Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2019

Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống



LONG AN Tại chùa Tôn Thạnh, nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu đã viết "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc" và truyện thơ "Lục Vân Tiên".
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Chùa Tôn Thạnh ở xã Mỹ Lộc, huyện Cần Giuộc được xây dựng năm 1808. Ban đầu chùa có tên Lan Nhã hay còn được người dân địa phương gọi là Ông Ngộ do được Thiền sư Viên Ngộ xây dựng. Qua nhiều lần trùng tu, hiện chùa có diện tích khoảng 2 ha.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Cổng chùa xây dựng kiểu tam quan truyền thống, mỗi hàng cột đều có câu đối, các đầu đao hình rồng.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Theo các sử liệu, từ năm 1859 đến 1861, nhà nho Nguyễn Đình Chiểu (tục gọi là Đồ Chiểu) có đến lưu trú tại chùa. Bên ngoài cụ mang danh là mở lớp dạy học, bốc thuốc chữa bệnh, nhưng thực chất vẫn âm thầm làm thơ yêu nước, lãnh đạo nghĩa quân trong vùng, khích lệ bà con chiến đấu chống giặc Pháp xâm lược.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Tại đây, cụ Đồ Chiểu đã sáng tác truyện thơ Lục Vân Tiên và tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc. Trong áng văn bất hủ, có đoạn viết: "Chùa Tôn Thạnh năm canh ưng đóng lạnh, tấm lòng son để lại ánh trăng rằm/Đồn Lang Sa một khắc đặng trả hờn, tủi phận bạc trôi theo dòng nước đổ."
Ngày nay, trong khuôn viên chùa có dựng một tấm bia kỷ niệm về cụ đồ.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Qua nhiều lần trùng tu, chùa Tôn Thạnh ngày nay là một tổng thể kiến trúc bao gồm tiền điện, chánh điện, nhà giảng, hành lang phía đông, hành lang phía tây...
Không gian chính là dãy nhà gồm tiền điện, chánh điện và hậu điện sát nhau theo kiểu "sắp đọi", dạng kiến trúc phổ biến của đình chùa Nam Bộ. Công trình được xây dựng từ năm 2003 với vật liệu chủ yếu là gỗ, gạch, mái ngói lợp kiểu vảy cá.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Các đầu đao trên đỉnh mái trang trí rồng phượng, cảnh "lưỡng long tranh châu" thường thấy trong kiến trúc đình chùa Việt Nam.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Chánh điện chùa có diện tích khoảng 180 m2. Toàn bộ hệ thống chánh, tiền và hậu điện có 108 cột và nhiều vì kèo bằng gỗ.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Chánh điện thờ Thích Ca Mâu Ni, Di Đà Tam Tôn, Dược Sư Lưu Ly,... bên trái thờ Địa Tạng Vương Bồ Tát, bên phải thờ A Di Đà Phật.
Có khoảng 80 tượng Phật bài trí trong chùa, hầu hết làm bằng gốm và đất nung, có tuổi đời hơn nửa thế kỷ.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Theo nhà chùa, gian nhà đang sử dụng làm trai đường chính là chánh điện cũ xây dựng năm 1926. Trai đường nổi bật với hệ thống cột làm bằng gỗ căm xe nguyên khối vẫn còn vững chắc, không bị mối mọt.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Nối theo trai đường là sân Thiên tỉnh, có hòn non bộ mục đích là lấy ánh sáng và giải nhiệt. Hai bên sân là dãy hai hành lang nối xuống gian phòng nghỉ ngơi của các sư.
Ngôi chùa nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu từng sống
Không gian chùa rộng rãi, rợp bóng cây xanh. Năm 1997, chùa được xếp hạng di tích lịch sử cấp quốc gia.
Quỳnh Trần / VNExpress

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chính phủ hãy giải thích rõ để an dân


Giang Điền
Trong chúng ta ai cũng còn nhớ hồi năm ngoái khi QH đưa dự luật "ĐẶC KHU" ra để thông qua đã bị các nhân sỹ , trí thức và đồng bào yêu nước phản đối ... Vì vậy mà QH đã dừng thông qua dự luật này mặc dù chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân đã nói trắng ra rằng :"Bộ chính trị đã có kết luận rồi QH phải bàn cho ra luật" !... đồng thời bà giải thích về vốn đầu tư vào ba vị trí "Đặc khu trên biển đó là Vân Đồn ; bắc Vân Phong ; và đảo Phú Quốc" không phải bằng vốn nhà nước mà đều là vốn của tư nhân với 1,6 triệu tỷ VNĐ...
Như vậy là
"CHÚNG TA CHƯA CÓ LUẬT ĐẶC KHU" .
Nhưng
Kì họp thứ 8 QH khóa 14 này QH lại thông qua luật "Miễn thị thực cho người nước ngoài vào các KHU KINH TẾ ĐẶC BIÊT TRÊN BIỂN" ! (Ngĩa là vào ba đặc khu kể trên).
Đồng thời thủ tướng chính phủ có "quyết định cho phép tỉnh Quảng Ninh thực ngiệm BỘ MÁY HÀNH CHÍNH ĐẶC KHU tại Quảng Ninh" ! (Vân Đồn) .
XIN HỎI :
1 / Trong khi nhà nước ta CHƯA CÓ LUẬT ĐẶC KHU mà QH và chính phủ đã làm như vậy có phải đang thực hiện quyết định của đảng cs VN mà bất chấp lòng dân ?
2 / Có phải QH và chính phủ đã và đang "lót ổ cho đại bàng" hay "đi tắt đón đầu" theo cuộc cách mạng 4.0 ?
3 / Để tránh dư luận lên án QH và chính phủ đã chủ trương "Làm ba đặc khu ấy cho người Việt" ? (Vì không nói đến việc cho người nước ngoài vào đầu tư như dự luật đưa ra hồi năm ngoái).
4 / Nếu là đặc khu của người Việt liệu họ có quyền "nhượng cho người nước ngoài khi có lợi " ? v v ...
Để an lòng dân đề ngị QH và chính phủ hãy giải thích rõ những câu hỏi trên cho dân được biết .
Hãy làm cho dân tin như đã tin từ khi QH lùi không thông qua luật "Đặc khu" đến nay .
nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2019

Trung Quốc phản bác 'gián điệp đào tẩu'


Văn phòng sự vụ Đài Loan của Trung Quốc gọi gián điệp đào tẩu là "kẻ lừa đảo", nói rằng ông ta vẽ ra "kịch bản lố bịch".  
"Đây là kịch bản đầy kẽ hở được các lực lượng chống Trung Quốc dựng lên", Zhu Fenglian, phát ngôn viên Văn phòng sự vụ Đài Loan của Trung Quốc nói trong cuộc họp báo hôm nay ở Bắc Kinh.
"Đảng Dân chủ Tiến bộ Đài Loan (DPP) và kẻ lừa đảo đã vào hùa với nhau, cố tình thao túng chính trị. Mục đích của họ là tạo ra ảo tưởng rằng Trung Quốc đại lục can thiệp vào cuộc bầu cử khu vực Đài Loan, nhằm thu được lợi ích bầu cử không chính đáng cho họ", bà Zhu nói thêm.
Zhu Fenglian, phát ngôn viên Văn phòng sự vụ Đài Loan của Trung Quốc. Ảnh: VCG.
Zhu Fenglian, phát ngôn viên Văn phòng sự vụ Đài Loan của Trung Quốc. Ảnh:VCG.
Trước đó, Wang "William" Liqiang, tự nhận là gián điệp Trung Quốc đào tẩu, đã cung cấp cho cơ quan phản gián Australia thông tin rằng Bắc Kinh cố gắng can thiệp vào bầu cử Đài Loan. Lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn và DPP sau đó cảnh báo về mối đe dọa từ Trung Quốc.
Wang nói rằng ông ta đã giúp định hướng truyền thông đưa tin tích cực về một số chính trị gia Đài Loan, trong đó có đối thủ chính của bà Thái là Hàn Quốc Du từ Quốc dân đảng, người ủng hộ quan hệ chặt chẽ với Trung Quốc đại lục. Hàn Quốc Du dọa kiện Wang nếu ông này đến Đài Loan.
Trung Quốc luôn coi Đài Loan là một phần lãnh thổ chờ thống nhất, kể cả bằng vũ lực nếu cần thiết. Chủ tịch Tập Cận Bình cho rằng việc Đài Loan trở về với Trung Quốc theo mô hình "một quốc gia, hai chế độ", tương tự Hong Kong và Macau, là phương án tốt nhất để bảo vệ quyền lợi và lợi ích của người dân hòn đảo này. Quan hệ giữa Trung Quốc và Đài Loan nguội lạnh kể từ khi bà Thái Anh Văn, người không công nhận chính sách "Một Trung Quốc", lên nắm quyền ở Đài Loan giữa năm 2016.
Phương Vũ (Theo Reuters)


Campuchia muốn nối lại tình bạn với Mỹ


Thủ tướng Campuchia Hun Sen viết thư ngỏ ý nối lại tình bạn với Mỹ, sau khi nhận được thư từ Trump.
Ông Hun Sen cảm ơn Tổng thống Mỹ vì đã gửi thư đảm bảo rằng Washington không theo đuổi việc thay đổi chế độ của Campuchia ngày 26/11. Đội ngũ ngoại giao cả hai nước nên làm việc với nhau để "khôi phục niềm tin, nối lại mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước chúng ta và người dân", ông Hun Sen viết trong thư.
Thủ tướng Campuchia Hun Sen tại Phnom Penh tháng 2/2017. Ảnh: Reuters. 
Thủ tướng Campuchia Hun Sen tại Phnom Penh tháng 2/2017. Ảnh: Reuters
Campuchia, một trong những đồng minh thân cận nhất của Trung Quốc ở châu Á, đã đe dọa sẽ quay lưng lại với cả Mỹ và Liên minh châu Âu (EU) vì các nước này cáo buộc chính quyền Campuchia đàn áp chính trị.
Chưa đầy 4 tháng trước, một quan chức Campuchia nói các nhà ngoại giao Mỹ "nên gói ghém đồ đạc và rời đi", sau khi đại sứ quán Mỹ ra tuyên bố rằng cuộc bầu cử năm 2018 của Campuchia không phản ánh mong muốn của người dân.
Đảng Nhân dân Campuchia của Thủ tướng Hun Sen giành được tất cả 125 ghế quốc hội sau khi tòa án tối cao giải tán đảng đối lập chính. Đảng Cứu nguy Dân tộc Campuchia (CNRP) bị cáo buộc âm mưu chiếm quyền với sự giúp đỡ của Mỹ. Thủ lĩnh của đảng này, Kem Sokha, bị bắt vì tội phản quốc.
Phương Vũ (Theo Reuters)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Ý thức hệ" của người TQ thực ra là gì?

Chinese Poster
Nguồn: “Soviet Union and Chinese armed forces clash,” History.com (truy cập ngày 01/03/2016).
Biên dịch: Nguyễn Huy Hoàng
Vào ngày này năm 1969, trong sự kiện đầy kịch tính chứng thực cho sự rạn nứt ngày càng trầm trọng giữa hai nước cộng sản quyền lực nhất thế giới, quân đội Liên Xô và Trung Quốc đã nổ súng vào nhau ở một đồn biên phòng nằm bên sông Ussuri ở miền Đông Liên Xô, phía Bắc thành phố Vladivostok. Trong những năm sau sự cố này, Hoa Kỳ đã sử dụng sự chia rẽ Xô-Trung để giành lợi thế trong ngoại giao Chiến tranh Lạnh.
Nguyên nhân của vụ đọ súng giữa quân đội Liên Xô và Trung Quốc là một vấn đề gây tranh cãi. Liên Xô cáo buộc rằng binh sĩ Trung Quốc đã vượt qua biên giới giữa hai nước và tấn công một đồn biên phòng của Liên Xô, giết và làm bị thương một số lính canh người Nga. Những kẻ xâm nhập sau đó bị đẩy lùi với tổn thất nặng nề. Các báo cáo của Trung Quốc lại cho rằng chính Liên Xô mới là bên đã vượt qua biên giới và bị đẩy lùi.
Dù thế nào đi nữa, đây cũng là lần đầu tiên hai bên công khai thừa nhận một cuộc đụng độ vũ trang dọc biên giới, mặc dù đã có đồn đoán trong nhiều năm rằng những tranh chấp tương tự đã diễn ra. Kể từ đầu những năm 1960, quan hệ giữa hai cường quốc cộng sản bắt đầu xấu đi. Trung Quốc cáo buộc các nhà lãnh đạo Liên Xô đã đi lệch khỏi con đường của chủ nghĩa Marx, và vào giữa những năm 1960, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã công khai tuyên bố rằng Hoa Kỳ và Liên Xô đang âm mưu chống lại Cách mạng Trung Quốc.
Đối với Hoa Kỳ, sự đổ vỡ của mối quan hệ giữa Liên Xô và Trung Quốc là một cơ hội ngoại giao. Đến năm 1970, Hoa Kỳ bắt đầu khởi động liên lạc ngoại giao với Trung Quốc. (Quan hệ giữa hai quốc gia này đã bị cắt đứt vào năm 1949 sau khi cuộc cách mạng cộng sản thành công ở Trung Quốc). Năm 1972, Tổng thống Richard Nixon đã khiến thế giới ngạc nhiên bằng cách tuyên bố rằng ông sẽ tới thăm Trung Quốc.
Động lực mạnh mẽ nhất của sự thân mật mới với Trung Quốc cộng sản là Hoa Kỳ mong muốn sử dụng mối quan hệ mới làm đòn bẩy trong ngoại giao với Liên Xô, buộc người Nga mềm mỏng hơn về các vấn đề như kiểm soát vũ khí và hỗ trợ Bắc Việt trong cuộc chiến đang tiếp diễn ở Việt Nam. Chia rẽ hai nước khổng lồ cộng sản đã trở thành một trụ cột của ngoại giao Hoa Kỳ trong giai đoạn sau của Chiến tranh Lạnh.
Hình minh họa: Tranh cổ động Trung Quốc: “Người không đánh ta, ta không đánh người. Người mà đánh ta, ta tất đánh người.”

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tôi tin rằng, đây là điều lo ngại không của riêng ai.



“Kinh tế Việt Nam lún sâu vào phụ thuộc Trung Quốc”
Đó là tiêu đề bài viết trên KinhteSaigonOline hôm nay 27/11/2019 của các tác giả Nguyễn Quang Thái – Bùi Trinh.
Các tác giả đã đưa ra các bảng số liệu so sánh cán cân thương mại giữa Việt Nam – Trung Quốc, phân tích & và đi đến kết luận:
“Việt Nam đã lún sâu vào sự phụ thuộc trong quan hệ thương mại với Trung Quốc từ rất nhiều năm nay. Đến thời điểm này ý niệm “thoát Trung” về mặt kinh tế dường như là không hiện thực. Như vậy, thâm hụt thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc, cơ bản do Việt Nam hầu như KHÔNG CHỊU THAY ĐỔI GÌ trong nhiều năm qua, sản xuất luôn phụ thuộc vào nhập khẩu làm đầu vào, đầu vào là sản phẩm của Việt Nam cơ bản là điện, nước, bao bì và các chi phí dịch vụ mà thôi”.
Phần đề pô của bài báo nhấn mạnh: “Trung Quốc là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới và có chung đường biên giới dài 1.281km với Việt Nam. Quan hệ thương mại giữa hai nước như một sự tất yếu và NẾU CÓ CHÍNH SÁCH ĐÚNG thì có lợi cho sự phát triển của cả hai nước”.
Tuy nhiên, với những phân tích của bài báo, cho rằng, “Kinh tế Việt Nam lún sâu vào phụ thuộc Trung Quốc”, thì nghĩa là chính sách Kinh tế của chúng ta từ lâu đã “có vấn đề” ?
Vậy, Chính phủ Việt Nam, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng và có những chuyên gia tư vấn về kinh tế vĩ mô cho Thủ tướng, có kế sách gì để cứu nền kinh tế Việt Nam bớt sự phụ thuộc, sớm khắc phục sự “lún sâu”?
Bởi nếu càng ngày càng “lún sâu kinh tế phụ thuộc vào Trung Quốc”, thì liệu chúng ta có giữ được nền độc lập, có mất chủ quyền về chính trị và lãnh thổ khi phải lệ thuộc kinh tế vào Trung Quốc?
Tôi tin rằng, đây là điều lo ngại không của riêng ai.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tôi khóc cho đất nước tôi bởi tôi hiểu có những thời điểm mà những điều tồi tệ cứ đến như định mệnh không gì cưỡng lại được




Đất nước này của ai?
Vẫn là đặc khu nhưng các vị ấy uốn éo câu chữ một chút, vẫn dùng "thủ pháp nghệ thuật" cũ, giống "nước lạ, tầu lạ, nước có đường biên giới chung với Việt Nam..."
Tôi đã viết quá nhiều bài phản đối đặc khu, nhắc lại cũng nhàm. Đủ các phân tích thiệt hơn từ kinh nghiệm các nước đã làm đặc khu, sự lỡ nhịp làm đặc khu ở Việt Nam khi mà thời đại mở cửa, Việt Nam đã kí đủ các loại hiệp định liên kết với kinh tế thế giới.
Tính thử nghiệm không còn, hiệu quả kinh tế cũng không còn, có chăng đây chỉ là cái bẫy của con sói Trung Cộng và sự bán rẻ lương tâm, sự phản bội quyền lợi dân tộc của nhóm lợi ích mà thôi.
Giả sử mở đặc khu mà các nước như Nhật, Mỹ, Châu Âu vào thì không nói làm gì, nhưng người Việt Nam nào cũng biết Trung Quốc sẽ đóng vai trò chủ đạo ở các đặc khu mà Trung Quốc là ai thì người Việt Nam không lạ.
404 các vị đại biểu đã ấn nút thông qua.
“Đó là những khu kinh tế ven biển đáp ứng đủ các điều kiện: có sân bay quốc tế, có không gian riêng biệt, cách biệt với đất liền… Quy định này được giải thích là có liên quan đến nội dung về “đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt” (gọi tắt là đặc khu kinh tế).
“Nội dung này đã được Quốc hội thống nhất trong phiên biểu quyết thông qua luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Nhập cảnh, xuất cảnh, quá cảnh, cư trú của người nước ngoài tại Việt Nam chiều 25/11”.
“Cụ thể, đây là quy định tại Khoản 7 Điều 1 sửa đổi, bổ sung khoản 3 Điều 12 luật hiện hành về trường hợp miễn thị thực cho người nước ngoài đến Việt Nam”.
“Theo đó, ngoài những trường hợp đang áp dụng, luật này mở rộng diện miễn thị thực với những người nước ngoài khi “vào khu kinh tế ven biển do Chính phủ quyết định khi đáp ứng đủ các điều kiện: có sân bay quốc tế, có không gian riêng biệt; có ranh giới địa lý xác định, cách biệt với đất liền; phù hợp với chính sách phát triển kinh tế - xã hội và không làm phương hại đến quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội của Việt Nam” ( theo Dantri ngày 25/11/2019).
Đại biểu quốc hội đáng nhẽ là đại diện cho người dân, nhưng ở Việt Nam đa phần các ông bà nghị chỉ biết gật hay thò tay bấm nút, nghị nhưng xa lạ với tư duy phản biện và chỉ quen vâng lời còn khi phát biểu thì phô bày cả một tư duy rập khuôn, hạn chế về kiến thức, nhiều khi ngô nghê như bị thần kinh.
Trung Quốc không ngừng lấn tới, không ngừng xâm phạm chủ quyền đất nước, chúng đã và sẽ mãi là kẻ thù, ấy vậy mà các vị mở cửa cho chúng vào. Rồi đây bàn tay lông lá của chúng còn chi phối sâu hơn nữa đời sống kinh tế, chính trị, xã hội và chủ quyền của đất nước.
Tôi viết đây nhưng trong lòng tuyệt vọng, tôi thừa nhận tôi và nhiều người dân đã thua. Đây là đất nước của tôi nhưng tiếng nói của tôi chỉ như ném đá ao bèo. Bèo quá nhiều, quá đặc, thua là phải rồi.
Cùng với “quyết tâm” vay 100.000 tỉ đồng từ Trung Quốc làm đường sắt Lào Cai – Hải Phòng, sự đồng thuận về đặc khu của ĐBQH lần này, câu chuyện đã rành rành.
Tôi sẽ không đi biểu tình phản đối bởi với tôi giờ làm thế là vô nghĩa, đất nước này là của các vị chứ có phải của người dân đâu, phản đối chẳng ích gì. Bài viết này chỉ là một câu nói tiếp của nhiều tiếng nói phản đối trước, chỉ như một tiếng thở dài cay đắng và sự bình tĩnh chờ đợi xem tấn bi hài kịch sẽ diễn đến đâu.
Các vị đã bao giờ tự hỏi ở đất nước này đã có biết bao dự án đốt bao ngàn tỉ từ tiền thuế của dân chưa? Đã bao giờ người dân, chí sĩ cả nước can các vị câu nào sai chưa? Sau những bài học đau lòng ấy, các vị đã học được gì?
Mấy cái đặc khu này ẩn chứa đằng sau là những ý tưởng "thiên tài" gì để đảm bảo chúng mang lại lợi ích cho đất nước?
Tôi sẽ để bạn đọc tự liệt ra danh sách các dự án thua lỗ đau đớn. Tôi chỉ đau xót tự hỏi rằng chẳng lẽ chân lý luôn thuộc về kẻ mạnh? Khi Trung Quốc xâm hại chủ quyền, người phát ngôn bộ ngoại giao cũng chỉ chiêm chiếp “quan ngại, quan ngại.” Giờ đây các vị cố tình trao đất cho Trung Quốc, người dân chúng tôi cũng chỉ dám thẽ thọt phản đối, thẽ thọt viết mấy dòng. Cứ như thế thì cả đất nước này sẽ chỉ như một quân cờ trong tay kẻ mạnh mà thôi.
Nhưng rồi lịch sử sẽ phán xét. Dân tộc này có lúc phải sống không có nắng mặt trời cả một nghìn năm bắc thuộc mà vẫn trỗi dậy cơ mà. Giá như tôi hiểu được điều gì đang xảy ra trong đầu các vị thì tốt biết bao, nhưng có lẽ điều ấy là không thể bởi ngôn ngữ của các loài là khác nhau. Tôi tin chắc rằng các ngón tay kia là những ngón tay tội lỗi và các vị sẽ phải hối hận.
Giờ khi người dân gặp các vị, họ chỉ cần hỏi một câu là các vị có thò tay bấm nút đồng thuận không, rồi chính con cháu các vị sẽ phán xét.
Tôi khóc cho đất nước tôi bởi tôi hiểu có những thời điểm mà những điều tồi tệ cứ đến như định mệnh không gì cưỡng lại được.
Phần nhận xét hiển thị trên trang