Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2019

Lộ tài liệu Trung Quốc ‘tẩy não’ dân Tân Cương trong trại cải tạo


Re-training centres like this one are more like military prisons, shows a high level leak
Image captionNhững trại cải tạo như thế này giống như nhà tù quân đội hơn là một trung tâm giáo dục, đào tạo nghề, theo các tài liệu bị rò rỉ
Các tài liệu bị rò rỉ lần đầu tiên cho thấy chi tiết về việc tẩy não có hệ thống của Trung Quốc với hàng trăm ngàn người Hồi giáo trong một mạng lưới các trại tù an ninh cao.
Chính phủ Trung Quốc nói các trại ở vùng Tân Cương là các trung tâm giáo dục và đào tạo tự nguyện.
Nhưng các tài liệu chính thức mà BBC Panorama có được cho thấy các tù nhân đã bị giam giữ, bị ép phải học thuộc lòng các thông tin truyền bá và bị trừng phạt.
Đại sứ Trung Quốc tại Anh đã bác bỏ và nói các tài liệu này là tin giả.
Vụ rò rỉ được công bố bởi Hiệp hội Nhà báo Điều tra Quốc tế (ICIJ), tổ chức này đã làm việc với 17 đối tác truyền thông, bao gồm BBC Panorama và tờ The Guardian ở Anh.
Cuộc điều tra đã tìm thấy bằng chứng mới trái ngược với tuyên bố của Bắc Kinh rằng các trại giam, được xây dựng trên khắp Tân Cương trong ba năm qua, là dành cho cải tạo tự nguyện để chống lại chủ nghĩa cực đoan.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Anh cho biết: "Anh có những lo ngại nghiêm trọng về tình hình nhân quyền ở Tân Cương và cuộc đàn áp leo thang của chính phủ Trung Quốc, đặc biệt là việc giam giữ tư pháp ngoài một triệu người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ và các dân tộc thiểu số khác".
"Vương quốc Anh tiếp tục kêu gọi Trung Quốc cho phép các nhà quan sát của Liên Hợp Quốc truy cập ngay lập tức và không bị cản trở vào khu vực."
Lưu Hiểu Minh, đại sứ Trung Quốc tại Anh cho biết các biện pháp của họ đã bảo vệ người dân địa phương và không có một cuộc tấn công khủng bố nào ở Tân Cương trong ba năm qua.
"Khu vực hiện có sự ổn định xã hội và sự thống nhất giữa các nhóm dân tộc. Người dân đang sống một cuộc sống hạnh phúc với ý thức về bổn phận và cũng như an ninh tốt hơn nhiều.
"Hoàn toàn phản đối với việc một số người ở phương Tây đã lên án gay gắt và bôi nhọ Trung Quốc về Tân Cương trong nỗ lực can thiệp vào các vấn đề nội bộ của Trung Quốc, phá vỡ các nỗ lực chống khủng bố của Trung Quốc tại Tân Cương và ngăn chặn sự phát triển ổn định của Trung Quốc. "
Khoảng một triệu người - chủ yếu đến từ cộng đồng người Hồi giáo Uighur - được cho là đã bị giam giữ mà không qua xét xử.
Các tài liệu bị rò rỉ của Trung Quốc, mà ICIJ gọi là "The China Cables", bao gồm một tài liệu dài 9 trang do Chu Hải Luân, khi đó là phó bí thư của Đảng Cộng sản Tân Cương và quan chức an ninh hàng đầu của khu vực, gửi tới những người điều hành trại.
Các hướng dẫn nêu rõ rằng các trại cần được điều hành như các nhà tù an ninh cao, với kỷ luật nghiêm khắc, có hình phạt và không cho ai trốn thoát.
Bên trong trại 'cải tạo tư tưởng' của Trung Quốc
Một số yêu cầu trong tài liệu:
  • "Không bao giờ có trốn trại"
  • "Thắt chặt kỷ luật và xử phạt các hành vi vi phạm"
  • "Thúc đẩy sự ăn năn, xưng tội"
  • "Học tiếng Quan Thoại là ưu tiên hàng đầu"
  • "Khuyến khích học viên thực sự biến đổi"
  • "[Đảm bảo] camera giám sát mọi ngóc ngách của ký túc xá và lớp học, không có điểm mù"
Các tài liệu tiết lộ cách mọi khía cạnh của cuộc sống của những người bị giam giữ, bị theo dõi và kiểm soát: "Học viên nên có một vị trí giường cố định, vị trí xếp hàng cố định, chỗ ngồi trong lớp học cố định và trạm làm việc cố định, và nghiêm cấm thay đổi.
"Áp dụng quy tắc hành vi và kỷ luật trong việc thức dậy, điểm danh, vệ sinh, dọn phòng, ăn, học, ngủ, đóng cửa..."
Text from leaked official Chinese memo on detention of Uighur people
Image caption"Không bao giờ cho phép trốn trại"
Text from leaked official Chinese memo on detention of Uighur people
Image caption"Gia tăng kỷ luật và hình phạt"
Text from leaked official Chinese memo on detention of Uighur people
Image caption"Bảo mật chặt chẽ"
Các tài liệu khác xác nhận quy mô khổng lồ của khu giam giữ. Một người tiết lộ rằng hồi 2017, có 15.000 người từ miền nam Tân Cương đã bị gửi đến các trại chỉ trong một tuần.
Sophie Richardson, người phụ trách Trung Quốc của Tổ chức theo dõi Nhân quyền, cho biết tài liệu bị rò rỉ nên được các công tố viên xem xét.
Bà nói: "Đây là một bằng chứng có thể sử dụng, ghi lại hành vi vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Tôi nghĩ có thể nói là những người bị giam giữ ít nhất là đang bị tra tấn tâm lý, bởi vì họ thực sự không biết họ sẽ ở đó bao lâu."
Tài liệu chỉ rõ rằng những người bị giam giữ chỉ có thể được thả khi họ có thể cho thấy mình đã thay đổi hành vi, niềm tin và khả năng ngôn ngữ của họ.
Trong tài liệu có đoạn "Đề cao sự ăn năn và thú tội của các học viên để họ hiểu sâu sắc bản chất bất hợp pháp và nguy hiểm của hành vi trong quá khứ của họ".
"Đối với những người vẫn còn hiểu biết mơ hồ, thái độ tiêu cực hoặc thậm chí có tâm lý kháng cự ... tiếp tục thực hiện giáo dục chuyển đổi cho tới đạt được kết quả."
Ben Emmerson QC, luật sư nhân quyền và là cố vấn cho Hội đồng Uighur Toàn cầu, cho biết các trại này đang cố gắng thay đổi danh tính của học viên.
"Rất khó để coi đó là điều gì khác ngoài 'sự tẩy não' hàng loạt được thiết kế và nhắm đến cả một cộng đồng dân tộc.
"Đó là một sự biến đổi hoàn toàn được thiết kế đặc biệt để quét sạch người Hồi giáo Uighur tại Tân Cương khỏi bề mặt Trái đất."
Workers walk by the perimeter fence of what is officially known as a vocational skills education centre in Dabancheng in Xinjiang Uighur Autonomous Region, China September 4, 2018.Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionCác chuyên gia cảnh báo về "tra tấn tâm lý" đằng sau những hàng rào này
Presentational grey line

Chuyện gì xảy ra ở Tân Cương?

Trung Quốc nói rằng người dân ở Tân Cương đang theo học ở "các trung tâm đào tạo nghề" nhằm chống lại chủ nghĩa cực đoan.
Nhưng các nhóm nhân quyền và Liên Hợp Quốc nói rằng Trung Quốc đang giam giữ một triệu người Uighur và những người Hồi giáo khác trong các trại giam.
Ngày càng có nhiều đơn tố cáo từ Hoa Kỳ và các nước khác về hành động của Trung Quốc tại Tân Cương.
Tuần trước, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo đã cáo buộc rằng Trung Quốc "yêu cầu công dân tôn thờ chính phủ, chứ không phải Thiên Chúa" trong một cuộc họp báo ở Vatican.
Trung Quốc tách trẻ em khỏi cha mẹ ở Tân Cương
Và vào tháng 7, hơn 20 quốc gia tại Hội đồng Nhân quyền LHQ đã ký một bức thư chung chỉ trích cách đối xử của Trung Quốc đối với người Uighur và những người Hồi giáo khác.

Người Uighur là ai?

Người Uighur (Duy Ngô Nhĩ) là tộc người Turk theo đạo Hồi. Họ chiếm khoảng 45% dân số của khu vực Tân Cương; 40% còn lại là người Hán.
Trung Quốc tái lập quyền kiểm soát vào năm 1949 sau khi đánh bại nhà nước Đông Turkestan tồn tại trong thời gian ngắn.
Kể từ đó, đã có sự di cư quy mô lớn của người Hán mà người Uighur lo sợ đang làm xói mòn nét văn hóa của họ.
Tân Cương chính thức được chỉ định là khu vực tự trị ở Trung Quốc, giống như Tây Tạng ở phía Nam.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2019

Bỏ biên chế suốt đời: Ai mừng, ai lo?

Bỏ biên chế suốt đời để những cán bộ, viên chức có năng lực thực sự được cống hiến, được trả lương đúng với giá trị lao động họ đã bỏ ra.
Bỏ biên chế suốt đời: Ai mừng, ai lo?Bỏ biên chế suốt đời: Ai mừng, ai lo?
Quốc hội đã chính thức thông qua Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Cán bộ, công chức và Luật Viên chức. Điểm đáng chú ý là sẽ không còn viên chức suốt đời như lâu nay chúng ta thường áp dụng.
Quy định này được đưa ra với hy vọng sẽ chấn chỉnh tình trạng chây ỳ, lười đổi mới và nâng cao chất lượng đội ngũ viên chức bằng việc trả lương theo vị trí việc làm, xóa bỏ tư tưởng vào được cơ quan nhà nước là “ấm chân” đến già.
Từ lâu nay, chúng ta vẫn thường nói đến một bộ máy hành chính cồng kềnh, kém hiệu quả khiến cho khả năng chi trả của ngân sách nhà nước ngày một khó khăn. Vì đâu nên nỗi?
Trong một thời gian dài chúng ta tiến hành công cuộc tinh giản biên chế nhưng kết quả “càng tinh giản bộ máy càng phình to” bởi rất nhiều người vẫn chỉ lo cho các lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm mà không quan tâm đến đại cục. Họ ra sức tuyển dụng, đưa vào hệ thống những nhân lực yếu kém, không có năng lực trình độ chuyên môn.
Khi vào được bộ máy Nhà nước, không ít kẻ trong số này lại cậy quyền cậy thế, trong quá trình thực thi nhiệm vụ luôn gây khó khăn, cản trở cho người dân, doanh nghiệp, khiến hình ảnh người cán bộ, viên chức ngày một xấu xí. Đó là còn chưa kể, nhiều viên chức được tuyển dụng từ hàng chục năm nay nhưng rất trì trệ, lười làm việc, chỉ biết đòi hỏi quyền lợi, nhiều khi còn chống đối, cản trở sự phát triển. Họ chính là những hòn đá tảng cần phải đưa ra khỏi hệ thống để dòng chảy công việc được khơi thông.
Bỏ biên chế suốt đời là một qui định được đánh giá là cần thiết phải làm lúc này. Bởi nguồn lực kinh tế không cho phép chúng ta kéo theo một đoàn tàu dài quá sức. Dễ thấy nhất là mỗi lần tăng lương là một lần đau đầu các nhà quản lý mà vẫn như “muối bỏ bể”. Thế nhưng ai là người dám lấy dao gọt chân mình khi mà rất nhiều viên chức là con ông cháu cha nhưng không làm được việc?
Nhiều người mong muốn qui định bỏ biên chế suốt đời còn được áp dụng với cả công chức, đặc biệt là với các công chức lãnh đạo. Để những người có tài thực sự làm quản lý thì các vị trí lãnh đạo trong các đơn vị hành chính và đơn vị sự nghiệp công lập phải thi tuyển công khai chứ không bổ nhiệm như hiện nay. Công chức nếu không làm được việc thì phải nghỉ chứ không thể chỉ có lên mà không có xuống, lên rồi không làm được việc lại bố trí vòng quanh.
Từ nay tới 1/7/2020 còn một quãng thời gian không phải là ngắn để một số người, một số đơn vị lợi dụng tăng tốc tuyển dụng “né” qui định để được hưởng chế độ viên chức suốt đời. Để tránh tình trạng này, các cá nhân, đơn vị được giao nhiệm vụ phải tăng cường kiểm tra, giám sát, thực hiện công khai, minh bạch công tác tuyển dụng.
Bỏ biên chế suốt đời, trả lương theo vị trí, chất lượng công việc... được kỳ vọng là sẽ khuyến khích được người làm việc hiệu quả, giữ chân được người tài. Cách làm mới này khiến những người có năng lực thực sự vui mừng, là cơ hội để đưa những kẻ yếu kém, cơ hội ra khỏi bộ máy. Và như vậy mới hy vọng hệ thống hành chính công được cải cách hiệu quả, môi trường kinh tế - xã hội thực sự kiến tạo để doanh nghiệp, người dân phát triển.
Theo Luật Viên chức vừa được thông qua, vẫn giữ nguyên hai loại hợp đồng làm việc là không xác định thời hạn và xác định thời hạn. Tuy nhiên, hợp đồng không xác định thời hạn hay “chế độ biên chế suốt đời” chỉ còn được áp dụng với 03 trường hợp sau:
- Viên chức được tuyển dụng trước ngày 01/7/2020;
- Cán bộ, công chức chuyển thành viên chức;
- Người được tuyển dụng làm viên chức làm việc tại vùng có điều kiện kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn.
Đồng thời, đối với những viên chức mới trúng tuyển từ ngày 01/7/2020 thì đều phải ký hợp đồng làm việc xác định thời hạn với khoảng thời gian từ đủ 12 tháng đến 60 tháng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đà Nẵng, nơi những “con kền kền” ăn trên xác người (Kỳ 4)



Quế Hương
Tiếp theo kỳ 1 — kỳ 2 và kỳ 3
Ngành y, thiên chức thật cao quý. Y đức của một người thầy thuốc, chính là hình ảnh mà người đó mang lại khi tiếp đón, phục vụ và chăm sóc sức khỏe bệnh nhân. Một người bác sĩ có y đức là người đó luôn có thái độ niềm nở, tận tình, quan tâm, chăm sóc bệnh nhân mà không hề có ý đồ trục lợi hay mục đích bất lương. Tiếc thay, điều đó, cùng với lời thề Hypocrate đã bị các bác sĩ ném qua cửa sổ giảng đường từ lâu.
Hằng năm đến ngày 27/2, những cây bút du côn khắp mọi miền, lại ngợi ca tận mây xanh những “thiên thần áo trắng” ngồi ghế lãnh đạo quản lý. Còn nhân dân thì biết rõ, đằng sau lớp “cánh” thiên thần, là trái tim của loài ác quỷ. Gia đình Bộ trưởng Kim Tiến tham gia VN Pharma “buôn thuốc ung thư giả” hoặc “nghị sĩ” Giám đốc sở Kim Yến thao túng tệ hại ngành y Đà Nẵng, là hiện thân của những “con kền kền” ăn trên xác người.
Với những bác sĩ trẻ, vì đâu nên nỗi? Vì khi ngồi trên ghế đại học, đồng tiền đã len lỏi vào đó. Ra trường xin vào bệnh viện, phải “chung chi”. Thế là cứ “làm tình, làm tội” bệnh nhân, để lấy lại những gì đã bỏ ra. Cho nên nhiều bệnh nhân chết oan ức là vậy.
Hai trong số nhiều trường hợp sau đây, là một dẫn chứng:
– Cho rằng Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng vô trách nhiệm, lơ đễnh, đã không kịp thời cấp cứu, khiến con gái mình chết oan uổng, chị Dương Thị Minh Nguyệt, cư trú đường Phó Đức Chính, phường An Hải Bắc, quận Sơn Trà, TP. Đà Nẵng, đã viết đơn khiếu nại gửi đến Bộ trưởng Y tế, các Cơ quan ban ngành TP. Đà Nẵng.
Theo chị Nguyệt, ngày 14/7/2015 con gái chị là Nguyễn Phương Vy, 28 tuổi, nhập viện, nhưng không được cấp cứu, chụp CT, can thiệp… chỉ vì gia đình chưa có tiền “đóng tạm ứng” cho bệnh viện. Hậu quả cháu xuất huyết tràn não, hôn mê sâu, tử vong.
Đơn tố cáo và kêu cứu của chị Nguyệt, mẹ em Vy.
– Ông Đặng Thiện tố cáo lên Bộ Y tế, thành uỷ Đà Nẵng, vụ vợ ông là bà Trần Thị Là, 47 tuổi, ngụ thôn Thạch Bồ, xã Hòa Phong, huyện Hòa Vang, Đà Nẵng, bị gãy chân, nhâp viện ngày 6/3/2016. Vì gia đình quá nghèo, không có tiền “lót tay bồi dưỡng” nên BV đã để đến 10 ngày sau, ngày 15/3/2016 mới tiến hành phẫu thuật. Hậu quả bà Là chết vì bị nhiễm trùng.
Con trai bà Là bày tỏ sự phẫn nộ với các phóng viên. Ảnh: Đoàn Nguyên/ Zing
Thành phố Đà Nẵng vốn nhỏ, người dân lại chân chất, cho nên đầu đường cuối hẻm, không có gì họ không biết. Chuyện kể rằng, những năm Trịnh Lương Trân làm Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, bác sĩ, dược sĩ hay điều dưỡng xin vào, phải chung chi bằng vàng, một suất không dưới 5 cây vàng. Đến thời Giám đốc Phạm Hùng Chiến và Giám đốc Nguyễn Văn Thạnh, chung chi bằng tiền mặt, mỗi suất vào bệnh viện, quen biết thì 200 triệu, qua “cò” thì khoảng 300 triệu.
Tiền “bóp cổ” người xin việc, tiền “hoa hồng” của các hãng dược phẩm, tiền % chia chác từ tiêu thụ, mua sắm hàng ngàn tỷ tiền thuốc và trang thiết bị và tiền từ “hút máu” Bảo hiểm y tế… đã làm cho Phạm Hùng Chiến trở thành đại gia. Nhà mặt tiền ở Lê Hồng Phong, Lê Duẩn, Quang Trung, biệt thự trăm tỷ ở Đảo Xanh và một Hotel 10 tầng trên đại lộ Hồ Nghinh đứng tên con trai…
Từ một anh X-quang nghèo kiết xác trở về từ đất Bắc, sau gần 10 năm làm Giám đốc Bệnh viện đa khoa Đà Nẵng và hai nhiệm kỳ Giám đốc sở Y tế dưới thời Nguyễn Bá Thanh, Phạm Hùng Chiến giàu “nứt đố đổ vách”, tài sản xấp xỉ ngàn tỷ đồng.
Người thay Phạm Hùng Chiến, làm Phó giám đốc Sở Y tế, kiêm Giám đốc BV đa khoa Đà Nẵng là Nguyễn Văn Thạnh, cũng “ăn bẩn” như tiền nhiệm của mình. Trước khi nghỉ hưu năm 2017, Thạnh cũng kiếm “tàm tạm” khoảng 30 triệu đô la, theo ước tính của người dân về của nổi, của chìm của ông ta.
Cách đây mấy năm, một Giám đốc bệnh viện lớn ở Đà Nẵng chết vì ung thư, tài sản anh ta để lại cho người vợ trẻ là căn nhà lầu 5 tầng mặt tiền đường Nguyễn Thiện Thuật, nhiều lô đất trên khắp thành phố và tài khoản ngân hàng lên đến 150 tỷ VNĐ.
Nguyễn Văn Thạnh và Phạm Hùng Chiến. Photo Courtesy
Một “con kền kền” khác cũng làm đồng bào không kém phần ghê sợ, đó là Lê Thị Minh Nguyệt. Minh Nguyệt sinh năm 1961, quê Sơn Trà, Đà Nẵng; bố tập kết, sinh Nguyệt tại Hà Nội. Nguyệt có 20 năm làm Giám đốc Trung tâm Y tế Sơn Trà (BV đa khoa quận). Từng ấy thời gian đủ để Nguyệt nhận “lót tay” chạy chọt của gia đình những sinh viên ra trường xin việc và câu kết cùng Trưởng phòng Kế toán tên Trần Ngọc Minh “vơ vét” hàng trăm tỷ đồng.
Tiền nhiều để làm gì? Để Nguyệt cặp bồ với “phi công” tài xế riêng của mình tên là Trương Minh Đông. Nàng sắm cho chàng một xe ô tô đời mới cùng một căn nhà ba tầng.
Từ một lái xe BV Sơn Trà, Nguyệt đưa Đông đi kiếm tấm bằng “cử nhân” cấp tốc, rồi đặt Đông vào vị trí bất ngờ với hàng trăm cán bộ, nhân viên BV: Phó phòng Hành chính – Tổ chức cán bộ BV Sơn Trà.
Luật pháp trên đất nước này lạ lắm, để cơ quan CA vào cuộc, thì đầu tiên phải có đơn tố cáo, mà đơn phải là “có tên, địa chỉ rõ ràng” thì cơ quan chức năng mới xử lý. Khi thanh tra vào cuộc, có kết luận, thích thì chuyển sang CA, nếu không chuyển, CA cũng chịu chết. Tiếp theo, nếu là cấp ủy viên thì phải báo cáo, chờ Ban Thường vụ, Ủy ban Kiểm tra đảng xử lý. Nếu ách lại tại đây, xem như tội phạm đã… an toàn!
Ngô Thị Kim Yến là ĐBQH khoá 14, thành uỷ viên. Khi Kim Yến làm Phó giám đốc sở, Nguyễn Xuân Anh là Phó Chủ tịch UBND TP, phụ trách Văn hoá xã hội, Y tế, Giáo dục. Kim Yến lên Giám đốc sở, “anh họ” Xuân Anh đã là Bí thư Thành uỷ.
Ngô Thị Kim Yến, Giám đốc Sở Y tế Đà Nẵng. Photo Courtesy
Kim Yến gọi ông Năm Chi bằng cậu ruột, nhưng Chánh thanh tra TP là ông Trần Huy Đức lại gọi bà Trần Thị Thuỷ, vợ ông Chi, bằng cô ruột. Và đương kim Phó chủ tịch UBND TP, Hồ Kỳ Minh lại là con nuôi của vợ chồng ông Năm Chi.
“Dây nhợ” loằng ngoằng như thế, ai xử lý được Ngô Thị Kim Yến?
(Còn tiếp) / Tiếng Dân

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phát sợ thói nói một đàng, làm một nẻo của người Việt



Trên bàn ăn phê bình tham nhũng, nhưng lỡ bị cảnh sát bắt vì chạy nhanh thì cười hì hì kiếm cách xì tiền cho qua chuyện…
Đàn ông Việt có tính thích đọc sách báo rồi ra đường bàn bạc, nên trên phương diện ý thức công dân có lẽ trên thế giới ít có dân tộc nào hiểu biết rộng hơn. Nhưng lạ một điều là cái kiến thức đó lại không được dùng để xây dựng cho cá nhân hay xã hội cho nên chúng ta mới thua kém các sắc dân khác.
Không nói đâu xa chỉ cần bước vào một tiệm nhậu hay quá cà phê vốn đầy rẫy trên mọi nẻo đường đất nước là người ta có thể nghe đủ mọi câu chuyện từ Tây sang Tàu đến Việt Nam: áp phe, mánh lới làm ăn, lạm phát, tham nhũng, đại học Úc-Mỹ, tranh chấp Biển Đông, cách mạng Ai Cập, khủng hoảng kinh tế toàn cầu v.v…Nhờ đọc nhiều báo mạng, báo giấy lại thích xem tivi, nghe radio nên nhiều người biết rất rỏ tình hình thời sự.
Chẳng hạn khi bàn về môi trường ai cũng hiểu nhiệt độ trái đất nóng khiến tan băng làm nước biển mặn dâng cao tràn vào ruộng lúa – nhưng rồi sau đó thì quăng rác ngay xuống lề đường như xem chuyện bảo vệ môi trường là do ai đó lo chứ không phải chuyện của mình.
Hay nói về xã hội văn minh thì nhiều người sau khi so sánh cách sống của Mỹ – Tây rồi bước ra đường cứ mặc tình chen lấn.
Hoặc trên bàn ăn phê bình tham nhũng, nhưng lỡ bị cảnh sát bắt vì chạy nhanh thì cười hì hì kiếm cách xì tiền cho qua chuyện.
Các phường xóm treo biển đề cao Nếp Sống Văn Hoá ngay bên cạnh những quán ăn nhậu ồn ào, rồi đến tối xì ke ma tuý. Sơn chữ Cấm Đái Bậy thì đêm khuya ăn nhậu sương sướng rồi cứ tiện đâu thì xì đó.
Người Việt lại hay châm biếm các dân tộc khác: xem thường người Tàu cho dù Trung Quốc đang chiếm lĩnh kinh tế và lấn chiếm biển Đông; cười dân Mỹ vì bên đó đi làm cực quá chớ không biết hưởng như ở Việt Nam.
Còn tại hải ngoại, câu nói đầu tiên suốt 30 năm là ra nước ngoài rồi phải đoàn kết lại lo cho cộng đồng và đất nước; ngay sau đó quay lại đả kích lẩn nhau.
Cái khó là người Việt nào cũng tài giỏi về lý luận, thích tranh luận nhưng thường là nói thì hay mà làm thì dở, thậm chí không chịu làm. Vậy nên từ xưa cha ông ta đã có câu: nói một đàng làm một nẻo!
Cái tật này nếu là ở một người dân bình thường đã là không hay ho gì, nếu là một người có vị trí cao trong xã hội thì nguy hại vô cùng. Công việc không thành là do cái tật này. Và mất lòng tin lẫn nhau cũng từ đó mà ra.
Khắc phục cái tập tính không hay ho gì này quả là việc không đơn giản tý nào, phải rèn từ nhỏ thì may ra mới bỏ được.
Theo TẠP CHÍ VĂN HÓA NGHỆ AN

nhận xét hiển thị trên trang

PHẢI ĐÚNG?






Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, thực vật và ngoài trời

Sáng nay báo Lao động vừa phản ánh sự "thanh minh" của bộ GTVT về dự án đường sắt Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng 100.000 tỉ.
Theo đó, bài báo cho biết, bộ GTVT nói rằng: "Tại Chiến lược phát triển giao thông vận tải đường sắt Việt Nam đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2050... được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt cũng đã định hướng phát triển tuyến đường sắt Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng có chiều dài dự kiến khoảng 380km, đường đôi khổ 1.435mm điện khí hoá".
Căn cứ chiến lược chung và quy hoạch phát triển được duyệt từ năm 2002. Năm 2015, trên cơ sở kết quả trao đổi trong các cuộc gặp cấp cao giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc, Chính phủ Trung Quốc đã cung cấp khoản viện trợ không hoàn lại trị giá 10 triệu nhân dân tệ để tiến hành KHẢO SÁT, LẬP QUY HOẠCH tuyến đường (này). Đến nay, tư vấn lập quy hoạch dự kiến toàn tuyến có chiều dài 392km với 38 ga...
Căn cứ quy hoạch được duyệt, thứ tự ưu tiên và khả năng cân đối nguồn lực đầu tư, Bộ Giao thông Vận tải sẽ triển khai nghiên cứu, chuẩn bị đầu tư dự án theo đúng quy định của pháp luật" (Hết trích).
Như vậy, ý của bộ Giao thông là "không phải bộ tự ý 'cầm đèn chạy trước ô tô', mà cái này có quy hoạch của Chính phủ từ 2002 rồi", và bộ “làm theo đúng quy định của pháp luật".
Như vậy, theo bộ giao thông thì "đã là chiến lược được Thủ tướng chính phủ phê duyệt rồi" thì nhất thiết phải đúng, nhất thiết không được thay đổi. Cái sự phê duyệt đó là "PHÁP LUẬT", phải chấp hành?
Nghe có vẻ có lý, nhưng liệu quan niệm như vậy có chuẩn không?
Nhưng với suy nghĩ thiển cận của lão già này thì thấy:
Thứ nhất là, có những cái trước đây ta “định hướng” thế này thế kia, nhưng sau một thời gian, thực tiễn cho thấy có những nội dung không hợp lý thì phải chính sửa. Việc thay đổi một nội dung nào đó trong "chiến lược" là hoàn toàn bình thường và rất phù hợp với nhận thức luận mà Karl Marx đã chỉ ra trong phép biện chứng khoa học của ông, không nhất thiết đã trót nói rồi, ký rồi thì cứ phải làm bằng được khi nhận thấy nếu làm thì lợi bất cập hại (tin rằng khi anh Thể học cao cấp chính trị đã được học những nguyên lý sơ dẳng này).
Thứ hai, nếu thấy "khó xử", thì ta cứ hoãn lại, lùi thời gian thực hiện, rồi chính thời gian sẽ cho ta câu trả lời đúng đắn. Không việc gì phải vội vã làm trong khi đất nước đang đòi hỏi bao nhiêu thứ cần đến tiền để tháo gỡ khó khăn, hơn là phải làm tuyến đường sắt "vành đai" ấy trong lúc này.
Đề nghị anh Thể với tư cách là một bộ trưởng, anh cần có suy nghĩ, đề xuất với lãnh đạo đất nước "làm những gì có lợi cho dân thì kiên quyết làm, những gì có hại cho dân thì kiên quyết tránh", như lời dạy của Bác Hồ. Phải động não của một "tư lệnh ngành", anh Thể ạ. Chứ cứ "án khoa như hành" thì khác gì con robot.

Phần nhận xét hiển thị trên trang