Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

VTV1 Đưa tin : Cảnh báo tội phạm mua bán người lấy nội tạng sang Trung quốc

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TÌM TÌNH

H G
( Vừa đi..vừa lảm nhảm )

Phật lịch năm 2556, Hùng Vương lịch 4888.
Dương lịch kỷ thứ hai mươi mốt..
Thứ bảy ngày 5/8 hay ngày 17 âm, năm con rồng lộn.
Một ngày Thăng Long nóng kinh người. Nhiệt độ ngoài đường có chỗ xấp xỉ ba chín độ hoặc hơn. Nắng đến đỗi nhựa đường xùi lên dính cả vào lốp xe. Lớp khí mặt đường  dập dềnh như ngọn lửa không màu. Lại chen chúc những người là người kề vai thích cánh trong cuộc kiếm tìm miếng cơm, manh áo, đồng tiền. Cảnh ngộ kể không biết sao để nói. Nỡm bật cười một mình nhớ lại cách đây ít phút. Lúc đấy ngồi buồn chờ chủ nhà vừa mới ngủ dậy tráng mặt, pha nước. Có tay nhà thơ nào đó viết một bài thơ dài. Thơ thì không hay lắm, nhưng ý tưởng rất là ngộ ngĩnh. Y nói về giấc mơ vơ vẩn của y. Mơ rằng ước gì ngủ dậy sau một đêm Hà Nội biến thành Ba Lê, kinh đô của Pháp quốc Tư bổn, cực kỳ thối nát về chế độ, nhưng môi trường tự nhiên, môi trường văn hóa và cả môi trường đạo lý, môi trường học tập lại vô cùng thân thiện.. vẫn còn khối điều hơn hẳn ta, khiến cho ta phải lác mắt, rỏ rãi thèm thuồng. Rồi y lật lại vấn đề giả sử sau một đêm, Ba Lê biến thành Hà Nội của ta thì sao nhỉ?  Chắc là người Pháp sẽ phải di tản đến một thành phố khác. Không phải người Pháp nào cũng chịu nổi vẻ bát nháo chi khươn như ở đây. Ngoài đường trừ các bà các ông ngồi xế hộp, còn người xe máy, xe đạp và cả người đi bộ đều bưng khẩu trao kín mặt, chỉ hở hai con mắt để dò đường, như thám tử bịt mặt, hoặc quân khủng bố. Nhiều lúc đàn ông đàn bà, già trẻ cũng khó phân biệt vì các kiểu thời trang nhố nhố nhăng nhăng, màu da mầu tóc. Tỷ dụ người già tóc đen rưng rức nhờ nhuộm lại trong khi đó đám trẻ ranh lại thích vài ba chòm tóc trắng bạc xung quanh đầu theo nhiêu mốt mới.
Ngay hồi chiến tranh phá hoại của người Mỹ cũng không bụi bặm, khó thở như bây giờ. Thời ấy thành phố chưa đến ba triệu dân. Hầu hết lại đã đi sơ tán về các vùng quê cả. Chỉ có rất ít người có “trách nhiệm”, chức năng mới ở lại thành phố. Nhờ thế thành phố những lúc không bị không kích rất vắng vẻ, thanh bình. Có lúc còn nghe rõ cả tiếng lá rơi trên vỉa hè. Lấy đâu ra xe máy ô tô nhiều như bây giờ?
 Được cái dân thủ đô ngày nay chịu khổ lâu rồi, dần dần hóa quen. Như truyền thống ngàn năm tằn tiện và cam chịu. Có chịu thêm nữa cũng chả sao. Chả gì bằng ù lì, nhẫn nhịn là cái kinh nghiệm đời cha truyền xuống đời con. Thế hệ này trao cho thế hệ khác.

Phải có đến hàng vạn chiếc xe liên tục xả ra hàng ngàn tấn khí độc hại ra thành phố mỗi ngày. Chả thế nước da của người thành phố không đỏ đắn, sáng màu như người chỗ Nỡm. Trắng thì trắng thật, nhiều mỹ phẩm trắng da dùng hàng ngày sẵn sàng như thế, không trắng có mà là da trâu, là da bò hay sao? Chưa kể đến các loại máy cạo lông hiện đại đang rao bán khắp các siêu thị, nhà hàng.
Nhờ võ vẽ chút thuốc nam, nhìn người, Nỡm biết. Người thành phố rất ít người vô bệnh tật. Không béo phè béo phẹt cũng gút, cũng tiểu đường.. Không gan thì mật, không trong ruột cũng ngoài da. Nói thành phố của bệnh hoạn thì hơi quá. Nhưng quả thật người thành phố ngày nay sức khỏe rất có vấn đề.  Chưa kể nhìn nét mặt biết ngay nhiều ông bà bị trầm cảm, tâm thần không nhiều thì ít, đều có sự tổn thương. Nếu đồng loạt chạy chữa không biết bệnh viện tâm thần lấy đâu ra giường?
Còn biết bao nhiêu bệnh kín, bệnh hở, đã và chưa đi xét nghiệm? Người ta nói nhiều đến bệnh sida, nhưng số người vong mạng các loại bệnh khác còn lớn hơn rất nhiều lần.. Thống kê cho đầy đủ các loại tai vạ có lẽ phải viết hẳn cuốn sách dày tương đương cỡ như tiểu thuyết “Vỡ Bờ” của cụ Nguyễn Đình mới tàm tàm đủ!!
Nhưng người Hà Nội lại cũng nhiều khát vọng..
Trong các các tạp chí bán chạy nhất bây giờ là tạp “Vàng&Tiền”. Lúc còn ngồi trong nhà, Khảo Cứu đưa cho Nỡm một tờ mới nhất, như thể muốn khỏe với Nỡm sự nhanh nhạy, thời thượng của mình.
Y giở cho Nỡm vào ngay trang nói về các lâu đài nạm vàng trên thế gian này. Một tay người Hán, ngụ ở Hồng Kông có cái tên là Sai Wing nào đó giát vàng lâu đài của y gần bảy tấn vàng. Kinh khủng khiếp nhất là cái bồn cầu vàng nguyên khối nặng hai tấn rưỡi. Không hiểu sự khác nhau khi ngồi ị cái bồn cầu bình thường với cái bằng vàng nguyên khối này như thế nào? Cái cục phân hẳn sẽ thơm chứ không thối nữa! Nếu không thế phí phậm cả đống vàng vào đó làm gì? Thời gian khủng hỏang vừa rồi, y tạm gỡ hơn một tấn vàng 24kara ở những nơi không cần thiết, nhưng dứt khoát không đụng đến cái toalet của mình.
Nỡm chợt nhớt đến bà thím mình ở quê cưới con gái. Hai vợ chồng chú thím phải đi cầm sổ đỏ sắm cho cô em họ ba chỉ vàng bước lên xe hoa. Mới biết giàu nghèo bây giờ cách nhau đến nửa vòng trái đất, như địa ngục và thiên đường.
Sự đời kể từ thời đức vua Hùng dựng nước tới nay, bao giờ cũng vậy, có “ổn” mới “yên”, mới thành “Yên ổn”.. Chỉ nghĩ đến đấy thôi đã thấy sợ, thấy buồn..
**
Không phải lối đi của con người.. Không phải đường, không phải ngõ, càng không phải hẻm. Một cái gì đó giống như cái hang, rất hẹp và dài, hai bên tường cao vài mươi mét. Chỉ lọt vừa vặn một chiếc xe Drem. Mỗi bên tay lái chỉ cách hai bên tường vài milimet. Người tay lái non, run tay rất có thể đánh lửa bằng đít, bằng vai. Đường như thế tất nhiên là đường một chiều cho mỗi một người. May, Khảo ra vào khu này nhiều nên quen không bị đánh lửa lần nào. Nỡm không ngờ trung tâm kinh thành lại có một lối đi như thế. May nữa, giờ là thời hiện đại! Giả dụ thời trước đi lại bằng voi, bằng ngựa, hay ngồi kiệu chắc hẳn không qua lại được chỗ này.
Khảo bảo:
- Nói dại, nếu xảy ra hỏa hoạn, động đất lối đi như thế này chắc chết!
Nỡm không nói, vì y sợ chứ không phải không nghe thấy. Chỉ cần ông bạn vàng cao hứng, thiếu tỉnh táo là cả hai rất dễ bị lỗ mũi ăn trầu, hay vai bở như dưa ngay. Y thừa biết chuyện gì sẽ xảy ra trong tình huống tên bạn vừa nói. Người sẽ đạp lên nhau, cả kẻ mạnh đến người yếu khó lòng sống sót. Dân mình chứ đâu phải dân Nhật mà bảo bình tĩnh chờ đợi nhau, nhường nhịn nhau, giúp dập nhau.. trong cơn hoạn nạn?
Nhờ trời vẫn còn thương vạn dân khổ sở, điều đó chưa xảy ra!
Nói là đi “bia cỏ”, có gặp gỡ một số văn nhân cao cấp của Hà thành, sao lại đi lối này? Chẳng hay các vị ấy giờ đây ở ẩn, ở tút lút mãi phía bên trong cuộc đời, bên ngoài hiện thực của văn minh xã hội?
Hóa ra không phải. Vào để đón một vị nữa cùng đi. Một nhà chiêm tinh học, kiêm nhà thơ vừa mới nổi, nhờ một nhà tài trợ khá đặc biệt. Thời buổi kinh tế nói mẹ ra là phá sản, xuống dốc. Chả cần văn hoa “Suy thoái”, “Suy trầm”, dài dòng văn tự làm gì. Vậy mà ông trùm công ty đó xuất hẳn mấy chục triệu cho nhà thơ in sách, lại in theo chuẩn cao cấp, giấy trắng, bìa đẹp và dầy với số bản khá đông! Nỡm cũng được nhà thơ tặng cho một cuốn. Thơ thuộc loại khá hay. Ngôn từ đèm đẹp vào hạng “hai không, bốn tốt”.
Nhà chiêm tinh ngoài việc bấm độn, xem lá số tử vi, còn có hiểu biết về phong thủy khá sâu sắc. Ông vừa lên Tây bắc về sau cuộc xem xét phong thủy cho một tượng đài sắp sửa được dựng nay mai. Tỉnh đó mấy năm trước xây tượng đài kỷ niệm chiến thắng lẫy lừng thế giới. Làm thế quái nào đấy, mới khánh thành được mấy hôm thì bị nghiêng, suýt đổ. Chúa tỉnh và tỉnh trưởng bị một phen tái mặt. Có bảy vía tán mất năm vía, cả năm sau mới hoàn hồn, mới tụ lại được các vía thất lạc. Cả hai bị khiển, suýt nữa bị về quê phụ một tay mẹ đĩ chăn gà.
Đó là bức tượng bằng đồng, tầm cỡ chưa từng thấy của quốc gia. Nó nặng đến nỗi đường lên Tây bắc xa xôi không có phương tiện nào thích hợp. Phải chọn giải pháp chở bằng tàu thủy, “tăng bo” qua thủy điện sông Đà bằng cần cẩu ngoại cỡ của nước bạn Liên Xô để lại từ thời bao cấp, đi một khúc nữa đến bến vào nông trường Chiềng Sung. Từ đó hai xe đại xa kết với nhau đưa thêm hàng trăm cây lô mếch vào địa điểm. Công phu như thế hỏi tính chất của nó sao lại không nghiêm trọng?
Hồi ấy Nỡm đang công vụ ở khu này nên biết khá rành rẽ. Chuyện ồn ào cả nước, đủ loại phượng tiện. Báo nói, báo in, báo hình. Thôi thì cứ như biến cố kinh dị, động đất, sóng thần xảy ra!
Cho nên lần này chúa tỉnh rút kinh nguyệt. Rất ư là thận trọng. Nhà thơ nhờ thế mà có giá trị, được quan tâm, chú ý, ưu đãi đặc biệt. Không cần nói thêm, mọi người chắc cũng biết. Có được những ân sủng ấy, không phải nhờ “giá trị văn chương đích thực” của anh ta. Cái chính là nhờ vào cái tài lẻ, nửa công khai, nửa bí mật của thuật chiêm tinh kết hợp kinh nghiệm phong thủy của nhà thơ. Phàm là những người làm kinh doanh thường chu đáo, tính đếm từng đồng. Mấy ai ném tiền qua cửa sổ để “ Tôn vinh văn hóa đọc” một cách rộng rãi như thế?
**
Chủ nhà bảo :
- Các pak đã đến đây thì ở lại đây! ( Ý ngầm là bao giờ tốt lá, xanh cây mới về! ) Thế thì chết bỏ mẹ. Mình đâu có nhàn tản? Lại lỡ mất cuộc gặp cụ Kh. Một người mà Nỡm đặc biệt kính trọng. Cuộc đời cụ thật gian nan. Hồi trẻ đã có lần Y gặp cụ ở ngõ Bảo Khánh, cổng sau bệnh viện VĐ. Cụ đi cùng với một đoàn người thuộc chi hội “té me”. Mỗi tháng một lần, gặp gỡ trao đổi với khoa huyết học của bệnh viện này. Chả có nghiên cứu khoa học hay bàn soạn chuyên môn gì hết. Chi hội chầu trực đổi máu lấy cơm ăn. Đấy là  thời cuộc khốn khó nhất trong cuộc đời cụ. Người ta bảo đói ăn vụng, túng làm càn. Nhưng kẻ sĩ ngay cả lúc khốn khó nhất cũng không thể làm theo thói thường ấy được. Cứ mỗi tháng hai kỳ, một ở Hà Nội, một Thái Nguyên, hay Bắc Ninh gì đó. Bán máu của mình mà sống qua ngày, mà mua sách vở, tài liệu, mà viết những dòng bất hủ người đương thời bây giờ ca tụng.
Đó là cái hồi Nỡm làm gia sư cho một ông lớn ngõ Hành Hành. Y chỉ biết rất sơ sài về cụ. Theo cái nhìn chính thống lúc bấy giờ, thấy cụ y còn có chút kỳ thị. Một tình cảm khốn nạn mà về sau y phải lấy làm hối tiếc. May mà cụ không biết được ý nghĩ lúc bấy giờ của y. Cụ còn bao nhiêu chuyện cần quan tâm, để ý đến thằng nhãi nhép, vô danh tiểu tốt như y làm gì? Cũng may, Cụ về già “Tài vượng lão lai”. Có người nói với Nỡm “ Cụ í khoe, suốt cuộc đời cầm bút của cụ ấy đến nay đã được “tổng tiền nhuận bút” ngót nghét một tỷ!”. Số tiền ấy so với các công việc khác thời nay chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Người ta kinh doanh bạc tỷ mỗi năm là chuyện hết sức bình thường. Chưa kể bọn ăn lúa ăn mạ, chỉ vài ba tháng kiếm trăm tỷ, ngàn tỉ như bỡn!
 Nhưng sự khác ở đây đó là tiền sở hữu tài năng, trí tuệ mà có nó. Nó là tiền xương máu, tiền vía, tiền hồn. Sang trọng và giá trị gấp trăm vạn lần những thứ tiền khác theo kiểu một miếng giữa làng chính đáng, không cãi vào đâu được!
Bỏ lỡ một cuộc gặp như thế là một thất bại trong đời. Nhưng biết làm sao khi chủ nhà không muốn đi nơi khác. Ông ta bảo vợ nướng cho mấy con mực. Lại hỏi bia hay rượu nào? Khảo bảo uống bia cho nó lành. Nỡm có thích thì dùng rượu. Mao Đài hay Nã Phá Luân cổ rụt có cả. Nhà lý số đang được mùa mà.
Nhà thơ khoe vừa cùng với ông X, ông P đi khuyến thiện về nên mệt không muốn ra ngoài. Hỏi từ thiện ở đâu? Nói Ông TV vừa ốm. À cái ông nhà thơ tính cách rất đặc biệt ấy nỡm có lần đã gặp, cũng qua Khảo dẫn đi. Ông bán nhà mặt phố vào lang, rồi lại bán nhà trong làng vào trong ngõ sâu. Rượu tít cung mây, thơ như ma làm, đọc câu nào sướng câu ấy. Người ấy đau ốm, anh em đến hỏi thăm, chia sẻ là rất phải. Nói cho cùng bạn văn với nhau chả có gì đáng giá bằng tình tri kỷ. Mọi thứ khác chẳng là gì.
Nhân bàn chuyện sướng khổ ở đời.Chiêm tinh hỏi:
- Hai pak có đọc kinh dịch không?  Cái quan trọng nhất để dẫn đến thành công hay thất bại ở đời là “Thời” và “Vị”. Nhiều người tài năng xuất chúng không gặp thời, không có vị cũng chẳng nên trò trống gì. Gia Cát Lượng hô mây hoán vũ, tài thao lược không ai bì, rút cục cũng không cứu vãn được cơ đồ nhà Hán. Hay cụ Phan Chu trinh ở ta, trí lự hơn người, nghĩ ra con đường tồn vong, cứu nguy dân tộc mà “thời” không gặp, “vị”không có cũng đành uổng một đời!
Nỡm bảo:
- Chuyện thời thế lúc này phức tạp bỏ mẹ, nói ra dễ bị “Nhạy cảm”. Cái nhà bác họ TH. ấy vừa bị người ta gõ cửa. Thơ gì mà gay gắt, đụng chạm qúa, không khéo còn khốn nữa.. Thôi cứ chuyện thơ cho nó lành!
Nhà lý số cười nhạt. Ý chừng ông ta muốn bảo: “ cầm bút mà lẩn tránh thời cuộc, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào sự thật thì viết cái con mẹ gì?”
Khảo bao giờ cũng biết cải thiện và lèo lái tình hình. Nói ngay:
- Hôm trước tôi với ông vẫn chưa ngã ngũ tranh luận  về sự thành công hay thất bại của thơ. Hôm nay ông nói rõ hơn về cái TINH, cái THẦN. cái KHí và cái HỒN cuối cùng nó là cái gì, mối liên hệ giữa chúng ra sao?
- Thì cứ cụng cái đã, rồi sao thì sao. Cái này chẳng qua là ý của riêng tôi. Luận triết thì nói thế, chứ thằng nào dạy được thằng nào? Chẳng qua là ăn may, tập thơ của tôi vừa rồi vào tý giải chứ mình tài cán gì. Đừng bắt tôi đóng vai thầy bà gì. Biết đâu nói đấy thôi..

Trước lúc cùng Khảo đến đây, Nỡm gặp một nhân vật nom dáng kỳ dị. Y ngồi rất lâu dưới gốc cây đa già, phía sau tượng đài “Thủ đô kháng chiến”. Đó là pho tượng tạc mấy anh vệ quốc đoàn đang ôm bom ba càng lao về phía quân thù. Một thời kỳ lãng mạn đơn sơ trong ký ức mọi người. Thời đó đầu óc người ta thanh thản, ý chí hào hùng, bất chấp hiểm nguy vì tin vào lý tưởng sáng ngời mà dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể hình dung cụ thể rồi đây nó sẽ ra sao? Không bức bối, trầm ngâm như bây giờ.
Nhân ấy ngồi chăm chú đọc sách. Nỡm không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy tên sách ghi ở bìa : “ Lao động nhà văn”. Sách này in từ bốn mươi mấy năm trước, từ khi Nỡm còn chưa chập chững vào đời. Giấy in là thứ giấy đen xỉn, gáy sách đã sờn. Cứ tưởng loại sách lý luận văn học ấy bây giờ không còn ai đọc. Vậy mà nhân này đọc rất say sưa. Thỉnh thoảng nhân này gỡ cặp mắt kính dày như đít chai đặt sách lên cái rễ cây xù xì nổi gồ trên mặt đất. Có lẽ đây cũng là một kiểu thằng rồ. Có khi học cho lắm vào, chữ nghĩa ám, giờ không giống ai. Cũng có thể nhân ấy nghiện. Nỡm biết có nhiều người, kể cả bản thân y, cũng mắc nghiện đến nỗi trước lúc đi ngủ phải đọc vài trang sách, giấc ngủ mới say nồng. Trong mọi thứ nghiện ngập, có lẽ cái sự nghiện này không bị người đời lên án. Nỡm đoán tay này ít nhiều có viết lách, nếu không sáng tác cũng làm lí luận văn học. Nhìn cái mặt ngơ ngơ, đôi mắt như để trên thiên đình của nhân ấy, thì biết. Bà hàng chè chén cơ động đã sắp sửa dọn hàng về mà nhân ấy không chú ý. Bà chỉ bán đến tầm ba giờ chiều.Buổi tối bà bảo đi chỗ khác, ở đây ban đêm không được sáng và ít an toàn. Nhân ấy khẩn khoản bà ngồi lại thêm chút nữa. Nhân bảo: “ Về nhà giấc này nóng như ở trong chum dấm chuối. Ngồi đây nhờ có chút hơi mát dưới hồ tỏa lên nên đỡ hơn”. Bà cụ không nói gì nhưng đứa cháu gái cứ cầm cái chổi quét thu lá đa rụng quanh đấy. Hình như người này cũng sợ bụi như Nỡm, vội vàng trả tiền, cum cúp ôm cuốn sách trước ngực. Cuốn lí luận văn học cũ mèm, Nỡm từng đọc và thấy trong đó ẩn chứa nhiều điều không ổn. Nhất là gần đây, chủ nghĩa lí luận văn học không được thế giới tán thành và hâm mộ. Cái đẹp của văn chương không thể mổ xẻ như mổ tử thi. Mọi thứ lí luận đều khập khiễng và không bao giờ đủ. Nó là thứ hương thơm, ánh sáng chỉ có thể cảm nhận chứ không thể kẻ vẽ bằng những đường nét sơ sài của mọi thứ lí luận nói chung..
Đúng là ngày có Văn xương, văn khúc trực chỉ. Đi chỗ nào cũng thấy lí luận, nghe cứ mụ cả người. Tinh với chả vi, nghề nào không cần? Không nghệ tinh thì thân vinh thế chó nào được? Rồi còn cái THẦN, cái KHÍ nữa. Văn học nước mình còn lâu mới đủ tư cách bàn đến chuyện này. Người làm sao chiêm bao làm vậy. Văn nhân nước mình xem ra còn thảm lắm. Thảm về nhiều mặt, mấy ông có “khí”? Có “Phách” như người ta mong mỏi bây giờ? Kể cả Nỡm nữa. Ta cũng là một tên hèn, một tên đểu về nhân cách. Câu đáng nói có há miệng ra được đâu? Chữ đáng viết vẫn chưa thấy viết. Vẫn cứ dối lòng mình chờ đến “Thì tương lai, bây giờ chưa phải lúc”. Nhưng thì ấy là nào? Bao giờ tới?

Chuyến đi này Nỡm muốn đi TÌM TÌNH. Không chỉ riêng cái tình trai gái mới gọi là tình. Còn nhiều cái tình lắm, hầu như Nỡm còn thiếu rất nhiều. Y muốn trước hết hẵng tìm chốn bạn bè, người quen. Sau đó về quê hương bản quán. Nếu không được thì ra những chỗ như chỗ gốc đa, gần tượng đài ban nãy. Gặp một thằng rồ chữ cũng được. Còn hơn là trống trải, hoang vắng trong não trạng và trong tâm trạng đến thế này!
Khảo và nhà chiêm tinh hình như không nhận ra thái độ thờ ơ của Nỡm. Hai ông ấy đang đến cái đoạn Mai a.. hay là Sô Lô Khốp thì phải..
======



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đùng đùng thơ dở phất cờ xông lên


Yêu thích thơ ca, dễ tiếp thu và bị thuyết phục bởi thơ ca là điều tốt đẹp của người Việt Nam ta, không phải dân tộc nào trên thế giới cũng có được. Nhưng không vì thế mà có thể dễ dãi, hạ thấp những chuẩn mực thẩm mỹ đối với thơ. Như vậy sẽ kéo tụt chất lượng, đi ngược lại quy luật phát triển của loại hình văn nghệ rất có truyền thống này. Đã có một sự thật: Chất lượng thơ hiện không mấy được nâng cao nếu không nói là ngày càng đi xuống. Tỷ lệ giữa số lượng và chất lượng thơ không tương xứng. Hàng ngày, hàng tuần có tới cả trăm tập thơ được in ra, hàng nghìn bài thơ xuất hiện trên báo chí nhưng thử hỏi có được tỉ lệ bao nhiêu bài thơ hay? Phần lớn chỉ tầm tầm, thường thường bậc trung hoặc nhạt nhẽo, vô thưởng vô phạt. Những bài hay khiến người đọc thích thú không phải là không có nhưng chiếm tỉ lệ quá ít.


XIN ĐỪNG PHỤ LÒNG YÊU THƠ CỦA CÔNG CHÚNG

NGUYỄN ĐÌNH SAN

Chưa bao giờ, thơ nở rộ như hiện nay. Ở đâu cũng có rất nhiều người làm thơ. Chỉ cần bỏ ra dăm bảy triệu đồng là ai cũng có thể in một tập thơ với vài ba chục bài của mình nếu muốn. Rồi hàng ngày, hàng tuần, trên cả trăm tờ báo được phát hành ở khắp nơi, lại có vô số thơ được đăng. Các số báo ra vào dịp kỉ niệm, lễ tết thì quả là người đọc bị... bội thực thơ. Ngoài ra, các câu lạc bộ thơ cũng mọc lên như nấm sau mưa. Hội viên thơ ở các hội văn nghệ địa phương luôn chiếm tỷ lệ đông nhất. 
Có thể nói hiện nay đang có hiện tượng người người làm thơ, ngành ngành làm thơ và…ngày ngày làm thơ! Sẽ là tốt, đáng mừng nếu phần nhiều thơ đúng là thơ chứ không phải là văn vần, đem được đến cho người đọc chút hứng thú thẩm mỹ nào đó. Như vậy thì rõ là lành mạnh, cần cổ súy, hưởng ứng, phát huy. Các cụ về hưu mà tìm đến thơ thì rõ ràng là vui tươi, bổ ích hơn là, tổ tôm, xóc đĩa, uống rượu hoặc bất cứ trò tiêu khiển vô bổ nào.
Người Việt ta hình như ai cũng có sẵn máu thi ca trong người. Đó là điều đáng tự hào vậy thay. Tổ chức nào cứ thử mở cuộc vận động sáng tác thơ, có treo giải thưởng đàng hoàng, bảo đảm sẽ có rất nhiều người tham gia, nhiều hơn hẳn các cuộc thi sáng tác của các chủng loại khác. Mà không chỉ giới làm thơ chuyên nghiệp hưởng ứng. Tỷ lệ đông gấp bội lại là quần chúng - những người yêu thích thơ chứ không chuyên làm thơ.
Dân ta yêu thích thơ nên nói điều gì, tuyên truyền nội dung nào mà sử dụng thơ làm phương tiện chuyển tải thì vô cùng đắc hiệu, có sức tác động rõ rệt hơn hẳn nói bằng lời nôm na hoặc khẩu hiệu suông. Chẳng thế mà Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn tìm đến thơ để hô hào, vận động bà con, đồng bào thực hiện những nhiệm vụ cách mạng lớn của đất nước.
Ví dụ, để cổ vũ mọi người tích cực trồng nhiều cây xanh, Tết năm 1960, Bác vận động Tết trồng cây đầu tiên. Người nghĩ ra hai câu thơ để hô hào mọi người tham gia: "Mùa xuân là Tết trồng cây/ Để cho đất nước càng ngày càng xuân". Sinh thời, hàng năm, cứ đến phút giao thừa chuẩn bị bước sang năm mới, Người lại chúc Tết toàn dân bằng thơ: "Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua/ Thắng trận tin vui khắp nước nhà/ Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ/ Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!" và "Năm qua thắng lợi vẻ vang/ Năm nay tiền tuyến chắc càng thắng to/ Vì độc lập, vì tự do/ Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào/ Tiến lên chiến sĩ đồng bào!/ Bắc Nam sum họp, Xuân nào vui hơn"….
Yêu thích thơ ca, dễ tiếp thu và bị thuyết phục bởi thơ ca là điều tốt đẹp của người Việt Nam ta, không phải dân tộc nào trên thế giới cũng có được. Nhưng không vì thế mà có thể dễ dãi, hạ thấp những chuẩn mực thẩm mỹ đối với thơ. Như vậy sẽ kéo tụt chất lượng, đi ngược lại quy luật phát triển của loại hình văn nghệ rất có truyền thống này.
Đã có một sự thật: Chất lượng thơ hiện không mấy được nâng cao nếu không nói là ngày càng đi xuống. Tỷ lệ giữa số lượng và chất lượng thơ không tương xứng. Hàng ngày, hàng tuần có tới cả trăm tập thơ được in ra, hàng nghìn bài thơ xuất hiện trên báo chí nhưng thử hỏi có được tỉ lệ bao nhiêu bài thơ hay? Phần lớn chỉ tầm tầm, thường thường bậc trung hoặc nhạt nhẽo, vô thưởng vô phạt. Những bài hay khiến người đọc thích thú không phải là không có nhưng chiếm tỉ lệ quá ít.
Tôi xin phép được dẫn ra đây một số câu thơ tiêu biểu cho sự… dở được trích trong những bài thơ dở. Những dẫn chứng này là ở những bài thơ tôi đã đọc trong thời gian gần đây (trên báo chí, trong những tập thơ mới xuất bản được các tác giả tặng…). Để cho tế nhị, tôi xin được không nêu tên cụ thể tác giả và tờ báo đã đăng thơ của họ. Vì "nói phải có sách, mách có chứng" nên tôi buộc phải dẫn cụ thể. Xin được các vị tác giả lượng thứ, đại xá.
Tình trạng phổ biến nhất là văn vần hóa thơ. Những câu thơ sau đây có đầy rẫy ở mọi trang thơ trên báo, mọi tập thơ của các nhà xuất bản từng có uy tín trong lòng bạn đọc. Một tác giả mở đầu bài thơ "Trước ngục Sơn La" viết: "Xà lim/ Gông cùm/ Chứng nhân tội ác/ Tôi đến đây/ Rưng rưng nước mắt/ Trước những người chiến sỹ hy sinh…". Đó là những lời kể chuyện nôm na, bất cứ ai cũng có thể nói. Không thể gọi được là thơ.
Một tác giả khác, trong bài "Bên giấc ngủ của con" viết toàn những câu đại loại: "Con đau ốm lâu ngày/ Mệt mỏi trong người, buồn bực chân tay/ Chỉ lúc ngủ mới được thanh thản/ Giấc ngủ của con nhiều khi gián đoạn/ Bởi những cơn hoảng loạn chen vào". Cả tập thơ gần 50 bài có nhiều  bài viết theo kiểu như thế, chỉ là văn xuôi. Có chút khác chăng có lẽ là ở việc gieo vần điệu ở một vài câu và viết thành nhiều dòng chứ không liền mạch như bài văn xuôi.
Ở một bài khác có tên "Em hãy đi hết con đường mình chọn", tác giả này viết: "Em hãy đi hết con đường mình đã chọn/ Đừng ngại ngùng mà tự tin lên" và: "Nếu có khi nào va chạm, vấp ngã/ Thì em ơi chớ lấy làm buồn". Hai câu trên thậm chí còn chưa gọi được là văn xuôi mà chỉ là khẩu ngữ (parlando) bởi những từ ngữ "tự tin lên", "lấy làm buồn".
Một nhà thơ tuổi đã cao, không đến nỗi quá xa lạ với bạn đọc, từng có tới trên chục tập thơ đã xuất bản mà nỡ làm những câu thơ như sau: "Hôm nay về chiến khu xưa/ Tôi vừa hồi hộp lại vừa rưng rưng/ Trong lòng rộn rã, tưng bừng/ Khi nhìn lúa chín nhiều tầng bậc thang/ Lòng càng phơi phới lạc quan/ Chiến khu xưa rất đàng hoàng hôm nay" (Về lại chiến khu xưa).
Trời ơi! Tôi không thể tin nổi. Thơ quá dễ dãi, dông dài đã đành. Lại còn viết: "Chiến khu xưa rất đàng hoàng hôm nay". Nói vậy chẳng hóa chiến khu xưa không đàng hoàng? Chỉ vì ép vần mà diễn đạt ẩu, phản tư tưởng!
Ngược lại với sự quá dễ dãi, lười lao động ở trên là sự "lập dị" trong tìm kiếm chữ nghĩa khiến câu thơ trở nên tối nghĩa, không thể tiêu hóa. Trong bài thơ của mình, một tác giả viết: "Sông Hồng mang mang/ Tình ca chiến sỹ". Vì không muốn viết "mênh mang" quá bình thường, nên tác giả đã cố ý "sáng tạo" ra từ "mang mang". Nhưng người đọc không thể chấp nhận.
Cứ đà này có lẽ mọi từ ngữ đã quen thuộc sẽ đều được tác giả sáng tạo khác đi, ví như cánh đồng ba la (thay cho bao la), con suối rách rách thay cho róc rách, con đường ngoèo ngoèo thay cho ngoằn ngoèo v.v…
Cũng tác giả này ở một bài khác có tên "Suối Hai" viết "Suối Hai nước chảy leo kheo/ In hình núi Tản, mây treo bóng rừng". Có lẽ tác giả muốn nói suối Hai nước chảy không mạnh, dòng suối không rộng, chảy không xiết, hình như nước còn lẩn khuất, không nhìn rõ. Nghĩa là có thể không nhìn thấy vì nó ẩn náu trong khe đá hoặc rừng cây. Nhưng đó là tôi suy đoán như vậy, chứ phần đông người đọc sẽ thấy cái từ "leo kheo" này thật kỳ cục.
Một nhà thơ khác trong bài thơ "Dự đám cưới người xưa" của mình có hai câu: "Em càng sang sính bao nhiêu/ Tôi càng thắt thót thật nhiều khổ đau". Chắc tác giả muốn nói bộ đồ cưới của em càng xúng xính, sang trọng bao nhiêu thì lại càng khiến tim mình quặn thắt và thót lại bấy nhiêu. Rất nhiều từ ngữ, chữ nghĩa kỳ quặc khác ở nhiều bài thơ, của nhiều tác giả mà tôi không thể dẫn tiếp. Xin lưu ý rằng những dẫn chứng trên đều của những người làm thơ đã có nghề, là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, có người còn là nhà thơ ít nhiều đã có tên chứ không phải của những người  lạ hoắc, là quần chúng yêu thơ. Và điều đáng nói nữa là ở đầu những tập thơ có những bài dạng như trên đều có những bài giới thiệu với những lời bốc thơm của người viết đã không tiếc những từ phong tặng như: thơ giàu cảm xúc, ấn tượng, nhiều tầng ý nghĩa, sâu sắc…
Khi mà người người làm thơ, nhà nhà in thơ thì chất lượng không được như ý là dễ hiểu. Nhưng điều đáng nói là: Thơ hay ít hơn thơ dở rất nhiều, vậy mà trên báo chí chỉ thấy khen chứ hầu như rất ít khi chê. Nhiều tờ báo còn có mục chuyên giới thiệu những tập thơ mới xuất bản. Mặc dù chất lượng những tập thơ này rất bình tường, thậm chí có nhiều bài dở, nhưng đều được những cây bút viết bài giới thiệu tán dương với những lời khen quá mức mà tác giả chưa đạt được.
Bình thơ, giúp độc giả đến với những bài thơ hay là việc làm cần thiết, giúp nâng cao khả năng cảm thụ thơ, bồi dưỡng thẩm mỹ cho người đọc. Nhưng phải là những bài thơ thực sự hay, đặc sắc và người bình phải có khả năng thẩm thơ tinh tế, biết phát hiện vẻ đẹp còn tiềm ẩn trong mỗi câu chữ của bài thơ. Tình hình phổ biến hiện nay là thơ chọn để bình chưa đặc biệt và người bình cũng chỉ tán dương chung chung như lối bình giảng của các giáo viên dạy văn ở phổ thông, chứ chưa khai thác được vẻ đẹp độc đáo của bài thơ. Có lẽ bởi vì bài thơ chọn để bình không có được vẻ đẹp đó nên làm sao có thể khai thác?
Xin được trở lại vấn đề ban đầu đặt ra: Người Việt ta có truyền thống yêu thơ thật đáng trân trọng. Nhưng xin giới làm thơ và phê bình thơ chớ lạm dụng để đưa ra đời sống những bài thơ dở, chưa có thể gọi được là thơ. Như vậy sẽ tổn hại đến năng lực cảm thụ cái đẹp của công chúng, và còn phụ lòng yêu thơ rất hồn nhiên của họ!

Nguồn: Văn Nghệ Công An


Phần nhận xét hiển thị trên trang

20 CHÍNH SÁCH CẢI TỔ CỦA TẬP CẬN BÌNH.



(Bài này có vẻ như chính xác hơn, coppy về cùng bạn bè đọc)
Sau khi có tin hội nghị cấp cao Bắc Đới Hà vừa kết thúc, trang Weixin của Trung Quốc nhanh chóng lan truyền văn bản “20 chính sách cải cách chính trị – xã hội’ do ông Tập Cận Bình khởi xướng. Thông tin nhanh chóng nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ từ người dân.
Tháng 3/2016, các trang wed ở Trung Quốc đã lan truyền rộng rãi tấm ảnh chụp người dân ủng hộ ông Tập Cận Bình cải tổ hệ thống chính trị và xã hội TQ.
Ngày 14/8, truyền thông quốc tế phân tích báo cáo từ các trang tin từ phía chính phủ Trung Quốc cho thấy, những quan chức Đảng cao cấp của chính quyền đã lần lượt xuất hiện trước công chúng, dấu hiệu này cho thấy rõ, hội nghị Bắc Đới Hà hẳn đã kết thúc.
Ngay sau đó, trên trạng mạng quốc nội Weixin, nhanh chóng lan truyền 1 bản tin có nhan đề 20 chính sách cải cách chính trị – xã hội do ông Tập Cận Bình khởi xướng với nhiều cải cách sâu rộng. Thông tin này nhanh chóng được lan truyền trên rất nhiều các trang mạng tiếng Trung.
20 chính sách cải cách bao gồm:
1. Miễn phí điều trị y tế và giáo dục.
2. Hủy bỏ lệnh cấm của Đảng và cho phép tự do báo chí.
3. Công khai thu nhập của các quan chức.
4. Cắt giảm nhân viên công vụ.
5. Hủy bỏ xe công.
6. Bãi bỏ các khoản thu phí không hợp lý của ngân hàng, điện tín.
7. Bảo đảm thị trường chứng khoán rõ ràng minh bạch.
8. Xí nghiệp quốc doanh đều chuyển sang doanh nghiệp tư nhân.
10. Tách biệt ngân sách của Đảng và ngân sách quốc gia.
11. Hủy bỏ đặc cung và đặc quyền.
12. Nâng cao mức thu nhập của người dân, nâng gấp đôi mức thu nhập tối thiểu.
13. Trên 50% thu nhập tài chính sẽ được dùng vào dân sinh, chi phí hành chính giảm xuống dưới mức 20%.
14. Giải thể các đoàn văn công.
…………………
Tuy nhiên, theo các chuyên gia về các vấn đề Trung Quốc nhận định, đây có thể là 1 “âm mưu đen tối” nhắm vào ông Tập Cận Bình, nhằm đẩy ông sang thế đối lập với các đảng viên ĐCSTQ. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng đó là 1 phương thức biểu đạt ý nguyện của người dân.
Giới quan sát cũng nhận xét thêm, với thể chế chính trị Trung Quốc hiện tại, nếu không bắt giữ Giang Trạch Dân, không giải thể chính quyền Cộng sản, thì cục diện chính trị – xã hội trên cơ bản sẽ không thể lay chuyển.
Cuộc chiến giành quyền lực đi đến hồi kết
Trong tình cảnh xã hội Trung Quốc lâm vào khủng hoảng trầm trọng, và cuộc chiến quyền lực giữa phe cánh ông Giang Trạch Dân và chủ tịch Tập Cận Bình đã đi đến hồi kết thúc, thì bất kỳ 1 động thái không cẩn trọng nào của 2 bên, cũng có thể dẫn đến hậu quả khó lường.
Ngày 18/7, trang Mingjingnews.com đăng bài xã luận có nhận xét: “Hội nghị Bắc Đới Hà lần này sẽ là hội nghị căng thẳng nhất từ trước đến nay, gọi nó là một trường đại quyết chiến chính trị cũng không quá chút nào”.
Trước đó, trong khoảng thời gian bí mật diễn ra hội nghị Bắc Đới Hà, trangweixinqz.com (kênh truyền thông quốc nội) đã đăng tin: “Ông Tập Cận Bình sắp tới sẽ có những tuyên bố về chính sách cải cách to lớn, khiến cho cả thế giới phải kinh ngạc, mong nhân dân cả nước tiếp nhận,…v.v”. Ngay lập tức, thông tin đã có gần 40 triệu lượt chia sẻ.
Giới truyền thông quốc tế nhận xét, sau khi đánh ngã 2 con hổ lớn Chu Vĩnh Khang và Từ Tài Hậu, ông Tập Cận Bình đã giành được quyền kiểm soát hệ thống an ninh và quân đội toàn quốc. Tuy nhiên, ông Lưu Vân Sơn, 1 trong 7 Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị ĐCSTQ, người nắm trong tay hệ thống truyền thông và tuyên truyền của Đảng vẫn luôn tỏ ra trung thành với Giang Trạch Dân và ra sức ‘quấy rối’ ông Tập Cận Bình. Dễ thấy, nếu có thể đánh đổ được họ Lưu, ông Tập Cận Bình sẽ chính thức nắm toàn quyền kiểm soát đất nước.
Cải cách là lối thoát duy nhất của Trung Quốc
La Vũ con trai của cố đại tướng La Thụy Khanh, đã từng đăng tải loạt bài viết công khai dành cho ông Tập Cận Bình chỉ rõ rằng, lối thoát duy nhất của Trung Quốc là từng bước tiến về dân chủ hóa. Đồng thời đưa ra 5 phương thức cải cách: “Tự do báo chí, giải trừ lệnh cấm của Đảng; độc lập tư pháp; tự do tuyển cử, quốc gia hóa quân đội”.
Cải cách là lối thoát duy nhất cho Tập Cận Bình và cho cả Trung Quốc.
Ngô Tộ Lai học giả ở Mỹ, từng đăng bài bình luận trên BBC cho rằng:
“Ông Tập Cận Bình đã trở thành người quyết định thật sự. Ông ấy có 3 con đường có thể đi, cách thức thứ nhất là hy vọng ông Tập Cận Bình có thể đi con đường tương tự như Tưởng Kinh Quốc, chính là kết thúc 1 đảng cầm quyền.
Phương thức thứ 2 là phương cách của Singapore, gỡ bỏ phong tỏa truyền thông và điều cấm của Đảng một cách hữu hạn, thực hiện chế độ cộng hòa nghị viện, khiến cho chính quyền Cộng sản Trung Quốc được kiểm soát trường kỳ bởi chính nó hoặc người dân, bảo đảm cho chính sách dân chủ pháp quyền được thực hiện lâu dài.
Phương thức thứ 3 chính là phương thức kiểu Đại Cách mạng Văn hóa thời Mao Trạch Đông, cũng gọi là mô thức Triều Tiên. Tiến hành phong tỏa đất nước, đặt mọi thứ nằm dưới sự cai trị của Đảng, dưới sự giám sát và điều khiển của cảnh sát quốc gia, thực hành thống trị theo chủ nghĩa phát-xít toàn diện“.
Ông Trần Phá Không chuyên gia bình luận chính trị ở Mỹ trong bài viết nhan đề Mưu kế của Tập Cận Bình, ngày tàn của Đảng Cộng sản Trung Quốc, ông cho rằng trong những biến động của “ván cờ chính trường” ở Trung Nam Hải, ông Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn có lẽ sẽ có những động thái bất ngờ.
Trong bài viết Tập Cận Bình viếng thăm nước Anh, một chi tiết bị bỏ sót được đăng trên trangSecretchina.com có nhận xét: “Nhóm người của ông Tập Cận Bình có thể đã biết, nếu không giải quyết Giang Trạch Dân tên đầu sỏ tạo nên các loại vấn đề của xã hội, Trung Quốc không thể có được cải biến từ căn bản. Và có một ngày những người lãnh đạo đương nhiệm có lẽ sẽ phát hiện, nếu không giải thể Đảng Cộng sản Trung Quốc, thì không thể thay đổi được gì cả“.
Theo Chinaexaminer
Ông Lưu Vân Sơn, 1 trong 7 Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị ĐCSTQ, người nắm trong tay hệ thống truyền thông và tuyên truyền của Đảng vẫn luôn tỏ ra trung thành với Giang Trạch Dân.(ảnh 1)
Dân TQ biểu tình ủng hộ Tập đổi mới (ảnh 3)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ghê thay con người


Con người ta sống trên đời, còn gì quý hơn cái cơ thể của mình. Khi đã chấp nhận hủy hoại cơ thể thì tức là âm mưu, mục đích nó ghê gớm lắm, thậm chí không thể hình dung được.

Ngày xưa bên Tàu, Giới Tử Thôi tòng vong theo công tử Trùng Nhĩ nước Tấn để mưu sự nghiệp. Lúc lâm cảnh cơ hàn, chủ cùng tớ đói quá chả có gì ăn, Thôi cắt thịt đùi mình nấu cháo dâng chủ. Chỉ có điều sau khi dựng được cơ nghiệp, Nhĩ lại quên Thôi (xưa nay thường vậy), Thôi giận dỗi, cõng mẹ vào núi trốn, bị đốt rừng cũng không ra nên chết cháy. Kể lại chuyện này để thấy rằng để đạt mục đích thì sự hủy hoại cơ thể chính mình là chuyện nhỏ.

Nhiều tấm gương cộng sản cũng vậy, không ít người hy sinh đời bố để củng cố đời con, hoặc để mở đường làm quan, chả sá gì việc hủy thân mình, nhưng khác ở chỗ được ca ngợi là vì lý tưởng, vì dân vì nước.

Bên tây xưa nay cũng chẳng hiếm ai đó cho nổ cả cái máy bay, chết ngay chính mình cốt sao người thân còn sống được nhận bảo hiểm.

Nhưng đến cái vụ nhà cô kia ở Hà Nội chấp nhận nhờ người khác chặt chân tay mình để được thanh toán bảo hiểm thì quả thật tôi không bao giờ nghĩ tới. Một người như tôi, bị cái dằm như đầu kim đâm vào ngón tay cũng la oai oái thì không dám nghĩ tới là đúng rồi. Điều đang nói, cô ta làm chuyện ấy nhằm được thanh toán bảo hiểm thì quả thật không ngu nào ngu hơn, bởi bên bảo hiểm đâu dễ để mất tiền như vậy.

Nhưng cũng mới nghe công an và báo chí nói vậy, chưa biết đúng bao nhiêu phần trăm.

Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Rơi máy bay quân sự tại Phú Yên, một học viên phi công đã hy sinh



Sáng nay, một máy bay quân sự tập lái đã rơi tại cánh đồng xã Hòa Thành, huyện Đông Hòa tỉnh Phú Yên.
Rơi máy bay quân sự tại Phú Yên 26/08/2016

Nguồn tin của Tuổi Trẻ tại hiện trường cho biết, đây là máy bay quân sự loại nhỏ. Máy bay rơi ngay trên ruộng lúa, một số bộ phận bị rời ra nhưng thân máy bay vẫn còn nguyên vẹn.

Nguồn tin cũng cho biết trên máy bay có hai phi công. Hiện nay lực lượng cấp cứu, công an đã có mặt tại hiện trường để tiến hành cứu nạn. Hiện trường máy bay rơi đang bị phong tỏa hoàn toàn.

Bà Nguyễn Thị Điệp, một tiều thương tại chợ Đông Hòa cho biết, trước khi máy bay rơi có nghe tiếng động trên bầu trời.

Đại tá Vũ Đức Quý - Phó hiệu trưởng Trường sỹ quân không quân xác nhận chiếc máy bay đã rơi tại vị trí trên. Theo thông tin ban đầu từ đại tứ Quý, một học viên phi công đã hi sinh. Hiện lãnh đạo đơn vị đang tập trung tối đa cho công tác cứu hộ.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

Đề nghị UNESCO công nhận sợi dây kinh nghiệm của Việt Nam là… di sản thế giới!


LĐO - Kể từ khi đăng tải bức tranh biếm họa với nội dung Việt Nam sẽ vô địch thế giới môn “rút sợi dây… kinh nghiệm”, báo Lao Động đã nhận được hàng trăm comment, gần hơn 2,3k Likes (Yêu thích), 511 Shares (Chia sẻ) trên fanpage (facebook.com/laodongonline) và hàng ngàn lượt xem trên Lao Động Online.

Cùng với những bình luận, nhiều bạn đọc đã hiến kế và đưa ra những lời bình hóm hỉnh và sắc sảo. Ví dụ như bạn có nick facebook Putin Kha viết: “Đề nghị Bộ văn Hóa lập hồ sơ kỷ lục Guinness đồng thời 1 lúc 2 danh hiệu : " sợi dây dài nhất thế giới" và " sợi dây văn hóa phi vật thể Việt Nam". Bạn Nguyễn Đăng Khải cũng đưa ra ý kiến hài hước: “Đề nghị Unesco công nhận sợi dây kinh nghiệm của nước ta là… di sản thế giới....”

Bạn đọc tên Kha, email truongdangkha.***@gmail.com thì cho rằng: “Mình thấy pháp luật mình cần phải răn đe hơn để chấm dứt sợi dây kinh nghiệm. Vì thứ nhất coi thời gian không ra gì tập trung vào những việc đâu đâu trong khj nhiệm vụ của mình chưa giải quyết xong và  triệt để. Đóng cửa phòng sớm để ra khỏi công sở.... và nhiều vấn nạn khác. Thứ 2: Nghiệm lại chưa thấy kinh nên chưa ra kinh nghiệm. 1 sợ dây đó thì rút rút hết cuộc đời cũng không xong đâu. Xã hội ta dần dần không còn thấy ai để lại những gì cho đất nước cho con người khi ra xa chính trường thì lấy gì kinh nghiệm”.

Bạn Tùng ở email vuongtt**@gmail.com viết: “Các bức tranh này thể hiện sợi dây kinh nghiệm còn ngắn, hãy xem con tằm nhả sợi dây nó dài đến đâu, sau đó nó chết. Còn chúng ta rút kinh nghiệm xong vẫn sống ở đó hoặc chuyển đi chỗ khác, có khi còn lên cao hơn…

Bạn Cao Phi Long cung cấp một bức tranh cũng về đề tài “rút kinh nghiệm” khá hóm hỉnh. Được biết đây là tranh bạn Long sưu tầm trên internet.


Phần nhận xét hiển thị trên trang