Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2019

LÀNG VŨ ĐẠI NGÀY ẤY ,BÂY GIỜ.



Nam Cao một nhà văn lớn ,tài năng với nhiều tác phẩm nổi tiếng : Chí Phèo , Sống mòn, Đời thừa, Lão Hạc, Đôi mắt...
Nam Cao người mà tôi luôn yêu mến và ngưỡng mộ. Để tỏ lòng biết ơn , tưởng nhớ và kính trọng ông hôm nay lão Hạc và bạn bè tới làng “Vũ đại” dâng hương và công đức tại khu lưu niệm nhà văn tại quê ông xã Hoà hậu ,huyện Lý nhân , tỉnh Hà nam.
Xin phép hương hồn ông được chuyển tải truyện Chí Phèo bằng một bài thơ :
CHUYỆN LÀNG VŨ ĐẠI.
Lý nhân xưa có làng Vũ đại
Gã Chí Phèo dở dại dở khôn
Cha con Bá Kiến, Lí Cường
Ra oai tác quái chẳng nhường nhịn ai.
Con Thị Nở mũi dài chạm cổ
Cặp môi dày quá khổ , răng đen
Thôi thì đủ cả sang hèn
Quan tham béo nhẫy , dân đen cơ hàn.
Chúng nhốn nháo diễn màn kịch vụng
Bá Kiến kia lụng thụng áo thâm,
Miệng cười hiểm độc can tâm
Mưu toan đục khoét cho lầm than dân.
Binh Chức tuy chậm chân một chút
Cũng đợi thời chờ phút ra tay,
Chí Phèo mượn cớ rượu say
Côn đồ quen thói chửi ngay cả làng.
Thị Nở tính ương ngang , động cỡn
Nổi hứng tình đú đởn Chí Phèo,
Bà cô trái tính lèo nhèo
Cả làng Vũ đại lộn vèo rối tung.
Chí Phèo giận nổi khùng đi kiện
Ai cho ta lương thiện làm người?
Giận mình Chí lại giận đời
Dao đâm Bá Kiến chết tươi giữa làng.
Chuyện chưa cũ quan tham nên nhớ!
Bình luận
  • Minh Huynh Chuyện chưa cũ quan tham nên nhớ, Đốt đèn soi đến chuyện hôm nay, Chiếc giày quăng giữa quận 2, Lư hương dẹp bỏ đắng cay sự đời, Ta cũng muốn làm người lương thiện, Học nghĩa nhân nhân nghĩa trước sau, Mà giờ vận số lao đao, Chán chê chê chán... ngán ngao ... ngậm ngùi...
    4
    • Lão Hạc Minh Huynh cháu có nhớ Tự Lãng trăn trở: Người ta đứng lên bằng cách nào?
      Thôi chú cháu mình giả làm người say hay người điếc vậy
      Chiếc giày ở quận 2 là một lời cảnh báo
    • Hồng Giang Doãn Nếu Nam Cao còn sống đến bây giờ thì sao nhể? Thời ông sống (Thực dân, phong kiến thối nát) dù sao vẫn cũng không phức tạp và bạc bẽo đêu đểu như bây giờ. Hẳn là phải trường thiên TT mới mô phỏng hết sự vĩ đại, trào lộng đầy phi lý của nó.
    • Mình hèn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mạng sống trên hết!


Những thói quen của ông Kim Jong Un khi công du nước ngoài

Những thói quen của ông Kim Jong Un khi công du nước ngoài
Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong-un phát biểu tại một cuộc họp đảng ở thủ đô Bình Nhưỡng. Ảnh: Getty Images
Thượng đỉnh Trump Kim, Thượng đỉnh Mỹ Triều, Thượng đỉnh Hà Nội, Hội nghị thượng đỉnh Trump Kim, Hội nghị thượng đỉnh Mỹ Triều lần hai, Donald Trump, Kim Jong Un.
Kể từ năm 2011 khi lên nắm quyền lãnh đạo đất nước, Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong Unhiếm khi công du nước ngoài. Trung Quốc là quốc gia ông Kim viếng thăm đầu tiên và nhiều nhất (ba lần), tiếp đó là Singapore khi ông tới dự Hội nghị thượng đỉnh Mỹ- Triều Tiên lần đầu tiên. Việt Nam sẽ là quốc gia thứ ba ông Kim đặt chân tới.
Hãy cùng điểm lại một số thói quen của ông được cho là bất thường so với các nhà lãnh đạo thế giới.
“Lá chắn sống” song hành cùng xe hơi
Những thói quen của ông Kim Jong Un khi công du nước ngoài - Ảnh 1.
" Lá chắn sống" song hành cùng xe hơi của nhà lãnh đạo Triều Tiên. Ảnh: Getty Images
Lần đầu tiên người ta biết tới “lá chắn sống’ của ông Kim khi ông tham dự cuộc đàm phán hòa bình với Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in. Các ống kính camera đã ghi lại được cảnh tượng bất thường này: 12 vệ sỹ chia làm hai hàng, mặc complet đen, giầy đen, chạy theo chiếc xe hơi của ông Kim. Báo chí gọi đội vệ sỹ này là “lá chắn sống”. Họ chạy rất đều và theo sát xe hơi của ông Kim và tạo thành đội hình hoàn hảo mỗi khi xe đi tới chỗ ngoặt.
Tàu hỏa chống đạn
Những thói quen của ông Kim Jong Un khi công du nước ngoài - Ảnh 2.
Ông Kim vẫy tay chào mọi người khi rời Bắc Kinh về nước. Ảnh: Tân Hoa xã
Hầu hết các nhà lãnh đạo trên thế giới đều đi công du nước ngoài bằng máy bay, chuyên cơ riêng, nhưng các thế hệ lãnh đạo Triều Tiên từ đời cố Chủ tịch Kim Nhật Thành ( ông nội ông Kim Jong-un), bố ông và bản thân ông Kim Jong Un đều thích di chuyển bằng tàu hỏa riêng .
Theo New York Times, dịp ông Kim sang thăm Trung Quốc bằng tàu hỏa, ông đã sử dụng tới ba đoàn tàu hỏa. Một tàu đi trước làm công tác an ninh, bảo vệ, tàu của ông Kim đi giữa, rồi tới một tàu chở các vệ sỹ và nhu yếu phẩm.
Mỗi khoang trên tàu của ông Kim chở 90 nhân viên an ninh cao cấp. Trên tàu có đầy đủ các trang thiết bị làm việc để ông có thể vừa di chuyển vừa điều hành công việc.
Các đoàn tàu đều có chức năng chống đạn. Do đó, con tàu khá nặng và tốc độ di chuyển của tàu khá chậm, chỉ khoảng 60km/h.
Không bao giờ sử dụng toilet công cộng
Ông Lee Yun-keol, cựu thành viên của đội cận vệ Triều Tiên cho biết, ông Kim Jong Un không bao giờ sử dụng toilet công cộng khi công du nước ngoài. Do đó, mỗi lần như vậy, nhóm hậu cần của ông bao giờ cũng phải mang theo toilet cá nhân.
Ông Lee cho biết, không phải vì ông Kim lo ngại về vấn đề vệ sinh, mà các thông tin về sức khỏe của ông đều phải được giữ bí mật, kể cả chất thải.
Năm 2015, một hãng thông tấn của Hàn Quốc cho biết, nhà tắm của ông Kim chính là một trong số những chiếc xe bọc thép tháp tùng ông Kim.
Mang theo máy làm mỳ
Mặc dù trong các chuyến công du nước ngoài, ông Kim thường được nước chủ nhà thết đãi yến tiệc, những món sơn hào hải vị, tuy nhiên nhóm hậu cần của ông Kim thường không quên mang theo máy làm mỳ từ Bình Nhưỡng để chế biến món mỳ lạnh, tiếng Triều Tiên là “naengmyeon”.
Món mỳ này thường do đầu bếp Okryu-gwan, bếp trưởng của một nhà hàng nổi tiếng ở Bình Nhưỡng đi theo để chế biến phục vụ ông Kim.
Bí mật được giữ đến phút chót
Mọi thông tin chi tiết về chuyến công du nước ngoài của ông Kim luôn được giữ bí mật đến phút chót. Các chuyến thăm của ông không được công bố cho tới khi nó kết thúc. Mặc dù, các chuyến đi của ông Kim luôn có nhóm phóng viên chuyên trách đi theo, nhưng sau khi ông về nước thì các tờ báo, hãng thông tấn của Triều Tiên mới được đưa tin.
Sở hữu 5 đường băng riêng
Tờ Telegraph của Anh cho biết, ông Kim Jong Un ra lệnh xây 5 đường băng sân bay cho riêng mình . Những đường băng này được xây ở gần các dinh thự của ông và các nhà ga xe lửa riêng. Chúng được sử dụng mỗi lần ông đi công du nước ngoài. Có thể, ông sẽ dùng đường băng này để đáp tới nhà ga xe lửa (nếu đi bằng tàu hỏa), hoặc tới các sân bay quốc tế (nếu đi bằng máy bay, dù rất hiếm hoi).
Theo TienPhong

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam là một mỏ vàng tiềm năng cho các nhà bán lẻ quốc tế, nhưng những thói quen này của người Việt đang cản trở họ


Việt Nam là một mỏ vàng tiềm năng cho các nhà bán lẻ quốc tế, nhưng những thói quen này của người Việt đang cản trở họ
Trong số 4 yếu tố cản trở sự phát triển của ngành bán lẻ ở Việt Nam thì có tới 3 yếu tố là do thói quen của người Việt.
Báo cáo của Omnichannel cho biết, hiện tại tốc độ tăng trưởng của ngành bán lẻ hiện đại ở Việt Nam là 5,4%. Con số này cao hơn nhiều so với mức trung bình thế giới 1,9%, và cũng cao hơn mức 4,3% trung bình châu Á.
Nhưng trên thực tế, so với các quốc gia Đông Nam Á khác, Việt Nam là quốc gia có ngành bán lẻ truyền thống nhất với tỷ lệ hiện đại hóa và điện tử hóa thương mại vẫn nhỏ hơn hai đến ba lần so với các quốc gia khác trong khu vực như Philippines và Thái Lan. Trung bình cứ 100 USD tiêu dùng thì có tới 81,8 USD được chi trả cho các hàng hóa mua tại chợ truyền thống. Nhưng điều đó không hẳn tiêu cực hoàn toàn. Thậm chí nó còn mở ra cơ hội cho các công ty bán lẻ đa quốc gia.
Tất cả các nhà đầu tư nước ngoài vào mạng lưới bán lẻ Việt Nam đã nhận thấy tiềm năng từ những dấu hiệu tăng trưởng tích cực. Nền kinh tế Việt Nam năm vừa qua có tăng trưởng kỷ lục 7,08%. Dân số tăng trưởng 1%, tương đương 1 triệu người mỗi năm. Mức độ đô thị hóa của Việt Nam cũng rất cao, ước tính đến năm 2040, một nửa dân số sẽ sống ở khu vực thành thị (33,1% vào năm 2014).
Việt Nam là một mỏ vàng tiềm năng cho các nhà bán lẻ quốc tế, nhưng những thói quen này của người Việt đang cản trở họ - Ảnh 1.
Hiện nay, Việt Nam đang đứng thứ 6 trên thế giới và thứ 4 châu Á về Chỉ số Phát triển bán lẻ toàn cầu GRDI (Global Retail Development Idex). Trong những năm gần đây, nhiều hãng bán lẻ lớn trên thế giới đã trở nên quá quen thuộc với người tiêu dùng như: Aeon, Lotte, Circle K,... Và thậm chí nhà bán lẻ hàng đầu thế giới Walmart vào năm 2016, 2017 từng nhiều lần bày tỏ ý định thâm nhập thị trường Việt Nam: "Walmart sẵn sàng mở cửa hàng tại Việt Nam nếu khách hàng Việt có nhu cầu"- tỷ phú Scott Price khẳng định tại Hội nghị Thượng đỉnh APEC 2017.
Thế nhưng, những lý do sau đã cản trở Walmart, cũng như các nhà bán lẻ quốc tế khác, khiến họ khó có thể dễ dàng gia nhập và hoạt động tốt tại thị trường Việt Nam.
Trước tiên là về vị trí xây dựng. Giá bất động sản ở trung tâm thành phố quá đắt, nên các siêu thị và trung tâm thương mại lớn thường bị đẩy ra khu vực ngoại thành. Điều đó làm giảm sức hút của các trung tâm mua sắm này cũng như lượng khách vãng lai của họ.
Việt Nam là một mỏ vàng tiềm năng cho các nhà bán lẻ quốc tế, nhưng những thói quen này của người Việt đang cản trở họ - Ảnh 2.
Thứ hai, người Việt vẫn đánh giá cao sự tiện lợi. Hình thức chợ truyền thống và chợ tạm đã quá phổ biến tại Việt Nam trong khi vẫn chưa có cách nào để quy hoạch một cách tập trung. Hầu hết người Việt vẫn thích đi chợ truyền thống thay vì đến các trung tâm lớn, với tâm lý mua được đồ tươi hơn, gần hơn, lựa chọn thoải mái hơn và quan trọng là dễ "mặc cả".
Việt Nam là một mỏ vàng tiềm năng cho các nhà bán lẻ quốc tế, nhưng những thói quen này của người Việt đang cản trở họ - Ảnh 3.
Thứ ba, đối với việc đi siêu thị hay trung tâm thương mại mua sắm, người Việt vẫn thường đi xe máy. Việc di chuyển bằng xe máy hạn chế khả năng chở đồ, dẫn đến việc mua đồ cũng ít hơn. Tuy hầu hết các siêu thị giờ đây đều có dịch vụ chuyển đồ đến tận nhà nhưng với tâm lý thích "miễn phí" thì hầu hết mọi người vẫn sẽ lựa chọn tự mang đồ về nhà thay vì thuê dịch vụ chuyển phát.
Cuối cùng là một yếu tố liên quan nhiều đến tâm lý. Cuộc sống đô thị giờ đây ngày càng trở nên căng thẳng, người dân nhiều khi cần giải tỏa áp lực bằng cách mua sắm. Ai cũng hiểu rằng việc đến một siêu thị hay một trung tâm thương mại lớn sẽ dễ làm họ rơi vào tiêu dùng quá mức hơn, nên sự lựa chọn cuối cùng vẫn thường là các cửa hàng nhỏ và những nơi quen thuộc mà họ tin tưởng.
Với những lý do trên, thật dễ hiểu lý do tại sao thương mại truyền thống lại đang cản trở thương mại hiện đại nhiều như vậy.
Nguyễn Thái Quỳnh Trang / Theo Trí thức tre

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tình văn…


Tác giả: KD/KDẢnh: NAG Nguyễn Đình Toán
KD: Cảm ơn chữ TÌNH ấm áp của các ông anh- nhà văn, văn nghệ sĩ luôn đau đáu hai chữ “nhân cách” giữa thời kim tiền bạc bẽo này…
——————-
Vừa nhận được cuốn sách “Chuyện kể sau những trang viết” do nhà văn Tô Hoàng biên soạn và dịch, gửi từ Sài Gòn ra HN cho minh- về những chuyện tình yêu, tình bạn, tình vợ chồng, hôn nhân và gia đình cả hạnh phúc và bất hạnh của những nhà văn lớn (tập trung chủ yếu là những nhà văn, nhà thơ Nga).
Chú thích hàng đầu (từ trái sang phải): Nhà văn Lê Thanh Dũng, nhà văn Phạm Toàn, nhà văn Nam Dao. Hàng hai: Mình (KD/KD), cô giáo Tuyết (nhóm Cánh Buồm của nhà văn- nhà giáo Phạm Toàn), đạo diễn điện ảnh Trần Văn Thủy, nghệ sĩ Lộc Vàng, nhiếp ảnh gia Nguyễn Đình Toán
“Cậu bé” Phạm Toàn- U 90, đứng tựa cột (bên phải) hát theo
Chưa kịp gửi lời cảm ơn ông thì nhận được tin nhắn của anh Trần Văn Thủy, đạo diễn điện ảnh nổi tiếng, người bạn, ông anh thân thiết và quý mến: KD ơi, nhà văn Nam Dao, hiện sống ở Canada vừa về nước. Ổng bảo rất xúc động khi đọc cuốn Cung đàn số phận, và muốn được nghe ông Lộc Vàng hát. Vì vậy tối nay, anh Phạm Toàn, mình và anh Nguyễn Đình Toán sẽ đến Nhà hàng 46 An Dương nghe anh Lộc Vàng hát. KD không bận xin mời đến cùng nghe nhé!
Nhà văn Nam Dao, Đạo diễn điện ảnh Trần Văn Thủy
Dĩ nhiên mình rất vui mừng nhận lời. Và thế là một cuộc gặp gỡ bất ngờ, xúc động, ấm áp, đầy tình thân của mấy nhà văn, nghệ sĩ diễn ra trong buổi tối của Nhà hàng Cá Cử. Hôm đó, nhà hàng đông khách quá. Chỉ tiếc, ông chủ Nhà hàng Cá Cử hiếu khách, mải đi Đà lạt để đón… trứng cá cùng UDo- chuyên gia Đức, chuyển từ Đức về trang trại của chàng, nên không có mặt.
Mình kể cho nhà văn Nam Dao nghe về thân thế chàng Nguyen Trong Cunày, một Luật gia, Việt kiều ở Đức, đã trở về nước, miệt mài với Mô hình Cá sạch (giống cá, đến thức ăn nuôi cá, nguồn nước) “Từ trang trại tới bàn ăn”- hy vọng mỗi gia đình người Việt có thêm một món ăn ngon, sạch, bổ dưỡng, văn minh
Hi…hi… Cụ Trần Văn Thủy “bị bắt quả tang” bức ảnh này  😀
Hóa ra, nhà văn Nam Dao tên thật là Nguyễn Mạnh Hùng, sinh năm 1944 tại Nam định. Chín tuổi, ông theo cha mẹ di cư vào Nam. 17 tuổi ông sang Canada tìm đường khởi nghiệp. Rồi sau này ông đón cả cha mẹ sang định cư.
Đọc trên mạng, mình mới biết: ông là Giáo sư Kinh tế học Đại học Laval, Canada, giảng dạy và nghiên cứu tại nhiều Đại học có tiếng, như Havard, Paris – Sorbonne, Toulouse, Montpellier, Paris 10, CEPREMAP, National Australian University, University of New Southwales. Ông đã có trên 40 công trình nghiên cứu in trên những tờ báo chuyên môn có uy tín cao trong ngành… Thế nhưng, ông cũng là tác giả của hàng chục tiểu thuyết, kịch, kí, tập truyện, thơ… sáng tác bằng tiếng Việt.
Nhà văn Nam Dao chụp ảnh nghệ sĩ Lộc Vàng
Trong câu chuyện, ông kể mình nghe lần ông còn bị cấm nhập cảnh, phải quay trở lại nước sở tại- nơi ông định cư. Rồi cuối cùng, ông vẫn được trở về nơi chôn nhau cắt rốn. Nghe chuyện, mình mừng cho ông. Với bất cứ con người nào, quê hương là xứ sở không đâu thay thế đựơc, dù có biết bao dằn vặt, khổ sở, buồn đau…
Buổi tối đó, hẳn ông Lộc Vàng cũng rất vui, khi cất giọng hát những bản nhạc vàng, thấm đẫm chỉ một chữ TÌNH. Phía dưới, nhà văn Phạm Toàn- một người rất mê nhạc vàng, mê những ca từ của nhạc vàng, đứng một mình dựa vào cái cột của căn phòng, vừa nghe vừa lẩm nhẩm hát theo. Hệt một … cậu bé. Cậu bé Phạm Toàn tuổi U90 
Đêm đã khuya, tranh thủ chụp kỷ niệm trước Nhà hàng Cá Cử 46 An Dương
Mình chợt nhớ trong Lời giới thiệu cuốn của nhà văn Tô Hoàng dịch và biên soạn, nhà văn- nhà thơ Nguyễn Quang Thiều viết: “Bạn đọc hầu như chỉ đọc những tác phẩm danh tiếng của các nhà văn mà ít khi biết được rằng để đi tới những thành công ấy, họ đã phải sống một đời sống hết mình. Và trong đời sống ấy có lúc họ phải đứng trước biết bao khó khăn, thách thức, dằn vặt, đau khổ, lầm lạc và cả những tuyệt vọng…”
Mình nghĩ, nếu không có chữ TÌNH sâu sắc, cũng sẽ không có được những trang viết thấm đẫm lòng nhân, làm rung động biết bao con tim, dù ở chân trời hay góc biển.
Trò chuyện trước lúc lên đường  😀
Thậm chí, có khi chỉ là một góc nhỏ nhà hàng buổi tối cuối đông, giữa những người bạn, chỉ là để được nghe một giọng hát của người nghệ sĩ nổi tiếng bất đắc dĩ, để được thấy lại một Hà Nội thuở nào, vừa hào hoa, vừa khinh bạc, vừa khổ đau, vì lầm lẫn và ấu trĩ…
Cảm ơn nhà văn Tô Hoàng đã gửi cho em cuốn sách về một chủ đề mà em rất thích- từ thuở còn là cô phóng viên trẻ, tóc có khi vẫn tết hai vai
Và cảm ơn chữ TÌNH ấm áp của các ông anh- nhà văn, văn nghệ sĩ luôn đau đáu hai chữ “nhân cách” giữa thời kim tiền bạc bẽo này…

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐỪNG CHỤP MŨ THEO LỐI “CƯỠNG TỪ ĐOẠT Ý”


Tô Văn Trường
Hồ Chí Minh đã dạy: Phải có tự do tư tưởng. Mọi người được tự do phát biểu ý kiến kể cả ý kiến trái với cái chung. Những ý kiến trái chiều đó phải được tôn trọng, đưa ra tranh luận đối chiếu với thực tế, như thế là cùng nhau đi tìm chân lý.
Thế nhưng, lâu nay chúng ta đang sống trong thế giới biến đổi không ngừng. Công thức cho sự thành công của ngày hôm qua hầu như chắc chắn sẽ là công thức cho sự thất bại của ngày mai” (Michael Hammer). Trong thế giới đầy biến động đó, nước Nga và Đông Âu đã từ bỏ lý thuyết của thể chế CNXH Liên Xô cũ. Cộng sản Trung Hoa thì chuyển sang chủ nghĩa dân tộc. Trump hướng theo “American first”, nước Anh cũng Brexit. Ngay cả Putin cũng tuyên bố ủng hộ lập trường của Trung Quốc ở Biển Đông vv… Những điều đó, buộc chúng ta phải luôn ở tư thế sẵn sàng để đón đầu những cơ hội thuận lợi mang lại lợi ích cho dân, cho nước và để đương đầu, vượt qua mọi thách thức do sự thay đổi ấy tạo ra.
“Chụp mũ” bằng những cụm từ ngô nghê, trừu tượng.
Lâu nay, nhiều vị lãnh đạo từ trung ương đến các địa phương mỗi khi huấn thị hay phát biểu trước hội nghị thường sử dụng cụm từ trừu tượng, ngô nghê như “tự diễn biến, tự chuyển hóa, và tham vọng quyền lực” để “chụp mũ” phê phán các đối tượng không “kiên định” đi theo lối mòn.
Đây là vấn đề “nhạy cảm” nhưng đã đến lúc chúng ta phải cùng nhau “mổ xẻ” vấn đề này để giữ uy tín của Đảng. Đất nước chỉ có thể phát triển khi những người có trách nhiệm không né tránh những vấn đề được coi là cấm kỵ, mạnh dạn đặt lên bàn những vấn đề gay cấn để công khai thảo luận nhằm tìm ra đối sách.
Chúng ta sống trong cái xã hội này, nó quá quen thuộc, nên gần như trở thành phải chấp nhận mà sống. Những người tâm huyết luôn trăn trở với vận nước thường hay bị sốc, và đau đớn vì những gì mình chứng kiến, theo thời gian cũng bình thản hơn rất nhiều, vì hiểu đó là quy luật tất yếu của một lối đi “chính trị hóa” thê thảm toàn bộ đời sống xã hội theo kiểu áp đặt, ngộ nhận, “chụp mũ” lạc hậu, nhân danh bảo vệ Đảng mà thực ra là hại nước, hại Đảng, làm cho dân tộc ta bị kìm hãm tư duy.
Vận động luôn là thuộc tính cơ bản của mọi dạng vật chất, chuyển hóa là kết quả tất yếu của vận động. Việc dùng những từ ngữ (không thể xem là khái niệm nghiêm chỉnh), như “tự chuyển biến, tự chuyển hóa” trong các văn kiện chính thức và ngôn ngữ của lãnh đạo hiện nay là sai từ gốc, là “cưỡng từ đoạt ý” bất chấp tư duy thông thường của con người. Ngay từ trước Đại hội Đảng khóa XI, nhiều người đã đề cập đến vấn đề cơ chế và văn hóa của người Việt, đòi hỏi người đương chức, đương quyền tự đổi mới mình đặc biệt là đổi mới tư duy là việc rất khó. Suy cho cùng cái “thói quen” (như Lenin nói) và tư duy nhiệm kỳ vẫn còn hằn sâu trong nếp nghĩ của không ít người có thẩm quyền.
Thủ tướng Winston Churchill đã từng nói “To improve is to change; to be perfect is to change often”. (Nếu tự con người không thay đổi quan điểm theo năm tháng thì chẳng thể tự hoàn thiện được mình). Khổ nỗi là các vị lãnh đạo và giới truyền thông nước ta cứ nói nửa vời, theo kiểu mù mờ, “tự diễn biến, tự chuyển hóa” thì diễn biến và chuyển hóa theo chiều hướng nào? Dù tự diễn biến hay chuyển hóa, tốt hay xấu cho đất nước mới là điều quan trọng. Nước nào, chế độ nào, thời kỳ nào mà chẳng có “chuyển hóa” và cần phải, “chuyển hóa”! Thành thử mấy cụm từ, mấy khái niệm ấy chẳng có tội tình gì trở thành những cụm từ và khái niệm mang ý tiêu cực, bị dùng để đe dọa và khép tội những công dân có trách nhiệm.
Đại hội Đảng khóa VI Tổng Bí thư Trường Chinh chỉ đạo “Đổi mới” tư duy cho viết lại báo cáo chính trị (Ảnh trên mạng).

Đảng tự chuyển biến, tự chuyển hóa tư duy từ Đại hội khóa VI

Trước hết, nên làm rõ hơn “tự diễn biến, tự chuyển hóa” là thế nào trước khi phê phán. Chúng ta phải thừa nhận, con người luôn sống theo thói quen, nên tự đổi mới, nhất là đổi mới tư duy là không dễ. Khó, thậm chí rất khó, nhưng không phải không làm được. Thực tế, nhờ tự đổi mới tư duy, tức “tự diễn biến, tự chuyển hóa”, bắt đầu từ những người lãnh đạo cao cấp nhất, chúng ta mới có Nghị quyết Đại hội đang VI (1986) đưa đất nước phát triển cho đến nay.
Đổi mới của Đảng từ 1986 thực chất là tự chuyển hóa về tư duy kinh tế, chấp nhận kinh tế nhiều thành phần vận động theo cơ chế thị trường thay cho quan điểm ngự trị trước đó là xây dựng kinh tế xã hội chủ nghĩa theo chủ nghĩa Mác-Lênin xóa bỏ tư hữu về tư liệu sản xuất và Nhà nước quản lý nền kinh tế theo kế hoạch pháp lệnh.
Với tư duy đổi mới, lãnh đạo Đảng đứng đầu là Tổng Bí thư Trường Chinh đã dũng cảm viết lại Văn kiện Đại hội Đảng khóa VI chuyển hóa phương thức quản lý kinh tế đem lại chuyển biến tích cực cho nền kinh tế và cho đất nước nói chung. Đấy là thực tế chứng minh hùng hồn, là thước đo minh chứng cho việc tự chuyển hướng, tự diễn biến theo chiều hướng tích cực là cần thiết. Đường lối phát triển phù hợp quy luật phát triển của sự vật đã đưa nước ta vượt qua cơn khủng hoảng được toàn dân ta và bạn bè trên thế giới ghi nhận.
Không có người nào không tự diễn biến, tự chuyển hóa, kể cả người đã chết. Còn diễn biến theo chiều hướng tốt hay xấu là vấn đề khác. Chỉ một chiều coi tư duy ý thức hệ của Đảng cộng sản Việt Nam là chuẩn, còn diễn biến khác đi là tà đạo - cách nhìn sự vật như vậy là độc tài và độc quyền chân lý! Mà trong khi đó chân lý của tư duy ý thức hệ của Đảng, nếu Đảng tôn thờ tư duy ý thức hệ của mình như vậy thì đấy là chuyện của Đảng, nhưng không được ốp lên dân. Cầm quyền mà áp đặt lên dân như vậy là cai trị theo lợi ích của một nhóm người trong Đảng.
Ở Việt Nam, xưa nay công tác lý luận thường đi vào ngõ cụt, không thuyết phục vì tư duy giáo điều, làm thui chột những ý tưởng đổi mới. Nhớ lại, trước Đại hội Đảng lần thứ XI, ngay cả ông Nguyễn Văn An nguyên Chủ tịch Quốc hội khi phát biểu về “lỗi hệ thống” cũng bị “chụp mũ”. Người dân đủ trí tuệ để hiểu và đánh giá những ý kiến vì dân, vì nước của những vị trưởng thượng, chuyên gia gạo cội của nước nhà. Lịch sử bao giờ cũng công bằng và luôn đòi hỏi đánh giá sự thật và chỉ có sự thật.

Tham vọng quyền lực

Tham vọng quyền lực cũng thế! Nếu người ta tham vọng (dịch nôm ra là “mong muốn”- nghe có vẻ nhẹ hơn) quyền lực để được đóng góp nhiều nhất cho đất nước thì tốt chứ sao! Chỉ ghét là ghét cái đám quan chức “mũ ni che tai”, “gió chiều nào che chiều ấy” để bám giữ quyền lực mà thôi! Với cái đội ngũ cán bộ chiến lược phần lớn như vậy, lại thêm một đội tham mưu xu nịnh kiểu “Hòa Thân” nó phỉnh đủ thứ… thì đất nước đi đến đâu?
Khi đám đông ở trạng thái hỗn loạn, để ổn định và phát triển, ta cần đến một nhà độc tài, một nhà nước chuyên chính. Ngược lại, trong một xã hội độc tài, chuyên chính, để phát triển ta lại cần một nền dân chủ. Đây là “hai pha” của một chu kỳ phát triển, không có tốt và xấu. Tham vọng quyền lực là bản năng, cũng không có tốt và xấu, chỉ có yếu và mạnh. Muốn đánh gía một xã hội, hay một con người tốt hay xấu, đúng sai, ta cẩn hiểu đúng tình trạng của nó.
Tuy nhiên, nếu tham vọng quyền lực với nghĩa là khát khao nắm quyền nhưng theo nghĩa tiếm quyền - nghĩa là không có tính chính danh được nhân dân và pháp luật thừa nhận thì đó là tham nhũng quyền lực. Đây là tội tham nhũng tàn ác nhất, đẻ ra toàn bộ mọi tham nhũng khác, và gây ra cho đất nước nhiều tổn thất nhất so với bất kỳ tội tham nhũng nào khác.
Viển vông và bất hợp lý là một nan đề không dễ giải quyết, khi quốc gia được điều hành bởi một cơ chế chồng chéo, lẫn lộn giữa lãnh đạo chính trị và hành chính công quyền. Nếu không đổi mới tư duy phát triển, không thay đổi cách tuyển chọn nhân sự cấp cao (ưu tiên cho các nhà kỹ trị), không tiếp cận với kiến thức chung của nhân loại, không tự diễn biến, tự chuyển hóa theo hướng tích cực thì mục tiêu xây dựng nước Việt Nam dân giầu, nước mạnh xã hội công bằng dân chủ và văn minh có hình chữ S này sẽ trở thành một đất nước có hình dấu hỏi (?) với những trở trăn không bao giờ chấm dứt về con đường phát triển của đất nước.
Khi gửi bản dự thảo bài viết này, tôi nhận được nhiều ý kiến phản hồi chia sẻ, đồng tình, đặc biệt là ý kiến của Anh Vũ Ngọc Hoàng nguyên Ủy viên Trung ương Đảng - Phó ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương nguyên văn như sau:
“Tôi nhất trí với anh Tô Văn Trường về việc phải có nhiều ý kiến, nhiều bài viết đấu tranh phê phán lại các kiểu chụp mũ, quy chụp rất lạc hậu, nhưng họ nhân danh bảo vệ Đảng mà thực ra là hại nước, hại Đảng, làm cho dân tộc ta bị kìm hãm tư duy.
Hãy coi đó là một tệ nạn nguy hiểm, xấu xa và ác độc, mọi người có tri thức và lương tri phải liên tục và mạnh mẽ đấu tranh để chống lại, vạch mặt thói xấu ấy. Nếu chúng ta cứ cúi đầu chịu thua thì thật đáng buồn cho dân tộc và cho Đảng. Cán bộ lãnh đạo các cấp sắp tới kỳ đại hội đến đây cần phải có tiêu chuẩn là nhận thức đúng, biết bảo vệ và quyết tâm ủng hộ tự do ngôn luận, tự do thể hiện chính kiến. Ai còn lạc hậu, u tối trong việc này thì đừng ủng hộ họ làm lãnh đạo nữa, để đỡ khổ cho tập thể Đảng và cộng đồng dân tộc”.

Lời kết

Tôi viết bài này vào ngày cuối của kỳ nghỉ Tết Nguyên đán xuân Kỷ Hợi 2019. Xin có mấy vần thơ coi như thay cho lời kết:
“Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
Bàn tay tạo hoá nối vòng gần xa
Mong cho đất Việt quê nhà
Đổi thay, thay đổi để ta hoà đồng
Qua đi băng giá mùa đông
Xuân xanh cho đất tự lòng trổ hoa
Hè về giông bão sẽ qua
Thu vàng kén sắc nương qua đông tàn
Non cao, biển bạc, rừng vàng
Trời xanh cho ánh hào quang rạng ngời”.
T.V.T.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

LÀM SAO PHẢI RUN SỢ ĐẾN NỖI NHƯ VẬY? KHÔNG THẤY NHỤC À?


Đặng Bích Phượng 

- Đó là câu hỏi cậu chiến sĩ quản trang, nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên của một bác trong đoàn. Giọng bác ấy (Nghiêm Việt Anh) run lên vì giận dữ, còn cậu chiến sĩ chỉ nhếch miệng cười. Ý tưởng lên Vị Xuyên thắp hương, tưởng niệm những liệt sĩ trong cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc, chống quân xâm lược Trung Quốc, là của cụ Nguyễn Khắc Mai - giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hóa Minh triết và đồng sự.

Trong hình ảnh có thể có: 8 người, mọi người đang đứng và ngoài trời
Không có mô tả ảnh.
Phòng bị công an chặn phá, nên chuyến đi được giữ "bí mật", ko làm truyền thông ngay từ khâu đầu. Thế nhưng chuyện gì thì an ninh không biết, chứ chuyện này an ninh đánh hơi giỏi lắm. Cả đoàn 26 người xuất phát từ tờ mờ đất, đi gần ba trăm cây số, mà lên tới nghĩa trang Vị Xuyên, đã thấy xe của an ninh biển Hà Nội ở đó. Khi thấy chúng tôi thắt ruy băng lên đầu nhau, chuẩn bị hoa và băng rôn, họ liền chỉ đạo người của ban quản lý nghĩ trang ra, bảo căng băng rôn phải đăng ký, xin phép... Khi mọi người phản ứng gay gắt, thì họ bảo không được làm ồn ào ở nghĩa trang!!!

Mọi người hỏi nhau, không biết chúng nó hèn hay ngu? Vì mọi người căng băng rôn, chụp ảnh ở một góc khuất của bãi đỗ xe thì chúng nó để yên. Như vậy kín ở chỗ đó, lúc đó, chứ sau này những hình ảnh đó đưa lên mạng, thì che sao nổi?

Có chi tiết là Lê Hoàng vì chạy ngược chạy xuôi, nóng quá nên nó cởi áo khoác ngoài ra, bên trong là áo No-U, bèn bị an ninh ra chỉ đạo "thay áo khác", vì áo này "nhạy cảm"!

Chi tiết những cuộc tranh luận gay gắt giữa đôi bên tôi không kể lại, vì nó quá dài dòng và quen thuộc. Nhưng cái sự hèn và ngu của đám an ninh và cấp trên của chúng là cả một quá trình xuyên suốt, chứ ko chỉ ở một vài sự kiện.

Sau khi thắp hương và đặt hoa ở nghĩa trang liệt sĩ, đoàn lên thắp hương và đặt hoa ở đền. Gọi đền là do dân chúng, chứ hỏi người ở đó người ta chỉ dám gọi là "Cây hương"!!!

Theo các bác trong đoàn kể lại, đền này không phải do nhà nước xây, mà do các cựu chiến binh đấu tranh bền bỉ, kêu gọi tài chính để xây lên ngôi đền này. Ngôi đền được xây tại vị trí trước đây được coi là "cối xay thịt", trong cuộc chiến đấu ác liệt để giành lại cao điểm 468. Phía bên kia ngọn núi cạnh ngôi đền, giờ là đất Trung Quốc. Cảm xúc khi đứng trên sân ngôi đền đặt trên đỉnh cao điểm 468, rất nghẹn ngào. Nước mắt lấp lánh trong nhiều đôi mắt. Khi đứng trước tấm phù điêu" LỜI THỀ NGƯỜI LÍNH VỊ XUYÊN":

SỐNG BÁM ĐÁ
CHẾT HÓA ĐÁ
THÀNH BẤT TỬ

Hình dung ra cuộc chiến đó, không rõ cái gì đang cuồn cuộn dâng lên trong lòng....Có lẽ quá khứ sẽ ngủ yên, nếu lịch sử được ghi nhận và đánh giá một cách công bằng. Bằng không, nó còn âm ỉ cháy không nguôi.

An ninh vẫn lẽo đẽo theo đoàn và thường trực dưới chân đền khi mọi người lên thắp hương.

Chủ nhật tới, là ngày đánh dấu tròn 40 năm cuộc chiến tranh vệ quốc chống quân xâm lược Trung Quốc. Theo truyền thông nhà nước trước đây thì cuộc chiến tranh vệ quốc chỉ diễn ra vài tháng, vì giặc ngoại xâm rút nhanh quá sau lệnh tổng động viên. Nhưng thực tế nó đã kéo dài suốt 10 năm; Hàng nghìn người lính sau đó vẫn hy sinh mà rất ít người Việt Nam trong số 90 triệu dân biết đến (trong đó có tôi).

Hoa trên cao điểm 468 thật thắm.


Trong hình ảnh có thể có: 2 người, hoa và ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, cây, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên
Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời và thiên nhiên
Trong hình ảnh có thể có: thực vật, thiên nhiên và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: thiên nhiên

https://www.facebook.com/phuong.dangbich/posts/1698472966921166

Phần nhận xét hiển thị trên trang