Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2019

Kiến nghị xử lý trách nhiệm lãnh đạo Bộ Y tế vụ VN Pharma bán thuốc ung thư giả


Kiến nghị xử lý trách nhiệm lãnh đạo Bộ Y tế vụ VN Pharma bán thuốc ung thư giả

TTTĐ - Thanh tra Chính phủ chuyển kết luận sai phạm liên quan đến vụ VN Pharma sang Ủy ban Kiểm tra Trung ương để xem xét, xử lý cán bộ của Bộ Y tế thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý.

Bài liên quan
Như Báo Tuổi trẻ Thủ đô đã thông tin, Thanh tra Chính phủ vừa ban hành Thông báo Kết luận số 1595/TB-TTCP về việc thông báo kết luận thanh tra việc cấp giấy phép nhập khẩu, giấy đăng ký lưu hành đối với 10 loại thuốc của công ty Helix, cấp giấy phép hoạt động cho Công ty Helix và việc trúng các gói thầu cung cấp thuốc cho các bệnh viện của Công ty Cổ phần VN Pharma.
Theo kết luận của Thanh tra Chính phủ, thuốc chữa bệnh là một loại hàng hóa đặc biệt, nhưng trong thời gian qua ngành y tế còn để xảy ra những thiếu sót, vi phạm trong khâu cấp số đăng ký thuốc; khâu cấp phép nhập khẩu thuốc; khâu cấp phép hoạt động về thuốc, nguyên liệu làm thuốc cho doanh nghiệp nước ngoài tại Việt Nam; công tác đấu thầu cung cấp thuốc cho các cơ sở khám, chữa bệnh (chi tiết nêu cụ thể dưới đây). Nếu không được phát hiện và ngăn chặn kịp thời sẽ có nguy cơ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của nhân dân.
Kết luận thanh tra cũng nêu, trong 10 loại thuốc liên quan đến Công ty Helix, có 7 loại thuốc thời hạn thẩm định và cấp số đăng ký chậm so với quy định từ 100 đến 150 ngày là vi phạm khoản 1 Điều 32 Thông tư 22/2009/TT-BYT và QT.QLD.56; Biên bản thẩm định chỉ ghi tuần thẩm định, không ghi ngày thẩm định lần đầu. Những thiếu sót, vi phạm này thuộc trách nhiệm các thành viên Tổ chuyên gia thẩm định.
Về việc thẩm định, cấp số đăng ký đối với 7 thuốc trên, theo Thanh tra Chính phủ, Bộ Y tế ban hành Thông tư số 22/2009/TT-BYT còn bất cập, nội dung chưa đầy đủ, đây là một trong những sơ hở, thiếu sót trong công tác quản lý dẫn đến việc trong hồ sơ xin cấp số đăng ký có tài liệu bị làm giả nhưng không được phát hiện kịp thời.
"Trách nhiệm này thuộc lãnh đạo Bộ Y tế, Cục Quản lý dược thời điểm năm 2009 trong việc tham mưu, xây dựng và ban hành thông tư; đồng thời Lãnh đạo Bộ Y tế, Cục Quản lý dược thời kỳ 2011-2014 cũng chịu trách nhiệm chính trong việc thiếu sự quan tâm, chỉ đạo để sửa đổi, bổ sung, điều chỉnh nội dung Thông tư số 22/2009/TT-BYT cho phù hợp", Thanh tra Chính phủ chỉ rõ.
Cũng theo kết luận của Thanh tra Chính phủ, khi Thông tư 22/2009/TT-BYT đã có hiệu lực thi hành, Bộ Y tế chậm sửa đổi Quy chế hoạt động của Hội đồng tư vấn và chuyên gia thẩm định thay thế quy chế cũ, đến ngày 14/11/2014, Bộ Y tế mới sửa đổi Quy chế hoạt động của Hội đồng tư vấn (Quyết định số 4773/QĐ-BYT). Việc chậm sửa đổi Quy chế hoạt động của Hội đồng tư vấn và chuyên gia thẩm định thuộc trách nhiệm lãnh đạo Bộ Y tế, Cục Quản lý dược thời kỳ 2010-2014.
Nhiều sai phạm của Bộ Y tế được phát hiện.

Nhiều sai phạm của Bộ Y tế được phát hiện.

Về việc thẩm định, cấp giấy phép nhập khẩu đối với 3 thuốc thì thời hạn xét duyệt, cấp giấy phép nhập khẩu 03 thuốc chậm từ 28 đến 60 ngày là vi phạm quy định tại khoản 3 Điều 11 Thông tư số 47/2010/TT-BYT. Trách nhiệm về vi phạm này thuộc các thành viên Tổ chuyên gia thẩm định.
Theo Thanh tra Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ giao Bộ trưởng Bộ Y tế chịu trách nhiệm quy định chi tiết về hồ sơ, trình tự, thủ tục cấp giấy phép nhập khẩu thuốc chưa có số đăng ký (Điều 12 Quyết định số 151/2007/QĐ-TTg). Tuy nhiên, khi Bộ Y tế ban hành Thông tư số 47/2010/TT-BYT nội dung quy định còn bất cập, chưa đầy đủ.
Cụ thể, Bộ Y tế chưa quy định trong hồ sơ xin cấp phép nhập khẩu thuốc phải có giấy phép hoạt động về thuốc và nguyên liệu làm thuốc của doanh nghiệp nước ngoài tại Việt Nam theo Điều 5 Quyết định số 151/QĐ-TTg. Thực tế trong 3 năm (2012, 2013, 2014), Bộ Y tế đã cấp 607 giấy phép nhập khẩu thuốc chưa có số đăng ký cũng không yêu cầu doanh nghiệp nộp giấy phép hoạt động về thuốc và nguyên liệu làm thuốc tại Việt Nam, trong đó có 03 thuốc (H-Capita, H-Epra 40 và H-Lastapen 500mg).
Đồng thời, Bộ Y tế cũng chưa quy định nội dung hồ sơ, hình thức, biện pháp, trình tự, thủ tục và thẩm quyền đánh giá cơ sở sản xuất thuốc nước ngoài và việc lưu hành thuốc tại nước sở tại; chưa quy định các trường hợp cụ thể phải tiến hành kiểm tra, xác minh cơ sở nước ngoài sản xuất thuốc, việc lưu hành thuốc tại nước sở tại; chưa quy định các biện pháp nghiệp vụ để Tổ thẩm định có căn cứ đánh giá, xác minh doanh nghiệp nước ngoài sản xuất thuốc trước khi trình duyệt, cấp phép nhập khẩu thuốc.
Những bất cập, chưa đầy đủ của Thông tư số 47/2010/TT-BYT nêu trên là một trong những sơ hở, thiếu sót trong công tác quản lý dẫn đến việc thuốc H-Capita được cấp giấy phép nhập khẩu ngày 30/12/2013 nhưng giấy phép hoạt động của Công ty Austin Hồng Kông đã hết hạn từ ngày 06/10/2013 và ngày 11/4/2014 Chi cục Hải quan cửa khẩu Quốc tế Tân Sơn Nhất đã cho phép nhập khẩu 9.300 hộp thuốc H-Capita vào Việt Nam.
Cũng theo Thanh tra Chính phủ, từ việc ban hành Thông tư số 47/2010/TT-BYT không đúng nội dung với Quyết định số 151/2007/QĐ-TTg dẫn đến việc cấp giấy phép nhập khẩu 200.000 hộp thuốc H-Capita và cho phép nhập khẩu 9.300 hộp thuốc H-Capita vào Việt Nam là vi phạm Điều 5 Quyết định số 151/2007/QĐ-TTg. Trách nhiệm thuộc lãnh đạo Bộ Y tế, Cục Quản lý dược.
Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cũng có trách nhiệm liên quan đến sai phạm.

Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cũng có trách nhiệm liên quan đến sai phạm.

Về việc thẩm định, cấp phép hoạt động cho Công ty Helix năm 2014, theo Thanh tra Chính phủ, thời hạn xét duyệt cấp giấy phép hoạt động chậm 53 ngày, vi phạm quy định tại khoản 4 Điều 1 Thông tư số 47/2011/TT-BYT; các thành viên tổ chuyên gia không ghi ngày, tháng, năm thẩm định, Trưởng tiểu ban theo dõi việc thực hiện quy chế và Trưởng tiểu ban thẩm định về tài chính không ghi ngày, tháng, năm kết luận hoặc đề nghị; Biên bản thẩm định cũng không ghi ngày, tháng lập và lỗi chính tả ghi địa chỉ của Công ty Helix. Những thiếu sót, vi phạm này thuộc trách nhiệm các thành viên Tổ chuyên gia thẩm định.
Cũng theo kết luận thanh tra, Bộ Y tế ban hành Thông tư số 47/2011/TT-BYT còn bất cập, nội dung chưa đầy đủ: thiếu cơ chế phối hợp giữa các bộ, ngành trong nước và với cơ quan y tế nước ngoài nơi sản xuất, xuất khẩu thuốc; chưa quy định nội dung hồ sơ, hình thức, biện pháp, trình tự, thủ tục và thẩm quyền đánh giá các cơ sở sản xuất thuốc nước ngoài và việc lưu hành thuốc tại nước sở tại; chưa quy định cụ thể các trường hợp phải tiến hành kiểm tra, xác minh cơ sở sản xuất thuốc để Tổ thẩm định có căn cứ đánh giá doanh nghiệp sản xuất thuốc nước ngoài trước khi trình duyệt, cấp giấy phép hoạt động, đây là một trong những thiếu sót, sơ hở trong công tác quản lý dẫn đến tình trạng trong hồ sơ xin cấp phép hoạt động của Công ty Helix có tài liệu bị làm giả và Công ty Helix không tồn tại trên thực tế nhưng không kịp thời phát hiện dẫn đến cấp giấy phép hoạt động về thuốc và nguyên liệu làm thuốc tại Việt Nam cho công ty này. Trách nhiệm này thuộc lãnh đạo Bộ Y tế, Cục Quản lý dược.
Bên cạnh đó, Thanh tra Chính phủ cũng chỉ rõ các sai phạm khác như việc Bộ Y tế ban hành Thông tư số 22/2009/TT-BYT ngày 24/11/2009 sử dụng các thuật ngữ “giấy phép lưu hành”, “rút số đăng ký thuốc” chưa đúng với thuật ngữ sử dụng trong Luật Dược năm 2005.
Đồng thời, trong công tác đấu thầu mua thuốc có một số thiếu sót, vi phạm như: Việc xây dựng kế hoạch đấu thầu mua thuốc có thiếu sót về thủ tục hành chính, thiếu tiêu chí theo quy định, kế hoạch thuốc xây dựng chưa sát với tình hình sử dụng thuốc; Tổ chuyên gia đánh giá hồ sơ dự thầu chưa làm tròn nhiệm vụ được giao trong việc chấm, xét, chọn thầu, thời gian đánh giá hồ sơ dự thầu vượt qui định; Việc ký, thực hiện hợp đồng còn sơ hở, tỷ lệ thực hiện hợp đồng mua thuốc thấp do xác định nhu cầu sử dụng chưa sát, không thống kê và báo cáo được các nhà thầu vi phạm, không thanh lý hợp đồng…
Về nguyên nhân để xảy ra các tồn tại, khuyết điểm trên, Thanh tra Chính phủ kết luận là do Bộ Y tế, Cục Quản lý dược chậm ban hành quy chế, quy trình nội bộ liên quan đến việc thẩm định, xét duyệt, cấp số đăng ký thuốc, cấp phép nhập khẩu thuốc và cấp phép hoạt động về thuốc của doanh nghiệp nước ngoài tại Việt Nam; chưa thường xuyên bồi dưỡng, tập huấn kiến thức pháp luật và nghiệp vụ về hợp pháp hóa lãnh sự phục vụ thẩm định hồ sơ; chưa khắc phục được tình trạng thiếu nhân lực có trình độ chuyên môn phù hợp công việc thẩm định hồ sơ xin cấp số đăng ký thuốc, hồ sơ xin cấp phép nhập khẩu thuốc.
Bên cạnh đó, Bộ Y tế cũng chậm sửa đổi, ban hành mới các quy định về đấu thầu mua thuốc cho phù hợp với tình hình thực tế; thực hiện chưa đầy đủ chức năng quản lý nhà nước về công tác đấu thầu mua thuốc. Bộ Y tế và UBND các địa phương được kiểm tra chưa thực hiện thường xuyên công tác thanh, kiểm tra kết quả thực hiện đấu thầu mua thuốc của các cơ sở y tế để làm cơ sở cho việc phê duyệt kế hoạch đấu thầu năm kế hoạch; phát hiện các thiếu sót, khuyết điểm từ đó có biện pháp chấn chỉnh, ngăn chặn, rút kinh nghiệm.
Thanh tra Chính phủ cũng cho rằng, các cơ sở y tế chậm thống kê tình hình sử dụng thuốc trong kỳ báo cáo; công tác dự báo về cơ cấu bệnh tật, sự biến động thị trường dược… còn hạn chế. Các hội đồng, tổ chuyên gia tổ chức đấu thầu mua thuốc đại đa số là kiêm nhiệm, vừa thiếu về nhân lực lại vừa yếu về năng lực, về kiến thức đấu thầu và không được đào tạo bài bản, chủ yếu dựa vào kinh nghiệm qua các đợt đấu thầu.
Về trách nhiệm để xảy ra các tồn tại, sai phạm trên, theo Thanh tra Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Y tế chịu trách nhiệm với vai trò quản lý nhà nước về lĩnh vực dược, Cục trưởng Cục Quản lý dược chịu trách nhiệm với vai trò là người tham mưu, giúp việc cho Bộ trưởng Bộ Y tế; đã để xảy ra những thiếu sót, vi phạm qua các thời kỳ được nêu tại phần Kết quả kiểm tra, xác minh.
Đồng thời, Hội đồng tư vấn, Tổ thẩm định thuộc Bộ Y tế và cá nhân các chuyên gia thẩm định trực tiếp chịu trách nhiệm về những thiếu sót, vi phạm trong việc thẩm định, xét duyệt cấp số đăng ký đối với 07 thuốc, cấp phép nhập khẩu đối với 3 thuốc và cấp phép hoạt động về thuốc và nguyên liệu làm thuốc tại Việt Nam cho Công ty Helix...
Trên cơ sở kết quả thanh tra, Tổng Thanh tra Chính phủ kiến nghị Thủ tướng Chính phủ kiểm điểm trách nhiệm lãnh đạo Bộ Y tế để xảy ra những tồn tại, vi phạm đã nêu tại kết luận thanh tra này.
Bên cạnh đó, Bộ Y tế chỉ đạo Cục Quản lý dược và Vụ Kế hoạch Tài chính tổ chức kiểm điểm và có biện pháp xử lý đối với tập thể, cá nhân có liên quan để xảy ra những vi phạm trong việc cấp phép nhập khẩu, cấp số đăng ký đối với 10 thuốc, cấp phép hoạt động cho Công ty Helix năm 2014; công tác đấu thầu mua thuốc tại các bệnh viện tuyến Trung ương đã được thanh tra. Đồng thời, Bộ Y tế chỉ đạo kiểm điểm và có biện pháp xử lý đối với tập thể, cá nhân có liên quan đến việc cho phép nhập khẩu 9.300 hộp thuốc H-Capita 500 mg Caplet của Công ty Austin Hồng Kông.
Đáng chú ý, Thanh tra Chính phủ cũng chuyển kết luận thanh tra sang Ủy ban Kiểm tra Trung ương để xem xét, xử lý theo thẩm quyền đối với cán bộ, đảng viên thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý có liên quan đến khuyết điểm, vi phạm nêu tại kết luận này.
Ngoài ra, Thanh tra Chính phủ cũng chuyển kết luận thanh tra đến Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an để có thêm thông tin, tài liệu phục vụ công tác điều tra liên quan việc Công ty Cổ phần VN Pharma nhập khẩu thuốc, bán thuốc H-Capita do Công ty Helix sản xuất và các loại thuốc do Công ty Health 2000 sản xuất, xử lý theo thẩm quyền mà Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an đang tiến hành.
 ANH HIẾU - HẬU LỘC

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Toàn cầu hóa kinh tế: Bóng đen che phủ toàn thế giới


Toàn cầu hóa kinh tế (TCHKT) đã tạo thành bóng đen khổng lồ che phủ thế giới. Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tham gia TCHKT, nhiều học giả phương Tây đã cho rằng TCHKT sẽ khiến Trung Quốc đi theo con đường dân chủ hóa. Tuy nhiên điều này hoàn toàn sai lầm, bởi ĐCSTQ đã lợi dụng TCHKT làm công cụ để xưng bá thế giới. Chính sách thương mại mới của Mỹ hiện nay là tìm cách giảm các tác động tiêu cực của TCHKT đối với Mỹ, đồng thời ngăn chặn chiến lược của ĐCSTQ. 
quốc kỳ Trung Quốc
(Ảnh minh hoạ từ Shutterstock)
TCHKT có sai không?
Lâu nay TCHKT luôn được nhiều người xem là tiêu chí và cảnh giới cao nhất của tiến bộ xã hội loài người. Kể từ khi bùng nổ xung đột thương mại Trung-Mỹ, Tổng thống Mỹ Trump – một người không theo chủ nghĩa toàn cầu hóa – đã chịu vô số chỉ trích từ các giới xuất phát từ quan điểm TCHKT. Dù những chỉ trích biểu đạt khác nhau, nhưng về cơ bản tất cả hy vọng trở lại trạng thái ban đầu TCHKT, theo đó cần từ bỏ áp thuế đối với Trung Quốc vì điều này sẽ ảnh hưởng đến sự ổn định của nền kinh tế toàn cầu. Một bài báo của New York Times vào ngày 16/5 năm nay có tựa “Sự leo thang của chiến tranh thương mại Trung-Mỹ đe dọa nền kinh tế toàn cầu” là ví dụ điển hình cho quan điểm này.
Phải chăng khi một quan điểm được đông đảo người hưởng ứng là đại diện cho quan điểm đúng đắn? Thực tế trái lại, quan điểm này đại diện cho cách nhìn sai lầm đã được hình thành trong nhiều năm qua. Căn nguyên của quan niệm sai lầm này là sự hiểu lầm về những khiếm khuyết tự nhiên của toàn cầu hóa kinh tế và xu hướng phát triển của ĐCSTQ. Thêm nữa, quan niệm sai lầm này đã không chú trọng đến những hệ quả khôn lường của nền kinh tế siêu lớn dưới kiểm soát của chính quyền độc tài tham dự vào TCHKT, cũng không chú trọng đúng mức những tác động tiêu cực của các tập đoàn đa quốc gia khi họ đầu tư ra nước ngoài.
Sau Thế chiến Thứ hai, các nước thế giới thứ ba giành được độc lập, trong đó một số nước, đặc biệt là các nước châu Á, đã vào con đường phát triển kinh tế thần tốc. Quá trình này dần hình thành TCHKT. Ở cấp độ văn hóa, dòng chính là ảnh hưởng của văn minh thương mại và văn hóa phương Tây đối với các nước đang phát triển; nhưng nếu nhìn vào đầu tư và thương mại quốc tế, thì đó là đầu tư và công nghệ của các nước phát triển chuyển sang các nước phù hợp để đầu tư, trong khi các sản phẩm giá rẻ của các nước đang phát triển nhập vào các nước phát triển. Nền kinh tế những nước đang phát triển trở nên thịnh vượng nhờ cưỡi lên chiếc xe TCHKT. Từ quan điểm này, TCHKT có phải là một cấu trúc kinh tế quốc tế có lợi cho cả hai phía là nước đang phát triển và nước đã phát triển không? Nếu không thì sai lầm ở đâu?
Nhìn chung cho đến nay, dường như TCHKT không làm thay đổi ý thức về biên giới quốc gia. Biên giới quốc gia có nghĩa là chính phủ của một nước phải bảo vệ phúc lợi của người dân nước đó thay vì chú trọng đến nhu cầu của người dân bên ngoài biên giới. Mặt khác, cử tri ở các nước dân chủ bỏ phiếu cho chính phủ của họ chứ không phải chính phủ toàn cầu. Một trong những tiêu chí chính trong lựa chọn chính phủ của họ là liệu đảng cầm quyền có khả năng bảo đảm phúc lợi của người dân nước mình hay không, chứ không thể là hy sinh phúc lợi của chính người dân nước mình để thực hiện mục tiêu toàn cầu. Trong vấn đề này đã có điểm mù trong nhận thức của nhiều nhà kinh tế phương Tây, họ thường hiểu toàn cầu hóa kinh tế từ góc độ kinh tế vi mô, chỉ đứng ở lập trường của doanh nghiệp để nhìn vào mặt tốt của TCHKT mà quên nhìn vấn đề từ lập trường của cử tri các nước.
Sai lầm này được thể hiện ở hai khía cạnh.
Thứ nhất, đa số nhà kinh tế học phương Tây cho rằng trong điều kiện thương mại tự do và đầu tư tự do toàn cầu, các công ty sẽ theo đuổi lợi ích tối đa, giúp mang lại sức sống lớn nhất cho nền kinh tế thế giới. Tuy nhiên, TCHKT không chỉ có sự tham gia của doanh giới phương Tây, mà còn có chính phủ độc tài như ĐCSTQ, vậy thì làm thế nào các công ty phương Tây ở Trung Quốc có thể phát huy khả năng dưới thao túng của ĐCSTQ?
Thứ hai, khi doanh giới của nước phát triển đầu tư và chuyển dây chuyền sản xuất vào các nước đang phát triển, quả thực có thể giúp họ giảm chi phí đầu tư và làm tăng lợi nhuận, nhưng điều này cũng đồng thời khiến cơ hội việc làm trong ngành sản xuất tại nước phát triển bị giảm mạnh. Những doanh nghiệp đầu tư ra nước ngoài này kiếm được lợi nhuận lớn nhưng không nhất thiết nộp đủ thuế ở trong nước họ, có khi họ còn tận dụng trung tâm tài chính nước ngoài để trốn thuế. Hiển nhiên công ty chiếm được món hời nhưng người nộp thuế ở nước sở tại phải gánh chịu, cứ tiếp tục như vậy sẽ khiến làm thâm hụt tài chính của chính phủ các nước phát triển ngày càng nặng, buộc họ phải đi vay, khiến người nộp thuế trong tương lai phải trả.
Nền kinh tế siêu lớn chịu sự chi phối của chính quyền độc tài sẽ thao túng TCHKT
Các nhà kinh tế phương Tây không chú trọng đúng mức vấn đề mất cân bằng kinh tế giữa các nước ở tầm vĩ mô như là tác động tiêu cực của TCHKT, đây là một sai lầm khác mà họ mắc phải. Nhưng cho đến nay, TCHKT đã dần chứng minh những hậu quả có thể xảy ra khi một nền kinh tế siêu lớn của chính quyền độc tài thao túng TCHKT.
Nếu một nền kinh tế siêu lớn với lực lượng lao động chiếm 1/6 toàn cầu tham gia TCHKT, nền kinh tế siêu lớn này có thể tạo thành một chuỗi công nghiệp hoàn chỉnh bằng cách thu hút đầu tư và công nghệ từ nhiều quốc gia khác nhau. Sau đó bằng hàng hóa giá rẻ chèn ép giới doanh nghiệp sản xuất của các nước phát triển, qua đó chiếm lĩnh thị trường toàn cầu, hệ quả khiến nền kinh tế toàn cầu phải phụ thuộc vào nền kinh tế của nước này. Ngay cả chỉ đơn thuần nhìn từ góc độ thương mại quốc tế, tình trạng này cũng là không bền vững, bởi vì sẽ gây tình trạng thu hẹp sản xuất và thâm hụt thương mại nghiêm trọng ở nhiều quốc gia, cuối cùng sẽ gây khó khăn cho thanh toán quốc tế và sẽ đến lúc cả nền kinh tế siêu lớn này cũng rơi vào khủng hoảng.
Mặt khác, tại các nước mà từ lâu đã luôn phụ thuộc vào hàng hóa Trung Quốc, hệ thống sản xuất của họ dần tàn lụi, việc nhập khẩu hàng hóa Trung Quốc lại thiếu ngoại tệ, khi đó họ không có nhiều sự lựa chọn ngoài việc tìm kiếm sự trợ giúp của ĐCSTQ và chấp nhận sự thao túng của ĐCSTQ. Về lâu dài, tình trạng này tạo thành cục diện kinh tế chính trị quốc tế mà hai bên cùng thắng hay chỉ một bên thắng? Câu trả lời là rất rõ ràng.
Nhìn xa hơn, chính phủ cai trị nền kinh tế siêu lớn này là ĐCSTQ còn có mục tiêu chiến lược về ý thức hệ, là làm cho “chủ nghĩa xã hội đánh bại chủ nghĩa tư bản”, về mục tiêu chiến lược toàn cầu được hiện thực hóa bằng cách tấn công theo mọi hướng nhắm vào các nền dân chủ mạnh mẽ và quan trọng nhất thế giới để làm suy yếu hệ thống này, không nghi ngờ gì mục tiêu hàng đầu trong kế hoạch này là nước Mỹ. Một trong những phương tiện quan trọng để tấn công và làm suy yếu Mỹ là sử dụng thị trường nội địa của nền kinh tế siêu lớn và năng lực sản xuất tích lũy trong quá trình TCHKT dưới thao túng của chính phủ độc tài, để kìm kẹp nước Mỹ.
Cuộc chiến thương mại Trung – Mỹ lần này chỉ là diễn tập thực chiến lần đầu, chính quyền Bắc Kinh không chỉ cố gắng thuyết phục các công ty Mỹ nhập khẩu hàng hóa Trung Quốc mà còn tìm cách gián tiếp thao túng bầu cử Mỹ bằng các biện pháp chấm dứt hoặc khôi phục nhập khẩu các sản phẩm nông nghiệp của Mỹ.
Hiện tại, Mỹ và Trung Quốc đang ở trong một mô hình quốc tế chưa từng thấy trong lịch sử, đó là cho dù Mỹ phải đối mặt với nhiều vi phạm khác nhau của ĐCSTQ nhưng lại không thể đối phó bằng chiến lược Chiến tranh Lạnh như cách dùng với Liên Xô trước đây. Bởi vì ĐCSTQ đã nhiều năm tham gia vào toàn cầu hóa kinh tế, tạo thành cục diện dựa vào nhau của hai nền kinh tế Trung Quốc và Mỹ, khi xung đột giữa hai bên leo thang thì cả hai đều bị thiệt hại.
WTO và ĐCSTQ: Bên nào bị phụ thuộc hơn?
Các nước phương Tây từng nghĩ rằng khi ĐCSTQ gia nhập WTO thì họ sẽ tự giác tuân thủ tất cả các cam kết ban đầu, đây là một ảo tưởng của các quan chức và chính phủ các nước thuộc WTO. Thậm chí họ còn ảo tưởng rằng sau khi ĐCSTQ tham gia TCHKT sẽ chọn con đường dân chủ hóa. Bây giờ thì tình hình dường như ngược lại, các quy tắc của WTO không chỉ không ràng buộc được ĐCSTQ một cách hiệu quả mà ĐCSTQ còn bắt đầu thành công trong bỡn cợt các quy tắc của WTO.
Đáng chú ý là hầu hết các thành viên của WTO vì lợi ích ngắn hạn của mình mà không muốn đề nghị đàm phán thẳng thắn với ĐCSTQ, hệ quả là WTO đã liên tục nhượng bộ trước các vi phạm của Bắc Kinh. Theo nghĩa này, WTO đã mất khả năng kiềm chế các hành vi vi phạm, cho nên giá trị tồn tại của WTO cũng trở thành một dấu hỏi.
Trước khi Trung Quốc thúc đẩy thị trường hóa kinh tế thì TCHKT đã bắt đầu, nhưng khi đó chưa gặp phải những thách thức lớn, nguyên nhân không chỉ vì về cơ bản các nước tham gia là nước dân chủ tự do, mà còn vì họ không phải là nước lớn, không có dã tâm thách thức các quy tắc quốc tế, cũng không có khả năng thách thức. Sau khi TCHKT có Trung Quốc là một quốc gia hợp tác quan trọng thì mọi thứ đã thay đổi đáng kể.
TCHKT ban đầu là sự hợp tác giữa các doanh nghiệp toàn cầu thuộc các nước tự do, còn WTO đã đặt ra các quy tắc nhằm phục vụ cho thực tế hợp tác kinh tế này. Cần nhấn mạnh rằng TCHKT không phải là hợp tác kinh tế giữa các chính phủ, mà là hợp tác giữa doanh nghiệp của các nước. Điều này rất quan trọng, và nước tham gia vào TCHKT là các nước tự do.
Cái gọi là nước tự do, ngoài việc thực hiện nền kinh tế thị trường thì chính phủ của các nước này không trực tiếp kiểm soát mọi hoạt động kinh tế, cũng như không sử dụng sự kiểm soát của chính phủ để đạt được các mục tiêu toàn cầu của chính phủ; nói cách khác, nhìn chung các nước tự do tham gia TCHKT không dùng TCHKT làm công cụ của chính phủ để xưng bá thế giới. Do đó, khi WTO đặt ra quy tắc chưa bao giờ tính đến vấn đề làm sao ngăn chặn một trong những nước tham gia TCHKT trở thành mối đe dọa cho trật tự chính trị và kinh tế thế giới. Đằng sau viễn cảnh đẹp về toàn cầu hóa kinh tế này còn tiềm ẩn một giấc mơ cũ của phe cánh tả trên khắp thế giới, đó là giấc mơ thế giới đại đồng.
Thật đáng tiếc, chính vì sự ngây thơ của các nền dân chủ lớn trên thế giới, TCHKT cuối cùng sẽ bị nổ tung vì chính “quả mìn” mà bản thân đã gieo rắc. Cái gọi là ngây thơ này bao gồm hai khía cạnh: thứ nhất là cho rằng tất cả các quốc gia thúc đẩy kinh tế thị trường sẽ đi vào con đường tự do và dân chủ; thứ hai là cho rằng sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, thế giới sẽ không còn có khả năng xuất hiện một nước lớn gây đe dọa cho trật tự kinh tế và chính trị thế giới.
Thật vậy, trong kỷ nguyên Chiến tranh Lạnh thì Liên Xô luôn đe dọa hòa bình và trật tự thế giới. Tuy nhiên, Liên Xô đã từ chối nền kinh tế thị trường, do đó các thành viên cùng phe Liên Xô đều tẩy chay giới doanh nghiệp của các nước tự do. Sau khi Liên Xô tan rã, nhiều người phương Tây ngây thơ đã vội ăn mừng và nghĩ rằng sẽ không còn quyền lực độc đoán nào trên thế giới đe dọa hòa bình và trật tự thế giới. Theo quan điểm của họ, nếu Trung Quốc đã thúc đẩy nền kinh tế thị trường thì sớm muộn cũng sẽ trở thành nước tự do, phe mềm mỏng của Mỹ và châu Âu đã bảo vệ quan điểm này.
Sai lầm lớn nhất của họ là không nhận thấy trước khi ĐCSTQ quyết định gia nhập WTO thì ĐCSTQ đã thúc đẩy kinh tế thị trường hóa (tư nhân hóa hoàn toàn các doanh nghiệp nhà nước và từ bỏ nền kinh tế kế hoạch), đã xây dựng một khuôn khổ thể chế cơ bản “chủ nghĩa tư bản Đảng Cộng sản” độc đáo. Thể chế này thông qua TCHKT, không chỉ thu hút các doanh nghiệp, thiết bị và đơn đặt hàng từ nhiều quốc gia, mà còn xây dựng thành “công xưởng thế giới”, đồng thời cũng khiến doanh giới phương Tây bị phụ thuộc vào kinh tế của Trung Quốc.
Mặt khác, dưới một hệ thống như vậy, để bảo toàn quyền lực chính trị và mở rộng sức mạnh, chắc chắn ĐCSTQ phải nỗ lực gây ảnh hưởng và thao túng trật tự kinh tế quốc tế và thách thức “lãnh đạo” Mỹ của thế giới phương Tây, cho nên nó không thể trở thành đối tác thực sự với Mỹ cũng như là đối thủ cạnh tranh lành mạnh theo các quy tắc quốc tế, trái lại sẽ coi Mỹ như “kẻ thù tưởng tượng” về chiến lược, sẽ dùng các thủ đoạn phi bạo lực để liên tục làm suy yếu nước Mỹ, và về khách quan sẽ làm tan rã các quy tắc của WTO.
Ý nghĩa chiến lược của tranh chấp kinh tế và thương mại Mỹ-Trung
Sau khi nhậm chức, Tổng thống Trump bắt đầu dọn dẹp những di sản tiêu cực do những người tiền nhiệm để lại, trong đó vấn đề quan trọng nhất là điều chỉnh lại quan hệ Mỹ-Trung. Sau khi Trung Quốc gia nhập WTO, nền kinh tế ngày càng lớn mạnh hơn, tự cho rằng đã đủ sức mạnh “trỗi dậy” nên bắt đầu thao túng thương mại toàn cầu theo nhu cầu riêng, đánh cắp công nghệ các nước và ngày càng gây hại cho Mỹ, còn WTO thì nhu nhược trước kẻ khổng lồ bất chấp đạo lý.
Nhìn bề ngoài thì xung đột thương mại Mỹ-Trung tương tự như nhiều vụ xung đột thương mại đã xảy ra trên thế giới, nhưng một trong những vấn đề quan trọng ít được chú ý là ĐCSTQ có nhu cầu mạnh mẽ về tuyên truyền tư tưởng dân tộc chủ nghĩa và ý thức hệ. Đối với Mỹ thì thực hiện hai mục tiêu lớn là tước đoạt kinh tế và cân bằng sức mạnh quân sự. Hai mục tiêu này tương hỗ nhau, cố  gắng chiếm lợi thế về kinh tế và khoa học công nghệ để từ đó tập trung nguồn tài lực tăng cường sức mạnh quân sự, tạo áp lực lên Mỹ.
Cách tiếp cận này có một số điểm tương đồng với quan hệ ngoại giao và thương mại của Nhật Bản với Mỹ trước khi Chiến tranh Thái Bình Dương bùng nổ. Do đó Mỹ không thể đơn giản nhìn vào các vấn đề hiện tại từ góc độ kinh tế mà phải chú ý ngăn chặn chiến lược của ĐCSTQ. Mặc dù giới chính khách Mỹ không ai bày tỏ rõ ràng vấn đề này, nhưng tình hình đồng thuận tiềm ẩn đang trở nên rõ ràng hơn.
Có nên thay đổi trật tự kinh tế toàn cầu? Về vấn đề này thì các nước có lập trường khá khác nhau. Đối với Trung Quốc, tốt nhất là hoàn toàn không thay đổi, vì như vậy họ có thể tiếp tục lời to nhờ gây bất công với nước khác. Nhiều nước phát triển vừa và nhỏ khác vừa lo ngại bị thiệt hại từ Trung Quốc, nhưng vẫn muốn tiếp tục chiếm lợi từ Mỹ, vì vậy do dự không muốn thay đổi. Chỉ có nước Mỹ bị lợi dụng quá nhiều mới có động lực để quyết tâm thay đổi trật tự kinh tế toàn cầu. Thực tế cũng chỉ có Mỹ mới có khả năng thay đổi được trật tự kinh tế toàn cầu, vì chỉ có Mỹ có quyền lực lớn hơn Trung Quốc mới có điều kiện làm được.
Hiện nay trước tình trạng ĐCSTQ không giữ lời hứa, WTO chỉ biết giảng giải đạo lý, kiên nhẫn chờ đợi Trung Quốc tự thay đổi; còn Trung Quốc thì chỉ sẵn sàng thay đổi khi thấy có lợi hoặc ít nhất không thiệt hại cho Trung Quốc, họ không thể từ bỏ cách làm gian lận khiến họ mất lợi thế, ví dụ cam kết từ bỏ các vi phạm quyền sở hữu trí tuệ đối với các nước khác. Trong hoàn cảnh này, với tư cách nước chịu nhiều thiệt hại nhiều nhất trong quá trình toàn cầu hóa, nước Mỹ phải tự đứng lên bảo vệ lợi ích của Mỹ, vì các nước khác không mấy quan tâm việc Mỹ thiệt hại ra sao, lợi ích của Mỹ thì chỉ có thể do chính người Mỹ phải tự bảo vệ mình.
Chính sách thương mại mới của Mỹ đã phơi bày diện mạo u tối của TCHKT mà đã bị che giấu bao nhiêu năm, còn WTO thì nhu nhược trước trước ĐCSTQ. Có thể khẳng định TCHKT đã đi qua thời kỳ đỉnh cao, giờ đây đang sa vào cái bẫy của chính nó, thế giới sẽ buộc phải nhận thức lại cấu trúc kinh tế toàn cầu trong tương lai.
Trình Hiểu Nông / Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Có điều gì đó bất thường và không ổn???


 xử lý. BẮT- PHẠT HÀNH CHÍNH- TRỤC XUẤT VỀ TQ.
Có điều gì đó bất thường và không ổn???
Nếu đây là chủ trương của nhà cầm quyền TQ phá VN ngay trên đất Việt thì sẽ như thế nào????
An ninh, quốc phòng, chủ quyền lãnh thổ bị đe dọa???
Việt Nam là quốc gia độc lập, có chủ quyền, chúng ta là CHỦ mà lại để người TQ muốn làm gì thì làm, mà họ toàn làm những điều vi phạm pháp luật VN.
Những hành động ấy của người TQ liệu đến bao giờ mới chấm dứt tại VN??? Cứ BẮT- TRẢ VỀ TQ liệu có ổn không????
Ảnh mạng internet.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2019

CHUYỆN CỤ BÙI BẰNG ĐOÀN




Bài của Ngô Nhật Đăng
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi và trong nhà

Tôi rất thân với cháu ngoại cụ Bùi Bằng Đoàn, anh là kỹ sư học Bách khoa HN những khóa đầu, thời ông Tạ Quang Bửu còn làm bộ trưởng, kiên quyết nhận những sinh viên giỏi không xét đến lý lịch, vì vậy một số con nhà tư sản, trí thức cũ “lọt lưới”.

Tất nhiên là tôi cũng biết mẹ anh, con gái Bùi Công và thường nói chuyện với bà. Anh hay cười khùng khục khi nói vụng với tôi về 2 chị em mà anh gọi là Mẹ lớn và Mẹ nhỏ rằng hai bà vẫn giữ y nguyên lối sống kiểu “tiểu thư con nhà quan” của HN trước 54. Cũng tất nhiên là chỉ dám nói vụng, chứ đứng trước mặt mẹ là vẫn nem nép, sợ một phép.
Cụ Bùi Bằng Đoàn là số hiếm hoi các quan đại thần triều Nguyễn được ông Hồ Chí Minh mời ra “giúp chính phủ”, thời kháng chiến cụ được ông Hồ kính trọng lắm, một điều “Bùi Công” hai điều “Bùi Công”. Nhưng khi Mao nhuộm đỏ Trung Hoa và bắt đầu giúp đỡ đảng cộng sản VN thì mọi chuyện đã khác.
Sau đại hội tháng 2/1951 của đảng CS, ông Hồ Chí Minh thông báo đổi tên thành đảng Lao động và phát động phong trào “Chỉnh huấn” gồm : chỉnh quân, chỉnh phong và chỉnh đảng. Mở màn cuộc đấu tố “chỉnh huấn trí thức”, phát súng đầu tiên là nhằm vào cụ Bùi Bằng Đoàn. Ông Hồ mặc cái áo nâu, không thèm cài nút áo trên và nút dưới, phanh cả ngực và bụng.
Trích bài tường thuật của Hội nghị :
“Cụ Hồ nói :
- Một điểm nữa. Nghe nói các ngành, các cá nhân ôn lại, xét lại những việc mình đã làm trong hồi Pháp thuộc, thấy thằng Pháp xấu xa và làm nhục mình. Đặc biệt anh em thấy việc nó đối đãi, giáo dục mình là nhục nhã hơn. Nhưng thấy thế vẫn chưa triệt để. Thấy nhục là một bước, phải tiến lên bước nữa: THẤY TỘI CỦA MÌNH. Vì Pháp nhồi sọ, mua chuộc nên mình đã đối đãi với nhân dân như thế nào, điều ấy anh em chị em chưa nghĩ tới. Thấy mình nhục đã đành, còn phải thấy tội nữa. Xin lỗi cụ Bùi, (có tiếng cụ Bùi: “Không dám, xin cụ cứ nói”)
Cụ Hồ tiếp :
Ví dụ: Thời trước cụ làm thầy giáo thì không có gì là tham ô, lãng phí của nhân dân, vì dạy bao nhiêu giờ lĩnh bấy nhiêu tiền.
Nay xét lại:
Lúc đó dạy thì dạy gì, đào tạo người thì đào tạo cho ai? Vì “tôn sư trọng đạo”, cụ ở địa vị ông thầy, nên được lớp trí thức trọng cụ, dân cũng trọng cụ. Nhưng ông thầy lúc ấy nói gì? Nói chống Tây thì nó đá đít. Dù muốn hay không, cũng phải nói đế quốc, phong kiến là tốt. Như thế là có thể có tội với nhân dân rồi. Tôi nghe ở đây có đến 4 đời là học trò cụ, như thế là tứ đại nô lệ”.
Hết trích.
Đòn này quá cao thâm, một người như cụ Bùi Bằng Đoàn mà còn bị “đấu tố” thì ai thoát nổi, hơn nữa lại chính đích thân ông Hồ ra tay.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Facebook, Google, Amazon… đã chứng minh cho cả thế giới thấy dầu mỏ không còn là tài nguyên số 1



Facebook, Google, Amazon... đã chứng minh cho cả thế giới thấy dầu mỠ không còn là tài nguyên số 1
Không phải dầu mỏ, Đại chiến thế giới lần thứ 3 có thể sẽ xảy ra vì nguồn tài nguyên mới: đó là thông tin.
Giá dầu hiện nay đã qua thời kỳ hoàng kim do sự bùng nổ của ngành khai thác dầu đá phiến, nhu cầu từ Trung Quốc giảm mạnh còn Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC) thì không chịu cắt giảm thêm sản lượng.
Tuy nhiên, đây không phải là nguyên nhân chính khiến loại vàng đen này mất giá trong mắt các nhà đầu tư. Trên thực tế, sự trỗi dậy của một loại tài nguyên khác mới là yếu tố chính khiến dầu mỏ giảm sức hút, đó là thông tin.
Facebook, Google, Amazon... đã chứng minh cho cả thế giới thấy dầu mỏ không còn là tài nguyên số 1 - Ảnh 1.
Hiện nay, 5 tập đoàn có giá trị vốn hóa lớn nhất trên thị trường là Alphabet (Google), Amazon, Apple, Facebook và Microsoft vẫn đang tăng trưởng với tốc độ chóng mặt. Tổng mức doanh thu của cả 5 công ty này trong vào khoảng 800 tỷ USD/năm, cao hơn cả tổng GDP của cả nền kinh tế Ả Rập Xê Út cộng lại (684 tỷ USD).
Ngày nay, hiếm có người nào có thể sống thiếu công cụ tìm kiếm của Google hay việc tương tác trên Facebook. Trong khi đó, thương mại điện tử giờ trở thành xu thế đe dọa ngành bán lẻ truyền thống.
Dù là những hãng lớn nhưng các công ty công nghệ không áp dụng các phương pháp độc quyền ngớ ngẩn như những tập đoàn dầu mỏ. Người sử dụng được tự do dùng dịch vụ và thậm chí là miễn phí. Bất kỳ công ty nào cũng có thể gia nhập thị trường này miễn là họ đủ mạnh và sáng tạo.
Thú vị hơn, thậm chí nhiều hãng đi sau lại vượt người đi trước bởi những ý tưởng độc đáo cũng như nắm bắt chính xác xu thế của người tiêu dùng.
Dữ liệu giáo vs Dầu mỏ hội
Theo tờ Economist, nếu coi những nhà máy lọc dầu không khác gì một nhà thờ với đầy quyền lực thì những trung tâm dữ liệu cũng chả kém một ngôi đền là bao với những tòa nhà màu xám không có khung cửa số với đống máy móc đồ sộ.
Facebook, Google, Amazon... đã chứng minh cho cả thế giới thấy dầu mỏ không còn là tài nguyên số 1 - Ảnh 2.
Tuy nhiên, cả dữ liệu giáo lẫn dầu mỏ hội đều phải dùng chung 1 thứ: đó là các đường ống. Trong khi khai thác dầu mỏ cần đường ống dẫn dầu, ống khoan... thì dữ liệu giáo cần những đường ống làm mát mảy chủ, đường ống dữ liệu, dây dẫn các loại.
Cả 2 loại tài nguyên này đều được con người khai thác và sử dụng để phục vụ nền kinh tế thế giới. Dầu mỏ dùng cho sản xuất nhựa, xăng xe, các loại thuốc... còn dữ liệu được dùng cho dịch vụ trực tuyến, thương mại điện tử...
Dẫu vậy, có lẽ dầu mỏ hội đã qua thời hoàng kim khi công nghệ dầu đá phiến cũng những ảnh hưởng tiêu cực của môi trường tác động đến con người.
Giờ đây, dữ liệu giáo đang phát triển tương tự như dầu mỏ giáo khi loại tài nguyên này mới bước đầu phát triển và ảnh hưởng đến kinh tế thế giới. Những dòng chảy thông tin tạo nên các cơ sở hạ tầng mới, thương vụ mới, chế độ mới và thậm chí là cả nền kinh tế mới.
Khác với bất kỳ loại tài nguyên nào, dữ liệu thông tin được khai thác, sàng lọc, đánh giá và mua bán theo cách rất khác, qua đó khiến thị trường và luật chơi buộc phải thay đổi để thích nghi với môi trường mới.
Ngày nay, rất nhiều cuộc chiến thương mại diễn ra, thậm chí là xung đột chính trị bùng nổ chỉ vì quyền sở hữu thông tin, số liệu. Nếu nói cuộc tấn công của virus WannaCry mới đây là một cuộc chiến thì rõ ràng các cá nhân, tổ chức, quốc gia phát động trận đánh này đã có đòn phủ đầu khi chiếm quyền sở hữu thông tin và ép nhiều người phải bỏ tiền chuộc.
Số liệu của hãng nghiên cứu IDC cho thấy thế giới sẽ dần trở thành vương quốc của thông tin và dòng số liệu sẽ đạt tới 180 zettabytes (180 và 21 số 0) vào năm 2025. Chúng ta sẽ phải tốn tới 450 triệu năm để có thể truyền tải hết lượng số liệu này qua đường Internet không dây.
Facebook, Google, Amazon... đã chứng minh cho cả thế giới thấy dầu mỏ không còn là tài nguyên số 1 - Ảnh 3.
Thậm chí để đẩy nhanh tốc độ truyền dữ liệu đến máy chủ điện toán đám mây, Amazon đã phải thuê những con tàu chở bộ nhớ với dung lượng 100 petabytes (100 và 15 số 0) vượt biển.
Tất nhiên, những tập đoàn lớn đều nhận ra tiềm năng và tương lai thống trị của dữ liệu giáo. Năm 2016, 3 hãng lớn là Amazon, Alphabet và Microsoft đã đầu tư tới 32 tỷ USD cho nâng cấp dòng dữ liệu, tăng 22% so với năm trước đó.
Chất lượng của những dòng dữ liệu đã không còn nặng về bản quyền như trước. Giờ đây, các tập đoàn khai thác thông tin chủ yếu dựa trên phân tích dòng số liệu thời gian thực, tập hợp thông tin chưa phân loại từ người dùng, mạng xã hội hay những thiết bị công nghệ khác để xây dựng những kho thông tin mà họ cần.
Trong tương lai không xa, khi nhưng cảm biến, thiết bị di động dần trở nên phổ biến, thông tin và số liệu sẽ thay thế dầu mỏ thống trị thế giới và các tập đoàn công nghệ sẽ trở thành những ông lớn ảnh hưởng đến toàn nhân loại.
Kỷ nguyên của thông tin
Chất lượng dòng thông tin ngày nay đang ngày càng được hoàn thiện. Trước đây, Facebook và Google đã dùng những thông tin của người dùng nhằm nâng cao chất lượng quảng cáo và thu lời. Tuy nhiên hiện nay họ đã nhận ra mình có thể sử dụng dòng thông tin này để xây dựng nhiều thứ hơn như những dự án trí thông minh nhân tạo hay các ứng dụng nhận dạng thông minh, hệ thống dịch ngôn ngữ tự động, công nghệ thực tế ảo... Tất cả những thông tin hữu ích này có thể được bán cho các công ty đang phát triển sản phẩm để thu lời.
Dữ liệu giáo đã phát triển từ lâu nhưng trên thực tế chúng mới chỉ bộc lộ tiềm năng thống trị thế giới trong vài năm trở lại đây. Điều thú vị là chính sự tương tác của người dùng đã làm gia tăng sức mạnh cho dữ liệu giáo. Chính việc mọi người tương tác trên mạng xã hội khiến Facebook cải thiện được khả năng định vị quảng cáo cũng như đánh giá được đối tượng khách hàng để nâng cấp. Trong khi đó, ngày càng nhiều người sử dụng công cụ tìm kiếm Google khiến ứng dụng này cải thiện được độ chính xác cao hơn.
Những tập đoàn công nghệ lớn không tìm kiếm những thông tin mới, họ tạo ra thuật toán để học tập thói quen người dùng và tự nâng cấp. Điều này giải thích tại sao những bức ảnh chúng ta tải lên Facebook lại có chế độ tự động gắn tên ngày càng chính xác đến như vậy, còn Google dường như ngày càng hiểu chúng ta cần tìm gì.
Hãy quay sang một công ty khác là Uber, tại sao bạn nghĩ nó đáng giá tới 68 tỷ USD? Đơn giản bởi công ty này sở hữu một lượng lớn số liệu của cả người lái xe lần những người muốn đi xe và điều này mới làm nên giá trị của công ty.
Thế còn Tesla, bạn nghĩ rằng đây chỉ là công ty sản xuất xe điện đơn thuần ư? Tỷ phú Elon Musk không ngốc đến như vậy bởi công ty của ông đã thu thập tới 1,3 tỷ dặm số liệu lái xe và sử dụng chúng cho công nghệ lái tự động. Rõ ràng, người đàn ông nổi tiếng trong giới công nghệ này cũng hiểu được thời hoàng kim của dữ liệu giáo sắp đến.
Giá bao nhiêu cho một đơn vị dữ liệu?
Cũng tương tự như trong thị trường dầu mỏ, những tập đoàn sở hữu số liệu lớn mua lại những công ty nhỏ hơn. Tuy nhiên, nếu dầu thô là loại tài nguyên được giao dịch nhiều nhất thế giới dựa trên giá trị thì ngược lại số liệu thô lại ít được dùng để buôn bán rộng rãi công khai trên một sàn giao dịch chính thức.
Facebook, Google, Amazon... đã chứng minh cho cả thế giới thấy dầu mỏ không còn là tài nguyên số 1 - Ảnh 4.
Hầu hết các công ty công nghệ ngày nay thích sử dụng dữ liệu cho riêng họ hơn là mua bán công khai trên thị trường. Họ có thể đăng ký mua báo cáo đã tổng hợp chứ hiếm khi mua những gói số liệu thô. Nguyên nhân đầu tiên cho cách làm này là chúng đem lại lợi nhuận nhiều hơn.
Tuy nhiên, nếu muốn công khai buôn bán dữ liệu thì thị trường cũng khó định giá bởi nhu cầu và phân loại số liệu rất khác nhau. Điều này hoàn toàn khác biệt so với dầu mỏ khi nhà đầu tư có thể định giá dễ dàng mỗi thùng dầu dù phân loại chúng theo xuất xứ hoặc vị trí khai thác.
Hiện nay, nhiều chuyên gia đã cố gắng tìm hiểu và phân tích thị trường mua bán dữ liệu với khái niệm “Infonomic”. Ví dụ như năm 2015, hãng cá độ Caesars Entertainment nộp đơn phá sản và chính dữ liệu của hơn 45 triệu khách hàng là khối tài sản lớn nhất của hãng được bán đi với giá 1 tỷ USD.
Cũng vào năm 2015, IBM mua lại Weather Company với giá 2 tỷ USD để có thể tiếp cận khối dữ liệu khổng lồ về thời tiết của hãng này.
Bên cạnh đó, thông tin có thể được sao chép và sử dụng ngoài mục địch mua bán ban đầu và điều này càng làm khó cho những người muốn định giá số liệu hay thành lập một sàn giao dịch cho chúng.
Trên thực tế, những dòng số liệu miễn phí không hoàn toàn tốt. Các công ty công nghệ hiện nay phụ thuộc quá nhiều vào dòng dữ liệu miễn phí và quên mất rằng chỉ khi số liệu được định giá và trả tiền, những thông tin hữu ích mới được xây dựng.
Tương tự như trên thị trường dầu mỏ, chỉ khi các công ty đồng ý trả tiền cho các sản phẩm sau dầu mỏ thì những nhà máy lọc dầu mới có lợi nhuận hoạt động, bằng không thế giới sẽ chỉ có dầu thô và không dùng được trong nhiều ngành.
Facebook, Google, Amazon... đã chứng minh cho cả thế giới thấy dầu mỏ không còn là tài nguyên số 1 - Ảnh 5.
Chiến tranh thế giới thứ 3 sẽ nổ ra vì dữ liệu giáo?
Năm 1911, Tòa án Mỹ đã ra quyết định chia tách hãng lọc dầu Standard Oil hiện đang kiểm soát 90% thị trường trong nước nhằm chống độc quyền.
Hiện nay, với sự vươn mình mạnh mẽ của dữ liệu và công nghệ, nhiều nước trên thế giới cũng đang dè chừng trước các hợp đồng mua bán sáp nhập khủng. Thương vụ Facebook sáp nhập với WhatsApp đã thu hút sự chú ý của dư luận Châu Âu dù vẫn được thông qua. Nhiều người lo ngại sự mở rộng của Facebook sẽ đe dọa đến khả năng phát triển của các hãng công nghệ mới sau này.
Năm 2018, Liên minh Châu Âu (EU) đã ban hành luật bảo vệ thông tin chung (GDPR) bắt đầu có hiệu lực từ tháng 5/2018, qua đó buộc các nhà cung cấp dịch vụ công nghệ cho phép khách hàng cung cấp thông tin dễ hơn cho đối thủ nếu họ muốn. Nói cách khác thông tin người dùng của hãng Apple sẽ phải cung cấp cho Microsoft nếu khách hàng chấp nhận điều đó.
Ngoài ra, các nhà hoạch định chính sách Châu Âu cũng khá lo ngại về vấn đề phân phối thông tin. Giờ đây khi dữ liệu của khách hàng tương đương với lợi nhuận của nhiều công ty thì việc để lộ thông tin ngoài ý muốn là điều không thế chấp nhận tại Châu Âu. Bởi vậy bộ luật GDPR cũng siết chặt quản lý cách sử dụng thông tin cá nhân khách hàng của công ty. Mức phạt cho việc làm rò rỉ số liệu hoặc sử dụng sai mục đích có thể lên tới 4% tổng doanh thu toàn cầu của hãng đó.
Thêm vào đó, việc mất cân bằng phân phối dữ liệu đang diễn ra nghiêm trọng trên thế giới khi Mỹ có quá nhiều tập đoàn kiểm soát nguồn tài nguyên này, từ Facebook, Google cho đến Amazon. Trong khi đó, Trung Quốc cũng đang vươn lên với Alibaba nhưng nước này vẫn đòi hỏi các tập đoàn công nghệ phải chia sẻ loại tài nguyên này bằng cách đặt máy chủ hoặc kho dữ liệu trên đất nước họ.
Với vị thế ngày càng tăng của dòng thông tin, xung đột về lợi ích tài nguyên số liệu trong tương lai sẽ ngày càng căng thẳng và những cuộc chiến trong các thập niên tới có thể sẽ không xoay xung quanh dầu mỏ mà nhắm vào việc ai có quyền thu thập dữ liệu.
Vậy phải chăng Đại chiến thế giới lần thứ 3 sẽ xảy ra vì một cuộc cạnh tranh tài nguyên thông tin?
Facebook, Google, Amazon... đã chứng minh cho cả thế giới thấy dầu mỏ không còn là tài nguyên số 1 - Ảnh 6.

Theo AB / Nhịp Sống Kinh Tế
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tấn công Saudi Arabi, Houthi đẩy Iran vào cửa tử lộ



 Việc Houthi của Yemen dùng UAV tấn công hai nhà máy sản xuất dầu lớn nhất thế giới của tập đoàn Aramco ở Abqaiq và Khurais, đông bắc Saudi Arabia buộc nước này phải ngừng chuỗi cung cấp dầu thô và khí đốt lên tới 5,7 triệu thùng/ngày của Aramco, tương đương 50% tổng sản lượng của Saudi Arabia và gây sụt giảm 5% lượng cung dầu mỏ toàn cầu đã vô tình đẩy Iran vào cửa tử. [image: BM] Cũng như khủng bố Taliban ở Afghanistan đã đánh bom khủng bố giết 12 mạng người trong đó có 1 binh sĩ Mỹ trước khi khi diễn ra cuộc hòa đàm với tổng thống Donald Trump tại trại David .. »

Phần nhận xét hiển thị trên trang

HOAN HÔ CHỦ TỊCH UỶ BAN NHÂN DÂN TỈNH PHÚ YÊN - PHẠM ĐẠI DƯƠNG.



Võ Văn Dũng 

Đọc lá thư mừng ngày khai giảng của CT tỉnh Phú Yên chúng ta thấy được những lời chúc kèm lời khuyên quá hay, quá chân thật, ông ấy luôn nhắc các em học sinh phải tăng cường đọc sách, đặc biệt hết sức chú trọng học tiếng Anh, trong lá thư tuy ngắn ngủi nhưng ông ấy nhắc đi, nhắc lại tầm quan trọng của tiếng Anh. Khác với những gì mà Bộ chính trị và 500 đại biểu quốc hội đã làm, đó là không chọn tiếng Anh làm ngôn ngữ thứ 2 cho Việt Nam.
Có lẽ ông Dương là 1 trong những số số ít ĐBQH đã ủng hộ chọn tiếng Anh làm ngôn ngữ thứ 2 cho giáo dục Việt Nam. Là một lãnh đạo thực tâm vì nền giáo dục của đất nước, ông hiểu tầm quan trọng của tiếng Anh như thế nào đến hội nhập quốc tế.
Là lãnh đạo ít nhất phải có chính kiến và nhận thức rõ ràng, nhưng đáng tiếc trong hàng ngàn lãnh đạo hiện nay của đất nước còn quá ít, thậm chí quá hiếm hoi những người có trình độ hiểu biết như ông Dương, nhưng chí ít cũng còn loé lên tia hy vọng cho giáo dục đất nước khi có những lãnh đạo có tầm hiểu biết như ông Phạm Đại Dương.

Phần nhận xét hiển thị trên trang