Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Donald Trump, Rex Tillerson và Biển Đông


Donald Trump và cộng sự sẽ chọn đột phá khẩu là đánh thẳng vào thể diện Trung Quốc, nhưng không phải trong vấn đề Biển Đông.
Chính quyền mới tại Hoa Kỳ sẽ tiếp cận vấn đề Biển Đông như thế nào đang trở thành tâm điểm chú ý của dư luận, khi ông Rex Tillerson chính thức được Thượng viện Mỹ thông qua đề cử làm Ngoại trưởng Mỹ.
Đã có những phân tích, nhận định khác nhau về phản ứng của Mỹ cũng như khả năng Trung Quốc độc chiếm Biển Đông.
Nếu như cựu Tư lệnh Các lực lượng quốc phòng Australia Angus Houston tin rằng, đã quá muộn để ngăn chặn Bắc Kinh độc chiếm Biển Đông, thì phát biểu chiến tranh Trung – Mỹ sẽ nổ ra ở Biển Đông trong vòng 5 – 10 năm tới của Cố vấn Tổng thống Mỹ càng khiến dư luận bàn tán xôn xao.
Ngăn chặn Trung Quốc độc chiếm Biển Đông, muộn hay chưa muộn?
News.com.au ngày 2/2 cho biết, Tư lệnh Các lực lượng quốc phòng Australia nhiệm kỳ 2005 – 2011, tướng Angus Houston tin rằng, đã quá muộn để ngăn chặn Trung Quốc độc chiếm Biển Đông.
Tướng Angus Houston khi còn tại chức. Ảnh: Free Malaysia Today.
Phát biểu tại một hội thảo ở Đại học An ninh quốc gia Canberra cuối tuần qua, ông nhận định:
“Tôi đã thấy hình ảnh, và những gì bạn thấy là cơ sở hạ tầng đang được xây dựng (trái phép trên đảo nhân tạo ở Biển Đông). Sẽ không mất quá nhiều thời gian để hoàn thiện chúng.
Tất cả những sự phát triển này sẽ cho phép Trung Quốc thống trị Biển Đông và mở rộng sự hiện diện quân sự lâu dài của họ về phía Nam, gần Indonesia, Malaysia và Singapore.
Theo quan điểm của cá nhân tôi, đã quá muộn để ngăn chặn chương trình quân sự hóa Biển Đông mà Trung Quốc đã làm. Điều quan trọng bây giờ là phải đảm bảo tự do hàng hải và quyền đi qua vô hại.
Chúng tôi cũng cần phải tìm cách giải quyết tranh chấp lãnh thổ phù hợp với luật pháp quốc tế, khuyến khích các quốc gia ngừng hành động đơn phương đe dọa đến hòa bình và ổn định đến khu vực của chúng tôi.
Từ đây, một cách tiếp cận thận trọng là cần thiết. Mỹ cần phải cam kết và tạo không gian cho Trung Quốc. Theo quan điểm của tôi, chúng ta cần hợp tác nhiều hơn và giảm bớt cạnh tranh”. [1]
Người viết cho rằng, cái gọi là “quá muộn” mà ông Angus Houston nêu ra đây phải chăng là muốn nói đến việc chính quyền Tổng thống Obama đã không làm gì để ngăn chặn Trung Quốc tạo ra “trạng thái bình thường mới” ở Biển Đông trong chiến lược xây đảo nhân tạo bất hợp pháp từ năm 2013 đến nay?
Bởi lẽ, thực tế Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Obama nhấn mạnh chiến lược xoay trục, hay còn gọi là tái cân bằng sang châu Á, nhưng chỉ “xoay” trên giấy, Trung Quốc mới thừa cớ leo thang.
Điểm thứ 2 mà ông Angus Houston nhấn mạnh là Trung Quốc về cơ bản đã tạo ra sự hiện diện quân sự có thể đe dọa an ninh các nước ven Biển Đông, cũng như tự do hàng hải – hàng không trong khu vực, tiền đề kiểm soát các hoạt động thông thương quốc tế qua Biển Đông.
Không ít học giả quốc tế đã nhận định, lực lượng hải quân Hoa Kỳ có thể phá nát các đảo nhân tạo.Tuy nhiên theo cá nhân người viết, phải chăng ông Angus Houston hơi bi quan khi cho rằng, Trung Quốc đã kiểm soát toàn bộ Biển Đông mà Mỹ chỉ còn nước chấp nhận, tìm cách thích nghi?
Đúng là Trung Quốc đã “nắn gân bắt thóp” được Barack Obama để dựng lên 7 pháo đài quân sự phi pháp ở Trường Sa, nhưng nói họ đã thống trị Biển Đông e rằng hơi sớm.
Bởi lẽ, giá trị thương mại hàng năm đi qua Biển Đông ước tính khoảng 5,3 ngàn tỉ USD, trong đó riêng Mỹ chiếm khoảng 1,2 ngàn tỉ USD, dễ gì Washington để Bắc Kinh cắm chốt thu tô ở Biển Đông? [2]
Điều này đã được tân Ngoại trưởng Rex Tillerson xác nhận khi còn trả lời điều trần trước Thượng viện: nếu để Trung Quốc kiểm soát Biển Đông, toàn bộ nền kinh tế thế giới sẽ bị ảnh hưởng.
Không dừng lại ở đây, ông đưa ra 2 đề xuất: một là buộc Trung Quốc dừng quân sự hóa Biển Đông, dừng các hoạt động xây dựng trên đảo nhân tạo; hai là ngăn chặn Trung Quốc truy cập các đảo nhân tạo.
Vấn đề là Mỹ sẽ làm như thế nào, thực hiện điều này bằng cách nào, khi mà theo Grant Newsham, một học giả tại Diễn đàn Nghiên cứu chiến lược Nhật Bản, một sĩ quan Mỹ nghỉ hưu bình luận trên Asia Times ngày 3/2:
“Rất ít người nghiêm túc nghĩ rằng, Mỹ sẽ phong tỏa các đảo nhân tạo. Đây là một lựa chọn thiếu tính khả thi”.
Khả năng đụng độ Trung – Mỹ ở Biển Đông và chiến lược của Donald Trump
Trái với sự bi quan của tướng Angus Houston, một số tờ báo Anh, Mỹ ngày 1/2 đã nhắc lại bình luận của Cố vấn Nhà Trắng Steve Bannon về khả năng đụng độ quân sự Trung – Mỹ ở Biển Đông.
Tháng 3/2016, ông Steve Bannon phát biểu trên truyền thông rằng, Hoa Kỳ và Trung Quốc tất yếu sẽ đối đầu trực diện ở Biển Đông trong khoảng 5 đến 10 năm tới.
Bây giờ truyền thông nhắc lại điều này, vì Steve Bannon hiện đang giữ vị trí quan trọng tại Hội đồng An ninh quốc gia và đội ngũ tham mưu, cố vấn của ông Donald Trump.
Tổng thống Mỹ Donald Trump và Cố vấn Steve Bannon. Ảnh: SBS.
Tuy nhiên người viết cho rằng, phát biểu của ông Steve Bannon năm ngoái nên được hiểu như một phản ứng với chính sách “tái cân bằng trên giấy” của chính quyền Barack Obama.
Đặc biệt là phản ứng yếu ớt, thậm chí là “chiếu lệ” của Mỹ qua sự kiện Scarborough năm 2012 và Trung Quốc đảo hóa trái phép 7 bãi cạn kể từ năm 2013.
Cũng như phát biểu của Ngoại trưởng Rex Tillerson, phát biểu của ông Steve Bannon thể hiện một cách tiếp cận cứng rắn, một chiến lược mới ngăn chặn Trung Quốc bành trướng Biển Đông, chứ không nên xem đó là một giải pháp hay hành động cụ thể.
Bộ trưởng Quốc phòng Philippines Delfin Lorenzana khi bình luận về khả năng xung đột Trung – Mỹ ở Biển Đông, ông đã nói:
“Tôi không nghĩ rằng nó sẽ xảy ra. Trump là một doanh nhân, và ông biết rằng nếu chiến tranh nổ ra, các doanh nghiệp sẽ bị ảnh hưởng.
Tôi sẽ không tiến hành chiến tranh trên những hòn đảo nhỏ. Thậm chí nếu chúng tôi có quân đội đủ mạnh, chúng tôi cũng phải suy nghĩ thận trọng trước khi quyết định tham gia một cuộc chiến tranh”. [3]
Nhưng nếu Mỹ không làm gì, hoặc chỉ “xoay trục trên giấy, tái cân bằng trên cửa miệng” thì chắc chắn Trung Quốc sẽ được đà lấn tới. Do đó, Donadl Trump phải nói và làm khác người tiền nhiệm.
Cả Washington và Bắc Kinh đều không muốn nổ ra chiến tranh.
Trong khi đó lợi ích và vị thế của Hoa Kỳ tại châu Á – Thái Bình Dương nói chung, Biển Đông nói riêng là không thể từ bỏ, còn lãnh đạo Trung Quốc lại không muốn mất mặt với dân vì “bị Mỹ khuất phục” một khi xuống thang, nhượng bộ.
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Rex Tillerson, ảnh: Tripplaar Kristoffer/SIPA/AP.
Do đó, theo cá nhân người viết, Donald Trump và cộng sự sẽ chọn đột phá khẩu là đánh thẳng vào thể diện Trung Quốc, nhưng không phải trong vấn đề Biển Đông.
Grant Newsham và không ít nhà nghiên cứu, quan sát quốc tế tin rằng, các nhà lãnh đạo Trung Quốc muốn bảo vệ, duy trì vị thế lãnh đạo của mình bằng cách chứng minh sự ưu việt của thể chế trong bảo vệ cái họ gọi là lợi ích quốc gia cốt lõi, trong đó có Biển Đông, Đài Loan, Tân Cương…
Nếu lúc này các nhà lãnh đạo Trung Quốc tỏ ra “lép vế” trước áp lực Hoa Kỳ, có thể bị dư luận nước này xem như một nỗi nhục, thậm chí đe dọa đến sự tồn vong đối với vai trò của đảng Cộng sản Trung Quốc. [4]
Một lựa chọn khác rất có thể được Trump tính đến, đó là vấn đề Đài Loan để buộc Trung Quốc phải chủ động điều chỉnh hành vi, xuống thang ở Biển Đông. Đã có những dấu hiệu ban đầu và cơ sở đặt niềm tin vào khả năng này.
Tiếp theo Tổng thống Donald Trump và đội ngũ tham mưu sẽ sử dụng con bài chiến lược này như thế nào trong quan hệ với Trung Quốc, cần tiếp tục quan sát, theo dõi thêm.
Chắc chắn hoạt động này cũng sẽ đi kèm với việc gia tăng sự hiện diện quân sự của Mỹ ở Biển Đông, khu vực châu Á – Thái Bình Dương để đảm bảo thăng bằng cán cân lực lượng.
Vai trò của các bên liên quan, các nước nhỏ trong khu vực, các nước có lợi ích và quan tâm đến Biển Đông lúc này là làm sao tạo được môi trường để 2 siêu cường có thể ngồi vào bàn thương lượng, bảo vệ hòa bình, ổn định và luật pháp quốc tế ở Biển Đông.
Những lợi ích quốc gia dựa trên tham vọng vị kỷ, hẹp hòi và không có hoặc thiếu cơ sở pháp lý quốc tế cần phải được điều chỉnh với thái độ khách quan, cầu thị, thượng tôn pháp luật.
Nếu ai đó vẫn bất chấp luật pháp và công lý, tiếp tục theo đuổi giấc mộng xưng hùng xưng bá ở Biển Đông, làm tổn hại lợi ích của Hoa Kỳ cũng như lợi ích chung của khu vực, buộc Donald Trump phải sử dụng đến những con bài chiến lược, khi đó hậu quả họ sẽ phải gánh chịu, nguy cơ đối đầu rất có thể xảy ra.
Tài liệu tham khảo:

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chín thách thức sống còn với Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Donald Trump


TS HÃN NGUYÊN NGUYỄN NHÃ - Ngày 28/1, tức mùng Một Tết Đinh Dậu, Tiến sĩ Trần Công Trục có bài phân tích "Khi Trump không nói chơi, người Việt cần thay đổi" đã thu hút nhiều sự quan tâm cũng như chia sẻ của bạn đọc Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam. Tân Tổng thống Hoa Kỳ là một chính khách phi truyền thống, có nhiều đường đi nước bước khác người trên đường đua vào Nhà Trắng, cũng như những phát ngôn, chính sách gây tranh cãi trong lòng nước Mỹ và dư luận quốc tế sau khi nắm quyền.
Tiến sĩ sử học Hãn Nguyên Nguyễn Nhã, ảnh do tác giả cung cấp.
Trong khi Hoa Kỳ là siêu cường số một trên thế giới hiện nay, mọi biến động chính trị ở xứ sở cờ hoa đều có thể tác động, ảnh hưởng trực tiếp đến toàn cầu ở mức độ khác nhau tùy khu vực. Do đó tìm hiểu về nền chính trị nước Mỹ dưới thời Donald Trump có ý nghĩa quan trọng.
Từ góc độ của một người nghiên cứu sử học, tôi nhận thấy rằng, thấy rằng bất cứ đế chế, quốc gia hùng mạnh nào, triều đại nào từ hàng ngàn ngàn năm nay trên thế giới không thể tránh khỏi quy luật thịnh - suy, suy - thịnh.
Thậm chí nhân loại từng chứng kiến không ít những trường hợp một quốc gia bị xóa sổ, một quốc gia mới ra đời, hay một “triều đại” bị “triều đại” khác thay thế.
Trong khuôn khổ bài viết này, tôi xin chia sẻ với bạn đọc Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam một vài kiến giải của cá nhân mình những nhân tố nào khiến cho một “đế chế” hay “triều đại” hùng mạnh có thể trở nên suy yếu.
Thậm chí là ngay cả siêu cường số một đương đại như Hợp chúng quốc Hoa Kỳ cũng sẽ không tránh được "vết xe đổ", nếu không có những điều chỉnh thích hợp.
Theo tôi, nước Mỹ sở dĩ hùng mạnh trước hết là bởi “thiên thời, địa lợi”, cho dù sinh sau đẻ muộn.
Đặc biệt là từ Chiến tranh Thế giới thứ II, các đế quốc, các quốc gia hùng mạnh chiến tranh với nhau, Mỹ vừa được hưởng hòa bình, vừa có nhiều cơ hội phát triển kinh tế, đặc biệt là công nghiệp nhờ cung cấp vũ khí, hậu cần quân sự phục vụ cỗ máy chiến tranh.
Nhưng quan trọng hơn cả là yếu tố “nhân hòa”, bởi cuộc chiến nào rồi cũng đến lúc phải kết thúc.
Hậu Thế chiến II, nước Mỹ đã tạo được những cơ chế tốt nhất để đón nhận, thu hút nhiều tinh hoa của thế giới, nguồn chất xám đỉnh cao của nhân loại.
Hoa Kỳ không chỉ là một miền đất hứa giàu tài nguyên, đầy đủ môi trường và điều kiện hấp dẫn cho những ai có khả năng thích khai phá, khai thác làm giàu.

GIÁO DỤC CÓ THỂ LÀM GÌ CHO HOÀNG SA, TRƯỜNG SA?

Hợp chúng quốc Hoa Kỳ còn xây dựng và hoàn thiện một hệ thống chính trị - xã hội thượng tôn pháp luật, đề cao tự do cá nhân, dân chủ và phát huy tối đa khả năng sáng tạo của con người…
Nhưng cuộc đời luôn luôn tồn tại mâu thuẫn và nghịch lý. Chính những mâu thuẫn và nghịch lý ấy là động lực của sự thay đổi.
Vấn đề là xu hướng thay đổi hướng thượng hay hướng hạ, làm cho đất nước yếu thành mạnh, hay mạnh thành yếu, là do con người và chính sách.
Vậy thì những mầm mống có thể làm cho nước Mỹ suy yếu nằm ở đâu?
Một là khi các tài nguyên chất xám vốn rất phong phú nay có thể bị cạn kiệt, bởi nó không còn được thường xuyên đào thải những gì cũ kỹ lạc hậu và bổ sung nguồn chất xám tinh hoa từ nhân loại như trước nữa.
Nếu không biết lựa chọn những dân nhập cư gồm những tinh hoa trên thế giới mà chỉ đơn thuần những người dân chỉ biết thụ hưởng, thiếu động lực và tinh thần sáng tạo - khởi nghiệp, số lượng này ngày càng gia tăng, đến lúc chiếm đa số thì “đế chế” Hoa Kỳ sẽ phải đối diện với nguy cơ “thoái hóa”.
Hai là người Mỹ hiện nay có xu hướng tự do luyến ái, giá trị và vị thế của gia đình trong lòng xã hội ngày càng suy giảm, ngày càng nhiều cập vợ chồng ly dị, gia đình tan vỡ.
Đây có lẽ là nguyên nhân chủ yếu khiến thế hệ tương lai của nước Mỹ có nhiều người xuất hiện tâm lý khủng hoảng, trầm cảm dẫn đến việc xảy ra ra nạn xả súng ở các trường học như vài năm trở lại đây.
Đáng báo động là xu thế này ngày một gia tăng.
Ba là vấn đề mâu thuẫn sắc tộc. Đây là vấn đề rất phức tạp, rất khó giải quyết.
Tưởng chừng “hiện tượng” Barack Obama là người da màu đầu tiên trở thành Tổng thống Hợp chúng quốc Hoa Kỳ và tái đắc cử thêm một nhiệm kỳ nữa, có thể đánh dấu chấm hết cho nạn phân biệt chủng tộc ở xứ sở cờ hoa.
Nhưng khi cộng đồng người da màu có địa vị cao, phụ nữ da màu cũng trở thành chính khách danh tiếng trong xã hội trong 8 năm Obama cầm quyền, lại khiến bùng phát sự ganh ghét của những người da trắng.
Có lẽ đây là một phần nguyên nhân giúp tỉ phú Donald Trump thắng cử. Nếu cứ tiếp tục xu hướng cạnh tranh sắc tộc trong lòng nước Mỹ, xã hội Hoa Kỳ sẽ ngày càng phức tạp, sự chia rẽ và tâm lý chống đối trong lòng xã hội Mỹ sẽ ngày càng mạnh.

KHI TRUMP KHÔNG NÓI CHƠI, NGƯỜI VIỆT CẦN THAY ĐỔI

Bốn là vấn đề thể chế. Hợp chúng quốc Hoa Kỳ theo chế độ liên bang với quyền hành các tiểu bang trong đời sống chính trị nội bộ quốc gia này rất mạnh.
Dưới thời Donald Trump, có khả năng các chính sách mới của ông sẽ làm gia tăng sự khác biệt giữa các tiểu bang, các sắc tộc.
Thậm chí nguồn lực và sức mạnh của Mỹ có thể “co cụm” vào một số tiểu bang, dần dần đưa tới những mâu thuẫn lớn, tích tụ đến độ đưa tới ly khai một số tiểu bang khỏi nước Mỹ, nếu không có những hiệu chỉnh kịp thời. 
Chính quyền liên bang chủ yếu lo về đối ngoại để đoàn kết dân Mỹ. Nhưng về lâu dài, khi quyền lực đối ngoại của Hoa Kỳ suy giảm sẽ khiến sự đoàn kết nội bộ sẽ đối mặt với nhiều khó khăn, thách thức hơn bất cứ quốc gia nào trên thê giới.
Năm là, tự do và dân chủ vốn là giá trị quý báu và lợi thế của nước Mỹ, nhưng lại đang phải đối mặt với những thách thức nội tại.
Nghịch lý ở đời, khi tự do, dân chủ quá trớn, nhất là với cộng đồng xã hội bị “suy thoái” do những chính sách gây cản trở, hạn chế việc bổ sung nguồn lực chất xám từ nhân loại sẽ dẫn đến mầm mống của sự hỗn loạn trong tương lai. 
Hiện thể chế chính trị Hoa Kỳ giao cho Tổng thống quá nhiều quyền hành lớn lao. Song nếu vị Tổng thống lại là người độc đoán, thiếu đạo đức, dân bất tín nhiệm sẽ dễ đưa tới sụ hỗn loạn xã hội.
Sáu là thiên nhiên hiện rất ưu đãi nước Mỹ, nhưng thiên nhiên cũng đang tiềm tàng sự hủy hoại lớn lao cho nước Mỹ, như các ngọn núi lửa, động đất lúc nào cũng đe dọa Miền Tây trù phú của Hoa Kỳ.
Sự biến đổi khí hậu trên trái đất cũng là nguyên nhân tiềm tàng làm thay đổi nước Mỹ.
Bảy là mặt trái, nghịch lý của khoa học, kỹ thuật và công nghệ.
Tiến bộ của khoa học kỹ thuật đem lại nhiều tiện nghi tốt đẹp cho nhân loại, song chứa đựng tiềm tàng khả năng hủy diệt loài người, ngay cả nước Mỹ.
Hiện nay, Mỹ lại là nước “sở hữu” số lượng bom hạt nhân, vũ khí hủy diệt hàng loạt nhiều nhất. Việc bảo quản theo quy luật tương đối, đến lúc nào không còn hiệu quả, nước Mỹ sẽ “lãnh đủ”.
Tám là nước Mỹ hiện đại hóa rất nhanh, tự động hóa, điện khí hóa rất cao, đời sống phụ thuộc rất lớn vào điện năng.
Nguồn năng lượng chủ yếu của Hoa Kỳ hiện nay là từ dầu khí. Mặc dù nước Mỹ rất giầu các mỏ dầu khí, nhưng mãi rồi cũng cạn, khi đó sẽ ra sao?

CHỦ TỊCH TẬP CẬN BÌNH CAM KẾT: TRUNG QUỐC KHÔNG BÁ CHỦ, KHÔNG BÀNH TRƯỚNG

Hiện nay nước Mỹ đang quan tâm phát triển đến các nguồn năng lượng tái sinh như năng lượng mặt trời, năng lượng gió...
Bài toán đặt ra là, liệu các nguồn năng lượng tái sinh đó có đủ đáp ứng nhu cầu duy trì đời sống tự động hóa cao độ và ngày càng gia tăng hay không?
Trong khi đó, trên bản đồ các quốc gia sử dụng năng lượng tái tạo, năng lượng sạch hiện nay, Mỹ không phải là nước đầu bảng và cũng thiếu chính sách phát triển mạnh mẽ năng lượng sạch.
Chín là nước Mỹ hiện có nhiều kẻ thù, trong đó có lực lượng khủng bố núp bóng Hồi giáo, cực đoan quá khích. Mỹ làm thế nào để tiêu diệt chúng từ trứng nước vốn là một bài toán khó chưa có lời giải.
Huống hồ nếu vũ khì hủy diệt hàng loạt rơi vào tay khủng bố, an ninh nhân loại, đặc biệt là nước Mỹ sẽ ra sao?
Vị thế siêu cường của Hoa Kỳ cũng đang phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt của đối thủ mới nổi Trung Quốc với tham vọng thống trị toàn cầu, bá chủ thiên hạ, nước Mỹ dưới thời Donald Trump sẽ đối phó như thế nào?
Với những gì đã tuyên bố khi tranh cử, cũng như các quyết sách đưa ra trong những ngày đầu tiên với việc ký nhiều sắc lệnh, quyết định gây tranh cãi, phản ứng mạnh mẽ trong nước Mỹ và một số nước trên thế giới, chắc chắn sẽ dẫn đến nhiều thay đổi tại chính nước Mỹ cũng như trên thế giới. 
Những chính sách này giúp gì cho việc ngăn chặn nguy cơ suy thoái, thậm chí sụp đổ của nước Mỹ hay sẽ tăng lên những nguy cơ đó, hiện còn nhiều quan điểm tranh cãi khác nhau.
Có quan điểm cho rằng, Trung Quốc được Donald Trump xác định là đối thủ số một của nước Mỹ.
Thế mà khi nhậm chức, Mỹ đã rút ra khỏi TTP vốn được xem là đối trọng với kinh tế Trung Quốc, là chỗ dựa về kinh tế - thị trường giúp cho Mỹ không cần tới Trung Quốc.
Ngay cả nhiều chính khách nổi tiếng trong đảng Cộng Hòa cũng phản đối việc Trump rút nước Mỹ khỏi TPP. Họ cho đó là sai lầm nghiêm trọng.
Sai đúng thế nào, chúng ta sẽ có câu trả lời trong thực tiễn. Tương lai Mỹ và thế giới sẽ ra sao, lịch sử sẽ trả lời.
Nhưng cách người Mỹ đang thích ứng với sự thay đổi của thời cuộc hiện nay, thiết nghĩ là bài học quý cho nhiều nước trên thế giới, trong đó có chúng ta.
Còn cá nhân tôi tin rằng, chắc chắn Trung Quốc sẽ rất khó khăn để vượt qua được Mỹ, nếu không muốn nói sẽ chịu nhiều ảnh hưởng tai hại.
Rủi ro và cơ hội luôn đồng hành như hai mặt của một đồng xu, nắm chắc các xu thế chính trị của 2 siêu cường này, sẽ giúp Việt Nam được hưởng lợi lâu dài.
http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Chin-thach-thuc-song-con-voi-Hoa-Ky-duoi-thoi-Tong-thong-Donald-Trump-post174166.gd

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam mơ trở thành công xưởng của hành tinh


Hà Nội đặt hy vọng tăng trưởng vào « tất cả vì xuất khẩu » và đầu tư nước ngoài với những điều kiện bằng vàng. Nhưng cái gì cũng có mặt trái. Mặt trái ở đây đối với Việt Nam là sự lệ thuộc vào nước ngoài chưa kể vấn đề phá hoại môi trường. Ngoài ra, các tập đoàn nước ngoài nắm 2/3 xuất khẩu. Samsung hiện chiếm 60% hàng điện tử bán ra nước ngoài của Việt Nam. Nếu tập đoàn Hàn Quốc bị ho, như với vụ pin của Galaxy Note 7 bị cháy, thì Việt Nam sẽ bị cảm ngay.

Trong một xưởng may tại Bắc Giang. Ảnh chụp ngày 21/10/2015. Reuters/Kham
Nguyệt san Le Monde Diplomatique, số tháng Hai 2017, có một bài đặc biệt về Việt Nam : « Việt Nam mơ trở thành xưởng thợ của hành tinh », trong lúc đó thì các tuần báo Pháp lại cuốn vào những diễn biến sôi động trên chính trường Pháp - đặc biệt là vụ được mệnh danh là Penelopegate, liên quan đến việc phu nhân ứng viên tổng thống sáng giá của cánh hữu François Fillon bị nghi ngờ được chồng lấy công quỹ trả lương trong nhiều năm trời, cho công việc « trợ lý nghị sĩ » không có thật.

Một hồ sơ khác cũng thu hút chú ý là các quyết định gây tranh cãi của tân tổng thống Mỹ Donald Trump, nhất là những điều được cho là ý đồ không tốt đối với châu Âu.

Mở đầu một phóng sự dài về kinh tế Việt Nam trong nguyệt san Le Monde Diplomatique, tác giả Martine Bulard ghi nhận là trong không đầy 40 năm, dân chúng Việt Nam đã cải thiện được mức sống : Không còn thiếu ăn, thanh niên miệt mài trên các mạng xã hội, phim Nhật Bản và Hàn Quốc là món giải trí trong các gia đình… Chỉ có điều kiện lao động là còn rất khó khăn và kinh tế ngày càng lệ thuộc vào nước ngoài. Hy vọng của chính quyền Việt Nam có quan hệ đối tác ưu đãi với Mỹ có thể sẽ không thành.

Tác giả bài viết minh họa nhận định của mình qua những cuộc gặp với giới doanh nhân Việt Nam, cụ thể là trường hợp lãnh đạo một công ty may xuất khẩu tại Bắc Giang, tên tiếng Anh là Bac Giang Garment Corporation (BGGC), có những khách hàng là các đại tập đoàn nước ngoài : Gap của Mỹ, Uniqlo của Nhật hay Zara của Tây Ban Nha.

Dệt may xuất khẩu phát đạt

Đây là một công ty mà dân chúng Việt Nam ít biết đến vì sản phẩm làm ra, theo quy định của hợp đồng, không bán trên thị trường nội địa để giữ giá trị của nhãn hiệu. Vả lại với đồng lương tháng 5 triệu đồng cho 6 ngày làm việc, thì các công nhân ở đấy không tài nào mua nổi sản phẩm mà họ làm ra. Cách đây 10 năm, tức trước thời kỳ tư hữu hóa, một từ ngữ ở đây không ai dùng, BGGC chỉ có một xưởng, thu dụng 350 người. Bây giờ thì công ty đã phát đạt lên với 5 cơ xưởng và 14.000 nhân công, đơn đặt hàng đầy ắp.

Tuy nhiên, không phải ai cũng thành công, đặc biệt là các đại tập đoàn Nhà Nước bị thua lỗ nặng dù đã cổ phần hóa hay không. Một luật sư xin giấu tên, giải thích đó là do họ vừa không có kinh nghiệm, vừa tham nhũng. Một ví dụ điển hình là Petro Vietnam, mà nhiều lãnh đạo đã phải từ chức do thua lỗ quá nặng. Dĩ nhiên là có những thành công ngoạn mục hiếm hoi, như Vingroup mà chủ tịch tổng giám đốc là tỷ phú Việt Nam duy nhất trên danh sách tạp chí Forbes, hay Viettel của quân đội và tập đoàn Vinamilk với vốn nước ngoài, trong đó có một quỹ đầu tư của Singapore.

Vị luật sư Việt Nam xin giấu tên so sánh : Trước kia doanh nhân Việt Nam bơi trong một cái ao rất hẹp, cái ao làng, nhưng bây giờ trước mặt họ là đại dương, một đại dương dậy sóng tự do mậu dịch và cạnh tranh khốc liệt.

Công ty may mặc BGGC đã kinh qua khó khăn : « Để giảm bớt chi phí, một số khách hàng không ngần ngại dùng Việt Nam để đối đầu với Trung Quốc và cũng sử dụng Trung Quốc để đối phó với Việt Nam ». Và Việt Nam đã phải cắt xén nhiều khoản chi tiêu để thực hiện các hợp đồng và giữ khách hàng.

Chẳng hạn như Uniqlo đã ngưng cung cấp hàng choTrung Quốc để chuyển sang Việt Nam. Lever Style, một nhà cung cấp khác của nhãn hiệu Nhật Bản đã giảm 1/3 nhân công Trung Quốc và dự kiến sản xuất 40% sản phẩm ở Việt Nam từ đây đến 2020, trong lúc mà họ vắng bóng ở Việt Nam cách đây 6 năm.

Từ đầu thập niên này các nhãn hiệu lớn quốc tế và giới gia công của họ dần dần rời bỏ Trung Quốc, như tập đoàn Đài Loan Bảo Thành (Pou Chen) gia công cho Adidas, Nike, Puma, Lacoste..., đã đầu tư hơn 2 tỷ đô la vào khu công nghiệp chung quanh Thành Phố Hồ Chí Minh. Phó chủ tịch Hiệp hội các công ty vải sợi - may mặc Việt Nam, ông Trương Văn Cẩm cho biết là 65% hàng dệt may xuất khẩu của Việt Nam là sản phẩm của các công ty vốn nước ngoài hay của đơn đặt hàng từ nước ngoài.

Nhân công rẻ và TPP từng là hấp lực

Cũng như phần đông lãnh đạo kinh tế Việt Nam, ông Cẩm chờ đợi nhiều nơi Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương TPP. Dựa trên đánh giá của Ngân Hàng Thế Giới, giới dệt may chờ đợi là thị phần thế giới của họ tăng mạnh, từ 4% hiện nay lên 11% vào năm 2025, xuất khẩu như thế sẽ tăng 18%. Lãnh đạo Việt Nam dự kiến khoản tăng thêm của tăng trưởng từ 0,8% đến 2% mỗi năm trong thập niên tới.

Triển vọng tốt đẹp này đã góp phần làm cho số công ty nước ngoài đến Việt Nam tăng vọt những năm gần đây. Dĩ nhiên nhân công giá hạ cũng góp phần không nhỏ, như giải thích của hai ông Shimizu và La Văn Tranh, lãnh đạo công ty Nhật Foster Electric sản xuất micro cho iPhone : « Công nhân Việt Nam có tính cạnh tranh cao. Khởi đầu thì họ không được đào tạo tốt, nhưng họ học hỏi rất nhanh. Chúng tôi sử dụng 30.000 người và lương tháng căn bản chỉ xoay quanh 150-200 đô la trong khi trung bình ở Trung Quốc là phải 650 đô la. Chúng tôi như thế tiết kiệm rất nhiều ».

Không chỉ có Foster giảm hoạt động ở Trung Quốc, Samsung cũng vậy và đã đầu tư 15 tỷ đô la, sử dụng 46.000 nhân công. Cả một thành phố nhỏ ! Và còn có Foxconn, Apple, Canon…

Nhưng không chỉ do nhân công rẻ, mà còn các dự kiến giảm thuế quan ở Mỹ và trong 11 nước khác của TPP, bỏ hoàn toàn vào năm 2025. Các nhà thương thuyết Mỹ cũng đưa ra một quy tắc là các sản phẩm xuất khẩu phải do Việt Nam hoàn toàn sản xuất hay từ những sản phẩm do các đối tác trong hiệp định TPP sản xuất, không còn chuyện lắp ráp tại đây những yếu tố sản xuất ở bên ngoài khối.

Với trợ giúp của Mỹ và hiệp định TPP, theo Le Monde diplomatique, Việt Nam nhìn thấy tương lai của mình trong tư thế xưởng sản xuất thứ hai của thế giới, sẵn sàng giành thị phần của Trung Quốc.

Donald Trump phá hy vọng của Việt Nam

Nhưng việc tân tổng thống Mỹ Donald Trump chống lại TPP có thể thay đổi ván cờ. Bài báo nhắc lại sự kiện vào tháng 11 vừa qua, màn hình đài CNN xem tại Việt Nam có lúc bị một tấm bảng màu xanh che khuất với dòng chữ : « Vì nội dung không thích hợp ». Sau này mới biết là tổng thống tân cử Mỹ đã chỉ trích « hàng giả rẻ của Việt Nam » đe dọa tràn ngập nước Mỹ. Cho nên CNN đã tránh cho khán giả Việt Nam nghe thấy những lời tố cáo không hay ho này.

Trước mắt lãnh đạo Việt Nam hy vọng là các tập đoàn Walmart, Nike, Apple, Microsoft v.v có thể làm cho tổng thống Mỹ hiểu rõ hơn hay ít ra áp đặt một hiệp định song phương. Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc cũng đã nhắc lại trước Quốc Hội, ngày 18/11, là Việt Nam đã ký 12 hiệp định tự do mậu dịch và sẽ tiếp tục con đường hội nhập dù có TPP hay không.

Hiện tại đầu tư vào Việt Nam chủ yếu đến từ các quốc gia Châu Á , theo thứ tự : Nhật Bản, Đài Loan, Singapore, Hàn Quốc, Trung Quốc. Thủ tướng Việt Nam cũng nhìn đến hiệp định ký với Châu Âu mà Quốc Hội Pháp đã thông qua tháng 6/2016.

Hà Nội đặt hy vọng tăng trưởng vào « tất cả vì xuất khẩu » và đầu tư nước ngoài với những điều kiện bằng vàng : miễn thuế trong vòng 4 năm đầu, giảm một nửa thuế trong 9 năm sau, điều kiện dễ dàng về mặt bằng - bất kể thiệt thòi cho nông nghiệp, cộng thêm trợ giúp của chính phủ về cơ sở, thủ tục hành chính đơn giản, v.v… bấy nhiêu yếu tố ưu đãi mà các nhà đầu tư khó cưỡng lại, ngay cả trong khu vục.

Nhưng cái gì cũng có mặt trái. Mặt trái ở đây đối với Việt Nam là sự lệ thuộc vào nước ngoài chưa kể vấn đề phá hoại môi trường.

Ngoài ra, các tập đoàn nước ngoài nắm 2/3 xuất khẩu. Tác giả trên Le Monde Diplomatique ví von : Samsung hiện chiếm 60% hàng điện tử bán ra nước ngoài của Việt Nam. Nếu tập đoàn Hàn Quốc bị ho, như với vụ pin của Galaxy Note 7 bị cháy, thì Việt Nam sẽ bị cảm ngay.

Trọng Nghĩa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đ/c Nam Tran ( biệt danh Dân lầm than ) phản biệt bài viết của Anh Lãng:

LUẬN ĐIỆU XẢO TRÁ CỦA TAY LÃNG PHÒ



TƯỞNG
Hẳn ai chơi face cũng biết qua facebook Lang Anh với nhiều bài viết xuyên vẹo, méo mó cách hiểu về lịch sử, facebook này hiện tại đang đăng tải một seri bài viết tiêu đề: “Đảng cộng sản Việt Nam, ngã ba đường lịch sử” với nội dung hư hư thực thực, làm đảo lộn vai trò của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh trong cuộc chiến giành độc lập. Theo tên Lãng này bàn luận, chiến thắng 30/04/1975 là chiến thắng của “lòng yêu nước” chứ không phải do chủ nghĩa Cộng sản. Chiến thắng 30/04/1975 có được là do nhiều yếu tố tạo nên, cũng giống như cơ thể người mỗi một bộ phận, mỗi một tế bào lại có chức năng khác nhau, tổng hợp tất cả các thứ đó lại mới tạo thành con người. Chiến thắng 1975 cũng vậy, nó được tổng hợp từ tất cả các yếu tố, mỗi yếu tố đóng một vị trí khác nhau, nếu thiếu bất kì thứ gì cũng không thể chiến thắng được. Xóa bỏ vai trò lãnh đạo, dẫn dắt của Đảng Cộng sản Việt Nam cụ thể là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tổng Bí thư Lê Duân… đề cao lòng yêu nước đã chiến thắng tất cả là một sai lầm.
Giả sử chỉ có mỗi lòng yêu nước không thôi mà không có khối óc dẫn dắt, không có cơ sở vật chất, không có sự sáng tạo của con người Việt Nam thì làm sao có thể chiến thắng, nếu quá coi trọng “lòng yêu nước” phủ nhận vai trò của Đảng Cộng sản đề cao lý tưởng “lòng yêu nước” là một luận điệu vớ vẩn của những người mang tư tưởng thù địch với Đảng Cộng sản Việt Nam, họ gạt sạch trơn công lao đóng góp của Đảng Cộng sản đối với dân tộc, rồi moi móc, thổi phồng những tiêu cực nhằm phá hoại niềm tin của nhân dân với Đảng và trong chính những đảng viên với nhau.
Về mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là một mối quan hệ không thể nào tách ra được, nếu chúng ta muốn tách biệt với Trung Quốc chỉ khi nào di dời lãnh thổ của Việt Nam sang nửa bán cầu bên kia thì hãy bàn vấn đề đó, còn khi chúng ta vẫn là hàng xóm láng giềng với Trung Quốc thì chúng ta vẫn phải đối mặt với nhiều nguy cơ bất ổn, nhiều mối đe dọa từ chính ông hàng xóm Trung Quốc. Thế nhưng chúng ta vẫn phải giữ mối quan hệ bang giao, dẫu rằng chúng ta không hề ưa gì họ. Việt Nam không phải đi trên ngã ba đường lịch sử, không phải theo Trung Quốc, không phải theo Mỹ. Chúng ta đi trên con đường phát triển dựa cơ sở là tôn trọng những nguyên tắc cơ bản về độc lập, chủ quyền, bình đẳng, ổn định kinh tế, chính trị, quốc phòng an ninh. Đảng Cộng sản Việt Nam không chạy theo gót của bất kì một nước nào mà phá hoại đi những nguyên tắc cơ bản đó. Chính vì vậy chúng ta không hề ngả theo một nước nào để đổi lấy lợi ích vất chất.
Hiển thị 051_XxjpbeE000933_20160614_TPPFN0A001.jpg
Việt Nam luôn giữ mối quan hệ bang giao với Trung Quốc, ảnh minh họa
Chính vì không hiểu điều trên mà giới phản động luôn tung nhiều luận chống Trung Quốc phải theo Mỹ, từ bỏ chủ nghĩa Mác - Lê Nin để theo con đường phát triển Tư bản chủ nghĩa.

TÁC GIẢ: Nam Tran // 2/05/2017 12:28:00 CH

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

Lễ hội thắt cổ trâu ở Yên Bái


Tổ chức nhằm 14 tháng giêng hàng năm
Nhớ câu ca dao tục ngữ VN : 
"Trâu ơi ta bảo trâu này 
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta 
Cấy cày giữ nghiệp nông gia 
Ta đây trâu đấy, ai mà quản công 
Bao giờ cây lúa còn bông 
Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn"
Những hủ tục như thế này mà chính quyền đồng ý cho làm thành lễ hội thì những vụ việc thảm sát giữa ban ngày ở Tỉnh uỷ Yên Bái không có gì đáng ngạc nhiên.


Hệ quả của một chính sách bạo lực và chuyên chính cả văn hoá, một cách công khai trước cả thanh thiếu niên !

Đây không phải là "bản sắc văn hoá dân tộc". Cần dẹp ngay những hủ tục này càng sớm càng tốt.




Phần nhận xét hiển thị trên trang