Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

TS Lê Đăng Doanh: Từ chiếc đồng hồ của Obama đến cá kho tộ


19/01/2016 Tôi không hiểu đất nước sẽ đi về đâu khi ngân sách chỉ còn 45.000 tỷ? Thế giới đã và đang thay đổi nhanh chóng. Cuba và Venezuela đã chuyển mình, Myanmar cũng có bước tiến ngoạn mục. Đã đến lúc Việt Nam phải cải cách để tránh lâm vào cảnh vỡ nợ công và tiếp tục tụt hậu, lạc lõng với thế giới. Lê Đăng Doanh cho biết.

Một góc nhà máy sản xuất điện thoại di động của Samsung ở Bắc Ninh. Công ty này được cho là đãi ngộ công nhân có nhân văn. Ảnh: TLTTTG.VN – Hy vọng từ 3 chữ C. Đó là Chất lượng – Công nghệ – Chuỗi giá trị, có lẽ là thứ ta cần trong thế giới không còn “phẳng” mà “nhanh”, các ứng dụng mới sẽ thay đổi lối sống và nhịp sống của con người như hiện nay.

Chúng ta hãy bắt đầu từ những chuyện rất nhỏ để nâng cao chất lượng, công nghệ của mình. Ở Sài Gòn, có chị chuyên làm cá kho tộ, đã xuất khẩu cả bông lau, cá lóc, cá bống mú. Mỗi tộ chị nấu với hương vị khác nhau. Nấu xong thổi một luồng khí nitơ rất lạnh vào, rồi đóng giấy bạc.

Hàng bán chạy ở nước ngoài. Người Việt Nam ở Mỹ, Canada đi làm cả tuần, cuối tuần gặp nhau mua cá kho tộ về, mở ra thơm lừng, mừng như được trở lại quê nhà. Một công nghệ nhỏ đã làm cho người mua và người kinh doanh đều tốt đẹp.

Quê tôi có một anh nông dân thương binh thời kháng chiến chống Trung Quốc. Trở về làng, anh kinh doanh bonsai… Mới gặp lại, anh nói anh là nông dân không cần đất.

Từ người trồng trọt bình thường, nhờ internet, anh có thể liên lạc được với toàn thế giới để tìm khách hàng. Tự tìm kiếm đối tác Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản qua internet, trồng bonsai theo hình dáng khách hàng đặt. Qua đó thấy rõ tạo được liên kết, sản phẩm có sự khác biệt, độc đáo, là có thể vươn ra thế giới.


Tiến sỹ Lê Đăng Doanh.

Bước tiến vũ bão của công nghệ

Nhìn ra thế giới, kinh nghiệm từ các doanh nghiệp dẫn đầu cũng xoay quanh ba chữ C này đề tồn tại và phát triển. Về công nghệ, Samsung nỗ lực rất lớn để vượt lên Sony ngay thời điểm khủng hoàng kinh tế toàn cầu, nhảy vào thị trường điện thoại thông minh.

Đằng sau Samsung có hẳn bộ máy đồ sộ của nhà nước và các tổ chức nghiên cứu Hàn Quốc, từ bộ Thông tin, bộ Thương mại, các viện… giúp Samsung sớm đưa điện thoại vào thị trường. Trong khi đối diện khủng hoảng, Sony lại sai lầm khi giảm chi tiêu, cho các kỹ sư về nghỉ sớm. Samsung đã mời các kỹ sư ấy về làm với họ, và kết quả điện thoại thông minh của Samsung vượt lên rất nhiều so với Sony.

Bước tiến vũ bão của công nghệ đang làm thay đổi cục diện của kinh doanh hàng ngày, hàng giờ. Khi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng Tổng thống Mỹ Obama nói chuyện trong Nhà Trắng, theo lịch trình chỉ làm việc 45 phút, nhưng hai người đã kéo dài đến 75 phút.

Ông Obama sau đó đã lấy đồng hồ của mình ra khoe với ông Nguyễn Phú Trọng về chức năng mới của nó, đo được nhịp tim, lượng mỡ trong máu, cả nhịp thở… Đồng hồ của Obama kết nối được với vệ tinh, bác sĩ riêng của Obama cứ nhìn lên màn hình, có gì bất thường lập tức có biện pháp liền. Google đang tiếp tục theo hướng phát triển công nghệ về sức khoẻ.

Những đột phá như vậy đã mở ra những bước tiến quan trọng. Google còn có xe tự lái, đã bắt đầu chạy trên phố. Thiết bị này đã được gắn với Mercedes và Toyota rồi. Với công nghệ ấy dịch vụ taxi chắc phải thay đổi hoàn toàn, taxi cổ điển chắc sẽ không thể tồn tại trước làn sóng công nghệ.

Sự giàu có của thế giới tập trung vào các trung tâm sáng tạo và các quốc gia phát triển khoa học công nghệ sáng tạo. Thế giới không phẳng mà “nhanh”, các ứng dụng mới sẽ thay đổi lối sống và nhịp sống.

Phải thu hút nhân tài

Với tốc độ công nghệ hiện nay, bài toán đặt ra cho mọi quốc gia là phải thu hút nhân tài.Người nêu tấm gương sáng trọng dụng nhân tài là Lý Quang Diệu. Ông từng chủ trương nếu ai viết bài nói xấu Singapore thì mời sang Singapore diện kiến ngay.

Điển hình là ông Paul Krugman, giải Nobel Kinh tế học đại học Princeton, người đã viết hai bài nổi tiếng. Bài thứ nhất ông tiên đoán kinh tế Liên Xô sẽ sụp đổ, dựa trên các thông số kinh tế ông phân tích đường cong GDP ngày càng bé đi, tỷ lệ nghịch với tốc độ phát triển. Liên Xô viết mấy bài chửi bới ông.

Ông phân tích kinh tế Singapore đầu tư kém hiệu quả, tốc độ GDP tăng trưởng chậm lại do tốc độ năng động linh hoạt yếu. Lý Quang Diệu lập tức mời ông sang.

Tôi đã gặp ông ở đại học Princeton, và nói với ông rằng hai bài nghiên cứu ấy đã giúp tôi phân tích và hiểu kinh tế Việt Nam tốt hơn. Ông Paul Krugman kể cho tôi nghe Lý Quang Diệu đã đón ông như thượng khách, hỏi ông cần gì và làm việc trực tiếp với ông.

Phải hết sức tôn trọng sự đa dạng. Ý kiến khác nhau không phải chống lại nhau. Nước mình lại quá đề cao việc mọi người phải nói giống nhau. Giống nhau thì làm sao có cái mới, phải phân biệt cái khác biệt và cái chống lại nhau. Bí quyết của Lý Quang Diệu rất thực dụng, luôn lấy thực tế là cái động, không tìm kiếm bất cứ lý thuyết nào. Điều thứ ba là ông sẵn sàng thay đổi nếu thấy cần thiết, không cứng nhắc, không giáo điều.

Muốn hợp tác được, tham gia vào chuỗi giá trị và trở thành đối tác giá trị, yêu cầu tối thiểu với doanh nghiệp là phải tôn trọng người lao động, tạo sự bình đẳng giữa nam và nữ, chăm lo đời sống vật chất và tinh thần cho người lao động.

Đối tác Mỹ, Nhật Bản sắp tới sẽ ào ạt sang Việt Nam, nhưng điều kiện ký kết hợp đồng sẽ ngày càng khắt khe hơn, họ sẽ nhìn tận mắt xem nhà vệ sinh có giấy đi cầu không, có sạch sẽ không, công nhân có được đi khám sức khoẻ định kỳ không, có ai bị bệnh truyền nhiễm không?

Mình cứ nói doanh nghiệp FDI đối xử với công nhân Việt bất công, thực ra không phải vậy. Ví dụ Samsung ở Thái Nguyên sử dụng 86.000 công nhân, trong đó cứ một người sáu mét vuông nhà ở. Tầng trệt có cửa hàng bách hoá, phòng tập thể dục, phòng gội đầu. Trong khi nữ công nhân Việt Nam trong ngành may Hải Phòng 20 người chen chúc trong một phòng, ai kéo người yêu về là phải quây tấm vải che lại.

Nhìn vào bức tranh chung, tăng trưởng có khá lên nhưng chủ yếu nhờ đầu tư nước ngoài, nhưng nguồn thu ngân sách thì thấp hơn nhiều, vì người ta chuyển hết lợi nhuận về đất nước họ.

Tôi không hiểu đất nước sẽ đi về đâu khi ngân sách chỉ còn 45.000 tỷ? Thế giới đã và đang thay đổi nhanh chóng. Cuba và Venezuela đã chuyển mình, Myanmar cũng có bước tiến ngoạn mục. Đã đến lúc Việt Nam phải cải cách để tránh lâm vào cảnh vỡ nợ công và tiếp tục tụt hậu, lạc lõng với thế giới.
Lê Đăng Doanh
 (Hương Xuân ghi)
http://tiepthithegioi.vn/thoi-su-kinh-doanh/ts-le-dang-doanh-tu-chiec-dong-ho-cua-obama-den-ca-kho-to/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiến tới một mặt trận kiềm chế sự bành trướng của Trung Quốc


Đại Sự ký Biển Đông, Tác giả: Brahma Chellaney, Biên dịch: Huệ Việt
Chưa phải chịu bất kỳ trừng phạt nào từ cộng đồng quốc tế, Trung Quốc vẫn đang tiếp tục hung hăng đẩy biên giới quốc gia ngày càng xa và lấn vào vùng biển quốc tế theo một cách thức mà chưa có cường quốc nào thực hiện trước đó. Cách thức mở rộng biên giới của Trung Quốc ở Biển Đông – một trung tâm hàng hải và thương mại toàn cầu – bao gồm tạo ra các hòn đảo rồi yêu sách chủ quyền đối với chúng cũng như vùng nước xung quanh.

Ảnh: Máy bay của hãng hàng không China Southern 
Airlines đáp xuống sân bay trên Bãi Chữ Thập ở Trường Sa
Chỉ trong hơn hai năm một chút, Trung Quốc đã xây bảy đảo nhân tạo trong một kế hoạch thôn tính một hành lang chiến lược quan trọng, nơi có dòng chảy thương mại trị giá 5.3 tỉ đô la đi qua mỗi năm. Trong thực tế, khoảng một nửa số tàu buôn của thế giới chạy qua Biển Đông mỗi năm.

Bắc Kinh có thể nói rằng yêu sách chủ quyền Biển Đông đầy tính bành trướng của nước này là dựa trên các bằng chứng lịch sử, bao gồm cả tấm bản đồ năm 1947 vẽ bởi Quốc dân đảng, nhưng thực tế là tới tận năm 2009 Trung Quốc mới đệ trình lên Liên Hợp Quốc bản đồ chín đoạn, áp sát đường bờ biển của tất cả các quốc gia còn lại trong khu vực. Và phải đến tận cuối năm 2013 Trung Quốc mới lặng lẽ biến các mỏm đá và rạn san hô thành đảo để phục vụ như là các tiền đồn chiến lược. Tại một trong những tiền đồn đó có một đường băng dài 3.000 mét cho máy bay chiến đấu.

Những bước tiến của Trung Quốc ở Biển Đông thực ra là một phần của chiến lược lớn hơn của nước này để xây dựng ảnh hưởng hàng hải và chiếm lĩnh những tuyến đường biển ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Bắc Kinh dường như đang sử dụng Biển Đông để thử nghiệm cho việc thay đổi bản đồ địa chính trị châu Á-Thái Bình Dương. Thừa nhận gần đây của Trung Quốc rằng nước này đang thiết lập căn cứ quân sự đầu tiên ở nước ngoài tại quốc gia châu Phi Djibouti nằm ở rìa Ấn Độ Dương là khoảnh khắc có tính chất chuyển đổi trong hành trình Trung Quốc truy lùng quyền uy trên biển cả.

Và bằng việc gọi Trung Quốc như là một bên liên quan chính ở Bắc Cực, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc đã cho thấy Trung Quốc cũng có ý định đóng một vai trò chủ động ở đó, nơi mà đến một lúc nào đó, các tảng băng tan do trái đất ấm lên sẽ mở ra những đường biển quan trọng xuyên qua khu vực. Nhưng trọng tâm hiện tại của Trung Quốc xa hơn Biển Đông là mở rộng lợi ích hàng hải ở Ấn Độ Dương liền kề và Tây Thái Bình Dương.

Trong nỗ lực thúc đẩy lợi ích địa chiến lược của mình, Trung Quốc đang sử dụng những công cụ địa kinh tế một cách quyết liệt. Như một ví dụ, Trung Quốc sử dụng công cụ con đường tơ lụa trên biển để nối bờ biển phía đông của nước này với khu vực Ấn Độ Dương, hay ngân hàng đầu tư hạ tầng châu Á AIIB có trụ sở tại Bắc Kinh. Sáng kiến con đường tơ lụa đôi đã trở thành nền tảng của chính sách đối ngoại mới mạnh bạo của Tập Cận Bình.

Ở Biển Đông, Trung Quốc đã khiến thế giới phải kinh ngạc trước tốc độ và quy mô tạo đảo và xây dựng các cơ sở hạ tầng quân sự của nước này. Theo một báo cáo của Lầu Năm Góc vào tháng Tám, chỉ trong 20 tháng, Trung Quốc đã tạo ra một diện tích đất gấp 17 lần của tất cả các quốc gia trong tranh chấp khác gộp lại trong 4 thập kỷ qua. Nhưng phản ứng của quốc tế đối với chiến dịch xâm lược “tằm ăn dâu” của Trung Quốc vẫn còn quá ít so với những lời hùng biện.

Hoa Kỳ, quốc gia ưu việt về quân sự, dù xem mình là quyền lực thường trú tại châu Á, mới chỉ đơn thuần tập trung mối quan tâm của mình vào bảo vệ tự do hàng hải ở Biển Đông chứ không phải là siết chặt áp lực với Trung Quốc để buộc quốc gia này dừng việc thay đổi hiện trạng theo hướng trục lợi.

Trên thực tế, Mỹ – cũng giống như những nơi khác ở châu Á, bao gồm các dãy Himalaya và Biển Hoa Đông – đã từ chối không đứng về phía nào trong các tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và các nước láng giềng ở Biển Đông. Một thực tế khác không kém phần quan trọng là chính quyền của Tổng thống Barack Obama đã do dự trong việc cung cấp sức mạnh chiến lược cho chính sách xoay trục về châu Á vốn đã được quảng cáo khá nhiều.

Ngay cả biện pháp khiêm tốn nhất được công bố vào năm 2011 là Hoa Kỳ sẽ đưa 2.500 tàu biển luân phiên đi qua Darwin, Úc, vẫn chưa được thực hiện đầy đủ. Đáp lại thất bại nghiêm trọng này của Mỹ, một công ty Trung Quốc có liên hệ với Quân đội nhân dân Trung Quốc – Nhóm Landbridge – gần đây đã giành được quyền khai thác cảng Darwin theo một hợp đồng thuê 99 năm. Công ty này dự định đầu tư 200 triệu đô la Úc (tương đương với 147 triệu đô la Mỹ) để xây dựng một cầu cảng lớn tại Darwin.

Sự thật là chính quyền Obama đã không làm gì nhiều để ngăn chặn Trung Quốc phá vỡ nguyên trạng ở châu Á. Bởi vậy chẳng có lý do gì khiến Bắc Kinh phải nản lòng và dừng bành trướng. Hơn thế nữa, sự thất bại của Hoa Kỳ trong việc đưa thêm các nội dung có tính chiến lược vào kế hoạch xoay trục hay cân bằng ở châu Á đã làm dấy lên nghi ngờ về mức độ cam kết của Hoa Kỳ đối với khu vực, từ đó khiến các quốc gia châu Á ngần ngại trong việc chủ động phản ứng lại sự xâm lấn của Trung Quốc. Trong khi nói về xoay trục về châu Á, chính quyền Obama trên thực tế đã xoay trục đi, một phần do bị vướng bởi mối bận tâm ở khu vực Trung Đông.

Theo luật quốc tế, các đảo nhân tạo của Trung Quốc không được hưởng những quyền dành cho đảo nổi tự nhiên, bao gồm 12 hải lý lãnh hải. Nhưng Hoa Kỳ đã né tránh bất kỳ hành động nào gửi thông điệp rõ ràng tới Trung Quốc rằng các hòn đảo đó không thể được hưởng lãnh hải riêng.

Sự mất đoàn kết của ASEAN cũng đã góp phần khiến Bắc Kinh thêm hung hăng. Vấn đề Biển Đông đã nổi lên như gót chân Achilles của ASEAN. Sự miễn cưỡng trong việc đi tới một lập trường thống nhất của khối này đương nhiên đã làm hài lòng Trung Quốc – đối tác thương mại lớn nhất của khối – nhưng cũng đồng thời đã làm lộ điểm yếu của nó, và từ đó khuyến khích sự hung hăng của Trung Quốc.

Được khuyến khích bởi sự bất động của quốc tế và chia rẽ trong nội bộ ASEAN, cùng với một loạt các cuộc khủng hoảng làm trệch hướng chú ý toàn cầu, Bắc Kinh đã vội vã biến những thể địa lý chìm ở triều cao thành những đảo nổi bằng cách nạo vét biển và bồi đắp thông qua ống dẫn và sà lan. Trong quá trình đó, Trung Quốc đã tạo ra những thực tế mới cho việc thực thi một khu vực nhận diện phòng không mà không cần phải tuyên bố công khai.

Các hòn đảo nhân tạo cũng như các căn cứ quân sự mới của Trung Quốc không chỉ đe dọa tự do hàng hải ở Biển Đông mà còn tạo cơ hội cho những cuộc tuần tra hung hăng của hải giám Trung Quốc. Một ví dụ, Hà Nội đã cáo buộc tàu tuần tra của Trung Quốc thường xuyên chặn và đâm tàu cá của ngư dân Việt Nam, phá hoại thiết bị và đánh đập các ngư dân trên tàu.

Đối với Mỹ, mặc dù chính sách đối ngoại dịu dàng-nhẹ nhàng của Obama bị chỉ trích coi thường ở nhà, chính sách này có thể được hưởng một lợi ích ngoại giao từ xu thế bành trướng của Trung Quốc – đó là liên minh do Mỹ đứng đầu ở châu Á được củng cố và mở rộng. Nhờ những quan ngại ngày càng lớn của các nước châu Á đối với sự quyết đoán của Trung Quốc, Mỹ đã đạt được kết quả củng cố các liên minh đã có với những đồng minh Nhật Bản, Philippines và Singapore, và đồng thời tiến tới các mối quan hệ chiến lược với Ấn Độ, Việt Nam và Indonesia, cũng như làm bạn với nhà nước của Myanmar đã từng bị quốc tế bài xích (pariah state).

Món quà ngoại giao trời cho này có lẽ là một nguyên nhân vì sao Obama cho rằng không làm gì lại là một chính sách đúng đắn.

Nhưng không còn nghi ngờ gì, Biển Đông đã nổi lên như một trung tâm mang tính biểu tượng cho những thách thức hàng hải quốc tế của thế kỷ 21. Đây là khu vực quan trọng ngay cả đối với các quốc gia xa xôi vì nó có tầm quan trọng lớn đối với thương mại toàn cầu và bởi vì những gì xảy ra ở đó sẽ tác động đến trạng thái cân bằng quyền lực châu Á và an ninh hàng hải toàn cầu. Những diễn biến ở khu vực Biển Đông – điểm nóng hàng hải mới nhất của thế giới – mang theo nguy cơ đảo lộn trật tự thế giới tự do hiện tại khi cho phép kẻ ác đánh bại các luật lệ.

Nếu các quốc gia ASEAN và cường quốc khu vực như Nhật Bản và Ấn Độ không phát triển một chiến lược chung để giải quyết các tranh chấp Biển Đông trong khuôn khổ châu Á, vấn đề sẽ được để lại cho Trung Quốc và Hoa Kỳ giải quyết theo cách thức giàn xếp giữa các nước lớn và lợi ích của các nước nhỏ hơn sẽ bị dẹp sang bên lề. Một chiến lược chung cần phải hiện thực hoá những tuyên bố gần đây của thủ tướng Nhật Shinzo Abe và thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi kêu gọi các quốc gia “tránh những hành động đơn phương”, bởi tầm quan trọng của các tuyến đường biển ở Biển Đông.

Vai trò trung tâm của Biển Đông đối với trật tự lớn hơn về địa chính trị, cân bằng quyền lực và hàng hải khiến cho các quốc gia tương đồng về cách nghĩ cần phối hợp chặt chẽ với nhau để định hình diễn tiến Biển Đông theo hướng tích cực, bao gồm bảo đảm rằng việc tiếp tục hành động đơn phương cần phải bị trả giá. Chỉ có áp lực duy trì thường xuyên lên Trung Quốc từ các nước láng giềng mới có thể thuyết phục Bắc Kinh rằng tương lai của nước này nằm trong sự hợp tác chứ không phải đối đầu. Thất bại trong việc gây áp lực như vậy có thể tạo ra một rủi ro có tính hệ thống đối với ổn định và thịnh vượng của châu Á.

Brahma Chellaney là một nhà phân tích địa chính trị và là tác giả của chín cuốn sách. Cuốn gần đây nhất là “Water, Peace and War.”

Nguồn bài gốc tiếng Anh: Forge a united front to keep Chinese expansion in check
Phần nhận xét hiển thị trên trang

MỘT CON RÙA CHẾT THỐI CŨNG THÀNH TIN “NHẠY CẢM”


Rùa Hồ Gươm chết. Chính xác là nó toi lúc 16 giờ 30 chiều nay 19/1/2016. Nổi thối chình ình một góc hồ.
Nhiều báo đưa tin. Nhưng được vài mươi phút, tất cả những bản tin rùa chết ấy đều bị bóc gỡ.
Một con rùa già ghẻ lở chết thối cũng thành bản tin “nhạy cảm”?
Chắc do nó chết ngay trước ngày đại hội. Ngày mai khai mạc đại hội đảng. Nhưng chuyện một con rùa già ghẻ lở chết thối thì có liên quan gì đến đảng với đại hội mà có vẻ… hốt hoảng thế?
(Không biết có chỉ đạo nào, tối nay, khi tin rùa chết đã ngập tràn trên mạng, một số báo lại (được lệnh?) đăng).
Nhân chuyện rùa Hồ Gươm chết, mời đọc lại bài viết cũ từ 5 năm trước, khi mà cả nước lên đồng, hoắng lên chỉ vì một con rùa già ghẻ lở, cả Thủ đô quýnh quáng chấu vào lo cứu một con rùa già còn hơn cả cứu người. Và cũng bi hề thay, đấy là bài tôi bị ném đá dữ dội nhất.
CHUYỆN CỤ RÙA HỒ GƯƠM
(12/2/2011)
Sức khỏe cụ rùa Hồ Gươm có vẻ đến hồi lâm nguy. Các nhà rùa học quýnh lên như nước Việt sắp vĩnh viễn mất đi một loài… quốc thú!
Thậm chí chính quyền thành phố Hà Nội còn đang gấp rút chuẩn bị một hội thảo khoa học tầm quốc tế để bàn cách chữa mấy vết thương cho cụ rùa. Tôi không am hiểu về rùa học, nhưng cứ trộm nghĩ: rùa nó bị thương thì lôi quách lên bờ rửa cồn, xoa dầu, bôi thuốc đỏ, bó thuốc cho nó- thế là xong. Có gì phải ngoắng lên ỏm tỏi thế?
Không biết xửa xưa có bao nhiêu cụ rùa. Nhưng đến nay có vẻ như trong lòng Hồ Gươm còn độc cụ này. Tính tuổi thì có lẽ nó cũng chả phải là cụ rùa trong truyền thuyết trao- trả kiếm thần cho Lê Lợi. Vậy nhưng nó vẫn được dựng thêu thành rùa thiêng. Thậm chí chữ cụ rùa người ta còn dám viết hoa (Cụ Rùa) như viết hoa chữ “Người” khi nói về Hồ Chí Minh vậy.
Hồ bẩn, ngột ngạt, rùa phải ngóc đầu nhoi lên mặt nước để thở thì bị gán cho tích này điềm nọ, đến mức báo chí còn thổi rằng đó là cụ rùa thiêng ngoi lên để… chào mừng đại lễ nghìn năm Thăng Long- Hà Nội. Mô Phật! May mà rùa không biết nói!
Một con rùa già, đến tuổi rồi cũng phải chết. Sao cứ nhắng lên như sắp… mất nước đến nơi? May mà Bộ Văn Thể Du mới đề xuất chọn quốc hoa. Nay mai lỡ tiếp tục đề xuất chọn quốc thú, tôi e người ta lại chọn cụ rùa thì hài hước thay cho cái nước Việt này. Tôi sợ nay mai rùa chết, các nhà rùa học và “Hà Nội học” lại đòi phải tổ chức quốc tang cho cụ rùa cũng nên.
Nhớ chuyện trước đó, các cụ bày trò đúc tim cho ngựa Gióng mà phì cười mãi. Thế mà đến cả Chủ tịch nước cũng thân chinh về dự, cúi lạy và ngợi ca “trái tim đồng” nhét trong ruột ngựa.
Xin đừng dựng tượng đúc tim cho ngựa Gióng, đừng khoác áo thiêng cho một con rùa già trần tục lặn ngụp giữa hồ nước thủ đô. Đừng phỉ báng tới mức mãi tin rằng tổ tông người Việt sinh ra từ bọc trứng…
Truyền thuyết là tư duy lý giải hoang đường của thời sơ khai mông muội. Dựa níu mãi vào những truyền thuyết thời mông muội đó phải chăng chính là sự khủng hoảng niềm tin, hay là sự lúng túng, bế tắc trong tư duy của người Việt?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016

KỤ NGUYỄN VĂN RÙA : "TAO KHỎE MÀ CÓ CHY MÔ"



 Theo nguồn tin chưa kiểm chứng thì "cụ " rùa lâm bệnh trong lúc họp chi bộ, cụ bị các rùa trẻ chê già không quản lý nổi Hồ Gươm, sau buổi đó "cụ" về nằm thiêm thiếp và lâm bệnh mỗi ngày một tăng dẫn đến hôm nay...!



 Sau khi kụ Rùa được đưa vào Khoa Ung bướu - Bệnh viện K Hà Nội, ông NQT, trưởng Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ trung ương cho biết kụ Rùa vẫn tỉnh táo. "Kụ ấy nhận ra được người quen vào thăm. Hiện kụ Rùa sẽ được điều trị theo phác đồ điều trị của Ban Bảo vệ và chăm sóc sức khoẻ cán bộ Trung ương và Bệnh viện K Hà Nội", ông Nguyễn Quốc Triệu cho hay. Còn ông TĐN, Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, người đưa kụ Rùa vào xe cứu thương kể rằng, kụ Rùa vẫn tỉnh táo, nhận biết nhiều người và đùa rằng: "Tao khỏe mà có chi mô".

...........................

 Vô cùng đau đớn báo tin: cụ Nguyễn văn Rùa (Cụ còn có nhiều tên hoạt động cách mạng như :Giải,33,Hôn) sinh hoạt tại chi bộ Hồ Gươm, lão thành cách mạng, cán bộ kháng chiến thời kỳ tiền khởi nghĩa sau một thời gian lâm bệnh nặng, bác sỹ không để ý, đã từ trần hồi  17h chiều ngày 19.01.2016.Theo đó,người dân đã phát hiện xác cụ nổi trên mặt nước hồ Gươm  ở phía góc đối diện tòa nhà báo Hà Nội Mới. Mọi nghi vấn đang nghiêng về nguyên nhân do cụ quá già rồi bị đuối nước


Tiểu sử tóm tắt cụ Nguyễn Văn Rùa



Cụ sinh ngày 01.01.1500 trong một gia đình đông con và yêu nước tuyệt đối (lên bờ 1 ngày là cụ buồn đến chết)


Ngay từ thời niên thiếu, cụ đã lập xưởng quân giới, chế tạo vũ khí bí mật giao cho đồng chí Lê Lợi để đồng chí Lợi oánh giặc Minh, sau chiến thắng, vũ khí được thu hồi tại địa bàn phường Lý Thái Tổ ngày nay.

Trước đó cụ Nguyễn Văn Rừa  (dân thường gọi là Thần Kim Quy) còn cho An Dương Vương mượn móng của mình làm lẫy nỏ thần, nhưng khi dẹp tan quân xâm lược Triệu Đà, nhà vua lại không trả cho thần nên xảy ra cơ sự: Triệu Đà lập kế tráo lẫy nỏ rồi đem quân vây đánh Loa thành khiến An Dương Vương phải chịu cảnh nước mất nhà tan. Do vậy, Lê Thái Tổ đã nhớ tới bài học: cái gì đã mượn thì phải trả, phải biết ơn người đã giúp mình dựng nên nghiệp lớn, phải trung tín, thủy chung.

Để trả công và ghi ơn, đảng và Nhà nước đã cấp cho cụ quyền sử dụng khoảng 10.000m2 mặt nước ở Hồ Gươm, cụ Rùa nghỉ hưu và sinh hoạt tại đó suốt 500 năm nay.

Theo Song Tien,Hoàng Huy Vũ,Vũ Thái Hà Có chỉnh sửa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRIỀU TIÊN: TRƯỜNG HỌC TĂNG CƯỜNG CÁC BÀI GIẢNG DẠY VỀ KIM JONG-UN




Triều Tiên gần đây đã tăng cường giáo dục về nhà lãnh đạo nước này ông Kim Jong-un cho các thế hệ học sinh trong một nỗ lực mới nhất nhằm củng cố quyền lực của thế hệ thứ ba.
Kim Jong-won - một nhà nghiên cứu tại Viện Phát triển Giáo dục Hàn Quốc ở Seoul trong một nghiên cứu cho hay chương trình giáo dục mới cho các trường tiểu học, trung học và phổ thông trung học trong năm 2013 và năm 2014 của Triều Tiên đã thêm các môn học về Kim Jong-un, bao gồm cuộc đời ông Kim thời thơ ấu và hoạt động cách mạng của ông.
Nghiên cứu lần này được các cộng tác của ông Kim Jong-won là Kim Ji-soo và Han Seung-dae, một chuyên gia về Triều Tiên tại Đại học Dongguk ở Seoul cùng làm.
Triều Tiên, Kim Jong-un
Lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un. Ảnh: Telegraph
Ông Kim Jong-un đã đưa ra một loạt các chính sách để củng cố quyền lực của mình kể từ khi lên nắm quyền Triều Tiên hồi năm 2011.
Trước đây, sinh viên Triều Tiên được dạy về Kim Il-sung (Kim Nhật Thành) và vợ Kim Jong-suk, cùng con trai của Kim Il-sung là Kim Jong-il (Kim Chính Nhật). Ông Kim Jong-un là thế hệ quyền lực thứ ba của Triều Tiên.
Các chuyên gia cũng cho biết Triều Tiên đã tăng số giờ học môn tiếng Anh từ một giờ lên hai giờ một tuần cho các học sinh lớp bốn. Trước đây, Triều Tiên gọi tiếng Anh là "ngoại ngữ", nhưng bây giờ nước này không còn cách gọi chung chung như vậy nữa, mà gọi thẳng là "tiếng Anh".
Đối với môn toán, một số câu hỏi sẽ liên quan đến Kim Jong-un, cũng như cha ông (Kim Jong-il) và ông nội của ông (Kim Il-sung).
Theo VIETNAMNET

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Linh tinh phoc IV:

Việt Nam sẽ có tốc độ tăng người siêu giàu cao nhất thế giới

Người siêu giàu là gì?
Theo định nghĩa của World Ultra Wealth Report, người siêu giàu là những cá nhân có tài sản trên 30 triệu USD.
Người siêu giàu tập trung ở đâu?
Theo số liệu báo cáo của Knight Frank năm 2014, xét theo khu vực, châu Âu là nơi tập trung nhiều người siêu giàu nhất thế giới với hơn 60.000 người, tiếp đến là Bắc Mỹ với gần 45.000 người  và châu Á là hơn 42.000 người.
Xét theo thành phố, London đứng vị trí dẫn đầu, tiếp đến là New York và Singapore ở vị trí thứ 3.
Người siêu giàu ở Việt Nam
Vừa qua, báo cáo Wealth Report 2015 của Knight Frank cho biết, số người siêu giàu trên thế giới đã tăng lên hơn 172.000 người với tổng tài sản gần 22.000 tỷ USD năm ngoái.
Các chuyên gia dự đoán rằng, trong một thập kỷ tới, Việt Nam sẽ là quốc gia có tốc độ tăng người siêu giàu nhanh nhất thế giới với 159% (lên khoảng 300 người), tiếp theo là Indonesia với 132% và Bờ Biển Ngà là 119%.
Ngày 8/7/2014, chuyên gia Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam – ông Gabriel Demombynes cho biết, Việt Nam hiện có khoảng 110 người siêu giàu và hiện cứ hơn 1 triệu người Việt Nam thì có 1 người siêu giàu. Như vậy, số người siêu giàu tại Việt Nam đã tăng 3 lần trong một thập kỷ. Tổng tài sản của 100 người đứng đầu danh sách người siêu giàu ở Việt Nam năm 2014 đạt gần 71.000 tỉ đồng (tương đương gần 3,4 tỉ USD).
Tốc độ tăng người siêu giàu ở Việt Nam như vậy liệu có thực sự tốt?
Người siêu giàu ở Việt Nam là những ai thì rất ít người biết đến. Trong báo cáo của các tổ chức trên, không một đơn vị nào công bố danh sách tên tuổi, tài sản mà họ sở hữu. Ngoài một số cá nhân nổi tiếng đã được biết đến như ông Phạm Nhật Vượng (Vingroup), ông trùm bất động sản – cao su Đoàn Nguyên Đức (HAG), hai đại gia sắt thép Trần Đình Long (HPG), Lê Phước Vũ (HSG), “vua cá tra” Dương Ngọc Minh (HVG)…v.v…thì số người siêu giàu ẩn danh vẫn chiếm 90%.
Sự thật là, những con số mà chúng ta biết được coi là chưa phản ánh hết số người siêu giàu thực sự tại Việt Nam. Số người giàu được các tổ chức thống kê qua thị trường chứng khoán, qua các doanh nghiệp tư nhân lớn chưa lên sàn… chỉ là bề nổi, chủ yếu dựa trên tài sản công khai, còn thực tế có thể lớn hơn nhiều.
Dựa theo báo cáo của Ngân hàng Thế giới, nhiều người tỏ ra hoài nghi về cách làm giàu hiện nay của các đại gia. Bên cạnh đó, báo cáo cũng nhận định, sự gia tăng khoảng cách giàu nghèo của người dân Việt Nam cũng như tình trạng bất bình đẳng là điều đáng lo ngại.
Một điều đáng suy nghĩ là tốc độ gia tăng số lượng người siêu giàu tại Việt Nam như vậy là quá nhanh. Giàu có, sung túc là tốt nhưng giàu quá nhanh và không tương đồng với những đóng góp cho nền kinh tế, cho xã hội, hoặc giàu có dựa trên những cơ hội, thời cơ, cơ chế; giàu có không minh bạch hợp pháp… là điều đáng ngại.
---------------------

Năm 2016 có 366 ngày và 11 sự kiện thú vị của năm nhuận

Năm nay lại là năm nhuận, tháng 2 sẽ có thêm một ngày là ngày 29 tháng 2, những người sinh vào ngày này có thể tổ chức sinh nhật, và năm 2016 sẽ có 366 ngày. (FABRICE COFFRINI/AFP/Getty Images)
Năm nay lại là năm nhuận, tháng 2 sẽ có thêm một ngày là ngày 29 tháng 2, những người sinh vào ngày này có thể tổ chức sinh nhật, và năm 2016 sẽ có 366 ngày. (FABRICE COFFRINI/AFP/Getty Images)
Năm nay là năm nhuận, tháng 2 sẽ có thêm một ngày là ngày 29/2, không chỉ những người sinh vào ngày này có thể tổ chức sinh nhật của mình, mà năm nay cũng sẽ nhiều hơn một ngày là có 366 ngày.
Theo báo cáo của Weather Network, bởi có một sự khác biệt nhỏ trong việc quy định số lượng ngày trong “1 năm” của chúng ta và thực tế một chu kỳ Trái Đất quay xung quanh Mặt Trời, một chu kỳ Trái Đất cần khoảng 365.24220 ngày quay xung quanh Mặt Trời, (nhiều hơn lịch dương thông thường của chúng ta đang tính khoảng 6 giờ 48 phút 45 giây). Bởi vì thông thường theo dương lịch chỉ tính 365 ngày, kết quả sau 4 năm tích lũy lại sẽ là 0.24220 x4 = 0.9688 ngày, tức là xấp xỉ 01 ngày, vì vậy, cứ 4 năm họ lại thêm một ngày nhuận để bù đắp cho 0.9688 ngày này.
Dưới đây là một vài sự kiện  thú vị liên quan tới năm nhuận

1. Julius Caesar và năm nhuận

Năm 46 trước Công Nguyên, Julius Caesar đồng ý với lời đề nghị của Sosigenes, để phản ánh chân thực chu kỳ Trái Đất quay xung quanh Mặt Trời dài hơn 365 ngày, ông đã phát hành bổ sung, cứ chu kỳ 4 năm một lần lại có một năm nhuận. Bởi trong lịch La Mã tháng 2 là tháng cuối cùng của một năm, nên Sosigenes đã thêm 1 ngày đó vào tháng 2.

2. Lịch Gregorian

Năm 1582, giáo hoàng Pope Gregory XIII đã tiến hành điều chỉnh lại lịch. Ông đưa ra khái niệm “năm nhuận”, tăng thêm quy tắc mới về cách tính lịch, ông đề ra quy tắc những năm nào chia hết cho 4 được coi là năm nhuận. Lịch Gregorian là – loại lịch tiêu chuẩn hiện nay được dùng trên hầu khắp thế giới.
Do đó: Năm 1600 và 2000 là các năm nhuận nhưng 1700, 1800 và 1900 không phải năm nhuận.

3. Năm nhuận không may mắn?

Tại Hy Lạp, 1/5 số người trẻ tuổi chưa kết hôn đều kiêng không kết hôn vào năm nhuận, bởi họ cho rằng kết hôn vào năm nhuận không may mắn.
Trong các ngạn ngữ của người dân Italia, có một số câu ngạn ngữ khuyên người dân không nên làm những kế hoạch trọng đại của đời mình vào năm nhuận. Trong tiếng Ý, câu thành ngữ “Anno bisesto, anno funesto” có nghĩa là “ Năm nhuận là năm bất hạnh không may mắn.”

4. Thời tiết, nông nghiệp và chăn nuôi

Theo kinh nghiệm lưu truyền của người dân Nga, vào năm nhuận, thời tiết sẽ có nhiều điều bất thường và nhiều rủi ro hơn. Kinh nghiệm dân gian về làm nông nghiệp của họ còn cho biết, các loại đậu, đậu Hà Lan trồng trong năm nhuận sẽ không tăng trưởng tốt.
Người dân Scotland thì cho rằng, việc trồng trọt và chăn nuôi trong năm nhuận sẽ gặp nhiều bất lợi.

5. Làm việc miễn phí một ngày

Những cán bộ công nhân viên chức lĩnh lương cố định hàng tháng sẽ làm việc miễn phí một ngày vào năm nhuận tức ngày 29/2, bởi vì thông thường khi tính lương sẽ không tính thêm 1 ngày này.
Đồng thời, những phạm nhân bị ngồi tù sẽ ngồi tù thêm một ngày vào năm nhuận.

6. 50 nghìn người trên toàn thế giới có thể đón sinh nhật của mình

Những người sinh vào ngày 29/2 được gọi là “Nhuận sinh” (leaplings hoặc leapers), tỷ lệ người sinh vào ngày Nhuận sinh khoảng 1/1461 người. Trên thế giới có khoảng 50 nghìn người sinh vào ngày Nhuận sinh.

7. Những người sinh vào ngày Nhuận sinh là người có tài năng

Trong nhiều thế kỷ qua, các nhà chiêm tinh đều nhìn nhận rằng, những đứa trẻ được sinh vào ngày Nhuận sinh có tài năng vượt trội hoặc có cá tính đặc biệt, thậm chí còn có quyền năng đặc biệt.
Nhà thơ người Anh John Byrom được sinh vào ngày Nhuận sinh, và cầu thủ bóng đáDarren Ambrose người Anh cũng được sinh vào ngày Nhuận sinh.

8. Tổ chức sinh nhật

Tại Hồng Kông, những người sinh vào ngày Nhuận sinh có thể tổ chức sinh nhật mình vào ngày 1/3; ở New Zealand những người sinh vào ngày Nhuận sinh tổ chức sinh nhật mình vào ngày 28/2.

9. Thành phố được mệnh danh là thủ đô thế giới về năm nhuận

Người dân thị trấn San Antonio thuộc bang Texas của Mỹ luôn tự nhận thị trấn của mình là “Thủ đô của thế giới về năm nhuận”, tới năm nhuận họ sẽ tổ chức các hoạt động kỷ niệm năm nhuận như: hướng dẫn tham quan tới các hang động là nơi ở của người Aztec xưa, tổ chức đua ngựa và nhảy múa…
Hoạt động chào mừng năm nhuận năm nay sẽ được họ tổ chức từ ngày 25/2 đến 29/2

10. Nhà có nhiều người sinh vào ngày Nhuận sinh

Peter Anthony Keogh sinh vào ngày Nhuận sinh của năm 1940 tại Ireland, con trai của ông Peter Eric sinh vào ngày Nhuận sinh của năm 1964 tại Anh, cháu gái của ông Bethany Wealth sinh vào ngày Nhuận sinh của năm nhuận 1996.
Karin Henriksen là người giữ kỷ lục thế giới về sinh nhiều con vào ngày Nhuận sinh nhất. Con gái của bà Heidi sinh vào ngày 29 tháng 02 năm 1960, hai con trai kế tiếp của bà là Olav và Lief –Martin cũng sinh vào ngày Nhuận sinh của năm 1964 và 1968.

11. Tháng nhuận ở Trung Quốc

Vì người Trung Quốc sử dụng lịch âm dương, nên trong cách tính lịch truyền thống, có một phương pháp phân biệt năm nhuận là thêm một tháng vào năm nhuận đó gọi là tháng nhuận. Nhằm giải quyết vấn đề mâu thuẫn giữa lịch chu kỳ Trái Đất quay xung quanh Mặt Trời (cách tính lịch dương) và chu kỳ của Mặt Trăng quay quanh Trái Đất (theo cách tính lịch của người Trung Quốc) và để đảm bảo âm lịch có thể phù hợp tương đối với chu kỳ 4 mùa của thời tiết, nên cứ sau 2 đến 3 năm thì người ta phải bổ sung 1 tháng (tháng nhuận).
Thời cổ đại người ta áp dụng cách tính 19 năm thêm vào 7 tuần nhuận, đến triều đại nhà Đường “cách tính lịch thời kỳ đầu nhà Chu” cố định thêm tuần nhuận nêu trên bị thay đổi, áp dụng khi cả hai chuyển động Trái Đất quay quanh Mặt Trời và Mặt Trăng quay quanh Trái Đất bắt đầu được sử dụng mô hình chuyển động thật với hai parabôn quan trắc ngược nhau, để tính lịch, thì khái niệm thêm thời gian vào tháng nhuận thay đổi. Có lúc, tháng nhuận để chỉ ngày thêm vào của năm dương lịch nhuận theo lịch Gregorian (là tháng 2 dương lịch).
Trong bài thơ “Nhuận Nguyệt” nhà thơ Lý Hạ thời Đường có viết về năm nhuận như sau:“Đế trọng quang, niên trọng thì. Thất thập nhị hậu hồi hoàn thôi, thiên quan ngọc quản hôi thặng phi. Kim tuế hà trường lai tuế trì, vương mẫu di đào hiến thiên tử, hi thị hòa thị vu long bí.” (Nghĩa là: năm nhuận tháng nhuận là năm tốt lành, nên chúc thọ vào những năm này người già sẽ càng nhiều tuổi thọ hơn).
Vì vậy nên ở Đài Loan, những phụ nữ truyền thống sau khi đã kết hôn thường trở về nhà cha mẹ mình, mang biếu cha mẹ một cái đầu heo để mong muốn bố mẹ luôn được khỏe mạnh và gặp nhiều may mắn trong năm nhuận.
-----------------

Đôi gà Đông Tảo giá hơn 1 cây vàng ở Hưng Yên

Trang trại gà Đông Tảo của anh Giang Tuấn Vũ ở thôn Hiệp Tiến (Đông Tảo, Khoái Châu, Hưng Yên) có tên Ông Phúc vừa bán một cặp gà khủng với giá gần 40 triệu đồng.
Cụ thể, con gà trống có trọng lượng 5,9kg được bán với giá 28 triệu đồng và con gà mái bán giá 9 triệu đồng, đều được xếp vào đôi gà giống Đông Tảo cực quý hiếm ở thời điểm hiện tại. Trại gà Ông Phúc của anh Vũ cũng vừa bán 10 cặp gà có kích thước lớn cuối cùng trong dịp Tết, hiện trong trại chỉ còn gà cỡ nhỏ, nhiều khách tới hỏi mua nhưng đã hết hàng.
Đôi gà Đông Tảo giá hơn 1 cây vàng ở Hưng Yên
Con gà mái Đông Tảo được bán với giá 9 triệu đồng.
Đôi gà Đông Tảo giá hơn 1 cây vàng ở Hưng Yên
Con gà trống "khủng" 5,9kg được bán với giá 28 triệu đồng.
Đôi gà Đông Tảo giá hơn 1 cây vàng ở Hưng Yên
Theo anh Vũ, gà Đông Tảo một thời chỉ dành cúng tế, hội hè hoặc tiến vua, giờ trở thành món ăn ưa chuộng của những thực khách có điều kiện. Càng gần 30 Tết, giá càng tăng (lên tới hơn nửa triệu đồng mỗi kilôgram) và hầu hết người mua gà này để làm quà biếu.
Đôi gà Đông Tảo giá hơn 1 cây vàng ở Hưng Yên
Gà Đông Tảo với đặc điểm nổi bật là cặp chân to, thô, xấu xí, nhưng thịt chắc, giòn và thơm ngon... đã trở thành một thương hiệu đặc sản nên vào dịp Tết này, hiện giá đã tăng từ 200.000 đến 2000.000 đồng/kg. Nếu mua theo con, giá cũng tăng thêm vài triệu đồng. Cá biệt, có một số con có giá lên tới hơn 1 cây vàng được các đại gia mua trong dịp Tết này. Có người bán một con gà Đông Tảo, lợi nhuận bằng những hộ nuôi khoảng 2.000 con gà bình thường.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc sẽ sụp đổ nếu giới cầm quyền chỉ thụ động chờ biến động chính trị?


Nhiều tín hiệu chỉ ra về biến động chính trị ở Trung Quốc Đại Lục. (Ảnh: Getty Images)
Nhiều tín hiệu chỉ ra về biến động chính trị ở Trung Quốc Đại Lục. (Ảnh: Getty Images)
Gần đây, nhiều dự đoán liên quan đến tình hình sụp đổ của Trung Quốc khiến dư luận đặc biệt chú ý, trong đó nhà kinh tế học Tần Vĩ Bình. Ông cho rằng Trung Quốc có thể đứng trước nguy cơ sụp đổ vào năm 2016, bắt đầu từ ngòi nổ nợ công, sau đó dân chúng sẽ tràn ra đường tuần hành.
Những tín hiệu này cũng không ngừng được truyền thông Trung Quốc Đại Lục nói bóng gió, và gọi là “quan chức đang ngồi chờ biến động.” Có phân tích cho rằng nếu chính quyền chủ động thay đổi thể chế thì nguy cơ có thể cứu vãn được.

Giới học giả cảnh báo

Ngày 12/1, ông Tần Vĩ Bình, nhà bình luận chính trị và học giả kinh tế độc lập ở Trung Quốc khi đi Mỹ du lịch đã có bài viết phác thảo bức tranh sụp đổ của xã hội Trung Quốc trong năm 2016. Theo đó, ông Tần Vĩ Bình cho rằng, nguy cơ kinh tế đang đe dọa vai trò cầm quyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Nguy cơ này sau nhiều năm tích tụ cuối cùng cũng phải bùng nổ. Cho dù ngày nay không còn tình trạng quân địch bên ngoài tấn công, không có cuộc chiến loạn lạc trong nội bộ, nhưng do nguy cơ về kinh tế làm đất nước tiêu điều, và nguy cơ xã hội này sẽ biến thành nguy cơ chính trị, khi con số người dân căm phẫn lên cao và cùng nhau kéo ra đường thì chính quyền ĐCSTQ sẽ tan vỡ.
Nhưng ông Tần Vĩ Bình cũng nói thêm, ông chỉ nhấn mạnh xu thế cục diện, không khẳng định chắc chắn sẽ nổ ra trong năm 2016.
Ngoài học giả Tần Vĩ Bình, nhiều nhân vật trí thức khác cũng có những nhận định tương tự. Vào năm ngoái, nhà kinh tế học Trung Quốc là Hạ Nghiệp Lương khi đến Mỹ du lịch cũng chia sẻ với Đài Á châu Tự do, theo đó ông phân tích 6 nguy cơ lớn của Trung Quốc về các mặt: chế độ, tín ngưỡng, luân lý, giáo dục, kinh tế và môi trường.
Ông Chương Gia Đội (Gordon Chang – 章家敦), Tiến sĩ Luật học thuộc Đại học Cornell (Mỹ), đồng thời cũng là chuyên gia nổi tiếng về vấn đề Trung Quốc, từng viết cuốn sách “Sự sụp đổ của Trung Quốc” (The coming collapse of China) gây tiếng vang, vừa qua khi trả lời phỏng vấn của truyền thông bên ngoài Trung Quốc Đại Lục cho rằng Trung Quốc sẽ xuất hiện cuộc cách mạng không có nhà lãnh đạo giống như Liên Xô và Đông Âu. Cải cách kinh tế của ĐCSTQ bị hạn chế bởi thể chế chính trị nên khó khởi sắc được, sau cùng rồi sụp đổ kinh tế sẽ kéo theo sụp đổ chính trị.
Tháng 9 và 11/2015, luật sư nhân quyền Cao Trí Thịnh nổi tiếng ở Trung Quốc Đại Lục khi trả lời phỏng vấn truyền thông bên ngoài Đại Lục cũng dự đoán ĐCSTQ sẽ sụp đổ vào năm 2017.

Quan chức ĐCSTQ thụ động ngồi chờ biến động

Gần đây, giới truyền thông bên trong Đại Lục cũng hay đưa ra lời bóng gió về nguy cơ sụp đổ của ĐCSTQ.
Một bài báo “Đêm trước khi vương triều nhà Thanh sụp đổ, 1911” đăng trên tờ Kinh doanh Trung Quốc đã được cư dân mạng hăng hái chia sẻ. Bài báo của người có tên Phó Quốc Dũng cho rằng, vào năm 1911 khi những người nắm quyền ở Bắc Kinh chưa biết về ngày tàn của họ thì người dân đã ngầm thông tin chia sẻ với nhau về tình hình biến động chính trị.
Bài viết chỉ rõ, sự sụp đổ của vương triều Đại Thanh là xuất phát từ nạn lũ lụt ở Trường Giang gây nguy cơ về lương thực, nguy cơ kinh tế từ Bắc Kinh sau đó lan ra toàn quốc, đến khi ngân khố quốc gia trống rỗng thì cũng là lúc triều đại nhà Thanh đi vào dòng lịch sử. Trước khi nhà Thanh sụp đổ đã xuất hiện nhiều điềm báo do người dân sôi nổi bàn tán, ví dụ như người dân thường chia sẻ với nhau về sự xuất hiện thường xuyên của một ngôi sao chổi báo hiệu biến động. Trong thời gian ba năm ngắn ngủi (1908 – 1911), người dân khắp Trung Quốc đều không ngừng bàn tán về hồi kết của triều đại nhà Thanh.
Theo tác giả, con đường lạc lối vào giai đoạn cuối nhà Thanh là tất yếu, nhưng dĩ nhiên nhà cầm quyền thường không ý thức được. Có thể thấy rõ qua những cuốn nhật ký, thư từ… của những người nắm quyền thời đó để lại không có ai nghĩ đến việc triều Thanh sẽ sụp đổ. Toàn bộ những ghi chép của họ chỉ thấy bàn chuyện ăn uống, lễ nghi làm người xem tưởng như thời đại đang rất phồn thịnh.
Hay trong cùng thời điểm, một bài báo khác cũng được nhiều người thi nhau chia sẻ trên mạng, bài viết có tên “Biến cố Quý Dậu: Quan viên chỉ thụ động ngồi chờ biến động”được đăng trên trang mạng của Ủy ban Kỷ luật Trung ương.
Theo bài viết, “biến cố Quý Dậu” vào mùa thu năm 1813 là cột mốc đánh dấu quá trình suy thoái của triều nhà Thanh. Theo bài viết, vào thời điểm đó nhiều bài ca dao dân gian có nội dung chính trị đã báo hiệu cục diện lịch sử, đây cũng là hiện tượng thường thấy trong lịch sử Trung Quốc. Quan viên các cấp dù biết tình hình nhưng họ cứ như “những vị khách trong nhà.”
Tất cả đều như những người đang ngủ say, và tất yếu là cục diện sụp đổ ngày càng tăng tốc, những tai họa liên tục giáng xuống. Trong toàn cảnh sụp đổ của tòa lâu đài lịch sử triều Thanh thì biến cố Quý Dậu có thể xem là cột mốc đầu tiên. Nguyên nhân ở đây là: Các quan viên đều chỉ thụ động ngồi chờ sự cố nổ ra!

Cơ hội chuyển đổi trong hòa bình

Ngày 6/12/2015, bài viết “Thời kỳ suy tàn của ĐCSTQ: Phương thức và kẻ đạo diễn” đăng trên tờ Chinese News cho rằng, biến động chính trị của Trung Quốc cũng có thể trôi qua trong hòa bình.
Bài báo cho rằng, nếu thế lực cầm quyền hiện nay tận dụng cơ hội để thực hiện chuyển đổi thể chế chính trị, chủ động từ bỏ con đường độc tài Đảng Cộng sản thì xã hội Trung Quốc sẽ chuyển hóa trong hòa bình.
Theo Secretchina
Tinh Vệ biên dịch / daikynguyen

Phần nhận xét hiển thị trên trang