Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2019

Hàng giả được tán tụng trong đời sống văn chương


Đời sống văn học nghệ thuật của chúng ta là không bình thường, đang có sự loạn chuẩn, đang khủng hoảng. Điều đáng lo ngại là những người có trách nhiệm lại không mấy quan tâm đến vấn đề này, và những người được giao đảm trách công việc này lại không có đủ năng lực tương xứng với nhiệm vụ. Nên những điều họ làm thì lại càng làm cho tình hình rối tung lên.



HÀNG GIẢ ĐƯỢC TÁN TỤNG TRONG ĐỜI SỐNG VĂN CHƯƠNG

ĐINH QUANG TỐN

Hàng "xịn" và hàng giả ư? Khái niệm này đúng là trong cơ chế thị trường mới xuất hiện. Nhưng thực ra, thật và giả cũng có tự thuở xa xưa. Thời nỏ thần Kim Quy bị Trọng Thủy đánh cắp thay bằng lẫy nỏ giả. Thầy trò Đường Tăng đi lấy kinh, lúc đầu chưa có tiền hối lộ cũng bị đưa cho bộ kinh giả đấy thôi. Rồi trong Hồng lâu mộng, chàng Giả Bảo Ngọc lấy vợ đã bị tráo Lâm Đại Ngọc bằng Tiết Bảo Thoa…

Tôi có một người bạn, nhà thơ nông thôn Nguyễn Thành, từ thời kỳ đầu đổi mới anh đã có thơ về hàng "xịn" và hàng giả rồi, chứ không phải chậm chễ như tôi đến giờ mới nói. Trong bài thơ "Lời người bán hoa giả" (1990), anh viết: "Là hoa giả mười mươi/ Mà nom như hoa thật/ Chợ đông, người bán đắt/ Khách hàng chen nhau mua". Bây giờ thì không chỉ có hoa giả, mà hàng giả tràn lan. Trong văn chương nghệ thuật thì sách giả đã làm chao đảo thị trường sách. Nhưng còn có một loại sách thật chứ không phải là sách nhái, mà lại là hàng giả. Đó là những sách chất lượng kém. Đối với sách văn học thì đó chưa phải là văn chương.

Nhiều nhà văn trong hội thảo về văn học nước ngoài được dịch vào Việt Nam đã khẳng định, trong những năm qua, sách văn học dịch ở Việt Nam chưa phải là tinh hoa của các nền văn hóa. Gần gũi với Việt Nam như văn học Trung Quốc, thì Báu vật của đời của Mạc Ngôn, Phế đô của Giả Bình Ao, hay Điên cuồng như Vệ Tuệ... đâu phải là những tác phẩm đỉnh cao của văn chương Trung Quốc thời mở cửa. Đó là những tác phẩm có cách nhìn khác về lịch sử, là những truyện tình thuộc loại "hàng khủng". Không phải sách bán chạy là sách hay. Điều này ai cũng rõ, nhưng cũng không ai làm gì để thay đổi. Cơ chế thị trường mà, tự do mua, tự do đọc. Thì đến như Bóng đè trái với thuần phong mỹ tục của dân tộc, mà vẫn có người cổ súy đấy thôi! Và còn có cả hàng giả được trao giải thưởng nữa, thậm chí là giải thưởng cao quý cơ (tặng thưởng thơ năm 2006 của Hội Nhà văn Việt Nam) và tác giả còn tỏ ra cao đạo không nhận chứ! Thật chẳng còn biết là thế nào!

Đa số sách của các nhà văn được khẳng định trong mấy chục năm qua, thì nay không bán được. Số lượng in mỗi cuốn thường không quá 1.000 bản. Sách thật, có chất lượng chỉ chiếm một phần mười thị trường sách. Điều ấy nói lên vấn đề gì? Có người lý giải đó là sự xuống cấp của văn hóa đọc, sự cáo chung của xuất bản giấy. Rõ ràng đời sống văn học nghệ thuật của chúng ta là không bình thường, đang có sự loạn chuẩn, đang khủng hoảng. Điều đáng lo ngại là những người có trách nhiệm lại không mấy quan tâm đến vấn đề này, và những người được giao đảm trách công việc này lại không có đủ năng lực tương xứng với nhiệm vụ. Nên những điều họ làm thì lại càng làm cho tình hình rối tung lên.

Đến như nơi được coi là hoàn toàn tâm linh là chốn tu hành mà của giả cũng luồn sâu vào: Tu giả, ăn giả. Tu giả là một vấn đề lớn mà tổ chức Phật giáo phải giải quyết. Tôi là người trần mắt thịt nên chỉ nói về ăn giả ở chốn tu hành thôi. Đó là thức ăn chay nhưng lại có hình thịt, cá, trứng... Tôi có bài thơ "Ăn chay" được một số người thích đọc, nhưng khi chọn lọc vào tập thơ mới cho tôi thì nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm lại bảo "không nên cho vào tập". Anh sợ động chạm đến tâm linh. Tôi thì cho rằng chẳng có gì phải sợ cả. Bản chất của Đức Phật là sự thật thà. Mà bài thơ của tôi thì hoàn toàn thật thà, vì mục đích trong sạch chốn nhà Phật. Tôi tin đức Phật còn phù hộ cho tôi ấy chứ: "Đã nguyện không sát sinh/ Lại ăn hình thịt cá/ Chưa chay tận tâm linh? Thì có thành chính quả?"…

Nói thế để thấy văn chương thời mở cửa, vấn đề hàng "xịn" và hàng giả là rất khó giải quyết. Nếu lịch sử của nhân loại là lịch sử đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, thì chưa bao giờ cuộc đấu tranh ấy lại quyết liệt như hiện nay. Nó diễn ra ở mọi phương diện và ở mọi cấp độ. Nhưng những người chân chính thì không bao giờ đầu hàng, bởi nếu họ đầu hàng thì văn chương nghệ thuật nói riêng và nhân loại nói chung sẽ sụp đổ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Smartphone đang “giết” bạn từng ngày, theo đúng nghĩa đen






Việc tăng cortisol, loại hóc môn liên quan tới việc căng thẳng, khi sử dụng điện thoại có thể gây ra những hậu quả lâu dài với sức khỏe người dùng.


Giống như nhiều người, có lẽ, đã đến lúc bạn nên quyết định dành ít thời gian hơn cho chiếc điện thoại của mình. Đó thực sự là ý tưởng hay bởi có những bằng chứng khoa học cho thấy việc dành thời gian cho điện thoại thông minh đang phá hủy giấc ngủ, trí nhớ, các mối quan hệ, khả năng tập trung, sáng tạo cũng như việc giải quyết vấn đề và ra quyết định của bạn.
Tuy nhiên, đó cũng chưa phải tất cả. Các nhà khoa học khẳng định việc sử dụng điện thoại thông minh thường xuyên có thể làm tăng lượng cortisol, loại hóc môn gây ra tình trạng stress. Việc sử dụng điện thoại giờ đây còn đe dọa sức khỏe, thậm chí là rút ngắn cuộc sống của những người sử dụng, New York Times cho hay.
Ở thời điểm hiện tại, hầu hết các cuộc thảo luận xung quanh smartphone mới chỉ tập trung vào dopamine, một loại chất được sản sinh trong não bộ giúp con người hình thành thói quen, hay nói cách khác là nghiện. Giống như máy đánh bạc, điện thoại thông minh và những ứng dụng được thiết kế cho chúng rõ ràng nhằm mục đích kích hoạt sản sinh dopamine, khiến con người ta khó đặt chúng xuống.
Những tác động của dopamine là lý do tại sao nhiều chuyên gia lên tiếng cảnh báo về hiện tượng nghiện điện thoại. Tuy nhiên, dopamine vẫn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Việc chứng minh những chiếc điện thoại làm tăng lượng hóc môn cortisol có thể khiến tình trạng sử dụng smartphone trở nên đáng báo động hơn nữa.
Cortisol là loại hóc môn có thể gây nhiều tác động. Sự giải phóng hóc môn này làm kích hoạt những thay đổi sinh lý, chẳng hạn như tăng huyết áp, nhịp tim và lượng đường trong máu. Trong trường hợp nguy cấp, cortisol giúp cơ thể phản ứng ngay lập tức trước những mối đe dọa tới tính mạng.
Cortisol chắc chắn sẽ rất hữu dụng trong trường hợp bạn gặp nguy hiểm về thể chất, chẳng hạn như đang bị một con bò đực tấn công. Tuy nhiên, sẽ thật tệ nếu cortisol được sản sinh khi bạn dùng điện thoại. Check email và nhận được một bức thư điện tử đầy giận dữ từ sếp cũng khiến bạn căng thẳng về mặt xảm xúc, giống hệt khi cơ thể đứng trước những mối nguy hiểm.
Nếu chỉ thỉnh thoảng xảy ra, việc cơ thể sản sinh cortisol lúc dùng điện thoại sẽ không có gì đáng ngại. Tuy nhiên, một người Mỹ dành trung bình 4 giờ mỗi ngày để nhìn vào màn hình smartphone và giữ nó trong tầm tay mọi lúc, mọi nơi, ngay cả khi ngủ. Kết quả là những chiếc điện thoại thông minh, trang bị đẩy đủ các ứng dụng mạng xã hội, thư điện tử và đọc tin tức, khiến con người có nghĩa vụ liên tục làm việc, tạo ra những căng thẳng ngoài ý muốn.

David Greenfield, giáo sư tâm thần học tại Trường Y khoa thuộc Đại học Connecticut, nhấn mạnh: "Mức độ cortisol tăng lên khi điện thoại của bạn ở trong tầm nhìn hoặc gần đó, khi bạn nghe điện thoại hay thậm chí là bạn nghĩ bạn sẽ nghe điện thoại. Đó là một phản ứng căng thẳng và khó chịu, khiến cơ thể chống lại bằng việc kiểm tra điện thoại để giúp căng thẳng biến mất".
Như vậy, việc kiểm tra điện thoại sẽ khiến bạn dịu lại trong một giây nhưng có thể khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn trong thời gian dài. Bất cứ khi nào kiểm tra điện thoại, bạn có thể thấy một thứ gì đó đầy căng thẳng đang chờ đợi mình, dẫn tới sự biến động cortisol. Đó cũng là lý do bạn luôn muốn kiểm tra điện thoại để giảm lo lắng. Chu kỳ này diễn ra liên tục sẽ dẫn đến việc tăng cortisol mãn tính.
Tăng cortisol mãn tính chính là mấu chốt của vấn đề. Nó khiến cơ thể mắc các vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe như trầm cảm, béo phì, tiểu đường, huyết áp, đau tim, mất trí nhớ và cả đột quỵ. Bác sĩ Robert Lustig, giáo sư danh dự về nội tiết của Đại học California, cảnh báo: "Mọi căn bệnh mãn tính chúng ta biết đều sẽ trở nên trầm trọng hơn do căng thẳng. Những chiếc điện thoại góp phần vào việc này".
Bên cạnh những tác động lâu dài tới sức khỏe, tình trạng căng thẳng do điện thoại thông minh có thể ảnh hưởng tới chúng ta theo những cách đe dọa tính mạng ngay lập tức. Nồng độ cortisol tăng cao làm suy yếu vỏ não trước trán, khu vực quan trọng của não bộ chịu trách nhiệm ra quyết định và suy nghĩ hợp lý.
"Vỏ não phía trán vô cùng quan trọng. Nó giúp chúng ta không làm những điều ngu ngốc", bác sĩ Lustig nhấn mạnh.
Việc suy giảm vỏ não trước trán làm giảm khả năng tự kiểm soát. Khi cơ thể chịu đựng sự căng thẳng quá lớn bắt nguồn từ những chiếc smartphone, người ta thường có xu hướng làm điều gì đó để giải tỏa. Những hành động ngu ngốc, chẳng hạn như nhắn tin khi lái xe, có thể khiến người dùng tử vong chỉ vì giảm căng thẳng trước mắt.
Tác động của căng thẳng có thể được khuếch đại hơn nữa nếu chúng ta liên tiếp lo lắng rằng điều tồi tệ gì đó sắp xảy đến, dù là một cuộc tấn công vật lý hay một bình luận gây phẫn nộ trên mạng xã hội. Đôi khi, người ta còn cảm thấy điện thoại rung trong túi dù thực tế, nó còn chẳng nằm trong đó.
Smartphone đang “giết” bạn từng ngày, theo đúng nghĩa đen - Ảnh 2.
"Mọi thứ chúng ta làm, mọi thứ chúng ta trải nghiệm có thể ảnh hưởng tới sinh lý và thay đổi các mạch máu trong não theo cách khiến chúng ta phản ứng với căng thẳng ít hoặc nhiều", Bruce McEwen, người đứng đầu Phòng thí nghiệm Thần kinh học  của trường Đại học The Rockefeller, cho hay.
Bác sĩ McEwen cũng nhấn mạnh rằng mức cortisol cơ bản của chúng ta sẽ tăng lên nếu chúng ta ngủ ít hơn 7 hoặc 8 tiếng trong một chu kỳ 24 giờ. Việc kiểm tra điện thoại trước khi ngủ khiến cơ thể bị ảnh hưởng ít nhiều tới việc điều hòa mức cortisol, gây ra những mối nguy hại lâu dài tới sức khỏe.
Tin tốt là nếu chúng ta có thể phá vỡ chu kỳ lo âu này, chúng ta có thể giảm mức cortisol, điều giúp cải thiện tình trạng sức khỏe và giảm thiểu những rủi ro bắt nguồn từ căng thẳng trong dài hạn. Theo thời gian, Bác sĩ McEwen nói, nó thậm chí còn có thể kiềm chế bộ não của chúng ta để chúng ta không còn bị cảm giác căng thẳng khi không sử dụng điện thoại.
Để hiện thực hóa điều này, hãy tắt những thông báo trên điện thoại di động ngoại trừ những thứ bạn thực sự muốn nhận. Tiếp theo, hãy chú ý đến cách các ứng dụng riêng lẻ khiến bạn cảm thấy mình cần phải dùng chúng. Hãy ẩn những ứng dụng này khỏi màn hình chính hay tốt hơn nữa là xóa chúng trong một vài ngày để kiểm tra lại cảm giác của chính mình.
Smartphone đang “giết” bạn từng ngày, theo đúng nghĩa đen - Ảnh 3.
Ngoài ra, hãy chú ý tới cách những ứng dụng riêng lẻ tác động đến bạn. Bác sĩ Judson Brewer, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Đổi mới Mindfulness của Đại học Brown, cho rằng: "Nếu chúng ta không thể nhận thức được vấn đề về thể chất, chúng ta sẽ không thể thay đổi hành vi. Căng thẳng và lo lắng thường biểu hiện bằng các cơn co thắt ở ngực".
Thường xuyên nghỉ giải lao cũng là một cách hiệu quả để cân bằng hóa học cho cơ thể bạn và lấy lại cảm giác kiểm soát. Ngừng dùng điện thoại trong một quãng thời gian nhất định hoặc bỏ chúng xa bàn ăn có thể là một bước đi đúng hướng.
Ngoài ra, hãy cố gắng đừng để cảm giác thèm điện thoại dễ dàng được thỏa mãn. Dù không dễ nhưng đây thực sự là một cuộc chiến kéo dài để bạn cảm thấy tốt hơn mỗi ngày, dù có thể cần thời gian để nhận ra. Trên hết, nó có thể giúp chúng ta sống lâu hơn, theo đúng nghĩa đen.
Theo Trí thức trẻ
http://genk.vn/smartphone-dang-giet-ban-tung-ngay-theo-dung-nghia-den-20190630103222905.chn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

HÔM NAY TÔI CŨNG ĐI QUA ĐÓ



ĐỒNG TIỀN

Nguyễn Thúy Hạnh
Tôi có một điểm yếu là quá lo lắng cho tuổi già, từ khi vừa trưởng thành tôi đã lo xa cho tuổi già rồi. Chỉ sợ sau này thành gánh nặng cho con cái. Mà tôi lại khái tính đến lập dị, ko bao giờ muốn nhận tiền bạc giúp đỡ của bất cứ ai kể cả của cha mẹ hoặc con cái mình, nên nếu tuổi già không có tiền thì khổ lắm.

Bởi vậy, khi dành dụm được 400tr₫ vào năm 2000, tôi quyết định mua 200m2 đất ở Tứ Liên (tương đương 40 cây vàng), coi đó là khoản đảm bảo tuổi già.

Thế nhưng, vừa mua được 1 tháng thì đất lên giá, tôi bỗng nảy ra ý định bán đi rồi làm vốn mua đi bán lại. 

Đất vẫn cứ lên giá không ngừng, tôi đăng báo bán giá 7,5tr₫/m2 (lúc mua là 2tr₫). Tuy nhiên chỉ có người hỏi chứ chưa có ai mua.

Rồi tôi có chuyến công tác dài cùng các chuyên gia Ấn Độ vào Miền Tây Nam bộ, chuyện bán đất cũng quên đi.

Bỗng một sáng tôi đang ngồi họp thì có cuộc điện thoại:

- Chị rao bán mảnh đất 200m2 ở Tứ Liên?

- Đúng

- Chị bán giá 7,5tr/m2?

- Đúng thế!

- Vậy chị bán cho tôi nhé?

- Vâng

Tôi trả lời như reo lên, lòng sướng như điên, ko hiểu sao anh ta mua dễ thế, ko thèm mặc cả. 1,5 tỷ đồng, đời tôi chưa bao giờ dám mơ có nhiều tiền thế.

Thấy tôi dễ dãi anh ta xin bớt 20tr₫, tôi cũng đồng ý luôn.

Cả tuần đó tôi không ngủ phút nào, mà người vẫn không mệt, bởi lòng tôi sung sướng, và bởi tâm trí tôi bận rộn với việc lên danh sách đền ơn đáp nghĩa cho những ai đã thương yêu, giúp đỡ chị em tôi từ khi còn là đứa trẻ mồ côi nghèo khổ. Đền ơn luôn là ước mơ cháy bỏng của tôi từ bé, ngặt nỗi tôi chưa có tiền. Tôi từng đem ước mơ đó tâm sự với anh tôi, một vị thứ trưởng ở bộ Nông nghiệp, anh tôi bảo: “Món nợ tình cảm không trả được bằng tiền đâu em ạ”. Biết vậy nhưng tôi vẫn muốn làm, và giờ đây tôi đã có tiền để thực hiện ước mơ, bởi thế mà tôi phấn khích không ăn không ngủ cả tuần lễ trước khi về Hà Nội.

Về đến nhà là tôi nhận tiền đặt cọc, điều kiện họ đưa ra là tôi phải đền gấp 10 lần số tiền 10,000 đô đặt cọc đó nếu tôi ko bán nữa. Tôi ok liền, rồi cầm tiền đi mua vàng để đem biếu theo danh sách.

Chiều hôm sau tôi đưa người mua đến chỉ đất thì bà chủ đất cũ (gia đình đó có 350m2 đất, bán cho tôi 200m2, rồi lấy tiền xây lên ngôi nhà ở phần đất còn lại, và họ vẫn trông nom mảnh đất giúp tôi), thấy tôi, reo lên từ xa:
 
- Con ơi, mày đi đâu lâu thế, bao nhiêu người hỏi mua đất, 12 triệu rưỡi một mét có bán không con, người ta đang chờ.

Tôi xây xẩm mặt mày, đất dưới chân tôi như sụt xuống. Vậy là tôi bán hớ mất một tỷ đồng, vì đi công tác lâu ngày quá ko biết đất Hà Nội sốt.

Nhưng cũng chỉ một thoáng, ngay lập tức tôi lại nghĩ: “Lộc trời cho tới đó thôi, hưởng thế là nhiều quá rồi”. Và rồi tôi lại tươi tỉnh như thường.

Sau đó tôi mới biết anh H (người mua đất) chỉ có đúng số tiền đặt cọc ấy, rồi đem đất của tôi rao bán cho người khác ăn lãi cả tỷ bạc (tương đương với 200 cây vàng). Thảo nào họ làm hợp đồng bắt tôi phải đền gấp 10 lần nếu ko bán nữa, vì lúc đó tôi ko biết là bán hớ.
 
Cũng trong hợp đồng thì việc thanh toán phải hoàn tất trước tết âm lịch. Nhưng đến tết rồi họ vẫn ko có tiền trả tôi, và như thế là tôi hoàn toàn có quyền phá hợp đồng, đòi lại đất.

Nhưng tôi đã không làm thế. Biết họ quá lo lắng, tôi chủ động gọi điện bảo họ cứ yên tâm ăn tết rồi trả tôi sau cũng được. 
 
Sau đó tôi ký bán đất thẳng cho khách hàng của họ, họ chỉ ở giữa buôn nước bọt và ko phải trả một đồng thuế mua bán nào, tôi hoàn toàn ko khó dễ để vòi tiền họ như hầu hết những người bán đất khác vẫn làm trong tình huống đó.

Thấy tôi dễ, anh H sau đó thường xuyên đến nhà tôi chơi, phát triển thành quan hệ bạn bè. Tôi làm như ko biết rằng tôi nhận ra anh ta ham tiền đến quên cả lương tâm. Anh H luôn rủ tôi tham gia hết “dự án” này đến “dự án” khác mà theo như anh ấy thì hời kếch xù. Tôi chỉ ừ hữ chứ ko mảy may để tâm đến những dự án của anh ta. Anh ta cũng tìm mọi cách làm cò bán đất cho tôi để được hưởng hoa hồng hậu hĩnh, nhưng anh ta ko thành công được lần nào nữa.

Bẵng đi, một hôm tôi gọi cho anh H để trao đổi một việc, thì con anh H nghe máy: “Cô ơi, bố cháu bị ung thư đang nằm ở viện 354”.
 
Tôi vù đến thăm. Thật ko thể tin nổi, một anh H đỏm dáng và tham vọng tiền bạc thì nay chỉ còn nắm xương, co rúm vì đau đớn trên giường bệnh. Tôi đưa anh H chiếc phong bì tiền biếu, nhưng anh ấy chẳng thèm nhìn nó nữa. Tôi nhớ hôm đó là sắp tết.

Tết năm đó tôi cho con đi du lịch Sapa. Vừa về đến nhà tôi gọi ngay cho anh H xem tình hình thế nào, thì vợ anh ấy nghe máy: 

“Chị là ai?”

“Em là Hạnh ạ”

“Có phải cô Hạnh ở Tứ Liên không?”

“Dạ phải”

Thế là chị ấy khóc oà lên:

“Em ơi, anh H vừa mất rồi, chị vừa đưa anh vào nhà lạnh về đến đây. Cả ngày hôm qua anh ấy đau lắm, chiều hôm qua anh ấy cứ dặn đi dặn lại chị rằng nếu anh chết thì nhớ báo cho cô Hạnh. Chị hỏi: “Hạnh nào?”, thì anh ấy bảo “cô Hạnh ở Tứ Liên, cô ấy tốt lắm..”.

Tôi hỏi thì chị ấy bảo sáng ngày kia đưa tang, lễ viếng từ 10h - 12h trưa và an táng tại Tứ Liên.

Tôi quyết định đưa anh ấy ra tận mộ nên căn 11h30 mới ra viếng để khỏi phải đợi lâu.

Nhưng khi tôi ra đến nơi thì cả nhà tang lễ ko còn ai. Tưởng mình nhầm giờ, tôi hỏi bảo vệ thì họ bảo: “Đi lâu rồi”, tôi hỏi thêm thì họ trả lời nhấm nhẳn: “Hết người viếng thì đi chứ ở lại làm gì?”.

Tôi hộc tốc đuổi theo hướng người ta chỉ, thì thấy chỉ lèo tèo vài người đưa tang. Cảm thấy ái ngại quá, thấy một chị ngày xưa hay đi cùng anh H đến nhà tôi môi giới đất, lúc này đang đi rắc vàng hương theo quan tài trên đường, tôi lại gần chào và bảo: “Chị thật tốt với anh H”.

Ra đến nghĩa địa, tôi ngạc nhiên, anh ấy chết mới ngoài 50 tuổi mà sao chẳng thấy ai thương xót.
 
Chị bạn lúc nãy lại gần tôi, nói nhỏ: “Chị tiễn anh ấy ra đây là vì cái nghĩa chứ cái tình thì hết rồi. Em xem, anh ấy gốc Hà Nội phố cổ, lẽ ra phải rất nhiều họ hàng bạn bè tiễn viếng, nhưng làm gì có ai, lừa hết lượt người ta em ạ. Chị ko hiểu sao anh ấy lại ko lừa được em trong khi em thật thà cả tin thế”. 
 
Tôi hỏi chị 2 mảnh đất chung với anh H đã bán hết chưa thì chị khóc bảo anh ấy lừa hết của chị rồi, mua chung, anh ấy đứng tên, chị giữ sổ, nhưng anh ấy bảo chị đưa sổ cho người mua xem, chị chủ quan đưa, thế là anh ấy bán mất, hu hu...”.

Tôi chăm chú nhìn người ta hạ huyệt, cô con dâu phấn son bự và cặp mi giả cong vút, ko một giọt nước mắt. Rồi đất rào rào lấp lên quan tài anh H. Lúc đó tôi cảm nhận đồng tiền nó vô nghĩa nhường nào, khi con người ta về với đất nào có mang theo được thứ gì.

Từ nhà tôi mỗi khi ra vườn đào Nhật Tân vẫn đi qua khu nghĩa địa có mộ anh H, và những lúc đó tôi lại nghĩ đến sự vô nghĩa của đồng tiền. 

Hôm nay tôi cũng đi qua đó.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2019

Câu chuyện “tha thứ” trong Thế chiến II gây rung động lòng người


Câu chuyện xúc động này xảy ra vào Thế chiến thứ II.
Có một lực lượng quân đội chiến đấu quyết liệt với quân địch trong rừng, trong đó có hai binh sĩ đã bị mất liên lạc với đội. Bởi hai người này đến từ cùng một thị trấn nên trong trận chiến khốc liệt, họ đã quan tâm chăm sóc lẫn nhau.
Họ đã động viên khích lệ nhau khi lưu lạc gian nan trong rừng. Thật không may đã hơn 10 ngày trôi qua, họ vẫn chưa thể liên lạc được với đội.
May mắn thay họ đã bắt được một con nai và ăn thịt nai để sống qua ngày. Bởi chiến tranh nên động vật trong rừng đã bỏ chạy tứ phía hoặc bị chết rất nhiều. Do đó, ngoài con nai này, họ không tìm thấy bất cứ con thú nào khác, nên chỉ còn lại một chút thịt nai được người lính trẻ tuổi hơn đeo trên lưng.
(Ảnh minh họa/Shutterstock)
Một ngày nọ, họ chạm trán kẻ địch ở trong rừng, sau một hồi quyết chiến, hai người họ đã tránh được kẻ địch.
Ngay khi họ nghĩ rằng đã an toàn thì một tiếng súng vang lên, người lính trẻ tuổi hơn đi phía trước đã bị trúng đạn, bị thương ở bả vai. Người đồng đội ở phía sau vội vàng chạy đến, sợ hãi đến mức không nói nên lời, ôm lấy anh này khóc nức nở không ngừng.
Vào ban đêm, người lính lớn tuổi hơn luôn miệng gọi mẹ, hai mắt mở trừng trừng. Cả hai người lính đều nghĩ rằng số mệnh của họ sắp kết thúc rồi, vì vậy không ai muốn động vào số thịt nai nữa. Tất nhiên cũng không có ai biết được hành trình chiến đấu tâm lý của họ trong đêm hôm đó.
May mắn là vào ngày hôm sau đồng đội đã tìm thấy họ.
30 năm trôi qua, người lính bị thương cuối cùng cũng tiết lộ tình huống khi đó, ông cho hay: “Thật ra tôi biết phát súng đó là ai bắn, chính là đồng đội của tôi, ông ấy đã qua đời vào năm ngoái rồi. Lý do khiến tôi biết được điều này chính là vì khi đó ông ấy chạy đến ôm tôi, tôi vô tình chạm vào nòng súng đang nóng của ông ấy, chỉ là khi đó tôi đã tha thứ cho ông ấy. Tôi biết lúc đó ông ấy muốn một mình ăn số thịt nai còn lại để sống tiếp, tôi cũng biết ông ấy muốn sống tiếp là vì mẹ của mình.”
“30 năm qua, tôi giả vờ như không hề biết chuyện này, cũng như chưa từng nhắc đến. Chiến tranh quá lâu và quá tàn khốc, cuối cùng mẹ của ông ấy đã không kịp đợi ông ấy quay về. Sau khi chiến tranh kết thúc, khi tôi và ông ấy cùng đến viếng mộ mẹ của ông ấy, ông ấy đã quỳ xuống trước mộ và cầu xin tôi tha thứ. Khi đó tôi đã ngăn không cho ông ấy nói tiếp, chúng tôi vẫn là bạn, bởi vì tôi không có lý do gì để không tha thứ cho ông ấy cả.”
(Ảnh minh họa/Shutterstock)
Khi chúng ta biết tha thứ lỗi lầm của người khác, tự nhiên cũng sẽ giải thoát được tâm hồn của chính mình. Cũng giống như người lính trong câu chuyện này, khi tha thứ cho đồng đội của mình, ông ấy cũng đã buông bỏ mọi thù hận. Thay vì ôm lấy hận thù để đau khổ cả đời, ông ấy đã chọn buông bỏ và tha thứ để sống một cuộc đời thanh thản!
Thanh Trúc / Trithucvn
Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRUNG QUỐC ĐÃ HẠ VŨ KHÍ ĐẦU HÀNG; TRUMP NGỪNG ÁP THUẾ THÊM 325 TỶ USD SAU KHI TẬP CẬN BÌNH CHẤP NHẬN ĐỂ MỸ KHAI THÁC "CÁ VOI XANH"...; TRUNG QUỐC TẬP TRẬN CẢ TUẦN Ở BẮC TRƯỜNG SA ĐỂ LẤY LE: TA ĐÂY KHÔNG SỢ MỸ?

Ông Trump quyết định nối lại đàm phán thương mại với Trung Quốc

0:00/0:00
Báo nói Dân trí

Dân trí Tổng thống Donald Trump cho biết các cuộc đàm phán thương mại Mỹ - Trung sẽ tiếp tục được thực hiện và Washington sẽ không áp thuế bổ sung với Bắc Kinh. 
>>Tổng thống Trump nói có cuộc gặp “tốt hơn mong đợi” với ông Tập Cận Bình 
>>Những bài toán gai góc của ông Trump khi tới thượng đỉnh G20



Volume 90%

Phát
Tổng thống Trump bắt tay ông Tập Cận Bình tại Nhật Bản
Ông Trump quyết định nối lại đàm phán thương mại với Trung Quốc - 1
Tổng thống Donald Trump bắt tay Chủ tịch Tập Cận Bình tại cuộc gặp sáng 29/6. (Ảnh: Reuters)

“Tôi sẽ không áp thuế bổ sung với số lượng đáng kể 350 tỷ USD hàng hóa còn lại. Chúng tôi sẽ không làm việc đó, chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc với Trung Quốc, từ chỗ mà chúng tôi đã bỏ dở, để xem liệu chúng tôi có thể đạt được một thỏa thuận hay không”, Tổng thống Trump phát biểu tại cuộc họp báo sau cuộc gặp thượng đỉnh với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sáng nay 29/6.

“Trung Quốc sẽ tham vấn với chúng tôi và chi tiền, kể cả giữa lúc đang đàm phán, cho những người nông dân tuyệt vời của chúng tôi và những người yêu nước tuyệt vời. Trung Quốc sẽ mua số lượng lớn lương thực và sản phẩm nông nghiệp (của Mỹ) và sẽ bắt đầu việc đó sớm thôi, gần như ngay lập tức”, Tổng thống Trump cho biết.
“Về cơ bản, chúng tôi đã trao đổi hôm nay rằng, chúng tôi sẽ tiếp tục các cuộc đàm phán mà tôi đã tạm dừng trước đó. Chúng tôi nhất trí rằng chúng tôi sẽ không áp thuế đối với 325 tỷ USD hàng hóa mà tôi hoàn toàn có khả năng áp thuế nếu tôi muốn”, ông Trump nhấn mạnh.
Tổng thống Mỹ cho biết ông đã có cuộc gặp “tuyệt vời” với Chủ tịch Trung Quốc vào sáng nay và hai bên đã nhất trí giữ nguyên chính sách thuế ở thời điểm hiện tại.
“Chúng tôi đã biết nhau từ khi tôi là tổng thống”, ông Trump nói, ca ngợi mối quan hệ cá nhân với ông Tập Cận Bình.
Tại cuộc họp báo, Tổng thống Trump cũng đề cập tới mối quan hệ giữa các công ty Mỹ và tập đoàn viễn thông Huawei của Trung Quốc. Ông Trump dường như mềm giọng hơn khi nói rằng Mỹ bán “số lượng lớn các sản phẩm” cho Huawei.
“Chúng tôi sẽ tiếp tục bán các sản phẩm đó. Các công ty Mỹ cũng không vui khi họ không thể bán được hàng”, ông Trump cho biết.
Trước đó, Bộ Tài chính Mỹ đã liệt Huawei vào danh sách đen, cấm các công ty Mỹ bán các công nghệ và phần mềm cho Huawei nếu chưa được sự cho phép của chính phủ Mỹ.
Theo ông Trump, “các công ty Mỹ vẫn có thể bán các thiết bị cho Huawei” và “đó không phải là vấn đề quốc gia cấp bách”.
Thành Đạt
Tổng hợp

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ông cựu KGB:

Putin: Nga sẽ làm tất cả để cải thiện quan hệ với Mỹ

Tổng thống Nga bày tỏ thiện chí với Washington khi gặp Trump tại G20, đồng thời cho biết hai bên sẽ thảo luận về kiểm soát vũ khí hạt nhân.
Tổng thống Nga Putin dự G20 tại Nhật Bản. Ảnh: Reuters.
Tổng thống Nga Putin dự G20 tại Nhật Bản. Ảnh: Reuters.
Tổng thống Nga Vladimir Putin hôm nay cho biết Nga sẽ làm tất cả những gì có thể để cải thiện quan hệ với Mỹ, song việc quyết định cách nào tốt nhất để xây dựng quan hệ với Moskva là "tuỳ thuộc vào Washington".
Putin cho biết thêm ngoại trưởng hai bên sẽ bắt đầu thảo luận về kiểm soát vũ khí hạt nhân nhưng không nói rõ thời điểm. "Chúng tôi đã yêu cầu các ngoại trưởng bắt đầu đàm phán về chủ đề này nhưng chúng tôi chưa thể nói liệu điều này có dẫn đến việc gia hạn START3 hay không", Putin nói.
START3 là một thoả thuận được đề xuất khi các đàm phán giữa hai nước bị phá vỡ nhiều năm trước. Được kỳ vọng là sự kế thừa các thoả thuận trước đó, START3 đòi hỏi cả Mỹ và Nga giảm số lượng vũ khí hạt nhân được triển khai.
Hai nước đang thực hiện hiệp ước New START ký năm 2010, trong đó đề ra số lượng đầu đạn hạt nhân thấp hơn mức ở thời Chiến tranh lạnh. Khi hiệp ước này hết hạn vào 2021, Putin kêu gọi Mỹ đàm phán việc gia hạn, cho rằng nếu Washington không thực hiện được thì sẽ là mối nguy với việc kiểm soát vũ khí.
Trước đó, khi gặp nhau bên lề Hội nghị thượng đỉnh G20 tại Osaka, Nhật Bản, Tổng thống Nga đã mời Tổng thống Mỹ Donald Trump đến Moskva dự lễ duyệt binh kỷ niệm 75 năm ngày Chiến thắng phát xít ngày 7/5/2020. 
Truyền thông Nga cho biết Tổng thống Mỹ đã phản hồi "một cách rất tích cực" với lời mời này. Trump đã ca ngợi mối quan hệ "rất tốt đẹp" với Putin trong lần gặp đầu tiên kể từ sau hội nghị thượng đỉnh ở Helsinki, Phần Lan vào tháng 7 năm ngoái.
Nga hồi tháng ba đình chỉ tuân thủ Hiệp ước Các lực lượng hạt nhân tầm trung (INF) với Mỹ sau khi chính quyền Trump tuyên bố từ bỏ hiệp ước với cáo buộc Nga vi phạm các điều khoản. Hiệp ước INF được Washington và Moskva ký từ năm 1987, trong đó cấm hai bên phát triển mọi loại tên lửa hành trình phóng từ mặt đất có tầm bắn 500-5.500 km. Nhiều đồng minh của Mỹ lo ngại việc hiệp ước INF bị hủy bỏ sẽ châm ngòi cho cuộc chạy đua vũ trang mới và đặt châu Âu vào tầm ngắm của nhiều loại tên lửa hạt nhân.
Khánh Lynh (Theo Reuters, AFP)


Những công ty siêu máy tính của Trung Quốc bị Mỹ liệt vào ‘danh sách đen’ có vai trò quan trọng đến thế nào?


Những công ty siêu máy tính của Trung Quốc bị Mỹ liệt vào 'danh sách đen' có vai trò quan trọng đến thế nào?
Siêu máy tính đã trở thành một biểu tượng của sức mạnh về công nghệ, bởi nó có thể được sử dụng trong những lĩnh vực nhạy cảm như phát triển vũ khí hạt nhân, mã hoá và phòng thủ tên lửa.
Công ty đầu tiên bị đưa vào danh sách này là Huawei Technologies. Giờ đây, chính các nhà phát triển siêu máy tính của Trung Quốc cũng rơi vào tình thế tương tự Huawei cách đây 1 tháng, sau khi Bộ Thương mại Mỹ đã liệt những công ty này vào "Entity List" hôm thứ Sáu tuần trước. Động thái này nhằm ngăn chặn họ sử dụng, mua bán công nghệ của Mỹ.
Bộ Thương mại cho biết họ đã đưa Sugo, Viện Công nghệ Điện toán Vô Tích Giang Nam, công ty Higon, công ty Mạch tích hợp Thành Đô Haiguang và công ty Công nghệ Ví điện tử Thành Đô Haiguang, cùng với nhiều bí danh khác của 5 công ty này, vào danh sách đen do lo ngại về những siêu máy tính phục vụ cho quân đội mà họ đang phát triển.
Động thái này được đưa ra ngay trước thềm cuộc gặp của Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hội nghị G20 ở Osaka, Nhật Bản diễn ra vào cuối tuần này. Hơn nữa, việc này diễn ra ở thời điểm Mỹ và Trung Quốc đang cạnh tranh căng thẳng trong sản xuất siêu máy tính exascale - thế hệ máy tính tiếp theo có khả năng tính toán trong một phần triệu tỷ hoặc 1 phần tỷ tỷ trên một giây.
Những công ty siêu máy tính của Trung Quốc bị Mỹ liệt vào danh sách đen có vai trò quan trọng đến thế nào? - Ảnh 1.
Siêu máy tính đã trở thành một biểu tượng của sức mạnh về công nghệ, bởi nó có thể được sử dụng trong những lĩnh vực nhạy cảm như phát triển vũ khí hạt nhân, mã hoá và phòng thủ tên lửa. Hiện tại, Mỹ có 2 siêu máy tính có tốc độ xử lý nhanh nhất thế giới, theo sau đó là máy tính của Trung Quốc ở vị trí thứ 3.
An Hong, giáo sư khoa học máy tính tại Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc tại Hợp Phì, nhận định: "Lệnh cấm của Mỹ sẽ ngăn cản Trung Quốc phát triển siêu máy tính thế hệ tiếp theo, nhưng sẽ không thể kìm hãm sự phát triển của những dự án siêu máy tính then chốt của Trung Quốc. Những dự án này hiện đang sử dụng công nghệ và chip được phát triển ngay tại quê nhà."
1. Những công ty nào vừa bị đưa vào "Entity List" và tại sao họ lại có vai trò quan trọng?
Sugon, tên chính thức là Dawning Information Industry Co, một công ty hàng đầu của Trung Quốc trong lĩnh vực điện toán hiệu năng cao (HPC), máy chủ, lưu trữ, điện toán đám mây và big data. Sugon là công ty đầu tiên của nước này lọt top 3 công ty siêu máy tính hàng đầu trên toàn cầu. Được Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc hậu thuẫn, Sugon đã giữ vị trí cao nhất trong bảng xếp hạng Top 100 công ty thuộc lĩnh vực HPC của Trung Quốc tính theo thị phần trong 8 năm liên tiếp, từ 2009 đến 2016.
Các siêu máy tính của Sugon hỗ trợ Tập đoàn Lưới điện Nhà nước Trung Quốc. Họ còn hợp tác với China Mobile - nhà khai thác mạng không dây lớn nhất thế giới, và Cục Quản lý Khí tượng Trung Quốc. Sugon cũng cung cấp các trung tâm dữ liệu cho những công ty công nghệ cao như JD.com, ByteDance.
Những công ty siêu máy tính của Trung Quốc bị Mỹ liệt vào danh sách đen có vai trò quan trọng đến thế nào? - Ảnh 2.
Thành lập vào năm 2016, Higon là một công ty bán dẫn không chuyên, chuyên thiết kế và bán các mạch tích hợp, chip xử lý máy chủ tiên tiến cho thị trường Trung Quốc. Năm 2016, Higon đã liên doanh với công ty bán dẫn Advanced Micro Devices (AMD) của Mỹ để phát triển chip cho máy chủ.
Phía Mỹ cho biết Sugon nắm giữ lượng cổ phần lớn của Higon và Higon lại là có quyền sở hữu trong Mạch tích hợp Thành Đô Haiguang và Công nghệ vi điện tử Thành Đô Haiguang.
Viện Công nghệ Điện toán Vô tích Giang Nam thuộc sở hữu của Viện nghiên cứu thứ 56 của Bộ Tổng tham mưu Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Theo Bộ Thương mại Mỹ, nhiệm vụ của viện này là "hỗ trợ cho việc hiện đại hoá quân đội Trung Quốc". Viện được thành lập vào tháng 6/1951, là viện công nghệ điện toán tích hợp quy mô lớn đầu tiên kết hợp giữa khoa học máy tính và kỹ thuật.
2. Danh sách đen "Entity List" là gì và nó có thể ảnh hưởng như thế nào đến các siêu máy tính của Trung Quốc?
"Entity List" bao gồm những tổ chức và cá nhân được cho là có liên quan hoặc có nguy cơ tham gia vào các hoạt động đi ngược lại với an ninh quốc gia, hay chính sách đối ngoại của Mỹ. Những cái tên có trong danh sách này cần phải có giấy phép từ phía Mỹ thì mới được mua, tái xuất khẩu hoặc chuyển giao phần mềm và các công nghệ khác từ những công ty Mỹ.
Những công ty siêu máy tính của Trung Quốc bị Mỹ liệt vào danh sách đen có vai trò quan trọng đến thế nào? - Ảnh 3.
Năm 2015, Bộ Thương mại đã đưa 4 tổ chức về siêu máy tính của Trung Quốc vào danh sách này, bao gồm Đại học Công nghệ Quốc phòng Trung Quốc (NUDT) vì sử dụng đa lõi, bo mạch và bộ (đồng) xử lý có nguồn gốc từ Mỹ để hỗ trợ các hoạt động mô phỏng các vụ nổ hạt nhân và hoạt động quân sự. Kể từ đó, NUDT đã mua các sản phẩm từ Mỹ dưới một bí danh khác, Bộ Thương mại tiết lộ.
Trung tâm Siêu máy tính Quốc gia của Quảng Châu, nơi vận hành Tianhe-2, là siêu máy tính nhanh nhất thế giới giữa năm 2013, cũng bị liệt vào danh sách đen.
3. Quốc gia nào đang dẫn đầu trong cuộc đua giành vị trí dẫn đầu về siêu máy tính?
Trung Quốc đã mất đi vị trí dẫn đầu trong lĩnh vực siêu máy tính khi Mỹ vươn lên vị trí đầu tiên, với siêu máy tính có tốc độ xử lý nhanh nhất năm 2018, chấm dứt đà dẫn đầu 5 năm liên tiếp. Theo danh sách Top 500 mới nhất vừa được công bố hồi đầu tháng, Summit và Sierra, 2 siêu máy tính được IBM tạo ra, đã duy trì vị trí thứ nhất cho Mỹ, theo sau đó là 2 hệ thống của Trung Quốc - Sunway TaihuLight và Tianhe-2A được đặt tại Vô Tích và Quảng Châu.
Tuy nhiên, Trung Quốc tiếp tục dẫn đầu về số lượng hệ thống siêu máy tính trong Top 500 này. Trung Quốc đứng đầu danh sách với 219 hệ thống, tương đương 43,8% trên tổng số, sau đó là Mỹ với 116.
Hương Giang / Theo Trí thức trẻ/SCMP


Phần nhận xét hiển thị trên trang