Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

Cái thằng dám ....vuốt râu hùm


Theo FB Văn Giá

Số là thế này, cái thằng Sơn (tên thật của nhà văn Sương Nguyệt Minh-SNM) chơi nhiều năm với nhau nhưng vẫn chứng nào tật ấy, chưa khôn ra được một li nào. Cái hôm mới đây đi ăn cỗ cưới con giai thứ nhà văn Nguyễn Huy Thiệp (NHT), tự nhiên lại đấu khẩu, suýt nữa thành đấu sức với nhà văn-Trung tướng Hữu Ước (HU). May mà đấu khẩu, chứ hú vía, hôm ấy mà đấu sức, thì ôi thôi, thằng bạn tôi chắc đã tò tí te… rồi. Cấp trung tướng là có quyền mang theo súng lục đấy các bố ạ. Đừng có mà đùa với ông tướng nhé.

Thằng tôi là người chứng kiến cái đoạn nửa trước của cuộc tỉ thí này. Còn cái nửa sau mới chỉ nghe mấy người bạn khác chứng kiến về kể lại…

Hôm ấy, nghe theo lời Nguyễn Quang Thiều (NQT, vốn là cái người lười ăn lười uống, lười nhậu nhẹt, mỗi lần y phải đi ăn uống đâu, quả là một nỗi khổ, y không rượu không chè, không thích tụ bạ vạ vật), sau khi được NH Thiệp đưa một đống Thiếp mời nhờ đưa hộ, NQT bèn nhắn tin qua điện thoại rằng ông NHT có 2 phương án mời: 1) đến từ chiều tối hôm trước cũng được; 2) đến vào 10h30 sáng hôm sau cũng hay. NQT mới bảo: anh em mình nên đi tối hôm trước cho nó ít người, còn có đôi câu chuyện mà nói với nhau, chứ hôm sau đông quá, ai biết ai, đến chủ nhà cũng chả biết chứ nữa là…Nghe cũng phải. Thế là bầu đoàn đến tối hôm ấy dễ có hai mâm: NQ Thiều, Lương Tử Đức, NĐ Điệp, Văn Chinh, SN Minh, Ng Chí Hoan, Chu Lượng, VG, em Thúy Hằng (PGĐ NXB HNV) và một vài người khác. Tròn 2 mâm.

Cuộc rượu đang được nửa chừng, bỗng đâu nhà văn trung tướng lù lù tiến vào. Thôi thì mời bác nhập mâm luôn cho vui, chứ ăn uống quan trọng gì. Liền theo, lại có cô Mỹ Linh chương trình nhân vật nghệ sĩ gì đó của ĐTHVN cũng đến. Toàn nhẵn mặt nhau cả…

Nhà văn trung tướng vào, nhìn một lượt, bắt tay. Khốn nỗi, ông giời sắp đặt thật trêu ngươi, HU ngồi đối diện với SNM. Uống chưa xong chén rươu, sau khi nghe ai hỏi thăm gì đó, ông Trung tướng bảo: “Tao đ…đọc thằng nào. Tao cũng đ…coi thằng nào ra gì. Mà tao cũng biết chúng nó cũng đ… coi tao ra gì”…

Ô, có ai bảo bác là gì/ không là gì đâu mà bác phải nói thế.

SNM mới thũng thẵng nói: Do là bác đếch đọc ai bác mới nói thế chứ…

Trung tướng vằn mắt lên bảo: Tao cần đ… gì phải đọc thằng nào.

SNM bí nước, chỉ ngay vào thằng tôi ngồi bên cạnh:

-Bác đã đọc VG chưa?

-HU: Nó là thằng thầy giáo, đọc nó làm gì.

-SNM: Bác không nên nói thế. Bác chả chịu đọc ai, nên bác mới không biết ai là ai. Nó (chỉ VG) không chỉ viết PB đâu nhé. Nó có 2 tập truyện ngắn rồi đấy.

-VG: Ấy chết, em mới có 1 tập chứ đâu mà…

Cái thằng tôi thấy tình hình cơ chừng có biến, bèn vỗ vỗ SNM: Thôi bố, hôm nay ngày vui của các cháu, nên thôi, hạ hỏa, hạ hỏa…

Hai kỳ phùng nói vớt vát đôi câu, rồi lảng sang chuyện khác.

Cả mâm chả ai nói gì, có chút sượng sùng.

Để hóa giải chuyện này, VG mới nhanh trí đứng lên:

-Bây giờ có cái anh “phây búc” sướng thật đấy. Nó cho tôi biết hôm nay sinh nhật em Hằng. Đề nghị đám đàn ông đoảng tính chúng ta đứng dậy nâng ly rượu này chúc mừng em Hằng nào.
Tất cả răm rắp đứng lên. Đúng là uy quyền Cái đẹp có khác.

Khi ấy, NHT vốn ít khi ga-lăng bèn lập cập chạy đi một thoáng đã chạy lại mâm, giơ cao cái đĩa: “Vui quá, anh tặng H cái đĩa có hình anh vẽ cùng với bài thơ cổ thi tặng em ngày SN”…NHT lại sai con giai cả là họa sĩ: Con xem có cái tranh nào không tặng H hôm nay sinh nhật nó đấy.

Cái thằng họa sĩ tên Bách nó cũng thơm thảo lôi Hằng lên phòng tranh bảo em chọn lấy một cái nào em thích anh tặng. Hằng cảm động đứng dậy theo. Trung tướng liền đứng vụt dậy bảo: Anh lên chọn tranh cho Hằng. Cả ba đi. VG vội nói với theo: Hằng ơi, em phải có chính kiến của em, chứ đừng nghe HU nhé, đừng để ông ấy trấn áp em nhé!

Khi cả ba đi rồi, VG mới nói với anh em trong mâm: Tác giả của cái bức tranh con cò chột mắt chọn tranh thì tôi cũng không dám tin tưởng lắm. Cả mâm dè dặt cười…

Cuối cùng một bức tranh phố với những ô cửa nhỏ được mang ra. Hằng hỉ hả ra mặt thanh minh: Em chọn chứ không phải ai chọn đâu nhá.

Cuộc rượu cũng đã vào hồi tàn. Tôi và mấy người lục tục ra về.

Thì những tưởng mọi người cũng về cùng, hóa ra…

Hóa ra nghe kể chỉ còn NĐ Điệp, trung tướng, SNM và em Mỹ Linh ở lại.

Thấy bảo hai bên có hỏi nhau về tiểu thuyết, về văn chương. Trung tướng lại khoe có hàng chục đầu sách, và sắp ra tiểu thuyết.

SNM thì bảo văn chương số lượng đâu đã nói lên được điều gì. Bác có viết mấy cũng không thành nhà văn được.

Trung tướng lại bảo: Mày là cái loại chậm tiến. Sao mãi mới có đại tá. Tao là thằng tù cộng sản mà tao còn trung tướng, chứ mày…

SNM: Bác trung tướng chứ gì? Bác chính là sản phẩm hỏng hoàn hảo của chế độ.

HU: Ah, mày xúc phạm tao a? Tao cho cái cốc này vào mặt mày bây giờ.

SNM sẵn có cái chai trước mặt, tiện tay cầm lên dứ dứ: “Tôi thách anh đấy. Anh nhớ đây là nhà của nhà văn NHT nhé chứ không phải Trụ sở báo CA nhà anh nhé!”

NHT hốt hoảng khẩn khoản: Thôi thôi thôi tôi xin các ông, tôi xin các ông…

+ + +

Khi thằng tôi đã về tới nhà được chừng 15 phút, SNM gọi cho tôi giọng tỉnh queo: “Cho tôi xin số điện thoại bác Thiệp. Tôi vừa cãi nhau với tay kia ông ạ. Tay ấy dọa là làm đơn kiện tôi ra TCCT và Hội nhà văn”.

“Chết, có chuyện nữa a”- Tôi nói

SNM phân trần: “Thì chúng tôi ở lại rồi cãi nhau mà. Tôi muốn gọi cho bác Thiệp xin lỗi cái’.

Thực ra chuyện các nhà văn từ đấu khẩu sang đấu sức ở xứ ta mấy năm gần đây đã có không ít vụ. Có những vụ đổ máu hẳn hoi do choảng nhau hoặc do trong lúc say tự gây thương tích…

Nhưng kết cục đều buồn. SNM điện gọi tôi bảo: “Tôi không ân hận gì về chuyện với tay kia cả. Tôi chỉ ân hận nhất chuyện này lại xảy ra tại nhà bác Thiệp, người mà mình kính trọng, mà lại vào ngày vui của các cháu. Mấy hôm nay tôi mất ngủ vì chuyện này đấy ông ạ”.

Tôi bình thêm: Cấp ấy là được quyền mang theo súng lục đấy. Hôm ấy nó rút súng ra là ông toi chứ còn đâu đến bây giờ. Ông liều thật. Cả nước này có thằng nào dám đùa với nhà văn trung tướng ấy đâu, ngược lại bao nhiêu người còn ra sức lấy lòng cũng chẳng xong, mà riêng mình ông dám lớn tiếng khinh nhờn thách thức…Ông coi cái mạng sống như cỏ rả. Nếu những chỉ có ông thì kệ ông, đằng này ông cũng còn phải nghĩ đến người khác nữa chứ. Ông dám vuốt râu hùm a. May mà đây là con hùm già, chứ không…Nhưng ông nên nhớ, hùm già thì vẫn là hùm nhé!

Hú vía, may mà kết cục không phải là một đám ò í e…
Ngày cá tháng Tư, 1/4/2014
V.G
Nguồn: TranNhuong.net

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cáo phó!


ĐÓNG LỐC




Công việc ngày càng nhiều, nỗi lo ngày càng lớn, buộc tôi phải xa các bạn. 

Tôi rất buồn.

Xin lỗi bạn bè yêu quý đã ủng hộ tôi trong những năm tháng qua!


Ai mua trăng, tôi bán trăng cho?
Trăng nằm yên trên cành liễu đợi chờ...


Tre Làng


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TQ sở hữu những gì trên thế giới?

http://baomai.blogspot.com/


Với khoảng bốn nghìn tỷ đôla dự trữ ngoại hối được cất dưới dạng các quỹ khác nhau, TQ dư tiền để vung tay vào những nơi họ muốn.

Bất chấp mức GDP của TQ gần đây tăng chậm hơn trước, hầu hết các nền kinh tế phát triển đều mơ ước đạt được con số tăng trưởng thường niên 7%.

image

Cơn khát năng lượng để phát triển kinh tế khiến TQ đầu tư mạnh vào lĩnh vực này ở khắp nơi trên thế giới
Do đó, không có gì đáng ngạc nhiên khi đầu tư của TQ ở nước ngoài tăng gấp tám lần trong vòng 10 năm qua, đạt mức hơn 140 tỷ vào năm 2013.

Năm 2014 là năm ít nhiều chững lại, với mức đầu tư trong nửa đầu năm thấp hơn so với một năm trước đó, mà chủ yếu là do việc giảm chi tiêu cho các dự án năng lượng.
Tuy nhiên, việc sút giảm này có vẻ như sẽ chỉ là ngắn hạn, bởi một lý do đơn giản là dân số nước này tăng, và quan trọng hơn là sự bùng nổ trong tầng lớp trung lưu ở TQ cũng đồng nghĩa với việc nước này sẽ cần ngốn các nguồn lực có thể để tiếp tục phát triển.

Hoa Kỳ là quốc gia nhận nhiều tiền nhất từ TQ trong một thập niên qua, chủ yếu là do sự bùng nổ đầu tư kể từ 2012.
Tuy nhiên, trong nửa đầu năm nay, đầu tư vào Anh quốc đã đuổi kịp mức vào Hoa Kỳ, và Anh giữ vững vị trí là quốc gia Âu châu được TQ ưa thích đầu tư vào, với mức 24 tỷ đôla nhận được, hơn gấp đôi so với mức 11 tỷ bỏ vào Pháp.

image
TQ đã có các dự án đầu tư, đã ký kết các hợp đồng trên toàn thế giới, nhưng châu Phi là nơi Bắc Kinh đặc biệt chú ý.

TQ, nền kinh tế lớn thứ nhì thế giới, đã vào làm ăn ở 34 nước Phi châu, với Nigeria dẫn đầu danh sách với 21 tỷ đôla.
Ethiopia và Algeria thu hút được hơn 15 tỷ đôla, còn Angola và Nam Phi mỗi nước nhận được gần 10 tỷ đôla.

Lý do đơn giản là bởi Phi châu rất giàu trữ lượng tài nguyên.

image
Sau năng lượng thì kim loại là ngành được TQ đầu tư mạnh
Mặt khác, các căng thẳng chính trị cũng giúp giải thích lý do vì sao TQ đầu tư vào Mông Cổ (1,4 tỷ đôla) ở mức tương tự như những gì Bắc Kinh bỏ vào Nhật Bản (1,6 tỷ đôla), quốc gia gần đây bị TQ qua mặt trong bảng xếp hạng các nền kinh tế hùng mạnh nhất thế giới.

Các nguồn tài nguyên là điều mà TQ cần, đặc biệt là để đáp ứng nhu cầu năng lượng của nước này, được ước tính sẽ tăng gấp ba lần tính đến 2050.

image
Đó là lý do khiến việc đầu tư vào ngành năng lượng đã áp đảo so với khoản chi vào các ngành khác kể từ 2005 tới nay, với gần 400 tỷ đôla được cam kết rót vào, nhằm đảm bảo cung ứng đủ năng lượng cho dân TQ vốn đã lên tới gần 1,4 tỷ người.
Đầu tư vào năng lượng thực ra đã giảm nhẹ trong năm ngoái, với các khoản tiền hầu hết được dịch chuyển vào những lĩnh vực khác như giao thông, bất động sản và công nghệ.

Đầu tư vào năng lượng thường là trên quy mô lớn và đa phần do các công ty quốc doanh kiểm soát, do vậy việc giảm tạm thời sẽ có nghĩa là giảm bớt đầu tư của nhà nước và tăng đầu tư tư nhân. Trong một số trường hợp, điều này giúp cho đồng tiền TQ trở nên dễ được chấp nhận hơn ở các nước đón nhận đầu tư.

image
Kim loại cũng là một lĩnh vực đầu tư then chốt, bởi đây là những thứ cần cho việc xây dựng và công nghiệp, qua đó giúp TQ phát triển nhanh chóng nền kinh tế.

Nhà nước TQ đã có một số khoản đầu tư lớn tới mức gây choáng vào các công ty tư nhân và các dự án, mà không ngạc nhiên gì là hầu hết đều trong lĩnh vực năng lượng.
Chẳng hạn như CNOOC đã chi 15 tỷ đôla vào Nexen của Canada hồi 2013, trong lúc các công ty năng lượng quốc doanh khác thì chi nhiều tỷ đôla trong những năm gần đây.

image
Ngoài lĩnh vực năng lượng và tài nguyên thì tài chính cũng thu hút các nguồn tiền đáng kể, với Morgan Stanley và Standard Bank là những địa chỉ được Trung Cộng đổ tiền vào nhiều nhất.
Trung Cộng cũng đầu tư vào một số hãng tên tuổi trên toàn thế giới, từ IBM hay Barclays cho tới Ford và General Motors.

Xét về tỷ lệ phần trăm thì không phải là ghê gớm, nhưng những khoản này vẫn đại diện cho sự chi tiền khổng lồ nếu quy ra con số là đồng đôla Mỹ.



Richard Anderson

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi chất xám tháo chạy khỏi Bắc Kinh

http://baomai.blogspot.com/

Sau 5 năm sống ở Bắc Kinh, Hannah Sanders và chồng của bà, Ben, làm việc ở Trường Quốc tế Harrow, quyết định xếp hành lý quay trở về Anh quốc.
"Ban đầu, chúng tôi định ở lại 6 năm. Nhưng tình trạng ô nhiễm đã vượt mức chịu đựng", bà Sanders, 34 tuổi, người mẹ của hai đứa con, nói.
"Tôi không cảm thấy an tâm khi cho đứa con hai tuổi của mình chơi đùa bên ngoài. Tình trạng ô nhiễm cũng hạn chế các hoạt động ngoài trời của gia đình".

Dù vẫn chưa có một thống kê chính thức, nhưng các công ty, trường học, đại sứ quán, các hãng tư vấn tuyển dụng, đều xác nhận một điều: Dù nền kinh tế Trung Cộng ngày càng đóng vai trò quan trọng đối với các công ty quốc tế, Bắc Kinh đang ngày càng kém thu hút trong mắt giới lao động nước ngoài.

Phòng Thương mại Hoa Kỳ đã công bố kết quả khảo sát thường niên mang tên 'Môi trường Kinh doanh ở Trung Cộng' hồi tháng Ba năm 2014.

image
Một trong các câu hỏi có nội dung: "Bản thân bạn hoặc công ty của bạn có gặp khó khăn trong việc tuyển dụng hoặc giữ chân các lãnh đạo cấp cao làm việc tại Trung Cộng vì chất lượng không khí?".
48% trong số 365 công ty thành viên trả lời có, so với chỉ 19% trong năm 2008.

Mặc dù những thông tin được công bố là khá ít, các công ty trong nhiều ngành đều thông báo quản lý của họ ở các cấp đang yêu cầu được chuyển nơi công tác để tránh ô nhiễm.
Tháng Bảy năm 2013, tỷ lệ di dời nơi ở của các gia đình lao động nước ngoài ở Bắc Kinh đã lên đến mức kỷ lục.
Hậu quả là các công ty nước ngoài ngày càng gặp nhiều khó khăn trong việc đưa nhân viên đến Trung Cộng,
"Cứ mỗi năm, Bắc Kinh lại mất thêm nhiều điểm trong mắt các lao động chuyên môn," bà Angie Eagan, Giám đốc điều hành hãng tư vấn tuyển dụng MRCI, nói.

image
Bắc Kinh đã mất 3 điểm trong năm 2012 trong danh sách các thành phố thu hút lao động nước ngoài.
56% trong số 5.000 người được phỏng vấn nói yếu tố sức khỏe là một trong những lý do chính khiến họ muốn chuyển việc làm.
Mặc dù vậy, một cuộc khảo sát gần đây của HSBC cho thấy Trung Cộng vẫn là sự lựa chọn số một của các lao động từ nước ngoài do thu nhập cao.

Một số hiệu trưởng các trường quốc tế nói rằng số lượng học sinh nhập học đã giảm 5% trong năm 2013 và hai tòa đại sứ lớn ở Bắc Kinh nói họ gặp khó khăn trong việc tuyển dụng nhân viên.

image
Nhiều bậc phụ huynh lo ngại về những ảnh hưởng dài hạn khi cho con mình tiếp cận với không khí độc hại.
Trong khi đó, những số liệu mới nhất chắc chắn cũng sẽ không giúp họ cảm thấy an tâm chút nào.
Chỉ số đo ô nhiễm PM2.5 đã vượt mức 500 trong nhiều ngày liên tiếp hồi tháng Ba năm 2014, gấp 20 lần mức an toàn do Tổ chức Y tế Thế giới quy định.

Kết quả khảo sát của WHO được công bố hồi năm ngoái cho thấy các trường hợp tử vong do ô nhiễm không khí tại Trung Cộng lên đến 1,2 triệu trong năm 2010.

Khi kết quả này được công bố, nhiều giáo sư đại học Trung Cộng đã đặt nghi vấn trước phương pháp thống kê và cho rằng con số thật có thể còn cao hơn.
Tuy nhiên, chính phủ Trung Cộng không hẳn là bất động.
Thủ tướng Lý Khắc Cường đã nhiều lần kêu gọi 'đấu tranh chống ô nhiễm' và thiết lập một hệ thống theo dõi ở tất cả các thành phố lớn của Trung Cộng.

image
Tuy nhiên, bất chấp việc hàng nghìn nhà máy bị đóng cửa và hàng triệu đôla được đổ vào việc nâng cấp ngành công nghiệp của Trung Cộng, bầu trời trên nhiều thành phố lớn của nước này vẫn xám xịt và các chỉ tiêu giảm khí thải thường xuyên không đạt được.

Tình trạng ô nhiễm từ lâu đã là mối lo ngại cho các gia đình lao động nước ngoài tại Bắc Kinh. Tuy nhiên chỉ trong những năm gần đây, các công ty mới bắt đầu nhìn thấy tác động của việc này, khi nhiều gia đình nhận ra rằng đây không phải là vấn đề có thể được giải quyết một sớm một chiều.
"Nhiều người ngạc nhiên vì tình trạng ô nhiễm vẫn tiếp diễn và họ nhận ra rằng đây không phải là vấn đề ngắn hạn," Adam Dunnett, Thư ký Phòng thương mại châu Âu ở Trung Cộng, nói.

image
"Việc tìm kiếm một quản lý ở Bắc Kinh đang ngày càng trở nên khó hơn," bà Eagan nói, đồng thời cho biết các lao động cao cấp thường hướng đến Hong Kong hoặc Singapore nhiều hơn.
Tuy nhiên Bắc Kinh vẫn tiếp tục là một trung tâm chính trị và kinh tế của nền kinh tế lớn nhì thế giới. Các tập đoàn nước ngoài đã đổ hàng triệu đôla để đưa các hoạt động của mình về đây.

Để đối mặt với tình trạng thiếu nhân sự, nhiều công ty đã đưa ra những khoản đền bù cao, hoặc các gói lợi ích linh hoạt, như trả tiền máy bay hàng tuần cho các lãnh đạo đi thăm gia đình, vốn đang sống ở những quốc gia châu Á khác.

image
Một số công ty khác găn thiết bị lọc khí hiện đại trong văn phòng cũng như tại nơi ở của nhân viên mình.
"Các công ty đang làm hết tất cả những gì có thể, nhưng thực tế là người ta đang bỏ đi ngày càng nhiều, khiến việc thu hút nhân tài ngày càng khó khăn," ông Dunnett nói.



Virginie Mangin


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lạ cái gì? Không lẽ tàu của người ngoài hành tinh à? Chưa rõ thì đừng đưa tin.. Thông tin kiểu kỳ cục!

Nhiều ngư dân liên tục bị 'tàu lạ' đâm ở Hoàng Sa

 - 
tau la
Ngư dân bị thương do tàu lạ đâm được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi.

Tàu cá Lý Sơn (Quảng Ngãi) mang số hiệu QNg 96011 TS, trong lúc đang đánh bắt hải sản trên vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam thì bất ngờ bị tàu lạ lao vào đâm, làm một ngư dân trên tàu trọng thương và bỏ chạy nhanh trong đêm tối.

Sáng 18-4, Phó Chủ tịch UBND huyện Lý Sơn Phạm Thị Hương cho biết: Một tàu cá của ngư dân Lý Sơn bị tàu lạ đâm ở khu vực biển Hoàng Sa của Việt Nam đã bị hư hỏng nặng. Ngư dân trên tàu Phạm Quốc Dũng (42 tuổi, ở xã An Hải, huyện Lý Sơn), thuyền viên tàu QNg 96011TS, bị thương nặng sau vụ tấn công của tàu lạ đã được đưa về đảo Lý Sơn trong sáng nay
Sau khi được sơ cứu, ngư dân này được tàu khách đưa về Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ngãi để cứu chữa. Bác sĩ bước đầu xác định, ông Dũng bị dập bàng quang, có khả năng vỡ thận, phải mổ cấp cứu.
Ngư dân Bùi Văn Hiền, thuyền viên tàu QNg 96011TS, cho biết: Tàu cá chúng tôi bị đâm lúc nửa đêm 16-4, đây là lần thứ 3 tàu liên tục bị tàu lạ đâm trong chuyến đánh bắt xa bờ này. Thời điểm gặp nạn, trên tàu chúng tôi có 12 thuyền viên. “Vị trí tàu QNg 96011TS bị tàu lạ đâm cách đảo Tri Tôn khoảng 30 km, thuộc ngư trường truyền thống khu vực Hoàng Sa của Việt Nam. Sau khi tấn công tàu cá Lý Sơn, tàu lạ bỏ chạy ngay, nên chúng tôi không nhìn thấy số hiệu tàu nước nào”, ngư dân Hiển cho hay.
Từ đầu năm 2015 đến nay, khi hoạt động khai thác thủy sản trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa, nhiều tàu cá của ngư dân Lý Sơn liên tục bị các tàu lạ của nước ngoài tấn công, truy đuổi, thậm chí đâm chìm, khiến ngư dân bị thương và thiệt hại tài sản đáng kể.
Đoàn công tác của Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội và một số báo T.Ư, do ông Hồ Quang Lợi, Trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội, làm trưởng đoàn, đi cùng tàu từ Lý Sơn vào đất liền đã quyên góp tại chỗ được hơn 13 triệu đồng ủng hộ nạn nhân Phạm Quốc Dũng ngay khi đưa đi cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi.

Minh Trí (NDĐT)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thì người hỡi thế gian buồn muôn thủa - Ta là chi trong nỗi đau chung? Chưa nhắn gửi không phải là giã biệt - Là muốn im, nghe tiếng sau cùng!

THÁNG TƯ ĐAU !!!
Ta đợi gì ... ? khi nắng tan đông
Ngày không tuyết ... gió dường như nói
Người đợi gì ...? võ vàng chiếc bóng
Tháng Tư ơi ! còn ấm môi nồng...?
Tàn hoa tuyết ...! cỏ tràn sức sống
Cuộc tình ta ... mòn mỏi tháng năm
Ngày rất lạ ... tìm trong màu mắt
Có dáng ai ... đếm bước âm thầm.....
Tháng Tư vẫn nằm trong ký ức
Nụ cười ơi ... xao xuyến tim côi
Vùng gió lốc ... xóa bao dấu vết
Đẩy ta xa ... hoài niệm chơi vơi...
Người lặng lẽ ... Ta thành xa lạ
Có còn không ...? hương thoảng ngày đông...?
Ta là kẻ đi tìm hạnh phúc !
Giữa vòng xoay .... lạc lõng... ngược dòng ...
ĐAU !!!!
kimle
Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRAO ĐỔI VỚI TÁC GIẢ VƯƠNG TRÍ NHÀN



Paul Nguyễn Hoàng Đức
Nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn vừa viết một bài rất kỹ lưỡng, thấu đáo, cảnh tỉnh, hay về ngôn ngữ của người Việt có tên “Sự tha hóa của lời nói”.
Thấy anh Ngô S. Đồng Toản, viết comment mời, nên tôi xin tham gia mấy lời trao đổi với anh Vương Trí Nhàn:
Nói chung tôi thấy anh viết kỳ khu, chi tiết, kỹ lưỡng, tính giáo dục cao, nhiệt huyết, và hay, nhưng tôi có chút ý kiến riêng:
1- Tất cả các phương ngôn trên đời đều chứa 2 mặt, tích cực và tiêu cực. Chẳng hạn một ông chủ khuyên công nhân làm việc tích cực rằng “Việc hôm nay chớ để ngày mai”. Nhưng đến chiều công nhân đòi trả lương thì ông lại bảo “Thành La Mã không xây trong một ngày”. Cho nên người đời bảo “Chân lý cho kẻ này là sống, cho kẻ kia là lợi dụng”. Tất cả những kẻ vụ lợi đều trí trá lấy mặt trái, mặt tiêu cực của phương ngôn để lợi dụng.
2- Người Việt cũng muốn sự thật lắm, họ bảo “nói phải củ cải cũng nghe”. Họ còn nói:
“Nói lời phải giữ lấy lời
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay”
Họ còn phân biệt “Khôn ngoan đến cửa quan mới biết” và “Miệng kẻ sang có gang có thép, đồ kẻ khó vừa nhọ vừa thâm”.
3- Nhưng cái căn bản của người Việt là tiểu nông, như Khổng Tử nói “Hương nguyện đức chi tặc giã”, tức nhà quê là hại đức. Người Hán xác định không thay đổi: kẻ sống phù du là được chăng hay chớ, đó cũng là hạng tiểu nhân tùy tiện, lựa lời đón ý. Chúng ta biết người Hán có một phương ngôn hiện đại: “Đúng hay sai đều không quan trọng, quan trọng là nói trúng ý chủ nhân”. Đấy rõ ràng là phẩm chất nô tài.
4- Người Việt thường không có chính kiến, hay nói nước đôi, để tiện đâu chui đấy, cửa nào cũng lọt, cửa nào cũng thoát. Bình thường họ có thể thích những gì đạo đức hay cao quí, nhưng khi lâm sự, thấy cần phải đổi sắc họ đổi liền theo kiểu
Người khôn ăn nói nửa chừng
Làm cho kẻ dại nửa mừng nửa lo
Vì thế về tư tưởng người Việt luôn học mót, và rất khó có sự trưởng thành về ý thức. Tôi đã từng gặp một anh Quyền viện trưởng, anh ta bảo “lời nói gió bay cũng tốt chứ sao”. Tôi không còn biết gì hơn là im lặng một cách tê liệt. Con người có học cao mà còn như thế, làm gì có cửa để nói chuyện với anh ta?
Tóm lại, cái ngôn ngữ của người Việt thường lươn lẹo lèo lái chẳng qua là cái căn tính vụ lợi của nô tài. Chứ chẳng có gì khó hiểu cả. Nếu chúng ta bỏ quên đặc tính này thì sẽ thấy khó lý giải.
Xin chia sẻ cùng anh Vương Trí Nhàn.
Paul Đức 21/4/2015
Phần nhận xét hiển thị trên trang