Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2019

TQ sẽ 'không cho' bàn về Hong Kong tại G20


Joshua Wong, đồng sáng lập đảng Demosisto phát biểu trước người biểu tình bên ngoài Trụ sở Cảnh sát Hong Kong hôm 21/6. Hàng ngàn người biểu tình đã tràn xuống con đường gần trụ sở chính phủ và trụ sở cảnh sát, yêu cầu lãnh đạo Hong Kong, bà Carrie Lam từ chức và rút toàn bộ dự luật dẫn độ.



BBC
24.6.2019

Trợ lý Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc, ông Trương Quân cho biết Trung Quốc sẽ không cho phép thảo luận về vấn đề Hong Kong tại hội nghị thượng đỉnh G20 sắp tới, theo Reuters.

Các vấn đề Hong Kong là vấn đề nội bộ của Trung Quốc, ông Trương Quân phát biểu tại một cuộc họp hôm 24/6 tại Bắc Kinh.


Hàng triệu người đã xuống đường biểu tình tại Hong Kong trong tháng này để phản đối dự luật cho phép dẫn độ người được cho là phạm tội về Trung Quốc để đối mặt với các phiên tòa tại các tòa án do Đảng Cộng sản Trung Quốc kiểm soát.

Dự luật này đã châm ngòi cho các cuộc biểu tình dữ dội nhất trong nhiều thập kỷ qua tại Hong Kong, khi cảnh sát bắn đạn cao su và hơi cay để giải tán đám đông. Sự chèn ép của Bắc Kinh cũng châm ngòi cho các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ của phong trào Dù Vàng năm 2014, làm tê liệt một phần Hong Kong trong 79 ngày.
Ông Tập Cận Bình sẽ dự G20

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ tham dự Hội nghị Thượng đỉnh G20 tại Nhật vào tuần sau, Tân Hoa Xã cho biết hôm 23/6, đưa ra xác nhận chính thức đầu tiên về sự kiện.

Theo Reuters, tại diễn đàn này, ông Tập dự kiến sẽ hội đàm với Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Hội nghị thượng đỉnh G20 sẽ được tổ chức tại thành phố Osaka từ ngày 27-29/6. Tân Hoa Xã không cho biết thêm chi tiết về chuyến đi của ông Tập.

Cuộc gặp Trump-Tập có thể là mấu chốt để đưa các cuộc đàm phán trở lại đúng hướng để làm giảm căng thẳng trong cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung.

Trước khi 'đối mặt' với Donald Trump ở G20, ông Tập thăm Bình Nhưỡng để 'tăng vị thế' nhờ nắm con bài Kim Jong-un, theo một báo Anh.

Ông Tập Cận Bình dự kiến có chuyến thăm cấp nhà nước đầu tiên của ông tới CHDCND Triều Tiên vào hai ngày 21 và 22/6/2019.

Đây cũng là chuyến thăm đầu tiên của nguyên thủ quốc gia Trung Quốc sang láng giềng, đồng minh duy nhất Đông Bắc Á từ 14 năm qua.

"Qua việc mở hội nghị thượng đỉnh với ông Kim, nhà lãnh đạo Trung Quốc muốn cho Hoa Kỳ và Nam Hàn thấy họ có thể đóng vai trò điều phối viên cho thảo luận xóa bỏ vũ khí nguyên tử và họ có thể đưa ông Kim quay trở lại bàn đàm phán," bà Ahn Yinhay, giáo sư ngành quan hệ quốc tế ở Đại học Nam Hàn (Korea University), Seoul nói với tờ Telegraph của Anh.

Theo chuyên gia này, ông Tập cũng muốn dùng ảnh hưởng với Bắc Hàn để tạo thế cho Bắc Kinh nhằm tạo tiến bộ trong cuộc thương chiến ngày càng nặng nề với Mỹ.

Thậm chí, tác động của Trung Quốc lên Bắc Hàn có thể trở thành lá bài cho Bắc Kinh trong các vấn đề như Đài Loan và tranh chấp Biển Đông, theo tờ báo Anh.

Một nhà quan sát khác, giáo sư Viên Kính Đông, từ Đại học Sydney đồng ý rằng chuyến thăm của ông Tập nhằm gửi ra thông điệp "quý vị không thể bỏ qua Trung Quốc".

Theo ông, Chủ tịch Tập sẽ dùng hội nghị thượng đỉnh với ông Kim là "lá bài mặc cả" trong thương chiến với Mỹ.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhân 4 năm ngày GS Trần Văn Khê về Trời (24-6-2015 - 24-6-2019)


Trần Nhương




Kính viếng anh linh GS Trần Văn Khê

Một khúc ca trù
Một bài Dạ cổ hoài lang
Một cây đàn kìm
Một đời đam mê nhạc Việt

Người yêu nước hơn cả người yêu nước
Chẳng nhập siêu lí luận lằng nhằng
Người mang điệu Quan họ đi bốn biển năm châu
Người xuát khẩu tinh hoa đất Việt
Chẳng cần chi chức nọ quyền kia
Chẳng cần ai bốc thơm vĩ đại

Lầm lũi một đời
Đi bốn phương trời không cần ai tán tụng
Khúc hát miệt vườn vang giữa Pa-ri
Người nâng niu hồn Việt
Người khăn xếp áo the
Gảy đàn hát câu Vọng cổ

Người sống trong Dân
Mà Dân không xấu hổ
Trần Văn Khê
Trần Văn Khê
Với Người muôn năm là hữu hạn…


Hà Nội, 24-6-2015


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những điểm chính trong chương trình nghị sự Thượng đỉnh G20 tại Osaka


Nguồn: Abe Shinzo, “The G20 in Osaka“, Project Syndicate, 21/06/2019.
Biên dịch: Phan Nguyên
Vào ngày 28 tháng 6 tới, tôi sẽ chủ trì hội nghị thượng đỉnh G20 năm 2019 tại Osaka. Chương trình nghị sự của chúng tôi sẽ tập trung vào ba vấn đề chính, vấn đề nào cũng có tầm quan trọng đặc biệt đối với châu Á.
Vấn đề đầu tiên trong chương trình nghị sự liên quan đến những gì tôi tin là thách thức quan trọng nhất của thời đại chúng ta: nỗ lực duy trì và cuối cùng là củng cố trật tự quốc tế cho thương mại tự do và công bằng. Đối với các nhà lãnh đạo châu Á, điều này có nghĩa là hình thành nên RCEP, tức Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực, một thỏa thuận thương mại tự do tiên tiến giữa mười thành viên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) và sáu quốc gia Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương (Australia, Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc và New Zealand).
Các cuộc đàm phán đã diễn ra trong một thời gian. Bây giờ chúng ta phải chạy nước rút về đích.
Nội dung thứ hai trong chương trình nghị sự liên quan đến nền kinh tế kỹ thuật số. Số hóa nền kinh tế đã cho phép hình thành các mô hình kinh doanh độc đáo và chưa từng có, nhưng nó cũng mang lại những thách thức mới, chẳng hạn như việc không đánh thuế hai lần đối với các công ty đa quốc gia. Chúng ta chỉ có thể giải quyết các vấn đề như vậy thông qua hợp tác quốc tế.
Dữ liệu di chuyển tức thời trên khắp thế giới mà không quan tâm đến biên giới quốc gia. Tôi tin rằng tác động kinh tế và xã hội của những dữ liệu như vậy sẽ tương đương, thậm chí vượt qua cả vai trò của dầu mỏ và động cơ đốt trong trong thế kỷ 20.
Nhờ bản chất của nó, dữ liệu dễ dàng vượt qua các trở ngại vật lý. Nếu được nối mạng, hiệu ứng và lợi thế của nó được nhân lên gấp nhiều lần. Nhưng ngược lại, chỉ cần một phòng dữ liệu đóng cửa ở bất cứ đâu, thì tổn thất sẽ xảy ra với toàn bộ hệ thống mạng.
Nhật Bản đang ủng hộ một hệ thống “Dòng chảy Dữ liệu Tự do có thể tin tưởng” (DFFT), một cách tiếp cận cố gắng cho phép luồng dữ liệu được chảy tự do theo các quy tắc mà tất cả các bên đều có thể tin tưởng. Vì vậy, chúng ta cần chuẩn bị các quy tắc cho phép các lợi ích của nền kinh tế kỹ thuật số lan rộng đến với mọi người dân ở châu Á và trên toàn thế giới. Quá trình thực hiện điều đó được chúng tôi gọi là “Tiến trình Osaka”, điều mà chúng tôi hy vọng sẽ ra mắt tại hội nghị thượng đỉnh sắp tới.
Rõ ràng là hai điểm đầu tiên trong chương trình nghị sự – thương mại và dữ liệu – là không thể tách rời khỏi việc cải cách Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Một phần tư thế kỷ đã trôi qua kể từ khi WTO được thành lập. Trong thời gian đó, nền kinh tế thế giới đã thay đổi với tốc độ đáng kinh ngạc. Nhưng WTO đã không theo kịp, và những tác động bất lợi của điều này đang ngày càng trở nên rõ ràng.
Chúng ta nên làm gì để WTO phù hợp trở lại trong vai trò cơ quan bảo vệ thương mại quốc tế tự do và công bằng?
Các chuỗi cung ứng lớn thúc đẩy nền kinh tế toàn cầu trong nhiều năm nay đang nằm tại khu vực ASEAN. Các nền kinh tế khu vực đã được hưởng lợi từ một môi trường mà trong đó người dân và hàng hóa tự do luân chuyển. Chính sự tự do này lý giải cho sự năng động và thịnh vượng ngày càng tăng của ASEAN.
Vấn đề thứ ba tại hội nghị thượng đỉnh Osaka là tầm quan trọng của sự đổi mới sáng tạo trong việc giải quyết các thách thức môi trường toàn cầu. Các mục tiêu được nêu trong “Báo cáo 1,5˚C” của Hội đồng Liên chính phủ về Biến đổi Khí hậu đã không thể đạt được thông qua các quy định pháp luật. Đổi mới mang tính đột phá vốn giúp biến những điều tiêu cực thành tích cực sẽ là chìa khóa để hiện thực hóa các mục tiêu về khí hậu của thế giới.
Ví dụ như vấn đề carbon dioxide, vốn trong những năm gần đây đã được coi như một vấn đề tiêu cực. Nhưng sẽ thật tuyệt vời nếu chúng ta có thể biến CO2 trở thành một nguồn tài nguyên có sẵn ở mức giá thấp nhất và khối lượng nhiều nhất! Các công nghệ tiên tiến như quang hợp nhân tạo chắc chắn sẽ biến giấc mơ đó trở thành hiện thực vào một ngày nào đó. Ở Osaka, tôi muốn G20 xác nhận tầm quan trọng của sự đổi mới sáng tạo đó. Và vào tháng 10, Nhật Bản sẽ tổ chức Hội nghị thượng đỉnh Sáng tạo Xanh, tập hợp các nhà nghiên cứu và đại diện hàng đầu của giới công nghiệp và tài chính từ khắp nơi trên toàn thế giới. Chúng tôi hy vọng sẽ khai thác được sự khôn ngoan của thế giới và mở ra một tương lai bền vững thông qua một cú hích lớn.
Vào ngày 6 tháng 3, tôi đã nhận được sáu khuyến nghị từ các thành viên của “Science20”, một sáng kiến được tạo ra bởi các viện nghiên cứu khoa học quốc gia của các nước G20. Để giảm bớt các mối đe dọa đối với hệ sinh thái biển và bảo tồn môi trường biển, hai khuyến nghị cuối cùng trong số đó thúc giục “thành lập một hệ thống lưu trữ và quản lý dữ liệu cải tiến, cho phép truy cập tự do bởi các nhà khoa học trên toàn cầu”, đồng thời “chia sẻ thông tin thu được thông qua các hoạt động nghiên cứu nhờ sự hợp tác sâu rộng và đa quốc gia, để thúc đẩy sự hiểu biết toàn diện về đại dương toàn cầu và các động lực của nó”. Chính vì lý do này mà chúng ta phải đảm bảo có được DFFT và biến dữ liệu thành một thứ hàng hóa công cho các nhà khoa học trên toàn thế giới.
Hội nghị thượng đỉnh G20 ở Osaka đang chuẩn bị diễn ra trong buổi bình minh của một triều đại mới – triều đại Reiwa (Lệnh hòa) – tại Nhật Bản. Vào ngày 30 tháng 4 vừa qua, thế giới đã chứng kiến ​​sự thoái vị của Hoàng đế Nhật Bản Akihito, sự thoái vị đầu tiên của một vị hoàng đế đang trị vì trong 202 năm qua. Ngày hôm sau, Hoàng đế Naruhito lên ngôi. Cảm giác phấn khích của người dân Nhật trào dâng, và tôi không thể tưởng tượng trước được những tình cảm tốt đẹp mà tôi nhận được từ bạn bè nước ngoài.
Một số người nhận xét, từ “rei” trong tên gọi “Reiwa”  có âm rất hay. Họ chỉ ra rằng cách phát âm của nó giống như từ “ray” trong các cụm từ như “a ray of hope” (một tia hy vọng), hay “a ray of sunshine” (một tia nắng).
“Bây giờ tôi đã nhìn thấy nó”, tôi tự bảo mình khi nghe những lời nói đó và tôi nghĩ rằng âm thanh mang sắc thái tích cực đó là một sự khích lệ lớn lao. Những tình cảm đó làm tôi nhớ đến những gì tôi đã chứng kiến khi đến thị trấn Okuma ở tỉnh Fukushima, nơi có Nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi, và là nơi diễn ra thảm họa môi trường hồi năm 2011.
Một lệnh sơ tán được áp dụng cho cư dân trên toàn bộ khu vực Okuma trong nhiều năm đã được dỡ bỏ một phần vào ngày 10 tháng Tư vừa qua, và bốn ngày sau, vào ngày 14 tháng Tư, một buổi lễ được tổ chức để khánh thành văn phòng thị trấn mới được xây dựng. Tôi đã tham dự buổi lễ, và ở đó tôi gặp một người phụ nữ trẻ tên là Aki Sato. Cô chuyển từ Tokyo đến đó sau thảm họa, muốn tự mình chứng kiến tình hình và làm bất cứ điều gì có thể để giúp đỡ.
Không lâu sau, cô kết hôn với một người đàn ông địa phương, và cô hiện là cư dân của Okuma. Cô ấy bảo tôi nhìn chiếc áo gió màu đỏ cô ấy đang mặc. Thông điệp ở mặt sau xuất hiện qua những dòng chữ tiếng Nhật màu trắng được viết khéo léo: “Nếu bạn có thời gian để nhìn lại, thì thay vào đó hãy tiến về phía trước.”
Tất cả người dân Nhật Bản đang tiếp tục tiến về phía trước, nói cho nhau nghe những lời động viên.
Thái độ tích cực đó là một lối sống của các thế hệ người Nhật sau Thế chiến II vốn đã mang lại sự phát triển kinh tế nhanh chóng cho đất nước chúng tôi. Đến những năm 1980, thái độ đó đã lan rộng khắp khu vực ASEAN. Bây giờ đó là một lối sống cho toàn bộ châu Á – hay chính là cho toàn bộ khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương. Và tôi tin chắc rằng một Nhật Bản tự tin sẽ là một Nhật Bản có khả năng để góp phần kiến tạo tương lai cho Châu Á.
Abe Shinzo là Thủ tướng Nhật Bản.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cao tốc Bắc-Nam và quan ngại về nhà thầu Trung Quốc


Ben Ngô, BBC Tiếng Việt, 21 tháng 6 2019 - Hầu hết các công trình do Trung Quốc thực hiện ở Việt Nam đều kém chất lượng, không đảm bảo tiến độ và luôn đội vốn lên quá cao so với giá thầu lúc ban đầu." Hậu quả đó là đều đổ lên đầu nhân dân và ai cũng biết, không phải các quan chức Việt Nam ngu để bị lừa mà vì những món tiền "dưới gầm bàn" quá lớn. Tiếc thay, tiếng nói của nhân dân thông qua biết bao kiến nghị, tâm thư của các tầng lớp sĩ phu, chuyên gia tâm huyết đều bị gạt bỏ. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân chỉ biết "Bộ Chính trị đã kết luận..." mà không hiểu lòng dân thế nào."

Ảnh chỉ mang tính minh họa
Một nữ nhà báo lý giải với BBC vì sao theo bà, tất cả mọi tầng lớp nhân dân "đều phản đối, không muốn để Trung Quốc nhúng tay vào dự án cao tốc Bắc-Nam" nhưng một giảng viên đại học Fulbright Việt Nam nói "không thể đóng cửa trong quan hệ kinh tế với Trung Quốc". Tin cho hay, 118 văn nghệ sĩ cùng ký vào bản kiến nghị "không để Trung Quốc đầu tư và thầu làm đường cao tốc Bắc-Nam".Trong số này có những nhà văn, diễn viên, nhạc sĩ, đạo diễn nổi tiếng như Vũ Tú Nam, Trần Đăng Khoa, Nguyễn Duy, Bằng Việt, Trà Giang, Thế Anh, Minh Châu, Thanh Quý, Lê Khanh, Trần Tiến, Thanh Hoa, Kim Chi, Trần Lực, Lưu Trọng Ninh, Nguyễn Thanh Vân, Lê Hoàng, Trần Văn Thủy...


Bản kiến nghị nhấn mạnh hai điểm:
1) Ưu tiên huy động nguồn lực trong nước và kêu gọi lòng yêu nước của nhân dân để làm dự án chiến lược an ninh, kinh tế, xã hội này.

2) Không được để cho Trung Quốc - đất nước duy nhất hiện nay đang xâm chiếm biển đảo, lãnh thổ của Việt Nam - tham gia hai đại dự án chiến lược quốc gia này!

'HẬU QUẢ ĐỔ LÊN ĐẦU NHÂN DÂN'

Hôm 19/6, nhà báo tự do Phan Thị Châu nói với BBC từ TP.Hồ Chí Minh:
"Vì sao tất cả mọi tầng lớp nhân dân đều phản đối, không muốn để Trung Quốc nhúng tay vào dự án cao tốc Bắc-Nam? Thực tế cho thấy hầu hết các công trình do Trung Quốc thực hiện ở Việt Nam đều kém chất lượng, không đảm bảo tiến độ và luôn đội vốn lên quá cao so với giá thầu lúc ban đầu."
"Hậu quả đó là đều đổ lên đầu nhân dân và ai cũng biết, không phải các quan chức Việt Nam ngu để bị lừa mà vì những món tiền "dưới gầm bàn" quá lớn. Tiếc thay, tiếng nói của nhân dân thông qua biết bao kiến nghị, tâm thư của các tầng lớp sĩ phu, chuyên gia tâm huyết đều bị gạt bỏ."
"Rất tiếc là dường như người dân đã không còn tin vào sự trong sạch của các quan chức cũng như các nhà thầu Trung Quốc, vì thế tốt hơn là gạt bỏ những nhà thầu của những nước đã gây ra quá nhiều di hại. Cũng như các nước phương Tây luôn cảnh giác, xếp loại chót trong mọi lãnh vực cần phải lựa chọn đối với những đối tượng bị đánh giá là tín nhiệm xấu. Và việc này thì chẳng có gì là vi phạm luật lệ quốc tế."

Việc xây dựng đường cao tốc Bắc-Nam chỉ đang trong giai đoạn chuẩn bị. Tuy nhiên, khi tiến hành sẽ tổ chức đấu thầu quốc tế và được kiểm soát chặt chẽ theo quy định chung, do vậy bà con cử tri yên tâm - Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân trả lời cử tri hôm 17/6
Tuyến đường sát đô thị Cát Linh-Hà Đông do nhà thầu Trung Quốc xây dựng đến nay chưa rõ ngày vận hành
'Quả đắng'
Cũng trong hôm 19/6, blogger, phóng viên tự do Thanh Ngọc bình luận với BBC:
"Mới đây, có ý kiến trên mạng xã hội cho rằng Việt Nam sẽ là "ngư ông đắc lợi" khi làm cao tốc Bắc-Nam nếu để Trung Quốc làm với chi phí thấp và Nhật giám sát. Lý tưởng quả là đáng mơ mộng, nhưng với những quả đắng mà nhà thầu Trung Quốc gieo cho người dân Việt Nam, liệu còn ai tin vào lựa chọn từ cơ quan chức năng, khi tàu Cát Linh-Hà Đông được chính báo chí trong nước cái tên "bảo tàng" về kinh nghiệm thất bại."
"Những người quan tâm chắc không quên bê bối khi nhà thầu Trung Quốc thi công đoạn cao tốc qua Quảng Ngãi, đường được vá víu bằng... bùn. Kể cả dưới thời Bộ trưởng Giao thông-Vận Tải Đinh La Thăng, người có những phát ngôn và việc làm cứng rắn, việc quản lý chất lượng công trình cũng không được đảm bảo.
"Với cao tốc Bắc-Nam, ngay cả tổ chức đấu thầu quốc tế thì khả năng nhà thầu Trung Quốc bỏ giá thầu rẻ nhất, "lại quả" mức cao và thắng thầu cũng không còn gì lạ."
"Tôi từng gặp một cựu binh Chiến tranh biên giới 1979. Người này kể rằng khi Trung Quốc khởi chiến, đạn pháo của họ bắn chính xác các cứ điểm của ta, vì họ rất rành rẽ đường xá, công sự phía ta... Người cựu binh quan ngại rằng cao tốc Bắc-Nam trải dài cả nước, đưa gói thầu này vào tay họ vô cùng nguy hiểm."


"Chính vì vậy, đừng hỏi vì sao việc nhà thầu Trung Quốc nhúng tay vào cao tốc Bắc-Nam sẽ gặp sự phản đối tới cùng của người dân, khi nó ảnh hưởng rất lớn đến an ninh quốc gia."
"Được biết mới đây, 118 văn nghệ sĩ trong nước ký kiến nghị không để Trung Quốc làm cao tốc Bắc-Nam. Đây là một việc làm rất ý nghĩa, nhưng trong đó có đề cập: ưu tiên huy động nguồn lực trong nước và kêu gọi lòng yêu nước của người dân để làm đại dự án chiến lược an ninh, kinh tế, xã hội."
"Các văn nghệ sĩ có lòng với quốc gia thì tốt, nhưng dường như họ không hỏi ý kiến những người dân khác về giải pháp. Người dân gánh phí điện, xăng cao, lại bao nhiêu thuế đường bộ, thuế môi trường, BOT... Vì sao không kêu gọi sự chung tay của giới quan chức, quản lý tốt hơn nguồn quỹ đầu tư và thuế má của dân chúng, khi khó khăn lại trút lên đầu người dân?"
Hôm 19/6, Tiến sĩ Mạc Văn Trang nói với BBC từ Hà Nội:
"Về phát ngôn của một số người liên quan đến cao tốc Bắc-Nam, tôi thấy dường như họ đang bị nô lệ bởi luật trên giấy mà không thấu hiểu lòng dân. Cũng như một số người chỉ nhớ nghị quyết mà vô cảm trước sự sôi sục phẫn nộ của dân. Cuộc biểu tình ngày 10/6 năm ngoái là ví dụ. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân chỉ biết "Bộ Chính trị đã kết luận..." mà không hiểu lòng dân thế nào."
"Một nhà nước dân chủ thì phải lắng nghe, thấu hiểu ý nguyên của người dân và có quyết sách theo đa số dân chúng. Người dân không cần Nhà nước lý sự lằng nhằng. Người dân phản ứng bằng thái độ. Chính quyền không nghe theo lòng dân thì sụp đổ."


"KHÔNG THỂ ĐÓNG CỬA VỚI TRUNG QUỐC'

Hôm 20/6, Tiến sĩ Huỳnh Thế Du, giảng viên Đại học Fulbright Việt Nam, nói với BBC:
"Đúng là có những quan ngại về mặt an ninh quốc phòng cũng như các vấn đề chính trị trong mối quan hệ rất nhạy cảm với Trung Quốc của Việt Nam. Tuy nhiên, việc cấm cửa hoặc nói không với các nhà thầu và vốn Trung Quốc là không thực tế. Hơn thế, điều này có khả năng vi phạm các cam kết quốc tế và thiết lập sân chơi bình đẳng."
"Mục tiêu của Việt Nam là có được tuyến đường cao tốc được xây dựng với chất lượng cao và chi phí phải chăng. Việc càng có nhiều đối tác tham gia thì càng có thể đạt được điều này. Nói về trục trặc thì điều này có thể xảy ra với bất kỳ nguồn vốn hay nhà thầu nào. Chúng ta có thể thấy nhiều dự án của Nhật hay Ngân hàng Thế giới cũng bị bê trễ và đội vốn ở Việt Nam. Nhìn ra bên ngoài cũng vậy."
"Việt Nam không thể đóng cửa trong quan hệ kinh tế với Trung Quốc được. Việt Nam không thể sử dụng các công cụ như Mỹ đang làm với Trung Quốc. Nếu không khéo, các hàng hóa của Việt Nam hay các mối quan hệ kinh tế với Trung Quốc bị chặn lại và hậu quả sẽ rất lớn."
"Trong tình huống này, tôi cho rằng, giải pháp là tổ chức đấu thầu quốc tế một cách công khai minh bạch. Các tiêu chí và điều kiện rõ ràng. Nhà thầu nào đạt điểm cao nhất thì chọn. Chất lượng và tiến trình triển khai như thế nào chủ yếu là do mình. Trung Quốc cũng như nhiều nước khác có thể triển khai các dự án nhanh và hiệu quả ở nhiều nơi, nhưng đến Việt Nam lại bê trễ và trục trặc. Việt Nam cần phải tổ chức giám sát thi công thật tốt với tất cả các nhà thầu."
Bàn về phản ứng của công luận trước nhà thầu Trung Quốc, ông Du bình luận: "Đúng là đường sắt Cát Linh-Hà Đông với vốn vay từ Trung Quốc và các nhà thầu Trung Quốc đang xảy ra rất nhiều các vấn đề như: đội vốn, chậm tiến độ … Tuy nhiên, đây là đặc điểm chung của các dự án đầu tư công cũng như các dự án vay vốn ưu đãi."
"Dự án Cát Linh - Hà Đông đội vốn hơn 50% và kéo dài hơn ba năm; nhưng dự án tuyến Metro số 1 ở TP.Hồ Chí Minh thì vốn vay và nhà thầu Nhật đội vốn hơn 100% và kéo dài hơn tiến độ so với dự kiến gần chục năm. Nhiều dự án khác cũng gặp phải tình trạng tương tự."
"Ở vấn đề này, ví dụ ưa thích của tôi là dự án đường hầm lớn ở Boston, Massachusetts, Hoa Kỳ - nơi có thể xem là phát triển nhất thế giới với hai đại học hàng đầu thế giới về quản lý và công nghệ là Harvard và MIT. Dự án kéo dài hơn hai thập kỷ này có mức đầu tư ban đầu từ chưa đến 1 tỷ đô la đã tăng lên hơn 20 tỷ đô la mà nó được gọi là "kỳ quan" về chính trị cũng như kỹ thuật."
"Vốn ODA hay vay nước ngoài với các điều kiện ưu đãi thường rất đắt chứ không phải riêng Trung Quốc. Với các nước khác cũng vậy thôi."
"Tôi cho rằng, Việt Nam muốn lớn lên thì cần sự tự tin dựa trên trí tuệ và bản lĩnh của mình. Nếu cứ sợ sệt điều này điều kia thì thân phận nước chưa phát triển khó mà thoát được."
"Có một điều rất đáng suy nghĩ là những nơi đi trước như Nhật, Hàn Quốc, Đài Loan và Trung Quốc thuê bên ngoài làm một dự án là có thể nắm bắt công nghệ để làm dự án thứ hai tương tự ngay, nhưng tại sao Việt Nam lại không làm được điều này?"
Trước đó, Phó Thủ tướng Trịnh Đình Dũng được các báo dẫn lời:
"Về dự án cao tốc Bắc-Nam, Bộ Giao thông-Vận tải phải khắc phục những hạn chế, yếu kém, tránh sự trì trệ như dự án đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông. Đối với các nhà thầu, nhà đầu tư nước ngoài thì phải có năng lực, trách nhiệm, uy tín và được kiểm chứng. Các khâu không để xảy ra trường hợp đáng tiếc tương tự dự án Cát Linh-Hà Đông."


Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐƯỜNG CAO TỐC BẮC NAM - SINH LỘ CỦA DÂN TỘC




Phỏng vấn Tiến sĩ Trịnh Định
Phan Văn Thắng thực hiện



Văn hóa Nghệ An
Thứ hai, 17 Tháng 6 2019 18:12 

LTS: Hiện nay, dư luận đang rất quan tâm về việc lựa chọn nhà thầu xây dựng đường cao tốc Bắc Nam và tỏ ra rất băn khoăn, lo lắng về sự an nguy của đất nước nếu nhà thầu Trung Quốc trúng thầu thực thi con đường này. Văn hóa Nghệ An xin giới thiệu cùng bạn đọc chia sẻ của Tiến sỹ Trịnh Định đến từ ĐH Quốc gia Hà Nội với nhà báo Phan Văn Thắng về vấn đề này. 

Phan Văn Thắng: Gần đây Việt Nam có chủ trương xây dựng đường cao tốc Bắc Nam, ông đánh giá như thế nào về tầm quan trọng của đường cao tốc này đối với sự phát triển của đất nước? 

Trịnh Định:Ở bất cứ quốc gia nào, hệ thống đường giao thông là tiền đề để công nghiệp hóa, đô thị hóa. Một quốc gia muốn phát triển, việc trước tiên là phải chú trọng phát triển giao thông. Về cơ bản, cho đến nay, hệ thống giao thông chúng ta đang thua rất xa so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới. Vì vậy, việc xây dựng đường cao tốc Bắc Nam, xét về chủ trương và ý tưởng là đúng đắn, tuy hơi muộn.

Tuy nhiên, khi đề ra chủ trương xây dựng đường cao tốc Bắc Nam cần tính bài toán tổng thể của cơ sở hạ tầng quốc gia, đặc biệt là giải quyết cơ sở hạ tầng giao thông nội đô trong các đô thị lớn như Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi không phải là người am hiểu về giao thông nên tôi chỉ có thể chia sẻ từ góc độ lịch sử và hệ quả an ninh, chính trị của nó mà thôi.



Việc xây dựng đường Bắc Nam, hay đường cao tốc Bắc Nam hoàn toàn không giống với việc xây dựng các tuyến đường khác, bởi nói đến chữ Bắc Nam và nói đến đường Bắc Nam, trong tâm thức người Việt, là nói đến câu chuyện con đường biểu tượng, thiêng liêng. Đường Bắc Nam hội tụ nhiều tầng ý nghĩa hơn trong tâm thức người Việt so với bất kỳ con đường nào khác. Đó là con đường lịch sử nhiều nghìn năm, là con đường biểu tượng của sự thống nhất, là con đường trí tuệ, là con đường chất đầy xương máu của rất nhiều thế hệ người Việt Nam trong hành trình mở mang bờ cõi và thống nhất đất nước. Nói về điều này tôi lại nhớ đến trường caCon đường cái quan của nhạc sĩ Phạm DuyThật là thiêng liêng. Vì vậy, tôi nghĩ rằng, ở cấp chiến lược, khi đề xuất xây dựng con đường cái quan quốc gia này, cần tư duy và hình dung con đường này khác biệt với tất cả con đường khác, và tính đến tất cả các yếu tố trước khi quyết định phượng án xây dựng, đặc biệt là khâu lựa chọn nhà thầu xây dựng. Bởi suy cho cùng, đó làsinh lộ Việt. Sinh lộ này lại đến từ những nguyên nhân cắc cớ trong lịch sử mà căn nguyên sâu xa là áp lực từ phương Bắc. Lịch sử dân tộc, và lịch sử con đường cái quan Bắc Nam đã cảnh báo chúng ta về việc tư duy và lựa chọn nhà thầu xây dựng con đường này.

Một điểm lưu ý rằng, từ trước tới nay trong tư duy bảo vệ đất nước, chúng ta thường nghĩ đến nguy cơ chia cắt đất nước theo chiều ngang, do miền Trung hẹp, đường bờ biển dài và trong thực tế chia cắt Bắc Nam đã từng xẩy ra. Tuy nhiên, cần nhìn nhận, nguy cơ mới, nguy cơ chia cắt đất nước theo chiều dọc của nó, mà theo tôi nghĩ, đang ngày càng hiện hữu.

Phan Văn Thắng: Từ góc nhìn lịch sử, ông nghĩ như thế nào về tính biểu tượng của tuyến đường Bắc Nam của Việt Nam?

Trịnh Định: Như tôi đã nhắc đến ở trên, tuyến đường Bắc Nam của Việt Nam mang tính biểu tượng năng lực thống nhất quốc gia, biểu tượng cho sự độc lập, là lời tuyên bố của sự khác biệt về căn cước và trí tuệ Việt Nam, nó còn là xương máu của cha ông trong nhiều nghìn năm.

Chúng ta nhớ lại lịch sử, để có được đất nước liền một dải, là công lao của biết bao anh hào trong lịch sử dân tộc. So với bất kỳ con đường nào khác, đường vô Nam, đường Bắc - Nam không phải là con đường cơ học như những con đường khác, nó là con đường lịch sử, linh thiêng, là con đường tâm linh, sinh lộ Việt, mất nó hoặc để nó vào tay giặc là đồng nghĩa với việc chúng ta đánh mất những gì thiêng liêng nhất, lại một lần nữa trao nỏ thần vào tay giặc.

Một việc nữa không được phép quên là các nghĩa trang trải dài theo con đường này. Trong những nghĩa trang đó có rất nhiều người con vô tự, họ hi sinh khi còn rất trẻ, quá trẻ trên con đường cái quan này vì dân tộc. Những đoàn người vô tự của đất mẹ Việt chúng ta nằm dọc từ Bắc vào Nam để giữ sinh lộ này cho đất nước. Khi sống họ mở đường, giữ đường quốc thổ; khi ngã xuống họ là thần linh hộ mệnh cho những tuyến đường. Tuyệt đối không để quân thù làm tổn thương những giá trị thiêng liêng đó. Điều này cần phải đặc biệt ghi nhớ.

Nếu lựa chọn nhà thầu  thực hiện cao tốc Bắc Nam không cẩn thận thì không chỉ là rước về nguy cơ bất an mà còn là xúc phạm đến xương cốt và tinh thần của tiền nhân đã hi sinh! Người Việt Nam không cho phép bất cứ ai làm điều đó.

Phan Văn Thắng: Tôi nghĩ là nếu ai đó cố tình làm nhất định sẽ phải trả với giá đắt nhất. Thưa ông, ông có thấy có mối liên hệ nào giữa đường cao tốc Bắc Nam với Vành đai và Con đường  Trung Quốc?

Trịnh Định: Cần phải nói rõ thế này, Việt Nam có vị trí địa chính trị độc nhất vô nhị so với tất cả các quốc gia mà cả Vành đai và Con đường đi qua. Không một nước nào như Việt Nam, là nơi mà tất cả hệ thống trọng điểm cả Vành đai và Con đường đi xuống và tiền đề để tiến tiếp xuống Đông Nam Á, Biển Đông, Ấn Độ Dương. Việt Nam là điểm khởi đầu của con đường Biển - Đảo mà Vân Đồn là điểm đảo đầu tiên của Con đường trên biển. Quảng Ninh -  Lào Cai là điểm đầu tiên của con đường tơ lụa trên bộ đổ xuống. Sông Mê Kông, điểm đến sau cùng cũng là Việt Nam. Và nay, cao tốc Bắc Nam là trọng tâm của Vành đai - Con đường của Trung Quốc.

Không nghi ngờ gì nữa, cùng với chuỗi đảo ở vị trí cực kỳ then chốt của Tổ quốc được người ta định danh đơn giản từ góc độ kinh tế là đặc khu như Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc, đại dự án cơ sở hạ tầng - chính trị cao tốc Bắc Nam Việt Nam sẽ là trọng tâm chiến lược của chiến lượcVành đai - Con đường của Trung Quốc ở Việt Nam. Điều này có nghĩa, dự án này sẽ được cả hệ thống chính trị Trung Quốc đứng đằng sau để bằng mọi giá thắng thầu. Nếu nhìn sâu hơn, Trung Quốc đã ém sau lưng chúng ta ở Lào và Campuchia cũng bằng dự án Vành đai - Con đường. Nếu họ thực hiện điều đó ở Việt Nam và chúng ta lại thông qua luật đặc khu thì có thể hình dung đất nước ta sẽ bị bao vây từ tất cả mọi hướng, mọi phía.

Nếu vậy, tôi nghĩ, nhiều khả năng, Hoa Vi và các công ty công nghệ khác của Trung Quốc cũng sẽ theo sau chân các nhà thầu Trung Quốc để hiện diện một cách khéo léo, lồng vào hệ thống cao tốc của Việt Nam bằng các thiết bị điện tử để theo dõi, thu thập thông tin của chúng ta. Đến lúc đó các thông số kỹ thuật và các thông tin của tuyết đường sinh lộ sẽ không còn là bí mật nữa. Nên nhớ, độ an toàn thông tin của tuyến sinh lộ này có vai trò cực kỳ to lớn với an ninh của quốc gia.

Phan Văn Thắng: Trục Bắc - Nam, cao tốc Bắc Nam có ý nghĩa như thế nào trong quan hệ với Trung Quốc, trong quá khứ và hiện tại, cũng như tương lai?

Trịnh Định: Nhìn lại lịch sử, ông sẽ thấy, trục Bắc Nam là trục sống của người dân Việt Nam. Có sự cộng hưởng, kết nối, gắn kết của cộng đồng các dân tộc, đặc biệt là có các dân tộc ở miền Trung và miền Nam, chúng ta mới đủ sức chống đỡ sức bành trướng Trung Quốc liên tiếp nhiều nghìn năm trong lịch sử. Vua Minh Mệnh nhà Nguyễn đã nói: Chúng ta lập quốc nền tảng ở phương Nam (Minh Mệnh chính yếu). Tức là căn cước văn hóa để xác lập và trường trụ trên nền tảng phương Nam, khác với phương Bắc. Và cũng vì có phương Nam, chúng ta mới đủ sức trụ vững cho đến ngày nay, mới đủ sức vượt qua vòng kim cô thế giới Hán hóa để đến với thế giới văn minh. Nếu để Trung Quốc thực hiện đường cao tốc Bắc - Nam, có nghĩa chúng ta phải đối mặt với nguy cơ trở lại với thế giới Hán hóa thêm một lần nữa.

Như mọi người Việt đều biết, dù công khai hay không, một cái nhìn từ biển, Trung Quốc đang chiếm từng đảo của chúng ta đi dọc từ phía Bắc xuống Nam. Tham vọng điểm đến của họ sẽ là Trường Sa và nhiều đảo, cụm đảo khác và xa hơn nữa…. Với họ, không có điểm kết, lòng tham của họ là vô hạn. Điều này chắc không phải bàn cãi.

Còn đi vào đất liền, họ đã phân khúc Việt Nam với những lát cắt theo kiểu chiếc cầu “Nam Hải đại kiều” (cầu lớn Nam Hải) nối Đảo Hải Nam với Hà Tĩnh và những phân khúc dọc miền Trung xuống miền Nam.

Nếu như để nỏ thần trao tay giặc thì có phải là một phát nỏ sẽ chẻ dọc đất nước ta theo phương thẳng đứng từ đỉnh đầu (thủ đô Hà Nội liêng thiêng), dọc xuống miền Trung xương sống và đến tận cùng Nam Việt Nam.

Như vậy, nếu nhìn thẳng, đất nước ta sẽ bị chia làm đôi. Từ trước đến nay, cái chúng ta lo sợ miền Trung hẹp và bờ biển dài nên nguy cơ chia cắt đất nước theo chiều ngang rất cao. Nhưng chia cắt đất nước theo chiều dọc, chia cắt đất nước làm hai mảng Tây và Đông thì là lần đầu tiên trong lịch sử có một nguy cơ như vậy.

Phan Văn Thắng: Thực ra trong câu chuyện, từ đầu chúng ta đã nói đến chuyện an nguy của đất nước nếu TQ thắng thầu xây dựng cao tốc Bắc Nam. Ở đây tôi muốn chúng ta trao đổi kĩ hơn mà thôi. Thưa ôngsau khi có quyết định xây dựng cao tốc Bắc Nam, như ông biết, có nhiều thông tin về việc triển khai xây dựng nhất là việc lựa chọn nhà thầu. Có thông tin lan truyền về khả năng các nhà thầu TQ sẽ tham gia và trúng thầu vì như một quan chức Bộ GTVT thì “chỉ có các nhà thầu TQ quan tâm” đến công trình quan trọng này. Ông bình luận gì về thông tin này? Nếu điều đó trở thành hiện thực thì lợi và hại sẽ như thế nào?

Trịnh Định: Có chi tiết là, ngay sau khi Việt Nam có thông báo về xây dựng đường cao tốc Bắc Nam, nhà thầu Trung Quốc đã đến đặt vấn đề, tức là có khả năng họ biết trước thông tin và có sự chuẩn bị sẵn. Ý nghĩa của việc này là gì? Tại sao họ lại là người đầu tiên đến. Việc này dẫn đến nhiều suy tư? Như chúng ta đã biết, Trung Quốc sẽ trả thầu thấp nhất, như vậy rõ ràng các nhà thầu của các nước khác sẽ khó có cơ hội. Với sự nhạy cảm và kinh nghiệm của mình, các nhà thầu có tư cách họ sẽ rất cân nhắc hoặc thậm chí họ muốn tham gia nhưng sẽ không mặn mà hoặc không tham gia, bởi họ sẽ biết chắc rằng Trung Quốc sẽ thắng thầu. Vậy sự hiện diện sớm của nhà thầu Trung Quốc, mang rất nhiều ý nghĩa. Theo tôi, nó có nghĩa tuyên bố với các nhà thầu trên thế giới, miếng mồi này đã thuộc về Trung Quốc, nếu có tham gia vào cũng vô ích mà thôi. Bước đi này, thực sự có tính toán kỹ lưỡng từ không chỉ một bên, nếu bỏ thầu chỉ có một hồ sơ thì khi đó kết quả thế nào mọi người đều biết. Nếu điều đó trở thành hiện thực thì nguy cơ đất nước bị chia cắt theo chiều dọc không còn là nguy cơ, mà nó đang được, đúng hơn là bị, hiện thực hóa. Lúc đó, Sinh lộ  biến thành tử lộ.

Phan Văn Thắng: Tôi cũng rất lo ngại về nguy cơ này nhưng không quá bi quan như ông. Vì tôi tin vào trí tuệ, bản lĩnh, kinh nghiệm của người Việt Nam mình không phải là dễ bị lừa. Vả lại, cha ông mình nói rồi, “cha nó lú có chú nó khôn”. Cha con An Dương Vương bị lừa nhưng rồi người Việt vẫn lấy lại được nước đó thôi, dẫu là giá quá đắt. Trở lại, ông có tin là người VN hoàn toàn có thể tự lực xây cao tốc Bắc Nam, con đường huyết mạch của đất nước? Vì sao?

Trịnh Định: Tôi không phải chuyên gia về xây dựng, tôi chỉ nhìn những nguy cơ của nó từ chiều lịch sử và ảnh hưởng và hệ quả chính trị nếu Trung Quốc tham gia xây dựng đường cao tốc. Về cá nhân, tôi tin và mong muốn người Việt chúng ta sẽ chủ động xây dựng sinh lộ cho mình, nếu cần tham vấn hoặc mời thầu thì nên lựa chọn những nhà thầu từ Nhật, Đức, châu Âu hoặc Mỹ....

Tôi tin rằng người Việt hoàn toàn làm được.

Phan Văn Thắng: Tôi lại tin hơn, rằng người VN sẽ không những làm được mà còn làm tốt. Theo ông, cần như thế nào để chúng ta không nằm trong vòng kim cô thế giới Hán hóa mới, vẫn có thể quan hệ bình thường, bình đẳng và không bị phụ thuộc với TQ?

Trịnh Định: Thế giới Hán hóa mới có cái tên chính thức rất mỹ miều là: Vành đai kinh tế con đường tơ lụa và con đường tơ lụa thế kỷ XXI, tức nói tắt là Vành đai - Con đường. Trong đó, dự án cao tốc Bắc - Nam là có thể được coi là đại dự án trọng điểm cơ sở hạ tầng chính trị của Vành đai của Trung Quốc ở Việt Nam.

Để quan hệ bình đẳng, bình thường và không phụ thuộc với tất cả các nước, đặc biệt là với Trung Quốc, đã có nhiều người nói rồi, tôi chỉ kể một chi tiết từ kinh nghiệm bản thân khi tôi đi ra nước ngoài thôi. Trong các chuyến đi đó, tôi ngộ ra một điều, khi nào mình tự tôn trọng mình, kiên quyết không quỳ gối thì họ sẽ tôn trọng mình. Theo tôi lý lẽ chỉ giản dị như vậy thôi. Nhưng làm được thì lại không dễ. Nên chỉ bằng cách giáo dục con người Việt Nam biết tự tôn trọng mình vàkhông quỳ gối mới có thể làm được diều đó. Đến đây, tôi nhớ đến cụ Phan Chu Trinh và tinh thần vượt thời đại của cụ. Chỉ cần như vậy, đất nước mình, người Việt Nam mình sẽ được tôn trọng. Đây hoàn toàn là câu chuyện nhân cách không phải là câu chuyện tiền bạc.

Trên quan điểm tổng thể, với tư cách là một người dân, tôi đề nghị đến người có quyền lực cao nhất và chỉ người đó mới thấu hiểu điều này, cần quán triệt một nền tảng triết lý trên cơ sở thấu hiểu lịch sử, thấu hiểu tầm quan trọng của con đường, tính đặc biệt, độc đáo và vai trò của con đường Bắc Nam trong tiến trình hình thành quốc gia dân tộc để có một nhận thức sâu sắc và toàn diện về cao tốc Bắc Nam. Nó phải là tuyến đường đi tiếp của truyền thống cha ông, nó là sinh lộchứ không phải tử lộ, không nên để lực lượng trấn yểm bên ngoài vào phá vỡ long mạch, huyết mạch, sinh lộ truyền thừa từ cha ông để lại.

Tóm lại, chủ trương và ý tưởng của Quốc hội và Chính phủ là đúng đắn. Nhưng cách làm là phải cân nhắc thật thấu đáo, kĩ càng. Phải luôn nhớ đây là con đường biểu tượng cho năng lực thống nhất Tổ quốc nên bắt buộc phải loại bỏ mọi nguy cơ tiềm ẩn từ chính nó.

Phan Văn Thắng: Cảm ơn ông về cuộc trao đổi này. Hi vọng vấn đề này sẽ được nhiều người quan tâm và trao đổi.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CƠN ĐIÊN TRUNG QUỐC VÀ NỖI ẨN ỨC NGÓT NGÀN NĂM


Ảnh 1: Quan lại nhà Thanh phủ lục trước bọn tây lông.
 


Mai Thanh Sơn

Ngay từ ngày đầu thực hiện cải cách mở cửa (1978), Trung Quốc đã bắt đầu thể hiện tham vọng toàn cầu. Từ khi trở thành cường quốc thứ 2 về kinh tế, khát khao bá chủ thế giới của Trung Quốc đã hoàn toàn bộc lộ rõ.

Lý giải về tham vọng Trung Quốc, nhiều người thường nghĩ ngay đến “tư tưởng Đại Hán”. Không sai. Ngay từ nhỏ, mọi đứa trẻ Trung Quốc đều đã được giáo huấn bằng “bát mục” mà mục tiêu cuối cùng là “bình thiên hạ”. Nhưng ít người biết rằng, cơn điên Trung Quốc còn có nguyên nhân khác nữa: sự bùng nổ của nỗi ẩn ức ngót ngàn năm.

Thực tế lịch sử cho thấy, từ năm 1271 đến năm 1911, Trung Quốc chỉ nằm dưới quyền thống trị của siêu tộc Hán 276 năm. Thời gian còn lại, đất nước Trung Hoa vĩ đại nằm dưới quyền thống trị của các tộc người thiểu số Mông Cổ và Mãn Thanh, đồng thời luôn chịu sự khinh khi của đám tây lông nhiều tàu to súng lớn. Năm 1271, triều đình nhà Tống thất thủ trước vó ngựa thiện chiến của đám thiểu số du mục Mông Thát. Triều đình nhà Nguyên được xây dựng và cai trị Trung Quốc ngót 1 thế kỷ. Năm 1368, Chu Nguyên Chương lật đổ nhà Nguyên, thiết lập lại trật tự Trung Quốc thuộc siêu tộc Hán. Nhưng đến năm 1644, nhà Đại Minh lại bị bát kỳ Mãn Thanh đánh bại hoàn toàn. Dòng họ Ái Tân Giác La của Mãn tộc thiểu số bắt đầu cai trị Trung Quốc từ đó cho đến năm 1911. Trong suốt mấy trăm năm nằm dưới sự thống trị của Mông Thát và Mãn Thanh, các tài tử văn nhân bụng đầy chữ cũng như những võ tướng tinh thông thập bát ban võ nghệ của siêu tộc Hán cúc cung tận tụy bưng bô cho giới quý tộc thiểu số Mông Mãn. Nỗi nhục có một không hai trên thế giới, cũng là nỗi nhục chưa từng có trong lịch sử Trung Hoa.

Chưa hết, từ sau chiến chiến tranh nha phiến lần thứ nhất (1842), Trung Quốc bắt đầu bị các nước tư bản phương Tây xâu xé. Bọn tây lông ép nhà Đại Thanh ký kết hết hiệp định này đến hiệp định khác, cơ bản là phải nhượng bộ đất đai và đặc biệt là các đặc quyền đặc lợi về kinh tế. Thậm chí, mấy “thằng” tây bé tí như Hòa Lan hoặc Bồ Đào Nha cũng nhảy vào chia phần và có thể chỉ mặt chửi mắng mấy anh Đại Thanh to xác mà hèn đớn. Khắp các tô giới của tây lông, đâu đâu cũng thấy những biến báo “Cấm chó và người Trung Quốc”.

Vẫn chưa hết, nỗi xỉ nhục đến từ các “chú lùn” Nhật Bản mới thực sự khó tiêu hóa. Sau chiến tranh Giáp Ngọ 1894, Trung Quốc Đại Thanh không chỉ mất hạm đội Bắc Dương hùng mạnh, mất thuộc quốc Triều Tiên, mà còn phải cắt đất Liêu Đông và bồi thường 200 triệu lạng bạc chiến phí cho Nhật Bản. Từ đó, Trung Quốc trở thành kèo dưới so với chư hầu cũ Nhật Bản. Người Nhật nghĩ ra cách làm nhục không thể thâm thúy hơn: dán lên trán Trung Hoa Đại Thanh 4 chữ “Đông Á bệnh phu” (kẻ yếu hèn bệnh hoạn ở Đông Á). Năm 1931, Nhật Bản bắt đầu chiếm vùng Hoa Bắc. Đến 1937, Nhật Bản đánh chiếm Lư Câu Kiều, chính thức đặt chân vào khu vực đầu não Trung Quốc. Từ đó đến tháng 9/1945, cuộc chiến Trung Nhật dằng dai khó phân thắng bại. Cả Quốc và Cộng của Trung Hoa đều không hề có chiến thắng đáng tự hào nào trước Nhật Bản. “Bách đoàn đại chiến” của Bành Đức Hoài cũng khó có thể coi là một chiến thắng quân sự. Nó là một phép thắng lợi tinh thần nhiều hơn. Trung Quốc chỉ thoát khỏi tử thần Nhật Bản nhờ sức mạnh của quân đội Đồng Minh và Liên Xô.
 
Ảnh 2: Hạm đội của Nhật Bản trong chiến tranh Giáp Ngọ 1894 (chôm trên mạng).

Sau chiến tranh thế giới thứ II, nhất là từ sau 1949, Trung Quốc bắt đầu mon men trở lại bàn cờ chính trị quốc tế. Nhưng lúc này, sức mạnh quân sự cũng như kinh tế của Trung Quốc không đáng để Tây Âu và Bắc Mỹ quan tâm. Mấy vạn Chí Nguyện quân Trung Quốc nằm lại trên đất Triều Tiên cũng chỉ giành được quyền kiểm soát cho ông cháu nhà Kim Ủn đến vĩ tuyến 38. Một vài trận pháo kích sang đảo Mã Tổ chưa đủ sức gãi ghẻ Trung Hoa Dân Quốc của họ Tưởng. Trong các cuộc xung đột biên giới dằng dai với Liên Xô, Ấn Độ và Việt Nam, Trung Quốc không thể hiện được sức mạnh vượt trội. Bên kia đại dương, một Nhật Bản bại trận mà chỉ trong vòng 20 năm đã trở thành một cường quốc kinh tế. Người Trung Quốc ngứa cả 2 con mắt. To xác mà bất lực. Nỗi ẩn ức ngày càng chất chứa.

Dưới thời Mao và Đặng, Trung Quốc như con chó điên bị xiềng xích. Hàng ngày, nó được nuôi dưỡng bằng nỗi ẩn ức ngót ngàn năm và tẩm bổ bằng tư tưởng Đại Hán, nay đã chuyển thành Đại Trung Hoa. Đặng Tiểu Bình là kẻ mượn dao kéo phương Tây để mài nanh vuốt sắc nhọn hơn, nhưng Tập Cận Bình mới chính là người đã tháo xích cho con chó điên đó xổng chuồng.

Thế giới đang phải đối mặt với một con chó điên chất chứa nỗi uất hận ngót ngàn năm. Và thật không may, Việt Nam lại nằm gần tầm đớp của nó nhất. Nguy tai!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quy hoạch


Đảng là một tổ chức chính trị xã hội, cũng như bao nhiêu tổ chức chính trị xã hội khác trong một xã hội văn minh.

Việc đảng thực hiện quy hoạch cán bộ cho chính nó là việc cần thiết và bình thường để nó tồn tại, không có gì phải lời ra tiếng vào, khen hoặc chê, các cụ nhá. Trên địa cầu, khắp các xứ, đảng nào cũng thế, cũng làm như vậy.

Tuy nhiên, đừng đánh đồng đảng với đất nước, dân tộc, bởi nó chỉ là một bộ phận nhỏ, nó không làm nhiệm vụ "ôm trùm" được. 

Cần phân biệt rõ, cán bộ của đảng, do đảng quy hoạch, thì chỉ riêng của đảng thôi. Còn người lãnh đạo đất nước, từ cấp cơ sở tới cấp cao nhất, phải do dân chọn. Gần như cả thế giới văn minh làm theo quy cách ấy, chỉ những xứ độc tài mới tự tách ra, làm ngược lại.

Lâu nay, cán bộ của đảng (nhất là cấp cao) sai phạm, vi phạm pháp luật, đảng không xử lý thì pháp luật cũng đành chịu. Chả nơi đâu có thứ quy trình lộn ngược, oái oăm như xứ này.

Và cũng nên bỏ ngay cái thói đòi độc quyền chữ "đảng". Hãy trả nó về cho ngôn ngữ thông dụng, như bất cứ những chữ cóc ổi xoài... thì sẽ khỏi giật mình theo cái kiểu bị xúc phạm, chống đối lâu nay. Cứ tự ôm vào rồi lại kêu la, chả ra làm sao.

Nguyễn Thông


Phần nhận xét hiển thị trên trang