Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Vui hay buồn với việc “Cuba bỏ CNCS”?



Hà Hiển
Tui thấy trên mạng có nhiều người hí hửng, có kẻ lại buồn vì nghe đâu đó bảo Cuba “bỏ CNCS” rồi.
Vậy nên xin có mấy lời như sau:
Trước khi nói đến “bỏ” một thứ gì đó thì phải có nó đã. Ví dụ bạn bảo “tao bỏ vợ rồi” thì điều ấy có nghĩa là trước đây bạn đã phải có vợ rồi. Cuba đã có CNCS đâu mà nói chuyện bỏ hay không bỏ. Mà đã không có cái ấy thì nói bỏ hay không bỏ là vô nghĩa.
Nhưng có điều này thì không thay đổi, đó là cũng như Việt Nam, “nước bạn” vẫn có “Đảng Cộng sản Cuba” được quy định trong Hiến pháp là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Nghĩa là Cuba vẫn là một xã hội toàn trị, không có gì thay đổi.
Nhiều người giàu trí… tưởng bở bảo Việt Nam nên lấy Cuba làm gương là họ đã bỏ CNCS rùi. Ô hô, như đã nói ở trên thì cả Cuba và Việt Nam đã có cái ấy đâu mà bỏ. Nhưng nếu thực chất chỉ là không nhắc nhiều đến nó nữa thì chính là Cuba đang bắt chước Việt Nam đấy chứ !
Việt Nam cũng rứa, có còn ai nhắc đến CNCS nữa đâu mà chỉ nhắc đến kinh tế thị trường, dù có tí đuôi định hướng… CNXH thì cũng chỉ là cái danh thôi. Nhưng ĐCSVN vẫn được đảm bảo là lực lượng lãnh đạo tuyệt đối và duy nhất trong Hiến pháp đấy thôi, nghĩa là vẫn đảm bảo để có một xã hội toàn trị
Vì thế tui khuyên những ai đang vui thì nên… buồn trở lại, còn những kẻ đang buồn thì hãy cứ vui đi. Vì tất cả vẫn còn nguyên như cũ 🙂
Từ lâu rồi thế giới người ta không còn quan tâm phân biệt giữa một thứ có thật là xã hội tư bản với một thứ không có thật là xã hội cộng sản hay XHCN nữa.
Có chăng thì người ta phân biệt giữa những cái đều đang có thật, ví dụ như phân biệt giữa thể chế toàn trị và thể chế dân chủ, hoặc phân biệt giữa xã hội tư bản hoang dã và xã hội tư bản văn minh mà thôi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CẢNH CÁO HAI TƯỚNG QUÂN CHỦNG KHÔNG QUÂN


Trung tướng Nguyễn Văn Thanh. Ảnh: HVPKKQ

Nguyên Chính ủy Quân chủng 
Phòng không Không quân bị cảnh cáo

VNE
Thứ sáu, 27/7/2018, 16:33 (GMT+7)

Cơ quan kiểm tra cảnh cáo Trung tướng Nguyễn Văn Thanh, đề nghị Ban bí thư kỷ luật Thượng tướng Phương Minh Hòa.

Hai tướng quân đội bị đề nghị xem xét kỷ luật

Theo thông cáo kỳ họp thứ 28 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương (từ ngày 24 đến 26/7), cơ quan này đã xem xét, thi hành kỷ luật Ban thường vụ Đảng ủy Quân chủng Phòng không Không quân (Bộ Quốc phòng) và cá nhân liên quan đối với các vi phạm được kết luận tại kỳ họp trước đó.


Cụ thể, Ủy ban Kiểm tra Trung ương quyết định cảnh cáo đối với Trung tướng Nguyễn Văn Thanh - nguyên Bí thư Đảng ủy, nguyên Chính ủy Quân chủng Phòng không Không quân.Cơ quan kiểm tra cũng đề nghị Ban bí thư xem xét, kỷ luật theo thẩm quyền đối với Thượng tướng Phương Minh Hòa - nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân VN, nguyên Phó bí thư Đảng ủy, nguyên Tư lệnh Quân chủng Phòng không Không quân.

Cùng với đó, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề nghị Ban Thường vụ Quân ủy Trung ương thi hành kỷ luật theo thẩm quyền đối với Ban Thường vụ Đảng ủy Quân chủng Phòng không Không quân nhiệm kỳ 2010-2015.
.
Thượng tướng Phương Minh Hòa. Ảnh: QK2

Tại kỳ họp thứ 27 vào cuối tháng 6, Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận Ban thường vụ Đảng ủy Quân chủng Phòng không Không quân vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ và quy chế làm việc; buông lỏng lãnh đạo, quản lý, thiếu kiểm tra, giám sát, để xảy ra nhiều vi phạm, khuyết điểm trong quản lý, sử dụng đất quy hoạch cho mục đích quốc phòng (chưa sử dụng ngay cho nhiệm vụ quốc phòng) vào mục đích kinh tế, liên doanh, liên kết và thực hiện các dự án nhà ở cho quân nhân.

Thượng tướng Phương Minh Hòa chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm của Ban Thường vụ Đảng ủy nhiệm kỳ 2010-2015; trực tiếp ký một số văn bản sử dụng đất vào mục đích kinh tế, liên doanh, liên kết không đúng quy định.

Trung tướng Nguyễn Văn Thanh chịu trách nhiệm người đứng đầu về những vi phạm, khuyết điểm của Ban Thường vụ Đảng ủy nhiệm kỳ 2010-2015; chịu trách nhiệm trong việc xét duyệt danh sách hưởng chính sách nhà ở, đất ở của quân đội, trong đó có một số trường hợp không đúng đối tượng theo quy định.

Những vi phạm của tổ chức, cá nhân trên được cho là nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng và quân đội.

Ban Thời sự

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung quốc xây 9 nhà đốt xác cho nửa triệu tù nhân. Tác giả của cuốn Lò mổ kinh hãi nói „Chúng tôi đã thất bại“ - Phần 1


"Khi bạn trở thành nhân chứng cho một thảm họa trong lĩnh vực quyền con người thì nó kinh khủng lắm. Nó làm cuộc sống của tôi thay đổi" Ethan Gutmann, nhà báo điều tra nổi tiếng thế giới cho biết. Trong một bài phỏng vấn lớn với iRozhlas.cz, người đã lật ra cho thế giới thấy sự thật về việc người Trung quốc giết người để mổ cướp nội tạng, đã thú nhận nỗi kinh hoàng rằng ông và đồng nghiệp của mình đã thất bại. Bởi vì các tin dữ đến từ Tân cương, nơi chính quyền Trung quốc hiện giam giữ hàng trăm ngàn người. Chỉ còn những điều tự thắc mắc: liệu họ có bị trừng phạt gì không một khi giết sạch những người Duy Ngô Nhĩ?

Giang Trạch Dân, được coi là tội phạm trong việc cướp nội tạng

Khoảng đầu thiên niên kỷ Ethan Gutmann sống tại Bắc kinh – chính giữa trung tâm của mọi sự kiện, mọi mối quan hệ của mình, như chính ông nói, cái gì sột soạt xó nào ông cũng biết tức thì. Đó là một khoái cảm dễ nghiện. Dẫu vậy ông đã gạt sang một bên mạng lưới quan hệ mà công phu lắm ông mới xây dựng được, để đổi lại là những người tị nạn Trung quốc, những kẻ đã bỏ chạy khỏi đất nước vì lo sợ cho mạng sống của mình. Bởi Gutmann chính là một trong những nhà điều tra, những người đã thu thập cho thế giới các bằng chứng về việc Trung quốc đã giết hại hàng loạt các tù nhân lương tâm và dùng bạo lực để cướp đi các nội tạng của họ.


Đó là kết luận đã được biết đến của cuộc điều tra Vụ thu hoạch đẫm máu (Bloody Haverst, 2006) của luật sư David Matas và cựu Bộ trưởng Bộ ngoại giao của Canada là David Kilgour; cuốn sách dày hàng trăm trang của Gutmann Lò mổ: các vụ giết người hàng loạt, mổ cướp nội tạng và cách thức của Trung quốc để giải quyết vấn đề tù nhân lương tâm (The Slaughter: Mass killings, Organs haversting, and China's Secret Solution to its Dissident Problem, 2015), hay là xuất bản mới nhất của Vụ thu hoạch đẫm máu (Matas, Gutmann, Kilgour) năm 2016, theo đó Trung quốc có khoảng 100 ngàn vụ cấy nội tạng hàng năm.

Bạn sẽ ngạc nhiên với việc ông Gutmann không còn được đón tiếp tại Trung quốc? Có lẽ cũng chỉ bởi vì một đề tài kém dễ chịu là quá ít ỏi đối với Bắc Kinh. Đã từ 2004 ông đã có một cuốn sách đầu tay mang tên Đánh mất nước Trung Hoa mới: câu chuyện kinh doanh, khát vọng và sự phản bội của Mỹ (Losing the New China: Story of American Commerce, Desire and Betrayal), trong cuốn sách này, ông lần mò theo sự cộng tác giữa giới doanh nghiệp phương Tây với đảng cộng sản Trung quốc và sự cộng tác này trong lĩnh vực công nghệ, ví dụ như Cisco, đã mang lại cho Trung quốc một phương tiện như thế nào để kiểm soát người dân một cách toàn diện.
Ông tới Trung quốc lần cuối cùng đã lâu chưa? 


Cũng vài năm rồi. Tôi đi khỏi đó vào năm 2002, khi tôi nghiên cứu cho cuốn sách đầu tiên của mình. Khi đó cuốn sách bị coi là nhiều tranh cãi, nhưng ngày nay thì cuốn sách viết về những điều đã biết từ lâu: việc theo dõi người dân tại Trung quốc và cả về việc các công ty phương Tây đã hỗ trợ cho Trung quốc đến mức nào, trước hết là Cisco, Yahoo, ở một mức độ nào đó cả Microsoft và các công ty khác. Đối với tôi, cuốn sách này trên thực tế đã đóng lại cánh cửa vào Trung quốc, tôi đã trở thành người khách không mời. Nhưng đó không phải là lý do duy nhất.

Để tôi kể cho chị nghe một câu chuyện. Khi chúng tôi bắt đầu điều tra việc mổ cướp nội tạng, trước cả bản Vụ thu hoạch đẫm máu của Kilgour và Matas được đăng trên Đại kỷ nguyên, rằng Tô gia đồn (bệnh viện ở thành phố Thẩm dương thuộc tỉnh Liêu Ninh) trên thực tế là một trại tập trung và nơi tín đồ Pháp luân công bị giết hại để lấy đi nội tạng. Bà Wang Wen I, một phụ nữ rất nổi tiếng mà có lẽ chị còn nhớ trong bức hình chụp trên khuôn viên Nhà Trắng (nữ bác sĩ, nhà báo Trung quốc sống tại Hoa kỳ đã lâu. Sự phản đối của bà trong tháng 4/2006 đã phá vỡ cuộc họp báo của George W. Bush và Hồ Cẩm Đào trong chuyến đi thăm Washington của ông này).

Bà Wang gọi điện cho tôi: tôi có nhân chứng tại Trung quốc, và đêm nay tôi sẽ nói chuyện với người này. Ông có muốn có mặt cùng tôi? Tôi trả lời: Bà muốn nói chuyện một cách thân tín với ai đó ở Trung quốc như thế nào đây? (Tức là không bị nghe lén) Không thể có chuyện đó! Nhưng bà ấy trả lời: Không phải thế, được mà, chúng tôi những người luyện Pháp Luân Công có cách đặc biệt

Ông tin bà ấy?

Tôi tin rằng các kênh liên lạc ấy được đảm bảo rất tốt. Nhưng liệu có đủ? Nhân chứng ở đầu bên kia điện thoại là một người đàn ông từ một bệnh viện ở Quảng châu, người đã cung cấp cho chúng tôi những thông tin mang tính nguyên tắc không chỉ về việc mổ cướp lấy nội tạng, mà cả về việc bệnh viện cụ thể này đóng một vai trò lớn đến như thế nào trong chủ đề này. Chúng tôi chia tay, chúc nhau một buổi tối tốt lành - và sau đó, người đàn ông này biến đi không để lại dấu vết. Ông ta có vợ và con nhỏ. Và bỗng nhiên biến khỏi mặt đất. Vĩnh viễn.

Và tôi bỗng nhận thức được: các phóng viên thì yêu thích các bi kịch, các camera được dấu kín, các băng ghi âm ngầm. Nhưng thực tế là khi mà họ làm những việc này ở Trung quốc thì chính vì họ mà người dân bị giết hại. Và bất kể họ thực hiện dưới danh nghĩa một vấn đề nghiêm trọng đến nhường nào - và việc mổ cướp nội tạng là một vấn đề rất lớn, lớn hơn so với mạng sống của một con người - chị hãy nói đi, rằng lương tâm của chị có thể gánh nhận được điều này. Bởi vì tôi thì không.

Đã hàng năm trời nay người ta chạy đi khỏi Trunng quốc, và không chỉ những người luyện Pháp Luân Công. Trong số họ có cả cựu đảng viên đảng cộng sản. Người của an ninh. Bác sĩ. Và phần lớn đều muốn kể câu chuyện của mình. Anh kiên nhẫn được với họ, họ sẽ đáp lại cho anh bằng sự thật. Khi tôi còn sống tại Trung quốc, ở xó xỉnh nào có gì sột soạt là tôi cũng biết, tin tức cứ cuồn cuộn các ngả phố phường, tôi cảm nhận thấy điều đó ở khắp xung quanh - và đó là điều làm người ta mê mẩn. Nhưng đó không phải là cách thức duy nhất để tiến hành điều tra. Ngược lại điều đó có lẽ sẽ làm phân tán.

Một con số khổng lồ

Lò mổ - cuốn sách ngày nay đã trở nên nổi tiếng, viết về điều tra của ông, hay nói đúng hơn đã viết về phần đầu của cuộc điều tra. Cuốn sách mở đầu bằng chương Quy trình Tân cương. Đó là vào năm 1997, khi chính quyền Trung quốc tại Khu tự trị Duy Ngô Nhĩ, Tân cương làm thí điểm với việc mổ cướp nội tạng của các tù nhân Duy Ngô Nhĩ. Ngày nay, sau 20 năm, Tân cương là khu vực gần như không thể tiếp cận, lực lượng an ninh và camera đan xen - và cũng từ đây, các nhân chứng về việc lấy mẫu DNA đang xuất hiện. Điều này có làm ông lo ngại?

Việc lấy mẫu DNA bắt đầu diễn ra cách đây một năm, cụ thể là vào lúc nào thì chúng tôi không biết. Có vẻ như nó tự nhiên xuất hiện ở đâu đó, nhưng sự thật không phải như vậy, bởi vì sự việc cũng xảy ra hệt như vậy với những người luyện Pháp Luân Công cách đây 7-8 năm. Cảnh sát đến đập cửa nhà họ - hay là phá luôn cửa - và không những lấy mẫu DNA, họ còn lấy luôn cả mẫu máu. Và đây là điều mấu chốt. Từ DNA người ta có thể xác định mức độ thích hợp của mô, tuy nhiên cần thêm một bộ các phép thử đặc thù và chúng tôi hiện không biết, người ta dùng bộ thử cụ thể nào. Nhưng với các mẫu máu thì nó rõ ràng.

Biểu tình phản đối cướp nội tạn

Tôi có nói chuyện với các chuyên viên điều tra của Human Rights Warch khi bản tin về việc lấy mẫu máu tại Tân cương được công bố, và họ tin rằng đây là một biện pháp để theo dõi. Tôi không cho rằng các chuyên viên này nhầm, đằng nào thì việc lấy mẫu máu này có thể là một công cụ dọa dẫm khéo léo để đối phó với chủ nghĩa khủng bố. Có điều chính quyền Trung quốc lại khẳng định rằng họ lo lắng cho sức khỏe của người Duy Ngô Nhĩ. Chẳng lẽ lại có thể tin được điều đó sao? Khi mà tất cả mấy triệu người Duy Ngô Nhĩ, cả đàn ông, đàn bà và con nít đều bị lấy mẫu DNA và máu? Tôi thì cho rằng họ làm phép thử độ thích hợp của mô. Bước chuẩn bị tối thiểu để cướp lấy nội tạng, và trong phạm vi đại trà.

Trong thời gian cuối đây các tin tức khác viết về hàng trăm ngàn người Duy Ngô Nhĩ bị giam trong "trại cải tạo" mọc lên đầy khắp vùng Tân cương. Ông có thấy gì liên quan? 

Vâng, đó là sự việc xảy ra trong mấy tháng cuối đây - và là khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi - và liên qua tới khoảng nửa triệu người Duy Ngô Nhĩ, có thể đến một triệu người, chủ yếu là đàn ông trong các trại tập trung. Đó là con số ước đoán, cũng giống như chúng ta ước đoán số người luyện Pháp Luân Công, nhưng lần này ước đoán còn dựa trên các số liệu nghiêm túc. Bởi vì cơ quan an ninh của Trung quốc đơn giản là không kiềm chế được và đã công khai số dân Duy Ngô Nhĩ bị tập trung, trong từng thành phố, trong từng quận huyện. Tại Chotan là 40%, tại Kasgar 10%, và vv.. . và nếu tính tổng cộng tất cả bạn sẽ rất nhanh chóng đạt đến con số hơn nửa triệu. Dĩ nhiên bạn phải tính đến việc các nhân viên thường phóng đại các con số như vẫn hay xảy ra tại Trung quốc. Nhưng dẫu sao thì đó là một con số rất lớn.

Chúng tôi cũng biết là các gia đình người Duy Ngô Nhĩ phải sống chung cùng những người Hán (người Hoa gọi theo tên dân tộc), trong một số trường hợp người Hán còn thay thế người đàn ông trong gia đình. Chúng tôi cũng có thông tin về việc phụ nữ Duy Ngô Nhĩ buộc phải lấy chồng người Hán. Tuy nhiên, mới đây còn xuất hiện một điều nữa, mà quả thật làm chúng tôi lo ngại. Đây là thông tin hoàn toàn mới. Một đồng nghiệp của tôi từ Đài Châu Á tự do vừa gọi điện cho tôi. Cô ấy một nhà báo tuyệt vời, một tín đồ Hồi giáo và hầu như toàn bộ gia đình cô ấy đã bị bỏ tù chỉ vì công việc của cô trên tư cách là người phóng viên. Cô ấy thông báo, ở Tân cương người ta đang xây 9 lò đốt xác lớn.

Cái gì cơ?!

Chúng ta đang ngồi giữa Praha, nhưng tôi dám cá rằng, chẳng cần phải đi thật xa mới gặp được một lò đốt xác. Đây không phải là holocaust, ở đây người ta không ném xác người vào lò hàng loạt. Ở đây không có mùi gì, lò thiêu ngày nay hiện đại, và đó gần như là chốn của đức tin: anh đến đây để chia tay với người mình yêu quí. Và nếu như có ai đó canh gác, thì chỉ là một người lính ban sáng, một người buổi chiều và một người ban đêm.

Vậy chị hãy giải thích cho tôi, tại sao người ta tìm 50 người lính gác cho một trong những lò thiêu mà vừa được xây xong gần Urumchi? Thêm nữa, người ta trả 8000 nhân dân tệ mỗi tháng. Đó không phải là mức lương cao, nhưng chắc chắn không phải là vô ích.

Trong chương đầu của cuốn Lò mổ mà chị đã nhắc tới, tôi đã mô tả rằng khi họ bắt đầu mổ cướp nội tạng của người Duy Ngô Nhĩ tại Guldgi, họ đã cho lính gác bao vây các nghĩa trang. Những người lính này có nhiệm vụ canh gác để gia đình của những người quá cố không thể xem được xác chết vốn được bọc kín và gửi đến tang lễ - và chôn ngay lập tức.
Tôi là kẻ giết người! Tôi là kẻ sát nhân!

Ông có lo ngại rằng lịch sử sẽ lặp lại?

Chuyện này còn tồi tệ hơn là chuyện lặp lại một quãng lịch sử. Bởi vì lần trước sự việc xảy ra trong một khuôn khổ nhỏ: chỉ khoảng chưa đến 50 người Duy Ngô Nhĩ bị lấy nội tạng, chứ không như những người theo Pháp Luân Công mà chúng ta nói đến hàng trăm ngàn nạn nhân, và vẫn còn tiếp tục xuất hiện các nạn nhân khác, mặc dù chúng ta không biết con số chính xác. Thế nhưng ngày nay đó cũng là con số hàng trăm ngàn người Duy Ngô Nhĩ, hàng trăm ngàn người trong tù. Tại Tân cương, điểm xuất phát trong sáng kiến Một vành đai, Một con đường. Tại Tân cương, mà chính quyền Trung quốc coi là kho bạc của tất cả các nguồn năng lượng của Trung quốc trong thế kỷ mới.
Chị biết không, là nhân chứng cho một thảm họa trong lĩnh vực nhân quyền như trong trường hợp Pháp Luân Công, nó kinh khủng vô cùng. Nó thay đổi cả cuộc sống của tôi - khi tôi nhận ra rằng đó không phải là tưởng tượng, hay chỉ là tin cảnh báo, mà là sự thật đang diễn ra, là sự thật. Và nó lại xảy ra lần thứ hai... (ông im lặng)... Chúng tôi đã thất bại.

Mặc dù chúng tôi đã thắng trong cuộc tranh luận (ông cười cay đắng). Nghị viện Hoa kỳ đánh giá cao bản tin "xác tín và đầy nỗ lực" của chúng tôi về các tù nhân lương tâm bị cắt đi nội tạng ở Trung quốc. Tất cả những người như David Matas, David Kilgour, Matt Robertson, và rất nhiều các nhà nghiên cứu khác cũng chính từ Trung quốc, tất cả chúng tôi đã thực hiện được một lượng công việc rất lớn, đã phát hiện ra chuyện gì đã diễn ra, và đưa ra các chứng cứ. Đó là một đòn chí mạng cho sự quảng bá cho chính mình của Trung quốc, họ hứa hẹn sẽ sửa đổi. Tất cả các dạ tiệc cho bác sĩ và các khuôn mặt từ nước ngoài... Bất chấp tất cả các hứa hẹn đó, không có một thay đổi nào, mà ngược lại, họ lại thở phào, lần thứ hai, và tôi cho rằng đây là điều đáng phải đặc biệt lưu ý và nó minh chứng về... Mà đây nhiều phần có lẽ là một câu hỏi cho chị, bởi vì chị đã sống tại Trung Quốc muộn hơn tôi một chút: một cách chính xác, ở đấy suy nghĩ của con người ta được định dạng như thế nào?

Đã đăng ở Séc và Balan (đàn chim Việt), Còn 1 kỳ

Nguồn: https://www.irozhlas.cz/zpravy-svet/rozhovor-ethan-gutmann-jatka-cina-odebirani-organu-falun-gong-ujgurove-zprava_1806221100_hm

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHẾT CƯỜI VỀ CHUYỆN THẦY LƯƠNG



Hà Giang: Khám nhà ông Vũ Trọng Lương
Tôi bắt đầu được học tiếng Anh từ khi vào lớp 10, và thầy Lương là thầy giáo dạy tiếng Anh đầu tiên của tôi. Thầy Lương tốt nghiệp sư phạm khoa tiếng Pháp, do có người quen trong ban giám hiệu nên thầy được nhận về trường tôi. Nhưng trường tôi khi đó không có môn tiếng Pháp, chỉ có Anh và Nga, mà Anh thì biên chế hết rồi, không chen vào được nữa, nên thầy đành học cấp tốc một khóa tiếng Nga rồi vào trường làm giáo viên dạy Nga. Thật may cho thầy Lương là vài năm sau, một bà giáo viên tiếng Anh của trường tôi bị đi tù, nên thừa ra một suất biên chế tiếng Anh, thế là thầy Lương lại học cấp tốc một khóa tiếng Anh để chuyển sang làm giáo viên Anh. Thành ra, thầy Lương nói tiếng Anh nghe rất giống tiếng Nga, còn nói tiếng Nga thì lại như là tiếng Pháp…

Bảng điểm sau khi chấm lại của các "nhân tài" Hà Giang: Cột bên trái là điểm công bố, cột bên phải là điểm sau khi thanh tra, rà soát lại.
Có lẽ vì thế mà hôm đầu tiên học từ mới, thầy không đọc mà viết phiên âm lên bảng rồi chỉ từng từ, chúng tôi ngồi dưới ngoan ngoãn đọc theo: “Ai là tôi, tôi là ai, họ là dây, chúng ta là ớt, say là nói, nói là say, hiếp là giúp, giết là kêu, trẻ con là cứt…”. Tôi đọc theo rất hăng, nhưng trong lòng lại có đôi chút thất vọng, bởi trước đó, tôi vẫn nghĩ tiếng Anh nó phải văn minh, lịch sự lắm, ai ngờ lại toàn hiếp với giết, lại còn coi trẻ con như cứt”.

Thầy Lương cũng dạy cho chúng tôi một số phương pháp học từ mới rất hay. Chẳng hạn như từ Security: thầy phiên âm nó thành Sờ-cu-rờ-ti. Ai hay sờ cu rờ ti? Chính là mấy bác bảo vệ đứng canh ở chợ, khi nghi ngờ ai đó ăn cắp đồ, bác sẽ sờ cu rờ ti khắp người để kiểm tra. Bởi thế, Security nghĩa là “bảo vệ”. Với từ “ant” - tức là “kiến” - thì thầy dặn chúng tôi hãy liên tưởng tới tên một quận của Hải Phòng: quận Kiến Ant. Liquid thầy phiên âm thành Ly-cứt, và thầy bảo chúng tôi liên tưởng tới bạn Ly – lớp phó lao động của lớp tôi, Ly bị tiêu chảy kinh niên, cứt thường xuyên ở dạng lỏng, bởi vậy, Liquid nghĩa là “chất lỏng”. Với từ December – thầy phiên âm thành “Đi xem bơi” – thầy kể là làng thầy có hội thi bơi diễn ra vào đúng tháng mười hai, bởi vậy, “Đi xem bơi” là “tháng mười hai”...

Lần ấy tôi đi thi tin học, phần soạn thảo văn bản, hì hục làm cả tiếng đồng hồ, lúc gần xong thì cái máy tính nó hiện lên cái câu hỏi tiếng Anh gì đó tôi không dịch được, chỉ biết là nó bắt tôi chọn giữa “Yes” và “No”. Tôi đang băn khoăn không biết phải chọn cái gì thì may quá, nhìn ra cửa sổ, tôi thấy thầy Lương đang đi về phía nhà vệ sinh. Tôi liền gọi giật thầy lại và nhờ thầy giúp xem là tôi nên chọn click vào đâu. Thầy bảo: “No, No”, rồi ôm bụng chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Tôi nghe lời thầy, chọn “No”: thế là xong, toàn bộ bài của tôi mất sạch. Hoá ra, câu đó là máy tính nó hỏi tôi có muốn lưu lại nội dung tôi vừa làm hay không. Bị trượt môn tin, tôi bực quá, trách thầy, thì thầy bảo là lúc đó thầy đang đau bụng buồn ỉa, thầy bảo “No, No” tức là thầy đang vội, không giúp được đâu, chứ có phải là thầy nhắc đâu.

Rồi cả cái lần lớp tôi có đoàn cán bộ trên phòng giáo dục về dự giờ. Thầy Lương đặt một câu hỏi tiếng Anh đại ý là sau này lớn lên bạn mơ ước làm nghề gì. Câu này với tôi quá dễ, vì từ lâu, tôi đã rất ngưỡng mộ chú Tuấn - người giàu nhất làng tôi. Tất cả các quán ghi lô đề ở làng tôi đều là chi nhánh tay chân của chú Tuấn. Đánh bao nhiêu điểm, thậm chí cắm cả nhà, cả xe để đánh thì chú Tuấn cũng sẵn sàng ôm hết. Nói chung, chú Tuấn là một chủ đề rất có uy và được dân chơi trong và ngoài làng kính nể, nên không chỉ tôi mà rất nhiều đứa trẻ trong làng tôi đều ước mơ sau này lớn lên sẽ trở thành một chủ đề giống như chú.

Tôi giơ tay xung phong rồi đứng lên dõng dạc trả lời: “I want to be a topic”. Trả lời xong thì tôi thấy thầy Lương cũng như mấy cán bộ của phòng giáo dục mặt cứ nghệt ra như ngỗng đực, chắc là không hiểu gì. Tôi lại phải giải thích cặn kẽ rằng “topic” là chủ đề - một nghề nhàn hạ, nhanh giàu, và rất được nể trọng. Thầy Lương cùng các cán bộ nghe xong thì vỗ tay rào rào, khen tôi đặt câu hay quá. Tôi được cho điểm 10, còn lớp tôi tiết ấy được cho giờ Tốt.

Hồi ấy tôi cũng biết là muốn nói tiếng Anh tốt thì phải chịu khó thực hành với Tây, nhưng quê tôi thóc lúa, lợn gà nhiều, chứ Tây thì bới đâu ra? Ấy thế mà hôm ấy, khi lớp tôi đang lao động dọn cỏ trước cổng trường thì tự nhiên có hai thằng Tây lạc đường tiến lại gần hỏi thăm gì đó. Nhìn thấy Tây, mắt tôi sáng lên như một thằng cuồng dâm bị nhốt trong cũi sắt lâu năm vừa được thả ra và thả đúng vào căn phòng có Ngọc Trinh đang tắm. Tôi lao đến đứng trước mặt hai thằng Tây, rồi phọt ra một tràng tiếng Anh với giọng đầy tự tin. Tôi nói xong, hai thằng Tây nhìn nhau lắc đầu hoang mang. Cũng may, lúc ấy thầy Lương xuất hiện, thầy bắt tay hai thằng Tây, rồi nói câu gì đó rất dài. Đúng là thầy nói có khác, hai thằng Tây không còn hoang mang nữa mà chúng nhăn mặt, cau mày lại, xong lắc đầu vẻ ngán ngẩm rồi bỏ đi. Trước khi đi, chúng còn lẩm bẩm câu gì đó tôi không hiểu, vì chỉ nghe được hai từ là “shit” với “fucking” gì đó…

Tôi hỏi thầy là sao mình nói mà bọn Tây nó không hiểu vậy, thì thầy ân cần giảng giải: “Tiếng Anh nó cũng giống tiếng Việt mình vậy: Tiếng Việt có giọng Bắc, giọng Nam, giọng Nghệ An, Quảng Bình, giọng của đồng bào dân tộc Khơ Me miền núi. Cùng là người Việt nhưng em nghe mấy bà con Khơ Me nói em có hiểu gì không? Thì mấy thằng Tây ấy cũng vậy: chúng nó nói tiếng Tây, nhưng là Tây thuộc dân tộc thiểu số miền núi, còn chúng ta nói tiếng Tây phổ thông, chúng nó không hiểu là đúng”.

Năm ấy thi tốt nghiệp, trường tôi có 114 bạn bị trượt – trong đó có tôi, và lý do trượt hầu hết là bị điểm liệt môn tiếng Anh của thầy Lương. Thầy Lương buồn lắm, ôm chúng tôi, bảo: “Thầy có một ước mơ cháy bỏng đó là có thể sửa điểm tốt nghiệp để cho 114 em đỗ sạch”. Sau năm ấy, thầy bị cho nghỉ việc. Từ đó, chúng tôi không biết thầy đi đâu, và cũng không nhận được tin tức gì về thầy nữa…

Cho đến hôm nay, khi đọc báo nghe tin có ông Lương nào đó đã sửa điểm tốt nghiệp cho 114 học sinh thì chúng tôi mới giật mình sững sờ. Thầy ơi, liệu có phải đó là thầy không? Thầy đã luồn lách và leo lên được chức vụ cao như vậy sao? Chúng em rất tự hào và xin chúc mừng vì thầy đã thực hiện được mơ ước cháy bỏng năm nào!

Võ Tòng Đánh Mèo

Hà Giang: Khám nhà ông Vũ Trọng Lương
20/07/2018 11:40 GMT+7
 - Khoảng 11h trưa nay, CQĐT công an tỉnh Hà Giang đã đến khám nhà ôngVũ Trọng Lương ở phường Nguyễn Trãi, TP Hà Giang.
Ông Vũ Trọng Lương là ai?
Gian lận thi cử ở Hà Giang, nơi có những đứa trẻ nhịn đói đi tìm cái chữ
Công an Hà Giang khởi tố vụ tiêu cực kỳ thi THPT quốc gia 2018

XEM CLIP:
Tham gia khám xét cùng CQĐT CA tỉnh Hà Giang còn có A83 (Bộ Công an) - đơn vị phối hợp với Tổ công tác của Bộ GD-ĐT lên Hà Giang từ sáng 14/7.

Ông Vũ Trọng Lương (SN 1978, Phó phòng khảo thí và quản lý chất lượng - Sở GD-ĐT Hà Giang) vừa bị khởi tố, bắt tạm giam 3 tháng do liên quan trực tiếp vụ tiêu cực trong kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 tại Hà Giang.

Trong mấy ngày qua, khi xảy ra vụ việc, ngôi nhà 3 tầng của vợ chồng ông Lương luôn đóng cửa.



Lực lượng chức năng khám xét nơi ở của ông Vũ Trọng Lương trưa nay

Theo diễn biến vụ việc, ông Lương đã tự nguyện giao nộp máy tính cá nhân có chứa dữ liệu đáp án bài thi trắc nghiệm được ông Lương tải về, sau đó chuyển sang bản excel để phục vụ các thao tác can thiệp làm thay đổi điểm thi.

Bị can Vũ Trọng Lương tại nơi làm việc sáng 20/7

Ngoài ra, trong máy tính xách tay của ông Lương cũng có kết quả điểm thi của kỳ thi THPT quốc gia năm 2017.

Theo tìm hiểu của VietNamNet, ông Lương là công chức khá kín tiếng, ít giao tiếp. Khi sự việc xảy ra, hàng xóm cùng tổ dân phố với ông Lương khá bất ngờ. Vợ ông Lương cũng là một giáo viên dạy học tại một trường phổ thông ở TP Hà Giang.

Theo cơ quan điều tra Công an tỉnh, ngày 11/7, kết quả điểm thi THPT Quốc gia năm 2018 được công bố chính thức.

Qua thông tin phản ánh nghi ngờ về điểm thi có bất thường tại Hà Giang, ngày 13/7, Ban chỉ đạo thi đã thành lập tổ công tác để kiểm tra, rà soát, chấm thẩm định lại. Kết quả cho thấy có 114 thí sinh với hơn 330 bài thi, có tổng điểm công bố chênh lệch hơn 1,0 điểm so với điểm chấm thẩm định.

Cơ quan chức năng phong tỏa khu vực quanh nhà ông Lương để điều tra, khám xét

Xét thấy có dấu hiệu vi phạm pháp luật, ngày 19/7, cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Hà Giang đã ra quyết định khởi tố hình sự về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” quy định tại điều 356 bộ luật Hình sự.

Tại kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 ở Hà Giang, ông Lương là thư ký Hội đồng thi.

Ông được xác định là đối tượng chính trong việc thao tác, can thiệp làm thay đổi điểm số của 114 thí sinh với hơn 330 bài thi.




Theo ghi nhận, quá trình khám xét nơi ở của ông Vũ Trọng Lương có sự chứng kiến của người nhà bị can, chính quyền địa phương và sự giám sát của Viện KSND tỉnh Hà Giang, đại diện Bộ Công an.

Hiện trường khám nhà được bảo vệ khá nghiêm ngặt. Rất nhiều công an đứng chốt giữ ở các điểm lối vào nhà ông Vũ Trọng Lương.

Đến 12h30, cơ quan điều tra kết thúc việc khám nhà ông Vũ Trọng Lương.

Ông Vũ Trọng Lương, trước khi về công tác tại Sở GD-ĐT tỉnh Hà Giang là giáo viên Trường THPT chuyên tỉnh Hà Giang, dạy môn vật lý và là người phụ trách đội tuyển thi học sinh giỏi quốc gia môn vật lý của trường chuyên nhiều năm.

Sau đó, ông Lương được điều chuyển về Sở. Đến năm 2010, Phòng Khảo thí và Quản lý chất lượng giáo dục được thành lập, ông Lương được chuyển sang phòng này, giữ chức phó phòng từ năm 2010 đến nay.

http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/clip-nong/kham-nha-ong-vu-trong-luong-sua-diem-thi-o-ha-giang-464232.html
Phần nhận xét hiển thị trên trang

BẤT CÔNG QUÁ …


.
Ông Đinh La Thăng bị khép tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng làm thất thoáng 800 tỉ đồng và bị tù giam 18 năm, đền bù 600 tỷ đồng, vậy mà ông Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông cùng đồng bọn tham nhũng tới 8.000 tỷ (gấp 10 lần ông Đinh La Thăng) lại không bị truy tố, không bị đi tù và vừa được đề bạt chức Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương. Nghĩa là ông này vẫn phụ trách phần tư tưởng văn hóa, phần hồn của tất cả chúng ta bà con ạ….
Một nhân vật “rách giời rơi xuống” còn được gọi là "ông giời con" là Trần Bắc Hà làm thất thoát hơn 4.000 tỷ, bị đuổi ra khỏi đảng. Vậy mà chỉ xử phạt hành chính, lại còn vắng mặt tại toà do đang chữa bệnh ở nước ngoài. Rồi mới đây, ông Vũ Kim Cự, phá nát và huỷ hoại môi trường biển miền Trung, tội to hơn cả Trịnh Xuân Thanh, vậy mà vừa được cho sang Canada định cư cùng vợ con với khối tài sản kếch xù .…
Như vậy là rất bất công với ông Đinh La Thăng và ông Trịnh Xuân Thanh. Lò của cụ Tổng cháy rồi, nhưng củi thì đốt không hết, không thành than….
Thật chả hiểu ra làm sao ?
Bình luận
Mai Liễu Tôi nghĩ cái tội của ĐLT không chỉ 800 tỷ mà còn lớn hơn rất nhiều nhưng vì lý do gì đó cơ quan điều tra không làm hoặc làm không ra hoặc không thể/không dám làm tiếp... Bất công thì đúng rồi, nhất là vụ Trần Bắc Hà, ông trời con, công cụ của TT 3 D.
Quản lý
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời1 giờ
Tự Đức Đọc vội em nghĩ chú tuấn về ban kinh tế. Chỗ chú thăng
Quản lý
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời1 giờ
Hoang Xuan Hình như cán cân bị lệch đấy bạn .
Quản lý
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời1 giờ
Soan Gia Họ Trương chắc có thế lực nào chống lưng....
Quản lý

Phần nhận xét hiển thị trên trang