Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Trích "Gió bay về trời":

31.

“..Cư sĩ một hôm xuống núi
giả dạng anh chàng phong lưu
trong túi dắt dăm nén bạc
thử xem nhân thế sao rồi?”

Buổi tối Ngài qua thành phố
nghỉ chân,
ngại chốn đông người
nẻo khuất nhà treo đèn đỏ
gặp cô mắt xanh níu mời..

Ngài biết chỗ này xú khí
những chuyện..
 thường không ra gì
khốn nỗi tò mò một tý
dùng dằng chưa dời chân đi..

Bao năm tu hành khó nhọc
một đêm nước lã về sông..
Mới hay trong lòng chút quỷ
vẫn chưa tận diệt đến cùng !

Ai chẳng lần da tới thịt ?
giới gianh Phật,
quỷ mơ hồ.
Đôi khi nhỏ hơn sợi tóc
vô tình giây phút..
là qua!

Cô điếm sau lần hội ngộ
phút giây thấy lòng xót xa
cởi bỏ váy khăn son phấn
tự dưng,
thấy mình nhớ nhà..

Ôi thật buồn cho gặp gỡ
đổi ngôi thay chỗ bất ngờ.
Người hiền không như ngày cũ
lênh thênh
bốn biển không nhà!”

Người mời tôi đến kể chuyện
nghe xong người không nói gì!
Mãi mấy ngày sau
thất ý
người hờn tím mặt quay đi.

Tôi chỉ vô tình kể lại
nào đâu có ngụ ý gì?
Biết vậy
thà rằng nín lặng
không mang hận lúc quay về!

Viết ư ?
Lúc này cực khó.
Vẽ hoa vẽ bướm không màng
thật tâm bao giờ cũng khổ
trên đời còn mấy người mong ?

Học người chăn trâu cắt cỏ.
Cùng người cấy lúa trên đồng.
Thôi thì “Chuyện đâu bỏ đó”,
chuyện đời
chi mà vấn vương…





32.

Ngàn năm không hiểu

Gái goá
lo việc triều đình.
Con côi
 thương vận nước.
Chuyện ngàn năm
ngàn năm
lẽ nào không hiểu được:
-         Phù Đổng không sinh ra từ những lâu đài!
Buồn thay ơn nước, lộc trời
hữu sự..
 quay lưng ngoảnh mặt.
Sao bằng mẹ goá con côi ?
Hữu thân - hữu trách !




33.

Nếu em vẽ

Tổ quốc không vuông thành
sắc cạnh
không trơn tròn như quả táo, quả na..
Tổ quốc hôm nay có dáng chim hồng hộc,
thêm một lần thử thách trước phong ba..

Nếu chưa một lần tới hai đầu đất nước
ta xin em chớ vẽ vội vàng.
Một toạ độ đơn sơ thôi
cũng đầm đìa nước mắt
cũng thấm vào xương máu ông cha..

Ta đã không mang tổ quốc mình ra thế chấp!
dù sống nghèo sống khổ đã nhiều năm
Và sẽ mãi không khi nào đặt cược,
vào cuộc phiêu liêu lặng ngắt âm thầm!

Đã từng có một non sông Đại Việt
Em hãy tô bằng giọt máu hồng
Vì lịch sử không nên là huyền thoại
Tổ quốc ngàn năm
Là sự thật ở trong lòng!






34.

 Gió bay về trời,
lòng người ở lại.
Sao người thản nhiên?
như  nhiên.
Dòng sông thản nhiên,
con đường thản nhiên?

Nhà mới ta xây trên nền đất cũ
trên mảnh đất vương đầy gạch vỡ,
vẫn hồng tươi dòng máu Lạc Hồng

Nắng vẫn đẹp
trời vẫn trong..
Biển vẫn xanh như chẳng hề khiếp sợ,
Ta bỏ ngoài tai những lời hăm doạ,
những trò
kiêu ngạo
cuồng ngông!

Em vẫn nhận từ tay anh mỗi sáng đoá sen hồng.
Dù có thể biệt ly bất cứ lúc nào cho tất cả
không phải lần đầu tiên ta gặp điều đắng cay nghiệt ngã
thử thách này có gì mới lạ đâu em?

Tổ quốc mình gian khó đã bao phen
từ thủa các Vua Hùng tạc bia, dựng nghiệp
Từ buổi mẹ Âu Cơ dạy con kho mớ tép
mà giặc ngoại xâm không dễ bẻ tên đồng  !

Anh nhớ về một thời có Bà Triệu, Bà Trưng
Đất nước từng trải bão dông nghiêng ngả
Không biết bấy giờ các đấng mày râu đâu cả?
Phận nữ nhi pha khói bụi sa trường?

Xa nữa kìa: Phù Đổng Thiên Vương
Trẻ mới lên ba đã đòi đi giết giặc..
Một dân tộc kẻ thù không sao hiểu được:
- Thì chúng làm sao :“ Diệt hết cỏ nước Nam” ?

Một dân tộc từ đàn bà cho đến trẻ con
Nước có giặc tất cả cho đánh giặc
ĐỘC LẬP TỰ DO
Không thể đem đổi chác
Lấy sự bình yên giả dối, phỉnh phờ ..

Ta đã hiểu rồi khi trải mấy nắng mưa
Làm gì có chuyện phân vân đâu thù đâu bạn?
Trắng là trắng đen là đen
Có chi bấn rộn
nên thanh thản lòng ta
Những buổi sáng thanh bình
Rất có thể
Ngày mai
Ngày kia
Bão táp
hoặc chiến chinh đổ xuống sau nhà..






35.

Rồi sẽ đến..

Rồi cũng đến ngày..
người bên bến sông Tương..
Nghe tiếng sáo Trương Chi lan truyền xứ sở
sau ngàn năm ..
Loa Thành sụp đổ
lông ngỗng bay
Gió cuộn đen trời..

Người cứ lặng câm
như đêm dài câm lặng
Mặc gió mưa
mặc bão tố ngoài trời
như thể là nỗi thống khổ đầy vơi
của ai ai
hoặc như chẳng có..

Nhưng khốn nỗi tổ tan thì trứng vỡ
đất sụt sâu
còn đâu nữa lâu đài ?
Dù muộn..
 hơn không
thế đó Mỵ Nương ơi
Anh lại gặp em nơi bến sông trước mùa dông lũ
Hát cho em nghe bài ca xưa cũ:
Về mẹ Âu cơ và đất nước mình!

Sau đêm dài
ấm ức..
lặng thinh!

Tiếng hát người xưa lửa sáng kinh thành
Rầm rập bước chân
quân reo
ngựa hí..
Gươm sắc lên đường  bền gan dũng sĩ
vững ở sau lưng
trống hội Diên Hồng !

Hát rằng:
Đất nước mấy ngàn năm gan góc
từng vùi chôn vó ngựa Nguyên Mông,
dấu vết còn đây những cọc gỗ Bạch Đằng.
Sông Như Nguyệt vẫn còn gợn sóng
gió ải Chi Lăng chưa hết mây cồn..
“ Còn người, còn nước còn non
Đừng gieo thêm cảnh oán hờn, trớ trêu..”
DHG 

36.

Anh là đứa con côi sinh thời loạn lạc
không có ngôi cao
không dư tiền bạc
Chỉ dồi dào tiếng hát
vì có lúc cuộc đời cần tiếng hát yêu thương!
Không phải để che mờ quá khứ
không nỉ non
không hề ru ngủ
những ai nhẹ dạ cầu an

Chỉ dành cho ai đó có lòng..

Có thể chỉ là tiếng hát buồn
cô quạnh
ở mom sông ..
Rồi sẽ có ngày em lắng nghe ta hát
Lời ca chắt tự đáy lòng
Vậy là ta vui rồi
Chỉ cần thế,

Mỵ Nương !

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sốc: Trái đất bị huỷ diệt hoàn toàn trong tháng 10 tới?


>> Cần trả diện tích sân golf để giảm tải sân bay Tân Sơn Nhất
>> Chủ tịch Nguyễn Đức Chung: Hà Nội đang trả giá vì "băm nát" quy hoạch


Bảo Ngọc























(Dân Việt) Vào tháng 10.2017, hành tinh X, hay còn gọi là Nibiru sẽ hủy diệt trái đất. Đây là tuyên bố của nhà khoa học David Mead.

Theo ông, sự va chạm sẽ hủy diệt gần như mọi sinh vật trên trái đất. Để tồn tại, cần phải bắt đầu xây dựng hầm trú ẩn.

"Cần phải làm sao để công chúng tránh được hoảng loạn. Động đất đã tăng lên đáng kể cả về số lượng và cường độ. Các hệ thống bão nhân lên theo cường độ và quy mô. Các sóng nhiệt và các vết nứt xuất hiện trong lớp vỏ của trái đất. Những đợt nắng nóng đang trở nên mạnh mẽ hơn và kéo dài hơn",  chuyên gia nói.

Xin nhắc lại rằng đây không phải là lý thuyết đầu tiên về sự hủy diệt của hành tinh chúng ta. Trước đó từng có tin rằng Nibiru sẽ hủy diệt Trái Đất trong tháng 12 năm 2015 và tháng 9 năm ngoái. NASA tuyên bố không có các bằng chứng thực tế chứng minh giả thiết này.

Trước đó, các nhà khao học đã từng có nhiều nghiên cứu về hành tinh Nibiru. Theo công bố, Nibiru là quê hương của một chủng người ngoài hành tinh được gọi là Anunnaki, một nền văn minh ngoài Trái đất vô cùng tiên tiến. Các nhà nghiên cứu đã nói về khả năng tồn tại một hành tinh khổng lồ có quỹ đạo hết sức kỳ lạ xung quanh Mặt trời của chúng ta.

Năm 2008, các nhà nghiên cứu Nhật Bản đã thông báo rằng, theo những tính toán của họ, có một hành tinh “chưa được khám phá” ở khoảng cách 100 AU (đơn vị thiên văn), có kích thước khoảng 2/3 Trái đất. Những tính toán này chứng minh giả thuyết về sự tồn tại của Nibiru hoặc hành tinh X.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tranh luận: Có nên chào đón sự sụp đổ của Bắc Triều Tiên?

Nguồn: John Delury & Chung-in Moon, “Should We Welcome the Collapse of North Korea”, Foreign Affairs, Vol. 93, No. 6, Nov/Dec 
Biên dịch: Vũ Trọng Bằng | Hiệu đính: Nguyễn Thị Nhung
Một viễn cảnh đáng sợ
Ngày Bắc Triều Tiên sụp đổ đang đến gần, việc Hàn Quốc hợp nhất với miền Bắc sẽ là một điều có lợi cho tất cả, và những nhà hoạch định chính sách tại Washington và Seoul nên bắt đầu lên kế hoạch cho việc can thiệp quân sự thống nhất bán đảo Triều Tiên – ít nhất là theo lời Sue Mi Terry (Bài viết “A Korea Whole and Free”, số tháng 7/8 2014). Cho dù quan điểm chế độ tại Bắc Triều Tiên đang đứng trên bờ vực diệt vong đã xuất hiện từ hàng thập kỉ nay, nhưng mới chỉ có Terry khẳng định rằng những lợi ích của sự sụp đổ này sẽ lớn hơn những thiệt hại mà nó gây ra. Tuy nhiên, đánh giá của cô đã quá phóng đại tính khả thi cũng như hấp lực của viễn cảnh thống nhất sau một sự thay đổi chế độ bất ngờ (ở Bình Nhưỡng).
Đầu tiên, những lợi ích mà Terry cho rằng sẽ tích lũy được từ sự thống nhất đều dựa trên những giả định thiếu cơ sở thực tế. Nếu miền Bắc thay đổi chế độ, cô khẳng định rằng Hàn Quốc đầu tiên sẽ hưởng những món lợi lớn nhờ cắt giảm ngân sách quốc phòng khi không còn mối đe dọa Bắc Triều Tiên. Thực ra, chi tiêu quốc phòng ban đầu sẽ phải tăng vọt lên, do những khoản chi để ổn định miền Bắc.
Giống như công cuộc xóa bỏ tàn dư của Đảng Ba’ath khỏi Iraq sau cuộc xâm lược của Hoa Kỳ năm 2003, việc giải giáp quân đội cả triệu người của Kim Jong Un sẽ đòi hỏi một khoản chi khổng lồ. Và kể cả khi những khoản chi cần thiết ban đầu đã được giải quyết, thì chiến lược an ninh quốc gia của nước Triều Tiên mới sẽ phải bao gồm cả kế hoạch tăng chi tiêu quốc phòng để theo kịp sự vươn lên của Trung Quốc và sự hồi sinh của Nhật Bản. Những nhà hoạch định tại Seoul sẽ phạm sai lầm nghiêm trọng nếu họ dựa vào lợi ích thu được từ nền hòa bình để bù đắp cho những khoản chi vì công cuộc thống nhất.
Terry cũng lập luận rằng một đất nước Triều Tiên thống nhất sẽ gặt hái được những lợi ích về kinh tế từ sự kết hợp của nhân công và nguồn lực của miền Bắc và nguồn tài chính với công nghệ của miền Nam. Nhưng trên thực tế, hệ quả dễ xảy ra hơn lại là tình trạng rối loạn hệ thống. Khi mà người, hàng hóa và dịch vụ đột nhiên được luân chuyển tự do, khoảng cách về lương bổng giữa miền Nam và miền Bắc sẽ thu hẹp lại, có nghĩa là giá nhân công sẽ không giảm xuống thấp như Terry ngầm định. Một khi đã sáp nhập với miền Nam, nền kinh tế kiệt quệ của miền Bắc cũng sẽ tự động tham gia vào Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế và từ đó những nguồn viện trợ nước ngoài từ những thành viên của tổ chức này sẽ bị cắt (như là trường hợp của Đông Đức sáp nhập với Tây Đức).
Tương tự, miền Bắc sẽ không còn hưởng lợi từ hệ thống hàng rào thuế quan ưu đãi cho những nước đang phát triển của Tổ chức Thương mại Thế giới. Những tranh chấp phức tạp về quyền sở hữu tài sản sẽ chất đầy trong những tòa án của quốc gia mới. Trong lúc đó, những nhà đầu tư Trung Quốc sẽ yêu cầu những hợp đồng hiện hành của họ với những công ty miền Bắc được công nhận, đội thêm vào những khoản chi trên trời mà những công ty miền Nam phải đối mặt khi cố gia nhập thị trường miền Bắc.
Cuộc sáp nhập đột xuất này cũng sẽ nảy sinh ra rất nhiều vấn đề xã hội. Không như Terry khẳng định, việc thống nhất trên thực tế sẽ không đem lại lợi ích về mặt nhân khẩu cho miền Nam, cụ thể hơn sẽ không giúp cân bằng lại với tỉ lệ sinh thấp và lực lượng lao động nhanh chóng bị già hóa của Hàn Quốc, vì thực ra Bắc Triều Tiên cũng chịu ảnh hưởng của một nền dân số già do tuổi thọ trung bình cao và tỉ lệ sinh thấp. Viễn cảnh về bộ máy bảo hiểm y tế của Hàn Quốc phải đón nhận 25 triệu thành viên mới – bao gồm cả trẻ suy dinh dưỡng và người lớn với những căn bệnh kinh niên như lao – ít nhất cũng là điều đáng lo ngại.
Khi xét đến sự bất bình đẳng, những người miền Bắc đương nhiên sẽ mong muốn đất nước họ trải qua một quá trình tái phân phối của cải vật chất trên phạm vi rộng lớn để thu hẹp khoảng cách về giàu nghèo giữa 2 miền, trong khi đó những người dân nộp thuế tại miền Nam đương nhiên sẽ tức giận trước gánh nặng mà họ phải gánh chịu. Một số doanh nghiệp Hàn Quốc có thể tận dụng được cơ hội trời cho này để kiếm lời từ những nguồn lợi chưa được khai thác đúng mức ở miền Bắc, nhưng những dòng lợi nhuận ấy sẽ không thể đến tay những quản lý, công nhân và nông dân ở đây. Định kiến vùng miền và khác biệt trong hệ tư tưởng cũng có nguy cơ gia tăng, khối cử tri bổ sung từ miền Bắc cũng đe dọa gây bất ổn cho hệ thống chính trị lưỡng đảng vốn đã rất chia rẽ ở miền Nam.
Khả năng duy trì
Tin tốt là Terry không chỉ phóng đại những lợi ích của việc sụp đổ chế độ tại miền Bắc mà còn phóng đại khả năng nó xảy ra nữa. Cho dù quá trình kế vị diễn ra gấp gáp, Kim vẫn có vẻ nắm chắc quyền lực trong tay. Việc ông bác Jang Song Thaek của ông ta bị thanh trừng đã không tạo ra một làn sóng đào ngũ của giới lãnh đạo hay thúc đẩy Trung Quốc cắt đứt mối quan hệ hoặc phong tỏa biên giới với đất nước này.
Cho dù Bắc Triều Tiên bị bỏ xa so với phần còn lại của Đông Á, nền kinh tế của đất nước này đang phát triển dần dần, một điều mà những vị khách tới Pyongyang trong những năm vừa qua biết rõ. Kim đã đặt ưu tiên cho phát triển kinh tế, theo nguyên văn lời ông là cam kết sẽ không bao giờ bắt người dân “thắt lưng buộc bụng nữa”. Ông ta đang thử nghiệm những bước cải cách giúp trao quyền lực cho nông dân, những quản lý nhà máy và thương nhân tự do, và đã tạo thêm những vùng kinh tế đặc biệt để mời gọi đầu tư nước ngoài. Kết quả vẫn còn rất khiêm tốn, nhưng hiện tại thì mỗi năm đều tiến bộ hơn năm trước đó ở mức độ nhất định, chuyển biến tích cực này đã tiếp thêm sức mạnh cho chế độ này.
Ngay cả nếu như mọi việc đi theo hướng Terry dự đoán, tức là giới lãnh đạo của Bắc Triểu Tiên đến một lúc nào đó mệt mỏi với vị lãnh tụ “nóng nảy” của họ và loại bỏ ông ta, thì Bắc Triều Tiên vẫn sẽ tồn tại như một đất nước. Trong trường hợp không tưởng, xảy ra một cuộc đảo chính thực sự, thì hàng ngũ tướng lĩnh trong quân đội và các nhân vật cấp cao trong đảng khi thành lập một chế độ mới sẽ chẳng được hưởng lợi gì nếu dâng quyền lãnh đạo cho Seoul. Thật ra, những lãnh đạo mới có thể lại còn kém hơn Kim, giống như tình hình tại những nước hậu Mùa xuân Ả Rập, khi người lên nắm quyền lại là những kẻ cực đoan, khiến cho người ta bắt đầu luyến tiếc những nhà độc tài cũ nếu so với chế độ hiện tại. Thế giới bên ngoài cần phải cẩn thận với điều mình mong muốn.
Những nước láng giềng của Bắc Triều Tiên nhận thức rõ được những mối nguy hiểm đó. Trung Quốc sẽ muốn tránh một thảm họa xảy ra trên biên giới của họ, đặc biệt là khi sự sụp đổ của Bắc Triều Tiên sẽ phá hủy vùng đệm chiến lược của Trung Quốc và có lẽ sẽ mở đường cho quân đội Hoa Kỳ tiến quá gần đến mức nước này khó có thể ngồi yên. Mát-xcơ-va cũng muốn giữ một vùng đệm che chắn ở dưới chân vùng Viễn Đông của Nga, đồng thời tránh nguy cơ sự sụp đổ chế độ này hủy hoại những nỗ lực phát triển công nghiệp của họ ở đó. Những nhà lãnh đạo ở Nhật Bản, mặc dù có hận thù chế độ của ông Kim, lại cảm thấy mâu thuẫn về viễn cảnh thống nhất của bán đảo Triều Tiên, do giữa họ và Hàn Quốc có tồn tại ngầm một mối quan hệ cạnh tranh. Ngay cả những người Hàn Quốc, những con người sống dưới mối đe dọa tấn công từ miền Bắc, cũng không cảm thấy dứt khoát trước viễn cảnh Bắc Triều Tiên sụp đổ bởi cái giá của nó. Nói tóm lại là trên khắp Đông Bắc Á, không có quốc gia nào có ý đồ chính trị lật đổ nhà nước Bắc Triều Tiên.
Tất nhiên, thái độ thiếu kiên quyết đó một phần lớn đến từ yếu tố có sức mạnh nhất đang chống đỡ cho Bình Nhưỡng, và cũng là yếu tố mà Terry đã bỏ qua: vũ khí hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Đối diện với mối đe dọa đánh trả bằng vũ khí hạt nhân, cả Hoa Kỳ lẫn Hàn Quốc đều không dám lật đổ Kim một cách công khai. Đó chính xác là lý do tại sao mà thật khó để thuyết phục Bắc Triều Tiên từ bỏ chương trình phát triển hạt nhân và tại sao khả năng thay đổi chế độ đến từ bên ngoài là rất khó xảy ra.
Một phương án tốt hơn
May mắn thay, bán đảo Triều Tiên không cần phải thống nhất theo cách mà Terry hình dung. Thay vì chuẩn bị để nuốt chửng cả Bắc Triều Tiên một lúc, thì Hàn Quốc, với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, nên lên một chiến lược dài hạn cho sự sáp nhập dần dần giữa miền Bắc và Nam. Quá trình hợp nhất kinh tế giữa miền Bắc và Nam trước đây mở ra hướng thống nhất ít thiệt hại duy nhất cho người dân hai miền. Đây là một dự án lớn được bắt đầu vào đầu những năm 1990, và sau đó bị gián đoạn dưới thời chính quyền trước của Hàn Quốc, nhưng mong là sẽ được tiếp tục dưới thời tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye.
Để đạt được mục tiêu này, Washington và Seoul cần phải cẩn thận nhưng chủ động tiếp cận Bình Nhưỡng, như những quốc gia khác ở trong khu vực đang thực hiện. Một ví dụ sinh động gần đây nhất là Nhật Bản, Thủ tưởng Shinzo Abe đã bắt đầu dỡ bỏ cấm vận để thuyết phục ông Kim khôi phục cuộc điều tra về số phận những công dân Nhật bị gián điệp của Bắc Triều Tiên bắt cóc trong những năm 1970 và 1980. Nga đã tăng cường sự hiện diện của mình về mặt kinh tế, bỏ qua món nợ khổng lồ thời Liên Xô của Bắc Triều Tiên và đầu tư vào một cảng của nước này. Và Trung Quốc đã và đang tiếp tục trao đổi buôn bán và đầu tư vào Bắc Triều Tiên, dù rằng Bắc Kinh không hài lòng với Kim. Quan điểm cứng rắn của Hoa Kỳ về vấn đề cấm vận và đối đầu đàm phán có vẻ lạc lõng với những tiến triển trong khu vực. Đáng mừng là tổng thống Park vẫn để mở cánh cửa tái khởi động quá trình hòa giải hai miền Triều Tiên.
Sự thống nhất vẫn là mục tiêu tối thượng cho mọi người dân hai miền Triều Tiên, nhưng nó sẽ là một chặng đường gian nan. Thực tế là hiện nay bán đảo này vẫn bị chia cắt. Những nhà hoạch định chính sách của Washington và Seoul nên nhìn thẳng vào hiện thực đó – thay vì chuẩn bị cho một kịch bản giả định mà có vẻ sẽ không bao giờ xảy ra.
Terry phản hồi
John Delury và Chung-in Moon đã làm tốt việc phản bác nội dung một bài viết không phải của tôi. Tôi chưa bao giờ khẳng định rằng “Sự sụp đổ của Bắc Triều Tiên đang đến gần” hay là “Washington và Seoul nên bắt đầu lên kế hoạch cho việc can thiệp quân sự thống nhất bán đảo Triều Tiên”, hoặc nói là việc thống nhất sẽ không gây ra vấn đề gì. Tôi chưa bao giờ đưa ra ý kiến là Hoa Kỳ hay Hàn Quốc nên dùng hoạt động quân sự để tiêu diệt Bắc Triều Tiên; thực ra, tôi diễn tả quá trình thống nhất qua chiến tranh như là viễn cảnh xấu nhất và ít có khả năng xảy ra nhất, và tranh luận rằng Hoa Kỳ nên tăng cường cấm vận để đẩy nhanh quá trình tan vỡ trong hòa bình của Bắc Triều Tiên. Tôi cũng không phủ định những vấn đề mà quá trình thống nhất sẽ đặt ra trong ngắn hạn – trong số đó có cả những vấn đề mà Delury và Moon đã nhấn mạnh. Như tôi viết, “Chế độ của Kim có lẽ sẽ không kết thúc một cách sạch đẹp; quá trình sụp đổ của một nhà nước luôn luôn lộn xộn và điều này càng đúng với một chế độ quá quân phiệt và cùng đường như vậy.”
Tuy vậy, đúng là tôi đã có tranh luận rằng sự sụp đổ của miền Bắc, sau khi cân đong đo đếm tất cả các yếu tố, có thể sẽ là điều tốt (ngoại trừ những thảm họa như phổ biến vũ khí hạt nhân, như là tôi đã nhắc đên trong bài viết). Cho dù “tranh chấp phức tạp về quyền sở hữu tài sản” sẽ “chất đầy trong những tòa án của quốc gia mới,” như Delury và Moon đã tiên lượng, đây có vẻ vẫn còn là một cái giá khiêm tốn để xóa bỏ một chế độ xếp hạng xâm phạm quyền con người tệ nhất trên hành tinh này và thường xuyên đe doạ hủy diệt hạt nhân những nước láng giềng.
Delury và Moon phóng đại những vấn đề mà một Triều Tiên thống nhất sẽ phải đối mặt. Họ khẳng định là “chiến lược an ninh quốc gia của nước Triều Tiên mới sẽ phải bao gồm tăng chi tiêu quốc phòng để theo kịp sự vươn lên của Trung Quốc và sự hồi sinh của Nhật Bản.” Nhưng họ không đưa ra một lý do nào cho luận điểm tại sao một Triều Tiên thống nhất sẽ phải cảm thấy bị đe dọa bởi Trung Quốc hay Nhật Bản hơn so với mối đe dọa mà Hàn Quốc hiện nay đang phải chịu. Hơn nữa, phép so sánh của họ với Iraq sau cuộc xâm lược của Hoa Kỳ là không hợp lý. Không có miền Nam Iraq nào để sát nhập với một đất nước mới được giải phóng như trường hợp Hàn Quốc sẽ sáp nhập với miền Bắc. Và không như Iraq, quốc gia bị chia nhỏ bởi những ranh giới giáo phái, bán đảo Triều Tiên là một trong những nơi đồng nhất sắc tộc nhất trên trái đất.
Cho dù Delury và Moon có thể không thích ý tưởng về sự sụp đổ của Bắc Triều Tiên, nhưng đó là một viễn cảnh dễ xảy ra hơn nhiều so với ảo tưởng về “sự sáp nhập dần dần của miền Bắc và Nam.” Hàn Quốc đã cố gắng để giấc mơ đó thành hiện thực trước đây, qua chính sách “Ánh dương” nước này từng theo đuổi từ 1998 đến 2008, và kết quả là một thất bại quá rõ ràng. Trong những năm đó, Hàn Quốc chi cho Triều Tiên 8 tỉ đô la về đầu tư và viện trợ. Trong năm 2000, tổng thống Hàn Quốc Kim Dae-jung còn đưa cho Kim Jong II 500 triệu đô la để tổ chức một hội nghị thượng đỉnh (hành động đã mang lại cho ông giải Nobel Hòa Bình). Ngược lại, Seoul chẳng nhận được gì. Bình Nhưỡng vẫn tiếp tục phát triển vũ khí hạt nhân và tên lửa, tiến hành vụ thử tên lửa hạt nhân đầu tiên vào 2006, và vẫn độc đoán và khó lường như trước. Delury và Moon không đưa ra luận điểm nào chứng tỏ rằng một chính sách Ánh dương mới sẽ có tác dụng hơn.
Delury và Moon có thể nghĩ rằng Kim Jong Un đang tiến hành cải cách kinh tế thực sự, nhưng những bằng chứng thực tế lại không ủng hộ quan điểm này. Ông ta chỉ đang sửa sang xung quanh cái khung của một hệ thống thời Stalin, như là bố và ông của ông ta đã làm. Kim đã chi hàng trăm triệu đô la cho những bể cá heo, công viên nước và khu trượt tuyết phục vụ cho giới lãnh đạo. 84% các gia đình của Bắc Triều Tiên mà Liên Hợp Quốc cho rằng đang phải chịu mức tiêu thụ thực phẩm “cận nghèo” và “nghèo đói” trong năm 2013 có lẽ sẽ phản đối mô tả mà Delury và Moon đưa ra là “Kim đã đặt ưu tiên cho phát triển kinh tế.” Nếu Kim là một nhà cải cách thực sự, ông đã không ngần ngại tiến một bước khiêm tốn là cắt giảm chỉ 5% ngân sách quốc phòng trên trời của quốc gia, chỉ cần như vậy cũng sẽ giải phóng đủ nguồn tài chính để kết thúc tình trạng khủng hoảng lương thực của quốc gia này. Hơn nữa, qua hành động xử tử ông cậu của mình, Kim chứng tỏ còn tàn bạo và khó đoán hơn bố và ông ông ta – và điều đó cũng đã đủ để lo ngại.
Delury và Moon gọi sự sụp đổ của Bắc Triều Tiên là “một kịch bản giả định mà có vẻ sẽ không bao giờ xảy ra.” Đây, tất nhiên, cũng chính là những lời mà người ta đã từng nói khi phỏng đoán về khả năng Liên Xô, Đông Đức, hay là những chế độ cộng sản khác sẽ sụp đổ. Sớm hay muộn thì Triều Tiên sẽ phải tiếp bước đi theo những quốc gia nói trên. Thế giới bên ngoài nên chuẩn bị cho kịch bản này, thay vì giả bộ rằng chế độ độc tài khó lường của gia đình Kim sẽ tồn tại mãi mãi – hay mơ mộng rằng sau 66 năm, nó sẽ biến hóa một cách kì diệu thành một đất nước dân chủ, tư bản, tôn trọng quyền lợi của người dân và láng giềng của nó.
John Delury là Trợ lý Giáo sư ngành Nghiên cứu Trung Quốc tại Trường Nghiên cứu Quốc tế, Đại học Yonsei.
Chung-In Moon là Giáo sư ngành Khoa học Chính trị tại Đại học Yonsei và là một thành viên của Ủy ban Tổng thống về Chuẩn bị cho Thống nhất của Hàn Quốc.
- See more at: http://nghiencuuquocte.org/2015/01/08/co-nen-chao-don-su-sup-do-cua-bac-trieu-tien/#sthash.2u9PQJy4.dpuf

Phần nhận xét hiển thị trên trang

tôi không sợ thiệt


DHG
Đêm khuya đốt lửa giữa đồng
Tôi một mình đứng hát
Khe khẽ khúc buồn, khúc vui chen vào mưa lác đác
Chỉ ngoài kia lặng lẽ sông gầy
vài chú côn trùng còn eo ót sau cây..
Tôi hát vì chưa nghỉ được
Còn bao điều lắt lay
Chườm lên bờ ngực
Chồm qua bờ vai tôi
khiến tấm áo khoác ngoài lạnh buốt
Tôi sợ mình run lên
vì tình yêu với cánh đồng này!
Đông đảo làm sao,
Thưa thớt làm sao..
Nghĩ mãi không tài nào hiểu hết..
Cứ ngỡ rằng mình biết
Thực ra có được bao nhiêu?
Cứ lầm lẫn, nhầm nhò trò chơi số phận!
Lúc thăng hoa chính là khi lận đận
Và thực buồn cười, khi lận đận đấy thăng hoa!
Cánh đồng gần, cánh đồng xa
giờ này đã tan mùa gặt
Không ai vơ vẩn trên đồng
không ai dại gì vì sợ chơi ngông.
Người ta chứ đâu thần tiên hay ma quỷ?
Cánh đồng lạ, cánh đồng quen thực ra chưa nghỉ..
Con sông không nghỉ bao giờ
Từ thẳm sâu vẫn trồi lên ý nghĩ,
khiến tôi dở hơi hát giữa đêm này
Ru cho cánh đồng, sông gầy vào đêm say..
Đêm dài đến đâu rồi đêm sẽ cạn
Sông lắm thác gềnh, sông ra biển khơi..
Vậy thì hát ca tôi không sợ thiệt
Chẳng cần biết được gì, mất gì tất thảy,
cánh đồng tôi!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cái lưỡi người

Truyện ngắn của Hồng Giang    
       Nếu không có cuộc gặp tình cờ, có lẽ Sự sẽ phải day dứt, hối hận, cắn dứt lương tâm mình vì sự võ đoán, hấp tấp và khờ khạo của mình. Anh mới chỉ nghe một tai, nhìn một phía mà đã vội vã tham mưu, tham vấn chút nữa mang tội với lương tâm mình. Nghề văn, nghề báo không thể như mọi nghề khác, sai.. rồi làm lại. Nó buộc phải đúng đắn, chính xác ngay từ đầu. Rất có thể,  không chỉ “bút sa, gà chết” mà còn nguy hại đến thanh danh, tính mạng, số phận con người.
Hồi bà ngoại Sự còn sống, Sự còn nhớ mãi câu cửa miệng của bà hay nói đến.. Chỉ là hai đứa trẻ chơi với nhau không thuận, tranh nhau một quả bóng làm bằng trái bưởi, rồi đánh nhau. Sự tức vu ngay cho đứa trẻ con hàng xóm vì tức nó cho bõ ghét, nói với bà: “Thằng ấy hôm nọ nó còn ăn cắp tiền của ông ngoại nhà mình để trong ngăn kéo bàn”! Như người khác ngoại đã nhảy dựng lên, vì “đồng tiền nó liền với ruột”. Nhưng ngoại vẫn bình tĩnh bảo anh: “Được rồi, để ngoại xem..Có thật nó lấy không đã, ngoại sẽ bảo nó. Dưng mà con đừng vì ghét nó bây giờ, nói oan cho nó, phải tội chết đấy, “lời nói đọi máu”, không phải chuyện đùa đâu”.
Ngoại mất từ lâu, câu nói này  Sự vẫn ghi nhớ trong lòng.
Thời ngoại, người ta tin có trời đất, quỷ thần hai vai. Kẻ nào nói oan sai cho người khác, sau này gặp Nam tào, Địa phủ sẽ bị tội rút lưỡi, bỏ vạc dầu. Nên người đời rất sợ tội vu oan, giá họa cho người khác. Dù là chưa ai thấy ông Nam tào, Địa phủ mặt mũi ra thế nào. Đời nọ nối tiếp đời kia, những chuyện như vậy ăn sâu vào nếp nghĩ con trẻ , vào tiềm thức của bao nhiêu lớp người. Cũng có thể vì những lẽ ấy, những chuyện độc ác, vô lương tâm, ăn gian nói dối ít hơn bây giờ. Con người nếu thiếu niềm tin, không biết sợ hãi trước việc làm sai trái, tất nhiên hậu quả thật không biết đâu mà lường..
Sự đang quay xe để về thì gặp ngay nhân vật của mình. Hai mẹ con cô gái trẻ vừa ở phòng hỏi cung của công an huyện Y. ra. Một cô gái chừng hai bốn hai nhăm tuổi. Cô đang cài lại khuy áo cho đứa con gái của cô độ sáu bảy tuổi. Hai mẹ con mồ hôi ra, tóc dính bết hai bên thái dương.
Mẹ bảo con gái:
-  Đấy mẹ nói có đúng không? Có ai làm gì con đâu? Có nói có, không nói không. Có ai làm gì mình đâu mà phải sợ?
Đứa con không nói gì, vẻ mặt còn đang thảng thốt. Có lẽ đây là lần đầu tiên nó đến chỗ này. Công an, tòa án đâu phải chỗ chơi, nhất là đối với con người ta, khi còn trẻ.

Sự còn đang tò mò, băn khoăn chưa biết ra làm sao. Hai mẹ con cô ta anh mới gặp lần đầu. Họ có công việc gì mà lại đưa nhau đến chỗ này? Thấy cô gái lay hoay mãi không cài được mũ bảo hiểm cho con, Sự tiến lại. Cô chào anh lí nhí, chắc vì lúng túng không biết xưng hô thế nào. Sự cài giúp nút mũ cho con bé. Trong bụng vẫn đang thắc mắc đã xảy ra chuyện gì?
      Nhưng trời nắng, cô gái vội chào rồi xin phép đi ngay. Có vài cái nhìn đứng ở thềm vấn cung như có vẻ khó hiểu ném về phía anh. Có lẽ vì sự ân cần của anh với cô gái vừa rồi. Có thể họ nghĩ anh thấy gái đẹp mà xán đến gần chăng? Nếu họ nghĩ như thế thật thì rất buồn cười.
Sự chưa bao giờ có thói quen ấy. Nhất là ở những chỗ trước cửa công đường như  thế này.
Thiên hạ ngày nay rất lạ. Nghĩ tốt về nhau, tốt về người khác, thường không bằng nghĩ sai, nghĩ xấu cho người.
 Đúng là một sự mất thăng bằng, một sự lệch lạc, sai chuẩn đáng sợ. Nhưng mà thôi, miệng lưỡi và ý nghĩ thế gian chả nên để ý nhiều. Anh chỉ làm theo bản tính và thói quen của chính mình, đâu có như người ta nghĩ!
Đã định quay ra gặp ngay mụ to béo phốp pháp từng đến gặp, nhờ anh một việc cách đây mấy tháng.
Phốp pháp mặt đỏ tưng bưng như vừa uống rượu. Ngày thường mặt bà ta cũng vẫn đỏ như thế, nhưng hôm nay có thể do nắng, càng đỏ hơn. Đôi mắt bà ta sáng quắc. Sự chưa thấy đàn bà nào ở tuổi ấy mắt lại sáng quắc như thế. Ánh mắt ấy đưa về phía mẹ con cô gái trẻ vừa bước ra:
- Chú cũng quen con này à?
- Con nào?
- Con vừa ra ấy. “Con yêu tình” hại đời con trai tôi ấy. Nó có nói gì với chú không?
- Em có biết con ấy là con nào đâu? Vừa mới gặp ở đây thì bác đến, đâu có chuyện trò gì. Sao bác lại hỏi thế?
- Nếu không phải, tôi xin lỗi chú nhá. Tôi cứ tưởng nó cũng nhờ chú xuống đây chạy tội cho nó. Nếu không phải thì thôi.
Sự bực.
Anh nói anh mới gặp mẹ con cô này lần đầu. Bà là đa nghi quá đấy, chả biết có họ hàng gì với “nhà Tào” không?. Phốp pháp cười, đánh trống lảng, mắt lấp lánh kiểu đàn bà đa tình, rồi bà ta kể câu chuyện vì sao bà và mẹ con cô gái sớm nay có mặt ở đây, công an huyện Y này. Ở tuổi ấy, mắt còn ánh lên như thế, hồi trẻ bà ấy lẳng, không phải thường.
**
Từ hôn, một việc ít xảy ra với người Tày. Ở bản Đồng Tương này lại càng ít. Người ta đã lấy nhau, ăn ở trọn đời, mãn kiếp. Đến khi đầu bạc, răng long, trời phật gọi, mới chịu xa nhau. Không có chuyện chiếu chưa kịp cũ, giường chưa phai véc ni đã đường ai người ấy đi.
Nhưng bây giờ thì khác. Hình như đang có “dịch” bỏ nhau thì phải. Con người với con người chẳng còn được như xưa, nhân duyên cũng đổi thay, không còn câu chuyện “sắt cầm muôn thủa”. Trên cái nền, cái tảng đang mỗi lúc chao đảo, rung lắc, mọi thứ đều khó ổn định, hài hòa thì phải.
Tự dưng vợ chồng ăn ở với nhau cả chục năm trời, một sáng có người trai  thức dậy không thể tin được vào mắt mình. Vợ cài mảnh giấy vào cánh cửa dặn chồng ở nhà kiếm gạo nuôi con, không nói vì lý do gì..Đi biệt tích. Tệ hơn có chị không nói câu nào, lặng lẽ ra đi.
Ở nhà ăn khổ làm khổ, tất bật quanh năm, có người mách chỗ làm nhàn, ăn ngon lại được nhiều tiền, sung sướng, ai không ham? Người vào miền nam, người sang Trung Quốc kiếm việc làm. Có người không biết đi đâu? Nhiều trường hợp lắm. Người ở lại  cặp thì ghen tuông, cặp dằn vặt nhau đến mức không thể chung giường, chung chăn.
Người bị kẻ giàu sang mê hoặc. Đệ đơn ra tòa. “Ông tòa” phải bảo cơ quan ông bây giờ giá tăng biên chế gấp đôi cũng không đáp ứng được công việc. Hồ sơ chất đầy trong các khoang tủ. Nhân viên tòa án bận rộn tối ngày, làm thêm cả ngoài giờ mà vẫn không kịp, án từ vẫn cứ phải gối vụ theo kiểu chuyên canh.
 Sự nghĩ..các cơ sở sản xuất, công ty kinh doanh khác mà nhiều việc làm, bận rộn như thế này thì hay biết mấy? Sẽ có nhiều công ăn việc làm và không có người thất nghiệp.
Mọi sự chẳng qua từ thiếu thốn, căng thẳng đời sống kinh tế mà ra.

Nhưng chuyện vợ chồng con bà phốp pháp này lại không phải thế. Nhà ấy không thiếu ăn. Kinh tế vào hàng khá giả ở bản Đồng Tương. Nửa năm trước bà cùng người con dâu với đứa cháu gái sự vừa gặp ở huyện CA còn thuê hẳn một chuyến xe bốn chỗ đi Nội Bài đón con trai về. Không chịu đi xe khách, dù đi xe khách rẻ hơn nhiều. Ấy là dịp bà muốn thể hiện ra ngoài một tí mà!
Thằng con tên là Triều này bà đã cho nó ra riêng. Từ hôm nó về, ngày đêm nhà nó khách khứa ra vào tấp nập. Ban đêm đèn điện sáng choang, ti vi, băng đài thay nhau nói không ngừng. Hát toàn những “bài ca đi cùng năm tháng”. Chó nhà nó, chó nhà hàng xóm sủa đến mỏi cả mõm, đến lúc chán không con nào sủa nữa. Nhà nó ở chỗ cao, ban đêm sáng đèn, cứ như “lâu đài hạnh phúc”.
Ai dà, là dân bản bảo thế. Ai đã biết “lâu đài” là thế nào đâu? Vợ đẹp con ngoan, tiền có, không hạnh phúc thì gọi là gì?
Hai vợ chồng mua hai cái xe tay ga, đời mới nhất, đang “hót”, mỗi đứa một chiếc. Chồng một đứa, vợ một đứa, chở con thăm hết lượt hai bên nội, ngoại. Dân bản nhìn mà phát thèm, mà ao ước, ngưỡng vô đối!

Bỗng chốc không hiểu cơn cớ làm sao? Một tối, thằng chồng ôm quần áo về nhà cha mẹ. Nó bảo vợ nó không cho vào nhà, tay ả cầm dao dọa chém nó. Bà béo không tin, bà sang tận nhà nó xem hư thực thế nào.
Đến nơi bà thấy cửa chốt bên trong. Con chó lai mọi khi thấy bà mừng quấn quýt, hôm nay nó dở chứng, sủa ông ổng. Thấy động, một bóng cao lớn, cởi trần, bà chỉ nhìn thấy cái đầu tóc quăn, không rõ mặt lẻn vội ra, theo cửa nách sau nhà chạy thục mạng.
À thì ra thế! Dâu ngoan của bà đã có bồ,  có nhân tình, nhân ngãi, hắt hủi chồng, đuổi chồng ra khỏi nhà là như này đây?
Nhưng bấy lâu chồng nó xa nhà, đi cả mấy năm không về, có xảy ra sự vụ nào đâu? Tại sao bây giờ lại đổ đốn như thế chứ? Hay là trước đây nó cũng vụng trộm, kín đáo mà bà không biết, như thể ma ăn cỗ? Sao bây giờ nó lại dám ngang nhiên trắng trợn, ra mặt thế này nhỉ? Chuyện không còn nhỏ nữa rồi!
Cả thằng con bà nữa, nó vốn là thằng mạnh bạo, có phần nóng tính sao bây giờ lại nhũn như con chi chi để vợ tống ra khỏi nhà, rước trai về nhà mình trắng trợn như thế, chịu chết không dám ra lời? Có phải thằng ấy to con, giỏi võ hay vì gì, thằng Triều con bà mới phải chịu lép như thế? Ngày trước chỉ cần ai nói ngang với nó là hục hặc, sẵn sàng đánh nhau ngay. Sao bây giờ lại lặng lẽ rút lui, để chịu cắm sừng lên đầu? Không thể hiểu nổi! 
Bà thoáng nhận nhận ra điều khác lạ ở con trai mà từ hôm nó về bà không để ý. Ừ đúng quả là có sự khác ở nó thật. Nom nó hiền hiền, bẽn lẽn như con gái mới làm dâu, không như hồi còn ở nhà. Bà cứ tưởng nó ra ngoài học được cách lịch sự nên mới thế, hóa ra không phải..Bà buồn, thương nó gọi nó là “thằng mặt buồn”.Sau rồi giận gọi nó là “thằng mặt ngu”. Không buồn, không ngu sao lại để con vợ lót lá dắt tay ra cửa, ôm trai như thế?
***
Thằng Triều như không biết giận là gì. Nó vẫn nhen nhen, cười cười. Không được ở nhà với vợ thì sang nhà bố mẹ. Ngày hai buổi lên rừng, bẫy chim. Rừng bây giờ chim đâu có nhiều? Còn sót đôi ba con chào mào, chích chòe, vài con bìm bịp.. Những giống chim xưa nay không được coi là có giá trị vì đã không đẹp, lại tiếng hót không hay. Thế mà “Chào mào lửa” tự nhiên lên ngôi. Người ở các nơi về đặt mua đắt còn hơn tôm tươi. Giống này nhỏ con hơn giống chào mào bình thường, đuôi dài, mỏ cực nhọn, đám lông bụng đỏ rực như lửa, hót liên tịch. Mỗi ngày Triều cũng bẫy được đôi ba con. Nếu bán chim mộc cho người ta cũng được cỡ hơn triệu bạc. Nhưng mà không, nó không bán. Bắt được con nào nó lấy chỉ đỏ buộc vào cổ chân rồi thả lên trời. Cái lưới bóng của nước người ta  rất nhạy bắt chim. Nó tơ, mảnh như sợi tóc, xam xám mầu da trời. Tinh mắt như loài chim cũng chịu không nhận ra sự nguy hiểm đến an ninh tính mạng của mình. Rất nhiều con dính bẫy giăng. Thường là lưới giăng ngang giữa hai ngọn cây, hay khoảng trống giữa hai bụi lùm, nơi chào mào lửa hay đậu, véo von với nhau. Con này thả ra lúc sau lại thấy mắc vào lưới.. Triều lại cười ngơ ngẩn, buộc thêm sơi chỉ đỏ vào chân bên kia rồi lại thả..
Thằng anh nó bảo: “Thằng này ẩm IC hay IQ rồi hay sao ấy mẹ ạ!”. Bà béo cười  méo cả mặt: “Ẩm gì thì ẩm, nó có làm sao mặc nó, tao phải làm cho ra nhẽ không để con khốn nó làm nhục đời trai con tao được”. Nhưng làm cách nào? Bà chưa nghĩ ra. Lại thấy bảo con cái Luyên đệ đơn ra tòa.
Bà đã định ngậm bồ hòn làm ngọt. Trước không phải, sau phải, để vợ chồng nó yên ổn, về lại với nhau, nuôi con.
Ai ngỡ ra cái sự này? Nhà bà đã không kiện thì thôi, nó lại đứng đầu đơn kiện con bà à? Rõ là con kiến đi kiện củ khoai! Kiện củ khoai thì bao giờ mới thắng kiện được? Vừa làm đĩ lại vừa la làng, có bảo gái đĩ già miệng cũng chẳng sai. Đã thế bà sẽ cho nó biết thế nào là chốn chúa lộn chồng. Bỏ con bà chỉ có ra tay không, đừng mong lấy được một hào, một hột của nhà bà!
Hồi nó mới quen nhau, thằng Triều dẫn về, bà đã không ưng í rồi. Nhìn cái nước da mai mái của nó, cặp môi tô son, cặp lông mày tô chì bà đã biết ngay nó là hạng người nào rồi! Nghe nói nó bị bán sang Tàu, làm nhà thổ bên đó, sau rồi trốn được về. Con bà chả biết ra làm sao lại quen được nó ngoài thành phố? Nó bảo nó làm thuê ngoài đó, nhưng chắc gì? Nhìn cung cách nói năng của nó là biết, bà không mù đâu. Nói thế nào thằng con không chịu nghe. Làng này thiếu gì con nhà hẳn hoi tử tế, môn đăng hộ đối? Thiếu gì đứa mặt hoa da phấn đẹp có kém gì con kia? Mà là cái đẹp tự nhiên, trong sáng do nắng gió của rừng núi phú cho. Nhất định là nó cho con bà ăn phải thứ gì rồi, nên nói thế nào cũng không được. Nhà nó ở huyện khác, xa cả trăm cây số, đi lại cưới xin vừa tốn kém, vừa vất vả gấp mấy lần lấy gái làng. Chắc nó không ngờ có ngày hôm nay!
Vụ án xử ly hôn kéo dài gần một năm. Con Luyên nghe bảo có người nhà là luật sư luật xiếc gì đó chạy vạy. Tòa định xử cho ly hôn, còn được chia đôi tài sản. Nó không muốn ở, bà không giữ. Nhưng mà đòi chia tài sản thì đừng có hòng. Dễ gì đồng tiền của nhà bà cho nó để nó nuôi trai? Con này từ ngày về có làm nên gì đâu? Toàn là tài sản có trước hôn nhân cơ mà, chia là chia thế nào?
Nhùng nhùng nhằng nhằng mãi, chưa đâu vào đâu.
Một buổi trưa, Sự đang ăn cơm thì bà béo đến. Bà nói anh giáo cứ ăn cơm đi, tôi đến nhờ tí việc.
Từ nhà bà đến đây cũng chừng chục cây số. Hồi Sự còn dạy học trên đó có biết gia đình bà. Một nhà chân chì, hạt bột, chăm chỉ làm ăn. Cả hai vợ chồng bà còn tham gia công tác ở xã một dạo. Oan khuất ra sao mà phải nhờ anh đơn từ, kiện tụng?
Bà kể chuyện vợ chồng con trai bà. Thằng Triều từng là học sinh cũ của Sự nên bà nói, anh nhận ra ngay. Bây giờ nó chạy xe đưa bà đến đây, cứ nhìn mấy bức tranh treo tường, dán mắt vào đấy chẳng nói chẳng rằng. Như thể câu chuyện bà phốp pháp đang kể chả liên quan gì đến nó.
Trường cấp hai ngày Sự còn ở đấy gần nhà bà. Anh không lạ bà là người nắm quyền bính trong gia đình. Ông chồng hiền hiền ngơ ngơ. Thỉnh thoảng cũng bát đĩa xô xoảng. Nghĩ bụng, lại là chuyện tranh giành quyền lực trong nhà, nam quyền hay nữ quyền đây, nhưng không phải. Nghe hết câu chuyện chính anh cũng phải ngạc nhiên và lấy làm phẫn nộ. Ừ thì nam nữ bình quyền, nhưng mà người vợ đối xử với chồng như vậy thì không còn trời đất gì! Anh bảo: “ Người như thế cũng không tiếc bác ạ. Nó chả muốn ở nhà mình thì cởi bỏ, cho nó đi. Đợi tòa gọi lúc nào thì mình hầu tòa, việc gì phải đơn từ?”
Bà nói:
- Đúng ra là thế. Nhưng tòa xử không công bằng tôi mới phải nhờ đến chú.
Rồi anh làm đơn nội dung như lời bà ta kể. Ngoài tài sản chung ra, Luyên còn vay nợ một khoản tiền kha khá, cùng mấy chỉ vàng thời gian chồng cô ta đi làm thuê xứ người.
Tòa gọi lên, gọi xuống đến mười mấy lần xử chưa xong.
****
Đúng là muôn ngả tình đời. Bảo tốt rằng “tốt”, bảo xấu, bảo sai cũng được cả. Chung quy là chuyện người ta muốn nó như thế nào? Cái tập quán cổ lỗ “chín bỏ làm mười”, thiếu minh bạch cộng với sự yếu kém, nhiều kẽ hở của luật lệ, nhiều khi việc đang “như thế này”, lại “ra thế khác”.
Chỉ là hai thằng tuổi teen ganh nhau đường, không ai chịu ai, lên đến đỉnh đèo choang nhau. Một thằng vơ hòn đá, một đứa rút con dao cùn ở trong cốp xe. ( Là thói học đòi theo gương “Em anh Luyện” được phê phán trên tivi, chúng muốn làm ngược lại. Các vị làm chương trình câu khách, vô tình phản tác dụng, sai mục đích, nên chúng chả học điều khuyên bảo, học ngay cái lạ lẫm, khác thường, hết sức nguy hiểm này). Báo chí cái gì mà lúc nào cũng đưa tin: Cướp, giết, kinh khủng, kinh hoàng?
Bây giờ thì một đứa xây xát nhẹ, một đứa bị hai nhát chém qua quýt ngoài da. Việc xảy ra ban tối, vào trước ngày “Xá tội vong nhân”. Có nơi gọi là tết “Vu lan” báo hiếu. Người đi đường gọi điện thoại cho CA. Xã, huyện đến rần rần. Không may cho đứa cầm dao dọa người. ( Nếu nó chém thật đã xảy ra án mạng!). Nó từng có lần “chửi người thi hành công vụ”. Anh ta giận, nâng tầm quan trọng vụ va chạm này thành án tích: “ Chặn đường cướp, cố ý hành hung người”. Đứa bị chém được đưa vào trạm. Đứa chém bấy giờ mới giật mình vì chuyện không ngờ lại thành quá to. Nửa đêm khăn gói chạy, lên xe tuốt vào Đắc Nông, gần biên giới CamPuchia.
Đang tháng củ mật, gần ngày Quốc khánh, an ninh được xiết chặt, không thể có sơ hở. Vụ việc một đồn mười, mười đồn trăm, cả bên bị hại lẫn bên hại người lo sốt vó. Người ta lại tìm đến Sự. Có tí chữ nghĩa, ở “Trấn” này ấy không ra người ta cũng nhờ, chối không được. Việc bà béo chưa xong lại đến việc này. Sự cũng biết đây là chuyện không hay, không an toàn. Nhiều anh viết hộ dân oan đơn, thư mang vạ vào mình. Nhưng từ chối thì không đành. “Cái nồi nó lôi cái rế, cái rế nó bế cái vung”. Tình cảm nhà quê, lại là nhà quê miền núi rất là phức tạp. Không đặng đừng. Lại phải giúp!
Theo anh, lý gì, luật gì cũng không thể bỏ qua hòa hiếu, nhu thuận. Không gì bằng giải hòa đôi bên. Cả hai nhà đều nghe, bên có ông quý tử chém người bồi thường chút đỉnh. Cái người muốn làm lớn chuyện chẳng còn cớ gì để hành nữa. Anh ta im, làm biên bản cho Hòa giải đôi bên, phạt đôi trăm vi phạm hành chính. Vậy là việc bé, không xé ra to.
Việc xong, lão Vàng Nụ như được thoát tội chết, vớ được vàng vì lo được việc cho con tai qua nạn khỏi. Lão bảo Sự:
- Tớ chẳng có nhiều, “đấy” cầm tạm đôi triệu gọi là thuốc nước. Đáng ra phải hơn. Đằng ấy cũng biết tớ thương binh mà.. Lại còn thằng con tâm thần ảnh hưởng da cam..Một chút gọi là cảm ơn
Sự nghiêm mặt:
- Bác định trả công thuê tôi đấy à? Muốn sòng phẳng phải không? Mà sòng phẳng đâu còn nghĩa tình trước nay của tôi với bác?
- Đâu phải thế. Tớ biết, không có “đằng ấy”, vụ này tớ mất tiền trăm là cái chắc, mà tù thì thằng cu vẫn ngồi bóc lịch. Một tý thế này bõ bẽn gì với công của “đằng ấy”!
- Nhà còn ối việc phải lo. Cứ cất đi để lo cho các cháu. Tôi chưa phải giàu có gì để chê tiền. Nhưng đây là tiền xương máu, tôi cầm còn mặt mũi nào để nhìn ngó mọi người? Chả hóa ra tôi lợi dụng đục nước thả câu sao?
- Vậy chiều nay tớ mời đằng ấy chén rượu, gọi là cảm ơn có được không?
- Lại mời “ăn khoán” phải không? Làng mình làm gì còn có cô Mầu nào để ăn vạ? Tư duy của các bác thế, chả trách vẫn có người làm khó là phải. Cứ trách tham quan, nhũng nhiễu.. Nhưng thực ra, lỗi có phần cũng ở dân mình. Hiền quá, dân trí thấp quá.. Nói qua để rút kinh nghiệm thế thôi, còn rượu thì để khi khác, khi nào thằng cu cưới vợ, tôi uống mừng cả thể.
Vàng Nụ gãi đầu, lục cục bước đi. Được một đoạn quay lại, gọi giật:
- À này, cái môn thuốc “đằng ấy” nhờ hôm trước, tớ lấy được rồi đấy. Lù xù công việc suýt quên mất. Chiều nay đến đi, tớ đưa!
Là thuốc Nam chữa vô sinh, yếu cái khoản “Ta” của một người bạn.
Nghe thế, Sự gật đầu..
*****
Có những việc ở đời nhìn bề ngoài như chả dính, liên hệ gì với nhau cả. Kỳ thực đều có mối liên hệ vô hình nào đó mà ban đầu ta thấy nó rời rạc, lẻ tẻ mỗi thứ mỗi nơi. Nếu không có cuộc rượu ở nhà Vàng Nụ, Sự sẽ mắc phải sai lầm đáng tiếc. Lại cố vấn, cố véo, đơn từ hộ mẹ con thằng Triều mà trong bụng vẫn nghĩ mình đang làm một việc chính đáng. Một đứa dâm tiện, cấu kết với vài kẻ biến thái, thoái hóa đổi trắng thay đen. Sự ngỡ mình đang vì lẽ phải và lương tâm con người mà hành động. Dù cho việc làm này là bất vụ lợi, không đòi hỏi gì ở mẹ con bà ta.
Ngà ngà, Vàng Nụ mới nói:
- Đằng ấy giúp mẹ con bà Triều đến đâu rồi?
- Có giúp được gì đâu? Chỉ là viết hộ lá đơn thôi mà!
Vàng Nụ ngật ngừ, lúc sau mới nói:
- Bà ấy là chị dâu nhà này. Là người tốt, nhưng không phải  người tốt thì việc gì cũng tốt cả. Đòi hỏi quá đáng quá, ai người ta giải quyết. Chẳng qua thằng con trai không nói rõ với mẹ nên bà ta chưa biết đấy thôi.
- Có việc gì mà mẹ con lại không nói được với nhau?
Vàng Nụ cười, đắn đo mãi mới nói:
- Từ hồi đi Mã Lai về “súng”, “pháo” của thằng đấy đâu có dùng được nữa? Con vợ trẻ đẹp hơ hơ thế kia, nó làm sao chịu nổi? Nó phải theo thằng khác thôi. Bao năm đợi chờ, về mang được tý tiền, cái khoản kia lại hỏng, thế có tiếc không chứ?
Sự Thắc mắc:
- Nó đã từng có hai đứa con, chắc không phải chứ?
- Thì vẫn. Trước ngày có làm sao? Tất cả tại cái thằng chủ bên Mã đó. Nó cho công nhân uống rượu thuốc ngâm với cao Trăn. Anh nào anh ấy khỏe,  làm hùng hục, ngày cả mười tiếng không biết mệt, đêm về lăn ra ngủ. Không nghĩ giời đất gì hết. Cấm có anh nào bỏ trốn ra ngoài. Cái thứ cao trăn  “định tính”  đến là hay. Phải công nhận cái thằng nghĩ ra mẹo này cao thủ. Đằng ấy thấy có ghê không?
Sự hỏi vì sao mà biết?
- À có gì đâu, cũng nhờ cái ngón thuốc Nam này. Thằng cháu mình nó mới nói thực mình. Nó còn dặn đừng nói gì với ai về chuyện này. Chỉ ngấm ngầm nhờ mình lấy thuốc cho nó.
- Bác cũng bó tay luôn à?
- Không phải, bình thường “yếu” cái khoản ấy, lấy thuốc không khó. Tớ ngờ rằng cái thằng NaiJbo ông chủ của nó còn có thứ gì đó nên thuốc không tác dụng..Ồi dào cũng là cái số chúng phải bỏ nhau.. Có hai đứa con rồi, không có cái đó, có chết ai đâu?
Sự không nói. Anh nghĩ việc đời đâu có đơn giản thế? Có khi còn điều gì ẩn giấu bên trong? Tốt nhất trong chuyện này, chưa hiểu đến đầu đến đũa, mình không tham gia vào. Tại anh? Tại ả? Biết tại ai? Không khéo vô tình mình thiếu tôn trọng sự thật,   mắc chứng thiên vị, oan sai cho người. Bút sa gà chết, có khi chẳng phải gươm đao. Lưỡi người, lưỡi bút có lúc sắc hơn lưỡi dao là vậy. Nhất là khi luật lý còn nhiều chỗ lỏng lẻo, mơ hồ, hiểu thế nào cũng được. Một cô gái trẻ sống ở nơi như thế này hiểu biết, lý lẽ được bao nhiêu? Không khéo vô tình mình tiếp tay cho việc ác, dù cho mẹ thằng Triều trước đây tốt đẹp, nhân nghĩa như thế nào.
Vì thương con, vì cay cú, người mẹ rất có thể làm mọi việc, có khi sai lầm. Lẽ nào anh vội đồng tình?
Anh cũng không phải ông tòa. Việc của ông, ông ấy lo. Mình đâu có rỗi nghề dính vào việc vớ vẩn mệt người.
Muôn ngả tình đời, lời nói đọi máu. Không thể sơ sẩy, vội vàng.
Mẹ thằng Triều gọi điện đến, hỏi đang ở đâu? Lần đầu tiên của tháng này, Sự nói dối:
- Tôi đang ở Hà Nội!
Kỳ thực, anh chỉ cách nhà bà hơn trăm mét. Ở đây , dưới ánh trăng cũng nhìn thấy ngôi nhà bà trăng trắng, cao cao, có gian máy xát đèn sáng, ngay bên đường.
Không biết có việc gì  có vẻ đông, thấp thoáng bóng người?
============ 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mỗi thời một công nghệ, các pác chịu khó đọc báo mạng đi, đỡ tốn giấy, hại rừng!

TIN HOT: HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM ĐÃ "TỰ DIỄN BIẾN"


Thứ bẩy ngày 7.1.2017 
.



































TNc: Từ "Tự diễn biến" dùng ở đây là sự diễn biến tích cực. Trang nhà xin hoan nghênh quyết định của Chủ tịch Hữu Thỉnh và BCH Hội Nhà văn Việt Nam.

Đó là quyết định sau số Tết Đinh Dậu, Hội sẽ không mua các loại báo, tạp chí, kể cả báo Văn Nghệ phát cho Hội viên nữa. Bao năm nay Hội vẫn mua mỗi loại báo, tạp chí 1000 tờ để cung cấp cho hội viên.

Xin chia sẻ những khó khăn với các báo, tạp chí của Hội, làm báo văn nghệ lúc này khó lắm, trên đe dưới búa. Hơn nữa báo điện tử, nghe nhìn hút khách mà "các cụ" cứ mũ cao áo dài mấy ai đọc. Hãy tự chuyển hóa để có thể đứng vững. Bạn đọc mua báo thì còn, không mua là sập tiệm. Âu đó cũng rất đúng quy trình.

Hay là ta làm báo điện tử ? Trannhuongcom một mình vẫn khỏe sang tuổi 11 rồi. (tự PR mình tý, xin thông cảm).
TranNhuong.net


Phần nhận xét hiển thị trên trang