Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Ba phát minh ‘hiện đại’ đã tồn tại hàng triệu năm trước: Lò phản ứng hạt nhân, kính viễn vọng, trang phục

Có những chứng cứ cho thấy những nền văn minh tiền sử cũng cấp tiến như nhân loại hiện đại – hoặc có thể còn tiến bộ hơn.
Những bằng chứng này có thể làm đảo ngược những điều mà khoa học của chúng ta tin tưởng. Nó sẽ không phải là lần đầu – lịch sử khoa học chứng minh, rằng nền khoa học đã không biết bao nhiêu lần sai bẽ mặt.
Những sự thay đổi về luận thuật đưa đến rất nhiều tranh cãi. Những phát hiện sau đây đã bị nghi ngờ, nhưng một số khoa học gia vẫn bảo lưu rằng chúng thiết lập chứng cứ không thể chối cãi được rằng hàng chục ngàn năm trước, hay thậm chí nhiều triệu năm trước, con người trên trái đất đã có kiến thức và văn hóa tương đương với nhân loại hiện nay.
1. Một lò phản ứng hạt nhân 1.8 tỷ năm trước
Năm 1972, một nhà máy ở Pháp đã nhập khẩu một loại quặng uranium từ Oklo, nước Cộng hòa Gabon ở Châu Phi. Đáng ngạc nhiên là loại uranium này đã được qua chiết luyện.
Họ phát hiện ra địa phương này là một lò phản ứng hạt nhân tiên tiến cỡ lớn đã được sử dụng từ 1.8 tỷ năm trước và được vận hành khoảng 500 ngàn năm.
 
Oklo, Cộng hòa Gabon, địa điểm lò phản ứng hạt nhân
Các nhà khoa học đã đến điều tra nghiên cứu, với nhiều giải thích rằng nó là một hiện tượng kỳ diệu, nhưng tự nhiên.
Tiến sỹ Glenn T. Seaborg, nguyên lãnh đạo Hội đồng Năng lượng Hoa Kỳ và là người đạt giải Nobel với thành tựu về tổng hợp các nguyên tố nặng, đã giải thích vì sao nó không thể nào là một hiện tượng tự nhiên, và vì thế phải là một lò phản ứng hạt nhân do con người chế tạo nên.
Để uranium “nổ” trong một phản ứng,  cần những điều kiện rất chính xác.
Thứ nhất, nước phải cực kỳ tinh khiết. Phải tinh khiết hơn rất nhiều lần nước tự nhiên ở bất kỳ nơi nào trên thế giới.
Chất U-235 là cần thiết cho một phản ứng hạt nhân. Nó là một trong những chất đồng vị được tìm thấy trong uranium.
Một số chuyên gia về phản ứng hạt nhân đã cho biết uranium tại Oklo không đủ giàu hàm lượng U-235 để tạo ra một phản ứng tự nhiên.
Hơn nữa, có vẻ như lò phản ứng này tiến bộ hơn bất kỳ nhà nào mà chúng ta có thể ngày nay có thể xây dựng được. Nó dài vài dặm và ảnh hưởng nhiệt độ đối với môi trường được giới hạn đến 40m ở tất cả các mặt. Chất thải phóng xạ vẫn được cản lại bởi những nguyên tố địa chất ở xung quanh và không lan ra ngoài khu vực gây nổ.
Oklo, Cộng hòa Gabon, địa điểm lò phản ứng hạt nhân
Oklo, Cộng hòa Gabon, địa điểm lò phản ứng hạt nhân
2. Hòn đá ở Peru thể hiện một kính thiên văn cổ đại và trang phục theo lối hiện đại
Chúng ta cho rằng Galileo Galilei đã phát minh ra kính thiên văn năm 1609. Một hòn đá được cho là đã được khắc vào khoảng 65 triệu năm trước, tuy nhiên, cho thấy một người đang cầm kính viễn vọng và quan sát tinh tú.
Khoảng 10 ngàn hòn đá ở Bảo tàng Cabrera tại Ica, Peru, thể hiện những người tiền sử đội mũ, mặc áo và đi giầy. Các tảng đá mô tả những cảnh tượng tương tự như cấy ghép nội tạng, phẫu thuật hộ sinh, và truyền máu – và một số cảnh có bắt gặp khủng long.
Trong khi một số người nói rằng các hòn đá là giả, Tiến sỹ Dennis Swift, người nghiên cứu khảo cổ học tại Đại học New Mexico, đã viết trong cuốn sách của ông “Những bí mật về các Hòn đá Ica và những đường vẽ Nazca” đã minh chứng rằng các hòn đá có trước thời kỳ Columbus.
Swift cho biết rằng một trong những nguyên nhân mà các hòn đá bị cho là làm giả trong những năm 1960 là, vào lúc đó, người ta tin rằng khủng long đi lại kéo lê đuôi, nhưng những hòn đá miêu tả rằng khủng long có đuôi vểnh lên, và vì thế chúng bị coi là không chính xác.
Tuy nhiên, những nghiên cứu sau đó cho thấy rằng khủng long di chuyển với đuôi vểnh lên, giống như mô tả trên các hòn đá.
AstronomerCourtesyru

 3. Văn minh tiên tiến với những bức tranh trên vách đá

Hang động La Marche ở trung tâm phía tây nước Pháp có những bức vẽ từ trên 14 ngàn năm trước về những người tóc ngắn, để râu chải chuốt, quần áo Tây phục, cưỡi ngựa và ăn mặc theo kiểu dáng hiện đại.
Khác xa với những y phục da thú chúng ta thường tưởng tượng.
Những bức họa này được xác thực vào năm 2002. Các nhà khảo sát, chẳng hạn như Michael Rappenglueck ở Đại học Munich, nhấn mạnh rằng những tạo tác quan trọng này đơn giản là bị khoa học hiện đại phớt lờ.
Rappenglueck đã nghiên cứu kiến thức cấp tiến về thiên văn của người Palaeolithic (thời kỳ đồ đá). Ông viết: “Trong một thời gian nó đã được mạng lưới truyền thông (dưới dạng in ấn, thiết bị nghe nhìn, truyền thông điện tử và những chương trình vể thiên văn) nâng cao nhận thức về thiên văn sơ khai (cũng như toán học sơ khai và nhiều khoa học sơ khai khác) trong thời kỳ Palaeolithic.”
Một số hòn đá ở hang La Marche được trưng bày tại Bảo tàng Nhân loại tại Paris, nhưng những bức miêu tả chân dung người tiền sử với tư duy và văn hóa tiến bộ thì không được trưng bày.
Khi những bức họa từ hơn 30 ngàn năm trước lần đầu tiên được phát hiện trong các hang động ở Châu Âu vào thế kỷ 19, chúng thách thức những hiểu biết thông thường về thời kỳ tiền sử. Một trong những người phản bác nhiều nhất đối với phát hiện này, Emile Cartailhac, đã thay đổi quan điểm trong những thập niên sau đó và trở thành người tiên phong trong việc chứng minh những bức họa này là chân thực và nâng cao nhận thức về tầm quan trọng của chúng.
Ông hiện nay được xem là người khai sáng những nghiên cứu về nghệ thuật hang động.
Những bức họa đầu tiên được phát hiện bởi Don Marcelino Sanz de Sautuola, một quý tộc Tây Ban Nha, và con gái ông, Maria, vào năm 1879 ở động Altamira. Chúng biểu hiện một sự phức tạp ngoài sức tưởng tượng.
Phát hiện này đã bị gạt bỏ, mãi cho đến đầu thế kỷ 20 khi Cartailhac công bố một nghiên cứu về những bức họa.
Cave_painting_Anthropos_1
Bởi: Tara MacIsaac, Epoch Times

Phát Hiện về ‘Cánh Cửa Từ Trường’ và ‘Cánh Cửa Thời Gian’ Kết Nối Thời Không

Phần nhận xét hiển thị trên trangCác nhà khoa học Anh và Mỹ đã phát hiện ra phía trên Nam Cực, "thời gian cửa" (Hình: Guo Xuezhi / The Epoch Times)
Các nhà khoa học Anh và Mỹ đã phát hiện ra phía trên Nam Cực có “cửa thời gian ” (Hình: Guo Xuezhi / The Epoch Times)
Những nghiên cứu về sự sai biệt của thời gian, trước giờ đều gây ra sự đau đầu cho các nhà khoa học khi nghiên cứu về lĩnh vực này. Người ta đã phát hiện có các vật thể bay không xác định tới trái đất, giống như các đĩa bay của người ngoài hành tinh (UFO), nói đến là đến, nói đi là đi, trong nháy mắt có thể biến đi mất không còn dấu vết, đối với những hiện tượng này, người ta có thể nghiêm túc suy nghĩ về khái niệm tồn tại của những không gian và thời gian khác nhau vốn đã không còn là điều thần thoại. Kỳ thực, những nghiên cứu của giới khoa học cũng đã nhận thức ra [Cánh cửa từ trường], [Cánh cửa thời gian] quả thật là có tồn tại
[Cánh cửa từ trường] đích thực có tồn tại, mỗi ngày đóng mở 10 lần
Theo nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ, họ phát hiện sự truyền tải năng lượng của [Cánh cửa từ trường] xác thực tồn tại, giữa địa cầu và mặt trời có thể di chuyển với tốc độ cực nhanh. Mở [Cánh cửa từ trường] này giống như tiến nhập vào [Đường thông thần bí] của một quả cầu từ trường, từ đó có thể trực tiếp đi đến phần mặt ngoài của mặt trời
Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) và trường đại học IOWA đã cùng nhau hợp tác nghiên cứu, qua thăm dò và phân tích số liệu từ vệ tinh THEMIS và POLAR của NASA, thêm cả vệ tinh từ hàng không vũ trụ ESA của Châu Âu, họ phát hiện ở những nơi cách trái đất hàng vạn km, có rất nhiều [Khu vực khuếch tán điện tử] (electron diffusion regions), còn gọi là sự tồn tại của điểm X, mỗi ngày nó đóng mở 10 lần, có tác dụng giống như là một con đường tắt giữa trái đất và mặt trời
Giáo sư Jack Scudder của trường đại học IOWA đã chỉ ra, cánh cửa này là nơi liên kết giữa từ trường trái đất và từ trường của mặt trời, giữa hai nơi hình thành một đường thông không gì có thể ngăn cản được. Những cửa vào này không những không nhìn thấy, mà còn không ổn định và rất khó nhận ra, mỗi ngày nó đóng mở 10 lần, thời gian đóng và mở cũng không tuân theo quy luật gì, thời gian mở cũng không xác định. Nhưng nếu cánh cửa đó được mở, thì có thể truyền đi năng lượng với vận tốc cực lớn đến nơi cách xa 150 triệu km về phía mặt trời, cũng vì tốc độ cực nhanh như vậy nên có thể dẫn tới khởi phát những trận bão từ.
NASA dự định năm 2014 sẽ khởi động [Kế hoạch vòng khí từ đa tiêu chuẩn] (MMM), phái đi 4 con tàu vũ trụ đi quanh trái đất, theo dõi sự khai mở của [Cánh cửa từ trường], tính toán giải thích nguyên lý sự giao giới của từ trường, tìm hiểu xem làm thế nào để có thể hình thành được đường thông đạo.
Phát hiện [Cánh cửa thời gian] trên vùng trời tại Châu Nam Cực 
Tại thời điểm mười năm trước, Các nhà khoa học gia tại 2 nước Anh và Mỹ đã tiến hành nghiên cứu vấn đề khoa học [Cánh cửa thời gian] tại Châu Nam Cực từ khi họ bất ngờ phát hiện ra một điều chấn động. Nhà vật lý học người Mỹ Maryland, McLean và những người nghiên cứu của ông đã chú ý đến những vòng xoáy sương mù màu khói trắng trên bầu trời Châu Nam Cực, hơn nữa vòng xoáy này lại không theo tiến trình của thời gian mà biến đổi, cũng không di động. Từ đó họ bắt đầu đi vào nghiên cứu về những sự biến đổi của thời không. Báo Chân Lý của Nga đã có báo cáo về sự phát hiện đáng kinh ngạc này.
Có những không gian và thời gian khác nhau đồng thời tồn tại
Aurora (cực quang) phía trên Nam Cực (NASA)

Theo tờ báo Chân Lý của Nga, các nhà khoa học của Anh và Mỹ đã tới Châu Nam Cực để tiến hành khảo sát, họ bắn ra một quả cầu khí tượng, hướng vào những vòng xoáy sương mù màu khói trắng, khi vừa mới bắn vào, quả cầu đột ngột tăng tốc và thăng lên, sau đó nhanh chóng biến mất. Một lúc sau, những nhân viên nghiên cứu dùng chiếc dây thừng được buộc sẵn vào quả cầu để kéo nó quay trở lại. Nhưng … điều khiến mọi người chấn động sửng sốt chính là … đồng hồ được gắn trên quả khí cầu lại hiển thị thời gian 30 năm trước đây ! Một điều ngạc nhiên nữa là những thiết bị đo trên khí cầu không hề bị hỏng, những nhân viên nghiên cứu tiếp tục thực hiện vài lần thí nghiệm tương tự, nhưng lần nào cũng cho thấy thời gian bị đẩy lùi trở lại, trên đồng hồ hiển thị là thời gian trong quá khứ. Hiện tượng này được gọi là [Cánh cửa thời gian], những nhân viên nghiên cứu đã báo cáo kết quả cho Nhà Trắng. Người ta cho rằng những vòng xoáy không ngừng tại Châu Nam Cực kia chính là những con đường dẫn đến những thời đại khác
Một thời gian dài sau đó, hiện tượng thời gian bất thường này vẫn tiếp tục được nghiên cứu. Việc hãng hàng không vũ trụ NASA tổ chức nghiên cứu phát hiện [Cánh cửa từ trường] và việc phát hiện [Cánh cửa thời gian] 10 năm trước tại Nam Cực đã hiển hiện ra những sự việc đầy bí ẩn, cho thấy sự ảo diệu của các hiện tượng tự nhiên về sự tồn tại của những thời không khác nhau.


 Theo  The Epoch Times/Việt Đại Kỷ Nguyên

TRO KHON ĐA THAY:

Phan Cự Đệ- Cán bộ giảng dạy Đại học Sư phạm
tải xuống (4)
Phan Cự Đệ(1933 – 2007)
 Trương Tửu (1913 – 1999) là nhà văn, nhà nghiên cứu, giáo sư trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Sau vụ Nhân Văn Giai phẩm, ông bị thải hồi, sống bằng nghề đông y và (buộc phải) im lặng cho đến cuối đời.
 Đăng lại bài của Phan Cự Đệ, một người học trò của giáo sư Trương Tửu, xuất bản cách đây hơn nửa thế kỷ là để rút ra một bài học: Lịch sử rất công bằng. Chỉ bốn năm sau khi Trương Tửu mất, các tuyển tập của ông lần lượt được xuất bản: Nguyễn Bách Khoa: Khoa học văn chương (Trịnh Bá Đĩnh tuyển chọn, nxb Văn hóa – Thông tin, 2003), Trương Tửu: Tuyển tập nghiên cứu, phê bình (Nguyễn Hữu Sơn – Trịnh Bá Đĩnh sưu tầm và biên soạn, nxb Lao động – Trung tâm Văn hóa ngôn ngữ Đông Tây, 2008, 1088 trang), Trương Tửu: Tuyển tập văn xuôi (Nguyễn Hữu Sơn – Trịnh Bá Đĩnh sưu tầm và biên soạn, nxb Lao động, 2009, 888 trang). Năm 2008, Khoa Ngữ Văn Đại học Sư phạm Hà Nội tổ chức hội thảo khoa học nhân dịp 95 năm sinh của ông. Và năm ngoái, nhân 100 năm sinh của giáo sư Trương Tửu, Hội Nhà văn Việt Nam và sau đó, Hội Nhà văn Hà Nội tổ chức liền hai cuộc hội thảo về ông.
 Trong một bài tưởng niệm người thầy của mình, giáo sư Nguyễn Đình Chú cho rằng những bài phê phán Trương Tửu chỉ là của những “kẻ gây sự”. Và ông tin “một vài người nay ở thế giới bên kia chắc phải hối hận vì đã bóp méo để gây hệ lụy nặng nề cho tác giả”. Ông sung sướng viết: “Sương đầu ngõ đã tan. Mây giữa trời đã vén.” Quả thế! Nhưng đó chỉ là trường hợp Trương Tửu. Còn cái lối “phê bình chỉ điểm” hay “phê bình kiểm dịch” thì mù lịch sử hay bất cần lịch sử. Và sống rất dai. “Ngõ” và “trời” văn hóa văn nghệ của nước ta vẫn còn đầy sương và mây, chưa thể “lạc quan cách mạng” ngay được!

tải xuống (3)
Trương Tửu (1913 – 1999
 Gần đây, báo chí đã vạch trần những tư tưởng chính trị và văn nghệ phản động của Trương Tửu. Trong phạm vi bài này, chúng tôi chỉ muốn nói lên ở đây thái độ và phương pháp giảng dạy của Trương Tửu mấy năm qua ở Đại học ảnh hưởng đến nhà trường và sinh viên như thế nào.
 Với cương vị một giáo sư ở trường, Trương Tửu luôn luôn tìm cách đả kích vào lãnh đạo, gây bè phái để chia rẽ hàng ngũ giáo sư, sinh viên. Trước mặt sinh viên, Trương Tửu luôn luôn nói xấu, vu khống các giáo sư Đặng Thai Mai, Phạm Huy Thông, Trần Văn Giàu là những người có trách nhiệm lãnh đạo ở Đại học. Trương Tửu lại câu kết với một số giáo sư khác để tìm cách gây khó khăn cho ban giám đốc, gây khó khăn cho lãnh đạo. Năm nào Trương Tửu cũng mua chuộc một số sinh viên làm “tay chân” xung quanh mình. Dưới sự giáo dục của Trương Tửu, họ trở thành những kẻ kiêu căng, tự do vô kỷ luật, gây chia rẽ bè phái trong sinh viên, nói xấu cán bộ, nói xấu Đảng (Hầu hết sinh viên tham gia viết “Đất mới” đều là “tay chân” của Trương Tửu).
 Năm vừa qua, trong thời gian đi thực tập, Trương Tửu khuyên sinh viên sư phạm cứ giữ vững “lập trường đại học” (tức lập trường Trương Tửu!) chống lại “lập trường phổ thông”, chống lại quan điểm sách giáo khoa của Bộ giáo dục. Kết quả sinh viên về các trường không chịu dạy theo sách giáo khoa, thậm chí có sinh viên công kích sách giáo khoa ngay trước mặt học sinh, gây rất nhiều khó khăn cho lãnh đạo, làm mất đoàn kết với một số giáo sư phổ thông.
 Ở lớp, lợi dụng cương vị giáo sư, Trương Tửu đã xuyên tạc văn học sử theo phương pháp suy luận duy tâm chủ quan để bênh vực cho lập trường văn nghệ phản động của mình. Những quan điểm văn nghệ sĩ phải tự do tư tưởng, phải chống đối lại chính quyền, không cần sự lãnh đạo của Đảng cũng có nghệ sĩ thiên tài, luôn luôn được lắp đi lắp lại và lồng vào các giờ lên lớp.
 Cần phải nói rõ rằng mấy năm qua, Trương Tửu không hề viết giáo trình cho sinh viên. Lý do chính là vì Trương Tửu là người hay nói bừa bãi, xuyên tạc trắng trợn nên không dám viết, sợ phải chịu trách nhiệm trước “giấy trắng mực đen”! Trong lúc giảng cho lớp Văn 3 vừa qua (giai đoạn văn học 1930-1945), Trương Tửu không chú ý đến thơ văn yêu nước như thơ văn Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, thơ văn cách mạng hồi Xô-viết Nghệ Tĩnh, hồi Mặt trận Bình dân, thơ Tố Hữu, v.v… Trương Tửu chỉ nhấn mạnh và đề cao có Tản Đà và Vũ Trọng Phụng. Nhận định của Trương Tửu về Vũ Trọng Phụng thay đổi như chong chóng qua từng năm học. Khen chê hoàn toàn theo chủ quan của mình. Trong giáo trình (miệng) 1957, Trương Tửu đặc biệt đề rất cao Vũ Trọng Phụng. Một mặt khác, lúc kết hợp giảng về phương pháp hiện thực của Vũ Trọng Phụng, Trương Tửu đã cố ý hạ thấp vai trò của Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan. Trong giáo trường (a) mấy năm trước, Trương Tửu cho rằng Nguyễn Công Hoan không lúc nào chế riễu mai mỉa kẻ bị áp bức như Vũ Trọng Phụng. Trương Tửu nói: “Toàn bộ văn nghiệp của Nguyễn Công Hoan tố cáo kịch liệt chế độ làm khổ người nghèo lương thiện, văn nghiệp có tính chất cách mạng. Nguyễn Công Hoan là nhà văn phản phong kịch liệt”. Ngay năm ấy Trương Tửu cũng đánh giá Ngô Tất Tố là “phản phong sâu sắc hơn cả” so với các nhà văn hiện thực thời ấy. Nhưng đến năm 1957, Trương Tửu chỉ nhấn mạnh vào tính chất “lạc hậu” của Nguyễn Công Hoan (“Cô giáo Minh”, “Thanh đạm”) mà không nêu ưu điểm của Nguyễn Công Hoan. Ngô Tất Tố không được nhắc tới, Nguyên Hồng bị lu mờ. Trong khi đó chỉ một mình Vũ Trọng Phụng được đề lên rất cao. Trương Tửu cho Vũ Trọng Phụng là một nhà văn chiến đấu cho chủ nghĩa hiện thực, tác phẩm có một nội dung hiện thực rất vĩ đại.
 Đặc biệt Trương Tửu đề cao cuốn “Vỡ đê”. Trương Tửu nói ở lớp: “Vũ Trọng Phụng viết ‘Vỡ đê’ là để chứng minh sự thất bại của cải lương chủ nghĩa. ‘Vỡ đê’ là sự tan hoang của cải lương chủ nghĩa trước sức tấn công của giai cấp thống trị”. Nhân vật Phú trong ‘Vỡ đê’ đã đi từ chỗ trôi vào cải lương đến chỗ thấy rõ sự thất bại của cải lương chủ nghĩa. Thế mà, theo Trương Tửu, lúc đó Đảng ta lại chủ trương cải lương chứ không chủ trương đấu tranh cách mạng! (Cần chú ý rằng luận điệu này là luận điệu của bọn Trốt-ky hồi đó). Như vậy tuy không kết luận, Trương Tửu đã làm cho sinh viên thấy Vũ Trọng Phụng sáng suốt hơn Đảng. Điều này phù hợp với lập luận của Trương Tửu trong Giai phẩm cho rằng văn nghệ sĩ có khả năng “phát hiện sự thật toàn diện”, văn nghệ sĩ sáng suốt hơn Đảng, “trong tương lai, văn nghệ sĩ sẽ là chứng nhân mọi hành động của Đảng trước tòa án lịch sử ngàn đời”!
 Sự thật, Vũ Trọng Phụng có đáng đề cao như vậy không? Thái độ chính trị của Vũ Trọng Phụng như thế nào? Hiện nay chúng ta chưa đủ tài liệu để kết luận đầy đủ về Vũ Trọng Phụng, nhưng qua một vài biểu hiện về mặt thái độ chính trị, ta thấy Vũ Trọng Phụng không đáng được đề cao quá mức như vậy.
 Vũ Trọng Phụng đã nhìn quần chúng với một con mắt mỉa mai, ngòi bút tàn nhẫn không thương xót. Đây là một đoạn trong “Giông tố”: “Trẻ con người lớn đứng xem đen ngòm… Một người lính quát một tiếng, thế là cả cái đống người tò mò ấy tan tác ra như một đàn ruồi ở sau mông con bò lúc bị cái đuôi bò đập một cái vậy”.
 Nhưng có một điều quan trọng là trong một tác phẩm nhan đề “Nhân sự chia rẽ giữa Đệ tam và Đệ tứ” (b) xuất bản ở Sài Gòn năm 1938 (nhà xuất bản Thanh Mậu), Vũ Trọng Phụng đã dựa vào những tài liệu phản động của bọn đế quốc chủ nghĩa và theo luận điệu của bọn Đệ tứ quốc tế để xuyên tạc sự nghiệp cách mạng tháng 10, sự nghiệp của Lê-nin, để đề cao Trốt-ky, phỉ báng Sta-lin.
 Vũ Trọng Phụng viết: “Trong khi Lê-nin trốn tránh ở Phần Lan thì Trốt-ky đã ở nhà ra lệnh tổng công kích… Cái giời khởi công sắp đến. Trong hai tuần lễ, Trốt-ky đã tàng trữ khí giới và phân phát cho mọi người, họp đảng viên thành những tốp nhỏ có những kẻ chắc chắn đem đặt các quân đội của mình tại những yếu điểm. Sau cùng theo mật chỉ của Trốt-ky, Lê-nin lại đeo tóc giả, ăn mặc đàn bà, từ Phần Lan về Pê-tờ-rô-grát”.
 Thật là một sự xuyên tạc trắng trợn về sự chuẩn bị Cách mạng tháng 10! Vũ Trọng Phụng hạ thấp vai trò của Lê-nin để đề cao Trốt-ky.
 Một mặt khác, chúng ta cũng cần xét tại sao năm vừa qua Trương Tửu đề cao Vũ Trọng Phụng hơn các năm trước? Trong mấy năm trước, Nhân văn, Giai phẩm chưa ra đời, tư tưởng chống Đảng tức là chống chế độ, chống chủ nghĩa xã hội của Trương Tửu chưa dám bộc lộ một cách trắng trợn. Năm vừa qua, gặp “cơ hội tốt” ở bên ngoài, Trương Tửu mới ngang nhiên đề hết sức cao Vũ Trọng Phụng để cố tình hạ thấp vai trò các nhà văn đảng viên (như Ngô Tất Tố, Nguyễn Công Hoan, Nguyên Hồng).
 Cuối cùng, như ở trên đã nói, đề cao Vũ Trọng Phụng, đề cao tác phẩm “Vỡ đê”, Trương Tửu có dụng ý đề quá cao vai trò của văn nghệ sĩ, hạ thấp vai trò của Đảng. Trương Tửu cố làm cho sinh viên hiểu rằng: “Vũ Trọng Phụng có chịu sự lãnh đạo của Đảng đâu, thế mà cũng là nhà văn hiện thực vĩ đại!” Như vậy, theo Trương Tửu, đúng là văn nghệ sĩ sáng suốt hơn Đảng, đứng trên Đảng, có thể “phát hiện sự thật toàn diện” hơn Đảng!
 Dụng ý của Trương Tửu trong lúc giảng dạy rất là thâm độc. Có thể nói Trương Tửu đã nhiều lần xuyên tạc giáo trình đề đầu độc tư tưởng của sinh viên. Chỉ qua việc giảng dạy, ta cũng đủ thấy phương pháp nghiên cứu văn học của Trương Tửu là phương pháp duy tâm chủ quan, thích ai thì khen, ghét ai thì chê, hoàn toàn theo ý muốn cá nhân của mình. Về thái độ chính trị thì đó là chủ nghĩa cơ hội, phản động, lợi dụng thời cơ để phất cờ, hôm nay nói thế này, mai nói thế khác một cách rất giáo giở.
 Với một lập trường chính trị phản động, thù địch với tư tưởng xã hội chủ nghĩa, với những quan điểm văn nghệ tư sản lỗi thời, với một phương pháp giảng dạy hoàn toàn duy tâm chủ quan, cơ hội, chúng ta có thể kết luận rằng: trong mấy năm qua, Trương Tửu đã tỏ ra không xứng đáng một tý nào với cương vị giáo sư một trường Đại học của chế độ ta, một chế độ tốt đẹp đang tiến dần lên xã hội chủ nghĩa.
 ● Nguồn: (báo) Độc lập, Hà Nội, s. 354 (10.4.1958), tr. 3.
……………………………………………………. 
 (a) Chỗ này có lẽ ở báo gốc có lỗi in, có thể dạng đúng là “giáo trình” (Lại Nguyên Ân chú)
 (b) Bài báo dài của Vũ Trọng Phụng nhan đề “Nhân sự chia rẽ của Đệ Tam và Đệ Tứ, ta thử ngó lại cuộc cánh mệnh cộng sản ở Nga từ lúc khởi thủy cho đến ngày nay” thoạt đầu đăng “Đông Dương tạp chí” trong tháng 9 và tháng 10/1937, khi Vũ Trọng Phụng là thư ký tòa soạn phần tiếng Việt của tạp chí này; sau đó, H.V.T. (= Huỳnh Văn Tài) đem in thành sách riêng tại nhà in Thanh Mậu, Sài Gòn, 1938, 28 trang 14×20 cm. (L. N. A. chú).

Phần nhận xét hiển thị trên trang

01. Những Nền Văn Minh Thế Giới - Văn Minh Lưỡng Hà (+danh sách phát)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tòa soạn

Truyện ngắn của Ái Nữ


      Việt Nam, một năm cuối của thế kỷ hai mươi.
       Một tòa soạn báo văn nghệ giống như mọi tòa soạn tương tự nằm đây đó khắp các tỉnh, một ngày như rất nhiều ngày. Nhà văn Biển Việt, một nhà văn nổi tiếng như rất nhiều nhà văn trong nước, đang bận rộn với công việc biên tập thì phải bỏ dở giữa chừng để tiếp khách. Không chỉ là khách của tòa soạn mà còn là khách của riêng ông. Không phải khách quen, không phải bạn văn cũng không phải cộng tác viên. Một bạn đọc tên là Ba Đào.
       Cả tòa soạn ngạc nhiên. Đã lâu rồi họ không còn biết đến niềm hạnh phúc vì sự hâm mộ của độc giả. Như mọi tờ báo được bao cấp khác, báo của họ in ra hầu như chỉ để phát, văn chương đăng trên đó không được mấy ai quan tâm ngoài những người sáng tác trong cùng hội văn học nghệ thuật địa phương. Vậy mà nay có độc giả đến đây vì niềm cảm mến sau khi đọc một tác phẩm đăng trên tờ báo của họ, truyện ngắn “Chú bé đi giày một chân”* của nhà văn Biển Việt.
       Biển Việt ngắm nhìn Ba Đào, nguyên mẫu lý tưởng cho một tác phẩm tương lai. Đó là chàng trai trẻ ở độ tuổi đôi mươi, có đôi mắt sáng với ánh nhìn nồng nàn chứa đựng những điều sâu kín. Vóc người thanh, làn da sáng, gương mặt nghiêm nghị của một người nhiều suy nghĩ trước tuổi. Đôi mắt chàng trai rực lên như chiếu tỏa ngọn lửa từ bên trong.
       - Vậy là cậu thấy truyện đó hay ư? – Nhà văn hỏi sau khi rót cho bạn đọc một tách nước trà.
       - Vâng, câu chuyện ấy gợi lên nhiều tâm tư – Giọng Ba Đào xúc động – Hẳn là tác giả đã suy nghĩ rất nhiều…
       “Nhạy cảm quá!” Biển Việt thầm nghĩ.
       Những người không nghĩ nhiều thì tất nhiên không viết văn. Nhưng không phải cứ quẳng ý nghĩ lên mặt giấy là làm thành tác phẩm hay được. Những tư tưởng non trẻ hay già nua không giúp cho tác phẩm của nhà văn sống lâu. Cuộc đời của các tác phẩm văn chương không giống như cuộc đời của thân xác con người. Ở tuổi trung niên, Biển Việt không còn quá nhiều ảo tưởng. Kiếm sống bằng ngòi bút là việc nhọc nhằn. Có lẽ Ba Đào ít được đọc văn nên mới đánh giá cao truyện ngắn của ông đến thế. Trong câu chuyện ấy, dù lòng ông chân thật, nhưng ông độc đoán dùng quyền hư cấu của văn chương để nhồi nhét suy nghĩ của mình vào miệng nhân vật đứa trẻ lang thang thất học một cách thô vụng. Mọi tình tiết trong truyện đều phi lý. Hai thằng bé bụi đời chung nhau đôi giày theo cách mỗi đứa chỉ đi giày bằng một chân thôi, chúng cho là thà cả hai đều được ấm một chân còn hơn để một đứa bị lạnh cả hai chân. Đôi giày vốn là sở hữu riêng của một thằng bé, nhưng nó đã chia cho bạn một nửa trong khi đấy là toàn bộ gia tài của nó. Và bạn nó, thằng bé nhân vật chính trong truyện, phê phán những người lớn rằng họ rất tồi tệ, họ không bao giờ dám chia cho bạn mình một nửa gia tài, nếu cuộc sống không tốt đẹp thì họ luôn đổ lỗi cho nhau, vì thế nó quyết định sẽ không trở thành người lớn. Một ngày mưa lũ, dòng sông chảy qua thành phố dâng nước lên cuồn cuộn, dưới sông có một người đang bị dòng nước hung dữ cuốn trôi, trên bờ có nhiều người lớn đứng nhìn hoảng hốt nhưng không ai dám nhảy xuống sông cứu người bị nạn. Thằng bé đi giày một chân đã dũng cảm nhảy xuống nhưng không cứu được ai và mãi mãi không trở về. Nó không bao giờ trở thành người lớn nữa.
       - Một tác phẩm văn chương làm xúc động lòng người, người đọc sẽ suy nghĩ và muốn sống tốt hơn – Giọng Ba Đào trầm xuống và nhỏ lại, nhưng đôi mắt chàng trai rực sáng hơn, nhìn thẳng vào Biển Việt– Vì điều ấy mà cháu muốn viết văn. Chú sẽ ủng hộ cháu chứ?
       “Đó là động cơ viết của một nhà văn chân chính”. Biển Việt mỉm cười nghĩ. “Nhưng cần phải có tài năng nữa. Phải xem trời có ủng hộ anh không đã, anh bạn trẻ ạ!” Ông khích lệ Ba Đào với giọng hân hoan:
       - Chúng tôi luôn mong chờ những cây bút mới. Cậu hãy viết và đem đến đây, nếu hay chúng tôi sẽ đăng, nếu chưa hay thì chúng tôi sẽ góp ý.
       Ba Đào ra về trong niềm vui pha lẫn chút phấn khích của Biển Việt. Chàng trai đã đem đến những cảm xúc tươi mới cho ông. Ông sẽ chứng kiến và nâng đỡ bước đi chập chững đầu tiên của một nhà văn trẻ. Còn ông, ông là nhà văn trẻ đã quá lâu rồi. Ở đất nước này, giới trí thức vẫn giữ gìn kỹ lưỡng phong tục “kính lão đắc thọ” của cha ông, các văn nghệ sĩ cũng không ngoại lệ. Chừng nào còn có người nhiều tuổi hơn họ, chừng nào còn có người cầm bút trước họ thì họ vẫn là “nhà văn trẻ” trong cách gọi hoặc trong ý thức của chính mình hay của người khác. Năm nay Biển Việt đã ở tuổi “ngũ thập tri thiên mệnh”, ông biết cái mệnh của ông là còn làm “nhà văn trẻ” rất lâu, bởi các bậc cha chú, các bậc đàn anh của ông trong giới cầm bút cỡ tuổi “bát thập” vẫn khá đông đảo mà họ sẽ còn sống lâu hơn nữa. Tuổi tác và cách xưng hô đã góp phần không nhỏ vào việc tạo ra vai vế trong xã hội Việt Nam và gây cho giới văn nghệ sĩ lắm phen bối rối. Ba Đào xưng hô lễ phép với Biển Việt theo một cách không thể khác. Nhiều nhà thơ khi đứng trước một cô gái đẹp đã than: “Em ơi, sao gọi anh bằng chú?” Họ không muốn từ bỏ vai trò cha chú, vai trò đàn anh của mình đồng thời khó chấp nhận sự thật là mình đã nhiều tuổi, vì ở Việt Nam “nhiều tuổi” thường được hiểu đồng nghĩa với “già”, còn “già” thì hay được hiểu là “cũ”. Mâu thuẫn ở chỗ là người ta tỏ ra kính trọng người “già” nhưng lại thích người “mới”. Cách xưng hô phân biệt tỉ mỉ của người Việt Nam không thể hiện được tính chất “vừa già vừa mới” mà những văn nghệ sĩ lãng mạn muốn được nhìn nhận. Nếu cứ như bên các nước phương Tây thì chuyện này chẳng thể là vấn đề, bởi vì họ thường chỉ dùng một từ ở ngôi thứ nhất số ít và một từ ở ngôi thứ hai số ít, không có chuyện phải băn khoăn “uốn lưỡi bẩy lần” trước khi quyết định xưng hô với một người chưa quen như thế nào. Các nhà phê bình cầu toàn hay phàn nàn về chuyện Việt Nam thiếu những nhà văn nhà thơ lớn, họ quên mất rằng người Việt Nam muốn được xem là “lớn” thì đầu tiên phải “già” trước đã. Cứ viết thường xuyên, anh sẽ được gọi là nhà văn nhà thơ, cứ in tác phẩm thật nhiều, anh sẽ được giới thiệu là “nhà văn nổi tiếng”, “nhà thơ nổi tiếng”. Người “nổi tiếng” rất sẵn, còn người “lớn” thì… Cụ Tản Đà, ấy là nhà thơ tài hoa thời trước mà người ta kính trọng nên hay gọi bằng “cụ” như thế, có câu thơ rằng: “Dân hai nhăm triệu ai người lớn – Nước mấy nghìn năm vẫn trẻ con”. Thời nay số dân của Việt Nam đã tăng gấp mấy lần mà người ta vẫn trích dẫn câu thơ đó mãi. Những người “lớn” thật thì ai còn nghĩ đến tuổi tác của họ chứ! Nhiều nhà văn nhà thơ của thế giới không sống đến tuổi bốn mươi nhưng đã kịp để lại di sản lớn cho nhân loại. Họ trẻ mãi, bất diệt, không ai gọi họ bằng “cụ”.
       Ba Đào đã đem đến tòa soạn hai truyện ngắn đầu tiên. Biển Việt đọc xong thấy hài lòng vì bài viết của chàng trai không có lỗi chính tả, phần ngữ pháp cũng chuẩn mực, câu chuyện giàu cảm xúc. Sinh viên đại học y có khác, rất có triển vọng. Những truyện này của cậu ta đủ trình độ để được đăng trên những tờ báo dành cho tuổi ngây thơ như “Hoa Học Trò” hay “Áo Trắng”. Sau khi khen những ưu điểm để khích lệ, Biển Việt phân tích cho Ba Đào vài chỗ khờ khạo trong xây dựng cấu trúc truyện ngắn mà những người mới vào nghề viết thường mắc phải. Không chỉ người mới vào nghề, những nhà văn lâu năm như Biển Việt cũng vẫn dễ mắc sai lầm như thường, vì khi viết người ta không tỉnh táo được như lúc đọc tác phẩm của người khác, cho nên giới viết lách mới có câu “văn mình vợ người”. Chàng trai ngoan ngoãn lắng nghe một cách chăm chú, nhưng Biển Việt không tin là cậu ta tiếp thu ngay được. Muốn trở thành Lỗ Tấn đâu có dễ!
       Lần thứ hai, Ba Đào lại đem tác phẩm mới viết đến tòa soạn. Biển Việt đọc lướt nhanh rồi chững lại, mặt ông nghệt ra, điếu thuốc đang kẹp hờ giữa hai ngón tay suýt rớt xuống sàn. Ngoài sức tưởng tượng của ông, đây là truyện ngắn hết sức đĩnh đạc, văn phong khác hẳn những truyện lần trước. Không nghi ngờ gì nữa, ông đang đọc tác phẩm của một Sê-khốp trong tương lai. Câu chuyện nhỏ xảy ra trong bệnh viện, giản dị nhưng nhiều tầng ý nghĩa. Biển Việt ngẩng lên, bỏ kính xuống, phấn chấn nói với Ba Đào:
       - Tốt lắm, cậu cứ như thế mà viết! Chúng tôi sẽ đăng trong số báo gần nhất. Cậu quả thật có năng khiếu, tôi xin chúc mừng!
       - Thật vậy ư? Cháu rất cảm ơn chú – Ba Đào thay đổi sắc mặt nhưng không có vẻ vui mừng – Còn những khuyết điểm của tác phẩm, chú sẽ nói chứ?
       - Ồ, tất nhiên - Biển Việt vui vẻ - Tất nhiên là còn phải sửa, vì đó là công việc của tôi, song cũng nhanh thôi. Cậu xem đoạn này nhé…
       Biển Việt chỉ cho Ba Đào một đoạn trong bản thảo:
       - Nhân vật này là một thằng cha khoác lác kiêu ngạo, hãy để anh ta cao giọng lên. Chúng ta sẽ sửa thành “anh ta cao giọng…” Còn chỗ này… chỗ này… - Biển Việt dùng bút khuyên vào từng chỗ trong bản thảo một cách thành thạo, mãn nguyện nhìn Ba Đào với vẻ không còn gì để bàn cãi – Cậu thống nhất thế chứ?
       - Vâng – giọng Ba Đào hơi có vẻ dè dặt – Cháu đồng ý.
       - Khi nào đăng chúng tôi sẽ gửi báo và nhuận bút cho cậu – Biển Việt bắt tay tạm biệt chàng trai, ông thấy vẻ mặt Ba Đào thoáng buồn nhưng không hiểu vì sao.
       Hôm sau, khi Biển Việt đến tòa soạn thì thấy Ba Đào đã chờ sẵn. Ông ngạc nhiên hỏi vồn vã:
       - Cậu đã viết được truyện mới rồi à? Hãy để tôi xem!
       Ba Đào mở to mắt nhìn thẳng Biển Việt, nói chậm rãi nhưng chắc chắn:
       - Xin lỗi chú! Cháu đến để lấy lại bản thảo hôm qua. Cháu đã nghĩ kỹ và thấy là không thể đồng ý với những sửa chữa của chú.
       - Cậu ngồi xuống, ngồi xuống đã! – Biển Việt rút mấy trang bản thảo từ tập giấy trên bàn làm việc, tròn mắt nhìn chàng trai – Hôm qua cậu đã đồng ý…
       - Cháu muốn đồng ý với chú, nhưng nhân vật trong truyện không tầm thường như thế. Không thể như thế được! Chú sửa như vậy là làm tầm thường hóa nhân vật - Ba Đào đột nhiên lạc giọng đi một cách lạ lùng – Với những con người tầm thường thì không còn gì để nói. Nếu nhà văn nhìn thấy con người tầm thường thì còn có thể giúp gì cho họ nữa?
       Vẻ xúc động của chàng trai làm cho Biển Việt bối rối. Tình huống này khiến ông bất ngờ, ông không hiểu Ba Đào đang nói gì. Sao lại không có những nhân vật tầm thường? Các nhân vật phản diện vẫn thường xuyên xuất hiện trong văn học tự cổ chí kim. Cuộc sống không thể thiếu những kẻ xấu xa.
       - Thế này anh bạn ạ! – Biển Việt nhăn mặt nói – Nếu cậu không muốn người ta sửa truyện của mình thì khi gửi bài đến bất kỳ tòa soạn nào hãy ghi thêm bên lề mấy chữ: “Đề nghị không sửa bản thảo!” Ở nước ta đến lúc này mới chỉ có mỗi nhà văn Nguyễn Tuân làm như vậy thôi. Với tài năng của cậu, tôi tin rằng năm năm nữa cậu có thể xử sự như Nguyễn Tuân. Nhưng không phải bây giờ…
       Đến lượt Ba Đào không hiểu Biển Việt đang nói gì, chàng trai trân trân nhìn nhà văn trước mặt mình một cách kinh ngạc. Gương mặt đầy đặn của ông nhuộm màu mệt mỏi, dù thân hình nhỏ nhắn của ông thường di chuyển nhanh nhẹn. Tiếng nói của ông dường như không hoàn toàn thoát khỏi cuống họng, làm cho giọng nghe khàn khàn.
       Ba Đào im lặng. Biển Việt đã bình tĩnh hơn, ông bảo:
       - Thôi thế này, cậu đưa cho tôi đọc truyện khác. Có thể có truyện không cần sửa.
       Ba Đào mở chiếc cặp mang theo, rút một bản thảo khác đưa cho Biển Việt. Ông cầm lấy đọc tức khắc, chăm chú một mạch. Sau đó ông thở dài và bỗng đổi cách xưng hô:
       - Này cháu! Cháu thật sự có tài đấy, chú không nhầm đâu. Truyện rất hay. Với tư cách là bạn đọc thì chú muốn được đọc những tác phẩm như thế, nhưng với tư cách là người biên tập thì chú không thể cho xuất bản được. Truyện này “gai góc” quá, nó sẽ gây đụng chạm.
       Ba Đào không ngạc nhiên thêm nữa nhưng ra chiều suy nghĩ. Mọi học sinh trung học trên đất nước này đều được các giáo viên dạy văn nhắc cho nghe những “kỳ án” của giới văn nghệ sĩ mang chung cái tên “nhân văn giai phẩm”. Đó là lịch sử một thời đã qua, nhưng đến nay nỗi lo sợ bị “chụp mũ” vẫn ám ảnh nhiều thế hệ nhà văn, như chim phải tên sợ làn cây cong.
       - Nếu viết như thế mà sợ đụng chạm thì cháu còn biết viết gì? – Ba Đào thất vọng hỏi.
       - Thiếu gì chuyện để viết! Cứ viết về những thói xấu của dân đen, những bi kịch gia đình vì đạo đức suy đồi, những chuyện tình ái…
       - Nhưng những chuyện ấy đâu có xảy ra trên cung trăng? Ai trong chúng ta có thể vô can tuyệt đối trong các bi kịch? – Ba Đào mím môi bướng bỉnh – Nếu chỉ có thể viết những truyện “lá cải” thì cháu không viết nữa.
       - Không viết cũng không sao cháu ạ! Viết văn chỉ là việc nhỏ thôi – Biển Việt châm điếu thuốc rít một hơi dài – Nghề bác sĩ của cháu kiếm sống tốt hơn nhiều. Chú đâu có vui sướng gì, nhiều người cùng như chú, sách viết ra hầu như chỉ để “đắp chiếu” trong các thư viện hoặc đem tặng. Phải biết sống sao cho yên ổn, vì bây giờ đâu phải là thời “dùng bút làm đòn xoay chế độ”* nữa.
       Ba Đào đứng bật dậy, ánh mắt chàng trai nhìn Biển Việt đầy bi phẫn.
       - Yên ổn ư? Chú nghĩ rằng những tác phẩm của chú không đụng chạm đến ai ư? Nó đụng chạm đến cháu. Chú có hiểu tại sao thằng bé đi giày một chân nhảy xuống dòng nước lũ trong khi ai cũng biết là nó chưa đủ sức không? – Ba Đào run giọng - Nó nhảy xuống để tự tử, để khỏi phải sống trong thế giới của những người lớn như thế.
       Cầm lên tất cả các bản thảo, Ba Đào bước ra khỏi tòa soạn.
       Điếu thuốc trên tay Biển Việt rơi xuống. “Vừa rời khỏi đây chính là Chú Bé Đi Giày Một Chân?” Biển Việt bàng hoàng. Ông chưa từng nghĩ nhân vật trong truyện của ông nhảy xuống dòng nước lũ để tự tử, ông hoàn toàn tin đó là một hành động dũng cảm. Tự tử là trò điên rồ của những kẻ ngốc yếu đuối hoặc của những nhà văn lớn. Nhà văn lớn phải biết đến những đau khổ lớn, lớn đến mức họ tưởng không chịu nổi. Họ không viết vì niềm đam mê, họ viết do trời xô đẩy. Thế giới có được Mac-xim Gooc-ki là nhờ may mắn, lẽ ra ông ta đã chết rồi, vì một phát đạn xuyên thấu ngực – tự sát.
       Biển Việt đã năm mươi tuổi. Có chân trong tòa soạn này là điều may mắn với ông. Ông có thể yên tâm đau những niềm đau nho nhỏ, vui những niềm vui dịu dàng.
       Ba Đào không quay lại tòa soạn lần nào nữa. Biển Việt không biết cậu ta đi đâu. Dù sao, ông cũng không đủ sức để biết quá nhiều.

                                                                           Viết xong ngày 13 – 01 – 2014.

Chú thích:
* “Chú bé đi giày một chân” là một truyện ngắn có thật, tác giả là nhà văn Hồ Thủy Giang. 
* “Dùng bút làm đòn xoay chế độ”: Trong bài thơ “Là thi sĩ” của Sóng Hồng có hai câu nguyên văn như sau:
                   “Dùng bút làm đòn chuyển xoay chế độ,
                     Mỗi vần thơ:  bom đạn phá cường quyền”.

       

Phần nhận xét hiển thị trên trang

MẢ PHÁT.



           *  Ghi chép - MINH DIỆN
               Cứ mỗi lần anh em Trần  Ngưu, Trần Khuyển  về  thăm quê  là  làng xóm lại  nháo nhác cả lên. Trẻ con chạy theo những chiếc xe hơi bóng lộn  nhặt mấy tép kẹo cao su. Đám thanh niên choai choai dán mắt vào những bộ quần áo mốt thời trang. Các bà nội trợ kháo ầm chuyện vợ đại gia ra chợ tiêu tiền như vãi trấu .Rồi họ hàng, người thân  hỉ  hả đón tiếp Ngưu, Khuyển. Có  cụ  tám chín chục tuổi , khăn đóng, áo the kính cẩn nghiêm trang hệt như đón quan trạng vinh quy bái tổ thời phong kiến.
Nhiều  lần anh em Ngưu, Khuyển được xe mô tô cảnh sát dẹp đường đưa về tận nhà, rồi quan đầu tỉnh tới thăm, kéo theo  quan huyện,  quan xã  như   bầy  nhặng.
              - Mả nhà ấy phát !
              Lão Hựu  bán  nước ở đầu làng bảo thế.   Đã ngoài  tám chục  tuổi , lại mù , nhưng  việc  gì trong làng lão cũng biết nhờ  nghe lỏm  chuyện ở cái quán nước dưới gốc cây đa cổ thụ này.
               Lão Hựu kể:
              - Ngày sang cát  ông  Mã , vừa  mở nắp quan tài  mọi người hoa cả  mắt vì  tơ  hồng  phủ kín  khô cốt . Biết mả  phát  vội   đạy nắp quan tài lại, lấp đất y như cũ,  làm  lễ tạ  Long mạch và xây lăng . Cái lăng to hơn lăng  cụ Tổ họ Trần ở gò Sói đấy.
               Chuyện mả  phát  thực  hư thế nào chưa  rõ,  nhưng  anh em  Trần  Ngưu, Trần Khuyển  phất lên như diều gặp gió . Ngưu  từ  một  phó phòng   nhảy  lên giám đốc , rồi Tổng giám đốc  một công ty quốc doanh trong Nam, danh  tiếng nổi như  cồn.  Ngưu cứu  thằng em  bị bắt vỉ tội buôn lậu ma túy ra,  đưa từ  Hà Giang  vào Sài Gòn , cho làm chức trưởng   phòng kinh doanh. Từ đó hai anh em   tự tung tự tác, biến  một doanh nghiệp nhà nước  thành  chùm kế ngọt vặt  hái không thương  tiếc.
                 Một số cán bộ, công nhân  công ty  làm đơn tố cáo , Thanh tra  đã vào cuộc  và  báo  chí  đã  đăng  tải   vụ  làm trái quy định nhà nước  và  tham nhũng của  anh em  Ngưu , Khuyển.   Trong  khi  mặt hàng  M  trong nước  sản xuất  giá rẻ, chất lượng cao đang tồn kho,   thì  Ngưu , Khuyển  lại  báo cáo lên trên  là chất lượng kém ,  cung không đủ cầu ,  rồi   nhập từ Trung quốc về  hàng  ngàn tấn  để lấy tiền lại quả .  Vì  lợi riêng   Ngưu, Khuyển đã làm nhà nước lỗ vốn  hàng  triệu đô la , tàn nhẫn hơn là đẩy hàng ngàn   nông dân sản xuất  M  vào cảnh nghèo đói , vì  làm ra sản phẩm không tiêu thụ được. 
                 Ai cũng bảo phen này thì anh em nhà ấy toi.   Nhưng thanh tra , báo chí rộ lên  vài bữa rồi im luôn.  Thế rồi  Trần Ngưu  được chuyển lên làm chuyên viên cơ quan thanh tra chính phủ.  Từ  một đối tượng bị thanh tra , Ngưu nghiễm nhiên  trở thành  quan thanh tra ,  “chân mình  dính cứt  mê mê  lại cầm bó đuốc  đi rê  chân người”.   Trần  Khuyển  nhày  lên chức Tổng giám đốc công ty  thay Trần  Ngưu, thẳng tay  dẹp hết những phần tử chống đối  và  sau khi cổ phần hóa,  giành  luôn chức chủ tịch hội đồng quàn trị, thâu tóm toàn bộ quyền hành  vào tay mình.  Anh em Ngưu , Khuyển  đã  chuyển bại thành thắng  dễ như trở bàn tay.
               Năm kia Trần Khuyển về quê ăn tết , lãnh  đạo huyện đến thăm và nói với  Khuyển:
               - Quê ta đang chập chững bước vào con đường công nghiệp hóa, hiện đại hóa, vốn liếng và kinh nghiệm rất hạn chế,rất mong các anh  giúp đỡ.
               Khuyển  cướp lời:
               - Kinh nghiệm , vốn liếng không thiếu!
               Khuyển  được  mời đi thăm một số  doanh nghiệp  trong huyện . Nhìn những “doanh nghiệp vườn”  làm ăn manh mún  Trần Khuyển  tỏ ra thông cảm  và hứa sẽ giúp đỡ.  Sau bữa cơm thân mật đầu năm , các doanh nghiệp gói ghém ít bánh cáy, bánh đa cua , sản  phẩm  tự  làm ra  biếu  Khuyển làm quà quê hương, Khuyển cười , bảo:
               - Các vị phải đổi mới tư duy, dẹp mấy cái khung dệt chiếu, mấy cái chảo bánh cáy, bánh cua đi! Thời buồi này muốn đổi  đời  phải kinh doanh bất động sản.
                Bà Thành chủ cơ sở dệt chiếu than thở:
                - Bác bảo quê mình moi đâu ra đất? Bình quân đầu người chưa đầy sào ruộng, không cấy lúa thì đói nhăn răng.
               Khuyển nói:
               - Ai bảo  gà què ăn quẩn cối xay ? Phải đi ra ngoài , đừng quẩn quanh ở xó bếp, thấy ông bù rau đã tưởng quả núi!
                Dù bị chan tương xát ớt vào mặt như vậy nhưng các vị giám đốc vườn vẫn há hốc mồm nghe. Miệng kẻ sang  có gang có thép,người ta lại chỉ cho cách làm ăn thì còn gì bằng?
                Khuyển đưa ra một bản dự án khu đô thị mới, bảo:
               - Đây là dự án của riêng tôi. Nhiều  người mới  mua  nền,   bán  lại  đã lời gấp , bốn lần. Đồng hương tôi  sẽ giảm cho 20%.
                Nghe Khuyển nói,các  chủ  doanh nghiệp vườn mắt sáng lên. Không  ngờ đầu Xuân  năm mới  đã  gặp may mắn!  Ai cũng muốn chia  miếng bánh của  Trần Khuyển  dù chưa nhìn thấy nó vuông tròn béo bở thế nào?  Bà Thành nói rất văn vẻ:
                - Dự án bác Khuyển có nhã ý dành cho quê hương như bông hoa thơm,  mỗi người ngửi một tý! Ta nên thành lập một ban đại diện để tiện liên hệ với bác Khuyển.
                Ban đại diện được thành lập ngay tại chỗ và  bà Thành được cử làm trưởng ban. Khuyển   uống cạn ly rượu chúc mừng.
                Ăn tết xong, Khuyển mua vé máy bay hạng doanh nhân cho  4 người trong ban đại điện  vào Sài Gòn  để “ Thấy tận mắt  dự  án kinh doanh bất động sản bác Khuyển dành cho quê hương”.
                Mấy ông bà nhà quê lần đầu tiên vào thành phố lớn  như chim chích vào rừng , chả biết đường nào mà lần.  Khuyển  cho ngồi xe  hơi lên Thủ Đức,   chỉ  khu đất phân lô vuông vức như bàn cờ , bảo  đấy  là đất  dự  án , mình đã bỏ tiền xây dựng cơ sở hạ tầng.  Khuyển nói:
                - Tôi bán cho người ta ba triệu đồng một mét.  Đồng hương tôi bớt 20%, chỉ lấy hai hai triệu tư. Bảo đảm  có sổ hồng , không trên hai chục triệu một mét tôi làm chó ăn cứt!
                Khuyển vẫn giữ cách ăn nói quê mùa bỗ bã, lại thề độc như thế  ai không tin.  Nhất là khi Khuyển cho mọi người đi thăm cơ ngơi của anh em mình  mọi người càng phục lác mắt. Giữa nội thành Sài Gòn tấc đất mấy tấc vàng , mà   Ngưu, Khuyển  mỗi người hai , ba ngôi biệt thự, có ngôi nằm   giữa khuôn viên mấy ngàn mét vuông  đất. Trời đất  ơi , sao giàu sang thế này!  Bà Thành  cứ thốt lên như vậy khi  rờ  tay vào những bộ salon  Khuyển nói làm bằng gỗ sưa quý hơn vàng. Mấy người đàn ông  lắc đầu lè lưỡi  nhìn  ngắm hàng trăm bình rượu ngâm tay gấu, nhung hiêu, sâm Cao ly xếp từ ngoài sân vào trong nhà và  đàn  chó Bergie , con nào cũng to như con bò .
                  Bà Thành  nói với bốn người trong ban đại diện:
                 - So với  bác Ngưu, bác Khuyển mình  như con muỗi so với con voi. Nghe nói nhờ mả cụ Mã  phát !
                Ngẫm nghĩ một lúc, bà Thành  bảo mọi người:
                - Ta  mua hương hoa xin phép bác Khuyển thắp nhang cho cụ Mã, xin cụ tí  lộc rơi lộc vãi!
                Ngày xưa ông Mã  đi bộ đội , trên đường hành quân vào chiến trường B không chịu đựng được gian khổ hy sinh nên đã đảo ngũ . Về  địa phương, thuộc  diện B quay,  nên Mã bị cắt hết tiêu chuẩn lương thực, thực phẩm  sống chui rúc như chuột .  Có mỗi chiếc quần bộ đội  rách đũng phải  lật đằng sau ra đằng trước, khi lội xuống sông đánh dậm   cởi ra quấn trên đầu. Giờ  hình ông ấy lồng khung kính trên bàn thờ , mặc áo sỹ quan đeo quân hàm đại tá, ngực đỏ rực huân chương chiến công,  chiến sỹ vẻ vang.  Dương sao âm vậy, nhờ mả phát , con trên dương thế thăng quan tiến chức  giàu sang , bố dưới âm ty  từ một anh lính B quay biến thành đại tá!
               Mấy ngày ở thành phố Hổ Chí Minh,bà Thành và bốn người trong ban đại diện mua đất còn được Trần Ngưu, Trần Khuyển dẫn đi dự  buổi họp mặt đầu năm của Hội  đồng hương tỉnh nhà .   Nhìn sự thân mật giữa  Ngưu, Khuyển với ông tướng đầu bạc  chủ tịch hội đáng kính và những quan chức đầu tỉnh ở quê  vào , bà Thành và những người cùng đi càng tin tưởng Khuyển,  đinh ninh  phen này sẽ đổi đời.
              Từ Sài Gòn về, bà Thành và ban đại diện gấp rút  vận động góp vốn cho dự án.  Cảnh  làm ăn manh mún, vốn liếng  mỏng cánh chuồn,  nên hầu hết  phải mang nhà  thế chấp ngân hàng vay tiền.  Có người phải bốc  nóng bát họ hoặc  hùn hạp với anh em mới được 240 triệu đồng  để mua một  cái nền 100  mét vuông.  Chật vật mãi  bà Thành mới   gom  được  24 tỷ đồng 
               Hôm tiễn chân bà Thành mang tiền vào Sài Gòn mua đất vui như  hội. Không vui sao được khi có người xẻ của cho?  Bỏ ra  hai triệu tư mua một mét vuông đất,  nay mai thành hai mươi  triệu, buôn ma túy cũng chả lãi bằng.  Bác Khuyển chả đã nói như đinh đóng cột thế là gì?  Bác ấy đã chả thề độc sẵn sàng làm  chó  ăn cứt  nếu nói sai đó thôi!
              Cô Soan nói với chồng:
              - Nhà mình có hai nền. Sẽ  bán một nền lấy tiền xây nhà và mở cừa hàng kinh doanh vật liệu xây dựng , anh khỏi phải đi nhặt vôi.
              Hai vợ chồng Soan ngoài ba mươi tuổi có đứa con trai  bảy  tuổi. Khi thằng bé mới lên ba, Soan để con cho chồng nuôi , sang Đài Loan làm osin. Lương  vợ  gửi về , chồng không tiêu đồng nào, vẫn đi nhặt vôi thuê kiếm tiền nuôi con.  Sau bốn năm nhịn ăn, nhịn mặc , gom góp được hơn bốn trăm triệu. Soan  vừa hết hợp đồng về nước thì gặp dịp mua nền dự  án trong Sài Gòn, vợ chồng bàn nhau thế chấp luôn căn nhà , gom đủ 480 triệu mua 200 m2, hai nền...
              Bà Thành cùng bốn người đại diện mang tiền vào Sài Gòn  giao choTrần Khuyển . Nhận tiền xong, Trần Khuyển bào:
              - Hai  bốn tỷ  được 10.000 m2 . Về nói với mọi người chờ tôi làm sồ hồng cho từng người. Trong thời gian chờ đợi nếu ai không muốn mua đất nữa thì tôi trả lại tiền , lãi suất 3% tháng.
             Từ Sài Gòn về , bà Thành thông báo cho từng người mua đất. Bắt đầu từ đó ngày nào bà cũng ngong ngóng chờ đợi anh nhân viên Bưu điện mang bì thư chuyển phát nhanh đựng sổ đỏ, sổ hồng tới. Nhưng càng mong càng mất hút. Sốt ruột bà gọi điện thoại cho Khuyển, Khuyển bào chờ. Chờ mãi, chờ mãi , Khuyển mới gửi ra một bản hợp đồng mua bán đất ruộng của một công ty lạ hoắc chả liên quan gì với Khuyển và công ty Khuyển.
              Biết bị lừa, mọi người  bảo nhau đòi lại tiền. Khuyển hứa sẽ trả lại. Nhưng thời gian cứ trôi và lời hứa trôi tuột theo thời gian. Lúc đầu gọi điện thoại Khuyển còn nói chuyện, sau không thèm bắt máy . Ba bốn lần bà Thành phải  bay vào Sài Gòn trực tiếp gặp Khuyển . Nhưng  cũng chỉ nhận được những lời hứa suông.
              Lần cuối cùng cách đây vài tháng , Khuyển tráo trở, nói như một thằng du côn:
              - Không trả! Có tiền cũng đéo trả!
              Bà Thành dọa:
              - Chúng tôi sẽ đi kiện!
              Khuyển cười khẩy:
              - Kiện lên trời thằng này cũng đéo sợ!
              Khuyển huýt sáo gọi đàn chó Bergie tới đuổi bà Thành khỏi nhà. Những con chó to như con bò , khi bà Thành mang tiền tới nộp cho Khuyển chúng   ve vẩy đuôi  chào đón ,  giờ nhe hai hàm răng nhọn hoắt như muốn ngoạm cổ bà. Chủ và chó hệt như nhau.
               Sáu  năm  đã trôi qua .  Những người dân quê tôi gom góp từng đồng mồ hôi nước mắt mua đất của Khuyển  mong  được đổi đời , đã tắt ngấm hy vọng được giao đất , hoặc đòi lại tiền. Tuyệt vọng, cô Soan đã ôm đứa con trai lao xuống sông tự tử , may mà người chồng cứu được.
               Trần Ngưu và Trần Khuyển vẫn  trơ  như đá. Tết vừa qua cả hai anh em hắn vẫn về quê tổ chức ăn uống linh đình. Những người bị quỵt tiền mua đất nhòm vào , thấy có những vị  quan tham  đang uống rượu ngâm tay gấu của Khuyển mang từ Sài Gòn ra, mặt đỏ như gấc đằng đằng sát khí . Chạm vào hắn có khi mắc tội gây rối trật tự , vào tù như chơi. Những nạn  nhân của trò lừa đảo đành nuốt nước mắt . 
                 Lão Hựu bán nước ở gốc đa đầu làng nói với tôi:
                - Ngày xưa  dù đánh  đĩ  chín phương cũng  phải  chừa  một phương  để lấy chồng! Nay anh em  nhà ấy không chừa  phương nào . Lợi kỷ tổn nhân khởi vô quả báo!  Dẫu mả bố chúng nó phát mà bất nghĩa bất nhân  như thế thì sớm muộn cũng có ngày!
                Ông già mù mắt mà  lòng sáng, trái lại có những kẻ khoe sáng suốt mà lòng dạ  đen tối!  Tôi bỗng nhớ lời ông Khổng Phu Tử: “Bất nghĩa như phù thả, quý ư ngã như phù vân”, làm điều bất nghĩa mà giàu sang thì chỉ như đám mây trôi mà thôi.                                                                M D

Phần nhận xét hiển thị trên trang