Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2020

Học được cách sống tốt trong cô đơn để làm người bản lĩnh: Càng trưởng thành càng dễ cô độc, càng lớn tuổi lại càng thích ở một mình!


Học được cách sống tốt trong cô đơn để làm người bản lĩnh: Càng trưởng thành càng dễ cô độc, càng lớn tuổi lại càng thích ở một mình!
Ngày càng nhiều sự cường điệu về tầm quan trọng của các mối quan hệ và sự kết nối. Điều này khiến số đông bỏ qua sự thật là trải nghiệm tinh thần sâu sắc và cơ bản nhất luôn phát sinh ở sâu bên trong, nơi cần sự cô đơn và yên tĩnh để lắng nghe tâm trí của mình.
Có một người đàn ông tên là Daisuke Nagasato.
Anh ấy 39 tuổi, đẹp trai, chưa lập gia đình. Daisuke là một người theo chủ nghĩa độc thân. Sau nhiều năm làm việc chăm chỉ, anh đã mua một chung cư đơn thân lớn ở Tokyo để tiện sử dụng một mình, không phải chung đụng với bất cứ ai. Daisuke tôn trọng sự cô đơn và tự do, từ chối hôn nhân. Ngoài công việc, sở thích hàng ngày của anh là tập thể dục, đạp xe và đi du lịch.
Các đồng nghiệp từng hỏi anh rằng, một người sống như vậy có thấy cô đơn và lạnh lẽo hay không. Anh Daisuke trả lời: “Hãy đến phòng tập thể thao và squats 100 cái, bạn sẽ không còn đủ sức mà tự hỏi mình có cô đơn hay không”.
Đứng trước sự phản đối từ gia đình, nhất là người cha có phần truyền thống của mình, anh Daisuke cũng nói: “Tại sao một người không thể sống một mình chứ? Con không gây rắc rối cho ai, cũng không làm hại ai cả”.
Câu chuyện được đề cập ở đây xuất phát từ bộ phim truyền hình Nhật Bản “Kazoku no Katachi" (tựa đề tiếng Anh là “The State of Union”) nổi tiếng gần đây. Nó kể câu chuyện về cuộc sống của một người đàn ông và một người phụ nữ thành thị thích sự cô độc và sống một mình.
Ai cũng biết rằng, phim ảnh luôn phản ánh chính cuộc sống xung quanh ta. Cho nên, ngoài đời thực, chắc chắn luôn có những người như Daisuke Nagasato tồn tại, chỉ là cách thể hiện mỗi người hoặc ít hoặc nhiều mà thôi. Có người chủ động lựa chọn sự độc thân, không bước chân vào hôn nhân. Có người vẫn kết giao bạn bè, yêu đương và kết hôn như bình thường, nhưng vẫn đề cao tầm quan trọng của tự do cá nhân, những khoảng không gian riêng tư một mình.
Thích cô đơn, hưởng thụ cảm giác độc thân một mình, tự do sở hữu một không gian riêng - đây chính là mục tiêu và quan niệm cần có của mỗi một người thành công và có bản lĩnh.
Thật ra, có hơn 31 triệu người ở Hoa Kỳ chọn sống một mình. Nhà tâm lý học xã hội người Mỹ, Bella M. DePaulo, là một hình mẫu điển hình của lối sống độc thân đó. Bà đã qua độ tuổi nửa trăm nhưng vẫn chú trọng chủ nghĩa độc thân, không ngừng nghiên cứu về sự cô đơn và những tác động mà nó đem lại.
Theo quan điểm của bà, cô độc hay một mình chưa bao giờ là điều đáng xấu hổ.
Trái với tưởng tượng của nhiều người, bà Bella không hề hướng nội. Bà có sở thích giao lưu, thăm hỏi bạn bè và tham gia nhiều hoạt động giải trí. Nhưng trong nhiều thập kỷ của cuộc đời, bà luôn độc thân và cảm thấy tự hào về cách sống của mình.
"Tôi sống cô đơn nhưng không bao giờ cảm thấy cô đơn khi ở một mình. Tôi tận hưởng những khoảnh khắc đó. Thật ra, những khoảnh khắc thực sự khiến tôi cảm thấy chán nản, mệt mỏi, đau đầu, lại là khi ở bên người khác".
Đại đa số những con người hiện đại đều có một cảm giác chung, đó là càng trưởng thành, họ càng dễ cô độc. Đồng thời, càng lớn tuổi hơn, người ta lại càng thích ở một mình.
Tại sao? Có lẽ đó là vì chúng ta luôn khao khát có một không gian riêng của chính mình, nhưng thực tế, không gian đó chỉ ngày càng nhỏ hơn theo thời gian.
Khi khoa học kỹ thuật xâm chiếm không gian cá nhân, quyền riêng tư của mỗi người đều khó có thể giữ được vẹn toàn. Dù là công việc, sự nghiệp hay quan hệ, xã giao, chúng ta đều phải không ngừng tiếp xúc với mọi người. Cho nên, thỉnh thoảng, chúng ta bất chợt lại thấy mình cười cười nói nói bâng quơ trong một nhóm người xa lạ, chỉ để đạt một mục đích nào đó, còn sau đó chẳng đọng lại chút ý nghĩa gì về tinh thần.
Chỉ có lúc cô độc, chúng ta mới dừng lại để lắng nghe bản thân. Tại đó, ta có thể đọc sách, nghe nhạc, có thể xem phim, nghe kịch, cũng có thể nằm ườn bên cửa sổ nắng ấm để nhẹ nhàng nhâm nhi một tách trà hoặc cà phê. Một mình tự “sạc điện” cho bản thân, một mình tự giải quyết những gánh nặng tinh thần và cơ thể mệt mỏi.
Einstein từng nói: “Khi còn trẻ, tôi thấy đau khổ vì sự cô đơn. Nhưng khi trưởng thành, tôi phát hiện nó lại là điều tuyệt vời vô cùng”.
Thật vậy, trái ngược với những gì người ngoài tưởng tượng, khi có thể vạch ra một ranh giới rõ ràng giữa bản thân và thế giới bên ngoài, ở một mình và tận hưởng sự cô đơn, chúng ta sẽ thực sự cảm thấy cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.
Năm 2013, một báo cáo về thói quen ăn uống của người Mỹ cho thấy, trong 60% trường hợp, mọi người chọn ăn sáng một mình và xác suất ăn trưa một mình là 55%. Một nghiên cứu năm 2000 cũng chỉ ra rằng, so với những năm 1980, các cặp vợ chồng ở Hoa Kỳ ít ăn cùng nhau hơn. Tại Nhật Bản, ngày càng có nhiều nhà hàng bắt đầu cung cấp chỗ ngồi ăn một người.
Có lẽ bạn sẽ cho rằng, chính nhịp sống bận rộn của xã hội hiện đại khiến nhiều người không rảnh để dùng bữa với người khác. Tuy nhiên, ngày càng có nhiều người chủ động nhận thức tầm quan trọng của việc ở một mình. Cho dù có bạn bè hay bạn đời, họ vẫn khát vọng sở hữu và tận hưởng không gian riêng tư.
Trong một cuộc khảo sát về người trưởng thành Mỹ, 85% tin rằng khoảng thời gian cô độc một mình đóng vai trò quan trọng, trong khi đó, 55% trong số họ xếp nó vào mức độ “phi thường quan trọng”. Ngược lại, chỉ có 9% cảm thấy không quan trọng.
Năm 1988, nhà phân tích tâm lý học nổi tiếng người Mỹ, Anthony Storr đã viết trong cuốn sách "Cô độc: Sự trở lại của bản thân" (Tên gốc: “Solitude: A Return to the Self”) rằng:
“Nhiều người đang cường điệu quá mức tầm quan trọng của việc xây dựng các mối quan hệ và sự kết nối. Vâng, đúng là nó quan trọng. Nhưng ở rất nhiều thời điểm, trải nghiệm tinh thần sâu sắc và cơ bản nhất của con người diễn ra ở sâu bên trong chúng ta, và chúng yêu cầu sự cô độc làm tiền đề”.
Đại chúng hay mặc định rằng, “Người này sống cô độc quá, đáng thương ghê”, hoặc là “Đến tuổi này mà vẫn sống một mình, chắc là có vấn đề gì rồi”. Và qua đó, họ tự nhận định cuộc sống của đối tượng đó thật thất bại, thật sai lầm.
Nhưng trên thực tế, nếu sự “cô đơn” ấy xuất phát từ nhân tố bên ngoài, khi bạn bị tập thể xa lánh, cách ly, đánh mất kết nối với cộng đồng xung quanh, đó chỉ là cô đơn giả tính. Còn với sự “cô đơn” thực thụ, mỗi người trong đó đều tích cực trải nghiệm, hưởng thụ và chủ động lựa chọn phương thức sống một mình của chính mình. Với cách sống đó, họ được tự do một mình, làm điều mình muốn, lắng nghe cảm xúc bản thân, tự suy ngẫm và giải quyết vấn đề của riêng mình.
Ở một mình có thể mang lại nhiều ý nghĩa tích cực. Trong số đó, tự do và giác ngộ cảm hứng là ý nghĩa lớn nhất mà sự cô độc có thể mang lại.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020

NHÀ BÁO PHAN VĂN THẮNG: “THẬM CHÍ CÓ TIN ĐỒN LÀ TÔI CÓ THỂ PHẢI ĐI BÓC LỊCH”



Lý Đợi (thực hiện)
Phan Van ThangNhà báo Phan Văn Thắng. Ảnh từ Facebook nhân vật
Theo như dự kiến thì đến tháng 6/2020, tạp chí Văn hóa Nghệ An (VHNA) sẽ bị rút giấy phép. Điều đó có nghĩa là đóng cửa. Phải chăng đây là thời điểm đẹp, có lý do chính đáng để chấm dứt một tiếng nói có thiên hướng phản biện và thiện tri thức? Đây là những chia sẻ của nhà báo Phan Văn Thắng (cựu Tổng biên tập VHNA), người đồng hành gần như xuyên suốt với thời đẹp đẽ nhất của tạp chí này, tôi chủ động gởi bài này cho Văn Việt.
Anh bắt đầu câu chuyện: “VHNA bị đóng cửa vì nó lâu nay là nó, thế thôi. Sáp nhập là một uyển ngữ vô cùng “tinh tế” nhằm “gây tê” cho những ai quyến luyến tạp chí mất đi cảm giác đau đớn”.
* Lý luận của các cấp quản lý suy ra là vì lý do thiếu tiền bạc và muốn tinh giảm nhân sự báo chí, sáp nhập có vẻ cũng là chuyện bình thường, vì sao anh thấy lo lắng?
- Phan Văn Thắng: Không chỉ mình tôi quan tâm lo lắng và tiếc nuối. Rất nhiều người có tâm trạng như tôi, kể cả những người chưa bao giờ làm việc ở VHNA hoặc cộng tác với VHNA. Tôi quan tâm và lo lắng vì, như nhiều người nhận định, từ nay sẽ mất đi một tiếng nói của những người quan tâm đến văn hóa và vận mệnh nước nhà, quê hương; mất đi một diễn đàn tri thức và lương tri của giới trí thức Việt Nam. Và dần dần sẽ mai một hết những gì mà VHNA đã tích tụ được trong 15 năm qua. Riêng thư mục vanhoanghean.com.vn đã có gần 15.000 đơn vị tài liệu với nội dung phong phú, trong đó có nhiều tài liệu quý và hiếm.
* Nhìn lại 15 năm, xin anh cho biết đôi điều về nguồn gốc của tạp chí này?
- Phan Văn Thắng: Thời Nghệ Tĩnh có đặc san Văn hóa nghệ thuật Nghệ Tĩnh, xuất bản không đều kỳ, theo giấy phép của chính Sở VHTT luôn. Năm 1991 chia tách Nghệ Tĩnh thành Nghệ An và Hà Tĩnh thì Hà Tĩnh có tạp chí Văn hóa Hà Tĩnh, có giấy phép xuất bản của Bộ VHTT từ năm 1992. Nghệ An cũng có Đặc san văn hóa Nghệ An nhưng phát triển khó khăn hơn, xuất bản không đều kỳ, nhân sự không ổn định, đến tháng 12/2002 mới có giấy phép xuất bản của Bộ VHTT. Những năm 2004-2005, VHNA xuất bản 1 kỳ/1 tháng, từ 2006 xuất bản 2 kỳ/1 tháng. Từ 2008 có tạp chí truyền hình VHNA (VHNAtv) và từ 2009 có VHNA online (http://vanhoanghean.com.vn). Tiếc là đến năm 2013, do không đủ nhân lực, nên đành phải bỏ truyền hình VHNA.
Khi anh tiếp nhận vai trò TBT, tiêu chí mà anh muốn bổ túc vào định hướng bài vở cho tạp chí là gì?
- Phan Văn Thắng: Từ trước khi chuyển về VHNA vào tháng 1/2003, tôi đã đề xuất với Giám đốc sở VHTT Nghệ An – hồi đó là nhạc sĩ Hồ Hữu Thới – rằng muốn phát triển VHNA thành tạp chí đàng hoàng, đúng nghĩa thì nó phải là tiếng nói học thuật để góp phần nâng cao dân trí; phải là diễn đàn của công dân, trước hết là của giới trí thức, của những người hoạt động văn hóa nghệ thuật để mọi người có thể tham gia vào các câu chuyện lớn của địa phương và của cả đất nước; phải có tinh thần phản biện trên nền tảng khoa học để nâng cao dân khí, tạo điều kiện cho người dân cất lên tiếng nói chính đáng của mình; Phải tránh được tình trạng địa phương hóa về thông tin và học thuật; phải chuyên nghiệp hóa trong hoạt động báo chí của những người làm việc tại VHNA. Chúng tôi phải luôn cố gắng mới và khác để thực sự có ích, có cái riêng để mọi người biết, yêu và cộng tác. Và phải tỉnh táo để nhận biết đâu là cái vạch vôi mà dè chừng… Từ đó cho đến khi rời VHNA, tôi và đồng nghiệp đã thực hiện đúng tinh thần đó.
* Trong các tiêu chí này thì những điểm nào là được ưu tiên nhiều hơn?
- Phan Văn Thắng: Học thuật và phản biện. Hướng đến học thuật để khuyến khích phát triển khoa học, nâng cao dân trí. Phản biện khoa học và phản biện xã hội để đề cao tinh thần khoa học, tinh thần công dân, tinh thần ái quốc.
* Dường như tạp chí thời anh có một quan điểm rất rõ về phê phán các âm mưu trên Biển Đông nói riêng và của Trung Quốc nói chung? Tại sao vậy?
- Phan Văn Thắng: Đúng như vậy. Đó là một mục tiêu hoặc nói đúng hơn, chúng tôi tự xác định đó là trách nhiệm của VHNA.
Tại sao ư? Vì nhà cầm quyền Trung Quốc luôn luôn mang trong mình dã tâm bành trướng, muốn chinh phục và xâm chiếm Việt Nam. Để góp phần đấu tranh chống lại âm mưu bành trướng của họ thì phải vạch trần âm mưu của họ bằng các chứng cứ lịch sử trung thực, phải phê phán họ bằng các luận điểm khoa học khách quan. Báo chí, cụ thể là tạp chí VHNA, với chức năng của mình, cần thiết phải làm điều đó; và với khả năng của mình có thể làm việc đó. Vì thế, chúng tôi, ngay từ đầu đã cố gắng làm công việc này.
Van hoa Nghe An
Với hơn 400 số đã phát hành, tạp chí Văn hóa Nghệ An có được thiện cảm của độc giả vì thiên hướng phản biện và tinh thần thiện tri thức
Nhu liệu của trang trực tuyến http://vanhoanghean.com.vn/ với gần 15.000 đơn vị tài liệu đang có nguy cơ biến mất.
* Sau bao nhiêu phiên bản in là các anh ra phiên bản trực tuyến?
- Phan Văn Thắng: Như trên tôi đã nói, năm 2009, sau khi tách ra được 4 năm thì chúng tôi ra phiên bản online. Xin nói thêm, đây là nỗ lực của chúng tôi chứ cơ quan chủ quan lúc đó chưa có chủ trương về việc xuất bản online. Chúng tôi tự làm, về sau thấy ổn thì mới được cơ quan chủ quản chấp thuận.
Dường như với phiên bản trực tuyến, ngoài sự ưu trội về tính thời sự và tương tác, các anh cũng ưu tiên nhiều hơn với các tuyến bài có tính phản biện, phân tích?
- Phan Văn Thắng: Đúng vậy. Vì ngoài ưu điểm nhanh nhạy, tương tác rộng, nó còn có thể cho phép cung cấp dung lượng thông tin lớn, đến được với đông đảo mọi người, hiệu quả lớn và mặt khác có thêm được nhiều cộng tác viên. Và, phù hợp với “con nhà nghèo” như chúng tôi nữa.
* Sức mạnh nền tảng của các tạp chí là tính phản biện và phân tích, nhưng dường như hiện nay ít thấy tại Việt Nam, vì sao các anh hướng VHNA vào lối đi nhọc nhằn này?
Phan Văn Thắng: Vì đó là thiên chức khoa học của một tạp chí. Và là trách nhiệm công dân, trách nhiệm nhà báo của chúng tôi. “Nếu ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ để dành phần ai?”.
Suốt thời anh làm TBT, những khó khăn và “tai bay vạ gió” mà tạp chí nhận về chắc không ít, anh có thể đơn cử vài vụ?
Phan Văn Thắng: Làm báo thời nay mà gặp tai nạn nghề nghiệp cũng là chuyện bình thường thôi. Vấp váp có khi làm cho ta trưởng thành, cứng cáp hơn. Với VHNA, “tai bay vạ gió” là có, nhưng cũng không đến nỗi nhiều lắm, to nhỏ khoảng mươi vụ gì đó, có những vụ không đáng có mà cũng bị cho thành chuyện.
Có lẽ căng nhất là vụ in bài nghiên cứu về kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa của giáo sư Trần Văn Thọ (Nhật Bản) hưởng ứng kêu gọi góp ý cho Văn kiện Đại hội XII của Đảng. Vụ ấy, tôi suýt bị kỷ luật nặng, thậm chí có tin đồn là tôi có thể phải đi “bóc lịch” (!), nhưng sau đó nhờ có “quý nhân phù trợ”, chỉ bị phạt hành chính.
Rồi vụ tôi phỏng vấn Giám mục Nguyễn Thái Hợp về Nguyễn Trường Tộ cũng khá căng thẳng. Tạp chí in rồi phải hủy, rồi lại được tái in và phát hành. Nhưng bài học đắt giá nhất là in bài dịch của ông Dương Danh Dy, nhưng lại thiếu sa-pô, nên bị một đồng nghiệp phát giác, tố cáo kéo theo người đấu tố ầm ĩ trên mạng nên nhà chức trách vào cuộc. Căng thẳng lắm, nhưng rốt cuộc, cũng may mắn thoát nạn. Trước lúc rời VHNA tôi cũng bị ông Trưởng Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Quảng Nam kiến nghị xử lý vì in bài phỏng vấn nhà văn Nguyên Ngọc về văn hóa, trong đó có nhắc đến chuyện sinh thái Sơn Trà và quy hoạch Đà Nẵng.
Cũng là nhờ có nhiều trí thức tên tuổi, nhiều tác giả có uy tín, nhiều bạn đọc, kể cả một số nhà quản lý họ hiểu chuyện, họ biết cái tâm của mình nên có sự chia sẻ, ủng hộ.
Khó khăn như vậy mà sao các anh vẫn kiên định bước tiếp?
Phan Văn Thắng: Chúng tôi vẫn kiên định quan điểm và cách làm, vì, rất đơn giản, đó là trách nhiệm công dân, trách nhiệm nhà báo của mình. Đã xác định là đúng thì phải làm tiếp thôi. Kinh nghiệm của tôi là nếu sợ khó khăn, phức tạp này nọ sẽ làm ta chùn bước.
* Cảm ơn anh về những chia sẻ này. Chúc anh sức khỏe.

Việt Nam gửi công hàm đến Liên Hợp Quốc phản đối lập trường của TQ về Biển Đông

Phái đoàn Thường trực Việt Nam tại Liên Hợp Quốc vừa gửi công hàm lên Tổng thư ký Liên Hợp Quốc phản đối lập trường của Trung Quốc về vấn đề Biển Đông.
Một tàu đánh cá của Quảng Ngãi vừa bị tàu hải cảnh của Trung Quốc đâm chìm mới đây /// Ảnh Ngư dân cung cấp
Một tàu đánh cá của Quảng Ngãi vừa bị tàu hải cảnh của Trung Quốc đâm chìm mới đây
Ảnh Ngư dân cung cấp
Cụ thể, công hàm cho biết, liên quan đến Công hàm số CML/14/2019 ngày 12.12.2019 và nhằm phản hồi đệ trình cùng ngày của Malaysia gửi Ủy ban Ranh giới thềm lục địa; và Công hàm số CML/11/2020 ngày 23.3.2020 của Phái đoàn thường trực nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Liên Hợp Quốc gửi Tổng thư ký Liên Hợp Quốc, Việt Nam bày tỏ lập trường nhất quán như sau:
Việt Nam phản đối các yêu sách của Trung Quốc tại các Công hàm trên. Các yêu sách này vi phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam tại Biển Đông.
Việt Nam có đầy đủ chứng cứ lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa, phù hợp với các quy định của luật pháp quốc tế.
Việt Nam gửi công hàm đến Liên Hợp Quốc phản đối lập trường của TQ về Biển Đông  - ảnh 1
Công hàm phản đối của Việt Nam đệ trình lên Liên Hợp Quốc
Ảnh chụp màn hình
Việt Nam khẳng định Công ước của Liên Hợp Quốc về luật Biển 1982 (Công ước) là cơ sở pháp lý duy nhất, quy định toàn diện và triệt để về phạm vi quyền được hưởng vùng biển giữa Việt Nam và Trung Quốc.
Theo đó, vùng biển của các cấu trúc luôn nổi tại quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa phải được xác định phù hợp với Điều 121 (3) của Công ước; các nhóm đảo tại Biển Đông, bao gồm quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa, không có đường cơ sở được vẽ bằng cách nối liền các điểm ngoài cùng của các cấu trúc xa nhất; các bãi ngầm, hoặc cấu trúc lúc chìm lúc nổi không phải là đối tượng thụ đắc lãnh thổ và không có vùng biển riêng.
Việt Nam phản đối các yêu sách ở Biển Đông vượt quá những giới hạn được quy định tại Công ước, trong đó có yêu sách quyền lịch sử, các yêu sách này đều không có giá trị pháp lý.
Lập trường nhất quán của Việt Nam về các vấn đề nêu trên đã được khẳng định trong nhiều văn bản lưu hành tại Liên Hợp Quốc và các đệ trình, tuyên bố gửi các cơ quan quốc tế liên quan.
Phái đoàn thường trực Việt Nam tại Liên Hợp Quốc đề nghị Tổng thư ký Liên Hợp Quốc lưu hành Công hàm này đến tất cả các quốc gia thành viên Công ước, cũng như tất cả các thành viên của Liên Hợp Quốc.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí ẩn lớn của COVID-19: Cùng nhiễm bệnh, vì sao có người tử vong có người lại hoàn toàn không triệu chứng?


Bí ẩn lớn của COVID-19: Cùng nhiễm bệnh, vì sao có người tử vong có người lại hoàn toàn không triệu chứng?
Các nhà khoa học vẫn chưa thể lí giải tại sao có những bệnh nhân dương tính với virus nhưng chỉ có triệu chứng nhẹ hoặc không có bất kì triệu chứng gì.
Hiện tại, số ca dương tính với virus corona đã vượt qua mốc 1 triệu và con số này tiếp tục tăng với tốc độ đáng báo động. Tuy nhiên, không phải tất cả người nhiễm bệnh đều có phản ứng như nhau với virus corona.
Theo các dữ liệu thống kê, các bệnh nhân có hàng loạt triệu chứng khác nhau và lí do chính xác cho hiện tượng này vẫn còn là một câu hỏi lớn. Tuy nhiên, các nhà khoa học đã xác định được một số yếu tố có ảnh hưởng nhất định tới triệu chứng của bệnh trên con người.
Mặc dù triệu chứng phổ biến nhất là sốt, ho và khó thở, có nhiều trường hợp bệnh nhân không trải qua bất kì triệu chứng nào kể trên. Một nghiên cứu với 204 bệnh nhân tại tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc được đăng trên tạp chí Chuyên ngành Tiêu hóa của Mỹ cho thấy chỉ hơn một nửa số bệnh nhân trải qua các triệu chứng về tiêu hóa, ví dụ như mất vị giác, buồn nôn, nôn và tiêu chảy.
Tờ New York Times cho biết virus corona đôi lúc có thể gây ảnh hưởng tới hệ thần kinh và gây co giật. Một số trường hợp khác cho thấy người nhiễm COVID-19 cũng bị đau cơ và kiệt sức.
Ngược lại, có những bệnh nhân dương tính với virus nhưng chỉ có triệu chứng nhẹ hoặc không có bất kì triệu chứng gì.
Vậy tại sao virus corona lại ảnh hưởng tới mọi người khác nhau đến vậy?
Kathryn Jacobsen, chuyên gia về y tế của Yahoo News, nhận định: "Có thể đặt giả thuyết rằng con người không phải là những cỗ máy. Có nhiều yếu tố ảnh hưởng tới việc cơ thể phản ứng với các mầm bệnh. Đối với virus corona, hai yếu tố quan trọng nhất dường như là độ tuổi và tình trạng sức khỏe".
Ảnh hưởng của tuổi tác đối với các triệu chứng do virus corona gây ra dường như khá dễ nhận thấy. "Cách cơ thể phản ứng với sự lây nhiễm thay đổi theo độ tuổi. Bất kì ai cũng có thể bị ốm nặng và tử vong vì virus corona, nhưng tỉ lệ tử vong cao nhất ở người lớn tuổi".
Những người có nhiều bệnh lí nền cũng dễ bị mắc các triệu chứng liên quan. "Những người bị bệnh tim, phổi, tiểu đường hoặc các bệnh khác thường bị ảnh hưởng nặng hơn," Jacobsen nói. Tuy nhiên, sự liên hệ trực tiếp của một số vấn đề sức khỏe và triệu chứng do COVID-19 gây ra vẫn chưa được nghiên cứu cụ thể.
Một lí do khả thi khác là mức độ nhiễm virus corona ở người bệnh. Viết trên tờ New York Times, Tiến sĩ Joshua D. Rabinowitz và Caroline R. Bartman - hai nhà nghiên cứu về gen - cho rằng: "Cũng giống như độc dược, virus sẽ nguy hiểm hơn khi số lượng nhiều hơn. Ví dụ, bước vào một văn phòng từng có người dương tính với COVID-19 đi qua không nguy hiểm bằng việc ngồi cạnh một người nhiễm bệnh trong 1 giờ đồng hồ."
Đối với virus corona, hiện tại vẫn còn quá sớm để biết chính xác những yếu tố nào ảnh hưởng tới sức khỏe của một cá nhân cụ thể. Theo Jacobsen, việc hút thuốc, mức độ dinh dưỡng và các chất hóa học trong cơ thể, việc sử dụng thuốc và gen đều là những yếu tố có thể cân nhắc.
Những người có nguy cơ cao phải nhập viện do virus corona đã được yêu cầu tăng cường cảnh giác để đề phòng nhiễm bệnh. "Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa rằng những người không thuộc nhóm rủi ro cao không cần bảo vệ bản thân. Rủi ro thấp không có nghĩa là không có rủi ro".
"Vì không thể nào biết chắc chắn ai sẽ có triệu chứng nhẹ khi nhiễm và ai sẽ có triệu chứng nặng hoặc tử vong, lựa chọn an toàn nhất là mọi người tuân thủ chỉ đạo của địa phương, bang và chính phủ các nước để tự bảo vệ mình trước virus corona".
Theo Tất Đạt /Trí thức tre

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cuộc đua Marathon 100 năm, sách lược mật của Trung Quốc dành ngôi bá chủ toàn cầu



TS Michael Pillsburry, tác giả “The Hundred-Year Marathon”, cảnh báo thế giới về tham vọng bá chủ toàn cầu của Trung Quốc. (Hình: Trích xuất từ màn hình Fox News)
TS Michael Pillsburry, tác giả “The Hundred-Year Marathon”, cảnh báo thế giới về tham vọng bá chủ toàn cầu của Trung Quốc. (Hình: Trích xuất từ màn hình Fox News)
Vào cuối tuần vừa qua, tại Reston, Virginia, Phong Trào Việt Hưng đã cho ra mắt cuốn sách “Cuộc Đua Marathon 100 Năm” do Dịch Giả Trần Lương Ngọc dịch sang tiếng Việt từ cuốn sách “The Hundred Year Marathon – China’s Secret Strategy to Replace America as the Global Superpower,” của tác giả Michael Pillsbury
Ông Michael Pillsbury hiện là Giám Đốc Trung Tâm Nghiên Cứu về Chiến Lược Trung Quốc thuộc Viện Nghiên Cứu Hudson. Ông cũng một tham vấn của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ và là cố vấn của Tổng Thống Trump về Trung Quốc.
Trước đây ông còn giữ nhiều chức vụ khác trong Bộ Quốc Phòng, Bộ Ngoại Giao, Cơ Quan Phát Triển Quốc Tế, Cơ Quan Tình Báo Trung Ương (CIA) và Văn Phòng Thượng Viện Hoa Kỳ. Ngoài ra, ông còn là một bình luận gia bằng tiếng Quan Thoại của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (Voice of America – VOA).
Ông tốt nghiệp Standford University với bằng cử nhân về Lịch Sử và Columbia University với bằng tiến sĩ. Ông thông thạo tiếng Quan Thoại. Ngoài cuốn sách kể trên, ông còn viết hai cuốn khác về Trung Quốc: (1) Chinese Views of Future Warfare (1998), (2) China Debates the Future Security Environment (2000).
Cuốn sách “The Hundred Year Marathon” đã được dịch ra bẩy thứ tiếng: Hàn, Nhật, Trung Hoa – Đài Loan, Trung Hoa - Đại Lục, Hindi, Mông Cổ và Việt Nam. Xem ra các nước láng giềng của Trung Quốc rất muốn biết tham vọng của Trung Quốc ảnh hưởng tới họ ra sao.
Trước đây đã có những sách viết về sự lớn mạnh của Trung Quốc và lợi ích đối với thế giới như China’s Megatrends (2010) của John & Doris Naisbitt và “When China Rules the World (2009) của Martin Jacque. Pillsbury nhìn Trung Quốc ở một khía cạnh khác hẳn. Qua lăng kính của ông, Trung Quốc là một đe dọa cho trật tự thế giới. Tham vọng của Trung Quốc là vào năm 2049 sẽ thay thế Hoa Kỳ ở vị trí đại cường quốc, đồng thời phá hủy chế độ dân chủ tự do toàn cầu, đúng vào lúc kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng Cộng Sản Trung Quốc và nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc.
Trung Quốc trước đây thường lập đi lập lại nhiều lần rằng Trung Quốc không trông đợi gì ngoài việc trỗi dậy trong hòa bình, rút kinh nghiệm của các đế quốc trong quá khứ không bao giờ muốn trở thành bá quyền. Chiến thuật của Đặng Tiểu Bình là “thao quang dưỡng hối”. Điều này có nghĩa là che dấu giai đoạn lớn mạnh cho đến khi lớn mạnh thực sự. Trung Quốc biết rằng họ cần vài chục năm nữa mới có thể bắt kịp thế giới. Trong thời gian này, Trung Quốc tránh những đụng độ với thế giới bên ngoài để phát triển bên trong.
Nhìn vào sự trối dậy của Đức và Nhật đã đưa đến cuộc cạnh tranh quyền lực, ảnh hưởng và tài nguyên ở Âu Châu và Á Châu và kết thúc bằng cuộc Thế Chiến Thứ II, Trung Quốc từng tuyên bố tránh đi vào những vết xe đổ của hai quốc gia này và theo đuổi chính sách hợp tác với Tây phương.
Theo sự nghiên cứu của Pillsbury, chính Trung Quốc đã có sáng kiến mở cửa đón nhận Hoa Kỳ, tiếp Tổng Thống Nixon tại Bắc Kinh vào năm 1971 chứ không phải do công trình của Ngoại Trưởng Kissinger.
Tây Phương trong vài thập niên vừa qua đều có khuynh hướng suy nghĩ rằng giao kết với Trung Quốc sẽ đưa đến hợp tác. Cũng trong khuôn khổ này, Hoa Kỳ và các quốc gia Tây phương đã ủng hộ mãnh liệt Trung Quốc gia nhập vào Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) và Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (International Monetary Fund – IMF) vào 1980 và Tổ Chức Thương Mại Quốc Tế (World Trade Organization) vào 2001.
Theo tác giả, nhiều Tổng Thống Hoa Kỳ gần đây đã tin tưởng rằng khi phát triển kinh tế Trung Quốc sẽ hỗ trợ một nền kinh tế mở và chấp nhận những ý niệm tự do dân chủ. Nhưng hiển nhiên những gì đã xẩy ra và đang tiếp tục ở Trung Quốc không theo chiều hướng mà Tây phương mong đợi.
Khổng Tử từng nói “Không thể có hai mặt trời trên bầu trời.” Chủ Tịch Mao Trạch Đông lấy câu nói của Khổng Tử làm châm ngôn cho chiến lược phát triển Trung Quốc của ông từ thập niên 1950. Khát vọng này đã được lập lại qua cuốn sách “Giấc Mơ Trung Hoa” của Liu Mingfu, một đại tá Quân Đội Nhân Dân, xuất bản vào 2010 để canh tân đất nước trong thế kỷ 21 và trả thù các cường quốc thực dân gồm Anh và Nhật về một thế kỷ bị nhục mạ dưới thời Nhà Thanh. Chính cuốn sách này đã mô tả cuộc cạnh tranh quyền lực giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ đang xẩy ra trên thực tế, và là động lực thúc đẩy Pillsbury viết về “Một Trăm Năm Chạy Đua.”
Kể từ khi được xuất bản, cuốn sách “The Hundred Year Marathon” gây nhiều tranh cãi vì giới lãnh đạo Trung Quốc tiếp tục tuyên bố rằng Trung Quốc ước vọng chia xẻ thịnh vượng chung với thế giới theo đó mọi quốc gia đều thắng lợi qua một số chương trình như “Nhất Đai, Nhất Lộ”, Ngân Hàng Phát Triển Hạ Tầng Cơ Sở và cùng với Brazil, Nga, và Ấn Độ trong nhóm bốn quốc gia thành lập Ngân Hàng Phát Triển Mới (New Development Bank).
Tuy nhiên theo Pillsbury, một người thông thạo tiếng Quan Thoại, hiểu sâu rộng chính trường và văn hóa Trung Quốc, dường như từ khi Tập Cận Bình củng cố quyền lực, thống trị Trung Quốc, ông ta đã vội vã bỏ chánh sách của Đặng Tiểu Bình, phô trương sức mạnh và đe dọa các nước láng giềng khiến nhiều nước bừng tỉnh, kể cả Hoa Kỳ, Nhật Bản và Ấn Độ. Không những gây hấn ở Biển Đông và Biển Nam Trung Hoa, Trung Quốc còn hăm dọa cả Ân Độ, Nam Dương, Mã Lai và Brunei, tăng cường đàn áp Tây Tạng và Tân Cương.
Hi vọng mở mang và phát triển kinh tế, đem lại sự thịnh vượng sẽ làm cho Trung Quốc biến thành một quốc gia dân chủ, dường như tan vỡ. Cuộc tàn sát đẫm máu ở quãng trường Thiên An Môn vào 1989 đã làm nhiều người thất vọng. Con đường dân chủ hóa xem ra quá xa vời với Trung Quốc.
Điều này càng thấy rõ dưới thời Tập Cận Bình, một lãnh tụ thuộc thế hệ thứ năm, sinh ra sau Đệ Nhị Thế Chiến và sau khi Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc đã được thành lập. Tập Cận Bình củng cố quyền lực bằng cách triệt hạ nhiều viên chức Cộng Sản Trung Quốc kể cả một số thành viên trong Bộ Chính Trị qua chiến dịch chống tham nhũng, thành lập một số ban mới do chính ông làm chủ tịch như Ủy Hội An Ninh Quốc Gia và các ủy ban lãnh đạo về cải tổ kinh tế và xã hội, cải tổ và hiện đại hóa quân đội, bãi bỏ giới hạn nhiệm kỳ vào 2018.
Ngoài ra, Bắc Kinh trong vài năm gần đây tiếp tục bắt giữ những người chỉ trích chế độ, một số nhà báo và luật sư. Báo chí kiểm soát bởi nhà nước nói về những xấu xa của Tây phương.
Trung Quốc xem ra không cần phải dấu diếm tham vọng bá chủ thế giới nữa. Bắc Kinh đã bắt đầu tham dự vào chiến tranh mạng, thu thập công nghiệp quốc phòng và tình báo của Hoa Kỳ, tuyên truyền văn hóa và bành trướng ảnh hưởng ở Á Châu và Phi Châu.
Về kinh tế, Trung Quốc đã thiết lập kế hoạch chiến lược “Made in China 2025” từ 2015. Theo đó, Trung Quốc sẽ chuyển dần từ một nhà máy sản xuất hàng rẻ tiền, phẩm chất thấp, sử dụng giá nhân công thấp cho thế giới qua một nước công nghệ sản xuất hàng hóa và dịch vụ có giá trị cao, sử dụng 40% nguyên liệu sản xuất trong nước vào 2020 và 70% vào 2025. Những ngành công nghệ cao bao gồm công nghê dược phẩm, xe hơi, hảng không, semiconductor, thông tin IT và máy móc tự động (robotics).
Vào dịp kỷ niệm 70 năm thành lập nước Công Hòa Nhân Dân Trung Quốc, Chủ Tịch Tâp Cận Bình tuyên bô một cách tự tin rằng “Không có một thế lực nào có thể lay chuyển được nền móng của một đại quốc. Không một thế lực nào có thể ngăn chặn nhân dân Trung Quốc và đất nước Trung Quốc tiến lên hàng đầu.”
Ngoài ra, Chủ Tịch Tập Cận Bình còn nhấn mạnh về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, quyết tâm đi theo con đường xã hội chủ nghĩa với đặc tính Trung Quốc và thực thi đầy đủ lý thuyết căn bản, đường lối và chính sách của Đảng,
Chính sách chuyển trục về Á châu và thành lập Hiệp Định Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership – CPP) của Tổng Thống Obama là một dấu hiệu cho thấy Hoa Kỳ tim cách đối phó với thử thách mới của Trung Quốc. Rất tiếc Tổng Thống Trump đã nhầm lẫn rút Hoa Kỳ ra khỏi tổ chức này ngay khi ông vừa mới nhậm chức vào 2017.
Tác giả Pillsbury cho rằng Hoa Kỳ có năm ngộ nhận đối với Trung Quốc: (1) Giao kết đưa đến hợp tác; (2) Trung Quốc đang tiến dần đến dân chủ; (3) Tình hình nội bộ của Trung Quốc rất mong manh; (4) Trung Quốc muốn giống Hoa Kỳ; và (5) Phe diều hâu Trung Quốc yếu thế.
Theo Pillsbury, chiến lược chạy đua dài hạn của Trung Quốc bao gồm học hỏi kỹ thuật tân tiến của Tây phương, phát triển một nền kinh tế mạnh mẽ và sau cùng tiến lên vị trí đại cướng quốc số một của thế giới trong ba đến bốn thập niên tới.
Chiến lược chạy đua 100 năm của Trung Quốc bao gồm chín điểm: (1) Che dấu ý định cho tới thời điểm thích hợp mới ra tay; (2) Ly gián đối phương bằng cách mua chuộc các cố vấn; (3) Kiên nhẫn chờ đợi; (4) Sử dụng những ý tưởng và kỹ thuật của đối phương. (5) Sức mạnh quân sự không phải là một yếu tố then chốt; (6) Để duy trì tư thế thống trị, bá quyền có thể có những hành động liều lĩnh; (7) Duy tri thế mạnh qua hai yếu tố lừa địch thủ và chờ đợi; (8) Đo lường sức mạnh tương đối của Trung Quốc; (9) Luôn luôn cảnh giác để không bị bao vây và lừa dối.
Để đối phó với thử thách của Trung Quốc, tác giả đề nghị Hoa Kỳ một số hành động qua 12 giai đoạn: (1) Đầu tiên là cần nhận định rõ thử thách của Trung Quốc; (2) Cứu xét lại những chương trình của Hoa Kỳ vô tình làm lợi cho đối phương; (3) Đo lường khả năng cạnh tranh; (4) Đặt ra một chiến lược đua tranh để phát triển nhanh hơn đối thủ; (5) Thống nhất chính sách đối với Trung Quốc; (6) Xây dựng liên minh giữa Hoa Kỳ với các nước láng giềng của Trung Quốc; (7) Che chở những nhân vật bất đồng chính kiến Trung Quốc; (8) Chống lại những hành động gián điệp, ăn cắp kỹ thuật, bí mật quân sự qua mạng; (9) Đòi hỏ Trung Quốc bảo vệ môi trường; (10) Phanh phui nạn tham nhũng tại Trung Quốc; (11) Ủng hộ các nhà dân chủ; (12) Theo rõi cuộc tranh chấp nội bộ giữa phe diều hâu và phe cải tổ tại Trung Quốc.
Trái với một số bình luận gia cho rằng Trung Quốc đã thắng cuộc chạy đua, Pillsbury cho rằng Hoa Kỳ còn vài thập niên để ngăn chặn Trung Quốc bằng một chiến lược cạnh tranh kinh tế hữu hiệu và hỗ trợ những nhà đấu tranh dân chủ Trung Quốc. Ông không chủ trương tạo một cuộc chiến tranh lạnh mới, nhưng ủng hộ sự hợp tác giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ trong một số lãnh vực.
Nguyễn Quốc Khải 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thị trường sách Việt Nam có thể lạc quan bước qua đại dịch toàn cầu?


Với tư cách Cục trưởng Cục Xuất bản, In và Phát hành, ông Nguyễn Nguyên đánh giá: Ngành xuất bản đồng thời đón nhận tác động 2 chiều của đại dịch… Đây là cơ hội “vàng” để giúp cho bạn đọc quay lại với thói quen đọc sách, tìm đến những cuốn sách có giá trị.



Xuất bản Việt: Bài học từ Alibaba và thời cơ giữa khó khăn

NGUYỄN NGUYÊN

Đại dịch Covid-19 đang gây thiệt hại trên toàn thế giới và chưa có dấu hiệu dừng lại. Không chỉ doanh nghiệp, hiện tại mỗi cá nhân cũng đã ít nhiều chịu tác động của nó. Những ngành chịu thiệt hại trực tiếp là du lịch, ăn uống, giải trí, thời trang; tiếp theo là bất động sản, tài chính, truyền thông quảng cáo… Ngược lại một số ngành đang nhận được ảnh hưởng tích cực “không mong đợi” đó là y tế, dược, hàng tiêu dùng nhanh, bảo hiểm, thương mại điện tử và chuyển phát. Là một lĩnh vực truyền thông, ngành xuất bản đồng thời đón nhận tác động 2 chiều của đại dịch này.
Tác động tiêu cực và dấu hiệu tích cực của Covid-19 tới xuất bản
Tính đến thời điểm cuối tháng 3/2020, thị trường phát hành sách truyền thống, dựa chủ yếu vào hệ thống cửa hàng bán lẻ gặp nhiều khó khăn. Doanh thu các đơn vị phát hành sách truyền thống giảm mạnh, nhất là ở 2 thị trường lớn Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh. Tuy chưa có thống kê đầy đủ nhưng báo cáo của các đơn vị phát hành sách lớn như Fahasa, Phương Nam, Nhân văn, Tiền phong, Tân Việt, Công ty Đường sách Nguyễn Văn Bình... và các công ty sách, nhà sách tham gia liên kết xuất bản như Alpha, Thái Hà, Nhã Nam, Đinh Tị, Đông A... doanh thu giảm khoảng 30-40% so với cùng kỳ và dự kiến tiếp tục giảm sâu trong tháng 4.
Cũng do dịch Covid-19, việc hủy Hội sách mùa xuân TP.HCM và nhiều hoạt động hội chợ, triển lãm khác dự kiến diễn ra trong dịp Ngày sách Việt Nam 21/4 tới đây cũng làm các nhà xuất bản (NXB), công ty sách, đơn vị phát hành mất nguồn thu lớn.
Kéo theo sự sụt giảm này là khó khăn của các các NXB. Nhiều công ty, NXB đã phải đối phó bằng các giải pháp tình thế như: Cắt giảm giờ làm, giảm lương, giảm thưởng và các phúc lợi khác. Tuy nhiên, trong điều kiện các cửa hàng buộc phải đóng cửa, áp lực tiền thuê mặt bằng (thường chiếm trên 50% chi phí của một cửa hàng bán lẻ), chi trả lương để duy trì lực lượng trở thành một gánh nặng, đặt nhiều đơn vị phát hành sách trước nguy cơ tồn vong.
Mặt khác, việc Trung Quốc, châu Âu, Mỹ đang căng mình đối phó với đại dịch, buộc nhiều công ty phải đóng cửa, hủy hợp đồng cũng tác động không nhỏ đến thị trường mua bán bản quyền của nhiều đơn vị trong nước, từ đó ảnh hưởng nhất định nguồn cung bản thảo. Thống kê 3 tháng đầu năm, lượng đăng ký kế hoạch xuất bản đã giảm khoảng 15% so với cùng kỳ năm ngoái.
Đối lập với bức tranh nhiều mảng tối trên của thị trường bán lẻ sách truyền thống, trong thời gian này, kênh phát hành sách online tăng mạnh. Trong đó, 5 mảng sách bán chạy nhất là sách văn học, kỹ năng sống, thiếu nhi, kinh tế và truyện tranh. 2 loại sách có mức độ tăng trưởng đáng ghi nhận trong 3 tháng đầu năm là sách y học (tăng gấp 2,7 lần) và sách thường thức gia đình (tăng gấp 2 lần).
Một số đơn vị như Tiki, Fahasa, Alpha Books, Nhã Nam, Thái Hà Books đều ghi nhận sự tăng trưởng này với mức từ 20-30%. Có đơn vị như Phương Nam tăng trên 70%. Sự tăng trưởng đột biến của phát hành sách online ít nhiều bù đắp một phần doanh thu cho các đơn vị, giúp cho các đơn vị có thêm cơ hội duy trì hoạt động.
Thị trường phát hành sách điện tử cũng có dấu hiệu khởi sắc. Waka là đơn vị duy nhất trong khối phát hành sách điện tử có doanh thu tăng mạnh. Hiện, lượng user truy cập vượt trên 15.000 trong đó đối tượng bạn đọc VIP tăng đáng kể. Số thư viện mua account tăng. Việc huy động kinh phí để tổ chức xuất bản sách in truyền thống (với sự phối hợp với các nhà xuất bản, nhà sách) sau khi xuất bản phiên bản điện tử thuận lợi hơn. Việc thí điểm bán lưu niệm và các vật phẩm văn hóa khác qua fan club cũng có nhiều thuận lợi, mở ra nguồn doanh thu mới ngoài sách.
Thời cơ nào giữa khó khăn?
Cách đây 17 năm, khi thế giới bùng phát dịch SARS cướp đi sinh mạng của 774 người sau 6 tháng hoành hành, đại dịch đã gây nên một cuộc suy thoái lớn: Thiệt hại 40 tỷ USD trên toàn thế giới. Nhưng dịch SARS cũng chính là bước ngoặt mạnh mẽ đối với một số doanh nghiệp do nhận ra sự thay đổi của hành vi người tiêu dùng vào thời điểm đó.
Alibaba - lúc đó đang trên đà phát triển mạnh mẽ - đã phải cách ly toàn bộ 500 nhân viên, bao gồm cả Jack Ma, do có một nhân viên nhiễm SARS. Đây là một mối đe dọa lớn đến sự tồn tại của doanh nghiệp vì nguy cơ bị phá vỡ quy trình kinh doanh. Tuy nhiên bằng cách ngay lập tức và nhanh chóng triển khai mạng lưới làm việc tại nhà cho toàn bộ nhân viên mà dịch vụ của Alibaba không những không bị gián đoạn một ngày nào, SARS còn mang lại sự tăng trưởng lớn cho hoạt động kinh doanh của công ty này. Vì thế, nhìn từ dịch Covid 19, bên cạnh những tác động tiêu cực, vẫn có thể nhận ra những thời cơ mới cho hoạt động xuất bản.
Việc giảm nhịp điệu sống khi giảm giao thương và các hoạt động sản xuất - kinh doanh, các hoạt động vui chơi, giải trí ngoài trời; hạn chế việc đi lại, tăng thời gian ở nhà khiến cho cơ hội để người dân tiếp cận sách tăng, tái sinh môi trường đọc. Đây chính là thời cơ để tận dụng, xây dựng thói quen đọc sách, nhân tố quan trọng nhất để phát triển văn hóa đọc.
Thực tế, dù số lượng sách của bạn giảm nhưng một số mảng sách hay, nhiều giá trị, kén độc giả đã bán chạy hơn, với đối tượng đọc đa dạng hơn như các tác phẩm văn học kinh điển, sách nghiên cứu triết học, kinh tế, lịch sử, tôn giáo, văn hóa...
Khi thị trường và phương thức kinh doanh truyền thống gặp nhiều khó khăn, các doanh nghiệp buộc phải chuyển hướng tìm kiếm thị trường và phương thức kinh doanh mới. Một số doanh nghiệp trước đây chưa quan tâm đến phát hành online buộc phải chuyển hướng, phát triển mạng lưới bán hàng online nhằm đối phó với sự sụt giảm thị trường như Fahasa, Phương Nam, Thái Hà Books....
Một số doanh nghiệp khác tuy đã chú ý đến phát hành sách online nhưng còn phụ thuộc chủ yếu vào đối tác nay nhận thấy sẽ phải chủ động hơn nữa trong xây dựng kênh bán sách online của riêng mình, phát triển mảng sách điện tử, từ đó làm phong phú thị trường sách, hạn chế cạnh tranh thiếu lành mạnh. Tính liên kết trong hệ thống theo đó sẽ chặt chẽ hơn, tăng năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp.
Trên một phương diện nhất định, những khó khăn do dịch covid 19 là thử thách, qua đó khẳng định khả năng thích nghi của doanh nghiệp, sàng lọc các doanh nghiệp yếu kém, từ đó qui hoạch thị trường phát triển lành mạnh hơn.
Mặc dù có những thời cơ trên, song thách thức vẫn là cơ bản. Với qui mô, tiềm lực của toàn ngành còn nhỏ bé, những khó khăn trước mắt do thị trường bán sách truyền thống bị thu hẹp và đặc biệt khó khăn lâu dài khi sức mua giảm sâu do tăng trưởng kinh tế thấp, hệ lụy từ việc mất việc làm của một bộ phận người lao động trong thời gian tới sẽ làm ngành xuất bản nói chung, nhiều doanh nghiệp phát hành, nhà sách đối mặt với nguy cơ dừng hoạt động, ảnh hưởng trực tiếp đến mục tiêu phát triển văn hóa đọc.
Thực tế, sự tăng trưởng mạnh của thị trường phát hành sách online chưa đủ bù đắp được sự sụt giảm sâu của thị trường phát hành sách truyền thống do phát hành sách truyền thống vẫn chiếm 50% -70% thị phần ở hầu hết doanh nghiệp (trừ doanh nghiệp chuyên phát hành sách online).
Bên cạnh đó, do bị động, không có sự chuẩn bị trước nên ngay cả những đơn vị có nguồn lực thì việc chuyển dịch sang kênh phát hành online gặp nhiều khó khăn, kết quả hạn chế. Hiện đầu tư một app để bán sách có thể từ 500 triệu đến 1 tỷ đồng. Tuy nhiên, cùng app này cần duy trì đội ngũ đủ kỹ năng vận hành chuyên nghiệp, giúp tăng tỉ lệ người truy cập và sử dụng.
Ngoài ra để phát huy hiệu quả, việc xây dựng các sàn bán sách độc lập chi phí khá cao, không đa dạng hóa nguồn thu, khó đem lại kết quả. Đây là khoản đầu tư mà không phải đơn vị nào cũng đủ điều kiện thực hiện.Trong khi đó, hiện nay, chiết khấu thị trường sách online cũng rất cao. Hiện với Tiki, tỉ lệ này dao động từ 40-60% giá bìa.
Việc chuyển từ thị trường sách truyền thống sang thị trường sách điện tử là một thời cơ mở ra trong hoàn cảnh hiện nay. Tuy nhiên việc phát triển thị trường sách điện tử cần một thời gian tương đối dài với sự hỗ trợ rất tích cực của Nhà nước. Ví dụ Hàn Quốc cần 5-7 năm với sự hỗ trợ, kích cầu của Nhà nước qua cơ chế tài trợ giá.
Với Việt Nam, sách điện tử chưa được các nhà xuất bản, nhà sách mặn mà quan tâm. Lý do chính là doanh thu còn thấp, nguy cơ xâm hại bản quyền cao. Hiện Waka, thị trường sách điện tử phái sinh từ sách đã in, chỉ chiếm khoảng 1-3% doanh thu. 80% đến từ khai thác sách nước ngoài (chủ yếu sách Trung Quốc với mảng sách ngôn tình, kiếm hiệp). Phần còn lại đến từ các dịch vụ xuất bản, thương mại khác.
Vượt qua thách thức
Để tận dụng thời cơ, vượt qua thách thức, các đơn vị ngành xuất bản cần quan tâm thực hiện một số giải pháp, như:
Thứ nhất, đẩy mạnh các hoạt động tuyên truyền, quảng bá, phát triển văn hóa đọc với một phương thức mới, phù hợp với tình hình. Thay vì việc tổ chức các hội chợ sách truyền thống, tổ chức các hội chợ sách online với sự tham gia của đông đảo các nhà xuất bản và đơn vị phát hành, với chi phí thấp và khuyến mại hấp dẫn.
Vừa qua Tiki và Fahasa đã tổ chức những hội chợ online, bước đầu phát huy hiệu quả rất tích cực. Tới đây, Bộ Thông tin và Truyền thông cũng giao cho Cục Xuất bản, In và Phát hành phối hợp với các đơn vị trong và ngoài ngành tổ chức hội sách online quy mô nhân ngày Sách Việt Nam 21/4. Hội sách sẽ có sự tham gia của các nhà xuất bản, công ty sách lớn. Để phát huy hiệu quả, rõ ràng thời gian tới, cần có thêm nhiều hơn nữa những hội chợ, sự kiện như vậy, và không chỉ từng lại trong dịp 21/4 mà phải kéo dài, liên tục trong năm.
Các NXB, các công ty sách, phát hành cần tập trung hơn nữa công tác quảng bá, giới thiệu các bộ sách phù hợp với nhiều đối tượng bạn đọc. Mỗi nỗ lực tuy nhỏ nhưng sự kết hợp với cả ngành sẽ tạo hiệu ứng để xây dựng, hình thành thói quen đọc sách cho độc giả, nhất là độc giả trẻ, cũng là trong tương lai gần, mở ra cho mình thị trường, giúp cho đơn vị có cơ hội tồn tại, phát triển. Để nỗ lực này có thêm sức lan tỏa, các cơ quan báo chí cần vào cuộc tích cực hơn. Báo, đài phải coi đây là cơ hội “vàng” để giúp cho bạn đọc quay lại với thói quen đọc sách, tìm đến những cuốn sách có giá trị.
Thứ hai, chuyển đổi mô hình, phương thức sản xuất - kinh doanh, đa dạng sản phẩm. Câu chuyện của Alibaba ở trên cho thấy, nếu biết chuyển đổi mô hình, phương thức sản xuất kinh doanh kịp thời, thách thức sẽ được chuyển thành cơ hội. Với các NXB, công ty sách, phát hành, đây chính là thời điểm để mạnh dạn thay đổi mô hình, phương thức sản xuất - kinh doanh cũ, thiết lập mô hình, phương thức kinh doanh mới phù hợp hơn, tăng khả năng thích nghi với biến động khó lường của thị trường.
Tăng trưởng 30-70% doanh thu từ thị trường bán online cho thấy các NXB, các công ty sách, đơn vị phát hành sách cần quan tâm hơn nữa đến thị trường này, nhất là các đơn vị phát hành sách lớn. Đây là kênh mà nhiều đơn vị phát hành lớn chưa thực sự quan tâm thỏa đáng, thường giữ mức doanh thu chiếm 10-20% so với bán lẻ truyền thống. Trong khi đó, ở các nước phát triển, việc bán hàng qua trang điện tử thường chiếm tỷ trọng lớn. Ở Mỹ, trên 50% số đầu sách bán ra là qua kênh Amazon.
Cần phối hợp chặt chẽ giữa các NXB với các sàn thương mại điện tử để khai thác thế mạnh sẵn có của hai bên như khả năng tổ chức logistic trên nền tảng thương mại điện tử và thế mạnh trong khâu phân phối, cũng như khả năng am hiểu thị truờng và hành vi độc giả nhờ sở hữu cơ sở dữ liệu khách hàng của các sàn thương mại điện tử hay thế mạnh và riêng có về sản phẩm, hàng hoá của các đơn vị phát hành sách truyền thống.
Năm 2019, Tiki và Fahasa - 2 nhà bán lẻ sách trực tuyến và truyền thống hàng đầu - đã có ký kết hợp tác chiến lược. Thời gian tới, để văn hóa đọc phát triển, để ngành xuất bản lớn mạnh, chắc chắn cần có nhiều hơn những hợp tác chiến lược như thế.
Thứ ba, đẩy nhanh tiến độ ứng dụng công nghệ vào hoạt động xuất bản. Sau nhiều năm dậm chân, thậm chí có bước lùi, năm 2020, sách điện tử có bước phát triển khá hơn, đạt trên 2.400 đầu sách. Tuy nhiên, 3 tháng đầu năm, con số sách điện tử phát hành đạt chưa đến 100 đầu sách. Điều này cho thấy, thị trường sách điện tử phát triển chưa đúng với tiềm năng và thiếu bền vững.
Ngay trong ngày đại dịch, sách điện tử xuất bản mới ít, không được các NXB đã có giấy phép xuất bản điện tử quan tâm (hiện có 6/59 nhà được cấp xác nhận hoạt động xuất bản điện tử). Sự rụt rè, quan ngại của các NXB, công ty sách trước doanh thu thấp của sách điện tử và nguy cơ bị đánh cắp bản quyền; thói quen khai thác thị trường truyền thông đã cho doanh thu ổn định khiến cho sách điện tử không thể phát triển. Để vượt qua khó khăn hiện nay, cũng như tạo định hướng phát triển lâu dài, các NXB, công ty sách cần đẩy mạnh phát triển xuất bản điện tử và phát hành sách điện tử.
Đã đến lúc các đơn vị ngành cần chung tay, xây dựng, phát triển phần mềm hỗ trợ qui trình quản lý và biên tập xuất bản để nếu dịch bệnh kéo dài, có nguy cơ lan rộng, các hoạt động xuất bản vẫn tiếp tục được thực hiện trên nền tảng công nghệ đã có. Sự vượt khó ngoạn mục của Alibaba mà phần nhiều dựa trên sự thống nhất và hiệu quả quản lý dù nhân viên làm việc ở nhà là bài học để các đơn vị xuất bản cùng nhau rút kinh nghiệm, chung tay xây dựng phần mềm hỗ trợ trong điều kiện nguồn lực của mỗi đơn vị còn thấp.
Thứ tư, tăng cường sự phối hợp giữa các đơn vị trong và ngoài ngành; kêu gọi sự vào cuộc, phối hợp của các doanh nghiệp để cùng các đơn vị xuất bản tháo gỡ khó khăn, chẳng hạn như: Đối với các công ty mạng viễn thông có thể giảm phí dịch vụ từ bán sách điện tử thu tiền qua mạng hoặc thay vì giảm phí dịch vụ có thể hỗ trợ cung cấp một số gói qui đổi lợi ích khác (hiện các nhà mạng thu 40-60%/ phí dịch vụ thu tiền theo giá bán sách).
Đối với các doanh nghiệp kinh doanh bất động sản cũng có thể chia sẻ khó khăn qua việc giảm chi phí thuê mặt bằng. Đối với đơn vị phát hành sách online, sách điện tử, giảm chiết khấu, miễn giảm một số chi phí khác, tăng lợi nhuận cho các nhà xuất bản, nhà sách, giảm giá thành sách.
Các NXB, công ty sách, đơn vị phát hành rất cần sự quan tâm, hỗ trợ chính sách như trước mắt cần quan tâm nghiên cứu giảm thuế, nhất là thuế thu nhập doanh nghiệp đối với các đơn vị phát hành (Hiện, thuế thu nhập doanh nghiệp: 10% đối với NXB; 22% với các doanh nghiệp phát hành sách) để qua đó hỗ trợ đơn vị vượt khó, đồng thời góp phần giảm giá sách, tăng cơ hội bạn đọc tiếp cận sách.
Ngoài ra, cần nghiên cứu có các chính sách giảm giá thuê nhà (cho các đơn vị xuất bản đang sử dụng đất, thuê nhà của nhà nước); chính sách cho vay vốn ngân hàng với lãi suất ưu đãi (hiện có rất ít doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực xuất bản, phát hành đủ điều kiện để hưởng cơ chế cho vay ưu đãi của Nhà nước dành cho doanh nghiệp đối phó với dịch Covid (phần lớn có số lao động dưới 100 người); chính sách cho phép các NXB giữ lợi nhuận, các khoản đóng góp khác để tái đầu tư.
Về lâu dài, cần có chính sách, pháp luật để đưa sách vào trường học, hình thành thói quen đọc sách của trẻ; đồng thời nghiên cứu, áp dụng chính sách giá cho sách. Nhiều quốc gia có Luật cơ chế giá sách (Nhật Bản, Hàn Quốc, Đức....) để khống chế việc giảm giá sách, triệt hạ các doanh nghiệp làm sách nhỏ, tạo thị trường sách đa dạng, năng động, nhiều sản phẩm.
Việc bảo vệ bản quyền trong hoạt động xuất bản cần được đẩy mạnh nhằm duy trì động lực phát triển của ngành, tăng cường hơn nữa hoạt động thanh tra, kiểm tra ngăn chặn hành vi bán sách lậu online, đặc biệt là việc phát huy vai trò của các sở và các cơ quan liên quan trong phòng, chống in lậu. Các cơ quan hữu quan với sự hỗ trợ doanh nghiệp thường xuyên ngăn chặn các trang web phát tán sách lậu, vi phạm bản quyền; có các giải pháp từ ngân hàng để ngăn chặn thanh khoản đối với sách lậu bán từ nhà cung cấp dịch vụ nước ngoài. Tăng cường tuyên truyền để hình thành thói quen đọc sách có bản quyền.


Nguồn: Zing

Phần nhận xét hiển thị trên trang