Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Hà Nội ngày trở gió



Hà Nội vào một chiều giá rét
Bỗng nghe tin như tiếng sét ngang trời
Nguyễn Quang Lập bị bắt!
(Trong khi chưa kịp bớt xót xa vì tin mệ Hân quê bọ
Tám bốn tuổi rồi vẫn phải ngồi bán chuối gom tiền hiện đại hóa nông thôn)
Dù mình chưa bao giờ gặp mặt
Chỉ biết tên ông là người viết lừng danh
Cũng cảm thấy máu ngừng nhanh trong mạch
Ai dám khẳng định mình chọn tương lai cho mình giỏi nhất?
Kết cục nào cho người viết hôm nay?
Tâm trí cuồng quay
Mặc dù không uống rượu
Hà Nội ơi, sông Hồng như máu chảy…
Loang về đâu để dấu ấn mơ hồ?

Chũm 6/12/2014

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dấu hiệu của căn bệnh xã hội "Khùng và ngu tập thể" hay tâm lý "Hỗn loạn bầy đàn"?

Ném đá trên mạng thành "phong trào"


Nhịp sống trẻ Diễn đàn “Đâu rồi, chuyện tử tế?”

05/12/2014 12:07 GMT+7




TT - Dựa trên thực tế hành xử hiện nay trong một bộ phận người trẻ: cái chưa đẹp, thậm chí cái xấu trở nên phổ biến, điều tử tế thành hiếm hoi, đôi khi làm việc tốt lại hóa lố bịch giữa cộng đồng... 
Xe buýt tông ngã người phụ nữ chạy xe máy nhưng tài xế không dừng lại mà thản nhiên cho xe chạy tiếp - Ảnh: Thuận Thắng

* Ảnh góc trái: Nhiều người vô tư bỏ rác ngay dưới bảng cấm bỏ rác tạihẻm 155 Lê Thánh Tôn, Q.1, TP.HCM 
* Nhiều phụ huynh dựng xe ngay dưới đường đón con gây kẹt xe trên đường Tân Hòa Đông, Q.6, TP.HCM - Ảnh: Quang Định - Hữu Khoa
Phải chăng chúng ta đang trở nên hung hăng? Câu trả lời lắm khi nằm ngay trên màn hình máy tính mỗi lần mở mạng.
Không khó để điểm lại một số sự vụ ăn nhiều gạch đá của cộng đồng mạng thời gian gần đây như sự nổi lên của “ca sĩ nhà vườn” Lệ Rơi, phát ngôn gây sốc của Kenny Sang, Sơn Tùng M-TP ra ca khúc mới...

Ai cũng ném, việc gì cũng ném!
* Thiếu ý thức là bệnh trầm kha 
Đừng vội đổ thừa việc cư xử thiếu tử tế với nhau là do trình độ dân trí thấp, nhận thức còn hạn chế... khi nhiều người học thức đầy mình, nào là cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ... nhưng cư xử không khác gì kẻ vô học. Thiếu ý thức đang là căn bệnh trầm kha. Đã đến lúc nhà nước phải ban hành luật, chế tài nghiêm khắc về hành vi, ý thức, cách cư xử nơi công cộng, thẳng tay trừng trị những người vi phạm để lấy đó làm gương.
(lanthanhmt@...)
* Đã thành cái lệ xấu!
Giành giật nhau mà sống đã thành cái lệ xấu của người dân mình. Tôi đi máy bay hay mua vé ở rạp phim lúc nào cũng gặp cảnh giành giật, chen lấn. Đáng buồn là giới trẻ, vốn cuộc sống đã đầy đủ hơn những thế hệ cha ông rất nhiều, ăn mặc bảnh bao gấp bội lần nhưng cách hành xử thì ngày càng tệ. Họ sẵn sàng chen ngang, lấn người khác mà nhìn mặt cứ tỉnh bơ như chẳng có gì xảy ra. Tôi có đứa cháu nhỏ dắt theo đi xem phim phải luôn nhắc nó rằng: “Kệ họ, mình là người có giáo dục, không cần phải làm thế”.
(hutieuxao@...)
* Phải sửa gấp, không thì xấu hổ với “hàng xóm” lắm!
Việt Nam ta đang trong quá trình hội nhập với thế giới, tôi đề nghị nên hội nhập văn hóa xếp hàng, không xả rác, không ăn to nói lớn nơi công cộng... của các nước văn minh khác. Nhà nước cần đặc biệt quan tâm việc này để tăng uy danh cho quốc gia. Đài truyền hình nên tổ chức các chương trình tuyên truyền ngắn gọn, có hiệu quả cho nếp sống văn hóa để ta bớt xấu hổ với các nước hàng xóm láng giềng...
(phamvbiet_tiepthu@...)
Gõ từ khóa “ném đá”, Google lập tức trả ra 725.000 kết quả với đủ loại tiêu đề buồn cười. “Sao nam Việt bị ném đá vì nữ tính quá đà”, “Vì sao T. làm gì cũng bị ném đá?”, “Sao Việt nào bị ném đá nhiều nhất tuần?”, “Tâm sự của một ông bố bị ném đá vì quá chăm con”...
Có thể thấy nhất cử nhất động của bất cứ người nào, dù nổi tiếng hay chưa, khi đưa lên mạng đều dễ dàng, nhanh chóng trở thành đối tượng bị “ném đá”.
Và diễn tiến tiếp theo là xuất hiện những thành phần... ném đá lại những người ném đá! Một hòn đá ném đi có thể có hàng chục, thậm chí hàng trăm hòn đá khác ném lại.
Không thể dẫn lại một lời bình luận nào ở những đề tài thu hút nhiều gạch đá vì tất cả đều đặc nghẹt những từ ngữ thô tục nhất mà người chơi Facebook có thể nghĩ ra để ném vào nhau.
“Sao chuyện gì dân mạng cũng có thể chửi um lên được!” là cảm thán của bạn Cẩm Sinh (sinh viên năm 1 Cao đẳng nghề Kỹ thuật công nghệ TP.HCM).
Sinh cho biết bạn thường xem phim trên trang hay...vn và có thói quen chọn phim bằng cách đọc trước phần bình luận.
Cô bạn than thở: “Cứ đọc được vài bình luận đàng hoàng thì có bình luận chửi phim bị giật, đứng bằng lời lẽ cực kỳ vô văn hóa.
Phim online miễn phí, nhiều người xem một lúc thì đường truyền không ổn là bình thường, nhưng rất nhiều bạn chửi tục, chửi thề khiến nhiều phần bình luận “nát” như một bãi rác!”.
Thử truy cập vào trang này, chọn phim Giải mã mê cung và kéo xuống phần bình luận sẽ bắt gặp những câu chữ chợ búa được đăng bởi các nam thanh nữ tú có ảnh đại diện lung linh: “Phim giật tung l. Con mẹ nó xem phát bực”, “Xóa con mẹ phim này đi”...
Không chỉ ném đá lẻ tẻ, những “anh hùng bàn phím” còn hiệu triệu tụ tập lại để cùng ném hội đồng.
Gõ “Hội những người thích ném đá” vào ô tìm kiếm trên Facebook sẽ hiện ra một danh sách dài dằng dặc có thể kéo xuống mãi.
Một hội có tên “Hội những người thích ném đá vào mặt hồ đang yên ả” tự giới thiệu: “Là một trong những con người của ồn ào, năng nổ. Dễ hùng hổ trước sự im lặng và sống cá biệt của người khác. Và hành động thể hiện là ném đá một cách nhiệt tình”.
Ngoài ra việc tạo tài khoản, tạo trang dễ dàng trên Facebook cũng tạo điều kiện để các hội anti (chống) thành lập và hoạt động rầm rộ.
Bên cạnh các trang anti nhân vật công chúng, trang... anti lại các trang anti nhân vật công chúng, cộng đồng người chơi Facebook còn lập ra các trang chuyên nói xấu, chửi bới một người cụ thể, là thầy cô, là bạn học hoặc là một người nào đó chỉ thấy trên mạng.
Như “Hội những người thích lấy C. Chó ra làm trò đùa” hoặc “Hội những người ghét... lục cặp và chém gió” là những trang công khai để học sinh nói xấu, chế truyện và ảnh hài về một thầy giáo tại Hà Nội.
“Hội những người anti hai con đ. Q. và V. lớp 8A3”... lại là nơi học sinh của ngôi trường này tụ tập cạnh khóe, xúc phạm hai nạn nhân vì những lý do “hai em ý cũng đòi làm văn nghệ làm xấu mặt trường, hát đ. ai nghe, như chó rống”, hoặc “đã xấu còn trông bẩn bẩn”, hoặc chẳng vì lý do nào cả!
Không những trên Facebook, từ ngày có phong trào ném đá, các diễn đàn dành cho giới trẻ cũng sôi nổi những chủ đề chuyên mắng mỏ, mạt sát nhau. Đây cũng là những chủ đề hút nhiều lượt xem và bình luận nhất.
Trên trang vozforums.com, tiêu đề “Mới chửi nhau với con điên trên fb kỳ thị vùng miền” hút tới 47.003 lượt xem và trên 500 bình luận. Mọi việc chỉ bắt nguồn từ việc “chủ thớt” (người nêu chủ đề) chửi nhau với một bạn nữ vì lý do bạn đó chê một khu ăn uống “bán mắc, dở, với ở đây người Bắc bán không à, khó chịu lắm, mình không thích”.
Cho rằng bạn nữ nọ phân biệt vùng miền, bạn nam có biệt danh unicorn9x đã có màn đấu khẩu kịch liệt.
Sau khi bị “đối thủ” khóa Facebook, anh chàng chưa hả giận nên lên diễn đàn, lập topic để... chửi tiếp. Tuy nhiên, ngược với dự tính tìm đồng minh ban đầu, anh bạn lại hứng số gạch đá từ các thành viên diễn đàn vì lý do “tính đàn bà”, “trẻ trâu” kéo dài suốt 13 trang!

Rác mà các bạn trẻ bỏ lại sau khi kết thúc live show của ca sĩ Mỹ Tâm tại sân vận động Quân khu 7, TP.HCM  tối 10-11 - Ảnh: Quang Định
Rác mà các bạn trẻ bỏ lại sau khi kết thúc live show của ca sĩ Mỹ Tâm tại sân vận động Quân khu 7, TP.HCM tối 10-11 - Ảnh: Quang Định
Tự đồng hóa với cái xấu
Từ “ném đá” ban đầu chỉ xuất hiện như một cách để cộng đồng mạng phản ứng với những người, những việc chướng tai gai mắt, đến nay ném đá đã trở thành trào lưu, thậm chí là thú vui. Chưa hết, thế giới ảo còn sản sinh một thú vui khác là... hóng người khác bị ném đá.
Một người chơi Facebook thừa nhận sở thích hiện tại của bạn là mỗi ngày vào trang cá nhân của Kenny Sang đọc bình luận, xem ảnh chế của cộng đồng mạng dành cho anh chàng.
“Những bình luận, hình ảnh rất tục tĩu nhưng rất mắc cười. Mình thích đọc bài đăng của Kenny Sang một thì thích phần bình luận mười”, anh bạn vô tư chia sẻ. Không ít bạn trẻ có cùng cảm giác hứng thú khi quan sát cách một người bị “cho lên thớt”, thể hiện ở một bình luận chửi luôn có mấy trăm lượt like!
Chỉ một số ít cảm thấy quá đáng và kêu gọi dừng lại. Số ít này nếu không may sẽ tiếp tục nhận lại những lời lẽ thô tục, vô văn hóa vì “tội” xuất hiện giữa cơn bão đá.
Bên cạnh số đông “chửi cho vui”, với nhiều người khác việc miệt thị một người là... cần thiết! “Chỉ có xác chết mới im lặng”, một sinh viên đăng trên trang confession trường mình phân trần cho việc một nhóm sinh viên không tiếc lời chửi bới ban giám hiệu nhà trường vì những quy định cắt giảm điện trong thời gian gần đây.
Bạn cho rằng cái xấu cần được lên án để bị bài trừ và xem “phím chiến” cũng là một hình thức đấu tranh. Tuy nhiên, các bạn không nhận ra rằng chính những lời nói, câu chữ, hành vi kém văn hóa, hung hăng không điểm dừng cũng đang biến chính mình thành kẻ xấu.
Từ bức xúc với cái xấu, nhiều người đã vô tình tự đồng hóa mình với cái xấu. Có lẽ vì vậy mà thế giới ảo tạo cảm giác sự ý nhị, tử tế héo úa dần trong khi tính thô bạo, hung dữ, thậm chí độc ác không ngừng sinh sôi.

Nhịp sống trẻ mở diễn đàn“Đâu rồi, chuyện tử tế?”, đón nhận ý kiến nhiều chiều của bạn đọc về chuyện cư xử giữa người và người hiện nay nhằm hướng tới việc xây dựng thói quen ứng xử có văn hóa, đậm chất nhân văn cho giới trẻ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin thêm từ BLG "NGƯỜI ĐỒNG BẰNG":

Nguyễn Quang Lập chủ blog Quê Choa bị bắt

 Nguồn: Mps.gov.vn

RẤT NÓNG: CHỦ BLOG QUÊ CHOA BỊ NHẬP KHO

Thứ Bảy, ngày 06 tháng 12 năm 2014
Mẹ Đốp
Thông tin về Nhà văn Nguyễn Quang Lập - Chủ Blog Quê Choa" bị Cơ quan An ninh Điều tra Công an TP Hồ Chí Minh bắt lúc 14h chiều hôm nay (Thứ 7) với tội danh theo điều 258 - Bộ Luật Hình sự (Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân). 

Cho đến thời điểm hiện tại, Công an TP Hồ Chí Minh, cơ quan được cho đã thực hiện Lệnh khám xét vào lúc 09h và thực hiện lệnh bắt phục vụ điều tra lúc 14h chiều nay. Tuy nhiên, nguồn tin này đã được xác nhận từ những người thân, người bạn của Nguyễn Quang Lập. 
Đầu tiên là từ FB Nguyễn Quang Vinh (em trai của Nguyễn Quang Lập): "Nhà văn Nguyễn Quang Lập (anh trai tôi), chủ trang Blog Quê Choa bị Công an Thành phố Hồ Chí Minh bắt lúc 14g hôm nay, thứ 7, theo điều 258 Bộ luật hình sự. Những thông tin khác thông báo sau". 

Từ FB Trương Huy San: "Nguyễn Quang Lập vừa bị ANĐT đưa đi lúc 2:00 hôm nay, 6-12-2014; cuộc khám xét bắt đầu lúc 9:00 sáng nay". 

Blog Tu Zo, trong bài viết "QUÁ SỐC: NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG LẬP CHỦ BLOG QUÊ CHOA BỊ BẮT" đã thông tin đầy đủ như sau: "Nguồn tin từ nhà báo Trương Huy San cho biết, nhà văn Nguyễn Quang Lập, chủ blog Quê Choa vừa bị bắt sáng nay.Trên Facebook của mình, nhà báo Trương Huy San, một trong những người bạn thân của nhà văn Nguyễn Quang Lập đã viết: Nguyễn Quang Lập vừa bị ANĐT đưa đi lúc 2:00 hôm nay, 6-12-2014; cuộc khám xét bắt đầu lúc 9:00 sáng nay. Kèm theo bức ảnh chụp phòng làm việc của nhà văn Nguyễn Quang Lập tại nhà riêng 

Bức ảnh cho thấy, máy tính của nhà văn đã bị lấy đi khỏi bàn làm việc.

FB Trương Huy San đưa tiếp: AN chỉ mang đi máy tính, và một số bài viết, đoạn chat... in ra; họ để lại Hệ Thống Xã Hội Chủ Nghĩa của Kornai Janos và Bài Thơ Của Một Người Yêu Nước Mình của Trần Vàng Sao. Chưa thấy lệnh khởi tố, vợ anh, chị Hồ Thị Hồng nói: "Anh Nguyễn Quang Lập dặn, yên tâm, nếu sau 9 ngày không thấy về thì chắc khoảng 3 năm".

Rõ ràng, sau khi chủ Blog Người Lót Gạch - Hồng Lê Thọ bị bắt, việc Cơ quan An ninh điều tra bắt Nguyễn Quang Lập là chuyện được dự báo từ lâu. Nhân đây xin nhắc lại một số bài viết trên từng dự báo về cái sự thể ngày hôm nay:
.....
Trích từ: Molang0205

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự ngạo mạn của kẻ hèn


Op-Economica
Kể ra thoạt nghe thì cũng thấy vô lý. Kẻ hèn làm sao có thể ngạo mạn. Nhưng cuộc sống vốn dĩ phức tạp và nhiều mâu thuẫn, nên việc kẻ hèn có tí quyền ngạo mạn cũng khả dĩ đấy chứ.
Hắc Lào, Ghẻ Tầu, Viêm Não Nhật… là những thứ hồi xưa gây cười với nghĩa mấy thứ bệnh đó phải mang tên “ngoại quốc” chứ quyết không thể “của ta” được. Tiếng cười tủm tỉm trong lòng này, nghe cũng ngạo nghễ ra phết. Mỗi tội sự ngạo nghễ đó dường như chỉ là của kẻ hèn.
cowardlyChuyện Aziz Nesil cũng có đả động đến từ lâu rồi. Khía cạnh văn hóa này của Thổ Nhĩ Kỳ khá giống Việt Nam. “Ba tao mới là giỏi nhất…” và “Mọi thằng sếp đều dốt nát” chỉ có điều không hiểu vì sao mà toàn bộ bọn sếp dốt nát đó đều đang trả lương cho những bộ óc thiên tài “chúng ta.”
Nhưng tư duy này ở các nước văn minh rất khác. Lâu lâu rồi tôi nghe có nhà vi trùng học tìm được loại vi trùng hiếm, và lấy tên người thân đặt cho vi trùng đó.
Điều này không thể xảy ra ở VN vì thế là “làm hỏng mặt mũi”. Quý hóa lắm thì cũng không thể gọi Gà Nguyễn, Bọ Hung Trần hay Rệp Lê được.
Một góc khác của “sự ngạo mạn” dành riêng cho kẻ hèn này là việc thường cố bám víu vào “tính đặc thù” “tính riêng biệt” như một phương tiện để trốn tránh cạnh tranh.
Thú vui của kẻ hèn là nấp trong một xó, nhìn sai lầm của kẻ khác, cười đắc chí và luận rằng “đặc thù” của mình (trốn kỹ) giúp mình né được tổn thất do sai lầm.
Sự đương đầu—theo cách hiểu của họ—là thứ dành cho kẻ khác, những kẻ “trí khôn có vấn đề”.
Chỉ cần quan sát nửa giờ đồng hồ trên các trang báo điện tử là có thể liệt kê muôn hình vạn trạng của hiện tượng này… Có vẻ như đây là một kích thước văn hóa tồn tại đã lâu, và sẽ còn tiếp tục tồn tại rất lâu nữa.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin về Nhà văn Nguyễn Quang Lập:


Nhà văn Nguyễn Quang Lập (anh trai tôi), chủ trang Blog Quê Choa bị Công an Thành phố Hồ Chí Minh bắt lúc 14g hôm nay, thứ 7. Lý do bắt quả tang đang tải bài vở đăng những nội dung xuyên tạc,chống nhà nước.
Quả tang lên mạng? He he.
Những thông tin khác thông báo sau
Nhà văn Nguyễn Quang Lập (anh trai tôi), chủ trang Blog Quê Choa bị Công an Thành phố Hồ Chí Minh bắt lúc 14g hôm nay, thứ 7, theo điều 258 Bộ luật hình sự.

Những thông tin khác thông báo sau


 

TIN MỚI NHẬN:
Được biết vào hồi 14h ngày hôm nay 6/12/2014, nhà văn Nguyễn Quang Lập tức Blogger Quê Choa vừa bị cơ quan ANĐT bắt đưa đi và bị khám xét nhà riêng trước đó... Lý do, rồi sẽ biết, hiện nay trang bolapquechoa.blogspot.com vẫn vào được với bài viết mới nhất: "Vì sao cần cảnh giác với Viện Khổng tử?"!

Theo Osin Huy Đức, vợ nhà văn là chị Hồ Thị Hồng nói: "Anh Nguyễn Quang Lập dặn, yên tâm, nếu sau 9 ngày không thấy về thì chắc khoảng 3 năm".


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vài ngày trên đất nước của Thành Cát Tư Hãn



Thành Cát Tư Hãn. Ảnh: HM
Thành Cát Tư Hãn. Ảnh: HM
Chỉ sau gần 2 tiếng,  máy bay của China Air đã hạ cánh xuống phi trường Genghis (Chingis) Khan của Ulaanbaatar. Cao tốc nối liền trung tâm thủ đô Monglia và sân bay có 6 làn xe, đèn đường sáng trưng, đôi chỗ có đèn đỏ cho người đi bộ qua đường.

Xa xa là những khu nhà cao tầng mọc lên cao vút, sơn đủ mầu xanh đỏ tím vàng. Chiều tà trên bình nguyên sa mạc Gobi toàn cát và đồi núi trơ trọi, trời trong xanh không một gợn mây, nắng chói trang.
Không ai nghĩ rằng bên ngoài nhiệt độ là -15oC, lạnh kinh người.  Và ít ai nghĩ rằng, nơi đây từng là cái nôi của một đế chế Nguyên Mông từng chinh phục từ Á sang Âu dưới vó ngựa của Thành Cát Tư Hãn.
Ở khách sạn Blue Sky nằm đối diện với quảng trường lớn, tôi nhìn thấy một bức tượng rất lớn, choán hết cửa ra vào. Hỏi ra mới biết đó là Genghis Khan – hay còn gọi là Thành Cát Tư Hãn.
Sinh khoảng năm 1162 và mất ngày 18-8-1227, thọ 65 tuổi, Thành Cát Tư Hãn được coi là người sáng lập ra đế chế Đại Hãn (Great Khan) và cũng là một vương quốc lớn nhất mọi thời đại, biên giới kéo dài suốt từ Triều Tiên sang tới Châu Âu.
Đế chế Nguyên Mông trong hai thế kỷ 12-13.
Những năm 1200, kỵ sỹ châu Âu thời đó với kiếm, bộ quần áo bằng thép, kiếm và đao, ngồi trên lưng ngữa, cho rằng, họ là những chiến binh tốt nhất mọi thời đại. Tuy nhiên, kỵ sỹ Mông Cổ nhỏ con hơn, trên những chú ngựa bé hơn, nhưng tốc độ di chuyển thì kinh hoàng. Vũ khí là cung tên, lớn lên ở miền quê khắc nghiệt, nhiệt độ âm 50oC là thường, biết săn bắn kiếm ăn, kỵ sỹ Mông Cổ thế kỷ 13 là những chiến binh dày dạn, kỷ luật và biết cách hợp đồng tác chiến một cách thuần thục, thắng các kỵ sỹ châu Âu to cao.
Thời đó Mông Cổ có dân số khoảng 700.000 người, mù chữ và tin vào pháp sư (saman giáo). Các bộ tộc mất đoàn kết, chiến tranh liên miên. Trong bối cảnh đó, một cậu bé tên là Temujin được nuôi nấng như một Khan (Hãn) qua nhiều gia đình.
Có một Ong Khan (vua bộ tộc) rất quí chàng trai trẻ này và trong một lần chiến đấu với người Tartar, họ đã chiến thắng oanh liệt. Ong Khan này đã nhận Temujin làm con nuôi và trở thành người nối ngôi. Có một người con trai đẻ của Ong Khan tìm cách hãm hại, nhưng Temujin đã tiêu diệt mầm mống bạo loạn.
Temujin tuyên bố trở thành Genghis Khan – Thành Cát Tư Hãn vào năm 1206 khi ông 42 tuổi. Người Mông Cổ cho rằng, trời đã mang vị thần này cho họ, nên đã tôn vinh ông như một vị Khan của quốc gia. Thành Cát Tư Hãn đã lần lượt chinh phục các bộ tộc khác bằng sức mạnh quân sự và ngoại giao.
Thành Cát Tư Hãn đã đưa ra những bộ luật quan trọng như cấm bắt cóc phụ nữ, bởi ông từng bị mất một người vợ trẻ do bị bắt cóc. Mọi đứa trẻ sinh ra đều hợp pháp, cấm bán phụ nữ để cưới xin, ăn cắp gia súc là phạm pháp…
Do thiếu ăn và đói kém, ông khuyên bảo dân chúng tập đi săn bắn để dành cho mùa Đông giá lạnh, rồi đưa chữ viết vào trường học. Ông cũng là người đầu tiên tạo ra con dấu, có tòa án tối cao, và giao quyền phán xét cho chánh án trong các vụ xử, thậm chí có thể ra án tử hình. Mầm mống luật pháp thượng tôn có từ cách đây 800 năm.
Tất cả những luật lệ đó đã giúp Mông Cổ đoàn kết thành sức mạnh và Thành Cát Tư Hãn bắt đầu chinh phục các nước láng giềng. Trong mấy chục năm cầm quyền, vị Hãn vĩ đại này đã chinh phục một diện tích gấp 3 lần diện tích mà Alexander the Great đã chiếm của các nước khác. Cho đến thời điểm hiện tại, đây là vị vua duy nhất có thể chinh phục một diện tích lớn nhất trong mọi thời đại. Người Mông Cổ tin rằng, các chiến binh Nguyên Mông được trời phái xuống để giúp yên bình.

Đế chế Nguyên Mông thế kỷ 12-13. Ảnh: Wiki
Đế chế Nguyên Mông thế kỷ 12-13. Số năm thể hiện nơi đặt chân của Thành Cát Tư Hãn và đế chế. Ảnh: Wiki
Trên bản đồ có đánh dâu những nơi nghỉ chân của Thành Cát Tư Hãn và đế chế Nguyên Mông suốt từ lúc ông sinh ra (1162 – vùng Siberia Nga) cho tới 1280.  Toàn bộ Trung Quốc, một nửa nước Nga, bao gồm Moscow và Kiev, vùng Trung Đông tới Iran, Iraq, Armenia. Quân Mông Cổ từng tiến vào Hungary (1241). Người ta cho rằng, dân Hungari có nòi giống từ Mông Cổ.
Trong chiến tranh, ông dùng chiến thuật vừa đánh vừa đàm. Nếu ai chống cự sẽ bị tàn sát không thương tiếc, nhưng để dọa đối phương trên đường chinh phục, ông đã để thoát vài người. Những người này trở thành kẻ đưa tin thất trận và gieo rắc nỗi sợ hãi. Ai đầu hàng được giữ nguyên chức vị và vì thế yên lòng dân nơi chiếm đóng.
Tổ chức quân theo biên đội 10, 100, 1.000 và 10.000 lính. Đội quân từ 100.000 đến 125.000 và thêm hậu cần lên tới 200.000 người. Lính trên lưng ngựa một ngày có thể đi tới hàng trăm km là thường.
Đầu tiên là chinh phục Afghanistan, Ba Tư. Đi tới đâu, nếu quân đội được tiếp tế lương thực, thì quân Mông Cổ bảo vệ. Nhiều thành phố đầu hàng vô điều kiện. Những thành phố phải chiến mới chiếm được, Thành Cát Tư Hãn phân loại dân. Nếu người biết chữ thì ông dùng cho phiên dịch. Người giầu có và thương gia thì ông không mất thời gian để giết vì nghĩ rằng, chính những người này sẽ giúp cho thành phố tiếp tục hoạt động.
Với 40 ngàn quân, vó ngựa Nguyên Mông tiếp tục đi vào Azerbaijan, Armenia, Đông Âu, đánh bại tất cả các vương quốc trên đường đi. Năm 1223, đội quân này gặp 80 ngàn quân của Hoàng tử Mstitslav của thành Kiev. Dù ít quân hơn, nhưng cung tên thiện xạ, quân đội Mông Cổ đã đánh bại quân Kiev chỉ quen dùng kiếm.
Năm 1225, trở về từ châu Âu, vương quốc này đã làm bá chủ từ biển Caspian đến Bắc Kinh.  Sau cái chết của Thành Cát Tư Hãn (1227), Ogedei Khan , người con trai nối ngôi tiếp tục chinh phục các quốc gia khác.  Trong các trận chiến với Hungary và Ba Lan, quân Mông Cổ đã thắng dù số quân ít hơn nhiều. Trận chiến thành Lenika ở Ba Lan (4-1241), họ đã thắng cả đội chiến binh Ba Lan vũ khí hùng mạnh. Henryk II đã chết trong trận chiến đó.
Quân Mông Cổ vượt sông Danube và đứng trước cửa ngõ thành Vienna, nhưng như một sự kỳ lạ, họ bỗng rút lui. Nhiều người châu Âu cho rằng, do quân Áo mạnh nên Mông Cổ đã thoái. Nhưng trong thực chất, Ogedei Khan đã mất sau 12 năm trị vì, họ phải quay về cố hương để chọn vị vua mới.
Cũng như mọi đế chế hùng mạnh khác, sau một thời gian dài chiến thắng lẫy lừng, Mông Cổ bắt đầu có mầm mống bạo loạn, tranh giành quyền lực. Người vợ của Ogedei Khan tìm cách đưa con trai, Guyuk, lên nối ngôi. Bà bỏ rất nhiều tiền của để mua chuộc và cuối cùng có then Guyuk Khan.
Năm 1246, Guyuk Khan nhận được tối hậu thư của Pope Innocent IV, ra lệnh cho Mông Cổ không được tấn công châu Âu, và Pope nói ông làm điều này là vì ý Chúa Trời. Tuy nhiên, Guyuk Khan cũng cho rằng, chính ông ta mới là người do trời cử xuống.
Tuy nhiên chỉ trị vì được 2 năm, Guyuk chết một cách bí ẩn, được cho rằng trong gia đình mâu thuẫn. Mongke được lựa chọn tiếp theo nối ngôi. Đế chế này tiếp tục xâm lược Ba tư và tiến vào thành Baghdad năm 1258, phá tan thành phố này. Họ tiến về Damascus nhưng bị quân đội Ai Cập chặn đứng. Và từ đó là sự suy thoái của quân Nguyên Mông.
Chiếm Trung Quốc sau đó, họ còn tiến sang Triều tiên và Nhật bản. Năm 1274, từ nam Triều Tiên, khoảng từ 600 đến 900 chiến thuyền đã tấn công Nhật Bản với 23000 quân lính. Tuy nhiên, thời tiết đã không phù, họ phải rút lui.
Năm 1281, họ thử một lần nữa với 4000 thuyền chiến nhưng cơn bão đã phá cuộc tấn công này. Người Nhật cho rằng, đây là cơn bão do trời phái đến giúp họ phá tan quân Nguyên. Trong tiếng Nhật gọi là kami-kaze. Từ này được nhắc lại khi phi công cảm tử Nhật tấn công chiến hạm Mỹ trong một cuộc phản công tuyệt vọng nhằm cứu nguy cho Nhật Hoàng. Nhưng lần này, cơn gió trời đã không giúp họ.
Câu chuyện Việt Nam ba lần thắng quân Nguyên Mông khỏi phải kể lại đây. Có lẽ đây là quốc gia duy nhất đã thắng đội quân của Thành Cát Tư Hãn.

Miền đất khắc nghiệt. Ảnh: HM
Miền đất khắc nghiệt. Ảnh: HM
Suốt thế kỷ 13, đế chế Mông Cố kéo dài suốt từ châu Á sang Châu Âu, một quốc gia hùng mạnh nhất thế giới và diện tích lớn nhất trong mọi thời đại. Sau nhà Nguyên (Yuan) sụp đổ, Trung Quốc đã chiếm toàn bộ Mông Cổ và chịu sự đô hộ của nhà Thanh.
Sau khi nhà Thanh sụp đổ vào năm 1911, Mông Cổ tuyên bố độc lập. Năm 1921 dưới sự bảo trợ của Liên Xô, Mông Cổ chính thức tách khỏi Trung Quốc, tiến hành xây dựng nhà nước theo mô hình Xã hội Chủ nghĩa, được quốc tế công nhận là một quốc gia độc lập từ năm 1945.
Sau sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu vào cuối năm 1989, chế độ cộng sản ở Mông Cổ cũng biến mất sau cuộc Cách mạng Dân chủ Mông Cổ 1990. Chế độ dân chủ nghị việnđược thành lập. Bản hiến pháp mới ra đời vào năm 1992 đưa nước này chuyển sang thể chế cộng hòa nghị viện và kinh tế thị trường.
Quảng trường Sükhbaatar
Mấy ngày ở đây (26-28, 11, 2014), tôi ở  trong khách sạn Blue Sky cao 105m, cao nhất Mông Cổ, toàn kính nhôm. Trước mặt là quảng trường Sükhbaatar, mang tên một vị lãnh đạo cách mạng Mông Cổ năm 1921, Damdin Sükhbaatar, tương tự như Lê Nin của Liên Xô, Mao Trạch Đông của Trung Quốc, hay Hồ Chí Minh của Việt Nam. Khi các vị chết hay được tôn vinh, xây lăng và đặt tên những nơi trang trọng.
Thủ đô Mông Cổ cũng trải qua nhiều tên khác nhau như Urga, Kuren, Da Kuren, Kulun, Khuree. Ulaanbaatar trong tiếng Mông Cổ là “Anh hùng đỏ”, được chính quyền cách mạng đặt tên năm 1924 để tỏ lòng kính trọng đối với Sükhbaatar, vì đã cùng với Hồng quân Liên xô chống lại xâm lược Trung Quốc và Đức. Do ảnh hưởng nặng nề của Liên Xô và tiếng Nga, Ulaanbaatar được đổi thành Ulan Bator cho dễ đọc.

Quảng trường. Ảnh: HM
Quảng trường Sukhabaatar.  Ảnh: HM
Tượng của Damdi Sükhbaatar trên lưng ngựa vẫn đứng giữa quảng trường mang tên ông. Trước đó, trong khu vực này còn có lăng của ông và một vị lãnh đạo khác tên là Khorloogiin Choibalsan, một bản sao giống hệt lăng Lê Nin ở Moscow. Nơi đây diễn ra các sự kiện quan trọng như mít tinh, biểu tình ủng hộ cách mạng, duyệt binh những ngày lễ lớn trong đó có dịp cách mạng tháng 10.
Những năm đầu 1990 cũng chứng kiến những cuộc cách mạng dân chủ nổi dậy và lật đổ chính thể cộng sản cầm quyền. Khu lăng của hai vị lãnh đạo cộng sản đã bị phá đi, thay vào đó là khu nhà tưởng niệm Thành Cát Tư Hãn, hai bên có tượng của Ögedei Khan (con trai), and Kublai Khan (cháu) thuộc gia đình ông, được xây vào năm 2006, nhân dịp 800 năm ngày Thành Cát Tư Hãn lên ngôi.
Trong khu nhà có rất nhiều kỷ vật liên quan đến Thành Cát Tư Hãn, du mục Gobi, kể cả Mông Cổ sau này. Những hình ảnh XHCN vẫn được một chỗ đứng trang trọng trong khu tưởng niệm rất đẹp và hiện đại. Cho dù thời thế đã thay đổi, và nhiều chuyện về thời cộng sản đã được khơi ra, tượng Lê Nin đã bị hạ xuống, nhưng tượng  Sükhbaatar vẫn còn đứng giữa Quảng trường, khách thăm của vẫn dành cho ông sự kính trọng nhất định.
Thời tiết Ulaanbaatar rất lạnh nên tôi chỉ đi quanh khu phố trung tâm, khoảng 1 tiếng lại phải về khách sạn để uống nước và sưởi ấm. Chim bồ câu béo quay vẫn sống thản nhiên trong nhiệt độ âm 20 đến 30oC. Chó thả rông toàn chạy trên đường vì lạnh, mùa đông họ phải giết vì chó rét quá, không có gì ăn, quay sang cắn người. Thỉnh thoảng gặp một kiosk bán hàng vặt như thời Liên Xô. Trolleybus (xe khách điện) vẫn chạy trên phố. Xe hơi quá nhiều nên giao thông có chiều hướng tắc nghẽn. Phố khá sạch, dân không xả rác ra đường, trai gái ăn mặc mốt hơn.
Ulaanbaatar đang thay đổi từng ngày.  Các khu nhà được thiết kế tổng thế hợp với kiến trúc thành phố, hè rộng, có cây xanh dù trồng cây ở đây đắt gấp chục lần nơi khác do thời tiết.  Một thủ tướng trẻ 48 tuổi vừa được bầu và nội các của ông toàn người năng động. Tất cả nói lên sự chuyển mình của quốc gia từng thống trị thế giới.
Các bạn trẻ Mông Cổ đều có một nhận xét, nếu không có Lê Nin và Liên Xô, có lẽ tiếng vang của quốc gia cũng đã ngang tiếng ngựa hý thời Thành Cát Tư Hãn vượt từ Á sang Âu. Nay họ đang hướng về dân chủ kiểu phương Tây, chính phủ thay đổi liên tục, nhưng đó là sự thay đổi cho tốt hơn là sự ổn định giả tạo, kéo lùi đất nước.

Thế hệ trẻ Mongolia. Ảnh: HM
Thế hệ trẻ Mongolia. Ảnh: HM
Viết những dòng này, tôi nhớ thầy Nghị dạy sử trường cấp 3 Lương Văn Tụy (Ninh Bình) khóa 1968-1970. Thầy thuộc lòng lịch sử thế giới, và thường nhắc đến Thành Cát Tư Hãn với một sự ngưỡng mộ. Lũ học trò quê mùa mắt sáng lên và mong ngày nào đó được đến tận nước này để chiêm ngưỡng. Thế mà giấc mơ thành sự thật.
Rời Ulaanbaatar, nơi tôi dừng chân vài lần ở bến ga tầu khi du học Đông Âu cách đây hơn 40 năm, và mấy năm trước qua công tác ngắn hạn, nay trở lại, không hiểu sao dự cảm lại tốt đẹp về Mongolia toàn sa mạc và lạnh cóng này.
HM. Ulaanbaatar 11-2014.
Tham khảo: Truyền thuyết về cái chết của Thành Cát Tư Hãn
Những bức ảnh được chụp qua kính máy bay, xe hơi, khách sạn, hoặc trong giá lạnh từ -15oC đến -25oC (Cảm giác).

Ulaanbaatar nhìn từ trên cao. Ảnh: HM
Ulaanbaatar nhìn từ trên cao. Ảnh: HM
Xây dựng hối hả. Ảnh: HM
Xây dựng hối hả. Ảnh: HM
Cao tốc nối sân bay và thủ đô. Ảnh: HM
Cao tốc nối sân bay và thủ đô. Ảnh: HM
Nhiệt điện là nguồn chính cho tp. Ảnh: HM
Nhiệt điện là nguồn chính cho tp. Ảnh: HM
Nhìn từ Blue Sky. Ảnh; HM
Nhìn từ VP WB – trước mặt là phủ Tổng thống. Ảnh; HM
Đang xây dựng cao tầng. Ảnh: HM
Đang xây dựng cao tầng. Ảnh: HM
Lăng của Sukhbaatar truớc kia. Ảnh: Wiki
Lăng của Sukhbaatar truớc kia. Ảnh: Wiki
Quảng trường. Ảnh: HM
Nay thành quảng trường tưởng niệm Thành Cát Tư Hãn. Ảnh: HM
Đội danh dự. Ảnh: HM
Đội danh dự. Ảnh: HM
Chiến binh Mông Cổ. Ảnh: HM
Chiến binh Mông Cổ – Lính gác nhắm mắt. Ảnh: HM
Tượng . Ảnh: HM
Tượng Damdi Sukhbaatar  . Ảnh: HM
Vó ngựa chiến binh xưa. Ảnh: HM
Vó ngựa chiến binh xưa. Ảnh: HM
Thế hệ tương lai. Ảnh; HM
Thế hệ tương lai. Ảnh; HM
Góc phố. Ảnh: HM
Góc phố. Ảnh: HM
Sắc mầu sa mạc. Ảnh: HM
Sắc mầu sa mạc. Ảnh: HM
Ulaanbaatar by night. Ảnh: HM
Ulaanbaatar by night. Ảnh: HM



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dựng Bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh

Vũ Thế Khôi/ Đại Đoàn Kết 
 Ảnh bên:Bia tưởng niệm nhà văn hóa Phạm Quỳnh ở nguyên quán Lương Ngọc, Bình Giang, Hải Dương
 Ngày 22-11, nhạc sĩ Phạm Tuyên cùng đông đủ các con trai gái, dâu rể, cháu chắt đã về Làng văn hóa Lương Ngọc, xã Thúc Kháng huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương để khánh thành Bia tưởng niệm thân phụ của ông là cụ Phạm Quỳnh.

 Tham dự buổi lễ, TS sử học Nguyễn Văn Khoan, tác giả sách "Phạm Quỳnh, một góc nhìn”, dẫn lời Hồ Chủ tịch đánh giá: "Cụ Phạm là người của lịch sử, sẽ được lịch sử đánh giá lại sau này”. GS Văn Tạo, nguyên Viện trưởng Viện Sử học, người từ năm 1975 đã có những đánh giá xác đáng về cụ Phạm Quỳnh rằng: "Có công minh lịch sử mới có công bằng xã hội”. 
Theo sử sách, cụ Phạm Quỳnh lâm nạn trong những ngày Cách mạng Tháng Tám 1945, di hài được tìm thấy năm 1956, đem về an táng ở chùa Vạn Phước xứ Huế trên đường Nam Giao xưa (nay đổi tên thành Điện Biên Phủ). Theo lời nhạc sĩ Phạm Tuyên, sau ngày đất nước thống nhất, gia đình có ý đưa về quê gốc, để thỏa nỗi nhớ nhung đau đáu của cụ về Hoa Đường – đất tổ quê cha. Nói đất Tổ là vì tiên tổ là Giáo thụ phủ Anh Sơn (Nghệ An) Hương cống Dưỡng Am Phạm Hội còn mộ phần nơi đây. Nói quê cha, là vì tại đây, trải qua mọi biến thiên của thời cuộc, dân làng vẫn gìn giữ được lăng mộ của Tú tài Phạm Điển, mà chính người con nổi tiếng hiếu thảo với cha đã xây dựng dưới triều vua Bảo Đại, và hiếu thảo cả với quê hương – cho đặt tại Lương Ngọc trường Tổng sư của toàn tổng Ngọc Cục.
Trước đó, UBND thành phố Huế dự định bảo tồn nguyên trạng phần mộ của Thượng Chi Phạm Quỳnh như một bộ phận của di tích lịch sử văn hóa xứ Huế. Song, cảm thông với nỗi niềm canh cánh của nhạc sĩ Phạm Tuyên, lãnh đạo và nhân dân Lương Ngọc đã tạo điều kiện mở rộng khu lăng cụ Tú Điển và chủ động đề nghị ông dựng Bia tưởng niệm nhà văn hóa Thượng Chi Phạm Quỳnh ngay tại đây, nguyên quán của Cụ.
Nhà bia do cháu ngoại của cụ Thượng Chi là kiến trúc sư, PGS TS Tôn Thất Đại thiết kế, phong cách hiện đại, đơn giản và thanh thoát, trang nghiêm. Trên hai trụ trước khắc câu nói nổi tiếng của Thượng Chi bằng chữ Nôm và chữ Quốc ngữ (đọc từ phải sang trái như câu đối truyền thống): Truyện Kiều còn, tiếng ta còn – Tiếng ta còn, nước ta còn
Trong nhà bia dựng tấm bia đá đen, ốp ảnh cụ Phạm Quỳnh mặc y phục dân tộc, áo the khăn xếp  và khắc mấy hàng chữ trắng khiêm nhường thâu tóm toàn bộ một sự nghiệp vĩnh hằng: 
Nhà văn hóa PHẠM QUỲNH (1892-1945); 
Chủ bút báo Nam Phong hiệu Thượng Chi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang