Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2019

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng nhận định việc ông chủ Nhật Cường bỏ trốn: Ở đây có gì khuất tất?


Tác giả: Thành Huế- Thanh Lam

Cử tri cho rằng có thể có việc lộ bí mật Nhà nước, bàn tay trong nào đó để tiếp tay cho đối tượng Bùi Quang Huy bỏ trốn, chứ không phải là ngẫu nhiên. Thứ hai, khi đã khởi tố, giai đoạn đó đã phải nắm đầy đủ thông tin từ trước. Từ lúc khởi tố phải theo dõi thường xuyên liên tục.
.KD: Không chỉ riêng ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng. Rất nhiều người cũng đặt câu hỏi trước vụ việc bất thường này. Cứ như “cửa mở sẵn”? Ai, kẻ nào đã bố trí cho Bùi Quang Huy bỏ trốn. Nhưng kịch tính chắc còn ở phía trước. Vì thời cuộc này không dễ … chìm xuồng như trước
————-  

CÙNG SỰ KIỆN

Nhật Cường Mobile tiếp tục gây “sốc” cho dư luận khi ông chủ bỏ trốn. Hàng loạt câu hỏi hoài nghi được đặt ra quanh quá trình tố tụng. Bên hành lang Quốc hội sáng 20/5, ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng đã có những trao đổi thẳng thắn với PV Người Đưa Tin về vấn đề trên.

Chính sách - ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng nhận định việc ông chủ Nhật Cường Mobile bỏ trốn: 'Ở đây có gì đó khuất tất'

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng nêu quan điểm về vụ việc Tổng Giám đốc Nhật Cường Mobile Bùi Quang Huy bỏ trốn. 

Dù đã có lệnh bắt tạm giam nhưng ông Bùi Quang Huy, Tổng Giám đốc công ty Nhật Cường vẫn bỏ trốn. Ông đánh giá thế nào về việc này?
Cử tri không nghĩ là ngẫu nhiên, đặc biệt là cử tri lão thành ngành công an. Cử tri nói rằng đây là một chuyên án, mà đã là chuyên án thì có sự theo dõi thường xuyên, liên tục và có quá trình chuẩn bị. Vậy vì sao lại để đối tượng bỏ trốn? Vụ việc này không khác gì vụ Vũ Đình Duy, Tổng giám đốc Công ty cổ phần và Xơ sợi Dầu khí (PVTex), thuộc Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam bỏ trốn hay không ít vụ việc khác tương tự.
Cử tri cho rằng có thể có việc lộ bí mật Nhà nước, bàn tay trong nào đó để tiếp tay cho đối tượng Bùi Quang Huy bỏ trốn, chứ không phải là ngẫu nhiên. Thứ hai, khi đã khởi tố, giai đoạn đó đã phải nắm đầy đủ thông tin từ trước. Từ lúc khởi tố phải theo dõi thường xuyên liên tục.Khám xét, thu hàng thì được, tại sao bắt người lại không? Ở đây có gì đó khuất tất.Cử tri là những cán bộ trong ngành công an đã về hưu cũng cho rằng, với nghiệp vụ của công an thì khó có chuyện bỏ trốn xảy ra.  Tôi cho rằng, những nghi ngờ của cử tri, của người dân là có cơ sở.
Trong vụ việc này, dư luận cũng nghi ngờ có chuyện “sân sau, vườn nhà”, ông đánh giá thế nào?
Có rất nhiều người từng phát biểu về vấn đề này, cho rằng có hiện tượng “sân sau, vườn nhà”. Nếu không có sân sau, thì làm sao một doanh nghiệp bình thường bỗng phát triển như vũ bão, thậm chí phát triển một cách không thể tưởng tượng được? Đặc biệt, Nhật Cường Mobile lại có những dự án cực kỳ quan trọng. Dự án quan trọng về mặt tính chất, số vốn đầu tư lớn, phần nào cho thấy lợi ích mà Nhật Cường có thể đạt được trong lĩnh vực này.
Trước đó, Thủ tướng cũng rất lưu tâm tới vấn đề “sân sau vườn nhà” của các quan chức và cho biết “có những anh có đến 3-5 sân trước, sân sau, thậm chí 14-15″. Qua câu chuyện Nhật Cường Mobile, theo ông, nên xử lý thế nào với hiện tượng này?
Tôi cho rằng, các sân sau không hoàn toàn là xấu, nếu sân sau ấy là khoảng trời rộng, khoảng trời minh bạch, có nhiều hoa lá, có nhiều người sân đó là sân đẹp, thì không sao. Tôi chỉ sợ nhất quan chức tạo sân sau để tham nhũng.
Quản lý như thế nào để không có những sân sau được lập ra để quan chức tham nhũng, lợi ích nhóm gây thất thoát tài sản Nhà nước và nhân dân bức xúc, thưa ông?
Tôi cho rằng sân sau không xấu, nếu các sân sau ấy tìm được những khoảng trời rộng, minh bạch, sân đó là sân đẹp sân tốt. Sợ nhất sân sau để tham nhũng, kiếm chác, giúp quan chức tham nhũng, che giấu những công việc, lợi ích lớn. Những công việc mà mình tham gia vào.
Nếu những cán bộ như chúng tôi, những cán bộ có tâm sẵn sàng giới thiệu những công ty làm ăn tốt để người ta kinh doanh thì đó là việc tốt, là trách nhiệm. Nếu anh ăn chia, phần trăm nọ phần trăm kia thì đó mới là việc xấu. Tôi cho rằng, ý của Thủ Tướng nói là khẳng định chúng ta không nên đặt lợi ích cá nhân lên trên. 
Phan Văn Anh Vũ (Vũ “nhôm”), Trịnh Xuân Thanh từng trốn nã nhưng với quyết tâm chính trị, cuối cùng những đối tượng này vẫn phải về nước chịu trách nhiệm trước pháp luật. Với vụ Nhật Cường, ông nhận định vụ việc này ra sao?
Tôi cho rằng nhân dân cử tri kỳ vọng Đảng, Nhà nước quyết liệt hơn nữa. Một là không có vùng cấm, hai là không có tính toán tới cấp nào. Trước đây chúng ta vẫn e dè những vị trí “nhạy cảm”, cấp chức to thì thôi. Nhưng bây giờ chúng ta phải làm việc quyết liệt, kể cả những người không tham gia nhưng buông lỏng quản lý thì cũng phải xem xét.
Đảng ta đã quy định rồi, cử tri và nhân dân mong muốn mọi việc được xử lý khách quan toàn diện, và quyết liệt. Thậm chí công lý bất vị thân. Thân ở đây không chỉ là người nhà, mà còn là thân hữu, cấp dưới, thân tính… Không thể để tình trạng người dân trộm cắp vặt lập tức phải đi tù nhưng cán bộ làm thất thoát hàng tỷ đồng thì chỉ xuê xoa rút kinh nghiệm, khiển trách, cho nghỉ vì lý do sức khỏe.
Xin cảm ơn ông vì những trao đổi thẳng thắn!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một mối tình Việt - Nga đặc biệt : Nguyễn Minh Cần và Malkhanova I.A.

Giao blog

Chúng ta đã biết về mối tình giữa Lê Vũ Anh (con gái cụ Lê Duẩn) và một viện sĩ toán lí Nga (đọc lạiở đây).

Các lớp sinh viên Tổng hợp Hà Nội ngày trước chúng tôi cũng đã biết đến mối tình Việt - Nga của hai nhà ngôn ngữ học Nguyễn Tài Cẩn - Xtankevich. Thi thoảng liên quan đến chữ quốc ngữ thời kì đầu tiên hay Việt ngữ học, bản thân tôi vẫn đọc và trích dẫn các công trình của Xtankevich. Được cơ hội tưởng tượng về bà qua các công trình của bà (chỉ tưởng tượng thôi, vì chưa từng gặp bà ở ngoài đời bao giờ).

Bây giờ, qua giới thiệu của anh Phan Việt Hùng, chúng ta biết rõ thêm về mối tình Nguyễn Minh Cần - Malkhanova. Trước nay chỉ nghe láng máng thôi, đến hôm nay, thì được chi tiết thêm ra.

Cụ Nguyễn Minh Cần là một nhân vật độc đáo, mà tên tuổi đã được được nhiều người biết đến, nên không cần nói thêm gì nữa ở đây. Nếu có, thì chỉ cần bổ sung chi tiết sau: cụ Nguyễn Minh Cần và bà xã người Nga (bà giáo Malkhanova) là đồng tác giả của các bộ đại từ điển Nga - Việt. Một bộ từ điển Nga - Việt bản in vào cuối thập niên 1980 có bìa màu mận chín, gồm Tom 1 và Tom 2, tôi đã sắm được vào những năm đầu thập niên 1990, rồi cho mượn mà đến tận hôm nay vẫn chưa được trả lại (đã kể nhanh ở đây).

Bà giáo Malkhanova vừa từ trần. Bà đã đi về thế giới bên kia để được toàn tụ cùng người chồng Nguyễn Minh Cần.

Ở dưới là bài của bác Phan Việt Hùng trên hệ thống Fb.

Có gì thì dán bổ sung.

---
Dang Ngoc Diep Bác Inna rất yêu động vật. Vợ chồng bác cưu mang rất nhiều con vật bị bỏ rơi.
Chú chó nhỏ bác ôm trên tay có tên là Sóc (белка).

Bà Inna bên tấm ảnh chụp Lĩnh, Lĩnh và mẹ


Dang Ngoc Diep Người phụ nữ ngồi ngoài cùng bên phải là cụ thân sinh của bác Inna.
Ảnh này chụp tại phòng khách trong căn hộ của bác Cần và Inna trên Đại lộ Lê Nin.

Nguyễn Hồng Lĩnh đang dùng miệng ngậm bút để viết, thật khâm phục nghị lực phi thường của Lĩnh.

 Luật sư Nguyễn Hồng Lĩnh ngày nay.








1. Với những ai đã học tiếng Nga, không thể không biết đến bộ Từ điển Nga-Việt 2 tập đồ sộ (hay còn gọi nôm na là từ điểm 2 tôm) do Liên Xô xuất bản từ cuối thập niên 70. Nhà xuất bản «Русский язык» ấn hành ba lần vào những năm 1977, 1979 và 1987 với tổng số lượng trên 120 nghìn ấn bản.
Ba tác giả của bộ Từ điển này là Alikanov K.M., Ivanov V.V. và Malkhanova I.A.
Hai ông Alikanov K.M (tức Nguyễn Minh Cần), Ivanov V.V ( cựu binh Cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại) đã mất mấy năm nay.
Sáng 18/5 vừa qua, bà Malkhanova, tác giả cuối cùng của bộ Từ điển Việt-Nga đã nhẹ bước rời cõi thế tại bệnh viện 51, thủ đô Moskva sau nhiều năm ốm nặng, hưởng thọ 81 tuổi.
Malkhanova Inna Anatolyevna, pháp danh Thiện Xuân, sinh ngày 6 tháng 07 năm 1939 tại Moskva. Bà là PTS khoa học địa lý, đã có hàng chục năm dạy tiếng Việt cho các thế hệ sinh viên tại Viện các nước Á Phi (trực thuộc MGU) và MGIMO. Bà là PGS của Học viện quan hệ quốc tế MGIMO danh tiếng.
Năm 2007, bà Malkhanova cùng người bạn đời Alikanov K.M (Nguyễn Minh Cần) đã cho xuất bản "Từ điển Nga-Việt mới" - 50 nghìn từ, cuốn từ điển họ đã biên soạn hơn 10 năm với mong muốn "sẽ đáp ứng được nhu cầu nghiên cứu, học tập tiếng Nga cũng như tiếng Việt của các bạn dùng từ điển trong thời đại mới, thời đại đầu thế kỷ 21".
Bà còn là tác giả của 2 cuốn sách "Dưới bóng từ bi" và "Hạnh phúc trong tầm tay" bằng tiếng Việt, xuất bản tại Mỹ và Đức.
Malkhanova theo đạo Phật và có pháp danh là Thiện Xuân. Bà tham gia sáng lập Hội Phật giáo Thảo đường Moskva từ hơn 25 năm nay.
2. Mình chưa gặp bà Inna Malkhanova ngoài đời, nhưng đã tập trung tìm hiểu về bà từ cách đây khoảng nửa năm, sau khi đọc cuốn "16 câu chuyện về hạnh phúc và khổ đau" của bà bằng tiếng Nga.
Trong cuốn này, bà chọn kể câu chuyện đầu tiên về số phận của một cậu bé-chàng trai Việt Nam có một số phận vô cùng đặc biệt. Về những năm tháng bà đã gắn bó với cậu bé Việt Nam tha hương này với một tình yêu thương vô bờ bến, như của một người mẹ thứ hai.
Đó là một câu chuyện vô cùng dài và xúc động. Mình chỉ xin lược lại.
Cậu bé đó là Nguyễn Hồng Lĩnh, sinh năm 1974 tại Hà Nội. Một lần nọ, mẹ chở cậu đến trường và bị ngã xe đạp. Bánh xe tàu điện đã nghiến đứt đôi chân và 1 tay của cậu bé 6 tuổi.
Nhờ sự vận động của các tổ chức và cá nhân, năm 1981, Lĩnh được đưa sang Liên Xô cứu chữa. Đầu tiên cậu và mẹ đến Leningrad, được các bác sĩ giỏi nhất chữa trị.
Sau khi mẹ về nước, cuộc sống của Nguyễn Hồng Lĩnh có nhiều xáo trộn. Năm 1984, cậu được chuyển đến một trung tâm nuôi dạy trẻ ở thành phố Dmitrov, ngoại ô Moskva. Cho đến năm 1990, bố mẹ của cậu (khi đó làm việc ở Tiệp Khắc) thi thoảng có qua Liên Xô để thăm con. Và, họ cũng chỉ biết gạt nước mắt mỗi khi chia tay con, bởi thời điểm đó ở Tiệp Khắc không có một cơ sở nào sẵn sàng đón cậu bé cụt 2 tay, 1 chân sang chữa trị và học hành.
Một điểm khiến ai cũng khâm phục Hồng Lĩnh là cậu có ý chí rất mạnh mẽ. Cậu tập viết bằng cách ngậm bút, đôi mắt cậu do vậy ngày càng bị cận nặng...
...Bà Inna Malkhanova tình cờ nghe được câu chuyện về Lĩnh và quyết định đi tìm cậu. Bà đã liên lạc với 2 nhà nuôi trẻ ở Dmitrov và biết được cậu đã được chuyển đến Trại trẻ mồ côi tàn tật ở Zvenigorod.
Bà chuẩn bị một ba lô lớn đầy quà, quần áo mới và lên đường. Đi ô tô liên tỉnh, rồi đứng hàng tiếng chờ ô tô chạy ra ngoại thành Zvenigorod, nơi có Trại trẻ mồ côi tàn tật. "Chặng đường khá vất vả, nhất là với người đã lớn tuổi như tôi"- sau này bà nhớ lại.
Và cuối cùng bà Inna đã gặp được Lĩnh, một chàng trai Việt mảnh khảnh bé nhỏ (tầm 40 kg) với khuôn mặt sáng sủa, cận thị nặng. Qua nói chuyện, bà vô cùng ngạc nhiên khi Lĩnh cho biết cậu đang theo học năm đầu khóa hàm thụ một trường đại học ở Moskva.
Đó là năm 1999, khi Lĩnh đã 25 tuổi.
Bà Inna viết:
"2 lần trong năm, ngoài việc phải đến trường nghe giảng, cậu phải đến trường trả thi và phải ở trong ký túc xá 1 tháng liền. Trong ký túc xá sinh viên chắc chắn chẳng có ai quan tâm đến việc cho cậu ăn, cũng chẳng có y tá để tắm và thay quần áo cho cậu. Thậm chí tiền đi lại, ăn uống cậu cũng chẳng có nốt...Cậu chỉ có một mong muốn lớn lao là được học, kiếm được nghề nghiệp để trở thành một người có ích cho bản thân cũng như xã hội. Cậu đơn độc một mình cố gắng đến hết mức có thể"
Chuyến đi đầu tiên gặp Lĩnh đã làm người phụ nữ Nga 60 tuổi này kiệt sức, phải nằm nghỉ mất một ngày. Nhưng khi đã đỡ, bà lại trăn trở:
"Mùa đông, làm sao mà con người cụt cả hai tay này, với chiếc chân giả vào 5h sáng có thể đi được theo những con đường băng giá trong ánh sáng mờ mịt đến trạm xe buýt, rồi chuyển tuyến nhiều lần (2 lần ở Dmitrov, 1 lần ở Moskva, rồi còn xuống tàu điện ngầm nữa), để đến kịp lớp vào lúc 9h sáng? Có thể lắm chứ, cậu ta với cái dạ dày rỗng đến trường (5h sáng thì chả nhà ăn nào mở cửa) và quay về nhà khi tối khuya, khi nhà ăn đã đóng cửa.
Mà điều đó diễn ra 2 lần trong năm, trong suốt 6 năm học! Điều đó một người khỏe mạnh còn khó mà chịu được, nữa là Linh, gầy gò xanh xao, lúc nào cũng đói, cân nặng chưa đến 40 kg. Đó là chưa kể cậu còn phải đem theo mình sách vở nặng đến mấy kg".
Việc đầu tiên bà Inna làm là gọi điện cho một số người Việt ở Moskva. Họ tổ chức quyên góp quần áo, giày dép, thực phẩm và cùng bà giáo già lên đường đến Zvenigorod. Đến Trại trẻ mồ côi, họ phân chia quà giúp Lĩnh và các bạn cùng cảnh ngộ. Một người trong số họ là nhà báo Đoàn Thị Kim Hoa (Доан Тхи Ким Хоа) đã tổ chức quyên góp tiền được đâu đó 300-400 đôla, và như vậy mỗi tháng Lĩnh nhận được 30 đô để mua sách vở, trang trải cuộc sống.
Song song với việc đó, bà Inna đã nhân danh Hội phật giáo Thảo đường viết thư kiến nghị gửi tới Ủy ban bảo vệ xã hội thành phố Moskva, thư này có chữ ký của ông Evgheny Glazunov, Chủ tịch Hội hữu nghị Nga-Việt và Chủ tịch Qũy hòa bình thành phố Moskva, NSND Ludmila Zykina danh tiếng. Thư yêu cầu đừng để số phận Lĩnh bị hủy hoại, hãy chuyển chàng trai này về sống tại một Trung tâm người tàn tật ở thủ đô Moskva.
Sau đó, "bà chúa dân ca Nga"- NSND Liên Xô Ludmila Zykina và PGS.Inna Malkhanova còn viết tiếp nhiều thư kiến nghị nữa.
Và cuối cùng điều mong đợi cũng đã đến: Nguyễn Hồng Lĩnh đã được chuyển từ Zvenigorod đến một Trung tâm nuôi dưỡng người tàn tật tại Moskva.
Điều khiến mình, người đang đọc và lược dịch câu chuyện của bà Inna Malkhanova rất cảm động, đó là tình cảm của bà với Lĩnh như tình cảm của một người mẹ đối với con của mình.
Bà viết:
"Tôi hy vọng là sau khi chuyển lên Moskva, Lĩnh sẽ cảm nhận được từ tôi và chồng tôi một bầu không khí gia đình, nơi cậu sẽ luôn được vui mừng chào đón và trong một chừng mực nào đó, cậu sẽ cảm nhận được hơi ấm tình người, điều mà cậu đã bị đánh mất từ nhiều năm qua.
Bởi lẽ trong thư kiến nghị, tôi đã yêu cầu chuyển Lĩnh về một Trung tâm gần nhà tôi, chỉ mất có 15 phút xe buýt không phải chuyển bến. Trung tâm đó khá đẹp, đầy đủ tiện nghi, đồ ăn thức uống cũng tốt hơn ở Zvenigorod. Hành lang có cây xanh, có tivi, còn ở tầng 1 có điện thoại miễn phí gọi nội vi Moskva".
Tất cả những gì cần làm để giúp đỡ Nguyễn Hồng Lĩnh bà Inna đã làm hết sức. Bà giới thiệu cho các doanh nhân người Việt và Việt kiều Mỹ đến thăm và giúp đỡ cậu, tìm người dạy tiếng Anh, thậm chí tìm được địa chỉ người thân của cậu ở Hà Nội để nối lại được liên lạc. Do Lĩnh đã quên hẳn tiếng Việt, bà Inna lại ngồi dịch các bức thư ra tiếng Nga cho cậu...Cũng phải thôi, là công dân Nga, Lĩnh giờ chỉ có hình thức là người Việt. Cái cây bị bứng khỏi đất Việt từ khi còn bé, sau đó đã lớn lên nhờ thổ nhưỡng và khí hậu Nga suốt mấy chục năm..Có lẽ do cuộc sống quá khó khăn khắc nghiệt, thiếu vắng hơi ấm người thân, nên Lĩnh sống khá lạnh lùng, ngay cả đối với ân nhân của mình.
...Nguyễn Hồng Lĩnh, qua tìm hiểu của mình, nay đã có vợ và con gái. Vợ của cậu là một bạn gái cùng trường ngày xưa ở Zvenigorod. Lĩnh giờ là một luật sư, anh viết sách, viết các bài báo, tư vấn cho các gia đình có trẻ em hoàn cảnh đặc biệt...
3. Mình không rõ sau khi cuốn sách "16 câu chuyện về hạnh phúc và khổ đau" ra đời, bà Inna Malkhanova và Nguyễn Hồng Lĩnh có gặp nhau lần nào nữa không...
Theo bà Inna, cuộc gặp lần cuối giữa 2 người diễn ra vào tháng 10/2003. Hôm đó Lĩnh đến nhà bà Inna, 2 người ngồi trong bếp nói chuyện với nhau. Bà Inna vô cùng hạnh phúc, kể lại:
"Lần đầu tiên trong đời, chúng tôi ngồi với nhau trong bếp và nói chuyện như 2 người lớn, cởi mở. Chúng tôi nói về Lĩnh và cuộc sống của cậu. Dù tôi chẳng biết thêm một điều gì mới, nhưng đơn giản là tôi rất hạnh phúc, tôi hiểu rằng, cuối cùng thì Lĩnh cũng đã học được cách trò chuyện.
Tuổi thơ của Lĩnh thật không may, thời nhỏ (bên Nga) không có ai nhận làm con nuôi, để dạy cho cậu biết yêu thương, biết nghĩ về người khác, biết cách giao tiếp, trò chuyện...
* *

Tôi có dự cảm khi đó, rằng cuộc gặp này là cuộc gặp cuối cùng của chúng tôi và sau đó Lĩnh chẳng bao giờ gọi cho tôi nữa...Dù rằng, biết đâu đấy, bỗng dưng tôi nhầm thì sao? Thêm nữa, khoảng thời gian mà tôi còn lại chẳng còn bao lăm nữa, sẽ chứng minh...".

Không biết giờ này tại Moskva, Lĩnh đã biết tin bà Inna Malkhanova, người phụ nữ Nga đôn hậu đã thương yêu cậu hết lòng, vừa qua đời hay chưa để đến gặp bà lần cuối cùng, vào đám tang bà được tổ chức vào ngày mai 21/5.
4. Mình đọc được bài viết xúc động của bà Inna về Nguyễn Hồng Lĩnh vào đầu năm nay, do một người bạn Nga giới thiệu.
Với sự cẩn trọng cần thiết, mình đã bằng mọi cách tìm được địa chỉ và liên lạc được với thân phụ của Nguyễn Hồng Lĩnh vào lúc 23h56 ngày 6/1/2019. Ông hiện đang sống tại một xã ngoại thành HN. Khuya hôm đó, ông xác nhận:"Tôi chính là bố đẻ của Nguyễn Hồng Lĩnh, luật sư đang làm việc tại Mockva".
Và ông giúp mình chính xác một số mốc thời gian trong bài viết của bà Inna, có thể là do bà nghe Lĩnh nhớ lại, hay qua nghe lời kể của một sinh viên địa chất tên là Chi, người đã giúp đỡ Lĩnh một thời gian bên Nga.
Theo đó, Lĩnh gặp nạn năm 1981, khi đang học lớp 3 trường Bà Triệu và sau đó còn học tiếp hết lớp 3, được lên lớp 4 và sau đó cùng mẹ sang Liên Xô.
Câu chuyện của mình và thân phụ của Lĩnh khá riêng tư, nên mình xin phép không đưa thêm thông tin, khi chưa có ý kiến của ông. Mình chỉ nói với ông:"Cháu tình cờ đọc được bài của cô Inna viết về chuyện em Lĩnh. Rất xúc động vì em đã có một nghị lực vươn lên tuyệt vời, trở thành người có ích cho xã hội"
Nhiều tháng trước, mình cũng đã liên hệ được với một bạn người VN có tấm lòng rất đáng quý đã ở bên và chăm sóc bà Inna trong những ngày bà lâm bệnh nặng. Tin bà Inna mất mình cũng biết được qua FB của người bạn này.
Các bức ảnh đăng kèm bài là do người bạn đó chụp lại từ album gia đình bà Inna và gửi cho mình. Xin cảm ơn người bạn chưa quen nhưng vô cùng trân trọng.
5. Mình có mong muốn những người bạn FB của mình hiện đang sống ở Moskva, nếu có thể, hãy đến đưa tiễn bà Inna Malkhanova ở chặng đường cuối, ở địa chỉ sau.
Nhà Quàn bệnh viện 51, địa chỉ: г. Москва, ул. Большая Филёвская, д. 33 (Lối vào ngay cạnh trạm xăng Lukoil), vào ngày thứ 3, 21/05/2019 bắt đầu vào đúng 13h30 đến 14h30.
Những người VN sống có trước có sau sẽ không bao giờ quên ơn bà, đồng tác giả của 2 bộ Từ điển Nga Việt rất có giá trị.
Không bao giờ quên một người phụ nữ Nga có một trái tim thật ấm áp, nhân hậu.
Xin vĩnh biệt!


ảnh: 

1. Bà Inna Anatolyevna Malkhanova
2. Bà Inna bên 2 tấm ảnh đen trắng chụp Lĩnh, Lĩnh và mẹ đầu thập niên 80.
3.. Bà Inna cùng chồng và các đồng nghiệp
4. Nguyễn Hồng Lĩnh đang dùng miệng ngậm bút để viết, thật khâm phục nghị lực phi thường của Lĩnh.
5. Luật sư Nguyễn Hồng Lĩnh ngày nay.

https://www.facebook.com/phan.v.hung.31/posts/10212424874810884

Phần nhận xét hiển thị trên trang

LÃO TƯỚNG 104 TUỔI LÊN TIẾNG VỀ DỰ ÁN CAO TỐC BẮC NAM


Nguyễn Xuân Diện - Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh 104 tuổi lên tiếng về Dự án Đường Cao tốc Bắc - Nam. Ông kêu gọi các tướng lĩnh trận mạc hãy quan tâm trước nguy cơ đặc biệt nghiêm trọng nếu Chính phủ Việt Nam giao cho Trung Quốc thực hiện dự án này. Nay đường cao tốc Bắc – Nam dài hàng ngàn cây số mà lại định cho Trung Quốc làm thì nguy cơ còn lớn gấp trăm lần. So sánh với chục cây số đường săt trên cao ở Hà Nội thì càng rõ. Vay tiền của Trung Quốc và để Trung Quốc vào làm đường cao tốc Bắc – Nam thì đại đa số người dân không đồng tình, do đó phải suy nghĩ lại. Thời gian kéo dài, sử dụng một lượng nhân lực lớn rải khắp mặt tiền của nước ta, vậy nghĩa là gì? Sẽ có biết bao nhiêu người Trung Quốc cả có phép lẫn không phép, cả dân sự lẫn quân đội trà trộn vào?

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cận cảnh
“Năm nay tôi đã 104 tuổi. Theo quy luật thì tuổi tác càng cao, sức khỏe càng kém. Tuy vậy, có những việc hễ nhắc đến là cái đầu óc đã bắt đầu lẫn cẫn của tôi lại nhạy bén, tỉnh táo lên ngay. Hôm nay, mấy anh chị em đến chơi, có nói cho tôi biết tin về đại dự án đường cao tốc Bắc – Nam, là một đại dự án có liên quan đến vận mệnh quốc gia và tiêu tốn đến con số chục tỷ đô la Mỹ. Lại nghe nói có nguy cơ rơi vào tay một tập đoàn lớn của Trung Quốc, tôi rất bức xúc.


Trước đây, trong cuốn sách “Phải trái sự đời” của mình, tôi đã viết hơn 50 bài vạch rõ các âm mưu xâm lược mềm của tập đoàn lãnh đạo Trung Quốc với nước ta, cả ý kiến về biện pháp, sách lược để hóa giải nguy cơ xâm lược mềm của họ. Cụ thể trong bài viết “Việc hôm nay báo động hiểm họa” (tháng 3 - 2015), tôi đã nói rõ các hiểm họa Trung Quốc vào “làm kinh tế” ở VN. Khi đó mới có những dự án như Bauxite Tây Nguyên, trồng rừng biên giới, các nhà máy của Trung Quốc vừa vay vốn vừa dùng công nghệ lạc hậu của họ. Nay đường cao tốc Bắc – Nam dài hàng ngàn cây số mà lại định cho Trung Quốc làm thì nguy cơ còn lớn gấp trăm lần. So sánh với chục cây số đường săt trên cao ở Hà Nội thì càng rõ.

Vay tiền của Trung Quốc và để Trung Quốc vào làm đường cao tốc Bắc – Nam thì đại đa số người dân không đồng tình, do đó phải suy nghĩ lại. Thời gian kéo dài, sử dụng một lượng nhân lực lớn rải khắp mặt tiền của nước ta, vậy nghĩa là gì? Sẽ có biết bao nhiêu người Trung Quốc cả có phép lẫn không phép, cả dân sự lẫn quân đội trà trộn vào?

Phía Việt Nam đã từng kí bao nhiêu hợp đồng lỏng lẻo, dại dột với Trung Quốc để cho họ tự tung tự tác lấn át chủ quyền của ta rồi?

Đã từng làm Phó Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam, tôi xin hỏi các tướng lĩnh, chỉ huy lãnh đạo Quân đội, đã am hiểu cả về chiến lược chiến thuật, các vị nghĩ sao? Chẳng lẽ không chút lo lắng, không nhận thấy hiểm họa đối với an ninh quốc phòng nếu để Trung Quốc làm đường Bắc – Nam và vay vốn Trung Quốc ư?

Tôi tha thiết mong các cựu chiến binh lão luyện trong chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, hãy quan tâm và nêu ra ý kiến về nguy cơ này. Đừng thờ ơ!

Nguyễn Trọng Vĩnh
___________________

Chú thích: Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh nêu ra ý kiến trên từ ngày 10- 4- 2019. Cụ đã nhờ các anh em CCB gửi tận tay một số tướng lĩnh CCB. Đã lâu không thấy hồi âm nên cụ gửi các trang mạng như Bauxite VN và một số trang “lề dân” để đăng tải rộng rãi.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cụ Nguyễn Khắc Mai nói gì về bài của ông TTS?

Tại sao không chọn được hiền tài?
Nguyễn Khắc Mai 20-5-2019 - Trước hết phải cảm ơn báo Tuổi Trẻ Sài gòn, đã biếu báo cho người cộng tác viên kỳ cựu, vì thế, tôi có điều kiện để đọc và bình luận những bài của anh Tư Sang. Nhờ báo mà tôi khởi duyên được với anh Tư. Có lẽ, anh Tư cũng nên sung sướng là bài viết của mình còn có người đọc. Để kỷ niệm ngày sinh của Hồ chí Minh, anh có bài “Tìm Chọn Hiền Tài” (báo Tuổi Trẻ ngày 17-5-2019). Bài khá dài, trọn cả một trang, nêu 4 vấn đề:
Cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Photo Courtesy
Thứ nhất, những bài học lịch sử, anh nói về “những tấm gương điển hình cho việc chiêu hiền đãi sĩ, tìm chọn người tài của cha ông ta”, (không có ý gì mới).
Thứ hai, “Chiếu cầu hiền khi cách mạng thành công”, kể Hồ Chí Minh đã tìm được cụ Huỳnh Thúc Kháng, chọn được mấy trí thức, đem về từ Pháp và bài báo đăng trên tờ Cứu Quốc, nói về “Kiến thiết cần phải có nhân tài… E vì chính phủ nghe không đến, thấy không khắp, đến nỗi những bực tài đức không thể xuất thân. Nay… các địa phương phải lập tức điều tra, nơi nào có người tài đức, … thì phải báo cáo ngay cho Chính phủ biết”. Kể ra, chỉ một bài báo, mà anh coi đây chính là một dạng “Chiếu cầu hiền”, thì có hơi xỏ cụ Hồ, vì đã ví dụ như vua chúa thời xưa!

Thứ ba: Những bài học đau xót. Anh nói, chúng ta đã có những bài học đau xót về việc giới thiệu cán bộ không đủ phẩm chất và năng lực, nhưng là cánh hẩu, là họ hàng, là đổi chác… và cũng không loại trừ việc đút lót tiền bạc, của cải để vào được các vị trí trọng yếu… Không thể để những kẻ kém đức kém tài, vô liêm sỉ, “chạy chức, chạy quyền”, có nguồn tài sản bất minh, bị xã hội và báo chí lên án, lại có thể biện bach, thách thức dư luận, hay lên giọng rao giảng đạo đức… Một ông cán bộ cấp cao phát ngôn bừa bãi, đề ra những chính sách gây thiệt hại cho đất nước và nhân dân, có thể tiếp tục nhơn nhơn tại vị. Tôi đồ rằng chắc anh cũng đã nhìn ra cái ông nhơn nhơn tại vị này. Thế thì anh nên lột mặt nạ hắn ra. Còn cứ ám chỉ thế này thì chỉ là gãi ngứa ngoài giày mà thôi! Dưng mà, những điều anh đau xót thì dân đã chịu đựng đã lâu lắm. Những vấn đề “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”.

Thứ tư: Rà soát lại trách nhiệm. Anh nêu ra bốn loại trách nhiệm. Một là trách nhiệm tập thể. Hàm ý nói đến trách nhiệm của cái bộ tứ tức là tự bố, từ Bộ Chính trị đến thường vụ địa phương. Hai là trách nhiệm cá nhân người cán bộ tổ chức làm nhân sự. Tốt thì phải khen, mà xấu thì kỷ luật. Ba là trách nhiệm người được giới thiệu, họ phải báo cáo thành tích và dự định công việc sẽ làm. Điều này họ đã làm khéo léo một cách hình thức từ rất lâu. Anh nhận thức rất mâu thuẫn khi nói rằng hệ thống quy trình chặt chẽ của đảng, của nhà nước.

Thật ra quy trình càng chặt chẽ, mà sai về nguyên lý thì càng tệ hại. Anh không thấy cái lỗ hổng lớn về xây dựng đội ngũ cán bộ, nhất là loại cán bộ cấp chiến lược. Với chế độ độc tài, toàn trị, không có tam quyền phân lập, không có xã hội dân sự… thì không tài nào có được đội ngũ cán bộ liêm chính, tài đức! Cái mơ ước của anh về một “cơ chế tìm chọn hiền tài đúng đắn, tiến bộ, phù hợp thực tiễn hiện nay”, là đúng, là hợp lòng dân, nhưng chỉ là ảo tưởng, chỉ là gãi ngứa ngoài giày, với những tư duy nửa vời như trên.

Nếu anh thực tâm, tôi cũng muốn cùng anh bàn cho ra nhẽ vấn đề này. Tôi cũng xui anh với điều kiện của anh, hãy tổ chức môt Diễn Đàn bàn chuyên về vấn đề này: “Tìm chọn hiền tài”, cho Đất nước, chứ không chỉ cho đảng cầm quyền.

Tôi xin gợi với anh mấy ý.

Về bản chất, và nguyên lý (cái lô gích nhận thức và lịch sử), những người cộng sản, cũng như cái đảng của họ không thể tìm chọn hiền tài. Bởi họ ảo tưởng cho rằng, học thuyết (mặc dù nửa vời, hổ lốn, và ngụy biện, dối trá, đánh tráo khái niệm…) luôn là đỉnh cao muôn trượng, vô địch, cái chân lý tột cùng… Vì thế, trong lịch sử họ từng tuyên bố trí thức không bằng cục phân! Làm sao họ có thể hạ mình tìm chọn hiền tài được. Nếu có ai đó, ban đầu ngộ nhận cùng đi với họ, rồi sẽ sớm từ bỏ họ, hoặc bị “vắt chanh bỏ vỏ”.

Giới trí thức nước ta có câu chuyện hài hước: Cộng sản coi trí thức như bình hoa, (có vẻ trân trọng lắm). Nhưng khi ngồi vào bàn tiệc thì đem lọ hoa đi chỗ khác. Với cái “triết lý” dở hơi, không công nhận cái đa nguyên, cái khác biệt, làm sao họ có thể tìm chọn được hiền tài. Chỉ riêng cái tiên đề hủ lậu (hủ là nát, mắm thối, lậu là dột – dột nát), “ai trái ý ta là phản động” của Cộng sản Việt nam, đủ thấy cái nhân cách thấp kém, tầm thường biết bao.

Tôi nói với anh cái nghịch lý hiện nay mà chính anh cũng vấp phải. Trong khi cái Hội nghi Trung ương 10 đang loay hoay xác định xem 5 năm tới, 10 năm tới, đất nước ta sẽ như thế nào, những câu hỏi lớn vẫn chưa có lời giải (nói như Huy Cận), họ đã hô nhau quy hoạch cán bộ cấp chiến lược để tổ chức và lãnh đạo. Làm sao tin nổi cái đám cán bộ chiến lược được quy hoạch ấy có được phẩm chất hiền tài?

Có lần, trong một hội nghị, Bộ Chính trị nghe về công tác quần chúng. Tôi được giao trình bày vấn đề trí thức. Tôi nói rõ, việc hàng đầu của đảng đối với trí thức là “bái trí vi sư”. Tôi lấy ý từ bài phú “Bái thạch vi huynh” của Phan Bội Châu. Tôi dẫn giải rằng, mỗi nhóm trí thức của một lĩnh vực xã hội nào đó, họ là đỉnh cao tập hợp tri thức cao nhất của xã hội về lĩnh vực ấy. Cho nên đảng phải biết lạy trí thức coi họ là thầy. Giờ giải lao, Nguyễn Đình Tứ, Trưởng ban Khoa giáo nói, anh nói đúng nhưng họ không làm được đâu! Hết ý.

Tôi cho rằng việc quy hoạch cán bộ theo từng nhiệm kỳ đại hội và việc tìm chọn hiền tài là hai lĩnh vực khác nhau, nhưng nếu việc chọn cán bộ, mà theo được một phần triết lý chọn hiền tài cũng là cái may cho đất nước và xã hội. Tất nhiên tôi quan sát thấy tất cả cán bộ gọi là giỏi của đảng từ xưa tới nay đều thấp xa so với chuẩn hiền tài. Cũng tại hội nghị nói trên, tôi đã thưa, anh An có thấy nghịch lý không, khi anh làm trưởng ban tổ chức Trung ương (anh An cũng dự cuộc họp đó). Khi Đại hội VI đã giao cho một công trình sư, trình một đề án, phê duyệt xong, thì gạt công trình sư đi, rồi giao cho một ông thợ thủ công chỉ huy, thì công trình đó nên hư thế nào chắc là đoán được!

Cũng có lần trong hội thảo bàn về quy hoach cán bộ do GS Tô Huy Rứa làm chủ nhiệm đề tài. Anh Rứa mời tôi phát biểu, tôi thưa phương thức quy hoạch vẫn chủ yếu là lọt mắt xanh trưởng lão. Hễ cứ ai xàng xê trước trưởng lão, thấy vừa ý là quy hoạch. Tôi dẫn chứng một loạt trường hợp và thấy nhiều người đồng tình.

Trong một hội thảo bàn về xây dựng đảng do HĐLLTW tổ chức, tôi thưa, có ba lĩnh vực liên quan đến xây dựng đảng. Dân vận, nơi tôi từng công tác, lý ra phải là nơi nghiên cứu đề xuất và lo phát triển xã hội dân sự, lại là nơi tránh né, không dám làm, cũng không dám nói. Ban Tuyên giáo đúng lý phải là nơi luôn tìm tòi đổi mới, cổ vũ tự do tư tưởng, làm con tàu phá băng, mở đường cho sáng tạo, thì lại là nơi cầm vòng kim cô kìm hãm đổi mới sáng tạo. Còn ban Tổ chức lý ra cũng là nơi đi tìm nhân tài, mở đường cho nhân tài nảy nở, trái lại chỉ tạo ra một cơ chế để chạy chức chay quyền từ cấp phường xã đến Trung ương. Anh Trần Đình Hoan từng là Trưởng ban Tổ chức ngồi dưới, kín đáo chắp hai bàn tay trước ngực, vỗ nhẹ, tỏ ý tán đồng. Sau đó họ cạch tôi và không bao giờ mời họp nữa.

Bàn về tìm chọn nhân tài, anh đề cập những bài học xưa. Những bài học ấy chỉ còn ý nghĩa đạo lý, chớ cái phương thức mở khoa thi, thì nay đã là lạc hậu. Còn bài học Hồ Chí Minh như anh đề cao, nhưng nó không trọn vẹn. Vì Hồ Chí Minh cũng chỉ nói đạo lý, chứ cũng chưa có phương thức tiến bộ, hợp lý để thực hiện. Với đường lối giai cấp hủ lậu, đảng đã gạt bỏ phần lớn những người có phẩm chất hiền tài. Kể cả tướng Giáp cũng từng được ngồi chơi xơi nước! Biết bao sĩ quan tài đức từng một thời oanh liệt cũng bị gạt ra rìa chỉ vì xuất thân tầng lớp trên.

Khoan hãy nói tìm hiền tài cho Đất nước. Hãy thử bàn tìm chọn người tài giỏi cho đảng. Muốn thế, phải giải quyết một vấn nạn tiên thiên bất túc của chính bản thân đảng. Từ cuối thế kỷ XIX, Ăng Ghen từng kêu trời một vấn nạn: “Hãy chấm dứt một tình hình tế nhị. Cớ sao các đảng viên thường, thay cho coi quan chức của đảng là ‘đầy tớ’ (serviteur commun), để bảo ban phê bình, lại quay ra coi họ là đám quan liêu-không bao giờ-mắc sai lầm”.

Cái định nghĩa của Ăng Ghen về tầng lớp lãnh đạo của đảng đã được lịch sử 200 năm qua chứng minh là đúng đắn. Không có một định nghĩa nào chính xác hơn thế khi nghĩ về các loại Bộ Chính trị, ban chấp hành Trung ương trên thế giới, trong suốt hai trăm năm qua! Một khi chưa lột xác để thoát khỏi cái nhân cách quan liêu không bao giờ mắc sai lầm của các ban lãnh đạo cộng sản, thử hỏi làm sao trong đảng có thể tìm chọn hiền tài. Sau khi đã cầm được quyền hành hằng trăm năm qua, họ ngày càng có đủ mánh khóe để “trâu tìm trâu, ngựa tìm ngưạ” (thật ra câu thành ngữ này không đúng, đáng ra phải nói: xe tìm xe, ngựa tìm ngựa). Như người trong nước nhận xét, không còn tìm đồng chí mà chỉ là đồng hội đồng thuyền, đồng lõa.

Chỉ trên cơ sở có một thiết chế “dân chủ, văn minh, công bằng” trong đảng và trong xã hội, may ra mới có cơ hội tạo ra được cơ chế, hiện thực, hữu hiệu để tìm chọn người hiền tài. Phải là một thiết chế chứ không thể chỉ là khẩu hiệu suông như hiện nay. Trong đảng phải dân chủ hóa, chứ không là quan liêu hóa như Ăng Ghen nhận định. Phải dám từ bỏ điều bốn, bỏ những quy chế nhằm gạt ra ngoài ý kiến của đảng viên thường, tôn trọng tính đa nguyên đa dạng trong đảng. Muốn thế phải thay đổi đảng từ học thuyết, đường lối ngõ cụt hiện nay, cả hệ thống tổ chức và bộ máy cồng kềnh, quan liêu, ăn bám của đảng.

Hãy ôm sách, ôm đầu đi tìm học kinh nghiệm hiện đại của những đảng dân tộc, dân chủ, đang thành công trên thế giới và khu vực. Hai trăm năm trước, trong Tuyên ngôn Cộng sản có một câu mà không có bất cứ đảng cộng sản nào thực hiện: “Các đảng cộng sản phải phấn đấu để đoàn kết và hợp tác với các đảng dân chủ, dân tộc trong từng quốc gia!” Chính bè lũ phản đồ từ Lê-nin trở đi đã bỏ ngoài tai chính cái điều đã được ghi trong thánh kinh của họ. Và họ đã làm ngược lại, không doàn kết, hợp tác mà là thủ tiêu.

Môt mong muốn nghe có vẽ ảo tưởng, nhưng đó là chính đạo, là quy luật tất yếu. Hoặc cứ để cho cái thối nát đi đến tận cùng của phân hủy hoặc tự đổi mới, tự diễn biến để hòa mình cùng dân tộc! Không có sự lựa chọn nào khác.

Nói về tìm chọn hiền tài, tổ tiên ta đã để lại một minh triết. Trong Kê Minh Thập Sách, môt áng văn nói về mười chính sách trị nước an dân, có câu: “Tuyển tướng nghi hậu thế gia nhi tiên thao lược”. Nghĩa là, chọn tướng, trước hết phải là người thao lược, sau mới xét đến thế gia. Vũ Ngọc Khánh dịch: “Chọn tướng cốt người thao lược, chớ nể con ông cháu cha”.

“Thao” có nghĩa là thao tác, kỹ thuật, chiến thuật (tactique). Còn “lược” là tầm tri thức, tầm nhìn bao quát hệ thống, là chiến lược (Strategie). Làm chỉ huy, làm tướng quản trị một ngành, một địa phương, phải là những nhà thao lược. Hiện tại những người đứng đầu ngành hay địa phương không ai có tầm thao lươc. Cán bộ đảng đang biến thành một đám quan liêu thảm hại!

Để kết luận, tôi xin chép hầu anh nguyên văn một đoạn trong chuyên luận bàn về Minh triết và phát triển, mà HĐLLTƯ đã mời tôi trình bày kể đã gần 20 năm trước.

“Để có thể thực hiện được một quá trình phát triển trong một lĩnh vực xã hội nào đó, có lẽ đảng cộng sản phải có những ủy viên Trung ương, trước hết là người:

a/ Có năng lực nhận thức và thực thi, phác thảo quá trình phát triển của một lĩnh vực hay địa phương.

b/ Có năng lực bao quát những nội hàm của quá trình phát triển đó (đầu tư vật chất, con người, phương thức, chính sách, luật lệ, công nghệ…).

c/ Có tâm huyết dám đem cả cuộc đời mình đặt cược vào đó.

d/ Có nhân cách dân chủ, để biết “nghe”, biết “bàn”, biết “quyết”, biết tập hợp nhân lực nhân tài, tức là biết vận dụng vốn xã hội.

Về thực chất đảng cộng sản đã không thể giải quyết vấn đề này”.

Cái kết luận nhỏ cho riêng chi tiết này, qua ngót 20 năm tôi thấy chính xác.

Trong một phúc trình từ thế kỷ XVIII, của một giáo sĩ Thiên Chúa giáo về Đàng ngoài, có câu: Ở đây, trong mỗi ông quan là có một thằng ăn cắp, và người đàng ngoài khéo tay, lam làm (cần cù), nhưng hời hợt. Liệu chúng ta có hời hợt trong một vấn đề trọng đại “Tìm chọn Hiền Tài”, này không.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2019

Những gì tuổi thơ tin tưởng hóa ra đều là dối trá, đâu mới là sự thật?

Dương Quang Vệ, một người từng đặt niềm tin vào Đảng Cộng sản Trung Quốc đã vô cùng chấn động khi phát hiện sự thật đằng sau những tuyên truyền mà ông thụ nhận. Dưới đây là bài viết chia sẻ chân thực cú sốc tinh thần của Dương Quang Vệ.
(Ảnh minh họa - Pixabay)
(Ảnh minh họa – Pixabay)
Tôi đã từng tin rằng Mao Trạch Đông chỉ huy Bát Lộ Quân đánh bại quân Nhật xâm lược, sau đó phát hiện rằng, hóa ra là quân đội Quốc dân Đảng xả thân chiến đấu, cùng với sự trợ giúp của Mỹ cuối cùng đã đánh bại quân Nhật.
Tôi đã từng tin rằng năm 1949 Đảng Cộng sản Trung Quốc thành lập nước “Trung Quốc mới”, sau này phát hiện từ năm 1945 Quốc dân đảng đã thành lập nên “Trung Quốc mới” rồi, sau đó thời kỳ nội chiến đã bị đánh tan.
Tôi đã từng tin rằng Hồng quân “trường chinh” đi đến miền Thiểm Bắc để đánh Nhật, sau này mới phát hiện ra vốn dĩ miền Thiểm Bắc không có quân Nhật, Hồng quân đến đó chỉ vì để chạy trốn trong nội chiến Quốc – Cộng, và để chi viện cho Liên Xô.
Tôi đã từng tin rằng việc Mao Trạch Đông đánh đổ địa chủ phân chia ruộng đất là vì dân trừ hại, sau này phát hiện tuyệt đại đa số tài sản của địa chủ đều là do họ đổ mồ hôi sôi nước mắt mới kiếm được, vậy mà họ lại phải chịu cảnh cướp bóc và ngược đãi khủng khiếp.
Tôi đã từng tin rằng 40 triệu người chết trong nạn đói lịch sử từ năm 1950 đến năm 1962 là kết quả của thiên tai và Liên Xô bức ép, sau này phát hiện những năm này mưa thuận gió hòa, mà chính “Đại Nhảy Vọt” của Mao muốn vượt qua Anh, Mỹ, chi viện cho cách mạng thế giới tạo thành.
Tôi đã từng tin rằng cuộc chiến tranh ở Việt Nam là cuộc phản kích tự vệ, sau này mới phát hiện ra là do Việt Nam lật đổ chế độ Pol Pot ở Campuchia, sát hại đến một phần ba dân số (trong đó có khoảng 200.000 người Hoa) của tập đoàn Khmer đỏ tà ác.
Tôi đã từng tin rằng những dư luận viên trong “Đảng 5 hào”(*) căm hận nước Mỹ, sau này mới biết rằng thủ phạm công kích nước Mỹ chính là chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc, những anh hùng mà dư luận viên của “Đảng 5 hào” tâng bốc đều đến xin tị nạn tại Đại sứ quán Mỹ.
Tôi đã từng tin rằng người dân Mỹ sống trong bể khổ đau thương, sau đó phát hiện ra những người Trung Quốc có tiền, có quyền đều di dân đến Mỹ.
Tôi đã từng tin chủ nghĩa tư bản vốn là thứ chủ nghĩa gian ác tình người nhạt nhẽo, chỉ có đồng tiền mới là tối cao, sau này phát hiện rằng Bill Gates, Warren Buffett đã quyên tặng toàn bộ tài sản của mình cho hoạt động từ thiện.
Tôi đã từng tin rằng Đại hội Đại biểu Nhân dân toàn quốc chính là đại diện cho ý nguyện của người dân, sau này mới phát hiện ra họ đại bộ phận họ đều là lãnh đạo và những tỷ phú lắm tiền nhiều của.
Tôi đã từng tin rằng Hoa Kỳ tấn công Iraq là vì dầu mỏ, sau này phát hiện ra rằng, hợp đồng dầu mỏ lớn nhất mà Iraq ký kết là với Sinopec – hãng lọc hóa dầu lớn nhất Trung Quốc.
Tôi đã từng tin rằng người dân Iraq ủng hộ Saddam Hussein, vì mỗi lần bỏ phiếu ông ta đều trúng cử 100%; sau đó mới phát hiện ra là khi quân Mỹ vừa đến, những bức tượng nhiều hơn cả số dân của ông ta đang bị những người dân lật đổ và dẫm đạp dưới chân.
Tôi đã từng tin rằng những người dân ở Cộng hòa Dân chủ Đức (Đông Đức) thực sự làm chủ quốc gia, sau này mới phát hiện ra những người dân ở Đông Đức bất chấp mưa bom bão đạn đã vượt biên sang Cộng hòa Liên bang Đức (Tây Đức).
Tôi đã từng tin rằng Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên là một quốc gia dân chủ, sau này mới phát hiện ra đây là đất nước chuyên chế nhất trên hành tinh này.
Khi phát hiện ra những sự thật này, tôi đã bị sốc. Hóa ra trước nay mình vẫn sống trong những lời dối trá. Sau đó, tôi phát hiện ra những điều đáng buồn nhất trong xã hội Trung Quốc cận hiện đại.
Thứ nhất, không dễ dàng gì mới kiến lập được “Trung Quốc mới”, nhưng kết quả là người dân chết đói bởi “Trung Quốc mới” còn nhiều hơn cả những người hy sinh trong cuộc chiến tranh kháng Nhật.
Thứ hai, nội chiến Quốc – Cộng đã khiến hàng triệu đồng bào thiệt mạng, nhưng kết quả sau đó còn không được bằng thời kỳ trước chiến tranh.
Thứ ba, “Tứ đại gia tộc” (*) trong thời kỳ Quốc dân đảng ở Trung Quốc cũng không nhiều tiền bằng cán bộ cấp huyện thời nay.
Thứ tư, mời “thần” (ĐCSTQ) đến thì dễ, mời “thần” đi thì khó.
Thứ năm, suốt mấy thập kỷ Trung Quốc bền bỉ chống Mỹ, chống Tây phương, kết quả là con cháu đời sau của thế hệ chống Mỹ này lại di dân sang Mỹ.
ĐCSTQ nắm quyền 60 năm qua, chỉ làm đúng hai việc: Đầu tiên là thiết lập chế độ công tư hợp doanh và công xã nhân dân. Sau đó là hủy bỏ chế độ công tư hợp doanh và công xã nhân dân.
Trong 30 năm đầu, số người bị oan sai ủy khuất vượt qua cả tổng số của 3.000 năm qua. Đến 30 năm sau, số quan chức tham nhũng hủ bại cũng lại vượt quá tổng số của 3.000 năm cộng lại.
Hóa ra thứ được trồng ở vịnh Nam Nê là thuốc phiện, Phương Chí Mẫn hóa ra là kẻ bắt cóc tống tiền, Hạ Long không phải khởi nghiệp từ hai con dao, Lưu Văn Thái không phải là địa chủ ác bá, khu hợp tác Trung Mỹ lại là dùng để kháng Nhật, gà gáy lúc nửa đêm là giả, Lôi Phong cũng là thổi phồng mà ra. Đến cả Lôi Anh Tuấn, Bạch Mao Nữ, Khâu Thiếu Vân, Lại Ninh, Hoàng Kế Quang… tất cả đều là giả, ngay cả tấm gương Vương Tiến Hỷ hiện nay cũng là giả.
Vậy xin hỏi: Còn có điều gì là chân thực hay không?
(*) Chú thích:
  1. Đảng 5 hào là tên gọi của những dư luận viên mạng được chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thuê (ở trung ương và địa phương) hoặc Đảng Cộng sản Trung Quốc thuê để đưa các thông tin ủng hộ Đảng nhằm định hình và hướng dẫn dư luận trên các diễn đàn Internet. Các dư luận viên được trả 5 hào cho một bình luận mang tính hướng dư luận ra xa các phê phán đảng hoặc các nội dung nhạy cảm trên các website trong nước, hệ thống diễn đàn hoặc chat room, hoặc đưa các thông tin ủng hộ đảng Cộng sản Trung Quốc.
  1. ‘Tứ đại gia tộc’ chỉ bốn dòng họ có quyền lực chính trị và kinh tế rất lớn ở Trung Quốc đầu thế kỷ 20 gồm gia tộc Tưởng Giới Thạch, gia tộc Tống Tử Văn, gia tộc Khổng Tường Hi và gia tộc Trần Quả Phu – Trần Lập Phu.
Hồng Ngọc

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ Nhật Cường Mobile thêm kịch tính vì ông chủ ‘bỏ trốn’


Cảnh sát tiến hành khám sát một trong các cửa hàng của hãngBản quyền hình ảnhLAODONG.VN
Image captionCảnh sát tiến hành khám sát một trong các cửa hàng của hãng
Bộ Công an hôm 19/5 phát lệnh truy nã ông Bùi Quang Huy, Tổng giám đốc Công ty TNHH Thương mại và Dịch vụ kỹ thuật Nhật Cường (Nhật Cường Mobile).
Lệnh truy nã do Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03, Bộ Công an) đưa ra.
Diễn tiến mới nhất khiến vụ án càng thêm bí hiểm, vì thông báo đầu tiên ngày 14/5 của Bộ Công an tuyên bố đã khởi tố, ra lệnh bắt tạm giam Tổng Giám đốc Công ty Nhật Cường cùng 08 đồng phạm.
Ngày 14/5, Bộ Công an nói đã khởi tố bị can, ra lệnh bắt tạm giam, lệnh khám xét đối với ông Bùi Quang Huy và 8 người khác vì tội Buôn lậu và tội Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng.
Nhưng đến Chủ nhật 19/5, truyền thông nhà nước dẫn lời Bộ Công an nói bị can Quang Huy đã bỏ trốn từ ngày 9/5.
Tin chính thức ban đầu từ phía công an điều tra nói ông Bùi Quang Huy và một số đồng phạm đã thực hiện hành vi phạm tội buôn lậu có tổ chức, xuyên quốc gia; đã lập, sử dụng 2 hệ thống sổ sách kế toán tài chính, để ngoài sổ sách hàng nghìn tỉ đồng doanh thu.
Được biết, ông Bùi Quang Huy khá nổi tiếng tại thành phố Hà Nội, vì sở hữu Nhật Cường Mobile và Công ty TNHH Giải pháp phần mềm Nhật Cường (Nhật Cường Software).
Nhật Cường Software đã trúng thầu một loạt dự án công trực tuyến của thành phố Hà Nội, từ khi thành lập năm 2016.
Theo báo chí nhà nước, công ty này đã thực hiện các dự án công nghệ lớn cho Hà Nội gồm Cơ sở dữ liệu dân cư, phần mềm Lưu trú trực tuyến, phần mềm Hộ chiếu Online, và giải pháp Dịch vụ công trực tuyến liên thông 3 cấp.

Phần nhận xét hiển thị trên trang