Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

Bàn thêm về “hậu hiện đại” ở Việt Nam


23/09/2017 - Khái niệm hậu hiện đại ra đời trong lòng các nước tư bản phát triển những năm giữa thế kỷ XX, nở rộ vào những năm cuối thế kỷ. Nó có cơ sở xã hội và ý thức là khi xã hội bước vào thời kỳ hậu công nghiệp, văn minh tin học bùng nổ, internet kết nối toàn cầu, chủ nghĩa kỹ trị lên ngôi... từ đó dẫn tới khủng hoảng niềm tin, con người hoài nghi cả Thượng đế.

Một trong số những cuốn sách viết theo khuynh hướng "giải thiêng".
Dần dần, một số nhà nghiên cứu khái quát thành lý thuyết với quan niệm về con người dị thường, ảo giác hoá, con người sống trong hoài nghi, hư vô, bi quan, phi lý... Tương ứng với quan niệm này là cả một hệ thi pháp hậu hiện đại, như chủ đề phi trung tâm, không bản chất, sáng tác ngẫu hứng, lắp ghép, phân mảnh...

Hình tượng mang tính phi lý. Tình tiết chồng chéo. Ngôn ngữ là một trò chơi… Một nhà nghiên cứu nước ngoài nhận xét, có thể là cực đoan nhưng phần nào giúp bạn đọc hình dung rõ hơn về mặt hình thức của hậu hiện đại: Một tác giả cầm cái bình pha lê đập mạnh xuống sàn gạch, mảnh vỡ tung toé! Đấy là “sáng tác” hậu hiện đại.

Hậu hiện đại không phải là một “thành tựu” như có nhà nghiên cứu ở ta đề cao mà chỉ là một đặc điểm của văn học phương Tây hiện đại. Đó là một thế giới đa cực, phi trung tâm, bế tắc, mất phương hướng nên tất nhiên dẫn tới quan niệm “cái chết của chủ thể”, “cái chết của hiện thực”, “cái chết của đại tự sự” (vì phân mảnh mất rồi), “cái chết của văn học”... Do vậy hậu hiện đại hay đi vào những “dị biệt” với điên dại, hoang tưởng, vô thức, dục tính, đồng tính, trầm cảm, tự hành xác...

Đóng góp của hậu hiện đại chỉ nên tiếp thu những thành quả nghệ thuật như thủ pháp giễu nhại, phi tuyến tính hóa không gian, thời gian, lối trần thuật ghép mảnh... tạo cho văn bản tính chất đa điểm nhìn, nhiều tầng nghĩa... Nhưng nghệ thuật như một sinh mệnh thống nhất hữu cơ nội dung và hình thức, tiếp thu hình thức cũng đã bao hàm tính nội dung rồi. Điều này lý giải có những văn bản mới mẻ về hình thức nhưng lại mang một nội dung thiếu lành mạnh. Do vậy mà càng phải hết sức thận trọng.

Xin trích ra một đoạn văn hậu hiện đại: “Úi a… sao mà nhức nhối ui… Còn mình thì đếk bít dòng rõi dòng rọc nhà lào chỉ biết nhà mình trồng thuốc lào cái rằng là quê iem ở Tiên Lãng, Hải Phòng, ơi, mịa mấy lâu mọi người vẫn đố nhau xem thành phố tỉnh thành lào là mạnh về cái khoản ấy nhất cho nên chúng nó lục tìm trong các bài hát tìm hỉu thế là thằng Hà Nội thủ đô oách nhất, tự nhận là mình kinh nhất với dẫn chứng “kìa nòng pháo vẫn vươn lên trời cao” ui chao thế cũng là oách lắm roài đủ sung sướng cho chị em lắm cơ” (3.3.3.9 [Những mảnh hồn trần]).

Một đoạn văn nhại, giễu, phản cú pháp, lắp ghép… rất “hậu hiện đại” phù hợp với tính “giải thiêng”. Không phủ nhận khuynh hướng này đã làm “lạ hóa” (nhưng có thể chưa mới) thêm sắc màu của bức tranh văn học, trên thực tế có những tác phẩm gây tranh luận, hấp dẫn độc giả. Nhưng đến hôm nay nhìn lại, quả là “hậu hiện đại” lợi có mà dở cũng nhiều. Và không chỉ có một “hậu hiện đại”, rồi còn “hậu-hậu hiện đại”, lại “hậu thực dân”…, liệu có được ứng dụng? Ý của chúng tôi là chúng ta tiếp thu thành quả văn hóa nhân loại nhưng phải chọn lọc cái tiến bộ phù hợp với văn hóa Việt, tính cách Việt.

Giải thiêng là một nội dung cơ bản của khuynh hướng hậu hiện đại.

“Giải thiêng” gắn liền với nhu cầu nhận thức lại, vấn đề là nhận thức lại cái gì. Nếu đáng “giải thiêng” thì phải “giải thiêng” chứ không thể nói ngược, xóa bỏ tính thiêng của thần tượng đã được lịch sử khẳng định. Gần đây có một vài văn nghệ sĩ có dụng ý không hay là “hạ bệ” Anh hùng Võ Thị Sáu, một biểu tượng mà ngay kẻ thù là thực dân Pháp và tay sai cũng phải kiêng nể. Thế là “nói ngược” để gây chú ý.

Mấy năm trước rộ lên “phong trào” viết về Cải cách ruộng đất, nhất là trong tiểu thuyết. Cái đáng bàn là lẽ ra phải phân tích cái được cái mất, cái hạn chế, cái tích cực, bài học và ý nghĩa lịch sử, ý nghĩa nhân văn… thì có tác giả lại thích thú đi sâu vào cái sai lầm, cái bi, tạo ra cảm giác tăm tối về ý nghĩa cách mạng của cuộc Cải cách lịch sử này.

Trước đó, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã “giải thiêng” Hoàng đế Quang Trung. Xung quanh chuyện này đã tạo ra tranh luận: đọc văn phải khác đọc sử. Sẽ chẳng đi đến đâu nếu không có cái nhìn chung, nhất quán. Quan điểm của chúng tôi là nhà văn có quyền hư cấu nhưng hư cấu trên nền sự thật, nghĩa là Quang Trung là anh hùng thì hư cấu không phải theo kiểu “ba thực bảy hư” hoặc “nửa nọ nửa kia” mà có thể tới 90% hoặc hơn, nhưng vẫn phải để người đọc thấy đó là anh hùng Quang Trung.

Ngược lại, hư cấu ít mà lại “giải thiêng” làm méo mó thần tượng thì cũng là đáng trách. Trường hợp Nguyễn Huy Thiệp là như vậy, dĩ nhiên ta vẫn khẳng định ông là nhà văn lớn. Gần đây hơn, Nguyễn Quang Thân trong “Hội thề” cũng đi vào “lối mòn” cũ khi xây dựng thần tượng Lê Lợi với những “tiểu khí” nhỏ nhen, thô lỗ, cuồng sát… còn Nguyễn Trãi lại quá yếu đuối, nhu nhược. Trong khi đó, tướng giặc xâm lược lại có vẻ nghĩa hiệp và hào hiệp… Thật không đúng với lịch sử! Tác dụng giáo dục của văn chương liệu có còn khi có những chi tiết như thế trong văn học.

Bi kịch lịch sử luôn là đề tài hấp dẫn, mời gọi những cách lý giải mới, nhưng không nên “nói khác” lịch sử. Gần đây hình tượng Anh hùng Nguyễn Trãi cùng vụ án Lệ Chi viên hay được khai thác. Tiếc rằng có tác giả mải mê theo môtip “giải thiêng” làm méo mó hình ảnh thần tượng. Đó là trường hợp “Vạn Xuân” (của Yveline – nữ văn sĩ Pháp) miêu tả Nguyễn Trãi làm tình rất bản năng với một gái làng chơi.

Bản năng tính dục thì ai cũng có, nên có thể hư cấu nhưng với “gái làng chơi” là khó chấp nhận, lại theo kiểu “hùng hổ” như “xé xác một con chim non” thì quả không đúng với con người Nguyễn Trãi đại nhân, đại trí với tầm văn hóa đi trước thời đại. Tương tự, tác giả Nguyễn Thúy Ái trong “Trở về Lệ Chi viên” miêu tả một Nguyễn Trãi tầm thường với chuyện giường chiếu, một Thị Lộ xảo quyệt, đầy ham hố dục tính, lăng nhăng… thì là những chuyện “phản lịch sử”.

Có thể thấy, nguyên nhân những sai sót trên là thuộc về quan niệm chứ không phải kỹ thuật hay tri thức. Sẽ là khoa học, là chân lý và công lý như chỉ “giải thiêng” những nhân vật lịch sử nào bị nhìn nhận sai lệch, bản chất là xấu nhưng lại được đánh giá là tốt, rồi vạch ra công tội rõ ràng. Hẳn nhiên văn học khác sử học, một là nghệ thuật hình tượng, một là số liệu, dữ liệu. Nhưng giữa văn và sử có một nét chung, văn học là khoa học về con người, mà lịch sử, xét đến cùng cũng là con người. Làm méo mó lịch sử, tức là làm méo mó con người, và ngược lại!

Chúng ta đã và đang tiếp thu các lý thuyết nước ngoài hiện đại, phù hợp để làm giàu có thêm gia tài văn hóa với Thi pháp học, Tự sự học, Phê bình văn hóa, Phê bình sinh thái, Phê bình nữ quyền… Do tương thích với cơ sở xã hội và văn học mà có khuynh hướng đã góp phần tạo ra những dấu ấn mới mẻ, tích cực ở cả sáng tác và nghiên cứu. Nhưng cũng có những khuynh hướng không lành mạnh, thiếu kiểm chứng chặt chẽ mà tạo ra những hiệu ứng không như mong đợi.

Bên cạnh việc tiếp thu lý luận văn nghệ nước ngoài, cơ bản hơn cần có chiến lược nghiên cứu, tiếp thu, kế thừa, phát triển lý luận văn nghệ của cha ông. Xin nhắc lại lời Bác Hồ, sáng suốt, sâu sắc, tinh tế vô cùng: “Muốn thấy hết cái hay, cái đẹp của nghệ thuật dân tộc ta, thì phải đừng bị trói buộc bởi những tiêu chuẩn này nọ của nghệ thuật phương Tây… phải dựa trên tiêu chuẩn của ta. Tiêu chuẩn ấy là gì? Đó là nền mỹ học ẩn chứa trong thực tiễn truyền thống nghệ thuật dân gian, dân tộc” (“Khơi nguồn mĩ học dân tộc”. Nxb Chính trị quốc gia, 2004, tr. 8-9). Chúng ta đang cố gắng làm giàu thêm lý luận văn học nghệ thuật bằng cách tiếp thu cái hợp lý của lý luận nước ngoài. Đấy là một hướng đi đúng. Nhưng thiết nghĩ, song hành với hướng đó và cơ bản hơn là phải đi sâu vào vốn cổ của ta để tìm tinh hoa lý luận truyền thống cha ông mà kế thừa, phát triển, nâng cao cho phù hợp với hôm nay.

Chỉ xin đề cập tới một Nguyễn Trãi đã thấy ở nhà tư tưởng lớn này cũng có hẳn một hệ mỹ học riêng với: Tư tưởng mỹ học về con người văn hóa; về thiên nhiên; về phạm trù cái đẹp; một quan niệm sứ mệnh nghệ thuật vì con người; quan niệm hiện đại về quy luật vận động đặc thù của nghệ thuật; một mỹ học chủ thể; một mỹ học tiếp nhận. Không chỉ ở Nguyễn Trãi mà còn cả một kho tàng mỹ học mà cha ông đã học tập, tiếp thu, kế thừa, kết tinh, phát triển và nâng cao một cách tuyệt vời mỹ học truyền thống, thể hiện tinh tế trong trước tác. Đó là cả một mỏ vàng mà hậu thế chúng ta phải tìm tòi, khai thác, tinh luyện.

Truyền thống lý luận của ta, ngoài những hiển ngôn trên văn bản còn thường thể hiện dưới dạng tác phẩm, mà ngay ở thời hiện đại cũng có, ví như câu thơ hay của Phạm Tiến Duật: “Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng/ Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay”. Phải chăng còn có ý về chủ thể sáng tạo: nghệ sỹ phải quên mình, làm mới mình để sáng tạo. Tác phẩm nghệ thuật phải có chức năng làm đẹp và nuôi dưỡng sự sống…?!

Nguyễn Thanh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Loại người duy nhất đúng


Nguyễn Xuân Hưng - Trong cuộc sống có nhiều điều hôm nay tụng ca, ngày mai đã bị coi là dở vứt đi rồi. Có nhiều điều hôm qua còn là khuôn vàng thước ngọc, mà hôm nay nhìn lại thì ra nó méo mó không thể nhìn được.
Ảnh minh họa
Tôi đã sống gần 1 hoa giáp, cũng như các bạn đồng niên, đã nhìn thấy, đã cảm thấy, đã ăn đủ những điều thay đổi như trên đã nói.
Tôi cứ tự hỏi: Tại sao đời sống đã thay đổi như thế, mà vẫn còn tồn tại một loại người lúc nào cũng coi mình là duy nhất đúng? Người-duy-nhất-đúng đôi khi phát ngôn nhưng điều mà người nghe thấy thối không ngửi được, nhưng họ vẫn vênh váo tin rằng mình đúng.

Tôi tự tìm ra câu trả lời: Đó là nếp sống độc đoán tràn ngập mọi lĩnh vực đời sống của dân ta quá lâu. Ở trường thì thày cô nói ra mồm là pháp lệnh, về nhà thì cám cãi bố mẹ, ở cơ quan thì thủ trưởng và bí thư là nhất, đất nước thì cái chóp còn nhọn hơn. Do đó hình thành một tập quán không công nhận ai khác mình. Đến nỗi người ta khác mình, chả biết sai hay đúng cứ gân cổ truy đến cùng và phải bảo họ sai mới chịu thôi.


 Trong khoa học kỹ thuật, văn học nghệ thuật cũng có thảm cảnh không biết tranh luận, nói về vấn đề nội dung là rồi bỏ đấy công kích cá nhân nhau. Và, nếu có chơi FB, mới thấy hạng người này xuất hiện không ít. Loại này thường là chửi bới dân chủ, thấy người khác nói hay hơn mình, khác mình, hoặc nói dở hơn mình, cũng bắt đầu nói xách mé, xưng xưng xông vào. Loại này thường không có sở học tử tế, hay viện vào lòng yêu nước, tình yêu dân tộc, nâng quan điểm lên để giết chết đối thủ trên mạng.

Hồi đi bộ đội, khi chưa là sĩ quan, tôi đã biết nhiều ông sĩ quan quản lính như thế. Ví dụ, một thắng lính vô tình quăng cái mũ xuống đất, thế là sĩ quan thuyết: Mũ là quân trang do nhân dân cấp cho các đồng chí, trên mũ có ngôi sao, là biểu tượng của Đảng và Nhà nước, đồng chí làm thế là vứt của cải của nhân dân, vứt Đảng và nhà nước đi, đồng chí coi thường chế độ...

Đại khái chúng nó học nhau kiểu lý luận đó. Nhưng đó là 35-40 năm trước. Sĩ quan thất học. Ngày nay, nảy sinh loại có học lưu manh. 

Hôm nọ, có ông inbox cho tôi: ông viết về Lào thế là coi thường người Lào không biết đánh nhau, phá hoại tình hữu nghị đặc biệt do Đảng và Bác dày công vun đắp. Lại có ông bảo tôi: Viết Mông Cổ không bị đánh bại nhục nhã, mà nó rút về, vua Trần đánh đội quân rút lui là nói xấu tổ tiên, lăng mạ dân tộc... Nghĩ bụng: đm cái thằng này, cứ phải khoác cái chữ nhục nhã cho quân xâm lược mới là làm oai cho dân tộc và tổ tiên. Nhưng thôi lại chẳng nói nữa, nó cứ phí phạm lời thế nào đó và thế cũng là tôn trọng quan điểm của ông ấy.

40 năm qua rồi, nền giáo dục và chế độ ta không làm bớt đi loại người "duy nhất đúng", nâng quan điểm, mà nó chỉ biến tướng nham hiểm và nguy hiểm hơn.

Nguyễn Xuân Hưng
(FB Nguyễn Xuân Hưng)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Họ rất ghét tri thức. Họ rất đông và nguy hiểm!


Nguyên tắc sống của tôi là "Không tranh luận với kẻ ngu (hay cố tình ngu)".Không thể chống lại những thằng ngu vì chúng quá đông. Tốt nhất hãy để đến lúc chúng tự chống lại chúng. Có thể khi ấy tất cả sẽ tỉnh ra. "Chúng" đó không chỉ là một nhóm người đáng ghét mà có khi là cả dân tộc yêu quý của tôi. Kẻ ngu khi lòng tham nổi lên, "chúng" sẽ xâu xé và giết nhau. Không chỉ xâu xé và giết nhau, "chúng" có thể bán đất nước cha ông xây dựng bốn ngàn năm để ăn trong một ngày. Như vậy thì đau quá, vì khi "chúng" tỉnh ra thì đã muộn rồi. Tôi khóc...
Kẻ thù cách mạng dân trí rất đông
Chu Mộng Long - Trước khi tiễn con trai sang Pháp du học, tôi đưa cả nhà về quê chào bà nội. Nội nắm tay cháu và khóc: - Ở Việt Nam không có chỗ cho cháu học hay sao mà phải đi xa vậy con?
Mẹ tôi nhìn tôi như oán trách. Tôi hiểu bà nghĩ tôi đường đường là một tiến sĩ, giảng viên đại học mà... không dạy nổi con mình. Bà nghĩ gần nhưng ý tứ rất xa. Tôi thấm buồn và cũng rưng rưng nước mắt.

Khi tiễn con trai lên máy bay, tôi tách khỏi mọi người để nói chuyện riêng với nó một chút. Không nói được gì nhiều. Tôi chỉ nói ngắn, ba chúc con thượng lộ bình an. Rồi dặn dò nó giữ gìn sức khỏe, học giỏi và sống làm sao cho văn minh, đừng để người ta khinh người Việt mình.

Nó ôm tôi và nói:

- Ba nhớ bảo trọng. Ba đừng nghĩ làm cách mạng dân trí không có kẻ thù.

Tôi ngạc nhiên:

- Ba không nghĩ vậy. Chính quyền cũng có người tốt người xấu, người khôn người ngu. Ba tin họ nể trọng ba...

Nó cười:

- Con không nói chính quyền. Con muốn nói đến toàn dân, trí thức lẫn dân đen. Họ từng quen nghèo khổ và ngu dốt. Bây giờ họ muốn giàu nhanh, có danh nhưng không cần hiểu biết. Họ rất ghét tri thức. Họ rất đông và nguy hiểm!

Tôi hiểu. Thảo nào con trai tôi mê Albert Einstein và quyết đeo đuổi cái ngành mà nó tự hào là "khoa học vua" ấy. Và hiểu ra vì sao mỗi lần lên lớp, tôi nỗ lực truyền đạt tri thức, nỗ lực khai phóng trí tuệ, khuyến khích tranh luận và sáng tạo, đa số sinh viên, học viên cứ ngơ ngác. Không chỉ ngơ ngác, chúng sợ hãi và có vẻ thù vì phải động não. Chúng thích đọc chép, chiếu chép và thi chép. Chúng muốn nhanh có bằng chứ không cần hiểu biết. Nhiều đồng nghiệp cũng thù vì họ sợ người có trí.
Ngay cả trên FB, một bài viết có tính chuyên môn để đào sâu vào hiểu biết cũng chẳng mấy ai thèm đọc. Người ta thích nịnh nọt, thích tầm phào và thích chửi vơ chửi vào, thích hô hào xôi thịt, hơn là trau dồi tri thức và tư duy. Tri thức thành kẻ thù của ngu dốt.

Nhìn xa một chút, người Việt từ trong nước đến ra nước ngoài, đa số thích sống đê tiện như nhậu nhẹt, trộm cắp, khá hơn thì làm osin, làm nail, kể cả làm đĩ... Họ không có ý thức phấn đấu vươn lên cho bằng thiên hạ. Nhưng nếu phê phán họ, có thể bị họ tấn công.
Tôi nghẹn ngào không dặn dò nó gì nữa. Nó lại dặn dò tôi:

- Không thể chống lại những thằng ngu vì chúng quá đông. Tốt nhất hãy để đến lúc chúng tự chống lại chúng. Có thể khi ấy tất cả sẽ tỉnh ra.

Ôi con trai tôi. Tôi hiểu đã đến lúc đó rồi. "Chúng" đó không chỉ là một nhóm người đáng ghét mà có khi là cả dân tộc yêu quý của tôi. Kẻ ngu khi lòng tham nổi lên, "chúng" sẽ xâu xé và giết nhau. Không chỉ xâu xé và giết nhau, "chúng" có thể bán đất nước cha ông xây dựng bốn ngàn năm để ăn trong một ngày. Như vậy thì đau quá, vì khi "chúng" tỉnh ra thì đã muộn rồi. Tôi khóc...

Chu Mộng Long
(FB Chu Mộng Long)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Từ chuyện trợ lý Tổng bí thư nghĩ đến tri thức cán bộ...


Đọc bài này tôi nhớ đến bố tôi. Ông mất đã được 2 năm rồi, thọ 87 tuổi. Tham gia hoạt động cách mạng từ năm 14 tuổi, vào Đảng CSVN năm 18 tuổi. Sau chiến dịch Điện Biên Phủ, ông chuyển ngành từ Bộ Tổng tham mưu quân đội sang làm giáo viên đại học. Thời ông không có tham nhũng và hối lộ, nhưng ông là kẻ thù không đội trời chung với tầng lớp vô tri thức. Ông đòi hỏi những người lãnh đạo phải có tri thức khoa học, phải lấy khoa học làm thước đo chân lý, làm kim chỉ nam cho hành động..., chứ không dùng các Nghị quyết của Đảng hay Ý kiến của Thủ tướng Chính phủ. Ông đòi hỏi phải tuyển sinh đại học theo tiêu chí kiến thức chứ không theo lý lịch, thành phần giai cấp hay vùng miền. Bất mãn với thời cuộc, ông bỏ cuộc chơi, từ chối mọi bổng lộc do chế độ ban phát, về hưu sớm, ra khỏi Đảng, ở nhà đọc sách qua ngày. Tôi thương ông lắm vì ông quá liêm khiết, quá coi thường vật chất... Nhưng tôi cũng không đồng tình với ông vì ông không cần vật chất và không có nhu cầu, nên ông cũng không làm gì để kiếm vật chất cho gia đình. Do đó, tuổi thơ của tôi đã có nhiều giai đoạn trôi trong nghèo đói. Nếu những người như ông lãnh đạo đất nước thì đất nước sẽ không thể phát triển (giống như ông Trung trong bài nay). Ông để cho tôi 2 di sản vô cùng quý báu: Một là coi trọng tri thức; nguồn gốc của mọi vấn đề là tri thức; do đó con người cần học, học nữa, học mãi; học không bao giờ là thừa và phải tôn trọng tất cả các nhà tri thức. Hai là, căm thù nghèo đói; hãy làm gì đó để đất nước phát triển, để người dân Việt phải giầu lên, có cuộc sống văn minh, ấm no, hạnh phúc. Tuy nhiên, làm giàu phải đi đôi với tri thức, với văn hóa, với văn minh. Không thể vì tiền mà chà đạp lên văn hóa. Không thể sống giầu có bằng đồng tiền có được từ khai thác tài nguyên tới kiệt quệ, từ vay nợ nước ngoài, từ xin kiều bào gửi tiền về giúp, từ bóc lột dã man những người công nhân, nông dân văn hóa thấp... như thực trạng đất nước hiện nay. Đến giờ tôi vẫn luôn luôn cảm thấy hạnh phúc vì được nhiều quan chức cấp rất cao, nhiều nhà văn hóa, nhà khoa học khi nói chuyện với tôi đều nhận xét tôi là người vừa có chuyên môn, dám nói thẳng nói thật, vừa tránh không tham gia vào guồng máy kiếm tiền, vừa tích cực dùng đồng tiền kiếm được bằng chuyên môn để ủng hộ những nơi cần...

Thương ông Nguyễn Chí Trung, trợ lý cho TBT Lê Khả Phiêu
Hoàng Hải Vân - Tôi quen thân với nhà văn Nguyễn Chí Trung nay đã quá cố. Ông cả đời chinh chiến trong ba cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ Quốc, từ Campuchia về ông là một vị tướng, làm trợ lý cho Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu. Ông hay gặp tôi chỉ bảo chuyện này chuyện kia, rằng “chớ có làm đại lý cho Hollywood”, rằng hãy cảnh giác với tư nhân hóa. Nghe ông nói mà phát mệt. 
Ảnh của Trần Đăng : Nguyễn Chí Trung gặp lại 
"nhân vật" của mình, lấy lại trên trannhuong.net
Tôi không tin ông gây cản trở gì cho công cuộc đổi mới, nhưng chắc là ông không có đóng góp bao nhiêu vào những cải cách kinh tế mà ông Lê Khả Phiêu hồi ấy đang thúc đẩy. Ông không hiểu được bản chất của kinh tế thị trường, nói đúng hơn là không chấp nhận những rủi ro mà kinh tế tự do mang lại, ông nghĩ hệ thống chính trị mà ông dành cả đời để phụng sự không đủ sức chống chọi với những rủi ro đó, ông mường tượng một thứ âm binh mà một nhà văn kiêm người lính như ông không biết làm sao mà chế ngự. Và tôi tin chắc điều này :ông là kẻ thù không đội trời chung của tham nhũng và tệ hối lộ.

Thời làm trợ lý Tổng bí thư, Nguyễn Chí Trung không vợ con không nhà cửa, nơi ông ở là một căn phòng của tạp chí Văn nghệ quân đội, cơ quan cũ của ông. Nhà văn Nguyễn Bảo, Tổng biên tập tạp chí này hồi đó kể tôi nghe, có lần tạp chí in một tác phẩm của ông bị sai có mấy chỗ, ông đề nghị hủy bỏ in lại và rút tiền tiết kiệm của mình giao cho tạp chí để bù tiền giấy và công in, tạp chí nói không cần phải như vậy, nhưng ông nhất định phải trà tiền. Nguyễn Chí Trung trong sạch đến mức như thế đó.

Có lần nhà thơ Thanh Thảo đùa với ông, cứ tết là tôi đến nhà ông có ai biếu rượu ngoại hay của ngon vật lạ gì ông không nhận thì tôi sẽ lấy mang về hết, ông ngây thơ bảo, chết chết làm thế không được đâu. Khi ông Lê Khả Phiêu gặp khó khăn trong tái cử, ông bảo tôi đi chỗ này chỗ kia nghe ngóng giúp ông và không quên nhắc tôi khi đến đâu nhớ mang theo một chùm nho để biếu. Ông nhắc chuyện đó với giọng đầy lúng túng, vì đối với ông, biếu một chùm nho là đỉnh cao của hối lộ mà tư cách con người được phép. Tất nhiên tôi không hối lộ cho ai một chùm nho nào và chẳng đi nghe ngóng điều gì.

Giờ càng nghĩ càng thương ông Nguyễn Chí Trung. Ông không hiểu rằng nếu không triệt để chuyển sang kinh tế thị trường thì đất nước không thể phát triển, rằng không phải đưa “người tốt” vào và loại những “kẻ xấu” ra khỏi bộ máy thì có thể chế ngự được đám âm binh kia để đưa đất nước vào cảnh thanh bình thịnh vượng, rằng nếu không thiết lập được một nền dân chủ pháp trị thì đất nước sẽ đi vào một thứ chủ nghĩa tư bản man rợ và vô pháp với nền chính trị cha truyền con nối. 

Nhưng sự mường tượng lo lắng của ông là không sai : Âm binh, tức các nhóm lợi ích câu kết với quan chức tham nhũng đang trỗi dậy làm mưa làm gió. Đà Nẵng quê hương của ông là một điển hình.

Hoàng Hải Vân
(FB Hoàng Hải Vân)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

XỬ THẰNG ĂN CẮP (KHÔNG NGU NHƯ MÀY)


Sau khi thằng Q đi công tác bị mất cắp 400 triệu. Một tháng sau, thằng Q bị bắt và đem ra xét xử vì nhiều tội danh liên quan.
Phiên toà chỉ có một vị chủ toạ duy nhất và thằng Q là bị cáo.

Quan toà hỏi thằng Q:
- Sao mày nói dối dư luận là vợ đưa cho 400 triệu mà giờ lại là cả một danh sách bà Hoa, bà Hồng, bà Hối và bà Lộ thế này hả?



Thằng Q ngùi ngẫm nhưng có vẻ rất cương quyết:
- Bẩm toà. Thì đúng là vợ nó đưa cho em đi công tác. Bà Hoa là vợ ông Kiểm. Bà Hồng là vợ ông Soát. Bà Hối là vợ ông Môi. Còn bà Lộ là vợ ông Trường. Mà mấy ông này toàn nằm trong đợt thanh tra của em. Em nói vợ đưa là vợ ông khác chứ có phải vợ em đâu.

Quan toà đập bàn chan chát quát lớn:
- Thế mày có biết là vợ nó vừa đưa tao 400 triệu vào sáng nay không hả?

Thằng Q có vẻ không hiểu cho lắm nên từ từ ngẩng mặt lên và hỏi toà:
- Thế thì sao ạ? Mà sao vợ em lại đưa cho anh 400 triệu làm gì? Em vừa mất đúng số ấy mà nay nó lại làm thế là cớ ra làm sao? Dừng lại một lát, nó thốt lên vẻ đau đớn: Toàn quân ăn cắp hại tôi rồi - thằng Q tự than với mình như thế.

Quan toà điên tiết quát lên:
- Mày ngu lắm. Mày học bằng cấp ở đâu mà làm tới chức này rồi lại còn hỏi vậy hả. Môi trường nào cũng phải kiểm soát. Đặc biệt là môi trường con người. Sáng nay tao bảo đi công tác, thế nên cũng như mày, “vợ nó” đưa ngay cho tao 400 triệu, tao gửi Nhà Băng chứ không ngu như mày để ở khách sạn cho thằng khác xơi.

Thằng Q như vớ được vàng liền nhanh nhảu thêm vào:
- Ôi! Anh đúng là sáng suốt. Anh thật là tài tình và cũng rất là liêm khiết. Em phục anh quá. Em cần phải học hỏi ở anh nhiều lắm.

Quan Toà liền xìu giọng vẻ cay cú:
- Nhưng mà thằng Nhà Băng nó vừa làm bốc hơi hết sạch 800 triệu của tao rồi. Chưa biết xử trí ra làm sao đây, báo cáo láo lếu không khéo lại như mày một lũ.

Phiên toà kết thúc. Chờ phiên xử tiếp theo đối với vị chủ toạ vào tháng tới.


FB Luân Lê
Đến giờ tôi vẫn buồn cười hai việc.
Một là vụ ông Hải (cẩu) lớn tiếng đuổi dân không hiểu luật ở Quận 1, TP.HCM về rừng U Minh mà ở. Dân U Minh (Cà Mau) lập tức đang phản đối ầm ầm. Tuy nhiên, nhà nước mà không để cho dân hiểu luật thì cần đuổi việc những người thực thi trước tiên chứ không thể đuổi được nhân dân.
Hai là vụ ông Cục phó cục kiểm soát môi trường đi công tác bị mất cắp 385 triệu đồng, rồi cuống cuồng nhận là tiền vợ đưa. Ông này ở Hà Đông, chắc biết “sư tử” nơi này hung dữ thế nào. Mất tới gần 400 triệu mà vu cho là tiền vợ đưa. Xác định là lên bờ xuống ruộng đi anh Quang tèo ạ.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

THANH TRA LÀ "THANH" CÁI GÌ?


Khoảng năm 98-99 thế kỉ trước, mình có thi công 1 công trình trụ sở 1 ngân hàng ở Long An trị giá hơn 4 tỉ. Công trình có đấu thầu rộng rãi hẳn hoi, hợp lệ. Mình trúng thầu có quyết định phê duyệt của cơ quan chủ quản. Hợp đồng theo đúng kết quả trúng thầu, không có phát sinh...
Năm năm sau (khoảng 2003), một đoàn của Thanh tra chính phủ vào thanh tra hàng loạt các công trình phía Nam. Hạng mục của mình chỉ là "muỗi", song bọn chúng cũng không bỏ qua.
Mình được gọi về gặp "đoàn" ở 1 khách sạn thuộc quận 1. Thằng trưởng đoàn cấp vụ phó - thanh tra chính phủ, mình nhớ tên Bảy. Mấy thằng oắt con béo múp. Một thằng bảo:
"Tôi sẽ bóc lại khối lượng, trừ cả phần giao nhau giữa cột, dầm, trừ thể tích thép chiếm chỗ trong bê tông..."
Mình thách nó cứ việc làm rồi ra về.
Vừa về tới công ty, ông TGĐ gọi ngay lên bảo:
"Thôi, xem nó đòi bao nhiêu thì "chung" cho nó cho xong việc, kẻo nó "hành" cho thì khốn nạn cả công ty..."
Mình không chịu. Nhưng TGĐ "lệnh" phải thực hiện.
Lại đến gặp chúng nó. Thằng Bảy ra giá thẳng 70 triệu. Mình trợn tròn mắt. Ra ngoài điện về cho xếp. Xếp bảo thế là còn "nhẹ" đấy. Thí cho chúng nó cho yên chuyện.
Mình về Công ty mang lên đúng 70 triệu, đưa cho thằng oắt con béo lùn. Nó thản nhiên cất vào va li rồi bảo: "việc của anh coi như xong..."
Bọn Thanh tra là thế đấy. Về sau nghe nói thằng vụ phó tên Bảy dính vào 1 vụ gì đấy lớn lắm, bị truy tố.
Còn lũ kia không biết thế nào.
Nhắc lại 1 kỉ niệm nhỏ cũng đủ thấy lũ thanh tra chính phủ xưa nay nó khốn nạn đến cỡ nào.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khổ thân ông Cục phó


>> Bộ Tài nguyên yêu cầu làm rõ vụ Cục phó môi trường mất gần 400 triệu
>> Cục phó mất trộm gần 400 triệu đồng khi đi thanh tra: Tiền vợ đưa?
>> Dán tem bia, Bộ Công thương sẽ mang về ngân sách 2.000 tỉ đồng?
>> Thị trường phân bón quy mô 2 tỷ USD: Làm giả từ sản phẩm đến con dấu kiểm định


XUÂN DƯƠNG
(GDVN) - Tiền ông mang trong túi, lại bị mất lúc ông công cán cách nhà hàng nghìn cây số thì làm thế nào chứng minh được đó là “tiền mồ hôi nước mắt của vợ con”?

Thông tin đại chúng vừa chớp được tin nóng hôi hổi, ông Nguyễn Xuân Quang - Cục phó Cục Kiểm soát hoạt động bảo vệ môi trường của Tổng cục Môi trường, Bộ Tài nguyên và Môi trường (dân gian gọi đùa là bộ Tài Môi), trong chuyến công tác kiểm tra tình trạng ô nhiễm tại các doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Long An đã bị kẻ trộm khoắng mất một máy tính xách tay và 385 triệu đồng tiền mặt.

Tính tròm trèm cái máy tính trị giá 15 triệu, số tiền mà ông Cục phó mất là tròn 400 triệu đồng. Ông đi công tác xa nhà phải mang theo cục tiền to nặng thế thật là tội.

Nghe nói công an đã khám nghiệm hiện trường và thông tin được Báo điện tử Đài Tiếng nói Việt Nam tường thuật như sau:

“Theo lời người chứng kiến cuộc khám nghiệm hiện trường, công an đã ghi nhận một phiếu nộp tiền vào tài khoản tại một chi nhánh ngân hàng ở Long An vào ngày thứ hai, trước khi bị mất trộm một ngày.

Nếu ông Nguyễn Xuân Quang không kịp nộp, số tiền bị mất còn lớn hơn. Tại hiện trường, còn lại một số tiền USD và một số phong bì đã bóc và chưa bóc vỏ”. [1]

Trao đổi qua điện thoại với phóng viên Báo Người Lao Động ông Quang nói:

“Mất tài sản thì tôi phải thông báo chứ không lẽ im lặng à? Tiền của mình mồ hôi nước mắt của vợ con”. [2]

Tiền của ông Cục phó là “mồ hôi nước mắt của vợ con” mà có, mất thế thật đau lòng, cầu mong Công an sớm tìm ra kẻ trộm, trả lại tiền cho ông để ông không bị sốc, để ông yên tâm công tác.

Nhân chuyện “mồ hôi nước mắt”, chợt nhớ câu nói của con trai một vị (nguyên) Bí thư Tỉnh ủy được báo chí thuật lại:

“Số tiền mà ông có được để bỏ ra xây dựng ngôi nhà tọa lạc trên khu đất hơn 4.000m2 này là tiền mồ hôi, nước mắt, xuất phát từ trí tuệ, vận động cá nhân chứ không phải là dựa dẫm vào bất kỳ ai, vào mối quan hệ nào”. [3]

Năm 2013 Chính phủ ban hành Nghị định Số: 78/2013/NĐ-CP “Về minh bạch tài sản, thu nhập”.

Cụ thể hóa Nghị định của Chính phủ, Thanh tra Chính phủ ban hành Thông tư 08/2013/TT-TTCP quy định về “Tài sản, thu nhập phải kê khai” đối với những người thuộc diện kê khai tài sản.

Khoản 3, điều 3, Thông tư 08/2013/TT-TTCP quy định kê khai tiền mặt như sau:

“Tiền (tiền Việt Nam, ngoại tệ) gồm tiền mặt, tiền cho vay, tiền trả trước, tiền gửi cá nhân, tổ chức trong nước, tổ chức nước ngoài tại Việt Nam mà tổng giá trị quy đổi từ 50 triệu đồng trở lên”.

Vậy không biết trong bản kê khai tài sản năm 2016 của ông Cục phó Nguyễn Xuân Quang, số tiền “mồ hôi nước mắt” 385 triệu đồng vừa bị mất có được ông khai, hay là của vợ con nên ông không có trách nhiệm phải báo cáo tổ chức?

Có điều tiền ông mang trong túi, lại bị mất lúc ông công cán cách nhà hàng nghìn cây số thì làm thế nào chứng minh được đó là “tiền mồ hôi nước mắt của vợ con”?

Rõ khổ cho người lòng dạ ngay thẳng tự nhiên lại vướng vào thị phi.

Theo ông Quang thì: “Tôi đã gọi lại luôn cho lãnh đạo công an thành phố Tân An thì công an thành phố Tân An nói rằng họ không chỉ đạo cung cấp thông tin cho báo chí". [3]

Vậy là rõ rồi, có kẻ tọc mạch muốn vu oan giá họa cho ông Cục phó đây mà, thế nhưng nếu để ý một tí, chỉ một tí thôi sẽ thấy một “cái sự lạ”, ấy là tường thuật của Vov.vn nêu trên, rằng “tại hiện trường, còn lại một số tiền USD và một số phong bì đã bóc và chưa bóc vỏ”.

Vậy cái số phong bì “đã bóc và chưa bóc” ấy chứa cái gì và chủ sở hữu là ai?

Nếu mặt ngoài mấy cai phong bì đó không ghi tên người nhận, và ông Cục phó không nhận là của mình thì chắc chắn là có kẻ ném vào phòng để hại ông.

Dân chúng cảm thấy bất bình thay cho ông, đề nghị Công an thành phố Tân An, tỉnh Long An phải làm cho ra nhẽ, không thể để bọn xấu làm tổn hại thanh danh cán bộ, nhất là khi ông ấy đang dẫn đầu đoàn thanh tra của trung ương về làm việc tại địa phương.

Theo quy định tại Thông tư 08/2013/TT-TTCP, chậm nhất là ngày 30 tháng 11 hàng năm, bộ phận phụ trách công tác tổ chức, cán bộ tiến hành lập danh sách người có nghĩa vụ kê khai của đơn vị mình, gửi bản mẫu kê khai tới người có nghĩa vụ kê khai.

Trong thời hạn 10 ngày làm việc, người có nghĩa vụ kê khai phải hoàn thành việc kê khai, nộp 01 bản về bộ phận phụ trách và lưu cá nhân 01 bản.

Giả thiết bản kê khai tài sản của ông Cục phó Quang năm 2016 chưa có khoản 385 triệu đồng và phần tài sản của vợ con cũng không ghi thì nghĩa là số tiền gần 400 triệu đồng bị mất chỉ mới xuất hiện trong hành lý đi công tác của ông gần đây.

Còn nếu ông đã kê khai thì mọi sự đều minh bạch, ông chả việc gì phải giãi bày cho tốn … nước bọt, cây ngay không sợ chết đứng, cây ngay càng không thể làm “củi”.

Vậy là chỉ còn chừng tháng nữa, Cục phó Nguyễn Xuân Quang phải kê khai tài sản năm 2017, nói thế vì chức Cục phó chắc là thuộc diện phải kê khai.

Vậy ông có nên khai trong mục biến động tài sản cá nhân như sau: “Năm 2017 tài sản tăng thêm 385 triệu đồng so với năm 2016 nhưng bị mất cắp rồi”.

Trường hợp số tiền đó là của vợ con thì có nên khai “phần tài sản mồ hôi nước mắt của vợ con 385 triệu đã bị bọn bất lương biển thủ trong chuyến công tác Miền Tây”!

Nghe nói Miền Tây trong đó có Long An, có khá nhiều đặc sản như: Thịt lợn muối chua; Cá lóc nướng trui; Thanh long Châu Thành; Gạo Nàng Thơm Chợ Đào; Rượu đế Gò Đen; Mắm còng Cần Giuộc;…

Mấy bác quê một cục đoán mò ông Cục phó Quang mang mấy trăm triệu để mua đặc sản Long An về làm quà cho gia đình hoặc bạn bè cùng công tác, hóa ra không phải, tiền ông mang là để giải quyết việc gia đình nhà vợ tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Đúng là dân quê nghĩ quẩn, về Hà Nội, di dỉ dì di cái gì cũng có, tội gì phải mua từ trong ấy mang về.

Ông chỉ cần nhấc máy điện thoại gọi cho mấy em bán hàng qua mạng, gần 400 triệu đồng có mua cả xe tải hàng cũng chưa hết.

Thật tội, mất nhiều thế bây giờ ông lấy đâu ra tiền giải quyết chuyện gia đình? Của đau con xót thế mà có người lại cứ nghĩ này nghĩ nọ.

Hãy nghe ông nói: “Tôi bị mất tài sản cá nhân, tôi tiếc thì tôi phải đi khai báo. Không hiểu vì sao lại đưa ra với báo chí" để mà hiểu cho ông, chuyện cá nhân chứ có phải chuyện cán bộ đâu mà xắn tay vào tìm hiểu!

Có một sự trùng hợp “hơi” thú vị về con số 400 triệu đồng, chỉ mấy tháng trước, ngày 17/4/2017, ông Nguyễn Phúc Hà, Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Lạng Sơn cũng bị mất số tiền khoảng 400 triệu đồng. Nơi bị mất cắp chính là phòng làm việc của Giám đốc Sở.

Lại có một sự trùng hợp “hơi” thú vị khác về địa điểm mất cắp. Năm 2014, ông Đào Anh Kiệt - Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường Thành phố Hồ Chí Minh mất trộm 1,6 tỷ đồng.

Vụ mất trộm xảy ra ngay tại phòng làm việc của Giám đốc sở trên đường Lý Tự Trọng, phường Bến Nghé, Quận 1.

Thế chả nhẽ các vụ mất tiền chỉ xảy ra tại phòng làm việc, xin thưa là tuyệt đối không phải.

Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum Đặng Xuân Thọ, trú tại thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai đã bị trộm đột nhập nhà riêng, cuỗm đi 65 lượng vàng, trị giá vào thời điểm đó khoảng gần 2,8 tỷ đồng.

Vào thời điểm mất tiền, gia đình ông Thọ đang đi du lịch.

Ông Trương Công Chiến là Đội trưởng đội Đăng ký trước bạ thuộc Chi cục Thuế quận Bình Tân, Thành phố Hồ Chí Minh.

Kẻ gian đã cậy két sắt nhà riêng lấy đi 12 sổ tiết kiệm trị giá 5 tỷ đồng, 6.000 USD, 10 lượng vàng SJC, một bộ nữ trang trị giá 10 lượng vàng 24k, 2 bông tai hột xoàn, một nhẫn kim cương. Tổng tài sản bị mất hơn 6 tỷ đồng.

Tóm lại là các vị cán bộ đã mất trộm, đang mất trộm hoặc sẽ mất trộm nếu không phải là tiền “mồ hôi nước mắt” thì cũng là do “tiết kiệm” hoặc buôn chổi đót, nuôi lợn, chạy xe ôm.

Thế nên các “thợ nhặt đá” trên mạng khi nghe tin thì đừng vội vung tay, nhỡ đâu trúng phải người nhà!

Chuyện Ninh Văn Quỳnh, nguyên kế toán trưởng Tập đoàn Dầu khí Quốc gia trong mấy năm nhận quà là 20 tỷ đồng tiền Việt chỉ là cá biệt, cá… cá biệt.

Không nên lấy Ninh Văn Quỳnh làm hình mẫu để suy diễn, dân bây giờ nhà nào chả có ti vi, xe máy, khối người còn có ôtô, vậy nên không lẽ bắt cán bộ phải nghèo.

Cán bộ mà nghèo, mà thiếu ăn, thiếu tiện nghi phục vụ thì ốm đau, bệnh tật lấy ai làm công bộc, lấy ai làm công việc “hành chính”?

Vả lại, cán bộ cũng là dân, cán bộ giàu tức là dân giàu, thế nên ai đó mang nặng tâm lý suy bì tị nạnh cần phải nghĩ lại, cần phải học tập cách buôn chổi, cách làm lụng đến thối móng tay để có tiền chứ đừng ngồi đó chờ sung rụng.

Nói thế không biết quý vị có cho là phải?

Tài liệu tham khảo:

[1]http://vov.vn/tin-nong/pho-cuc-truong-bi-mat-trom-gan-400-trieu-o-khach-san-676063.vov

[2]http://nld.com.vn/thoi-su/cuc-pho-noi-gi-ve-vu-mat-gan-400-trieu-trong-khach-san-20170927145132722.htm

[3]http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/con-bi-thu-hai-duong-noi-ve-tai-san-kech-xu-73512.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang