Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2019

Nguồn gốc Hoàng Trung Hải:




"Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải có thể bị kỷ luật"

***

Thật bất ngờ, qua cuộc nói chuyện với GS Trần Kinh Điền (cháu ruột của GS Trần Kinh Hòa) ở Đại học Cao Hùng mà tôi biết thêm về nguồn gốc của Hoàng Trung Hải.
Ông cố của Hoàng Trung Hải tên là Hoàng Lâm (Fòng Lỉn), người xã Đông Nguyên, huyện Long Khê, phủ Chương Châu, tỉnh Phúc Kiến, Thanh Quốc; nay là thị trấn Đông Nguyên, thành phố (cấp quận) Long Hải, địa cấp thị Chương Châu, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc. Ông Hoàng Lâm sinh ra hai người con trai, Hoàng Mậu (Fòng Mào - ông nội Hoàng Trung Hải) và Hoàng Tân (Fòng Xin - cha Hoàng Tranh).
Đầu thế kỷ XX, ông nội Hoàng Trung Hải đến Hải Phòng làm ăn. Hoàng Mậu có bốn con trai, Hoàng Quốc Anh (Coọc Dzếnh), Hoàng Tài (Sì Sói, cha Hoàng Trung Hải), Hoàng Quốc Khánh và Hoàng Quốc Chi.
Năm 1945, cả nhà Hoàng Mậu đi theo Việt Minh. Năm 1950, Hồ Chí Minh xin Mao Trạch Đông cử đoàn cố vấn Tàu sang Việt Nam. Trong đoàn cố vấn có Hoàng Tranh (Fòng Chèn), giữ chức Tổ trưởng Tổ phiên dịch (Hình 1). Hoàng Tranh là con trai trưởng của Hoàng Tân. Hoàng Tranh gọi Hoàng Mậu là bác ruột, nên cũng là anh em chú bác ruột với Hoàng Tài (cha Hoàng Trung Hải). Nhờ thông thạo tiếng Tàu và tiếng Việt nên Hoàng Tài được Hoàng Tranh giới thiệu vào Tổ phiên dịch Đoàn cố vấn Trung cộng. Đích thân Cố vấn trưởng La Quý Ba giới thiệu Hoàng Tài vào đảng Lao động Việt Nam.
Hồi cải cách ruộng đất, Hoàng Tài cướp được một cuộc đất tốt, thế phát vương, ở làng Đồng Sơn, xã Quỳnh Giao, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình để làm nghĩa trang gia tộc. Bên trái khu lăng mộ Hoàng Mậu có dựng cột vàng, đề chữ Tàu: Hoa Kiều Tiên Hữu Tổng Mộ (Hình 2). Năm 1958, Hoàng Tài được phong quân hàm Đại úy, phó Ban Văn thư, Văn phòng Tổng cục Chính trị. Năm 1959, gia đình Hoàng Tài có thêm một cậu con trai, Tài đặt tên con là Hoàng Trung Hải, ngụ ý họ Hoàng luôn trung thành với Trung Nam Hải.
Hoàng Trung Hải tốt nghiệp Kỹ sư Điện, trường Đại học Bách khoa Hà Nội, vào năm 1981, nhưng mãi đến năm 1990, khi quan hệ ngoại giao Trung-Việt nồng ấm hơn, Hải mới được kết nạp Đảng. Năm 1995, Hoàng Trung Hải bắt liên lạc được với người chú họ Hoàng Tranh (lúc đó đang giữ chức Viện phó Viện Khoa học Xã hội Quảng Tây kiêm Cục phó Cục Tình báo Hoa Nam). Kể từ đó quan lộ của Hoàng Trung Hải rộng mở. Dưới sự bảo kê của Trung Nam Hải, Hoàng Trung Hải nhanh chóng được cơ cấu vào Trung ương.
Đại hội 9, Hoàng Trung Hải trúng Ủy viên Trung ương. Nhiều cán bộ lão thành ở Thái Bình và Hải Phòng tố cáo Hoàng Trung Hải khai man là dân tộc Kinh. Vụ việc lên đến Ủy ban Kiểm tra TW. Tháng 4/2002, Ban Bảo vệ nội bộ Trung ương đã có Báo cáo số 03 BC/BVTW báo cáo Bộ Chính trị về kết quả đã thẩm tra, xác minh. Trong đó có ghi rõ: "Căn cứ vào tài liệu xác minh ở Thái Bình, Hải Phòng và ở Cục cán bộ, Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam thì vấn đề thành phần dân tộc, quê quán của đ/c Hoàng Trung Hải, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Công nghiệp là hoàn toàn không đúng như đ/c Hải đã tự khai trong các bản lý lịch từ khi vào Đảng (năm 1990) đến nay. Cụ thể là ông nội và bố đẻ đ/c Hải không phải là người dân tộc Kinh, quê quán không phải ở Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình mà là người Việt gốc Hoa nguyên quán ở Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc. Các đ/c Lãnh đạo Ban đã đề nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư xử lý, yêu cầu ông Hải phải khai lại lý lịch. Đồng thời đề xuất không bố trí ông Hải làm Bộ trưởng Công nghiệp để đảm bảo sự nghiêm minh của Đảng và bảo vệ An ninh quốc gia, chống tình báo, cơ quan đặc biệt nước ngoài cài cắm vào nội bộ ta."
Trước nguy cơ bị kỷ luật Đảng, Hoàng Trung Hải bèn dùng mỹ nhân kế. Vợ của Hải, Phan Thị Hương, chơi thân với Đỗ Thị Huyền Tâm. Tâm đang nhờ Hải (lúc đó còn là Thứ trưởng Bộ Công nghiệp) giúp mở công ty làm thức ăn gia súc ở Bắc Ninh. Hải liền bảo Tâm sang gạ cha con nhà Nông Đức Mạnh, đổi lại, Hải giúp Tâm mở công ty. Ban đầu Huyền Tâm cặp với Nông Quốc Tuấn (con trai Mạnh). Nhưng sau đó Huyền Tâm dụ Mạnh, thế là Mạnh mượt trúng chiêu, lệnh cho Phan Diễn ếm hồ sơ. Hải thoát nạn. Về phần Nông Quốc Tuấn, bị cha cướp mất bồ nên giận quá, tuyên bố từ cha luôn!
Đỗ Thị Huyền Tâm, sinh năm 1966, nguyên chủ cửa hàng bán kem dưỡng da, nên có hiệu Tâm kem. Chồng đầu của Tâm kem tên Phạm Tuấn Linh. Hồi 2000, Linh chỉ là một thiếu úy quèn ở Kho 205, về sau, nhờ hưởng phước vợ, leo lên tới Đại tá, Phó Phòng Kế hoạch, Cục Quân nhu – Tổng cục Hậu cần, Bộ Quốc phòng. Năm 2010, Tâm kem làm ăn thua lỗ, Hải đã cho thị 2 dự án BOT để cứu tập đoàn Minh Tâm. Năm 2012, vợ Mạnh mượt chết, Tâm kem chính thức thành thứ phi của Mạnh.
Nhờ mưu mô và nhờ ô dù Trung Nam Hải nên Hoàng Trung Hải vào được Bộ Chính trị và nay là Bí thư Hà Nội.
Hoàng Tranh (chú họ Hoàng Trung Hải), tác giả cuốn Hồ Chí Minh với Trung Quốc (Nhà xuất bản Tân Tinh, Nam Ninh 1990), có một người con khá thành đạt ở Trung Quốc là GS Hoàng Du Sinh, rất sõi tiếng Việt, hiện là giáo sư triết học trường ĐH Thanh Hoa, Tổng thư ký Hội đồng lý luận TW Trung quốc.
Hoàng Trung Hải và Hoàng Du Sinh là anh em "chú bác lại", cựu kỳ thân nhau. Có thể nói Hoàng Du Sinh chính là cái cầu nối giữa Tập Cận Bình và Hoàng Trung Hải, Thủ tướng tương lai của VN trong kỳ Đại hội Đảng sắp tới.
ĐBT
Hình 1: Từ phải trái sang phải, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Nguyễn Chí Thanh, Hồ Chí Minh, Trần Canh, Hoàng Tranh (chú họ Hoàng Trung Hải) và La Quý Ba.

Hình 2: Khu lăng mộ dòng họ Hoàng Trung Hải ở làng Đồng Sơn, xã Quỳnh Giao, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình có dựng cột vàng, đề chữ Tàu: Hoa Kiều Tiên Hữu Tổng Mộ.

Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải có thể bị kỷ luật


Ông Hoàng Trung Hải từng là phó thủ tướng từ 2007 tới 2016Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionÔng Hoàng Trung Hải từng là phó thủ tướng từ 2007 tới 2016

Sự nghiệp chính trị của Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội đang là câu hỏi sau khi tên ông bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương nêu ra hôm 9/12.
UBKT Trung ương đề nghị xem xét kỷ luật ông Hoàng Trung Hải vì thời gian làm Phó Thủ tướng đã "có vi phạm, khuyết điểm khi cho một số ý kiến chỉ đạo đối với Dự án TISCO II".
Thông cáo hôm 9/12 nói đề cập các sai phạm ở dự án mở rộng sản xuất giai đoạn II - Công ty Gang thép Thái Nguyên (Dự án TISCO II).
Theo đó, Ban Thường vụ Đảng ủy Tổng Công ty Thép Việt Nam đã thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, chỉ đạo, thiếu kiểm tra, giám sát, để Tổng Công ty có nhiều vi phạm, khuyết điểm nghiêm trọng trong thực hiện Dự án mở rộng sản xuất giai đoạn II - Công ty Gang thép Thái Nguyên (Dự án TISCO II), "gây hậu quả rất nghiêm trọng, làm thiệt hại lớn tiền và tài sản của Nhà nước, nhiều cán bộ, đảng viên liên quan bị xử lý hình sự, gây bức xúc trong xã hội".
Vào tháng Tư năm nay, Bộ Công an bắt tạm giam 5 người, trong đó có Mai Văn Tinh, nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tổng Công ty Thép Việt Nam, để điều tra Dự án TISCO II.
Thông cáo của UBKT Trung ương nêu tên một loạt các nhân vật quan chức bị xác định có sai phạm.
  • Trong đó có tên của hàng loạt cựu lãnh đạo cao nhất của Tổng Công ty Thép Việt Nam.
  • Ngoài ra, cựu Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng (giai đoạn 2007 - 2016) bị nêu là chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm của Ban cán sự đảng Bộ Công thương.
  • Nguyên Thứ trưởng: Lê Dương Quang, Đỗ Hữu Hào cùng chịu trách nhiệm về những vi phạm, khuyết điểm của Ban cán sự đảng Bộ Công thương và trách nhiệm cá nhân trong thực hiện chức trách, nhiệm vụ được phân công.
  • Nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ: Văn Trọng Lý, Nguyễn Hữu Vũ, cùng với Nguyễn Văn Tài, nguyên Phó Vụ trưởng Vụ Kinh tế ngành, Đỗ Cảnh Dương, Tổng cục trưởng Tổng cục Địa chất và Khoáng sản, Bộ Tài nguyên và Môi trường, nguyên cán bộ Văn phòng Chính phủ bị nói đã có vi phạm, khuyết điểm trong tham mưu Lãnh đạo Chính phủ cho ý kiến chỉ đạo đối với Dự án TISCO II.
Hồi tháng Tư, công an đã bắt tạm giam 5 nhân vật, gồm Mai Văn Tinh, nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tổng Công ty Thép Việt Nam về tội "Vi phạm quy định về đầu tư công trình xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng", quy định tại Điều 224 Bộ luật Hình sự năm 2015.
Ngoài ra là bị can Đậu Văn Hùng, nguyên Tổng Giám đốc Tổng Công ty Thép Việt Nam, Trần Trọng Mừng, nguyên Tổng Giám đốc Công ty TISCO, Trần Văn Khâm, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị, Tổng Giám đốc Công ty TISCO và Ngô Sỹ Hán, nguyên Phó Tổng Giám đốc, Trưởng ban Quản lý Dự án mở rộng sản xuất giai đoạn 2 - Công ty TISCO.

ĐƯỜNG QUAN LỘ CỦA ÔNG HOÀNG TRUNG HẢI

Sinh năm 1959 ở Thái Bình, ông Hoàng Trung Hải học Đại học Bách khoa Hà Nội.

Ông Hoàng Trung Hải có kinh nghiệm lâu năm về công nghiệp ở Việt NamBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionÔng Hoàng Trung Hải có kinh nghiệm lâu năm về công nghiệp ở Việt Nam

Từ 1981 tới 1991, ông công tác tại Nhà máy điện Phả Lại, sau đó trở thành Đại biểu Quốc hội khóa VIII (1987-1992).
Từ năm 1991 tới 1993, ông là Trưởng phòng Thư ký tổng hợp, sau là Trưởng phòng Kinh tế đối ngoại, Công ty Điện lực I Hà Nội.
Ông chuyển sang làm Phó Văn phòng kiêm Trưởng phòng Tổng hợp, Bộ Năng lượng, và theo học thạc sỹ quản trị kinh doanh tại Trường Đại học Dublin, Ireland.
Từ 1995 tới 1997, ông làm Ủy viên Hội đồng quản trị kiêm Trưởng ban Kiểm soát Tổng Công ty Điện lực Việt Nam.
Trong thời gian ngắn 1 năm, ông là Thứ trưởng Bộ Công nghiệp (1997-1998).
Sau đó ông được đưa sang làm Tổng Giám đốc Tổng Công ty Điện lực Việt Nam từ 1998 tới 2000.
Năm 2000, ông trở lại làm Thứ trưởng Bộ Công nghiệp.
Tại Đại hội Đảng IX năm 2001, ông được bầu vào Ban chấp hành Trung ương Đảng, đại biểu Quốc hội khóa XI.
Từ 2002 tới 2007 ông là Bộ trưởng Bộ Công nghiệp.
Sự nghiệp của ông lên tới đỉnh cao từ 2007, với vị trí phó thủ tướng liên tục hai nhiệm kỳ.
Tại Đại hội XII năm 2016, ông được bầu vào Bộ Chính trị, sau đó được phân công làm Bí thư Thành ủy Hà Nội.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ba hiện tượng tâm lý kì quặc của con người và cách để chế ngự chúng


Con người có rất nhiều hiện tượng tâm lý khác nhau thế nhưng trong số đó có những hiện tượng mang tính tiêu cực và cần được kiểm soát để cuộc sống nhẹ nhàng hơn.
Hầu hết những hành vi của con người đều thú vị và đặc biệt – chẳng hạn như một nghĩa cử cao đẹp hoặc một màn nhảy múa flashmob. Nhưng có những khía cạnh mà chúng ta chưa thể khám phá hết từ những hành động đó, và đôi khi những gì chúng ta làm thậm chí còn vượt xa khỏi mức “lập dị, kỳ cục”. Hãy nhìn vào danh sách dưới đây để nhận biết được những hành động mà mỗi chúng ta cần kiếm chế.
1. Đạo đức của mỗi người thay đổi theo giờ
Một nghiên cứu do Maryam Kouchaki (Đại học Harvard) và Isaac H. Smith (Đại học Utah) thực hiện cho thấy người ta ít khi tỏ ra thật thà trung thực hơn vào buổi chiều. Các nhà tâm lý học giải thích điều này dựa vào thuyết “hao mòn tâm lý”, nghĩa là càng mệt mỏi hoặc càng tiếp xúc với các yếu tố gây căng thẳng thì bạn càng khó cưỡng lại những cám dỗ.
Áp dụng vào công việc: Tất nhiên cũng có những người cảm thấy vui vẻ hoạt bát hơn sau bữa ăn trưa, nhưng nhìn chung bạn hãy cố gắng sắp xếp để những buổi họp và vấn đề đòi hỏi phải trung thực nhất diễn ra vào buổi sáng. Trong khi đó, làm việc nhóm vào buổi chiều lại có thể nâng cao tinh thần trách nhiệm của các thành viên trong nhóm.
2. Hiệu ứng người ngoài cuộc
Hiệu ứng này như sau: Trong trường hợp khẩn cấp, người ta thường ít khi hành động nếu đứng cùng một đám đông, khi người này chờ người kia hành động trước.
Áp dụng vào công việc: Hãy lập ra một kế hoạch dự phòng, xác định rõ ai sẽ đảm nhận những nhiệm vụ gì và theo thứ tự nào – Ví dụ: Nếu bạn làm chủ một công ty thương mại điện tử, và trang web của bạn bất ngờ bị ngắt kết nối vào cuối tuần, hãy thiết lập một hệ thống cấp bậc rõ ràng, quy định chi tiết những việc mà mỗi nhân viên cần phải làm để trang web hoạt động trở lại.
Ngoài ra, nếu bạn muốn nhận được thêm nhiều phản hồi và các ý tưởng mới, hãy đưa ra đề nghị trong những nhóm nhỏ, chứ không phải thông báo cho tất cả mọi người.
3. Khoảng cách không giảm tải được stress
Người ta phát hiện ra rằng phi công điều khiển máy bay không người lái cũng phải chịu sức ép và căng thẳng tâm lý như những người đồng đội có mặt tại thực địa. Các chuyên gia nghĩ rằng họ cũng trải qua các trạng thái tâm lý căng thẳng một phần là bởi họ buộc phải rà soát thực địa trước và biết trước rất rõ về những gì mình phải làm.
Áp dụng vào công việc: Đừng nghĩ rằng khi khách hàng của bạn ở các tỉnh, thành phố, thậm chí quốc gia khác thì các nhân viên không phải chịu những cảm giác căng thẳng như khi tiếp xúc trực tiếp với khách hàng.
Các nhà tâm lý học đang phát hiện ra rất nhiều điều thú vị khác về tâm lý và hành vi của con người. Nếu là chủ doanh nghiệp, bạn có đủ khả năng để phát huy những mặt tốt và bảo vệ nhân viên của mình khỏi những tác động tiêu cực. Tất cả những gì bạn cần làm chỉ là chủ động và chịu khó quan sát mà thôi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cựu kỹ sư Huawei: Huawei là ác mộng của nhân loại


Vụ việc liên quan đến nhân viên Lý Hồng Nguyên của Huawei đã hé mở tấm màn đen Huawei dùng quyền lực công ám hại nhân viên vào tù, vụ việc này đã thu hút công luận chú ý. Tờ Epoch Times (Mỹ) đã chia sẻ ý kiến của một kỹ sư từng làm việc cho Huawei kể rằng, Huawei là một bộ phận quyền lực của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đây là một tổ hợp công nghiệp quân sự kết hợp kinh doanh, gián điệp, tình báo và đánh cắp sở hữu trí tuệ.
(FILES) In this file photo taken on May 29, 2019 a company logo is displayed at a reception area at the Huawei headquarters in Shenzhen, China's Guangdong province. - The US trade war truce with China which could ease sanctions on Huawei has prompted a backlash from lawmakers over national security concerns amid confusion over how the deal may impact the Chinese tech giant. In the weekend agreement with his Chinese counterpart Xi Jinping to resume negotiations and hold off on new tariffs, US President Donald Trump suggested a potentially softer position on Huawei, a sticking point in the trade war. White House economic advisor Larry Kudlow said on July 30, 2019 there's "a good chance" the deal will open the door to "new licenses" allowing more exports to the Chinese firm suspected of working with Beijing's intelligence services to facilitate spying -- a charge that the world's number two smartphone supplier denies. (Photo by HECTOR RETAMAL / AFP)        (Photo credit should read HECTOR RETAMAL/AFP via Getty Images)
Hôm 21/11, có 15 Thượng nghị sĩ Liên bang Mỹ đã gửi thư cho Tổng thống Trump yêu cầu đình chỉ giấy phép của các công ty Mỹ làm ăn với Huawei của ĐCSTQ (Ảnh: Getty Images)
Vụ việc cựu nhân viên Lý Hồng Nguyên của Huawei bị Huawei cáo buộc là “kẻ tống tiền” vì đòi tiền bồi thường nghỉ việc (hợp pháp) với số tiền hơn 300.000 Tệ. Lý Hồng Nguyên đã bị cảnh sát bắt giam 251 ngày, nhưng may mắn là gia đình anh đã tìm thấy bằng chứng ghi âm khi anh thương lượng bồi thường chấm dứt với bộ phận nhân sự của Huawei, nhờ đó mà anh mới được thả ra. Vụ việc đã gây xôn xao dư luận, qua đó phơi bày thêm nhiều chuyện mờ ám hơn của Huawei.
Khuyến khích nhân viên nội bộ giám sát lẫn nhau
Về vấn đề này, tờ Epoch Times cũng phỏng vấn anh Kim Thuần, một cựu kỹ sư tại Viện nghiên cứu Nam Kinh của Huawei, anh Kim Thuần cho biết rằng vụ án Lý Hồng Nguyên chỉ là phần nổi của tảng băng trôi, còn rất nhiều nạn nhân ngoài Lý Hồng Nguyên, nhưng hầu hết trong số họ chọn cách im lặng. Vì kể ra cũng vô ích, do ở Trung Quốc Đại Lục ngày nay, dù có kiện đến Tòa án Tối cao cũng không động được vào Huawei.
Kim Thuần có bằng thạc sĩ về kỹ thuật phần mềm từ Ireland, anh đã làm việc ba năm trong lĩnh vực dữ liệu lớn tại Viện nghiên cứu của Huawei ở Nam Kim (Giang Tô) và xin nghỉ việc hồi tháng Tư năm nay. Anh cho biết lý do rời khỏi Huawei là vì bầu không khí làm việc khác thường tại Huawei.
Theo anh mô tả, Huawei khuyến khích nhân viên nội bộ giám sát lẫn nhau trong công việc dưới các hình thức gửi email, khi hội họp. Trong họp hành nội bộ, người chủ trì thường công bố các văn bản của chính quyền, đã thiết lập một hộp thư ý kiến chuyên để nhân viên bày tỏ quan điểm về đồng sự.
“Cách làm này không khác gì cách làm thời Cách mạng văn hóa! Tôi không thích bầu không khí làm việc này.” Anh cho biết, “Tôi thấy thường có người của Huawei phải vào nhà tù vì bị tố giác, trong đó hầu hết những trường hợp bị kết án 10 năm hoặc 11 năm tù bị cơ quan chức năng tuyên bố là vì tham nhũng, nhưng thực tế vì nguyên nhân gì thì chỉ một nhóm người quyền lực của Huawei mới biết thực sự.”
Ngoài ra, khi làm ở Huawei, có khi Kim Thuần cũng vượt tường lửa tìm thông tin. Một lần, khi anh đang xem tin tức VOA (Tiếng nói Hoa Kỳ) thì bị một quản lý phát hiện, sự cố này khiến anh hơi lo lắng về việc bị tố cáo, sau đó anh đã xin nghỉ việc.
Kim Thuần chia sẻ với Epoch Times, tin tức mới nhất mà anh nhận được từ nội bộ Huawei là sự thật, trong giới nhân viên của Huawei có những người am hiểu bí mật thương mại của công ty. Một số nhân viên của Huawei đã suy nghĩ về khả năng có thể công khai chuyện họ phụ trách bán thiết bị Huawei ở Iran, bao gồm trợ cấp 100 đô la Mỹ mỗi ngày và hồ sơ visa Iran.
“Những điều này liên quan đến các bí mật thương mại, không thể công khai trước công luận khi định tội, cho nên họ đã bị cảnh sát dùng tội danh như dọa dẫm tống tiền để bắt vào tù, có thể bị tra tấn đến khi đảm bảo rằng khi ra tù họ sẽ không tiết lộ bí mật.” Anh cho biết, “Đây cũng là lý do khiến những người làm việc hiện nay không ai dám bất đồng với cảnh sát, chỉ có thể tiếp tục bày tỏ sự không hài lòng với Huawei.”
Giám sát thông tin của công dân trong và ngoài nước
Kim Thuần nhận định vấn đề lớn nhất của Huawei là vấn đề an ninh quốc gia. Trong những năm qua, Huawei đã giúp ĐCSTQ triển khai sáng kiến “Vành đai và Con đường”, mở rộng dấu ấn ở nước ngoài, giúp ĐCSTQ phát triển công nghệ, từ nhận dạng khuôn mặt, bao gồm tất cả các loại mật mã, trong Huawei đều có; Huawei rất hùng mạnh về mặt công nghệ và tình báo.
Anh kể rằng Huawei cũng đã áp dụng một số nguyên tắc quản lý của phương Tây, chẳng hạn như hệ thống quản lý được mô phỏng theo hãng IBM. Ngoài ra Huawei cũng hấp thu hệ thống quản lý kiểu KGB của Liên Xô cũ, khu vực văn phòng của công ty được chia thành nhiều khu vực, bao gồm khu vực màu xanh, khu vực màu xanh lá cây, khu vực màu vàng và khu vực màu đỏ, trong đó khu màu đỏ là cấp bảo mật cao nhất. Người làm trong các khu vực khác nhau không thể liên lạc với nhau, không thể truy cập được dữ liệu của nhau, khi cần truy cập phải có sự phê duyệt của lãnh đạo.
Bề ngoài Huawei là một công ty thương mại, nhưng thực tế không đơn giản vậy. Huawei đã kiếm được rất nhiều tiền, thứ nhất là nhờ hỗ trợ của ĐCSTQ, thứ hai là nhờ vào các lĩnh vực độc quyền, và thứ ba là về quản lý đã tiếp thu phương pháp quản lý của các công ty Mỹ. Vì vậy nó đã trở thành công ty thành công nhất trong doanh nghiệp của ĐCSTQ.
“Tôi cho rằng không phải Huawei bị ĐCSTQ kiểm soát, mà bản thân công ty này là bộ phận của ĐCSTQ. Vì vậy những người quan sát không nên tìm hiểu xem Huawei và ĐCSTQ có xung đột lợi ích nào, vì không có chuyện này. Ban lãnh đạo của Huawei toàn người trong ĐCSTQ, nào là hệ thống tổng tham mưu của quân đội, nào là hệ thống an ninh quốc gia, tình hình của công ty này là thế, vì vậy chắc chắn Huawei là thể hiện ý chí của ĐCSTQ,” anh nhận định.
Huawei không chỉ giám sát công dân Trung Quốc Đại Lục mà hoạt động theo dõi công dân nước ngoài cũng rất được chú trọng. Kim Thuần giới thiệu, ví dụ ghi lại số IMEI (số nhận dạng thiết bị di động quốc tế/International Mobile Equipment Identity) điện thoại di động của công dân nước ngoài, để nắm bắt thông tin của công dân như nơi sinh sống, quan hệ xã hội, nghề nghiệp. Ở nhiều nước châu Âu, châu Mỹ, và Nhật Bản có luật cấm thu thập số IMEI. Nhưng Huawei vẫn tìm mọi cách để thu thập.
Huawei đã giúp các nước châu Phi, Romania và các nước Đông Âu khác thực hiện các dự án giám sát khác nhau. Là một kỹ thuật viên, anh không biết các bí mật thương mại cụ thể, anh cũng không biết bên giao hàng là ai. Anh cũng nghe thông tin nội bộ bàn về các dự án thu thập dữ liệu hợp tác với Deutsche Telekom (Đức).
Kim Thuần kể: “Bộ phận của tôi chuyên phân tích sở thích của mọi người, phân tích tính cách của mọi người, tiến hành khai thác dữ liệu và phân tích xu hướng tiêu dùng trong tương lai như thế nào. Để thực hiện điều này không đơn giản. Ban đầu phải nắm được bí mật riêng tư của mọi người, nắm được thói quen tiêu dùng của họ. Như vậy bộ phận phân tích biết mọi người muốn gì? Một khi phát hiện biểu hiện bất thường là họ lập tức phân tích, ví dụ như khi nào thì bạn vượt tường lửa? Có bị tổ chức gián điệp nước ngoài trưng dụng? Những thao tác nghiệp vụ này rất chính xác.”
“Chẳng hạn, họ có thể biết vào tháng tới bạn muốn mua điện thoại di động, bởi vì lần cuối bạn mua điện thoại di động là từ hơn hai năm trước, loại thương hiệu điện thoại bạn dùng là gì, sau khi biết khả năng sắp tới ai đó muốn mua điện thoại di động thì họ sẽ tiến cử loại sản phẩm gần tương đồng với khẩu vị của người dùng nào đó theo sở thích của họ, chẳng hạn như giới thiệu Huawei Mate30 cho phái nữ, bộ phận phân tích của Huawei có thể giới thiệu chính xác cho bạn.” Anh nói, “Hệ thao tác mới nhất của Huawei là EMUI (Emotion UI), được gọi là hệ thống thao tác cảm xúc; qua đó Huawei có thể phân tích, dẫn dắt, kiểm soát cảm xúc của con người.”
Huệ Anh/ Trothucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

LỜI CẢNH BÁO ĐÃ CÓ TỪ LÂU NHƯNG HÌNH NHƯ MỌI NGƯỜI CHƯA THẬT SỰ QUAN TÂM VÀ NHÀ NƯỚC CHƯA CÓ CHẾ TÀI ĐỦ ĐỂ NGĂN CHẶN:

ĐẦU ĐỘC CẢ THẾ GIỚI VỚI NHỮNG SẢN PHẨM NGUY HIỂM
20140725-012308-4988429.jpg
Để trả lời câu hỏi: “Nhưng chết dưới tay Trung Cộng như thế nào?” Tiến sĩ Peter Navarro nói: “Nhiều cách lắm, bằng hàng hóa độc hại, bằng cạnh tranh bất chánh, bằng cách cướp công ăn việc làm của nhiều quốc gia, bằng các hoạt động gián điệp, chiếm tài nguyên thiên nhiên của các nước láng giềng, chiếm lãnh nhiều thuộc địa bằng mặt trận kinh tế, đánh cắp bí mật quốc phòng và tăng đầu tư vào quân đội toàn là những thủ đoạn hiểm độc.”
Câu hỏi khác: “Có biện pháp nào để tránh hiểm họa “Chết dưới tay Trung Cộng không?” Tiến sĩ Peter Navarro đáp: “Có chứ! Nhưng, nó đòi hỏi Hoa Kỳ phải có một chánh sách khác và người dân Hoa Kỳ phải hiểu rõ thảm họa lớn nhất thế giới nầy!”. Trong cuốn “Death By China” đưa ra một số thống kê tiêu biểu:- Trung Cộng hiện cung cấp cho Hoa Kỳ 60% nước táo đặc, 50% tỏi, 70% thuốc trụ sinh Penicillin, 50% aspirin, 33% thuốc, Tylenol và 99% vitamin C.- Vật liệu xây dựng “drywall” của Trung Cộng chứa chất Sulfurous gas bốc mùi trứng thối làm cho người cư ngụ bị sưng phổi, ngứa cổ, nghẹt thở mà còn làm hư hỏng các ống nước làm hệ thống HVAC như máy lạnh, máy sưởi không làm việc được. Mỗi năm, hàng 100.000 căn nhà của dân Mỹ phải tốn tiền sửa chửa khoảng 15 tỉ USD.- Về mặt gián điệp, “Death by China” cảnh báo rằng: mỗi năm có khoảng 750.000 người Hoa ngành tình báo vào Hoa Kỳ, đánh cắp kỹ thuật quốc phòng đưa về Hoa Lục.
IV. VŨ KHÍ SINH HỌC DƯỚI HÌNH THỨC HÀNG ĐỘC:
Rõ ràng Trung Cộng đã và đang dùng “vũ khí sinh học” dưới hình thức “hàng độc” để đầu độc nhân loại và dân chúng Hoa Kỳ, đó là loại vũ khí hủy diệt con người một cách tiệm tiến. Hiện nay, nghành công nghệ sinh học đang nở rộ tại Trung Hoa Lục Địa và phát triển nhanh chóng, các sản phẩm độc hại được xuất khẩu ồ ạt, tràn ngập trên khắp thế giới. Xin liệt kê vài hàng độc đã được tìm thấy:THUỐC TÂY GIẢ:- Tại PANAMA: hơn 300 người tử vong vì uống thuốc ho Made in China có độc chất gây bệnh là “”, một loại độc chất cao thường tìm thấy trong nước chống đông đặc của xe hơi.
20140725-012358-5038543.jpg
ITI: trên 76 trẻ em, phần lớn dưới 5 tuổi chết vì thận bị hủy hoại một cách kỳ lạ giống như nạn nhân ở Panama. Nhờ sự giúp đở của Hoa Kỳ, người ta khám phá ra nạn nhân tử vong vì thuốc trị sốt cho trẻ em có độc chất “Diethylene Glycol” phát xuất từ Xingang và qua công ty giao dịch Sinochem International.
– Không chỉ trong dược phẩm có chất Diethylene Glycol, còn được Tàu đưa độc chất nầy vào kem giả mạo dưới nhãn hiệu Colgate. Chính quyền Canada khuyến cáo dân chúng ngưng sử dụng kem đánh răng giả mạo độc hại Made in China.
Dưới chủ đề “TRUY LÙNG THUỐC CỦA TỬ THẦN” phóng viên của tạp chí Le Nouvel Observateur, kể lại cuộc điều tra của một nhân viên bào chế dược phẩm Thụy Sĩ hầu tóm cổ những kẻ sát nhân đã giết hại hàng ngàn bệnh nhân bằng thuốc giả đến từ Trung Cộng. Cuộc săn lùng chỉ trên địa bàn các quốc gia Cận Đông: Ai Cập, Jordanie, Syrie.
Mở đầu bài viết, phóng viên Jean Paul Mari kể lại câu chuyện của ADEL, một người Palestine: Vợ của anh bị ung thư vú, nhờ biết bệnh rất sớm và các bác sỹ lạc quan sẽ chữa được bệnh. Vấn đề thuốc “Imanitib” rất đắc, giá hộp. Để chữa trị cho vợ, Adel đã huy động gia đình bạn bè giúp đỡ đưa vợ sang Israel điều trị. Thời gian đầu, bệnh của vợ anh có vẻ ổn định. Sau đó, anh đưa vợ trở lại Palestine vào bệnh viện tối tân ở Ramallah. Bác sỹ Baker sử dụng loại thuốc nói trên, nhưng giá thành chỉ có một nửa thôi. Vợ của Adel chết 6 tháng sau đó vì thuốc sử dụng tại đây là thuốc giả được pha chế chỉ có nước, pha một ít đường, phẩm màu và một ít aspirine. Giá thành của mỗi họp thuốc nầy là 2 USD.
Điều nầy đã thúc giục JEAN LUC mở cuộc điều tra. Nhân vật trung tâm mạng lưới mà Jean Luc tìm ra được tên WAJEE ABU ODEH, một người Jordanie, đến từ Thẩm Quyến ở Hoa Lục. Tại vùng Cận Đông, mạng lưới do Wajee Abu Odeh điều khiển, cung cấp thuốc giảcho Jordanie, Ai Cập, Syrie…họ cung cấp thuốc giả tới 50% thuốc chữa trị ung thư. Không kể các loại thuốc giả chết người nầy tràn lan ở những vùng ngoại ô nghèo và qua nhiều môi giới nó hiện diện tại những bệnh viện có uy tín ở thủ đô.
20140725-012446-5086625.jpg
TRÀ TÀU TẨM CHẤT ĐỘC CHÌ:
Theo The New Chenese Take Out – Michael E. Telzrow cho biết: Kỹ nghệ sấy khô lá trà tại Trung Cộng đã đạt tới trình độ tinh vi chưa từng có: Các hãng sản xuất trà dùng khí thải từ xe ô tô để làm khô lá trà nhanh chóng bằng cách trải lá trà tươi trên sàn của nhà kho, rồi lái những xe vận tải vào trong, nổ máy để khí thải từ ống khói xe làm khô lá trà. Vấn đề là xăng pha chì và những chất chì độc hại thoát ra theo khói xe bám trên lá trà. Chất độc chì sẽ ngấm dần dẫn đến việc hủy hoại thận và còn nhiều nguy cơ khác.
20140725-012518-5118989.jpg
TƯƠNG LÀM BẰNG TÓC:
Bài viết nầy của GS, Tse – Yan Lee, B.H.Sci nhằm trình bày cho độc giả biết về một loại nước tương được sản xuất tại Hoa Lục không an toàn và được bày bán khắp nơi tại Hoa Lục và trên thế giới. Nước tương được chế biến từ đậu nành, gồm có hợp chất protein, carbohydrate không chất béo, dồi dào chất riboflavin (B2) và các chất khoáng như sodium, calcium, phosphorus, sắt, selenium và chất kẽm. Hàng năm, trên khắp thế giới người ta đã sản xuất ra hàng ngàn triệu tấn nước tương để cung ứng cho thị trường tiêu thụ.
20140725-012558-5158416.jpg
Vào năm 2003, tại Trung Cộng người ta sản xuất hàng loạt nước tương mang nhãn hiệu “HONGSHUAI SOY SAUCE”, áp dụng theo phương pháp sinh hóa và kỹ thuật tân tiến bởi một nhà máy chế biến thực phẩm gia vị không theo phương pháp chế biến cổ điển bằng đậu nành và lúa mì nên giá thành rất rẻ và được các nhà hàng và nhà trường sử dụng rất nhiều.Tháng giêng năm 2004, viên quản lý cho một nhóm ký giả của chương trình TV “Weekly Quality Report” biết thành phần của nước tương gồm có “amino acid”, “sodiumhydroxide”, “hydrochloric acid” và mật đường (loại dung dịch phế thải sau khi đã quay ly tâm thành đường cát trắng) và vài chất hóa học khác hòa tan với nước. Nhu cầu chế biến nước tương, hàng tháng nhà máy phải sử dụng đến hàng chục ngàn tấn “amino acid” dưới dạng bột từ một nhà máy sản xuất hóa chất khác. Sau đó các ký giả đã tìm ra nguyên liệu để bào chế ra loại xi-rô amino acid này tại một nhà máy sinh hóa ở tỉnh Hồ Bắc. Họ trả lời các ký giả rằng “amino acid” chủ yếu chế biến từ tóc con người, thu nhặt được từ các tiệm hớt, uốn tóc và từ các đống rác thải ra ở các bệnh viện khắp nơi trong nước rất dơ bẩn và mang nhiều loại vi khuẩn gây nhiều mầm bệnh khác nhau. Tóc con người chứa nhiều loại hóa chất độc hại như thạch tín “arsenic” và chì “lead” sẽ gây phương hại trầm trọng đến hệ thống tiêu hóa, gan, thận, tim mạch, hệ thần kinh và sinh dục. Sau khi tin tức ghê tởm nầy được phổ biến trên toàn thế giới khiến Hiệp Hội Các Quốc Gia Châu Âu, HongKong, Đài Loan, Nhật, Hoa Kỳ…đã từ chối nhập cảng một số hiệu nước tương và nhiều loại thực phẩm khác sản xuất từ Trung Hoa Lục Địa vì lý do an toàn cho sức khỏe dân chúng.
20140725-012641-5201759.jpg
TỎI BỘT, ỚT BỘT NHIỄM PHÓNG XẠ: Do khả năng công nghệ bảo quản thực phẩm quá kém nên tỏi bột và ớt bột là sản phẩm nổi tiếng của quận Qixian, tỉnh Henan do cơ xưởng Limin sản xuất phải sử dụng chất phóng xạ Cobalt-60 để giữ lâu cho tỏi bột và ớt bột khỏi bị hư hỏng. Ngày 7/6/ 2009, chất Cobalt-60 bị rò rỉ thấm qua quần áo bảo hộ của công nhân và chất phóng xạ Cobalt-60 tuôn ra ngoài không khí, xưởng Limin bị phát hỏa, gây chết chóc cho nhiều người. Có khoảng 800.000 người trong vòng bán kính 50 km đã bỏ của chạy lấy thân. Hàng quán tại Qixian đóng cửa, đường xá vắng tanh như một thành phố chết. HOA KỲ BÁO ĐỘNG NHIỀU MẶT HÀNG NHẬP TỪ HOA LỤC CÓ CHẤT ĐỘC:
Hoa Kỳ liên tiếp báo động về hàng hóa nhập cảng từ Trung Cộng có chứa kim loại Cadmium độc hại tiềm ẩn trong những kiểu trang sức thời trang. Quốc Hội Mỹ đã cấm các sản phẩm chứa chì nhập cảng vào Mỹ dưới dạng nữ trang cho trẻ em. Nhưng, cadmiumcòn độc hại hơn chì nhiều. Cadmium có thể gây bệnh ung thư. Thượng Nghị Sĩ MarkPryor báo động: “Sẽ có nhiều phụ huynh tức giận khi biết nữ trang nhập cảng như thế có thể làm tổn hại sức khỏe con em họ.”
Nhiều sản phẩm may mặc dành cho trẻ em không bảo đảm an toàn, chứa nhiều hóa chất “formaldehyde”, “cadmium” và “chromium” độc hại vượt mức cho phép, gây nhiễm trùng da và đường hô hấp cho trẻ em. Trong khuôn khổ bài báo nầy, chỉ liệt kê những mặt hàng độc có tính cách tượng trưng mà thôi, còn nhiều mặt hàng độc khác như trái cây có tẩm hóa chất bảo quản Carbendazim hoặc còn dính thuốc trừ sâu, đũa ngâm hóa chất…một khi các hóa chất độc hại nầy bám vào các bộ phận trong cơ thể con người sẽ công phá tiến trình thoái hóa và tăng trưởng tế bào tự nhiên mà sinh ra nhiều TẾ BÀO DỊ HÌNH không cần thiết dư thừa, đan kết vào nhau, tích tụ lại làm thành bướu độc, cục u…là tiến trình của nguy cơ dẫn đến nhiều căn bệnh ung thư.
20140725-012718-5238229.jpg
cả mặt hàng tươi, khô, đông lạnh hoặc đóng gói mang nhãn hiệu MADE IN CHINA là người tiêu thụ rùng mình kinh sợ.Trung Cộng thay đổi chiến lược để lừa người tiêu thụ bằng cách thay thế nhãn hiệu “Madein China” bằng nhãn hiệu mới trên các bao bì của thực phẩm, hàng hóa…là “MADE IN P.R.C” đó là chữ viết tắt “People Republic of China” (Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc).
Nhưng, nhãn hiệu “Made in P.R.C” đánh lừa giới tiêu thụ không được bao lâu thì bị phát giác làm mức tiêu thụ hàng hóa Trung Cộng lại bị thế giới tẩy chay, tụt dốc thê thảm.Trung Cộng lại giở thói gian manh, tiếp tục đánh lừa người tiêu thụ, không nhận diện được các mặt hàng độc của Trung Cộng bằng những phương cách xảo quyệt khác. Một thí dụ điễn hình: WAL-MART là một trong những siêu thị lớn nhất nước Mỹ. Nếu nhập hàng từ Trung Cộng do công ty Wal-Mart đặt mua. Trung Cộng sẽ ghi “MADE FOR WAL-MARTUSA” hoặc “PACKAGED IN USA”.
Hàng hóa nhập từ Trung Cộng bằng những kiện hàng lớn, được ghi rõ ràng xuất xứ “Madein China” đúng theo qui định của chánh phủ Hoa Kỳ. Nhưng, khi những kiện hàng được tháo ra bán lẽ trên các quày hàng thì mang nhãn hiệu khác như “MADE FOR WALMARTUSA” hoặc “PACKAGED IN USA” và hàng chữ nhỏ li ti như “Made in China” hoặc “Madein P.R.C” nằm ở gốc nào đó rất khó nhìn thấy. Xin hãy cẩn thận khi mua hàng để đừng bịTrung Cộng lừa bằng những mánh khóe bẩn thỉu nầy. BÀI HỌC CỦA ĐÀI LOAN TẨY CHAY HÀNG ĐỘC CỦA TRUNG CỘNG: Một thành phố Đài Loan, thị trấn Chitung, nơi trận bão Morakot ập vào làm 500 người chết trong một vụ lở đất lớn và 700 người phải di tản sau cơn bão nhiệt đới tồi tệ nhất trong vòng 50 năm qua, đã xảy ra vào ngày 8/8/ 2009. Chánh quyền địa phương đã từ chối nhận 100 “nhà lưu động” lấp ráp nhanh do Trung Cộng viện trợ vì lo sợ hóa chất độc hại, vì những căn nhà nầy có chứa chất “formali”, một loại hóa chất nguy hiểm. Phó Quan Hành Chánh quận tên Chung Chia nói:“Mặc dầu những ngôi nhà là trợ giúp nhân đạo, nhưng chúng tôi cần phải đặt an toàn làm ưu tiên hàng đầu.” Ngoài ra, họ cũng từ chối hàng viện trợ của Trung Cộng gồm: 10.000 túi ngủ, 10.000 chăn đấp cùng với 176 triệu nhân tệ (26 triệu USD).

Người dân Đài Loan đã mất tin tưởng vào hàng hóa Trung Cộng từ năm trước khi sản phẩm sữa bột của Trung Cộng của một số hãng Trung Cộng bị tìm thấy nhiễm melamine làm chết ít nhất 6 trẻ em và khiến hàng chục nghìn trẻ em lâm trọng bệnh. Đây là một cái tát vào mặt bọn lãnh đạo Trung Nam Hải. V. VIỆT NAM THỊ TRƯỜNG TIÊU THỤ HÀNG ĐỘC CỦA TRUNG CỘNG: Tất cả mặt hàng độc chết người do Trung Cộng sản xuất bị thế giới tẩy chay và vất vào thùng rác. Những con chó lãnh đạo Trung Nam Hải dùng Việt Nam làm thị trường tiêu thụ những hàng độc nầy vừa để thu lợi nhuận và vừa dùng nó làm vũ khí giết người thầm lặng, không tiếng súng để giết dân Việt Nam chết dần chết mòn. Sách lược dã man nầy, Trung Cộng chia ra làm hai giai đoạn:
GIAI ĐOẠN I:
Ngày 30 tháng 6 vừa qua, nhiều tờ báo trong nước đồng loạt lên tiếng báo động về hiện tượng nầy, từng đoàn doanh nhân Tàu Cộng vượt biên giới bỏ ngỏ, ào ạt sang Việt Nam từ Bắc vào trong Nam, tung tiền mua giá cao, vơ vét hàng nông sản, thu hút hàng sạch nhu yếu phẩm từ thủy sản, đường cát, heo, gà, vịt, trứng gà, vịt cũng bị thu mua chất hàng đống. Đặc biệt là vịt sống là sản phẩm bị chiếu cố tận tình nhất, khiến giá mỗi con từ 60.000 đồng/con tăng vọt lên 120.000 đồng, tức tăng gấp đôi. Cho đến nay, chiến dịch vét hàng đã lên đến cao điểm, nhưng chưa biết chừng nào mới chấm dứt. Hiện tượng nầy, khiến vật giá trong nước tăng tốc leo thang không ngừng vì thiếu hàng để bán, làm dân nghèo khốn đốn. Theo nhận định của bà Nguyễn thị Thu Sắc, Phó chủ tịch Hiệp hội Hàng Xuất Cảng Thủy Hải Sản VN (VASEP) nói rằng: những năm trước thương gia Tàu sang VN thu mua tôm trực tiếp từ các trại nuôi tôm của người Việt mình. Còn bây giờ, họ ra tận bến cá, đón tàu đánh cá vừa từ ngoài khơi vào, tung tiền thu mua trực tiếp, gôm sạch các loại hải sản. Các công ty VN chế biến thủy, hải sản thiếu hàng xuất cảng, nâng giá mua lên để cạnh tranh mà vẫn chào thua các doanh nhân Tàu Cộng lắm tiền nhiều bạc nầy. Tại miền Trung, các tay thương gia Tàu Cộng nầy chiếu cố tận tình. Hậu quả, là giá tôm trắng hồi nằm ngoái chỉ có 57.000 đồng/kí bây giờ vọt lên 90.000 đồng/kí. Bà Sắc báo động, tình trạng nầy sẽ giết các công ty xuất cảng thủy sản và hải sản trong nước. Từ đầu năm đến giờ đã có 147 công ty loại nầy ở VN đã phải đóng cửa vì không mua được hàng. Bà Sắc cho biết đã đến lúc chánh phủ VN nên bắt chước Indonesia, vì quốc gia nầy đã cấm xuất cảng nguyên liệu thủy, hải sản kiểu đó. Việt Nam cần phải bảo vệ thị trường nội địa. Nhưng, biết bao giờ Đảng vànhà nước CSVNhọc được bài học khôn nầy?
Ngoài ra, các tên thương gia trọc phú nầy còn nhắm vào hồ tiêu. Theo lời ông Đỗ Hà Nam, Chủ tịch Hiệp Hội Tiêu VN (VPN), cho biết: đã có 20% toàn bộ sản lượng tiêu VN bị thương lái Tàu Cộng thu vét. Cao su cũng vậy, có đến 70% số cao su làm ra ở VN đã vượt biên vào Hoa Lục.
GIAI ĐOẠN II:
Sau khi hút hết “HÀNG SẠCH” của thị trường Việt Nam, bọnTrung Nam Hải cho các thương buôn Tàu Cộng tuôn “HÀNG ĐỘC” vượt qua biên giới vào Việt Nam bán với giá rẻ mạt vừa túi tiền của đại đa số đồng bào lao động để đầu độc dân Việt Nam trên qui mô cả nước, gây ra hiện tượng “GIÀU ĂN SẠCH, NGHÈO ĂN ĐỘC”. Xin liệt kê một số hàng độc của Trung Cộng tượng trưng:
20140725-012935-5375344.jpg
GẠO NHỰA TÀU:
Sau khi tung tiền vơ vét cả triệu tấn gạo của VN chở sang Tàu. Liền sau đó, “gạo nhựaTàu” được Trung Cộng tung vào VN đã xuất hiện trên thị trường, đó là một loại giả làm bằng khoai lang /khoai tây xay nhuyển rồi trộn với bột nhựa (resin). Gạo nhựa Tàu nấu trên 30 tiếng vẫn không làm hạt gạo nát nhừ, hột cơm vẫn nguyên vẹn và không dính vào nhau. Tất cả các gạo nhựa Tàu đều cùng kích thước và màu sắc giống nhau.
20140725-013100-5460582.jpg
SỮA ĐỘC MELAMINE: Melamine là hóa chất dùng để sản xuất nhựa, được trộn vào các sản phẩm sữa để chúng trông giàu proteinhơn để dánh lừa thị giác giới tiêu thụ khiến các em nhỏ uống vào sẽ mắc bệnh “sạn thận”. Các hãng thông tấn nước ngoài đưa tin scandal về sữa độc melamine làm tử vong 4 em bé và làm hơn hàng trăm ngàn trẻ em khác bị bệnh vào năm 2008. Sau đó, chánh quyền Trung Cộng đã tìm thấy và tịch thu 170 tấn sữa bột độc hại nầy. Số 170 tấn sữa độcmelamine không được Trung Cộng thiêu hủy và tái phối trí lại để đưa vào thị trường Việt Nam tiêu thụ với giá rẻ khoảng 62.000 đồng/kí so với sữa bột Tân Tây Lan rẻ hơn20.000 đồng /kí. Nguồn tin cho biết, sữa độc melamine tràn ngập ở các chợ biên giới phía Bắc, đưa vào bán ở các chợ đầu mối tại Sài Gòn như chợ Kim Biên, Bình Tây và các đại lý chuyên doanh phân phối thực phẩm.
20140725-013232-5552370.jpg
LỤC PHỦ NGŨ TẠNG CỦA GIA SÚC VÀ GIA CẦM: Ngộ độc thực phẩm diễn biến ngày càng phức tạp tại Việt Nam. Mỗi năm đã xẩy ra hàng ngàn vụ ngộ độc thực phẩm chết người. Nguyên nhân là ăn phải hàng độc, nhập lậu qua biên giới Việt – Trung bỏ ngỏ, kẻ qua người lại, nhập cảnh không cần visa . Hàng ngày, con buôn người Tàu lợi dụng nhập cảnh không cần chiếu kháng, để đưa hàng ngàn tấn hàng độc ồ ạt vượt qua biên giới vào Việt Nam tiêu thụ. Phần lớn hàng độc được con buôn VN chiếu cố nhiều nhất như: tim, cật, thận, lòng heo, chân gà, vịt, cánh cổ, trứng non, lòng mề…được con buôn người Hoa ngâm tẩm và ướp bằng hóa chất như formol (dùng để ướp xác chết) để giữ tươi được lâu ngày, chống thối rữa. Những món hàng độc nầy khi vượt qua biên giới, đượccon buôn VN cho vào thùng xốp chuyển đi khắp nước tiêu thụ. Một người đi chào hàng nói với đối tác: “Yên chí đi! Có để đến nửa tháng nữa cũng chưa thối đâu! Đã tẩm ướp thứ đó rồi thì có chôn xuống đất tới cả tháng, đào lên vẫn còn tươi nguyên!”. Thị xã Hà Khẩu (Hoa Lục) là nơi tập trung nguồn hàng độc loại nầy, cung cấp cho chợ Tả Cái và Tả Xéo cách đó 1km để con buôn chuyển về VN tiêu thụ bằng vạn nẽo đường khác nhau.
20140725-013309-5589944.jpg
TRỨNG GÀ, VỊT NHIỄM MELAMINE CỦATRUNG CỘNG: Loại hàng độc nầy tập trung tại “tổng kho trứng” chợ Sẻo Cái ở Hà Khẩu, muốn mua bao nhiêu cũng có, nếu cần giao hàng ở bên Việt Nam cũng OK! Đây là một chợ khá lớn, bày bán mọi loại thực phẩm tươi, vệ sinh rất kém, bẩn thỉu và lầy lội, tấp nập nhiều con buôn VN đến mua bán hàng, đặc biệt là trứng gà các loại ở chợ nầy. Khu bán trứng gà nằm ngay bên ngoài gần đường vào chợ, hàng đống các thùng trứng gà, vịt xếp chồng chất lên nhau. Giá cả tại chỗ như sau: khoảng 31.000 đồng/1 kg, khi chở về đến chợ Cốc Lếu ở Lào Cai bên VN là 47.000 đồng/1kg, quả là siêu lợi nhuận.Tại thành phố Lào Cai có chợ Cốc Lếu, Gốc Mít, Kim Tân bày bán rất nhiều trứng gà nhiễmmelamine của Trung Cộng đã qua công đoạn vỏ trứng được đánh màu, chờ con buôn phân phối đi khắp nơi. Trong khi trận bão melamine trong sữa Trung Cộng chưa lắng dịu thì tìm thấy trứng gà nhiễm melamine của Trung Cộng đang ồ ạt xâm nhập vào thị trường VN.
20140725-013349-5629582.jpg
TRÁI CÂY NHẬP LẬU 
Hầu hết tất cả trái cây nhập cảng từ Trung Cộng đều có tẩm hóa chất bảo quản là mối quan tâm của người tiêu dùng như: TÁO: Quả táo nhập từ Tàu, được bọc trong một một lưới xốp. Lưu ý, khi bốc lưới xốp ra thì thấy hạt trắng mịn đọng trên vỏ quả, đó là do hóa chất bảo quản bị bốc hơi. CAM: Hiện nay, cam nhập lậu từ Trung Cộng, loại cam nầy quả rất to, bọc trong lưới, có màu vàng tươi do tẩm hóa chất và bị đánh bóng.
QUÝT: Quýt Trung Cộng vỏ dày, bị đánh bóng và bóc vỏ, hai đầu múi quýt thường khô.HỒNG: Hồng Tàu rất dễ nát nên hàng nhập lậu thường được tẩm nhiều hóa chất bỏa quản hình dáng. Ngoài ra, hồng Tàu có vỏ rất đẹp, màu vỏ đỏ đậm do bị bôi phẩm màu.DƯA HẤU: Phần lớn dưa hấu bán trên thị trường loại vỏ vàng, ruột cũng màu vàng là của Trung Cộng, nhưng lại lấy nhãn hiệu của New Zealand. Loại dưa hấu nầy hay bị tiêm nước đường hóa học vào trong ruột nên khi bổ ra sau vài tiếng, ruột sẽ bị mềm nhũn.
20140725-013425-5665246.jpg
VI. ĐỀ CAO CẢNH GIÁC VŨ KHÍ SINH HỌC
Tin Saigon cho biết: Căn bệnh tay chân và miệng đang hoành hành dữ dội tại VN trong 6 tháng vừa qua với 15.000 người mắc bệnh đa số là trẻ em, trong đó có 50 trẻ em tử vong. Theo phúc trình của viện Pasteur Saigon: tại thành phố Saigon và các tỉnh lân cận như Đồng Nai, Bình Dương, Long An và Tiền Giang có tỉ lệ trẻ em nhiễm bệnh cao nhấtViệt Nam. Theo Trung Tâm Y Tế Dự Phòng thì 99% trẻ em tử vong vì chứng bệnh kỳ lạ nầy. Trẻ nhiễm bệnh nầy bị sốt cao, nổi mụt nước khắp cơ thể, thân thể đau nhức dữ dội và dẫn tới tử vong. Việc nầy, làm chúng ta liên tưởng tới khoảng thời gian đầu tháng 3 năm 2003, những ca bệnh SARS đầu tiên xuất hiện tại tỉnh QUẢNG ĐÔNG, miền Nam Hoa Lục. Từ đó, bệnh SARS bắt đầu lây truyền nhanh chóng các nước trên thế giới. Đây là căn bệnh truyền nhiễm mới đầu tiên của thế kỷ XXI. Người ta đặt nghi vấn: “Có phải virus gây bệnh Sars có nguồn gốc từ cái LAB bí mật nào đó của Trung Cộng bị rò rỉ và phát tán ra ngoài, gây khốn đốn cho nhân loại?”Chắc chắn là như vậy rồi! Trung Cộng ngày nay đang lâm vào 4 cơn khát: KHÁT ĐẤT – KHÁT DẦU – KHÁT NƯỚC – KHÁT MÁU. Nhưng, dã tâm của bọn Trung Nam Hải là không bao giờ từ bỏ tham vọng “DIỆT CHỦNG DÂN VIỆT NAM” chết càng nhiều, càng tốt bằng VŨ KHÍ SINH HỌC để đưa dân Tàu ồ ạt di dân sang Việt Nam chiếm đất đai, tài nguyên của đất nước chúng ta. Vì vậy, xin đồng bào phải luôn luôn đề cao cảnh giác vũ khí sinh học của bọn quái vật Trung Cộng! Nếu như, tỉ lệ trẻ em nhiễm căn bệnh kỳ lạ nầy tiếp tục tăng cao, nguy cơ biến thành dịch lan tràn khắp nước, Trung Tâm Y Tế Dự Phòng Sàigòn cần phối hợp với Viện Pasteur Saigon báo động với Tổ Chức Y TẾ Thế Giới (WHO) và Cơ quan Kiểm soát và Ngăn ngừa bệnh Dịch Hoa Kỳ (Centers for Disease Control and Prevention) viết tắt “CDC” để tìm biện pháp giúp đỡ, xác định đặc điểm của loại virus nầy, nhằm chận đứng kịp thời, trước khi quá muộn.VII. KẾT LUẬN:
Trước khi chấm dứt bài viết nầy, tôi xin nhắc lại lời của ông WINSTON CHURCHILL(1946) để thay cho lời kết: “Thế chiến thứ II đã không bao giờ xảy ra trong lịch sử nếu có những hành động ngăn chận đúng lúc…nhưng không một ai muốn lắng nghe. Chúng ta phải chắc chắn điều nầy không tái diễn.” (There was never a war (WW II) in all history easier to prevent timely action…but no one would listen…we surely must not let that happen again.”
20140725-013505-5705296.jpg
Và ông MICHAEL SCROCCARO – Giám đốc Sterling Communication – có viết bài bình luận “COMMENTARY: CHINA SIGNALS WAR, WILL THE WORLD LEARN FROM HISTORY?” Ông đã cảnh báo cảnh báo Phương Tây: “Tại sao Phương Tây đang tiếp tục làm ngơ trước những tín hiệu và bài học của lịch sử nữa chăng? Có phải vì những tin tức trong Trung Hoa Lục Địa không rõ ràng, không đủ sức thuyết phục để chúng ta lưu tâm sao? ”(So, why is the West ignoring the signs and lessons of history yet again? Could it be that news out of China is not clear or compelling enough to grasp our attention?”)
Viết theo các tài liệu tổng hợp, phân tách và nhận định.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

HAY LẮM, STEVE BANNON – MƯU SĨ CỦA DONALD TRUMP

 

Steve Bannon, từng là chiến lược gia giúp Donald Trump thắng cử Tổng thống năm 2016, nhận định về giới được mệnh danh là “tinh hoa” phương Tây (giới trí thức hàn lâm, doanh nhân) đã bắt tay ra sao với chính quyền Tàu C. Nhận định Sắc bén, thẳng thừng của Steve Bannon:
“Họ (giới tri thức hàn lâm – tinh hoa tây phương) biết về Dalai Lama và Phật giáo Tây Tạng. Họ biết cả về người Duy Ngô Nhĩ. Họ biết về Pháp Luân Công. Họ biết về Giáo hội Công giáo hầm trú. Họ biết về việc thu hoạch nội tạng sống.
Họ biết tất cả, và rồi họ không quan tâm.
Khi họ gặp gỡ Tập Cận Bình, họ nhìn thấy đó là một anh hùng.
Tại sao?
Bởi vì, với cách nhìn đó, có nghĩa là họ được nhiều tiền hơn / có nghĩa là giá cổ phiếu của họ cao hơn / có nghĩa là lao động nô lệ rẻ mạc hơn – đúng không nào ?
Họ hoàn toàn bị mua chuộc bởi một hệ thống tham nhũng. Họ hoàn toàn không có thẩm quyền đạo đức.
Họ biết tất cả. Dù vậy họ đều chuẩn bị để nhìn, theo một cách khác, là chế nhạo Donald Trump và nói, ồ, ông ta là kẻ hoang dã, ông ta là người gây rắc rối cho hệ thống của họ.
Họ ca ngợi Tập Cận Bình, họ ăn tối với Vương Kỳ Sơn. Rồi đây, họ sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về những gì diễn ra tại Mỹ, tại China, tại Hương Cảng bởi vì họ biết tất cả nhưng họ ngoảnh mặt đi, nhìn theo hướng khác!”.
  • Steve Bannon là đạo diễn của bộ phim sắp ra mắt, mang tên “Móng vuốt của Rồng Đỏ” (Claws of the Red Dragon) kể về 2 sự kiện chính: Vụ bắt giữ Mạnh Vãn Chu, giám đốc tài chính Hoa Vi tại Gia Nã Đại, và các cuộc biểu tình ở Hương Cảng.
Bannon nói về bộ phim:
“Mọi người nên hiểu đây không nói về người dân Trung Hoa – họ đều là nạn nhân, họ là những người dân chăm chỉ, đàng hoàng trên trái đất, và có một thực tế là họ đang phải làm nô lệ… bởi một nhà nước độc tài giám sát toàn trị. Bộ phim của tôi nói về ĐCSTQ, đó là một tổ chức xã hội đen, hoạt động theo kiểu ký sinh và mafia “.
Cre to Nguyễn – Chương MT.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một nông dân Trung Quốc nói lên tiếng lòng của 1,4 tỷ dân


Dù là Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai hay Từ Tài Hậu, cứ cho là lôi hết những tên tham quan ra ánh sáng thì cuộc sống của chúng tôi cũng vẫn chẳng được cải thiện chút nào.
Chúng tôi không chỉ muốn điều tra ra có bao nhiêu tên tham quan, cũng không cần cái gì mà dẫn đầu về công nghệ hay vũ khí áp đảo nước Mỹ, hù dọa Châu Âu v.v…
Điều mà chúng tôi cần là được giống như các nước khác:
  1. Đi học không thu phí;
  2. Đi làm không xin xỏ;
  3. Chữa bệnh không mất tiền;
  4. Thức ăn không có độc;
  5. Tin tức không giả dối;
  6. Giáo sư không ngờ nghệch;
  7. Quan chức không tham ô;
  8. Cảnh sát không đánh người;
  9. Thoát y không nổi tiếng;
  10. Khoác lác không thành danh;
  11. Nhà ở không bị dỡ;
  12. Người dân không sợ quyền;
  13. Môi trường không ô nhiễm;
  14. Lãnh đạo không lạm quyền;
  15. Nghỉ hưu không trì hoãn;
  16. Bảo hiểm không lừa người.
Người dân có “ước mơ hạnh phúc” rất bình dị, chúng tôi chỉ muốn được quyền lợi và điều kiện thực hiện ước mơ thôi.
Điều chúng tôi cần là một chế độ xã hội công bằng, chứ không phải mãi sống hạnh phúc trong những bài báo.
Hiện trạng đáng buồn của Trung Quốc:
  1. Hễ trời mưa là khắp phố đầy rùa biển;
  2. Hễ nhiều xe là cầu lớn đổ sập;
  3. Hễ sấm sét là xe lửa tông vào đuôi nhau;
  4. Hễ bị bệnh là nợ nần chồng chất;
  5. Hễ đi học là cả nhà vất vả;
  6. Hễ làm quan là cất công chạy tiền;
  7. Hễ thoát y là hào quang tỏa sáng;
  8. Hễ có tiền là vinh hoa phú quý;
  9. Hễ lên giường là thăng quan tiến chức;
  10. Hễ uống sữa là hối hận cả đời.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tư liệu:

TỔ QUỐC TRÊN HẾT !

Bài viết của ông Vũ Ngọc Hoàng nguyên UVTW đảng . Một bài viết chất lượng và rất đáng đọc .

Vũ Ngọc Hoàng
1- Âm mưu của Trung Quốc về việc cưỡng chiếm Biển Đông của VN đã có từ lâu. Âm mưu đó có nguồn gốc từ bản chất Đại Hán của đế chế Phương Bắc này. Sau một thời gian tích cực chuẩn bị, đến nay cảm thấy đủ điều kiện nên họ đang quyết tâm thực hiện một bước nhảy vọt đáng kể để thực hiện âm mưu này. Việc tàu Trung Quốc vào ra vùng biển chủ quyền của VN vài tháng nay không phải là một cuộc “dạo chơi” mà là một bước leo thang ngoạn mục. Thế mà phía VN ta cũng có ý kiến cho rằng “nó vào rồi nó ra chứ đã làm được gì đâu”. Nghĩ vậy thật đơn giản và thơ ngây quá! Nó vào rồi nó ra, nó ra rồi nó lại vào. Nó muốn vào thì vào, muốn ra thì ra, vào nhà người ta mà cứ nhà của nó. Một đất nước có chủ quyền mà sao có thể chịu vậy. Kiểu này thì có ngày nó bảo “hai nhà là một”, nhập chung thôi, rồi lấy tiếng Trung làm tiếng phổ thông vì đại đa số dân chúng đang nói thứ tiếng này. Thế là nó hoàn thành âm mưu thôn tính và đồng hóa, đạt mục đích mà hơn 4000 năm nay họ chưa làm được. Thật nhẹ nhàng, ít tốn công tốn sức. Biển của VN mà họ bảo của họ, yêu cầu cùng khai thác. Theo luận điệu đó thì VN mất biển. Mà mất Biển Đông là mất nước. Phần còn lại nhỏ hẹp, không gian sinh tồn của dân tộc mất đi hơn một nửa, lục địa bị bao vây tứ bề, phần tài nguyên khoáng sản lớn và quý giá nhất bị cướp hết, không còn cửa để ra đại dương – cái mà rất nhiều quốc gia đều cần đến để thành cường quốc, hàng không cũng mất tự do, con cháu muôn đời sẽ bị o ép và lệ thuộc họ đủ điều, mất lần này là mất hẳn, mãi mãi không bao giờ đòi lại được, niềm tự hào về lịch sử bất khuất của một dân tộc văn hiến cũng sẽ mờ nhạt và bị tan biến, đất nước anh hùng chỉ còn lại một cái xác như một mãnh nhỏ vô hồn, một dân tộc sẽ mãi tụt hậu, tủi nhục và đau đớn.
Vào lúc này công việc lớn lao nhất, quan trọng nhất, hơn bất cứ thứ gì, là bảo vệ Đất nước, trước mắt là Biển Đông.
Tổ Quốc trên hết! Có thể đình hoãn nhiều việc khác, kể cả việc quan trọng, để tập trung suy tính kỹ cả chiến lược, sách lược và giải pháp cụ thể (đừng chủ quan nói đã tính kỹ hết rồi). Đây mới chính là “đại cục” chứ còn cái đại cục gì nữa? Đây là nội dung quan trọng nhất và là cốt lõi, chính yếu của Đại hội lần nầy, chứ không thể nội dung nào hơn được. Đây là phương hướng và quan điểm để chọn nhân sự chứ không có bất cứ tiêu chí gì quan trọng hơn vào lúc vận mệnh đất nước như thế này. Theo đó, tiêu chí đầu tiên để chọn cán bộ lãnh đạo các cấp các ngành là thái độ rõ ràng, mạnh mẽ và tư duy mạch lạc trong vấn đề bảo vệ chủ quyền quốc gia ở Biển Đông. Vừa qua, Chính phủ, Bộ Ngoại giao VN và các lực lượng cảnh sát biển, hải quân…đã có nhiều cố gắng, và lần này thái độ ta có mạnh mẽ hơn các lần trước. Chúng tôi xúc động khi được biết tình hình các sĩ quan và chiến sĩ của quân đội ta lúc xung trận húc nhau với các tàu xâm lăng của Trung Quốc ở khu vực bãi Tư Chính đã thể hiện một tinh thần rất dũng cảm xứng đáng là con em của một dân tộc anh hùng. Tuy nhiên, nhìn chung thái độ tổng thể bộ máy lãnh đạo quản lý đất nước thì thấy sự thể hiện rất chưa đủ, chưa tương xứng với tính chất nghiêm trọng của tình hình. Và tất nhiên, muốn bảo vệ được Biển Đông thì không chỉ có tinh thần, bản lĩnh, trách nhiệm với Tổ Quốc (mặc dù phải bắt đầu từ các yếu tố ấy), mà quan trọng hơn nữa là phải đổi mới cách tiếp cận vấn đề, đổi mới tư duy, quan điểm, kể cả chủ trương và hành động. Bảo vệ Biển Đông và đổi mới là hai yêu cầu, nhiệm vụ quan trọng nhất hiện nay, cần được thực hiện đồng thời.
2- Có ý kiến bảo phải kiện Trung Quốc ngay, công khai chủ trương và thúc đẩy nhanh công việc, ý kiến khác lại không đồng ý vì nhiều lẽ khác nhau. Ý kiến khác nhau trong quá trình thảo luận là việc bình thường. Nhưng cần phải có phương pháp tiếp cận tốt và khả năng quyết đoán sắc sảo, kịp thời, nhất là khi có tình thế nghiêm trọng đối với vận mệnh đất nước (xin nhắc lại để nhớ lần này không phải họ “dạo chơi”, mà là quyết tâm tạo ra một bước nhảy vọt đáng kể để thực hiện âm mưu lớn lâu dài). Trong đọan ý kiến này, tôi xin có đôi lời góp phần trao đổi để tham khảo về việc kiện Trung Quốc. Kiện là giải pháp hòa bình. Kiện chẳng những không phải là chiến tranh mà còn là một giải pháp ngăn chặn chiến tranh. Sử dụng luật pháp và dư luận quốc tế khi có mâu thuẫn giữa các bên là biện pháp cần thiết và đúng đắn trong một thế giới văn minh và hội nhập. Đó cũng là tư tưởng pháp quyền tiến bộ. Vì sao ta lại sợ kiện, trong khi chính nghĩa thuộc về ta.
Sợ kiện hay là sợ Trung Quốc? Đặt câu hỏi như vậy là vì tôi nghe có ý kiến cho rằng, nếu ta kiện thì Trung Quốc sẽ làm căng hơn nữa, trong khi ta phải sống bên cạnh họ lâu dài, nếu để họ thù vặt thì rất khó ở. Đó cũng là một cách suy nghĩ. Mà họ cũng dọa ta như thế. Dọa để ta đừng kiện. Họ không muốn ta quốc tế hóa vấn đề mà chỉ để riêng họ và ta với nhau nhằm dễ bề ức hiếp. Đó là cách đấm người ta mà muốn bịt miệng không cho la. Tôi nghĩ không thể đồng ý với cái lý lẽ cho rằng vì sợ họ ép ta (hơn nữa) nên thà rằng cứ để cho họ ép dần dần như thế mà không cần phải kiện. Họ sẽ chèn ép ta ngày càng nhiều thêm là quy luật tất yếu, vì mục đích của họ là độc chiếm Biển Đông, và vì thấy ta yếu mềm nên có thể chèn ép được. Các loài cá lớn ăn thịt sở dĩ không nuốt hết những loài cá nhỏ là vì không nuốt được, sợ bị gai nhọn đâm hoặc sợ nọc độc và còn sợ bị phản công của các nhân tố khác từ môi trường chung quanh, chứ hoàn toàn không phải nó thương cảm vì sự mềm yếu của đối phương. Trung Quốc to làm vậy nhưng đâu có dễ cưỡng chiếm Đài Loan. Ý kiến khác lại nói rằng, kiện cũng chẳng được gì, nó không chấp nhận, không chấp hành, chẳng có chế tài nào để cưỡng chế. Cách tiếp cận ấy theo tôi là không đúng. Khi lãnh đạo nước ta tuyên bố khởi kiện Trung Quốc thì tập họp cả một dân tộc, cả kiều bào khắp nơi trên thế giới, tập họp thêm nhiều bạn bè quốc tế, bản thân chúng ta cũng nhanh chóng trưởng thành về sự hiểu biết luật pháp quốc tế, đồng thời cũng là lên tiếng để nhân dân Trung Quốc biết thái độ rõ ràng của VN chứ không phải như lâu nay nhà cầm quyền Trung Quốc cứ tuyên truyền một chiều, còn ta thì im lặng hoặc ít nói nên dân Trung Quốc nhiều người đang hiểu sai bản chất của vấn đề. Vậy thì kiện là được chứ, sao lại không được gì. Được dân và được bạn bè quốc tế chẳng phải là cái được lớn sao. Mặt khác, hãy tin rằng, với nhận thức của thế giới ngày nay, chân lý không không dễ bị chà đạp đâu.
Khi chân lý rõ ràng và thuộc về ta chẳng phải là cái được lớn hay sao. Một mình ta nói với họ không xong vì họ coi thường ta, không thèm nghe ta mà lại còn dùng mọi thủ đoạn để áp đặt. Cần phải dựa vào luật pháp và thông lệ quốc tế để đối mặt với họ là một giải pháp không thể khác trong tình thế này. Nếu không kiên quyết như thế hãy coi chừng sẽ mất Biển Đông. Mà mất Biển Đông là mất nước như đã trình bày trong điểm 1. Còn việc ta phải sống cạnh họ lâu dài là tất nhiên, và cũng chính vì thế mà phải đứng lên nói thẳng, phải biết tôn trọng lẫn nhau để có thể sống cùng theo đúng nghĩa là sống. Đây cũng là mục tiêu độc lập dân tộc mà Hồ Chí Minh đã chiến đấu suốt đời.
3- Quan điểm không liên minh quân sự là đúng trong trường hợp nhằm để chống nước khác, nhưng sẽ không đúng đối với trường hợp để bảo vệ Tổ Quốc của mình. Cần có cách tiếp cận mới và sớm điều chỉnh quan điểm chỉ đạo này. Vì mục đích bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải của đất nước thì chẳng những cần thiết mà thậm chí nên chủ động liên minh trước với các nước thật sự tôn trọng độc lập chủ quyền của VN. Không thể tự trói mình bởi những quan điểm bất lợi mỗi khi Tổ Quốc có nguy cơ bị xâm lăng. Nhân dịp này cần nhìn nhận đánh giá lại các đối tác của chúng ta để mà hiểu cho đúng bạn bè. Tiêu chí quan trọng nhất để chọn bạn lúc này là ai thật sự tôn trọng và ủng hộ sự nghiệp bảo vệ chủ quyền của VN. Trong số các đối tác chiến lược của VN thì một “đối tác” đã lộ diện rõ ràng là kẻ có âm mưu cưỡng chiếm Biển Đông của nước ta. Trong khi đó lại có nước tuy chưa gọi là đối tác chiến lược nhưng chính họ đã lên tiếng sớm nhất và mạnh mẽ nhất để ủng hộ chủ quyền của VN. Theo tôi, với thực tế đó họ xứng đáng là đối tác chiến lược của chúng ta, kể cả trường hợp trước đây họ có lúc đã không phải với ta. Ít nhất là họ xứng đáng hơn nhiều so với “đối tác chiến lược toàn diện” kia đang xâm lăng đất nước ta. Thực tiễn đã kiểm nghiệm ai tốt ai không tốt. Một dân tộc biết điều không thể quay lưng lại với thực tế trong văn hóa ứng xử với bạn bè. Nước có chủ quyền phải biết tự chủ trong chọn bạn mà chơi, không phải sợ gì ai bất bình hay quở trách. Cái Phương Bắc bá quyền ấy có động cơ và âm mưu xấu với ta, họ luôn tìm mọi cách để giữ ta trong vòng kiểm soát của họ, không muốn và không cho ta thoát ra khỏi họ để quan hệ thân thiết với các cường quốc khác.
Ta không gây thù hận với ai và luôn thật lòng mong muốn sống hòa hiếu với lân bang, nhưng đồng thời ta cũng phải biết cảnh giác và có bản lĩnh tự cường. Hãy đừng bao giờ quên mà ngược lại phải luôn nhớ đến bài học cay đắng thuở ông cha ta vì nhẹ dạ mất cảnh giác mà bị Phương Bắc cướp nước để cho cả một dân tộc phải sống nô lệ lầm thang điêu đứng trong cảnh “chim lồng cá chậu” đầu rơi máu chảy suốt một nghìn năm mới thoát ra được. Các nước Đông-Nam-Á về cơ bản là tốt, không có chuyện gì mâu thuẫn lớn với nhau, nhưng chưa phải đã đoàn kết một lòng cùng nhau thành một khối thống nhất vững mạnh, mà cá biệt đôi khi cũng có chuyện “đồng sàn dị mộng”. Mặt khác thì Phương Bắc lại tác động vào, kể cả bằng tiền và bằng các thủ đọan chính trị, tranh thủ lôi kéo dụ dỗ nước này nước khác, để khu vực này không thành một khối được, không có sức mạnh chung, cho họ dễ bề chi phối. Thực chất là “tách ra từng chiếc đũa” chứ không để “một bó đũa”, không để cho khu vực này chụm lại thành một khối. Thực tế ở khu vực Trường Sa mặc dù của ta là chính nhưng vẫn đang có nhiều nước quản lý một số đảo, mà việc này đã có từ trước, chỉ riêng Trung Quốc thì đến sau, bắn giết người của VN ta để chiếm đảo, rồi đồn trú ở đó đến nay, lại còn muốn lấy tiếp, lấy hết. VN cần phải có cách ứng xử phù hợp thực tế ở đây trong mối quan hệ với các nước Đông-Nam-Á, thừa nhận và bảo đảm quyền lợi chính đáng của các nước nhỏ, đừng để họ bị xuyên tạc mà suy nghĩ rằng Trung Quốc là đại bá còn VN cũng là tiểu bá mà dẫn đến phân tâm.
4- Còn có ý kiến khác cho rằng, ta với Trung Quốc là anh em đồng chí, cùng XHCN với nhau, cùng một hệ tư tưởng và còn có quan hệ giữa hai đảng cộng sản đang cầm quyền, vì vậy cần kiên trì trao đổi ý kiến, đối thoại với nhau, không nên kiện ra quốc tế, không nên tỏ ra căng thẳng…Tinh thần hữu nghị với mọi người nói chung là tốt, nhưng nếu nhẹ dạ cả tin, mất cảnh giác, để cho những người có tâm địa và âm mưu xấu lợi dụng làm hại đến chủ quyền quốc gia thì sẽ là sai lầm lớn, thậm chí là có tội lớn với dân tộc mà lịch sử không thể tha thứ. Đồng chí anh em gì mà vô cớ bất ngờ đem 60 vạn quân sang VN để bắn giết dân chúng và đốt phá các làng mạc, nay lại quyết dùng mọi thủ đoạn để độc chiếm Biển Đông. XHCN gì mà đi xâm lược VN. Nhân dân ta chắc không ai cần cái kiểu XHCN xâm lược ấy. Đừng có nhân danh XHCN để lừa phỉnh nhau. Không có CHXH chân chính nào lại như thế cả (chuyện XHCN và TBCN cũng cần có cách tiếp cận khác căn bản so với cách hiểu, cách nghĩ lâu nay – sẽ nói sau ở bài khác). Đó chỉ là một đế chế phong kiến trá hình và biến tướng. Một quốc gia bảo vệ độc lập chủ quyền và một quốc gia khác đi xâm lăng sao lại cùng tư tưởng? Đảng cộng sản VN từ khi ra đời đã lấy mục tiêu dân tộc và dân chủ làm mục tiêu phấn đấu. Đến nay chưa hoàn thành xong mục tiêu ấy thì phải tiếp tục chiến đấu nữa. Xa rời mục tiêu dân tộc và dân chủ như ngày mới ra đời đã nêu lên thì Đảng sẽ không còn là đảng chân chính vì dân. Đảng CSVN quan hệ với các đảng khác không thể và không bao giờ được gây tổn hại cho mục tiêu độc lập chủ quyền của dân tộc. Còn kiên trì trao đổi, đối thoại? Trung Quốc đâu có cần trao đổi đối thoại với ta. Họ không tôn trọng và không coi VN là đối tác bình đẳng. Họ chỉ áp đặt và chèn ép. Còn VN ta đâu có tỏ ra căng thẳng gì. Sự căng thẳng là do họ chủ ý gây ra đấy chứ. Sao lại đổ vấy cho ta. Còn việc ta buộc phải kiện họ chính là do họ đẩy ta đến đó, không còn con đường nào khác. Lòng tự trọng dân tộc không cho phép ta nhân nhượng thêm nữa, vì ta càng nhân nhượng thì họ càng lấn tới. Đó cũng là tư tưởng chống ngoại xâm của Hồ Chí Minh.
5- Chỗ dựa vững chắc và đáng tin nhất chính là cộng đồng nhân dân Việt Nam. Lịch sử đã chứng minh qua nhiều nghìn năm nay rằng dân tộc này không bao giờ biết đầu hàng. Thuở xưa có lúc triều đình đã đầu hàng hoặc không đủ sức chiến đấu với quân giặc, nước đã mất và sau đó nhân dân đã tập họp nhau lại, đứng lên chiến đấu với quân thù, giành lại độc lập cho đất nước. Thời chiến tranh vệ quốc trước đây, có nơi, có lúc không còn tổ chức Đảng, không còn đảng viên, thì nhân dân đã tự mình lập ra chi bộ, một chi bộ của dân, để tiếp tục lãnh đạo cuộc chiến đấu, sau này tổ chức Đảng cấp trên phải công nhận các đảng viên và tổ chức đảng đó. Nhân dân ta từ thuở xưa đã là vậy. Ngày nay ta càng nhận thức sâu sắc rằng, nước là nước của dân. Dân là chủ nhân của đất nước. Chính người chủ ấy phải lo giữ lấy nước của mình. Nhà nước là của dân, do dân lập ra, có nhiệm vụ bảo vệ và phục vụ nhân dân, trong đó có công việc bảo vệ tổ quốc. Nhà nước phải làm theo ý dân, phải dựa vững vào dân mà bảo vệ tổ quốc, phải thường xuyên và kịp thời thông báo đầy đủ cho nhân dân biết thực chất tình hình xung quanh vấn đề Biển Đông. Không có bất kỳ ai, không có bất cứ đối tác nào, dù họ tốt đến bao nhiêu, cũng không thể thay được nhân dân. Nhân dân ta muôn đời nay thật anh hùng. Luôn mang trong mình dòng máu và khí phách của Bà Trưng, Bà Triệu, của Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung và Hồ Chí Minh. Mỗi khi đất nước có họa ngoại xâm thì triệu người như một, tha thứ, xóa bỏ hoặc gát lại tất cả các bất đồng, các mâu thuẫn trong nội bộ, để một lòng cùng nhau quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh. Tất nhiên, với tư cách là những người tham mưu cho nhân dân, nhà nước thỉnh thoảng cũng cần nhắc nhân dân phải bình tĩnh, không để nóng đầu, quá bức xúc. Cuộc chiến đấu thuở xưa đã vậy và ngày nay càng phải vậy, lòng dũng cảm là vô cùng đáng quý, đáng trân trọng, nhưng để bảo đảm chiến thắng nhất định phải cộng với sự bình tĩnh, trí tuệ và mưu lược. Có nhân dân thì Đảng và Nhà nước sẽ có tất cả. Dân chủ hóa là con đường nhất định phải tiếp tục tiến lên. Có nhân dân, có bạn bè và luật pháp quốc tế nước ta nhất định bảo vệ được Biển Đông./.
Lên trang viet-studies ngày 7-9-19

Phần nhận xét hiển thị trên trang