mặc quần vướng, mà nhà lại nghèo, lỡ quần rách, thôi thì… cởi quách. Và cả vườn cau như thế chỉ leo lên một lần và xuống một lần, còn di chuyển từ cây này sang cây kia là bằng đường… ngọn cau. Tôi thuộc rất nhiều ca dao, dân ca Huế từ những ngày ấy, nên khi về Huế, học đại học, có món đi sưu tầm văn nghệ dân gian, tôi toàn chép theo trí nhớ của… ngày xưa, như “Núi Ngự Bình trước tròn sau méo, sông An Cựu nắng đục mưa trong”, như “Mạ ơi đừng đánh con đau, để con bắt ốc hái rau mẹ thời”… 

Rồi ngồi ca ngợi “Thuốc Phong Lai khoai Thế Chí” trong lúc bao thuốc Sầm Sơn trên bàn cứ liên tục được rút… Sau về mới biết, thuốc Phong Lai nặng khé cổ, nhưng ở vùng đấy toàn dân hút thuốc, từ đàn ông tới đàn bà. Lịch sự thì cuộn lại rồi xắt nhỏ quấn giấy bổi, không thì cứ cả lá thế, làm một cuốn to như ngón chân cái, bập bập cả ngày. Người không quen rít một hơi là ngã bổ chửng rồi ôm ngực ho cả buổi, nhưng nghe nói hồi còn lính Mỹ đóng ở đấy, họ nhìn thấy dân hút thuốc kiểu cuộn ấy thì nể lắm, bảo nông dân ở đây toàn chơi… xì gà…

Kiến thức về quê nội của tôi được “trang bị” như thế. Cũng y như bây giờ, hễ có dịp là tôi lại… ký ức với các con tôi, đến nỗi có lần con gái lớn chả nói chả rằng, mua luôn mấy cặp vé: Cả nhà mình về quê cho ba khỏi… ký ức…

Một lần vào Sài Gòn, đang nghĩ làm sao cho hết ngày thì một cuộc điện thoại lạ gọi tới, giọng Huế: A lô, nghe nói anh đang ở Sài Gòn, mời anh cà phê được không? Lại là một nhóm Huế, cứ rỗi là lại tụ tập, chỉ để nghe nhau nói, để nói trạng với nhau, mà dạ mà thưa ngút ngàn như nỗi nhớ. Cuộc ấy sau khi ngồi cà phê với nhau thì tôi đã lênh đênh đến mấy nhà Huế nữa. Cái phong cách Huế trong từng ngôi nhà vẫn không thể lẫn, ấy là bàn thờ luôn trầm mặc khói hương, là phong thái đi lại nhẹ nhàng, là cái cách dạ thưa trong từng câu nói. Tôi để ý đến đôi dép xẹp đi trong nhà cũng… rất Huế. Nó nhẹ và mỏng và êm, không phát ra tiếng động khi đi. Ngăn nắp, nền nếp và mỏng, mỏng đến không nỡ nói to trong ngôi nhà ở giữa thành phố ồn ào nhất nước.

Tôi có một cô em ở Đăk Nông, cô này có một số phận cũng lạ.

Con cô ruột tôi, đến tuổi thì cũng lấy chồng. Chồng là một anh lính Việt Nam cộng hòa đến đóng trong làng. Đẻ 2 đứa con một trai một gái kháu khỉnh thì một đêm, anh này bị bắn chết. Góa chồng, một mình oằn lưng làm ăn kiếm tiền nuôi 2 đứa con trứng gà trứng vịt.  Em tôi và 2 đứa con suốt ngày mặc cái quần cộc may bằng bao cát, thức ăn chủ yếu là khoai vùng cát bở ứ cổ với canh hến nấu rau lang mà nhà ai cũng phải cử người đi bắt. Giờ hến là đặc sản, rau lang cũng thế, thời ấy nhìn thấy hai món ấy là rùng mình. Cái nhà của ba mẹ con cũng… vĩ đại như chủ. Nó là bốn cây tre chôn xuống đất, rồi xung quanh cột tranh, trên nóc lợp tranh, nền toàn cát là cát. Chỉ duy nhất một cái giường cho ba mẹ con, phía trên gác một cây sào giăng đầy quần áo bằng bao cát…

Ba tôi có một ông bạn cùng quê, tên là Hoài, cùng tập kết ra Bắc, ít hơn ba tôi dăm tuổi, kêu ba tôi bằng anh và tôi kêu ông này bằng chú xưng cháu. Ông Hoài ngay sau năm 75 về quê thì nhà chả còn ai, có mỗi ông anh họ xa, còn lại thì đã mất sạch trong chiến tranh. Ông có tham gia làm việc cho xã, có lương hưu. Thế rồi chả biết từ lúc nào, ông chuyển sang gọi ba tôi là… cậu, và tất nhiên tôi lên hàng anh của ông. Tức là ông rổ rá cạp lại với cô em tôi.

Hai vợ chồng 1 suất lương hưu với 2 đứa con, khổ quá, ngày mai xa vời quá, tương lai mờ mịt quá, thế là Gia Nghĩa, Đăk Nông tiến.

Nhớ cái lần tôi đến Gia Nghĩa, đang dự chiêu đãi thì con của cô em ấy lái ô tô đến tận nhà hàng đợi đón bác. Ngoài hai đứa với người chồng trước, em tôi có thêm… 5 đứa với ông Hoài, tất cả đều đã lớn, nhà cửa đàng hoàng, phần lớn chúng cũng là chủ các cửa hàng, garage lớn… Cả 7 đứa cháu này, giờ mỗi đứa mỗi phận, mỗi gia đình riêng, có đứa đã có cháu nội, cô em tôi đã lên hàng bà cố, nhưng cuối mỗi ngày chúng vẫn thường tụ tập về nhà một đứa nào đó, rước mẹ đến, trước là mẹ vui, sau là các con các cháu vui. Thêm một chi tiết này để thấy chúng đã vươn lên từ khốn khó như thế nào. Cái đứa mà cả nhà chọn tụ tập lại đón tôi ấy, 12 tuổi đã phải đi buôn bán. Người nhỏ mà cái xe đạp chất hàng cồng kềnh, lút cả người, ngày nào cũng oằn mông đẩy xe như thế. Gặp chồng nó đi bán kem, tự làm kem đi bán dạo. 1000 đồng một cây nhưng nếu ai mua… 500 cũng bán. Nó lấy dao cắt đôi que kem, lấy báo gói đưa cho người mua, phần còn que bỏ lại vào thùng. Gặp nhau, lấy nhau, giờ nhà là cái garare to nhất thị xã Gia Nghĩa, ngoài garare còn kinh doanh ô tô và bỏ hàng thực phẩm…

Và, ở Gia Nghĩa ấy, tôi còn hàng chục đứa em như thế. Còn người Huế thì đông vô cùng, đến mức, khi ngồi ở cái nhà hàng mang tên Cao Nguyên, một nhà hàng to nhất nhì thị xã Gia Nghĩa, tôi tưởng mình đang ngồi ở… Huế…

Ở Pleiku, có môt hội đồng hương Thừa Thiên Huế hoạt động rất đều, có lệ phí, có các cuộc tổ chức gặp mặt hàng năm. Dưới hội, có các “làng” mà làng Vàng Kế Môn là một tiêu biểu. Cách sinh hoạt thì y như… ở làng. Cũng có cúng làng, có trai làng, có nghĩa vụ, có thưởng phạt, có thức đêm trực bàn thờ ngày cúng tổ, và đặc biệt là hiếu hỉ thì không thể không có sự tham gia rất tích cực theo phong cách làng của “làng”.

Nhớ có lần tôi chụp ảnh anh Hai Dũng, nguyên thường vụ tỉnh ủy, trưởng ban tổ chức tỉnh ủy Kon Tum khi anh đang ngồi ôm ghi ta hát bài “Ngày trở về” của Phạm Duy đăng trên phây búc với lời nhận xét: Đây là người từng rất quyền uy, nhưng cái cách ôm đàn và hát như thế này, tôi tin anh không thể làm điều gì ác, không thể làm gì xấu. Hai ngày sau thì có một cú điện thoại từ Sài Gòn của một cán bộ giảng dạy đại học Ngân hàng, tất nhiên là người Huế, bảo có người bạn anh ở Mỹ, đọc phây búc của tôi muốn xin điện thoại của anh Dũng vì thấy anh Dũng… dễ thương quá. Mà thú vị nhé, trưởng ban tổ chức tỉnh ủy hai tỉnh Tây Nguyên là Kon Tum và Đăk Lăk lại đều là người Huế.

Lại vẫn nhớ có lần ngồi với nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, ông bảo: Người Huế có gì đấy gần giống với người… Palestin, đi đâu thì đâu, làm gì thì làm, đều mang theo cốt cách Huế vào đời sống, và đều đau đáu trở về mỗi khi có dịp. Vì thế, tết là lúc hàng đoàn xe chở người Huế đi làm ăn xa, có khi đến mấy đời rồi, trở về…
(Báo Thừa Thiên Huế tết)



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài ngâm dấm ớt. Không sợ cay thì đọc:

Lang Anh
14 giờ
Đảng cộng sản Việt Nam, ngã ba đường lịch sử (Phần kết)
Trước khi viết những dòng cuối cùng trong loạt bài này, tôi muốn chia sẻ với các bạn đôi điều. Trên thực tế đối tượng chính nhắm tới của loạt bài viết này là những người cộng sản. Tôi muốn phân tích rõ thực trạng của quá khứ và hiện tại để họ thấy rõ sự ảo tưởng của những người tiền bối của họ và việc hiện nay họ đã bị tội phạm hoá và tha hoá ra sao. Đồng thời tôi cũng muốn làm rõ cho họ một thực tế: "Chế độ cái trị này không thể trường tồn". Họ phải thừa nhận thực tế đó, để hoặc cùng tham gia vào kiến tạo tương lai với phần còn lại của đất nước, khi đó họ sẽ vẫn còn chỗ trong tương lai, hoặc họ cứ tiếp tục mù quáng tiếp tục đi trên con đường tội phạm và sai lầm hiện tại. Điểm kết cuối cùng sẽ là một cuộc chiến tương tàn, ngoại bằng sẽ xâm lấn chủ quyền và bản thân họ, với tư cách những kẻ tội đồ mất khả năng cải tạo, chắc chắn sẽ bị tàn sát hàng loạt. Tôi cũng không cho rằng những kẻ độc tài chóp bu có cơ hội chạy trốn ra nước ngoài. kadafi, Saddam Husein, sau những tội ác ghê rợn gieo rắc cho người dân, dù đều sở hữu tới hàng chục và hàng trăm tỷ USD, nhưng đều bị tận diệt. Chế độ cộng sản ở TQ có lẽ sẽ tồn tại lâu hơn Việt Nam, nhưng tôi không hình dung ra viễn cảnh các tay cộng sản chóp bu sẽ chạy trốn sang TQ, vì khi đó họ chẳng qua chỉ chạy sang một địa ngục khác mà sớm muộn cũng thành biển máu mà thôi.
Tuy nhiên trong quá trình sắp xếp tư duy cho loạt bài viết này, tôi cũng mong rằng bất cứ ai khác cũng có thể tìm thấy ở đó những kiến giải khác về những sự kiện lịch sử đã, đang diễn ra. Tất nhiên, quá khứ và hiện tại sẽ là cơ sở để rọi đường cho tương lai. Qua những mất mát, cây đắng và sai lầm, chúng ta sẽ biết đâu là con đường cần đi và điều gì người Việt Nam cần hướng tới.
Tôi muốn làm rõ một thực tại cuối cùng trước khi đi vào mạch tranh luận kế tiếp. Những người cộng sản thế hệ của ông Hồ Chí Minh, khi tin vào lý thuyết cộng sản, bản chất là đã tin vào một con đường không có lối ra. Lý thuyết của Marx về một xã hội công bằng tuyệt đối, bản chất là một sự lừa bịp và ảo tưởng. Chừng nào loài người còn tồn tại thì sẽ luôn có sự khác biệt giữa người với người. Sẽ có những người có năng lực tạo ra của cải cao hơn, và do đó họ sẽ phải có quyền thụ hưởng cao hơn người khác. Sẽ là cực kỳ vô đạo đức và cực kỳ đê tiện nếu người ta bắt những người như Bill Gate hay Steve Job phải có mức thụ hưởng cào bằng như bất cứ ai, trong khi đóng góp của họ cho văn minh nhân loại là vượt trội so với đại chúng. Nếu ngay tại thời điểm này, toàn bộ của cải của thế giới được chia đều cho bất cứ ai đang tồn tại trên trái đất, thì chỉ một giây sau, sẽ lại có sự chênh lệch giữa người với người. Vì những người có năng lực sáng tạo và tài năng hơn, sẽ luôn tạo ra được của cải nhiều hơn trên những gì họ có. Một xã hội theo hình dung của Marx chỉ là một xã hội ảo tưởng và hoàn toàn lừa phỉnh. Ngay cả việc những kẻ cuồng tín cộng sản có nắm được quyền hành và chia đều tất cả của cải, thì ách cai trị của chúng sẽ chỉ dẫn tới sự triệt tiêu sáng tạo của nhân loại: "Những người tài năng hơn sẽ lười đi vì họ không thể cứ mãi làm cho người khác hưởng, còn những kẻ lười biếng sẽ càng lười hơn vì chúng sẽ trong đợi người khác tạo ra của cải để chia cho mình". Sự thất bại của Liên Xô, Việt Nam và tất cả các nước cộng sản trong quá khứ trong việc tạo ra các giá trị vật chất so với phương tây có căn nguyên gốc rễ chính từ sự ảo tưởng và bịp bợm ngay từ đầu trong lý thuyết mà họ tôn sùng. Tôi có một hình dung rất rõ ràng về tương lai nhân loại, đó sẽ là một xã hội văn minh, khuyến khích sự sáng tạo của con người. Những người tài năng và chăm chỉ sẽ vẫn luôn có sự thụ hưởng vượt trội đám đông. Ngược lại, các chính sách xã hội và tái phân phối thu nhập sẽ điều tiết một cách nhân văn, để bất cứ công dân nào của nó cũng có cơ hội có một mức sống tối thiểu, có cơ hội được học hành, được chăm sóc y tế, bình đẳng trước luật pháp, và điều quan trọng nhất là họ sẽ có cơ hội được vươn lên trong nhóm Top đầu, khi họ có tài và chăm chỉ. Hiện nay nhiều xã hội phương Tây, đều đã ngấp nghé xây dựng được những cơ sở có thể nói là bền vững cho một xã hội như vậy. Và chắc chắn đó không phải là thứ chủ nghĩa cộng sản ảo tưởng, vốn đã gây bao tai họa cho nhân loại của Marx cũng như những đệ tử của ông ta.
Quay lại Việt Nam, tôi cho rằng những người cộng sản thuộc thế hệ đầu tiên là những người yêu nước và có lý tưởng. Nhưng họ chính là một đám cuồng tín luôn tin rằng mình duy nhất đúng và sẵn sàng tiêu diệt không thương tiếc những ai khác ý kiến với mình. Về mặt này, họ không khác gì nhà nước hồi giáo IS hiện nay, chúng phạm những tội ác không gớm tay nhưng vẫn luôn tin rằng mình đúng. Tôi luôn kính trọng Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông ấy là một danh tướng và là một anh hùng dân tộc. Nhưng cũng chính ông Giáp là người đã tiến hành những chiến dịch tàn sát thẳng tay với những người Quốc dân đảng vào năm 1946, khi họ cũng có chân trong chính phủ lâm thời. Họ vốn là hậu duệ của anh hùng dân tộc Nguyễn Thái Học và nhiều tiền bối khác, nhưng họ có niềm tin lý tưởng khác những người cộng sản. Lịch sử sẽ ghi công ông Giáp với tư cách một anh hùng, nhưng cũng chính niềm tin cuồng tín là thứ thúc đẩy ông ta phạm vào những tội ác ghê gớm với chính đồng bào mình. Những vụ trấn nước, thủ tiêu, ám sát của những người cộng sản cuồng tín giết hại một số lượng không nhỏ người Việt Nam, và phần lớn trong số đó cũng chính là những người yêu nước. Một lý tưởng sai lầm và sự cuồng tín mê muội chính là đặc trưng căn bản của những người cộng sản thế hệ của ông Hồ Chí Minh. Họ để lại một di sản sai lầm và những kẻ hậu duệ của họ biến đi sản ấy thành một thứ quái vật tiêu diệt mọi tiềm năng đất nước.
Khi những hậu duệ cộng sản ở Việt Nam lựa chọn nền kinh tế thị trường và cố bấu víu nền cai trị độc tài, họ đã vi phạm mọi nguyên tắc căn bản nhất để tạo ra một xã hội minh bạch, văn minh và công bằng về mặt cơ hội phát triển cho con người (tôi muốn nhấn mạnh là công bằng về cơ hội phát triển cho con người, chứ không phải công bằng về thụ hưởng). Bộ máy cai trị độc tài với quyền lực không được kiểm soát, đã nhanh chóng biến tất cả những thành phần của Đảng cộng sản Việt Nam thành một đẳng cấp ưu tiên. Sự kìm kẹp và tiêu diệt mọi tư tưởng độc lập của giới trí thức đã tạo ra một xã hội cúi đầu. Chút lý tưởng của họ không còn vì thực tại đã cho thấy lý tưởng của Marx chỉ là ảo tưởng. Khi một đám người không còn lý tưởng và nắm quyền lực tuyệt đối trong tay, chúng nhanh chóng tha hoá và biến thành tội phạm. Hiện nay bộ máy của chế độ cộng sản Việt Nam gồm hầu như toàn bộ là những kẻ tham nhũng, vô đạo đức cả về vật chất lẫn quyền lực. Sự lưu manh hoá của họ lớn dần theo thời gian và gây ra những bức xúc ngày một lớn trong xã hội. Mọi chủ trương, mọi định hướng, mọi chính sách phát triển quốc gia đều chỉ đẹp trên khẩu hiệu và bị bộ máy tham nhũng bóp méo thành những thứ đem lại lợi ích cá nhân. Các khoản đầu tư công, các chính sách phát triển... hầu như mọi thứ đều trở thành nguồn tham nhũng của bộ máy công quyền. Bộ máy ấy khiến hiệu suất vận hành của nhà nước càng ngày càng giảm, càng ngày càng tệ hại và càng ngày càng khiến những nguồn lực của quốc gia bị teo tóp, những cơ hội phát triển bị bỏ lỡ. Tất cả họ đều nhúng chàm, tất cả họ đều là tội phạm. Và mức độ thì ngày một tệ hại hơn theo thời gian cho đến khi nào quyền lực độc tài của họ bị tước bỏ. Tôi muốn dành đôi lời để nói với những đảng viên cộng sản còn có lương tâm: Liệu có ai trong các vị dám đặt tay lên ngực và thề với lương tâm của mình, với tương lai con cháu mình, rằng các vị đang sống bằng nguồn thu nhập sạch, chứ không phải là nguồn tiền phi pháp. Có lẽ cũng có những người cộng sản, những công chức cấp thấp bị gạt bên lề guồng máy ăn chia và họ phải bươn trải sống bằng những sinh kế khác có từ sức lao động của họ. Tuy nhiên số đó nếu không muốn nói là ít thì sẽ là rất ít.
Sự tồn tại của chế độ độc tài tham nhũng ở Việt Nam đang là thứ tạo ra hầu hết bất công và làm băng hoại đạo đức xã hội. Thế hệ trẻ giờ đây lớn lên không còn có niềm tin, khi họ chứng kiến những kẻ nắm vị trí cao trong xã hội lại là những kẻ vô đạo đức nhất. Chưa bao giờ đất nước mất phương hướng và mất niềm tin như hiện nay. Sự tham nhũng và bộ máy trì trệ đang tàn phá hầu hết nguồn lực và cơ hội phát triển quốc gia. Bộ máy tham nhũng và vô đạo đức hiện nay không những cản trở xã hội đi lên, mà nó còn tiếp tay cho cái xấu và gây ra tàn phá. Thảm họa Fomosa, có thể nói bản chất của nó là sự cấu kết giữa đám quan chức tham nhũng với những nhà tư bản bất lương. Ở những quốc gia mà thể chế minh bạch và phục vụ người dân, chắc chắn sẽ không có cơ hội cho những kế hoạch đầu tuệ tàn phá quốc gia, và nếu có, nó cũng sẽ bị chặn lại nhanh chóng và thủ phạm sẽ phải chịu sự trừng phạt nặng nề. Tôi rất muốn hỏi ông Nguyễn Phú Trọng đã nghĩ gì khi đến thăm Formosa giữa lúc toàn bộ biển miền Trung bị hủy diệt, và ông ta đã nghĩ gì khi sau đó ít tháng Formosa chịu khoản phạt 500 tr USD, một số tiền quá nhỏ so với những hủy diệt lâu dài mà họ gây ra đối với toàn bộ môi trường biển Việt Nam. Đây chỉ là một câu hỏi nhỏ và tôi biết chắc nó sẽ không bao giờ được trả lời.
Cuộc cách mạng Internet hiện nay đã khiến vòng kiểm tỏa của Đảng cộng sản về mặt thông tin hoàn toàn thất bại. Họ đã cố gắng hạn chế và chặn lại mạng xã hội nhưng thất bại. Trong những nỗ lực tuyệt vọng, họ thậm chí đã dùng tới giải pháp hạn chế băng thông giao lưu quốc tế khi có những sự kiện nhạy cảm diễn ra. Thuật ngữ "Cá mập cắn cáp viễn thông quốc tế" là một thuật ngữ được sáng tạo ra từ cơ quan kiểm duyệt tư tưởng của Đảng. Chế độ hiện nay không thể chặn được việc giao lưu thương mại, đầu tư, văn hoá của Việt Nam với phần còn lại của thế giới. Họ cũng không thể chặn lại sự giao lưu về tư tưởng và khao khát ngày một lớn về tự do, về quyền con người và về quyền công bằng giữa người với người trong việc có cơ hội giống nhau để vươn lên. Tôi rất buồn cười khi ông Nguyễn Xuân Phúc khuyến khích những người trẻ Việt Nam khởi nghiệp, ông ta nói đến Google, đến Facebook .. trong khi những điều đó được tạo nên trên nền tảng của tự do ngôn luận, thứ mà chế độ ông ta phục vụ luôn tìm cách kiểm duyệt và bóp chết. Tôi không rõ Zukerberg sẽ làm được cái gì nếu Mỹ là một nước kiểm soát về tự do ngôn luận, chắc chắn là facebook sẽ bị bóp chết ngay từ những dòng code đầu tiên.
Những người cộng sản hiện nay hiểu rất rõ họ là ai và thực tại thế nào. Vì thế từ nhiều năm nay những khẩu hiệu minh bạch mà họ hô hào hàng năm đều chỉ là những thứ sáo rỗng và loè bịp. Họ kê khai tài sản nhưng chỉ kê cho riêng họ xem, cũng chỉ có trời mới biết lũ tội phạm ấy kê gì và dấu của cải của chúng ở đâu. Họ hô hào chống tham nhũng chỉ để cho có, vì toàn bộ họ đều nhúng chàm. Thỉnh thoảng có một kẻ kém may mắn bị loại bỏ giữa các màn đấu đá phe cách và bị lôi ra làm thịt nhằm loè bịp người dân. Gần đây tôi có đọc một phát ngôn báo chí của Bộ Tài Nguyên, theo đó bộ này 10 năm qua không có tham nhũng, trong khi bất cứ ai cũng biết rõ một trong những cái ổ tham nhũng nhức nhối nhất chính là các cơ quan công quyền quản lý đất đai. Sự vô đạo đức và gian trá đã đạt đến đỉnh cao với những kẻ cộng sản độc tài hiện tại.
Nguồn lực của đất nước đang bị đánh cắp, cơ hội phát triển của đất nước đang bị tiêu diệt, và chủ quyền của đất nước thì đang ngày càng nguy ngập, vì với một bộ máy cai trị dễ dàng mua được bằng tiền, chúng sẽ dễ dàng bán rẻ lợi ích quốc gia.
Tất cả những bất cập trên đều sẽ là những thứ khiến chế độ cộng sản hiện nay rồi sẽ phải chấm dứt. Trong nhiều năm qua, đảng cộng sản tuyên truyền về công lao của họ trong phát triển kinh tế quốc gia. Họ lờ đi thực tế là tài nguyên đất nước, môi trường sống vốn là những của cải cần được sử dụng dè xẻn và để lại cho đời sau thì nay đã bị họ đốt hầu hết cho hiện tại, mà phần lớn trong số đó đã rơi vào túi những tay tham nhũng. Và số nợ mà chế độ này đã vay thì đã vượt quá khả năng cân bằng của họ. Tất nhiên chế độ này khi kết thúc sẽ không trả nợ, người trả chính là người dân Việt Nam. Và tình trạng nợ công của Việt Nam đến nay đã cực kỳ nguy ngập. Từ năm 2016 trở về trước, người ta nói về số liệu nợ công đã vượt ngưỡng trần tính trên tỷ lệ GDP và năng lực cân đối dòng tiền của ngân sách. Từ lúc ông Nguyễn Xuân Phúc nắm quyền cho đến khoảng tháng 9/2016, chính phủ của ông ta đã vay nợ ròng thêm trên dưới 8 tỷ USD. Cái gọi là giới hạn hay trần an toàn giờ là thứ không còn ai nhắc tới. Trong vòng 5 năm tới, khả năng rất cao Việt Nam sẽ rơi vào tình trạng vỡ nợ quốc gia, khi chính phủ không thể trả nổi các khoản nợ đáo hạn. Tình trạng của Venezuela sẽ là viễn cảnh của Việt Nam.
Tuy nhiên chế độ hiện nay có thể trì hoãn cái chết bằng cách dựa dẫm vào nguồn tiền từ Trung Quốc. Và chẳng có bữa trưa nào miễn phí trên đời, đi kèm với đó sẽ là những cuộc mặc cả đen tối mà chủ quyền đất nước bị bán rẻ. Tất nhiên, khi sự thật lộ ra thì đất nước này sẽ chìm vào một biển máu mà sự phấn nộ của người dân sẽ tàn sát tất cả. Và trong tình huống nói loạn diễn ra, đất nước này sẽ bị kéo lùi lịch sử trên dưới 20 năm.
Tôi muốn tránh cái viễn cảnh bi đát ấy và bất cứ người Việt Nam nào cũng đều muốn tránh, tôi tin, bao gồm cả những người cộng sản. Đơn giản là bất cứ ai cũng sợ chết, đặc biệt là những người giàu, trong khi đó các hậu duệ cộng sản và gia đình họ thì đã quá giàu. Vì thế tôi kỳ vọng rằng những cuộc đối thoại sẽ đến để tránh một kết cục bi đát cho tất cả. Chế độ rồi sẽ đi đến điểm kết, nhưng đó có thể là một điểm kết đau đớn hoặc một sự chuyển biến sang văn minh trong hoà bình.
Người Myanmar đã làm được điều đó, khi chính phủ độc tài của tổng thống Theinsein đứng về phe dân tộc. Họ cũng đã từng đi theo con đường chủ nghĩa xã hội trong trên dưới 25 năm (1963 đến những năm 1980), họ cũng là những kẻ độc tài bị thế giới cô lập và lệ thuộc nặng nề vào trung quốc. Họ cũng có hơn 1000 km đường biên giới với Trung Quốc và có những phe nhóm lý khai gốc Hoa đang cầm súng chống lại chính quyền. Nhưng với con đường hoà giải và hợp tác, hiện nay họ đã đi trên đúng lộ trình để văn minh hoá đất nước. Con đường của Myanmar không dễ đi, nhưng họ đã thoát được khỏi màn đêm.
Tôi muốn nói rằng, đó là một tấm gương cho chế độ cộng sản Việt Nam. Họ có thể thay đổi để tiếp tục tồn tại như một lực lượng chính trị giữ vai trò quan trọng trong một tương lai không hề ngắn. Họ có thể cải cách để giữ lại quyền tồn tại của mình, và điều quan trọng nhất là điều đó sẽ mở ra cánh cửa để Việt nam đi theo đúng lộ trình văn minh hoá quốc gia.
Tất nhiên những cải cách không phải có thể đến ngay một sơms một chiều. Ngay từ lúc ngày, chế độ Việt Nam có thể tiến hành những bước đi đầu tiên:
1. Nới lỏng kiểm duyệt báo chí và mạng xã hội. Đó là cách tốt nhất để góp phần giảm tham nhũng và minh bạch quốc gia. Nó cũng là bước đi đầu tiên để cải thiện hình ảnh của chế độ trước mắt công chúng. Nới lỏng kiểm duyệt không đồng nghĩa với việc những lời chỉ trích chính phủ sẽ tăng lên, trái lại, xã hội sẽ ghi nhận và bước đầu ủng hộ khi chế độ đi trên đường đúng.
2. Sa thải và tái bố trí việc làm cho ít nhất 30% người hưởng lương ngân sách, chỉ có bằng cách đó mới đảm bảo được việc cân đối giữa nguồn thu, nguồn trả nợ và các khoản đầu tư công cần thiết phục vụ phát triển đất nước. Tăng thu nhập cho toàn bộ đội ngũ công chức còn phục vụ, đảm bảo mức thu nhập của khu vực công về mặt chính thức là ngang bằng hoặc tương ứng với 80% thu nhập của khu vực tư. Đây là cách duy nhất để giúp chặn làn sóng ăn cắp và tham nhũng bắt buộc của những công chức có thang bậc đãi ngộ thấp hiện nay.
3. Ban hành một đạo luật chống tham nhũng mới, theo đó ấn định một sắc lệnh ân xá cho tất cả các hành vi tham nhũng phát sinh trong quá khứ, đồng thời đề ra những mức án cực nặng cho các vụ việc tham nhũng mới phát sinh sau thời hạn ân xá.
4. Thành lập một cơ quan tư pháp mới, một cơ quan điều tra mới hoàn toàn tách biệt với tất cả những cơ quan tư pháp và điều tra hiện nay. Chọn lựa những người có đạo đức và lý tưởng phụng sự quốc gia vào những cơ quan này và cấp cho họ chế độ đãi ngộ đặc biệt. Những cơ quan này được trao quyền điều tra, truy tố và xét xử tất cả các vụ việc tham nhũng mới phát sinh sau thời hạn ân xá được ấn định trong luật chống tham nhũng mới.
5. Bước đầu tách biệt toàn bộ hoạt động của các cơ quan tư pháp khỏi bộ máy hành pháp.
6. Giải tán Mặt trận tổ quốc hiện tại, thành lập một mặt trận toàn dân mới theo đó các đại diện được lựa chọn thông qua bầu cử một cách công khai, minh bạch. Các đại biểu này sẽ cùng thành lập một hội đồng soạn thảo hiến pháp mới. Cần đề ra một lộ trình thay đổi hiến pháp, ấn định thời điểm chấp nhận việc thành lập tự do chính đảng (có thể là một lộ trình 5 năm). Nội dung cơ bản nhất của hiến pháp mới cần có những nhân tố căn bản của một xã hội văn minh, trong đó yếu tố nền tảng phải được xây dựng xoay quanh quyền lập chính đảng và bầu cử tự do. Để tránh các xung đột với chế độ hiện tại, có thể học theo đúng mô hình Myanmar đang thực hiện: Chế độ cũ nắm quyền chỉ định 25% số ghế nghị viện không cần bầu cử, và nắm quyền phủ quyết hiến pháp. Đây là một sự cải cách nửa vời, nhưng nó là cách tốt nhất để bắc một cái cầu giữa hiện tại với tương lai, cho đến khi đất nước đủ văn minh để có một bản hiến pháp thực sự tiến bộ.
7. Trên tất cả, cần thực sự cầu thị, cần thực sự thiện chí vì đó là cách duy nhất giúp đất nước tránh khỏi vực thẳm hoang tàn của bạo loạn và chiến tranh.
Sẽ chỉ có hai con đường với chế độ cộng sản hiện nay: Hoặc tiếp tục cố níu kéo quyền lực, vay nợ mọi thứ, bán rẻ mọi thứ cho đến ngày tàn dìm đất nước và chính chế độ này vào lò lửa chiến tranh, hoặc bắt đầu thay đổi, để tạo cơ sở cho đất nước này hướng tới tương lai trong đó bao gồm tương lai của chính đảng cộng sản.
Vài lời cuối cùng: Đây là những ý tưởng viết vội của tôi trong vài ngày nghỉ, nó được gõ và post trực tiếp ngay trên trình duyệt. Tôi biết nó sẽ vẫn có những khiếm khuyết và những hạn chế. Tôi mong rằng nó sẽ được hoàn thiện hơn qua sự chia sẻ và góp ý của tất cả mọi người. Chúng ta cần sự chia sẻ, chúng ra cần sự thiện chí và chúng ta cần sự khách quan. Bởi đó là những thứ đất nước này đang rất thiếu.
Tôi dự kiến sẽ viết một loạt phân tích về các phong trào đầu tranh cho tiến bộ xã hội ở Việt Nam kể từ năm 1975 trở lại đây, cả trong nước lẫn hải ngoại, và trình bày những kiến giải của mình về những giải pháp mà những công dân tiến bộ có thể làm để thúc đẩy lộ trình văn minh ở Việt Nam. Tuy nhiên, có lẽ dự án này sẽ được gác lại cho đến khi tôi hệ thống được tư duy về vấn đề này và tìm thấy thời gian rảnh.
Trân trọng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

MÙA LỄ HỘI, NHỮNG NƠI NÊN ĐẾN, NHỮNG NƠI KHÔNG NÊN ĐẾN



Miền Bắc Việt Nam, cái nôi văn hóa của cả dân tộc trong những ngày đầu uân có rất nhiều lễ hội truyền thống được tổ chức để người dân vui chơi và cũng là dịp bày tỏ ước vọng mưa thuận gió hòa trong xã hội nông nghiệp của Việt Nam. 



Xin khuyến nghị chư vị không nên về đền Trần (Nam Định) vào tối 14 tháng Giêng để tham gia lễ hội ban ấn, vì đó chỉ là cái dấu ấn bịp bợm mà Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch và tỉnh Nam Định đem ra để kiếm chác. Nếu chư vị vì tưởng nhớ công đức của các vua Trần và Đức Thánh Trần, xin tránh đến đó vào đêm 14 tháng Giêng. Tương tự lễ phát lương ở đền Trần Thương ở tỉnh Nam Hà cũng là bịa đặt, xuyên tạc lịch sử nhằm kiếm chác.  

Đầu xuân, xin ghi ra đây một số lễ hội, để chư vị đánh dấu vào lịch, sắp xếp thời gian đi dự:

1. Lễ hội Đống Đa: Mùng 5 Tết, tổ chức tại gò Đống Đa, Hà Nội. 

2. Lễ Hội Chùa Hương bắt đầu từ ngày Mùng Sáu Tết với lễ Mở Cửa Rừng, sau đó người ta đi trẩy hội lễ Phật suốt cả Mùa Xuân. 

3. Ngày 6 tháng Giêng - Hội chợ Chuộng - Thanh Hóa.Mỗi năm một lần, đến hẹn lại lên, nhân dân quanh vùng Đông Sơn, Triệu Sơn, Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa lại háo hức chờ đến mùng 6 tết đến phiên chợ Chuộng để được “choảng nhau”, người nào bị “choảng” nhiều thì năm đó có nhiều may mắn. 

Quần áo bê bết cà chua, trứng gà, vịt, bùn đất, khuôn mặt lấm lem, quệt vội vệt bùn trên khuôn mặt, em Lê Thị Thu (18 tuổi), trú tại xã Đông Ninh, huyện Đông Sơn, Thanh Hóa hồ hởi: Đây là lần đầu tiên em đến chơi chợ và bị “choảng” đủ thứ từ cà chua, trứng gà nhưng rất vui. Bởi theo bà em kể lại đi chợ bị ném càng nhiều năm đó sẽ gặp may mắn.

4. Ngày 10 tháng Giêng, Hội làng Triều Khúc (xã Tân Triều, huyện Thanh Trì, Hà Nội) lại mở hội rước Sắc của Bố Cái Đại Vương Phùng Hưng về Đại Đình. Truyền thuyết của làng kể rằng Bố Cái Đại Vương Phùng Hưng từ xứ Đoài đưa quân về giải phóng thành Đại La (Hà Nội ngày nay) khỏi tay quân đô hộ nhà Đường (vào năm 791) đã từng đóng bản doanh ở chính địa điểm Gò Cây Táo này. Vì vậy dân làng Triều Khúc thờ Phùng Hưng làm thành hoàng.

Lễ hội kéo dài 3 ngày, có các nghi thức quen thuộc ở các hội làng đồng bằng Bắc bộ như rước kiệu, múa rồng, múa sư  tử...và đặc biệt nhất là nghi thức múa “con đĩ đánh bồng”(do nam thanh niên múa) mà chỉ làng này mới có.



5. Lễ hội Đền Và thuộc xã Trung Hưng, thị xã Sơn Tây (Hà Nội), mỗi năm người ta mở hội từ ngày 14 đến ngày  17 Tháng Giêng. Vào những nămTý, Ngọ, Mão, Dậu, người ta rước kiệu và bài vị của Thánh từ Đền Và thuộc thị xã Sơn Tây sang đến bên kia thuộc tỉnh Vĩnh Phúc, và có sự tham gia của hai tỉnh, hai huyện và tám thôn xã của hai tỉnh đó.

6. Lễ hội Trò Trám - linh tinh tình Phộc: Lễ hội vào đêm 11 Tháng Giêng. Lễ hội này rất là đặc biệt, nó được mở vài ba ngày nhưng có một lễ mật rất quan trọng được tiến hành vào lúc 0 giờ ngày 11. Đó là một lễ hội phồn thực cầu mùa. Người ta dâng lên trước điện thờ một bài văn khấn và dùng một cây đàn gọi là “đàn giằng xay” để hát một bài ca ngợi linh thiêng của đức Thánh thành hoàng, ca ngợi bốn giới sĩ – nông – công – thương. Có một đôi trai gái đã chờ sẵn ở đấy với trang phục của người trai thì đóng khố và người con gái thì mặc áo "mớ bảy mớ ba". Ông thủ từ leo lên trên điện sau khi xin âm dương được thì mang xuống hai linh vật, một cái là cái , một cái là cái nường, tức là bộ phận sinh dục nam và một cái là bộ phận sinh dục nữ, trao cho người nam cái nỏ và người nữ cái nường.  Lúc bấy giờ thì đèn tắt hoàn toàn, đôi nam nữ đứng trong bóng tối như vậy thì ông thủ từ hô “linh tinh tình phộc” 3 lần thì mỗi lần hô chữ “phộc” như vậy thì đôi nam nữ đâm mạnh “nỏ nường” vào nhau. Trong đêm tối mịt mùng như thế mà đâm trúng cả 3 lần thì là năm ấy được mùa. 

7. Vào ngày 12 Tháng Giêng những người trẩy hội đã về các làng bên Bắc Ninh để tham dự Hội Lim vào ngày 13 Tháng Giêng hát quan họ. Khách thập phương các nơi kéo về đây dự lễ hội này rất là đông. 

Còn tiếp tục cập nhật ...
  

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tết buồn!


Tết buồn
rồi cũng đi qua
bạn bầu thưa vắng
như là người dưng
Sự tình vừa giận vừa thương
Bởi chưng nhút nhát nên không góp lời
mấy mươi năm
đã trải rồi:
"Trung ngôn nghịch nhĩ"
bao người lụy oan
Bạn vu vơ chuyện vui tràn,
Nhân tình thế sự
e còn né xa..
Văn nhân chẳng khác người ta!
Bưng tai bịt mắt
xem ra cũng nhiều..
Chỉ hay câu chuyện
con tiều
Một phen gặp gió như diều thêm dây
Nỗi niềm tỏ với ai đây?
Non cao
gối sách ta chơi một mình!
Khá thương bát ngát bao tình
tri âm là mấy?
Thôi đành cứ chơi!
Buồn ta không thể bảo vui!
Mây đen không thể nói chơi mây hồng
Đám đuôi chuột
không phải rồng
Mặt nạ đang rớt
lại một lòng đeo lên
Đát Kỷ không thể là tiên
Sa Tăng đâu phải người hiền thế gian?
Thôi đừng tráo trở trắng đen
Có sao nói vậy mới nên con người..
Ngày xuân ta thiếu bạn chơi
Rượu ngọn
thành đắng
phương trời càng xa..
Dẫu ta không trách bạn ta
Giận thời "quá độ"
người ta thật buồn!
Lom lom dài áo cánh chuồn
dài lưng, dài gối
chút buồn mang theo
Đành thôi chơi với bạn nghèo!
Tết đi qua một cái vèo,
tênh tênh!

Phần nhận xét hiển thị trên trang