Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 25 tháng 2, 2020

Chủ nghĩa bài Trung: Virus corona tiết lộ vô số cách thế giới e sợ Trung Quốc


PGS. TS. Phạm Quý ThọGửi cho BBC News Tiếng Việt từ Hà Nội
Two women wearing protective facemasks stand inside a shopping mall in Bangkok on 5 February 2020.hình ảnhAFP
Sự nghi ngại đối với người Trung Quốc đã tăng lên kể từ khi đại dịch virus corona bắt đầu, thậm chí ngay cả ở châu Á
Sammi Yang lần đầu nhận thấy có cái gì đó 'sai sai' khi cô tới một phòng khám ở Berlin (Đức) và ngay lập tức bị cấm bước vào tòa nhà.
Các bệnh nhân khác xì xào sau cánh cửa phòng khám; trong khi cô Yang - một nghệ sỹ trang điểm từ Trung Quốc - phải đợi bên ngoài trong thời tiết tháng Giêng lạnh giá.
Cuối cùng, bác sỹ của cô cũng xuất hiện. Và câu đầu tiên bà bác sỹ nói là: "Đây không phải là vấn đề cá nhân nhưng..."
Rồi bà bác sỹ nói: "Chúng tôi không nhận bất cứ bệnh nhân Trung Quốc nào bởi vì loại virus Trung Quốc này" - cô Yang kể với BBC. "Tôi không có cơ hội để giải thích và nói rằng tôi khỏe mạnh."
Cô Yang không hề tới Trung Quốc thời gian gần đây.
Trong nhiều tuần kể từ khi virus corona lây lan khắp thế giới, xuất hiện vố số vụ việc kỳ thị chống người Trung Quốc hoặc bất cứ ai trông giống người châu Á.
Thậm chí ngay cả khi cảm thông tăng lên đối với các nạn nhân người Trung Quốc, đặc biệt với cái chết của bác sỹ Lý Văn Lượng - người đầu tiên cảnh báo sự xuất hiện của virus corona - cộng đồng người châu Á nói chung và Trung Quốc nói riêng cho hay, phân biệt chủng tộc và bài ngoại liên quan đến virus này vẫn gia tăng.
Chống Trung Quốc và kỳ thị người Trung Quốc không phải là điều mới - Chủ nghĩa bài Trung là một hiện tượng đã tồn tại hàng thế kỷ.
Nhưng vô số cách mà Chủ nghĩa bài Trung thể hiện trong đại dịch corona cho thấy mối quan hệ ngày càng phức tạp hiện nay giữa thế giới và Trung Quốc.
'Không quen thuộc ở phương Tây, quá quen ở phương Đông'
Những chỉ trích thậm tệ liên quan đến virus corona đã xuất hiện khắp thế giới, được diễn đạt theo nhiều cách khác nhau.
Ở những nơi mà người châu Á là thiểu số như ở châu Âu, Mỹ và Úc, Chủ nghĩa bài Trung có vẻ bị thúc đẩy bởi những định kiến hời hợt rằng, người Trung Quốc là bẩn thỉu và thiếu văn minh.
Bị gọi là "virus", ví dụ, là rất phổ biến. Cộng đồng thiểu số châu Á bị xa lánh nơi công cộng và trở thành mục tiêu của các cáo buộc và các vụ tấn công phân biệt chủng tộc.Các tiêu đề như 'mối nguy hiểm màu vàng', 'Gấu trúc nhiễm virus Trung Quốc', 'Trẻ em Trung Quốc nên ở nhà' xuất hiện trên các báo ở Úc và Pháp.
Với thông tin rằng, virus này bắt nguồn từ một chợ buôn bán động vật hoang dã và có thể lây từ loài dơi, các lời đùa cợt quen thuộc rằng, người Trung Quốc ăn mọi thứ 'động đậy' đã lan truyền khắp nơi
Trong khi các bình luận tương tự cũng xuất hiện ở châu Á, các chỉ trích chống Trung Quốc được thực hiện với giọng điệu bài ngoại ở mức độ sâu sắc hơn. Một chủ đề phổ biến là nghi ngờ có phải chính Trung Quốc đã làm lây lan virus này cho dân của họ.
Tại Singapore và Malaysia, hàng trăm ngàn người đã ký một thỉnh nguyện thư online kêu gọi cấm công dân Trung Quốc vào lãnh thổ nước mình. Và chính phủ cả hai nước này đã 'cấm cửa' với người Trung Quốc ở một số địa điểm.
Ở Nhật Bản, nhiều người gọi người Trung Quốc là "những kẻ khủng bố sinh học", trong khi thuyết âm mưu về việc Trung Quốc làm lây nhiễm virus cho người dân, nhất là người Hồi giáo, đã sinh sôi nảy nở ở Indonesia và các nơi khác.
"Ở phương Tây, Trung Quốc bị nhìn nhận như vậy và bị loại bỏ, và Chủ nghĩa bài Trung ở đó có khuynh hướng sinh ra từ sự không quen thuộc. Nhưng ở châu Á và Đông Nam Á, nó sinh ra từ quá nhiều sự quen thuộc," Giáo sư Donald Low, một học giả tại Hong Kong, người nghiên cứu về chính sách công Trung Quốc, nói.
Ở châu Á, nhiều thế kỷ qua, cái bóng của Trung Quốc đã phủ lên các lĩnh vực như tranh chấp khu vực, bất bình về lịch sử và làn sóng di dân Trung Quốc. Gần đây, các yêu sách của Trung Quốc trên Biển Đông và việc họ giam giữ người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ ở tỉnh Tân Cương đã làm dấy lên sự tức giận và nghi ngờ đặc biệt ở Đông Nam Á - nơi có dân số Hồi giáo đáng kể.
Tiền và đầu tư Trung Quốc đổ vào khu vực được chào đón, nhưng cũng làm dấy lên ngờ vực về sự thống trị và bóc lột với rất ít lợi lộc đem về cho kinh tế địa phương.
Thậm chí, ngay cả trong các nước chủ yếu là người Hoa, như ở Hong Kong và Singapore, đã có một sự gia tăng trong tình cảm chống đại lục, một phần do những lo lắng kéo dài về việc người Trung Quốc nhập cư, bản sắc, cũng như ảnh hưởng từ Bắc Kinh.
A view of a mural referring to the coronavirus outbreak that was created by the street artist Laika near Piazza Vittorio in the Chinese district of Rome, Italy, 4 February 2020Bản quyền hình ảnhEPA
Image captionKỳ thị cũng tạo ra sự phản kháng chống phân biệt chủng tộc, như đã thấy trong bức tranh graffiti của Ý này có nội dung: 'Có một dịch bệnh của sự thiếu hiểu biết ở khắp nơi ... Chúng ta phải bảo vệ chính mình."
'Kinh ngạc và coi thường'
Một số người tin rằng làn sóng bài Trung này chủ yếu là do việc Trung Quốc đã cư xử thế nào, cả trong khủng hoảng hiện thời và trong các năm gần đây trên trường thế giới.
Thái độ chung đối với Trung Quốc là một hỗn hợp của "kinh ngạc và coi thường," Giáo sư Low cho hay.
Đối với một số người đang xem xét cách Trung Quốc xử lý khủng hoảng virus corona,"có sự ngưỡng mộ đáng kinh ngạc về những gì người Trung Quốc có thể làm, chẳng hạn như xây bệnh viện trong vài ngày. Nhưng cũng có sự khinh miệt vì họ không thể kiểm soát những thứ như buôn bán động vật hoang dã, hoặc tính minh bạch."
Người Việt trụ lại Hàng Châu giữa mùa virus corona
Giới chức Trung Quốc đã thừa nhận rằng họ quá chậm trễ trong các báo cáo và kiểm soát ban đầu về dịch bệnh, và đã bị trừng phạt vì cách họ đối xử với bác sỹ Lý Văn Lượng - người từng bị cảnh sát điều tra khi ông gửi thông tin cho đồng nghiệp cảnh báo sự xuất hiện của virus corona.
Khi Chủ tịch Tập Cận Bình tìm cách quảng bá một Trung Quốc mạnh mẽ và tự tin, thông điệp được truyền đi là Trung Quốc là một đối tác có trách nhiệm, trong khi nước này đã đầu tư hàng triệu đô la vào các nước khác trên khắp thế giới.
Nhưng Trung Quốc không ngần ngại tăng cường 'sức mạnh cơ bắp', như đã thấy trên mặt trận truyền thông khốc liệt trong thời gian chiến tranh thương mại với Mỹ; hay việc có thêm bằng chứng về chương trình gián điệp nhà nước sâu rộng của Trung Quốc, và việc họ không ngừng đặt ra các yêu sách đối với các vùng lãnh thổ đang tranh chấp.
"Họ muốn được yêu mến, nhưng cũng muốn được e sợ," Giáo sư Low nói.
Sự giàu có ngày càng tăng của Trung Quốc dẫn đến số lượng khách du lịch và sinh viên đến thăm và sống ở khắp nơi trên thế giới tăng vọt hơn bao giờ hết, khiến sự hiện diện của nước này rõ rệt hơn. Các báo cáo lẻ tẻ về hành vi xấu cùng với sự hiện diện đông đảo của họ đã làm nảy sinh những định kiến về khách du lịch Trung Quốc thô lỗ hay sinh viên Trung Quốc siêu giàu vung tiền qua cửa sổ.
A Chinese tourist wearing a medical protection mask walks at the Red Square in Moscow, Russia, 26 January 2020hình ảnhEPA
Khách du lịch Trung Quốc tăng mạnh khiến sự hiện diện của họ rõ nét hơn trên khắp thế giới
Dĩ nhiên, không phải nơi nào trên thế giới cũng có chung nỗi nghi ngại về Trung Quốc như chúng ta có thể thấy rõ ở Tây Âu, Mỹ và châu Á. Người dân Nam Mỹ, châu Phi và Đông Âu nhìn nhận về Trung Quốc tích cực hơn, theo Trung tâm Nghiên cứu Pew.
Một số nhà quan sát và chính phủ Trung Quốc nói rằng các đối thủ của Trung Quốc cũng đổ lỗi cho Chủ nghĩa bài Trung, với các cơ hội và quyền lực chính trị mà họ có thể gặt hái được từ đó.
Du lịch Hà Nội sau Tết đình trệ vì virus corona
Những năm gần đây, một số lượng đáng kể những chỉ trích chống Trung Quốc đến từ Mỹ - đặc biệt dưới thời chính phủ Trump, theo Giáo sư Barry Sautman, một nhà xã hội học tại Đại học Khoa học và Công nghệ Hong Kong.
Chính Mỹ đã có lịch sử lâu dài về Chủ nghĩa bài Trung, đáng chú ý nhất là Đạo luật Loại trừ Trung Quốc năm 1882 cấm lao động người Trung Quốc sau làn sóng nhập cư bắt đầu từ Gold Rush. Làn sóng hiện nay trùng khớp với việc này, và có lẽ một phần là do sự gia tăng của chủ nghĩa bản địa bài ngoại của Mỹ, cũng như phần còn lại của thế giới, Giáo sư Sautman nói.
"Trung Quốc hiện này đang được nhìn nhận là kể thách thức quyền bá chủ của Hoa Kỳ, và hầu hết mọi khía cạnh của những gì chính phủ Trung Quốc đang làm đã bị chỉ trích nặng nề. Kết quả là rất nhiều người trên thế giới nhắm vào đó, và nó dựa trên Chủ nghĩa bài Trung đã ăn sâu trong lịch sử, như ở châu Á," ông nói.
"Tấn công Trung Quốc khi họ đang đuối"
Trong vài tuần qua, truyền thông nhà nước Trung Quốc đã đăng tải những bài bình luận buộc tội chủ nghĩa kỳ thị, phân biệt chủng tộc, đáng chú ý là bằng tiếng Anh và nhắm vào độc giả toàn cầu.
Trung Quốc cũng phản đối mạnh mẽ các bài tường thuật trên truyền thông quốc tế về cách họ đối phó với dịch virus corona, mặc dù một vài trong số đó là các chỉ trích được đăng trên truyền thông địa phương. Trung Quốc gọi đó hoặc là thông tin sai lệch, hoặc kỳ thị chống lại Trung Quốc. Người dẫn chương trình nổi tiếng Liu Xin của CGTN so sánh việc này với "tấn công Trung Quốc khi họ đang yếu".
Chính phủ Trung Quốc chính thức chỉ trích các nước, nhất là Mỹ, đã "tạo ra và giao rắc nỗi sợ hãi" bằng cách ban hành lệnh cấm nhập cảnh "không cần thiết" đối với du khách Trung Quốc.
Trong khi đó, căng thẳng và thất vọng đối với sự kỳ thị ngày càng sâu sắc tại nhiều cộng đồng thiểu số Trung Quốc và châu Á, khi đại dịch diễn biến phức tạp mà chưa có dấu hiệu kết thúc.
"Tôi thấy sợ hãi", cô Yang, nghệ sỹ trang điểm ở Berlin mà chúng tôi đề cập ở đầu bày nói. Yang dự định sẽ tránh ra ngoài trong vài tuần tới.
Không phải những gì cô Yang trải qua tại phòng khám đã khiến cô hoảng sợ. Một người bạn Đức gốc Á gần đây cũng bị quấy rối tại một nhà ga xe lửa, trong khi một phụ nữ Trung Quốc bị tấn công dã man trên đường về nhà. Cảnh sát Berlin xếp vụ này vào loại phân biệt chủng tộc. Người phụ nữ Trung Quốc khẳng định trên mạng xã hội rằng bà bị gọi là "virus" và bị đánh đập sau khi bà chống trả.
"Tôi không muốn cự cãi với những người gọi tôi là virus. Tất cả những điều họ biết là những thứ mà họ đọc trên báo, và ta không thể thay đổi suy nghĩ của họ", Yang nói.
"Thậm chí nếu tôi cho họ xem visa của tôi, nói với họ tôi thường trú ở đây, điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì. Bởi vì tất cả mọi thứ họ thấy chỉ là gương mặt Trung Quốc của tôi."
bbc

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kỹ nghệ tạo ra huyền thoại



Tài thơ văn của Tản Đà thiết nghĩ không cần nói nhiều nữa, nhưng cuộc đời và cách sống của ông cũng đầy chất huyền thoại. Một phẩm chất “ngông” rất nghệ sĩ được nhiều người kính nể và lưu truyền… Huyền thoại luôn tạo ra dư vị, sức hấp dẫn với công chúng và cũng giống như các vị thần, người ta cần phải tạo ra các huyền tích để thiêng liêng và sáng láng.



TẠO RA HUYỀN THOẠI

UÔNG TRIỀU

Từ “huyền thoại” nay đã trở nên khá cởi mở và bình dân. Huyền thoại không nhất thiết còn là câu chuyện “huyền hoặc” của thời xa xưa nữa, nó đã len chân đến hầu hết những ngõ ngách của cuộc sống với biên độ mở hơn rất nhiều: “huyền thoại bóng đá”, “di sản huyền thoại” là những cụm từ dùng rộng rãi, ở đây, tôi muốn nói đến “huyền thoại” về các nhà văn nổi tiếng.
Tôi nghĩ người mở đường cho những “huyền thoại” của những nhà văn hiện đại Việt Nam là Tản Đà. Tản Đà là một nhân vật rất quan trọng trong nền văn học hiện đại Việt Nam, là gạch nối giữa thời trung đại và hiện đại. Trong công trình “Thi nhân Việt Nam”, Hoài Thanh đã đưa Tản Đà ở vị trí đầu tiên với một bài viết rất trang trọng, thành kính. Các nhà văn tiền chiến như Vũ Bằng, Nguyễn Vỹ… trong các trang hồi ký của mình cũng rất cung kính tôn Tản Đà ở vị thế “anh cả” của làng văn Việt.
Tài thơ văn của Tản Đà thiết nghĩ không cần nói nhiều nữa, nhưng cuộc đời và cách sống của ông cũng đầy chất huyền thoại. Một phẩm chất “ngông” rất nghệ sĩ được nhiều người kính nể và lưu truyền.
Về cách sống của Tản Đà, có lẽ điều đầu tiên là ông rất coi trọng sự ăn uống. Ông biến sự ăn uống trở thành một nghệ thuật cầu kì và điệu nghệ. Đã có rất nhiều câu chuyện về cách ăn uống kì khu của Tản Đà, ví dụ một con ngỗng ông chỉ ăn món tái và gan hấp, món cá thì rất coi trọng bộ lòng, uống rượu thì chỉ dùng be không dùng chai và trong bữa nhậu thì phải có một vài cái hoả lò (bếp than) đặt xung quanh mới thấy khoái thú.
Lúc Tản Đà còn sống, số người khen chê Tản Đà gần như ngang bằng nhau, chê kịch liệt nhất thì có thể kể đến Phạm Quỳnh trên tạp chí Nam Phong. Nhưng khi Tản Đả mất đi, người ta nhận thấy vai trò của Tản Đà rất quan trọng, nhiều tờ báo văn chương ra những số đặc biệt về ông và ngay trong năm nhà thơ mất (1939) có liền hai quyển sách viết về ông, đó là “Uống rượu với Tản Đà” của Trương Tửu và “Thi sỹ Tản Đà” của Lê Thanh.
Đặc biệt “huyền thoại” về sự ăn uống của Tản Đà được Nguyễn Tố kì công viết hẳn một quyển sách “Tản Đà thực phẩm” in năm 1944, sau khoảng chục năm được gần gũi, hiểu biết và thực hành sự ăn uống cùng với ông. Sự đặc biệt của Tản Đà ở chỗ này, nếu các bậc hậu sinh như Thạch Lam, Nguyễn Tuân chẳng hạn chỉ cầu kì về cách ăn uống thì Tản Đà còn tự sáng chế ra những món ăn chưa từng có như “nước mắm sườn”, “ốc nướng vỏ sò”, “hoa đại ăn ghém”, “rau sắng nướng”… Thậm chí ông còn có ý định sản xuất và kinh doanh những sản phẩm mang tên mình như “mắm Tản Đà, “ớt Tản Đà”…
Khi Tản Đà viết trong “Khối tình con”: “Muốn ăn rau sắng chùa Hương/Tiền đò ngại tốn, con đường ngại xa/ Người đi ta lại ở nhà/ Cái dưa thời khú, cái cà thời thâm”, thì bà Song Khê, em ruột nhà thơ Tương Phố liền gửi cho Tản Đà ít rau sắng kèm theo mấy lời: “Kính dâng rau sắng chùa Hương/ Tiền đò đỡ tốn, con đường đỡ xa/ Không đi thì gửi lại nhà/ Thay cho dưa khú cùng là cà thâm”. Tuy trọng ăn uống như vậy nhưng Tản Đà lại rất khí khái, ông quyết không làm những việc mình không thích hoặc lương tâm bị cắn rứt. Ví thử như khi thấy ông anh rể mình túng thiếu quá, người em vợ Tản Đà là Nguyễn Tiến Lãng khi ấy đang làm thư ký cho Toàn quyền Đông Dương René Robin muốn giới thiệu ông làm trong văn phòng tu thư trong Phủ toàn quyền để ông có tiền trang trải cuộc sống nhưng Tản Đà kiên quyết từ chối. Khi biết chuyện Tản Đà từ chối lời đề nghị làm việc cho Phủ toàn quyền, nhà văn Khái Hưng đã rất cảm kích, liền tặng Tản Đà một món tiền kha khá để nhà văn tiêu dần, nhưng Tản Đà sau đó đã làm ngay mấy chầu rượu tưng bừng đến nhẵn túi!
Là một người ham sống, ham chơi nhưng Tản Đà cũng có lúc chán đời đến mức tịch cốc để chết nhưng không thành. Gần cuối đời, lúc túng quẫn quá ông đã mở một phòng xem lí số và dạy chữ Nho nhưng không thành công. Cái chết của thi sỹ cũng do ông đi uống rượu ở nhà bạn, dọc đường về nóng bức quá liền nhảy xuống đầm tắm, bị cảm vài hôm rồi mất!
Một nhân vật cũng không có ít huyền thoại xung quanh đời mình là Hàn Mặc Tử. Ngoài là một nhà thơ với một sức sáng tạo mãnh liệt, việc mắc bệnh nan y và mất sớm cũng góp phần dựng lên huyền thoại Hàn Mặc Tử. Cách đây gần chục năm, tôi vào Quy Nhơn và ra nhà thương Tuy Hoà thăm nơi Hàn Mặc Tử đã từng chữa bệnh. Tôi đã rất ngạc nhiên vì nhà thương Quy Hoà có lẽ là bệnh viện duy nhất trên cả nước bán vé tham quan cho khách du dịch. Vì sao vậy, vì nơi đây có nhà thơ Hàn Mặc Tử đã chữa bệnh và mất ở đây. Trong lịch sử y khoa, có lẽ Hàn Mặc Tử trở thành bệnh nhân phong nổi tiếng nhất cả nước, thậm chí cái giường nơi nhà thơ đã từng nằm điều trị giờ đã thành kỉ vật quan trọng. Cả khu mộ táng và cải táng trở thành địa điểm thu hút khách du lịch, đặc biệt có nghệ sĩ còn dựng lều ngay cạnh mộ ông để hành nghề và mưu sinh.
Huyền thoại về Hàn Mặc Tử chủ yếu liên quan tới quãng đời bị bệnh của ông và những người tình trong mộng. Người ta đã thống kê rằng, thi sĩ có ít nhất năm người tình, hoặc là người yêu ông hoặc là người ông yêu. Nào là Hoàng Cúc, Mộng Cầm, Mai Đình, Ngọc Sương, Thương Thương… người nào đi qua cuộc đời Hàn Mặc Tử dù ngắn hay dài đều khiến thi sĩ có những vần thơ để lại, thậm chí trở thành kiệt tác, ví dụ như với Hoàng Cúc và bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ”.
Cuộc đời đau khổ và những người tình của Hàn Mặc Tử đã trở thành một đề tài được tranh luận trong một thời gian dài và có nhiều tác phẩm nghệ thuật viết về nó, thậm chí việc công bố những tác phẩm của ông đã khiến những người bạn thân của Hàn Mặc Tử kiện nhau ra toà, đó là cuộc tranh luận gay gắt giữa Trần Thanh Mại và Quách Tấn về di cảo của ông.
Con dốc dẫn lên mộ Hàn Mặc Tử giờ được “đặt tên” cho một trong những người tình trong mộng của ông: Mộng Cầm. Ngay cả bệnh nhân nằm cùng Bệnh viện Tuy Hoà với ông, Nguyễn Văn Xê cũng viết hồi kí về ông… Cuộc đời ngắn ngủi và đau thương của thi sĩ bỗng chốc trở thành huyền thoại, người ta nâng niu, gìn giữ mọi cái liên quan tới ông và thậm chí một số địa phương đã từng tranh cãi để có được vinh dự là nơi an nghỉ cuối cùng của ông.
Một người cũng có nhiều “huyền thoại” và chất ngông của nghệ sĩ là Nguyễn Tuân. Tôi thì tin rằng Nguyễn Tuân ít nhiều ảnh hưởng phong cách của bậc đàn anh Tản Đà, nhất là trong việc ăn uống. Nguyễn Tuân sành ăn ra sao, khó tính thế nào đã được người ta truyền tụng trong rất nhiều bài viết, câu chuyện. Và cũng giống như Tản Đà, một người bạn thân của Nguyễn Tuân là Tô Hoài đã viết hẳn một cuốn sách hồi kí với nhân vật trung tâm là Nguyễn Tuân. Tô Hoài đã miêu tả chân dung Nguyễn Tuân rất sinh động và hấp dẫn từ sinh hoạt đời thường, ăn uống, cá tính.  Cuốn “Cát bụi chân ai” đó cũng là một trong những tác phẩm quan trọng nhất của đời văn Tô Hoài.
Bây giờ, thỉnh thoảng ta vẫn bị những câu chuyện từ huyền thoại về cách ăn uống của Nguyễn Tuân ảnh hưởng, ví dụ ăn phở sao cho ngon, uống rượu sao cho quý và cốt cách người nghệ sĩ cần phải thế nào. Nguyễn Tuân đã trở thành hình mẫu cho một kiểu chân dung văn nghệ sĩ, cũng giống như thứ văn cầu kì, trau chuốt đặc trưng của ông.
Một câu hỏi đặt ra, nhà văn tự tạo cho mình những huyền thoại hay người đời xây dựng lên. Tôi nghĩ là cả hai. Chỉ những nghệ sĩ lớn và có cá tính độc đáo mới có thể tạo dựng cho mình những huyền thoại, những người như Nguyễn Công Trứ, Tản Đà, Nguyễn Tuân là trường hợp kiểu đó. Tản Đà thậm chí còn tuyên bố rằng: “Chơi cho biết mặt sơn hà/ Cho sơn hà biết ai là mặt chơi”.
Những cá tính mạnh mẽ, khác thường không chịu bó mình trong một cái khung chật hẹp, họ có một phẩm chất đặc biệt mà khi đi vào bất cứ đám đông nào cũng trở nên nổi bật.  Những người như Tản Đà hay Nguyễn Tuân rơi vào một tập thể nào đó, sự khác thường của họ mau chóng trở thành trung tâm của sự chú ý, dù người ta ưa hay không ưa.
Trường hợp như Hàn Mặc Tử tôi nghĩ hơi khác một chút. Thi sỹ rơi vào một hoàn cảnh khổ đau và bi thương và ở trong những tình huống đặc biệt, cuộc đời nhân vật rất dễ trở thành huyền thoại, nhất là một người có cá tính sáng tạo độc đáo như Hàn Mặc Tử. Có thể Hàn Mặc Tử không có ý định tạo dựng ra huyền thoại cho riêng mình (ông quá khổ đau và không quan tâm đến chuyện ấy), nhưng người đời khi soi chiếu vào cuộc đời ông, họ không cưỡng lại được sự không thêm thắt những câu chuyện ly kì. Họ tạo ra những huyền thoại xung quanh ông để nó thêm lấp lánh, hấp dẫn, ví dụ như những người tình của ông, ai là người ông yêu thực, ai là nguồn cảm hứng cho những sáng tác của ông…
Huyền thoại luôn tạo ra dư vị, sức hấp dẫn với công chúng và cũng giống như các vị thần, người ta cần phải tạo ra các huyền tích để thiêng liêng và sáng láng. Và các văn nghệ sĩ lớn, đôi khi họ cũng được/ tạo ra các huyền thoại để cuộc đời và tác phẩm của mình trở nên bất tử.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2020

Dịch COVID-19 làm dấy lên nghi vấn về quan hệ của Trung Quốc với WHO



Phần lớn các nhà quan sát, bao gồm nhiều người đã từng làm việc cho WHO trước đây, đều nhất trí rằng tổ chức này đã 
“quá bị chính trị hoá, quá quan liêu, quá bị thống trị bởi ban tham mưu thường chỉ tìm kiếm các giải pháp y tế cho những vấn đề mang tính kinh tế và xã hội, quá e dè trong việc tiếp cận các vấn đề dễ gây tranh cãi, quá tải và quá chậm chạp trong thích ứng với sự thay đổi.”
Gặp mặt giữa lãnh đạo ĐCSTQ Tập Cận Bình và Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom tại Bắc Kinh (Nguồn: internet).
Ngày 28/1, ngồi cùng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Đại Lễ đường Nhân dân Bắc Kinh, Tổng Giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) Tedros Adhanom Ghebreyesus hết lời khen ngợi cách ứng phó của Trung Quốc trong cuộc khủng hoảng virus corona.
“Chúng tôi đánh giá cao thái độ nghiêm túc của Trung Quốc trong việc phản ứng với đợt bùng phát dịch bệnh này, đặc biệt là cam kết từ giới lãnh đạo cấp cao, họ đã thể hiện sự minh bạch,” ông Tedros nói.
Đó là sự kiện diễn ra vào cuối tháng 1, ông Tập đã phải ra mặt sau khi các quan chức địa phương thất bại trong việc khống chế dịch bùng phát ở tỉnh Hồ Bắc.
Trung Quốc đã hành động nhanh chóng sau khi ông Tập can thiệp, phong tỏa nhiều thành phố lớn và rót nhiều nguồn lực vào việc chống virus, đồng thời vẫn tiếp tục duy trì thắt chặt kiểm soát thông tin trên mạng một cách hà khắc.
Khi hai người gặp nhau ở thủ đô Trung Quốc, các ca bệnh tiếp tục tăng mạnh. Sự việc các quan chức ở tỉnh Hồ Bắc và Vũ Hán tìm cách che giấu thông tin và hạ thấp tầm quan trọng của virus cũng được tiết lộ cho dư luận.
Ngày hôm sau, WHO tuyên bố tình trạng y tế công cộng toàn cầu, và một lần nữa ông Tedros lại ca ngợi cách ứng phó của Bắc Kinh.
Lời khen của WHO về phản ứng của Trung Quốc đã dẫn đến các chỉ trích về mối quan hệ giữa hai thực thể này. Hoạt động của WHO vốn dựa trên nguồn đóng góp và sự hợp tác với các thành viên, đã dành cho các quốc gia thành viên giàu có như Trung Quốc những “ưu tiên” đáng kể. Một trong những ví dụ khá rõ ràng về ảnh hưởng của Trung Quốc đối với WHO là việc nước này đã thành công trong việc ngăn chặn Đài Loan gia nhập WHO, điều có thể mang đến những hậu quả thực tiễn đối với người dân Đài Loan nếu virus lan rộng ở hòn đảo này.
Lập trường của WHO đối với Trung Quốc đã làm dấy lên câu hỏi về việc liệu WHO, tổ chức được thành lập 72 năm về trước, có sự độc lập thích đáng để có thể làm tốt chức trách của họ hay không. Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã không trả lời những câu hỏi về quan hệ của Bắc Kinh với WHO.
“Tôi biết WHO vấp phải nhiều áp lực khi chúng tôi đánh giá cao điều Trung Quốc đang làm, nhưng chúng tôi không sợ nói ra sự thật cho dù có nhiều áp lực,” Tổng Giám đốc WHO nói. “Chúng tôi không nhân nhượng vô nguyên tắc bất cứ ai. Đó là sự thật.” 
Ông Tedros nói thêm rằng những ghi nhận của WHO đều “đạt chuẩn” và ông kêu gọi thế giới hãy công nhận những gì Trung Quốc đang làm, “hãy giúp đỡ họ và thể hiện tình đoàn kết.”
Trộn lẫn y tế và chính trị
WHO được thành lập năm 1948 dưới sự bảo trợ của Liên Hợp Quốc với vai trò hợp tác các chính sách y tế quốc tế, đặc biệt về dịch bệnh lây lan. Kể từ đó, tổ chức này đã đạt được khá nhiều thành tích, trong số bao gồm việc xóa bỏ bệnh đậu mùa và giảm 99% bệnh bại liệt, cũng như hoạt động chống lại các bệnh mãn tính và thói quen hút thuốc.
Nhưng trong lịch sử 7 thập kỷ của mình, WHO hiếm khi không vướng khủng hoảng. Những chỉ trích với WHO bao gồm tình trạng quan liêu quá mức, cấu trúc hoạt động kỳ quặc, quá lệ thuộc vào một số ít những nhà quyên góp lớn, và thường bị ảnh hưởng bởi chính trị. Được bầu vào năm 2017, chính trị gia người Ethiopia Tedros đã trở thành Tổng Giám đốc WHO với những hứa hẹn cải cách trên diện rộng.
Ông Tedros là người châu Phi đầu tiên nắm vị trí này sau khi WHO gặp khủng hoảng trong đại dịch Ebola ở Tây Phi giai đoạn 2013 – 2016. WHO đã mất 5 tháng để tuyên bố tình trạng khẩn cấp y tế công cộng quốc tế (PHEIC) đối với Ebola, một sự chậm trễ “rõ ràng đã khiến sự bùng phát dịch bệnh ở quy mô chưa từng thấy,” theo một đánh giá về học thuật.
Sự thất bại được đổ lỗi một phần cho bộ máy quan liêu nặng nề và phức tạp của WHO vốn được cấu thành từ sáu văn phòng khu vực và được quản lý một cách lơi lỏng bởi tổng hành dinh ở Geneva. Ngoài ra, WHO còn bị chỉ trích vì các nhóm giám sát vốn phải làm việc căng thẳng quá mức nhưng lại thiếu kinh phí, cùng các áp lực chính trị từ các chính phủ Tây Phi khi họ sợ một tuyên bố về PHEIC sẽ giáng đòn mạnh vào nền kinh tế.
Trong một tuyên bố với CNN, người phát ngôn của WHO nói rằng “Từ những bài học ở Tây Phi, WHO đã thiết lập “Chương trình y tế khẩn cấp” mới với sự thay đổi sâu sắc, bổ sung năng lực hoạt động cho các vai trò mang tính kỹ thuật và quy chuẩn truyền thống của WHO.”
“Chương trình được thiết kế để khả năng dự báo tình huống khẩn cấp của WHO được mau chóng hơn,” người phát ngôn nói. “Nó khiến cho mọi công việc của WHO trong tất cả các tình huống khẩn cấp có cùng một cấu trúc chung từ trụ sở chính cho tới tất cả các chi nhánh khu vực nhằm tối ưu hoá việc phối hợp, hoạt động và thông tin.”
Ebola đã làm “nổi bật” một số vấn đề của WHO mà các chuyên gia đã cảnh báo hàng năm trời. Trong báo cáo năm 2014, ông Charles Cliff – nguyên chuyên viên tư vấn của WHO – đã viết rằng phần lớn các nhà quan sát, bao gồm nhiều người đã từng làm việc cho WHO trước đây, đều nhất trí rằng tổ chức này đã “quá bị chính trị hoá, quá quan liêu, quá bị thống trị bởi ban tham mưu thường chỉ tìm kiếm các giải pháp y tế cho những vấn đề mang tính kinh tế và xã hội, quá e dè trong việc tiếp cận các vấn đề dễ gây tranh cãi, quá tải và quá chậm chạp trong thích ứng với sự thay đổi.”
“WHO là cơ quan làm về cả kỹ thuật và hoạch định chính sách,” ông Cliff viết. “Sự can thiệp quá mức của các lý do chính trị trong công việc mang tính kỹ thuật của họ có thể huỷ hoại quyền lực và uy tín của họ.”
WHO thường đưa ra nhận định dựa vào các số liệu được các nước thành viên cung cấp, sàng lọc nó một chút qua một số tổ chức trong khu vực. Với một chính phủ thường xuyên vướng phải các cáo buộc về thiếu minh bạch như Trung Quốc, điều đó có thể là một vấn đề.
WHO và vấn đề Đài Loan
Trong vấn đề Đài Loan, thế lực chính trị của Bắc Kinh tại WHO nổi rõ nhất.
Trong một bài nói năm ngoái trước Đại hội đồng Y tế Thế giới (WHA), cuộc gặp thường niên của WHO ở Geneva, ông Luke Browne, Bộ trưởng y tế St.Vincent vùng Caribe, đã yêu cầu đưa Đài Loan trở thành một thành viên của WHO.
“Không có nguyên tắc cơ bản nào giải thích được vì sao Đài Loan không được ở đây… lý do duy nhất hiện giờ họ không có mặt ở đây vì Bắc Kinh không ưa thích chính phủ Đài Loan hiện tại,” ông Brown nói.
Mặc cho cho bài phát biểu của ông Brown cùng sự can thiệp của nhiều quốc gia thành viên, vấn đề Đài Loan nhanh chóng bị xoá khỏi chương trình nghị sự. Sự việc lặp lại như vậy hàng năm kể từ 2016.
Bắc Kinh đã liên tục tìm cách ngăn chặn không cho Đài Loan gia nhập nhiều tổ chức quốc tế, trừ phi họ làm theo cái gọi là phương thức phù hợp với nguyên tắc “một Trung Quốc”, như gọi là “Đài Bắc thuộc Trung Quốc” trong đại hội Olympic.
Việc Bắc Kinh loại trừ Đài Loan ra khỏi các tổ chức quốc tế thường không gây ra sự phân rẽ toàn toàn cầu. Tuy nhiên, y tế là một lĩnh vực đòi hỏi tất cả các chính phủ phải được kết nối và truy cập thông tin một cách bình đẳng.
“Loại trừ Đài Loan ra khỏi WHO khiến người dân ở đó dễ bị thương tổn trong cuộc khủng hoảng dịch bệnh,” bà Natasha Kassam, một chuyên gia về Trung Quốc, Đài Loan và ngoại giao tại Đại học Lowy, Úc, nói. “Nhà chức trách Đài Loan đã lên tiếng về việc không thể tiếp cận với số liệu và sự hỗ trợ của WHO.”
Khi các ca nhiễm virus corona được báo cáo ở Đài Loan, WHO thậm chí đã không thể quyết định ngay cả tên gọi của hòn đảo. Khi trả lời các phóng viên vào tháng trước, người phát ngôn WHO đã sử dụng cấu trúc “Trung Quốc, Đài Loan,” trong khi đó tại một báo cáo ngày 4/2 thì WHO lại gọi là “Đài Loan, Trung Quốc”. Tuy nhiên, báo cáo này có số ca nhiễm bệnh sai lệch bởi nó dựa vào số liệu của Bắc Kinh chứ không phải của Đài Loan. Về sau, các báo cáo của WHO lại gọi Đài Loan là “Đài Bắc và các vùng phụ cận” trong một danh sách các thành phố bị ảnh hưởng tại Trung Quốc.
Khi phát biểu tại WHA năm ngoái, ông Browne đã tiên đoán kiểu nói mập mờ này, nhận định “Tất cả chúng ta biết rằng Chính phủ Trung Quốc không kiểm soát và không có quyền với Đài Loan, nên không thể được chấp nhận là đại diện của họ ở đây.”
“Nếu ông Tedros muốn WHO được thông tin về những gì đang xảy ra ở Trung Quốc và muốn còn được tham gia vào việc xử lý dịch bệnh tại đây, ông không thể phản đối chính phủ Trung Quốc cho dù rõ ràng là nước này thiếu minh bạch,” ông Kai Kupferschmidt viết trong tạp chí Khoa học.
Khi Bắc Kinh còn có thế lực tại LHQ, Đài Loan có thể sẽ không bao giờ giành được một ghế ở WHO. WHO không thể đảo ngược vấn đề nếu không có sự đồng ý của Bắc Kinh cho dù nhiều nước khác lên tiếng ủng hộ vấn đề này. Trung Quốc có nhiều quyền lực ngoại giao đến mức có thể tuỳ ý sử dụng để “khống chế” WHO.
Và đây là vấn đề cơ bản với WHO khi tổ chức này không thể đối xử với các quốc gia thành viên một cách công bằng vì họ không công bằng. Trong khi các quốc gia như Mỹ, Nhật, Anh và các đóng góp tư nhân như Quỹ Gates là những nơi đóng góp lớn nhất cho WHO, thì WHO lại ca ngợi “sự đóng góp ngày càng lớn” của Trung Quốc trong các sáng kiến y tế toàn cầu, trong khi nước này chưa bao giờ là một người góp nhiều quỹ.
Lê Vy (theo CNN)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

THỜI PHI LÝ



Thời buổi lạ lùng
Đáng gói lại mang ra mở
Đáng mở lại đem gói vào..
NHẬP NHOÈ, biết đâu là thấp?
LẰNG NGOẰNG, nơi nào thật cao?
Những người đàn ông comlet, cà vạt,
Giày da, vớ trắng, găng tay..
Chỉ hở bàn tay, khuôn mặt
Vì sao kín đáo nhường này?
Các bà, các cô váy ngắn
Mặc như chưa có mặc gì
Những chỗ đáng ra che kín
Lại phơi
trắng lốp
Chẳng nề!
Chỉ thương mấy người ngay thẳng
Nói năng thật khó trăm bề..
Nhân gian phát rồ lên cả
Lúng túng, khoe ra,
Cất đi..
Điều cần nói, sao không thấy nói?
Vòng vo bao chuyện ngoài lề..
Thôi đành
sự đời nó vậy..
Đâu rồi..
thoảng chút hương quê?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam lần đầu tiên ghép tay từ người cho còn sống


HÀ NỘIPhạm Văn Vương 31 tuổi, cụt 1/3 tay trái, được bác sĩ Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 ghép thành công cánh tay từ một người cho sống.
Giáo sư Mai Hồng Bàng, Giám đốc Bệnh viện Trung ương quân đội 108, cho biết đây là ca ghép chi thể đầu tiên ở khu vực Đông Nam Á và là ca ghép chi thể từ người cho sống đầu tiên trên thế giới.
Anh Vương bị tai nạn lao động 4 năm trước, phải cắt cụt 1/3 tay trái. Nỗi đau tàn phế khi còn trẻ khiến anh luôn bị ám ảnh, cuộc sống gặp nhiều khó khăn. 
Ngày 3/1, Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 tiếp nhận một nam bệnh nhân bị băng chuyền máy tải gạch cuốn đè ép 1/3 cẳng tay đến sát nách. Trong 3 tuần điều trị với 3 lần mổ, các bác sĩ đã nỗ lực giữ lại cánh tay bệnh nhân nhưng tình trạng hoại tử vùng khuỷu tay và cơ, nhiễm trùng, không cứu vãn được.
Sau nhiều lần hội chẩn, các bác sĩ buộc phải quyết định cắt cụt chi thể ngang 1/3 trên cánh tay để cứu tính mạng bệnh nhân. Khi khám bệnh nhân, các bác sĩ nhận thấy phần thừa của chi thể khi cắt cụt còn tương đối bình thường và có thể sử dụng để ghép cho người bị cụt ở vị trí tương ứng. Bệnh nhân cùng gia đình đồng ý và tự nguyện hiến một phần chi thể của mình ghép cho anh Vương.
Tuy nhiên, phần cánh tay của người hiến đang hoại tử và bội nhiễm thứ phát nên khi ghép bàn tay có nguy cơ cao bị nhiễm trùng. Sau khi cân nhắc mọi nguy cơ có thể xảy ra, giáo sư Nguyễn Thế Hoàng, Phó giám đốc Bệnh viện Quân đội 108 cùng ê kip bác sĩ khoa Chấn thương chi trên và Vi phẫu quyết định thực hiện ca ghép tay cho anh Vương.
Ca phẫu thuật kéo dài 8 giờ căng thẳng, thành công. Tất cả cấu trúc giải phẫu đã phục hồi và bàn tay ghép đồng loại được tưới máu đầy đủ giống như tay lành. Ngay sau ca phẫu thuật, anh Vương đã có thể tự vận động nhúc nhích được các ngón của bàn tay ghép.
Sau ghép hơn một tháng, hiện anh Vương đã có thể cầm nắm các đồ vật thô. Bệnh nhân tập phục hồi chức năng từ 6 đến 12 tháng, tương lai sẽ phục hồi hoàn toàn như người bình thường. Anh cũng phải sử dụng thuốc chống thải ghép suốt đời với liều giảm dần.
Tay ghép của bệnh nhân phục hồi tốt sau một tháng ghép. Ảnh: Đức Khánh.
Tay ghép của bệnh nhân phục hồi tốt sau một tháng ghép, sáng 24/2. Ảnh: Đức Khánh.
Thông tin về thành công của ca ghép, sáng 24/2, giáo sư Nguyễn Thế Hoàng cho biết ca phẫu thuật này gặp nhiều khó khăn từ người cho, người nhận, từ phẫu thuật, chăm sóc sau mổ, thải ghép, đến chống nhiễm khuẩn và phục hồi chức năng.
"Tay có rất nhiều cấu trúc, gân, cơ, khớp, cấu trúc thần kinh... nên ca ghép tay khó hơn nhiều so với các ca ghép tạng khác", giáo sư Hoàng nói.
Anh Vương đã cụt 4 năm nay, khối cơ đã chằng chịt, không hoạt động khiến việc ghép nối càng khó khăn. Tổng cộng có 43 cơ ở vùng cẳng tay, các bác sĩ phải kết xương và nối cơ, gần, tất cả mạch máu để phục hồi tuần hoàn.
Ngoài ra, bác sĩ cũng phải chuẩn bị tâm lý và phục hồi cho bệnh nhân. Nếu chi thể ghép sống mà không phục hồi chức năng thì không có tác dụng. 
Từ năm 1998 đến nay, trên thế giới hiện mới thực hiện 89 ca ghép chi thể, chủ yếu tại các quốc gia phát triển. Tất cả ca ghép này đều được lấy chi thể từ nguồn người cho chết não. Số ca ghép hạn chế do kỹ thuật khó và nguồn cho hạn chế.
Lê Nga

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyên gia Nhật: 40% dân số TQ sẽ nhiễm dịch



Một số học giả Nhật Bản ước tính dịch bệnh sẽ lên tới đỉnh điểm từ cuối tháng 3 đến cuối tháng 5 và khoảng 40% dân số Trung Quốc sẽ bị nhiễm bệnh. Dịch Covid-19 bùng phát và tiếp tục lan rộng ở Trung Quốc, thậm chí tại một số bệnh viện đã xảy ra nhiễm dịch cụm và tình hình rất nghiêm trọng.
Ngày 21/2, Chủ tịch Trung Quốc, ông Tập Cận Bình cho biết tình hình phát triển dịch bệnh vẫn chưa đến ‘điểm ngoặt’. Vậy thời kỳ bùng phát đỉnh cao sẽ rơi vào thời điểm nào? Các chuyên gia quốc tế về bệnh truyền nhiễm có những nhận định khác nhau.
Những người đeo khẩu trang bảo vệ đi bộ trên cầu vượt ở Thượng Hải, Trung Quốc, vào ngày 24 tháng 2 năm 2020. (Ảnh: NOEL CELIS / AFP qua Getty Images)
Theo tạp chí về khoa học Nature, các quan chức y tế của tất cả các quốc gia đều muốn biết thời kỳ cao điểm dịch bệnh sẽ xảy ra vào lúc nào, và có bao nhiêu người sẽ bị nhiễm để có thể chuẩn bị ứng phó tốt. Về xu hướng phát triển dịch bệnh, có nhóm chuyên gia vẫn giữ quan điểm lạc quan, nhưng cũng có nhóm chuyên gia lại đưa ra dữ liệu tiêu cực hơn.
Ngày 11/2, học giả Trung Quốc, ông Chung Nam Sơn (Zhong Nanshan) từng tuyên bố dịch Covid-19 có thể đạt đến đỉnh điểm vào cuối tháng 2, và sau khi các biện pháp hạn chế đi lại cũng như kéo dài kỳ nghỉ của chính phủ được áp dụng, dịch bệnh sẽ có cải thiện. Tuy nhiên, ông thừa nhận rằng Vũ Hán vẫn đang trong thời kỳ khó khăn. Ngày 21/2, khi tổ chức một cuộc họp kiểm soát và phòng chống dịch bệnh của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Tập Cận Bình đã tuyên bố rằng bước đầu đã ngăn chặn được sự lây lan của dịch bệnh, nhưng ‘điểm ngoặt’ vẫn chưa đến, và tình hình dịch bệnh ở tỉnh Hồ Bắc và thành phố Vũ Hán vẫn còn nghiêm trọng.
Tuy nhiên, ông Hiroshi Nishiura, một nhà dịch tễ học tại Đại học Hokkaido, Nhật Bản, đã đưa ra các dữ liệu không giống thế. Ông nói rằng vì sau kỳ nghỉ dài ngày, vào tuần trước người dân ở nhiều thành phố của Trung Quốc đã tiếp tục công việc, điều này sẽ tăng khả năng ‘lây truyền dịch bệnh kiểu chuỗi’. Dựa trên một mô hình, ông ước tính rằng dịch bệnh sẽ đạt đến đỉnh điểm trong khoảng thời gian từ cuối tháng 3 đến cuối tháng 5, và vào thời điểm đó, số ca nhiễm dịch chẩn đoán trong một ngày sẽ lên tới 2,3 triệu.
Theo kết quả dự tính của ông Hiroshi, khoảng 550 triệu đến 650 triệu người sẽ bị nhiễm dịch ở Trung Quốc đại lục, chiếm khoảng 40% tổng dân số đất nước này, và một nửa trong số họ sẽ xuất hiện các triệu chứng. Ông nói thêm rằng để đưa ra dự đoán như vậy, nhóm của ông đã xem xét khả nănglây truyền của virus này. Kỳ thực, mô hình của ông đại diện cho một quan điểm tương đối đơn giản, đó là giả thiết rằng mọi người đều dễ bị lây nhiễm. Điều đó cũng có nghĩa là nhiều người bị nhiễm dịch không biểu hiện triệu chứng hoặc không thể được điều trị. Nếu đúng là như vậy, số ca nhiễm được báo cáo ở giai đoạn này là thấp hơn số ca bị nhiễm thực sự rất nhiều.
Ông Gabriel Leung, một chuyên gia về bệnh truyền nhiễm tại Đại học Hồng Kông, cho rằng những ước tính của chuyên gia Hiroshi rất có khả năng sẽ đúng vì những vùng này không có khả năng miễn dịch với Covid-19. Mặc dù tính toán của chuyên gia Hiroshi nghe có vẻ quá, nhưng hiện không rõ dịch viêm phổi Vũ Hán này rốt cuộc nguy hiểm đến mức nào.
Nhiều bệnh viện ở Bắc Kinh bùng phát lây nhiễm cụm
Ngày 21/2, theo tin từ Thời báo tự do Đài Loan (Liberty Times), tại Đại học Y Khoa, Bắc Kinh thuộc Bệnh viện Phục Hưng, đã 36 người được chẩn đoán nhiễm dịch, trong đó có 8 nhân viên y tế, 9 người chăm sóc và dọn dẹp vệ sinh, 19 bệnh nhân và người nhà.
Tại Khoa người già và nội khoa thận Bệnh viện Nhân dân Đại học Bắc Kinh đã bùng phát lây nhiễm. Có một cặp vợ chồng thường đến chăm mẹ, họ sau khi xác nhận chẩn đoán nhiễm dịch vào ngày 17/2, ngày hôm sau người mẹ của họ cũng được xác nhận nhiễm. Do có 250 người đã tiếp xúc với họ nên bệnh viện buộc phải tạm thời đóng cửa phòng khám thận.
Bài báo cho biết, vào ngày 26/1, Ủy ban Y tế thành phố Bắc Kinh xác nhận có 3 bác sĩ được chẩn đoán nhiễm dịch. Ngoài ra, có 2 bác sĩ khác làm việc trong một bệnh viện nổi tiếng ở Bắc Kinh cũng được chẩn đoán nhiễm.
NTDVN.COM
Một số học giả Nhật Bản ước tính dịch bệnh sẽ lên tới đỉnh điểm từ cuối tháng 3 đến cuối tháng 5 và khoảng 40% dân số Trung Quốc sẽ bị nhiễm bệnh.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Xứ nghèo và dịch bệnh!





Nghèo thì có gì hay đâu. Nghèo quá nhiều khi khổ đến muốn chết quách đi cho rồi! Ấy nhưng bị nghèo có khi cũng... đở!

***
Ngó trên bản đồ dịch bệnh coi. Hôm nay 24/2/2020 cả thế giới đã có 79.434 ca nhiễm Covid-19. Hôm nay một số nước đang bùng phát dịch với tốc độ đáng sợ và họ đang cuống cuồng phong tỏa nguồn lây lan: Hàn Quốc (833 ca), Nhật (147 ca), Italy (157 ca) , Iran (43 ca)! Và... vẫn còn một số nước hình như "chây ì" với dịch corona! WHO có vẻ ngạc nhiên và lo lắng chưa rõ tại sao. Mấy nước đó có khi sát nách Trung Quốc mà chưa (chưa chớ không phải "không sẽ" đâu nghe!) suy suyễn chút nào: Mông Cổ,Triều TiênBangladeshMyanmar,... và mấy nước Châu Phi. Cầu mong họ đừng bị gì! Đã nghèo mà còn mắc cái eo thì tội lắm!

***
Ngồi ngẫm nghĩ tới chuyện hôm nọ có nghe một cô nào đó trên Youtube ba hoa về cái chuyện ở xứ họ đi xe hơi không hà, ngồi trong xe có điều hòa khỏe re - nên khó bị bệnh hơn mấy cái nước "Shit hole" (từ này không phải của tui đâu, bản quyền thuộc về lão Donald Trump ấy!), dân cư phần lớn chỉ đi bộ hoặc nhiều lắm là tậu được chiếc xe đạp hay xe gắn máy cà tàng chạy cọc cạch. Lập luận của cô ấy là ở mấy cái xứ "shit hole" đó người ta mất vệ sinh, thiếu nước rửa tay và .v.v. nên thế nào cũng "mắc dịch" nghiêm trọng. Thì lập luận của cô ấy cũng không sai, phù hợp với kiến thức y tế cơ bản được học trong trường lớp. Chỉ có điều tốc độ và độ lớn lây lan của dịch thì nó tỉ lệ thuận với tốc độ di chuyển trung bình của cư dân, và tốc độ của các phương tiện giao thông liên quan! 

Thế giới đã từng trải qua vài trận đại dịch rồi. Cái lục địa già từng bị một vố trận dịch đen chết đến 1/3 dân số do mấy con chuột "hoang dã" với lũ bọ chét kí sinh. Nước Mỹ đã chẳng từng bị trận cúm năm 1918 tử vong gần 700.000 sinh mạng đó hay sao! Và thế giới chẳng đã từng kinh nghiệm với mấy con tàu dịch tễ buộc phải treo cờ vàng! Những con tàu thảm khốc mà bến cảng nào cũng xua đuổi! Chính từ đó mà thế giới bây giờ mới bắt buộc mỗi con tàu xuyên đại dương phải đậu ở phao số 0, chờ kiểm dịch rồi mới được hoa tiêu dẫn đường vô cảng. Huyền thoại về những con tàu ma là ở đó chứ đâu! Và sự hãi hùng về những người bị thiêu sống do bị kết án "phù thủy" là cũng ở đó chứ đâu!

***
Mấy nước chưa bị bùng phát dịch có khi tại vì nó nghèo quá! Phần lớn cư dân sống ở nông thôn, làng mạc rời rạc chớ không sống trong những đô thị to kết xù! Nghèo tới nỗi phần lớn cư dân ở đâu thì ở yên đó, ai bịnh thì cứ chết rục... ở cái xó xỉnh nào đó. Cái xứ Mông Cổ thảo nguyên mênh mông, quanh năm hiếm thấy bóng người, mấy xứ khác thì phần lớn dân chúng nghèo quá, tiền đâu mà đi du lịch cả đám trên những con tàu to tổ bố lộng lẫy như hoàng cung. Ở mấy xứ đó và ai đó muốn đi thăm bà con thì nó cuốc bộ cả ngày mới tới được nơi cách xa "gần chục cây số!". Con virus có đeo toòng teng trên người nó thì cũng bị phơi nắng phơi gió chết khô (cùng chủ nó) ở chốn hẻo lánh nào rồi! Làm sao mà kịp nhảy qua người khác!

***
Vậy đó, hạn chế đi lại, hạn chế giao thông là biện pháp chủ yếu để dịch khỏi lan truyền với "tốc độ bàn thờ" là đúng lắm nghe! Hỏng phải ngồi xe hơi chạy vi vu hay ngồi máy bay bay vù vù là an toàn đâu, đừng tưởng bở!

Đồ họa về dịch Covid-19 ngày 24/2/2020 (trích dẫn hình ảnh từ gisanddata.maps.arcgis.com)


Phần nhận xét hiển thị trên trang