Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Nhân tâm & Nhân tài:

HAI KHOẮC KHOẢI

Chúng tôi, những con người sinh ra ở hai phần đất nước, tuy cách nhau 2 thế hệ, được giáo dục, tắm trong 2 nền văn hóa và chính trị khác nhau. 

Anh ở Bắc được học tiểu học từ Trung Hoa, rồi trung học của miền Bắc Xã hội chủ nghĩa, sau đó được đào tạo ở Kiev, Liên Xô cũ, và cuối cùng là tiến sĩ ở Pháp. GS Chu Hảo là cựu thứ trưởng Bộ khoa học công nghệ Việt Nam, cựu Viện trưởng Viện nghiên cứu công nghệ quốc gia. Hiện ông  là Chủ tịch hội hữu nghị Việt Pháp. Ủy viên Hội đồng khoa học Trung Ương. Giám đốc Nhà Xuất Bản Tri Thức, kiêm phó chủ tịch Quỹ Văn Hóa Phan Châu Trinh.

Tôi đến sớm 10 phút - 9h50' sáng 04/5/2014 - thì GS Tương Lai với GS Chu Hảo đang làm việc. Nên phải chờ và chụp tấm hình này.




Hai Anh Em nói chuyện với nhau rất tâm đầu ý hợp về văn hóa, giáo dục và vận mệnh Tổ Quốc

Chúng tôi, những chàng trai, cô gái của thế hệ 195x, 6x và 7x, được sinh ra ở khắp các vùng miền Tổ Quốc, đã lang bạt kỳ hồ, nhưng được tắm mình trong nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa có, Việt Nam Xã hội chủ nghĩa có, và có cả phương Tây. Chúng tôi có được may mắn can qua những bễ dâu của Tổ Quốc, tuy đi xa, nhưng không bao giờ quên Tổ Quốc, không bị hòa tan, mà lại hòa nhập được Đông Tây. Đau thắt ruột, giận bầm gan chỉ vì nhìn nền văn hóa giáo dục nước nhà ngày càng đi xuống, mà không thể góp một tay xây dựng lại nó. Nên, chúng tôi đã ngồi lại với nhau lập ra Quỹ tây Du - Go West Foundation - hòng gầy dựng những thế hệ Việt tương lai đủ tâm, đủ tầm và có năng lực thực hiện hiệu quả việc dựng xây một nước Việt tự lực, tự cường.

Hai thế hệ, kẻ Bắc, người Nam và lưu lạc xứ người, nhưng cùng nhau một tấm lòng, một chí hướng để có thể nói chuyện với nhau bằng ngôn ngữ của Chân, Thiện, Mỹ, của những con người thực sự nặng lòng với Tổ Quốc đang họa xâm lăng của văn hóa rác thời đại.

Sáng nay, Anh đại diện Quỹ Văn Hóa Phan Châu Trinh và Nhà xuất bản Tri Thức được thành lập tại Việt Nam gặp tôi, đại diện Quỹ tây Du được thành lập tại Hoa Kỳ từ tấm lòng của những Người con xa xứ. Tuy không cùng nền giáo dục, không cùng văn hóa sống, nhưng 2 tiếng Quê Hương đã làm chúng tôi cùng tư tưởng. Anh đã nói, phải khai sáng thế hệ trẻ, nếu không đất nước chúng ta sẽ đổ máu. Tôi lại tâm sự rằng, không chỉ đổ máu, mà sau đổ máu đất nước không có nhân lực dựng xây như Iraq, như Libya, như Syria và như đất nước chúng ta trong 39 năm qua. cả hai cùng rươm rướm nước mắt!

Cuối cùng, anh em đồng ý nhau cùng xây dựng những thế hệ trẻ là những công dân toàn cầu để gầy dựng lại quê hương. Những năm 197x, Đặng Tiểu Bình đã đưa ra 3 sách lược giáo dục cho thế hệ 195x và 196x mà không đòi hỏi bất kỳ điều kiện gì, ngay cả bắt họ phải quay về. Nếu họ về là người Trung hoa yêu nước, nhưng những ai không trở về thì cũng gọi họ là Hoa kiều yêu nước. Song sau đó, chính ông Đặng đã học theo Hàn Quốc, chọn 100 người xuất sắc nhất, gửi thư đưa ra điều kiện trọng dụng họ bằng cách cấp nhà, xe hơi và mức lương gấp 3 lần Hoa Kỳ đang trả để ra chỉ 1 điều kiện, trong 3 năm quay về Trung Hoa nhà nước sẽ chu cấp toàn bộ kinh phí để họ xây dựng những Viện nghiên cứu như tại nơi họ đang làm việc ở Hoa Kỳ. Cho nên, ngày nay mới có một Trung Hoa đáng sợ.

Và tôi đã đại diện Go West foundation hứa, nếu anh Chu Hảo phát hiện ra những tài năng đam mê nghiên cứu văn hóa và giáo dục, nhưng thiếu điều kiện kinh tế để theo đuổi ước mơ, thì hãy nói họ nộp hồ sơ đến Go West Foundation, cùng chúng tôi làm hồ sơ xin học bổng. nếu có học bổng ở các đại học phương Tây và Bắc Mỹ, thì chúng tôi sẽ sẵn sàng tài trợ phần còn lại, mà gia đình không thể đảm đương.

Hàn Quốc và Trung Hoa làm được, thì chúng ta phải làm được. Làm bằng khối óc và con tim rực lửa yêu nước và bằng một lòng can đảm vượt qua mọi chông gai, vòng kim cô trói buột chúng ta đã hơn nửa thế kỷ qua. hai khoắc khoải của 2 thế hệ sinh ra ở hai miền đất nước, có hai tư tưởng chính trị khác nhau, nhưng cùng nhau một chí hướng cho nền văn hóa và giáo dục nước nhà.

Tư Gia, 17h45' Chúa nhựt, 04/5/2014

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đại gia bí ẩn bỏ nghìn tỷ xây chùa Bái Đính


Ở Việt Nam, có 2 đại gia nổi tiếng thay vì chỉ chi tiền vào các dự án bất động sản để bán đất thu lời, lại đổ hàng đống tiền để xây khu du lịch tâm linh. Một người ở Ninh Bình xây chùa Bái Đính, còn một người “quen thuộc” xây lạc cảnh Đại Nam - ông Huỳnh Uy Dũng.
Ông Trường (người mặc áo trắng)
Theo Wiki, ông Nguyễn Văn Trường sinh năm 1963 tại thôn Chi Phong, xã Trường Yên - Hoa Lư - Ninh Bình. Ông là một doanh nhân nổi tiếng nằm trong nhóm doanh nhân đạt danh hiệu "Doanh nhân Việt Nam tiêu biểu" và Cúp Vàng hội nhập kinh tế quốc tế.

Ông hiện là ủy viên Ban Chấp hành VCCI khóa V - Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam, tổng giám đốc Doanh nghiệp Xuân Trường, chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Du lịch Hoa Lư, giám đốc Khách sạn Hoa Lư. Doanh nhân Nguyễn Văn Trường được biết đến với việc mạnh tay đầu tư cả nghìn tỷ đồng vào Khu Du lịch Tràng An - chùa Bái Đính ở cố đô Hoa Lư (Ninh Bình)

Ông Nguyễn Văn Trường được coi là một đại gia ẩn mình, là người sùng đạo phật, có cuộc sống bình dị ăn chay trường từ nhiều năm nay..

Ông Trường ít khi xuất hiện trên báo chí và thường từ chối chụp ảnh với cả những người bạn làm báo thân thiết nhất, bởi theo ông, những việc mình làm “không có gì to tát”.

Cho đến nay, giới truyền thông chỉ nắm được ông là chủ nhân của khách sạn Hoa Lư (Ninh Bình. Khách sạn Hoa Lư trước kia do Sở Du lịch khai thác. Nay, cả ba công trình trên đều đã được tỉnh giao cho doanh nghiệp Xuân Trường.

Ông cũng được biết đến là người chi 100.000 USD, đích thân sang Ấn Độ đón Ngọc xá lợi về Việt Nam. Ở Nội Bài, ông đã sắp xếp thuê 3 chiếc xe Limousine, Hummer, Lincoln để chở xá lợi và cao tăng về Ninh Bình. bất cứ việc nào có lợi cho di sản và du lịch ở Ninh Bình, Trường đều sẵn sàng làm. Hội thảo về cố đô Hoa Lư, lễ hội, hội nghị xúc tiến, ông âm thầm đứng sau tài trợ.

Chia sẻ với báo giới, doanh nhân Trường cho biết: “có người đã đúc kết rất đúng rằng: Đại gia thì cũng chỉ ăn được 3 bữa cơm một ngày thôi, cái khác biệt biệt là họ sẽ để lại cái gì cho đời. Và cái để lại đó, nếu nó thực sự đáng quý, thì cũng chẳng cần khoa trương, nó vẫn quý”.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Con rắn ngu ngốc:



Một đêm một con rắn trong khi đang tìm kiếm thức ăn, bò vào một xưởng mộc.
Người thợ mộc vốn khá bừa bộn, đã để lại một số công cụ nằm trên sàn nhà trongsố đó có một cái cưa.
Khi con rắn bò lòng vòng trong xưởng, nó trườn qua cái cưa, và bị một vết cắt nhỏ.
Ngay lập tức, nghĩ rằng cái cưa đã tấn công mình, nó quay lại và cắn thật mạnh vào cái cưa khiến cho miệng nó chảy máu.
Điều này khiến con rắn rất tức giận. Nó tấn công một lần nữa, và một lần nữa cho đến khi cái cưa đầy máu và dường như đã “chết rồi”.
Sắp chết vì những vết thương của mình, con rắn quyết định cắn một cái cuối cùng thật mạnh trước khi bò đi. Sáng hôm sau, người thợ mộc rất ngạc nhiên khi thấy một con rắn chết trước cửa nhà mình.
Đôi khi, trong lúc cố gắng làm tổn thương người khác, chúng ta chỉ làm tổn thương chính mình mà thôi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐẤT NƯỚC CẦN MỘT TRÁI TIM

                                                              
  
 Vào những ngày này cách đây 39 năm, chiến trường Miền Nam đang dầu sôi lửa bỏng, tiếng gầm rú của máy bay, xe tăng đạn pháo, mùi khói súng, cảnh đổ nát, tiếng la khóc lẫn tiếng hò reo…  đang bao phủ khắp Miền Nam và rồi ngày cuối cùng của tháng tư cũng là ngày cuối cùng của cuộc chiến đẫm máu, vì thế nó là những kỷ niệm sâu sắc vui buồn đáng nhớ nhất của cả kẻ thắng người thua mỗi tháng tư về.
    Với thiên nhiên, tháng tư thật là tuyệt vời, khí hậu trong lành mát mẻ, lác đác có những trận mưa rào, cây cối hoa màu đang đơm hoa, nảy lộc, mầu xanh đang hồi sinh trở lại với thiên nhiên hoa lá. Bổng tôi được nghe lại bài hát “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, bài hát khiến tôi xúc động, trong đó có đoạn:
“ Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên.
 Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình
   Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống vì đất nước cần một trái tim”
 
Được mùa
Vậy là đã ngót 40 tháng tư trôi qua, nếu chúng ta ngồi thật yên để nhìn rõ quê hương đất nước này, chúng ta sẽ thấy chúng ta đã làm được gì, phát triển kinh tế ra sao, chính trị, quốc phòng thế nào và hơn kém bạn bè trong khu vực cái gì… ắt hẳn mỗi người chúng ta nhìn thấy quá rõ.
 Sau chiến tranh đất nước vô cùng khó khăn, đó là tất yếu, nhiệm vụ lúc đó là tập trung vào hàn gắn chiến tranh, phát triển kinh tế xây dựng đất nước. Khốn nỗi thời đó đường lối lãnh đạo của Đảng là phải lấy tư tưởng Mác, Lê Nin làm kim chỉ nam là bất di bất dịch. Được biết có nhiều cán bộ có tư tưởng tiến bộ cởi mở, biết mười mươi đó là đường lối cứng nhắc nếu cứ đi con đường này thì kinh tế đất nước còn gặp muôn vàn khó khăn, nhưng không dám ho he là vì nói ra là đi ngược lại tư tưởng của Đảng, coi chừng lại vạ vào thân.  Mãi đến năm 1988 Trung ương Đảng mới có cuộc cách mạng đột phá về nông nghiệp, nghị quyết 10 ra đời, người nông dân được  giao đất, làm chủ ruộng đất, nhà nước thu sản lượng  tức là khoán 10. Từ đây người nông dân được cởi trói, nền kinh tế thay đổi hẳn. Từ nền nông nghiệp lạc hậu lỗi thời, người nông dân làm ra hạt thóc mà không đủ ăn đã trở thành một nước xuất khẩu gạo đứng nhất nhì Thế giới. Điều đáng nói ở đây là trước đó hơn 20 năm, một người đã mạnh dạn đề xuất thay đổi cơ cấu phát triển nông nghiệp theo kiểu khoán hộ, đó là một bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phúc, Kim Ngọc, nhưng  lập tức  ông đã bị trì chích và đích thân ông Trường Chinh ra chỉ thị, Kim Ngọc phải làm kiểm điểm và tự nhận "có sai lầm nghiêm trọng trong khoán hộ". Nay thì cố bí thư tỉnh ủy Vinh Phúc lại được Đảng nhà nước ca ngợi hết lời, ghi nhận những đóng góp công lao, trí tuệ của ông cho sự nghiệp đổi mới của cách mạng Việt Nam, bởi ông là cha đẻ của khoán 10, nhờ có khoán 10 mà Việt Nam mới thay da đổi thịt. Ông đã cứu cả dân tộc này thoát khỏi đói nghèo, ông thật xứng đáng được tôn vinh. Ông được nhà nước truy tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất, huân chương HCM. Người ta đúc cả tượng đồng, dựng cả bộ phim dài nhiều tập ca ngợi về ông. Hóa ra cấp trên sai lầm nghiêm trọng chứ Kim Ngọc không sai. Ông đã đi trước Đảng cả vài chục năm và giá lúc đó Đảng nghe ông thì kinh tế Việt Nam đã thay đổi khá nhiều.
Gần đây trong một phóng sự về nông thôn mới trên truyền hình, người ta lại nhắc đến cái tên Phùng Gia Lộc. Ông là nhà văn nhà báo, ông sinh ra và lớn lên ở Thọ Xuân, Thanh Hóa. Ông không có những đề xuất đường lối đổi mới như Bí thư Kim Ngọc, nhưng ông lại là người dám mạnh dạn, thẳng thắn  nhìn vào một sự thật, dám viết về những sự thật, đấu tranh với những cái trớ trêu gai mắt của xã hội, cái cùng cực của người nông dân với “ác bá cường hào” thời hiện đại vào những năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước. Vào nửa đêm “Bỗng tiếng kẻng gõ giục giã liên hồi. Kẻng khắp xã: từ đội 1 đến đội 15, như một sự bùng nổ dây chuyền. Tiếng loa phóng thanh mở hết cỡ đọc bản tin, kế hoạch huy động lương thực của tỉnh và chỉ thị của tỉnh ủy về công tác lương thực...”  đoàn thu sản vào từng nhà còn thiếu nợ, xăm soi lùng sục, vét từng hạt thóc, không có thóc thì người ta tịch thu tất cả những gì có trị giá đồng tiền, từ đồ dùng ít tiền cho đến nhiều tiền, từ cái phích nước, bàn ghế tủ giường, cho tới lợn gà trâu bò, xe đạp… Tiếng khóc lóc van xin lẫn tiếng quát mắng, khiến người ta liên tưởng đến cảnh chị Dậu thời hiện đại. Khi bài bút ký  “Cái đêm hôm ấy… đêm gì” của ông được đăng trên báo văn nghệ cuối năm 1987 khiến không ít bạn trẻ không thể tin nổi vào thời hiện đại lại có cảnh như thế. Bài viết mô tả sự thật của những đêm dài tăm  tối hồi ấy, với nhân vật thật, tên tuổi thật, đại đa số những người ấy đến nay vẫn còn đấy, khiến họ đã tự nhìn lại mình và cũng nhờ bài viết ấy mà cả xã hội đã bừng tỉnh, Ấy thế nhưng lúc đó ông đã phải chịu nhiều áp lực, người dân thì ca ngợi ông gọi ông là anh hùng thời đại, nhưng cũng có những người trì chích ông, khiến ông phải chịu nhiều hệ lụy.
Rất tiếc rằng khi người ta nhìn ra sự thật thì cả hai ông Kim Ngọc và Phùng Gia Lộc không còn nữa, nhưng giá trị về nhân cách, tính thẳng thắn và tinh thần đấu tranh tinh thần trách nhiệm với dân tộc với Tổ quốc thì vẫn còn đấy và bài học giá trị vẫn còn đấy. Trong thời mở cửa còn biết bao câu chuyện tương tự, như các dự án đầu tư xây dựng của nước ngoài, chuyện khai thác tài nguyên, biển đảo, an ninh quốc phòng, chuyện trong đảng, chuyện ngoài dân…  Chắc chắn hôm nay có những người đang bị trì chích thì 5-10 năm sau họ lại được hết lời ca ngợi. Nhưng tiếc rằng có những cái sai lầm còn làm lại được nhưng cũng có những sai lầm vĩnh viễn không thể lấy lại được và thời gian sẽ làm chậm trễ sự phát triển kinh tế đất nước.
Xã hội ngày nay không còn là thời của ông Ngọc, ông Lộc, không còn những lớp sương mù bao phủ khiến người dân không nhìn rõ sự thật ù mờ giữa trắng đen, và càng quan chức thì nhìn càng rõ hơn ai hết nhưng liệu một bên là lợi ích dân tộc, một bên là lợi ích cá nhân làm sao thắng được cái lợi ích cá nhân mới là khó.
 Nói như trong bài viết của nhà thơ Trần Đăng Khoa “đừng tưởng người dân không biết gì. Nhầm đấy” người dân là người nhìn rõ nhất, cái gì mà người dân không biết, cái gì mà che được mắt người dân và ý dân là ý trời, có điều là quyền của người dân được đến đâu. Tôi rất thích bài viết gần đây của anh Khoa, cứ nói chống tham nhũng khó “Chống tham nhũng xem ra chả khó. Chỉ có điều mình có muốn làm thật hay không? Còn nếu muốn làm thật thì cứ giao cho dân. Dân sẽ làm được ngay. Cán bộ ai thế nào, dân cũng biết hết. Đừng tưởng dân không hiểu gì. Nhầm đấy!”
  Nếu cứ để dân làm chủ, thực hiện như cụ TBT Nguyễn Văn Linh nói “dân biết dân bàn dân làm dân kiểm tra” thì ngày nay làm gì có cả bầy sâu, một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên biến chất.                                                                                                                                                                           
Thiết nghĩ nếu như biết tôn trọng và biết lắng nghe ý kiến đóng góp của người dân thì đất nước này đã khác xa.
Quả thật đất nước này đang  cần, rất cần một trái tim.

Tre Làng  SHARE

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

"Châu Á hình thành liên minh chống nguy cơ xâm lược từ Trung Quốc"


 
(GDVN) - Với chính sách bành trướng lãnh thổ, Trung Quốc đã tự biến mình thành kẻ thù của gần như tất cả các nước láng giềng, Epoch Times bình luận
Học giả Edward Luttwak.
Epoch Times ngày 2/5 bình luận, cho đến gần đây Nhật Bản vẫn là đất nước bị hiến pháp cấm sử dụng chiến tranh để giải quyết tranh chấp quốc tế. Philippines nằm trong danh sách vi phạm bản quyền của Mỹ. Indonesia duy trì quan điểm trung lập. Không Tổng thống nào của Mỹ thăm Malaysia trong vòng 48 năm qua.
Tất cả những điều này bây giờ đã thay đổi sau khi ông Obama kết thúc chuyến công du 4 nước châu Á, gồm Nhật Bản, Philippines, Malaysia và Hàn Quốc. Một liên minh các nước châu Á hiện nay đang hình thành trong bối cảnh quân đội Mỹ đang tập trung vào châu Á. Cùng với đó là các thỏa thuận kinh tế mới, tăng cường quan hệ đối ngoại, tháo gỡ căng thẳng.
Tuy nhiên Trung Quốc không phải là 1 phần của liên minh này. Điều này là do thực tế với chính sách bành trướng lãnh thổ, Trung Quốc đã tự biến mình thành kẻ thù của gần như tất cả các nước láng giềng, Epoch Times bình luận. Trong năm qua, các hành động của Bắc Kinh cuối cùng đã thể hiện rõ hình ảnh giới chức Trung Quốc đã cố gắng xây dựng trong nhiều thập kỷ.
"Những gì xảy ra là Trung Quốc đã bỏ rơi chính sách trỗi dậy hòa bình của họ", Edward Luutwak, một chuyên gia từng tư vấn cho Bộ trưởng Quốc phòng, Bộ Ngoại giao và Hội đồng An ninh quốc gia Mỹ bình luận.
Trung Quốc bắt đầu giảm dần chính sách trỗi dậy hòa bình của họ khi Bắc Kinh bắt đầu phô diễn sức mạnh của mình trong tuyên bố chủ quyền ở Hoa Đông và Biển Đông (xâm phạm chủ quyền, quyền và lợi ích hợp pháp của các quốc gia láng giềng).
Chính cách tiếp cận hung hăng của Trung Quốc trong các yêu sách chủ quyền (vô lý, bất hợp pháp) đã dẫn tới xu thế hình thành 1 liên minh chống lại (tham vọng bành trướng lãnh thổ của) Trung Quốc.
Các hoạt động quân sự của Trung Quốc ở Biển Đông đang khiến khu vực và quốc tế lo ngại.
Căng thẳng lãnh thổ đạt tới cao trào tháng 11 năm ngoái khi Trung Quốc đơn phương tuyên bố áp đặt cái gọi là khu nhận diện phòng không (ADIZ) đối với Hoa Đông và sau đó ban hành cái gọi là quy định nghề cá ở Biển Đông. 
Nghiêm trọng hơn, tàu Trung Quốc đã gần như đâm vào tàu cá và tàu quân sự của các quốc gia khác. Máy bay phản lực Trung Quốc bay theo, áp sát các máy bay trong khu vực, Epoch Times cho biết.
Cuối cùng, những gì Trung Quốc đã tạo ra là một môi trường vô cùng căng thẳng với ý đồ làm cho các nước khác cảm thấy sợ hãi mà từ bỏ yêu sách lãnh thổ của mình. Tuy nhiên kết quả hóa ra ngược lại hoàn toàn với mong muốn, dự tính của Bắc Kinh.
Luttwak cho rằng, tình hình hiện nay khác thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Các cuộc xung đột hiện nay với Trung Quốc rất khác: "Trong khu vực Thái Bình Dương có những quốc gia mạnh hơn Trung Quốc, GDP lớn hơn Trung Quốc và công nghệ hiện đại hơn Trung Quốc. Kết hợp lại, Ấn Độ và Nhật Bản mạnh hơn Trung Quốc."
Ông cho rằng sức mạnh của Trung Quốc đang mờ nhạt nhiều hơn sau những tháng tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc bị chậm lại, đặc biệt kể từ khi Trung Quốc đẩy các nước láng giềng vào tình thế phải quân sự hóa và hình thành một liên minh chống lại hành động bành trướng của họ.
Trong khi Obama công du 4 nước châu Á, Nhật Bản thông báo sẽ xây dựng một trạm radar quân sự trên đảo Yonaguni. Bắc Kinh nhanh chóng tuyên bố sẽ tuần tra, diễn tập quân sự và các hoạt động khác gần trạm radar mới của Nhật.
Học giả June Teufel Dreyer.
Theo June Teufel Dreyer, một cựu chuyên gia về Viễn Đông của Quốc hội Mỹ, cố vấn chính sách châu Á, Obama đã có những bước đi đúng đắn để bảo vệ đồng minh. Bà cũng lưu ý, Trung Quốc có khả năng sẽ kiểm tra quyết tâm của Mỹ đến đâu và căng thẳng rồi đây sẽ còn leo thang hơn nữa.
"Tôi nghĩ rằng những gì Trung Quốc đang cố gắng làm là kích động Nhật Bản để làm một cái gì đó, giống như bắn một phát súng, và sẽ tạo cho họ cái cớ để leo thang. Họ sẽ nói Nhật Bản đã làm điều này và chúng tôi đang bắt buộc phải kháng cự", Dreyer bình luận.
Đối với Hoa Kỳ, Trung Quốc đã vô tình giúp người Mỹ tăng cường quan hệ và liên minh với châu Á theo những cách thức của Mỹ. Chỉ 2 năm trước đây Nhật Bản đã sẵn sàng để yêu cầu người Mỹ rời khỏi Okinawa, nhưng quan điểm này đã nhanh chóng thay đổi sau khi Bắc Kinh tuyên bố ADIZ Hoa Đông và bắt đầu đe dọa Nhật Bản.
Tuyên bố của Trung Quốc đã buộc Mỹ làm rõ mối quan hệ quốc phòng với Nhật Bản, trong chuyến công du Tokyo vừa qua Tổng thống Obaam đã trực tiếp, công khai khẳng định rõ rằng Mỹ cam kết bảo vệ Nhật Bản, bao gồm quần đảo Senkaku.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thành thần tiên chứ không còn là người thường!

Đại gia Việt sành ăn, 1,8 tỷ/kg trứng cá tầm

Trứng cá tầm là món ăn xa xỉ mà không phải ai cũng dám bỏ tiền để dùng khi viết mức giá có thể lên đến 1,8 tỷ đồng/kg. Thế nhưng, không ít đại gia Việt vẫn dùng đều đặn và coi đó là món sang thiết đãi bạn bè. sự kiện nóng
Cá tầm có thể sống trong điều kiện nuôi nhốt tại ao nước chảy hoặc trong lồng. Nước cần đảm bảo sạch, sâu và duy trì nhiệt độ dưới 27 độ C. Để có trứng hoàn hảo, những con cá tầm được nuôi từ 5-10 tuổi, được siêu âm và lấy trứng theo một quy trình khép kín.
{keywords}
Các vùng lòng hồ ở Việt Nam có điều kiện lý tưởng để nuôi loài cá này như như Đami - Bình Thuận, Buôn Tua Srah - Đắc Lắc, Cấm Sơn - Bắc Giang, Vĩnh Sơn - Bình Định...
{keywords}
Yêu cầu khắt khe nhất của giống cá này là nhiệt độ nước, bởi nếu nuôi trong môi trường quá nóng, cá khó phát triển, dễ mắc dịch bệnh.
{keywords}
Cá tầm giống được ươm thả trong khu vực riêng để đảm bảo quá trình sinh trưởng ban đầu. Trước đây cá giống được dùng nguồn trứng thụ tinh từ các nước như Nga, Đức... Ngày nay, một số công ty Việt Nam đã sản xuất thành công giống cá này.
{keywords}
Thức ăn của cá tầm là các loại cá nhỏ như cá nục và cá mòi, gần giống hệt thức ăn tự nhiên của chúng...... và thường được xắt thành miếng, cho ăn vào đêm, từ 19h đến 4h sáng.
{keywords}
Ngoài ra, cá tầm cũng được cho ăn trùn quế, trùn hương, tô, tép nhỏ... Thông thường, cá nhỏ dưới 1kg được ăn chế độ 4 bữa một ngày, cá lớn chỉ ăn 2 bữa.
{keywords}
Cá cái được siêu âm trước khi mổ lấy trứng.
{keywords}
Sau đó cá được mổ lấy trứng bằng phương pháp rạch bụng. Trứng sau khi lấy được chế biến theo 2 phương thức: muối truyền thống và muối nhiệt. Muối được sử dụng là muối mỏ nguyên chất Himalaya với tỷ lệ rất thấp (dưới 3,5%), không cho thêm bất kỳ chất bảo quản nào, nhằm đảm bảo độ tươi nguyên và chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm.
{keywords}
Đắt giá nhất là trứng của những chú cá tầm bạch tạng. Mỗi kg trứng cá tầm muối loại này có thể đạt mức giá lên tới 1,8 tỷ đồng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang



BÌNH LUẬN VỀ VIỆC ÔNG ĐỖ MINH XUÂN SỬA TÁC PHẨM TRUYỆN KIỀU CỦA NGUYỄN DU
Tự ý sửa tác phẩm của người khác đã được công bố là hành động vi phạm bản quyền, vi phạm pháp luật. Huống chi ông kỹ sư Đỗ Minh Xuân cả gan thò bút sửa 1/3 Truyện Kiều của Nguyễn Du, một di sản văn hóa của dân tộc, vi phạm luật di sản, xúc phạm danh nhân văn hóa, chà đạp lên truyền thống tốt đẹp và niềm tự hào của dân tộc Việt Nam, bắn súng lục vào quá khứ. 
Đối với người nghệ sĩ ngôn từ, một câu, một chữ là mang nặng đẻ đau, là máu, là nước mắt, là hồn, là vía. Họ không bao giờ nghĩ sau mấy trăm năm có một tên đao phủ đem đứa con tinh thần của mình ra lột da, xẻo thịt.
Truyện Kiều đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Tổng thống Mỹ Bill Clinton khi sang thăm Việt Nam đã đọc 2 câu thơ trong Truyện Kiều
Trăm năm tính cuộc vuông tròn
Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông
Rồi đây chúng ta sẽ trả lời với thế giới như thế nào về cái dị bản quái dị từ cái đầu tư duy méo mó của ông kỹ sư Đỗ Minh Xuân?
Và ông Giáo sư Vũ Khiêu, phải chăng đã đến hồi cạn kiệt tư duy trở nên ngớ ngẩn cho nên mới cổ súy cho hành động điên rồ của ông Đỗ Minh Xuân. Với hành vi này ông Vũ Khiêu đã khiến cho nhiều người thất vọng về ông.
Ông Đỗ Minh Xuân đã phạm Luật bản quyền và luật di sản. Vì vậy, bản sửa Truyện Kiều của ông, nếu được công bố dưới bất kỳ hình thức nào đều sẽ bị dư luận xã hội lên án nghiêm khắc, và ông Xuân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật
LÊ KHÁNH MAI

Phần nhận xét hiển thị trên trang