Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018

HỘI NHÀ VĂN HÀ NỘI TRAO GIẢI THƯỞNG VÀ KẾT NẠP HỘI VIÊN MỚI

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đài Loan tìm ra 9 người trong nhóm 152 khách Việt biến mất


Cảnh sát đang tạm giữ một số người Việt để điều tra. Ảnh: Apple Daily.  
.
 

VNE
 
Thứ năm, 27/12/2018, 15:43 (GMT+7) 

Trong số những khách Việt Nam bị bắt và tự thú, có người thừa nhận sang Đài Loan là để làm việc dù chưa có giấy phép. 

Công ty làm visa Đài Loan cho đoàn 152 khách Việt bị giữ giấy phép kinh doanh / Nhiều người trong đoàn 152 khách Việt rời đi ngay khi nhận phòng ở Đài Loan 

Sau vụ việc 152 khách Việt Nam biến mất, Cục Di dân và cơ quan cảnh sát Đài Loan thành lập tổ chuyên án tìm kiếm các hành khách bỏ trốn.


Chiều 27/12, theo cơ quan chức năng Đài Loan, cảnh sát đã bắt được 6 người; 3 người ra trình diện; 3 người tự ý ra sân bay về nước. Trong số những người Việt bị bắt đầu tiên có hai nam giới (30 và 38 tuổi) cùng một phụ nữ 32 tuổi đang ở nhà người quen ở Gia Nghĩa. Hiện còn 140 người chưa rõ tung tích.

Theo Apple Daily, một số khách Việt khai tới Đài Loan thăm người thân nhưng cũng có người thừa nhận sang đây để lao động dù không có giấy tờ hợp pháp. Cảnh sát thành phố Cao Hùng cũng nhận được tin báo trong nhóm du khách Việt Nam có một cô gái xuất hiện trong nhà thổ. Dù chưa nắm được chứng cứ cụ thể, cơ quan chức năng khẳng định sẽ tiến hành kiểm tra khu vực này.

Trước đó, 153 khách Việt theo bốn đoàn nhập cảnh vào Đài Loan ngày 21 và 23/12. Hai ngày sau, Cục Di dân Đài Loan thông báo truy tìm 152 khách Việt biến mất.

Trước khi tổ chuyên án công bố lệnh cấm xuất nhập cảnh đối với các du khách trên, đã có 3 người Việt lên máy bay xuất cảnh. Ngày 22/12 có một nam thanh niên bay từ Đài Nam về Việt Nam, ngày 24/12 có 2 nam du khách khởi hành từ Cao Hùng. 

Đại diện Sở Di dân của khu vực phía nam Đài Loan cho biết thêm, người duy nhất không bỏ đi trong đoàn khách Việt làm một nam thanh niên 17 tuổi.

Hiện tại, tổ chuyên án tiếp tục tìm kiếm số người Việt còn lại dựa vào việc tìm kiếm những chiếc xe chở họ rời khách sạn.

Thu Hiền
Tiếp tục cập nhật...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nên hay không “đổi máu lấy dầu” ?


baomai.blogspot.com

Để chiếm và khai thác dầu mỏ tại Trung Đông, 02 tiền nhiệm của Trump là Bush con và Obama đã phải ném vào vùng đất này máu xương và nước mắt, mồ hôi của dân Mỹ với số tiền lên đến bảy ngàn tỷ USD và hàng trăm ngàn nhân mạng gồm của dân Trung Đông và dân Mỹ. Cái giá đắt này có nên tiếp tục duy trì nữa không ?

Một vị tướng tài cầm binh là một vị tướng biết tìm cách đạt được mục đích nhưng tổn thất nhân mạng và tiền của ít nhất. Donald Trump chỉ ra hình mẫu này.

Là một người con của Chúa, Trump luôn vinh danh, ca ngợi Chúa nên ngay khi vận động tranh cử ông ta thề sẽ chống lại Luật nạo phá thai do Obama ban hành nếu ông ta đắc cử và ông đã làm được điều này khi ông đắc cử tổng thống.

baomai.blogspot.com  

Khi vận động tranh cử, Trump đã hứa là sẽ rút quân Mỹ ra khỏi Trung Đông khi IS đã bị tiêu diệt, ông ta đã đang làm tròn lời hứa này khi vừa ra lịnh rút quân Mỹ ra khỏi Syria và Afganistan. Tuy nhiên với những người "nông cạn" thì họ ra mặt chỉ trích Trump, họ nói Trump phản bội đồng minh khi bỏ dãi họ đối mặt với kẻ thù. Kẻ thù nào mà bảo Trump bỏ dãi khi IS đã bị đánh bại ? Chẳng có kẻ thù nào cả, chỉ là họ "ghét Trump ghét cả việc làm của Trump" nên dựng chuyện mà thôi. Giờ thì tôi sẽ nói tới chiến lược tầm cao của Trump trong quyết định rút quân chiến lược khỏi Trung Đông cho những ai ghét Trump nhận ra chân lý của câu "chớ lấy trí Se Sẻ mà bắt bẻ trí Đại bàng".

baomai.blogspot.com
  
Thời Obama, ông ta bắt dân Mỹ nai lưng ra đóng thuế để ông ta đi làm "kẻ hào phóng" hệt như Việt nam cho gạo Cu Ba, vác 25 triệu USD cho Cambodia,... trong khi dân trong nước phải cày xói trán, bị bóc lột bằng đủ các kiểu từ tăng giá xăng dầu, điện nước,... tăng phí, tăng thuế vô tội vạ. Cụ thể Obama ký vào Hiệp ước chống biến đổi khí hậu Paris để lấy tiền dân Mỹ bù cho các nước đang phát triển trong khi chính các nước này như Trung cộng, Việt nam,... cũng là chúa chổm gây ra biến đổi khí hậu toàn cầu.


Để làm gương cho việc giảm thiểu khí thải từ nguyên liệu hóa thạch, lấy le trong Hiệp định chống biến đổi khí hậu mà mình đã ký vào, trước khi rời nhiệm sở, Obama đã ban hành lệnh cấm khai thác dầu khí vĩnh viễn tại "phần lớn" vùng biển phía Bắc do Mỹ sở hữu. Nói là làm gương cho vui chứ thực ra đây là một "trò đểu" của Obama ném vào mặt Trump.

  
Sở dĩ tôi nói Obama "chơi đểu" Trump là vì Obama muốn ép Trump phải tiếp tục học tập và làm theo lão ta đó là phải "ĐỔI MÁU MỸ ĐỂ LẤY DẦU MỎ TRUNG ĐÔNG". Bởi dù cho Mỹ sở hữu bí kíp khai thác dầu mỏ bằng công nghệ đá phiến nhưng khi cái trò đểu của Obama đặt ra trước khi rời nhiệm sở là ban hành lệnh cấm khai thác dầu khí vĩnh viễn tại "phần lớn" vùng biển phía Bắc do Mỹ sở hữu thì nước Mỹ sẽ gặp khó khăn về dầu mỏ buộc phải lao vào bể dầu Trung Đông đầy hiểm ác để hút dầu.

Tuy nhiên "trò đểu" trên của Obama không qua mắt tỷ phú Trump. Trump đã rút Mỹ ra khỏi Hiệp định chống biến đổi khí hậu, đồng thời vào ngày 04/01/2018, chính quyền Tổng thống Donald Trump đã công bố một kế hoạch đề xuất cho khoan thăm dò dầu khí ở hầu hết các vùng biển của Mỹ. Điều này đã phá tan "trò đểu" của Obama.

baomai.blogspot.com

Khi Trump đã phá tan "trò đểu" trên của Obama thì xem như cái thói thường "ĐỔI MÁU MỸ ĐỂ LẤY DẦU MỎ TRUNG" cũng phải dẹp bỏ vì các mỏ dầu ở Mỹ được tái thăm dò, khai thác thì việc gì phải ném tiền và máu xương của Mỹ vào tử địa Trung Đông để đổi dầu. Một lịnh rút quân khỏi Trung Đông đã được Trump phát ra. Vậy Trump là giỏi là nhân đạo hay là ngu ngốc, là vô nhân tính ? Tôi kính phục tài đức của ông Trump một cách sáng suốt chứ chẳng phải cuồng Trump, bưng bô Trump như đám Hán nô xỉa xói.

Chưa chịu thua trước tài trí của Trump, những kẻ ghét Trump điên cuồng đánh phá, tranh thủ tất cả mọi sự kiện để tấn công Trump và cả đồng minh của Trump. Những sự việc như thổi bùng vụ sát hại nhà báo Khashoggi để gây áp lực buộc Trump phải xích mích với đế chế dầu mỏ Arab Saudi. Họ sẽ rất vui mừng nếu Trump sai lầm mà trừng phạt Arab Saudi bởi như vậy thì chiến lược rút quân Mỹ khỏi Syria của Trump sẽ không thực hiện được vì vấn đề dầu mỏ sẽ bị Arab Saudi làm khó Trump, buộc Trump phải lao vào Trung Đông tranh ăn mót dầu. Nhưng Trump đâu phải người tầm thường, rất bình tĩnh về vụ sát hại nhà báo Khashoggi để vừa thu về hơn hàng trăm tỷ USD cho nước Mỹ và dùng Arab Saudi thế chỗ Mỹ tại Syria sau khi Mỹ rút quân. Chiến lược này đã được Trump thực thi từ tháng 6/2017 trong chuyến công du đầu tiên tới nước này mà lúc đó chính phóng viên Lê Tuyển – Thường trú Đài THVN tại Mỹ đã phát về Ba Đình rằng:

baomai.blogspot.com
  
1. Hợp đồng trăm tỷ USD không chỉ giúp Mỹ thu về số tiền lớn, tạo thêm công ăn việc làm, mà việc bán vũ khí cho Saudi Arabia có nghĩa là Mỹ có thêm hy vọng đỡ được một cánh tay tiêu diệt IS và phần tử cực đoan tại khu vực Trung Đông. Mua được vũ khí, Saudi Arabia cũng nói sẽ đầu tư khoảng 40 tỷ USD vào cơ sở hạ tầng của Mỹ. Điều này rất có ý nghĩa với ông Donald Trump khi ông từng hứa sẽ chi khoảng 1.000 tỷ USD để cải thiện cơ sở hạ tầng nước này.

baomai.blogspot.com
  
2. Tất nhiên, người được hưởng lợi đầu tiên từ những hợp đồng này là các doanh nghiệp vũ khí. Con số 100 tỷ USD có thể không quá lớn nhưng cách điều hành của chính quyền mới cho thấy con đường kinh doanh của họ rộng mở hơn. Báo chí Mỹ đã tường thuật lại câu chuyện khá thú vị về cách mà người con rể, cũng là cố vấn của ông Donald Trump, chuẩn bị cho chuyện đi của Tổng thống như thế nào. Cuối cùng, kết quả hợp đồng hàng trăm tỷ USD vào đúng dịp chuyến đi của ông Donald Trump tới Saudi Arabia đã phát đi một tín hiệu cho các doanh nghiệp vũ khí của Mỹ rằng nếu họ ủng hộ chính phủ thì họ sẽ không bị thiệt.

baomai.blogspot.com
  
Giờ thì đã rõ chiến lược rút quân khỏi Trung Đông của Trump rồi đó. Còn rất nhiều "trò đểu" mà Obama và phe Dân chủ giăng ra để phá Trump được đám Fake News "té nước theo mưa", đặt biệt là bọn RÁC RƯỞI của dân tộc Việt Nam sủa hùa. Tại sao vậy ? Tại vì chúng đã ăn bả của Trung cộng nên phải cùng nhau nhào vô "giã gạo ăn chè" chứ lấp ló ngoài hè thì Tập cho mất ăn sao. Điểm vài chi tiết để cùng nhìn nhận trí tuệ Donald Trump và "trò đểu" của Obama vì còn nhiều lắm, tôi không viết hết một lúc ở đây.



Tran Hung


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2018

CUỘC SO GĂNG GIỮA TRIẾT GIA SỐ 1 CHÂU Á PAUL NGUYỄN HOÀNG ĐỨC VÀ CAO THỦ NGUYỄN THẾ HÙNG - phần 1



(Thưởng trà, ngắm hoa và làm chân người chép sử)
Xứ An Nam, năm mậu tuất (2018) tiết trời đã chuyển đông, từng đợt lạnh thấu xương từ phương Bắc tràn về vẫn không làm lạnh được bầu không khí náo nhiệt văn đàn nơi đây!
Lúc bấy giờ, văn đàn nước Nam, các phe phái nổi lên tranh hùng, xưng bá khắp nơi. Hội Nhà văn Việt Nam (HNVVN) do giáo chủ Hội là Hữu Thỉnh quản lý vốn được coi là chính thống Hội cũng không tài nào quản lý được. Văn đàn chia nhiều phe phái, lại có nhiều cao thủ bỏ Hội lập phe phái riêng, các phái mới lập dẫu còn nhỏ bé về quy mô nhưng đều cố gắng cất tiếng nói riêng, không thần phục HNVVN nữa. Nhiều cao thủ xuất thân từ nhiều ngành, nghề khác nhau nay lại luyện thêm văn chương, thơ phú, kịch, họa, triết học, hội họa, âm nhạc... toàn những bí kíp cao siêu, chiêu số độc lạ chờ thời cơ đem ra mà tỉ thí nhằm khẳng định tên tuổi của mình trên văn đàn.
Có một cao thủ tên Paul Nguyễn Hoàng Đức (NHĐ) mà đương thời nhiều người gọi là "Dị nhân". Người này nghe nói vốn xuất thân từ ngành an ninh sau chuyển sang nghiên cứu nhiều môn phái khác: thơ, tiểu thuyết, trường ca, âm nhạc, thần học... mà đặc biệt nhất là triết học. Trong giới giang hồ phong cho ông ấy danh "nhà triết học số 1 châu Á", và ông ấy từng tuyên bố "sẽ từ chối giải Nobel" nếu được trao... Có lẽ vì luyện quá nhiều các bí kíp của nhiều môn phái nên công phu của ông ấy ít người sánh kịp (cũng có khả năng tẩu hỏa nhập ma?). Mang trong mình nội, ngoại công của nhiều môn phái mà theo người chép sử quan sát được gồm cả chính môn lẫn tà môn. Chính vì vậy, Paul NHĐ luôn cảm thấy cô đơn vì không tìm thấy người có khả năng đồng hành cùng với mình, nhiều lúc ngửa cổ mà than rằng: “Độc cô cầu bại là có thật ư?”…
Một mình rong ruổi khắp các mặt trận, đến đâu Paul NHĐ cũng đều ra lời tỉ thí so găng. Không rõ các văn nhân cao thủ mải đi kiếm cơm nuôi vợ con hay lo sợ không đủ nội lực, hay vì lý do nào khác mà rất ít người dám lên tiếng nhận lời thách đấu. Nếu có ai nhận lời, theo quan sát được thì cũng rất yếu ớt (có Fb Trần Xuân vừa rồi cũng chỉ thấy so găng tầm dăm chục chiêu rồi cũng không thấy nữa). Thật may, có một người họ Nguyễn, tên Thế Hùng cũng là cao thủ xuất thân đặc biệt nhận lời thách đấu. Nghe người trong gian hồ nói, người này nội công cũng tầm cỡ đại bác 105 - 175 ly, bôn tẩu giang hồ, từng chinh chiến nhiều trận mạc… (phần này người chép sử phải tìm hiểu thêm, xin kể lại hầu chuyện quý vị sau). Qua quan sát được, hai bên đã xong phần thủ tục chào hỏi xã giao, qua lại đôi, ba chục chiêu thăm dò đối thủ. Có lẽ, phần gay cấn nhất chúng ta sẽ được chứng kiến trước mùa xuân năm Kỷ Hợi.
Quý vị cùng nín thở chờ xem!
Ảnh chân dung nhà triết học số 1 châu Á Paul Nguyễn Hoàng Đức (coppy từ chính nhà dị nhân)
(Phần 2: cuộc tỉ thí giữa nhà thơ, nhà báo, hoạ sĩ, nhà biên kịch... Trung tướng Hữu Ước và Luật sư Trần Đình Triển)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TẢN MẠN VỀ PHÙNG QUÁN




1. Gặp gỡ.

Tôi chơi thân với Hải Bằng từ cuối năm 1966, lúc Hội Văn Nghệ và Ty Văn hoá còn sơ tán lên làng Phú Vinh. Qua Hải Bằng tôi được biết rất nhiều về cuộc đời và con người Phùng Quán. Trước đó những năm đầu 60 tôi đã đọc cuốn “Bọn Nhân văn-Giai phẩm trước toà án dư luận”cùng rất nhiều bài viết khác, thông qua Hà Nhật thầy giáo dạy văn và bạn bè cùng học cấp 3 Quảng Bình cho mượn. Chưa gặp nhưng tôi đã trọng, vì đó là con người khác người. Chữ “người” thời ấy gần như cùng chung mẫu số. Ai cũng như ai, khó mà bộc lộ cá tính trước đám đông. 

Cuối năm 1973 tôi theo học trường Bồi dưỡng Những người viết văn trẻ ở Quảng Bá. Thật may mắn. Tôi nói với Hải Bằng, em học ở Hà Nội, có dịp anh ra chơi để được gặp anh Phùng Quán. Hải Bằng chưa ra, Phùng Quán đã lên Quảng Bá thăm chúng tôi, hỏi thăm Hải Bằng và tình hình Quảng Bình. Hồi đó một lời nói trực tiếp sốt nóng hơn thư từ. Thư gửi đi có lúc sáu, bảy tháng mới nhận được. Phùng Quán đèo tôi về nhà mẹ nuôi. Một căn nhà lá nền đất, nằm sau lưng đình Nghi Tàm bên Hồ Tây. Ông tự ghép lấy chiếc ghế bằng cành ổi, ngồi lâu ngày đôi tay vịn nhẵn bóng. Bà cụ Hai Dơi suốt ngày gánh hàng lặt vặt lên đê Yên Phụ bán cho người qua đường. Ông vội vã nấu cơm tiếp tôi, rồi ra đường đỡ gánh cho bà cụ vừa về. Đêm ấy, lần đầu tiên tôi được gặp con - người - nhân - văn bằng xương bằng thịt. Ông mặc một thứ vải thô nhuộm nâu, chân guốc mộc. Tại nơi đó, cũng lần đầu tiên tôi được nghe nhiều bài thơ ông. Tôi không sao quên được cái giọng đọc pha ngâm, trầm và ấm: Hồ khuya sương tịch mịch/ Trộn nước lẫn cùng trời/ Con dế chân bờ dậu/ Nỉ non hoài không thôi.../ Tựa lưng ghế cành ổi/ Vai khoác áo bông sờn/ Tôi ngồi đọc Đỗ Phủ/ Vợ vừa nghe vừa đan. Ba mươi năm ly quê, cho tận mãi sau này cái giọng vẫn thế, vẫn Huế mà rất Phùng Quán. Rồi ông im lặng, không khóc, nhưng tôi biết ông đang xe xót chìm trong mờ ảo khói thuốc lào rít sau mỗi bài thơ.

Không sai lời hẹn, Hải Bằng ra Hà Nội. Sau bao năm xa, kể từ ngày ông vác ba lô về làng Cảnh Dương, rồi làm phát hành sách cho ty Văn hoá. Đến nơi, Hải Bằng dục tôi đèo xe tìm Phùng Quán. Ánh điện nhập nhoà, đường về bà mẹ nuôi đất đá gồ ghề, chúng tôi phải xuống xe đi bộ. “Anh đi từ sáng đến giờ chưa về, giờ không về là ở lại rồi.” - Bà cụ Hai Dơi nói vậy. Chúng tôi đến 3- Hàng Cân , nhà chị Bội Trâm, vợ Phùng Quán đang ở. Đường phố vắng hoe, Hải Bằng cứ đứng giữa lòng đường gọi hết cỡ:

- Quán ơi. Quán ơi. Quán ơi!..

Không có tiếng đáp lại. Hải Bắng sốt ruột: 

- Phùng Quán ơi! Phùng Quán ơi!...

Tôi hiểu vì sao Phùng Quán chưa trả lời. Những năm đó bài viết đánh Nhân văn chỉ còn lác đác, vì tất cả dồn sức vào cuộc chiến. Nhưng không vì thế mà cuộc đấu tranh chống Nhân văn đã kết thúc. Một tiếng gọi có thể thân thiết, cũng có thể vận hạn. Hơn nữa Phùng Quán không muốn trong đêm thanh vắng lại oang oang hai tiếng Phùng Quán, gắn với vụ án văn chương. Từ gác hai, Phùng Quán mở cửa nhìn xuống, hớt hãi:

- Tôn à. Nhỏ thôi, nói nhỏ thôi, ra khi mô rứa? (Tôn tức là Vĩnh Tôn, tên chính của Hải Bằng).

Đã lâu quay quắt nhớ, quay quắt gặp, nhưng Hải Bằng vẫn xẵng:

- Mi hỏi tao ra khi mô là răng? Tao ra là đến mi liền, chứ còn đi mô nữa?

Hai người ôm lấy nhau. Hải Bằng khóc hu hu như trẻ nhỏ. Chúng tôi kéo nhau đi ăn, dốc hết tâm sự tới sáng.

2. Những đêm ngủ.

Phùng Quán có tới ba nơi ở, Nghi Tàm, 3-Hàng Cân và Lê Văn Hưu. Mùa đông tôi thường xuống Nghi Tàm ngủ lại. Có khi Phùng Quán nấu thêm cơm, hẹn xuống, có khi nạo cơm cháy qua loa, rồi chuyện trò. Những bài thơ tôi viết hồi đó ông đọc hết và còn góp ý để tôi sửa lại. 

Tôn Ái Nhân, Trần Anh Trang cùng phòng, thường bảo tôi là đứa ham chơi, ít khi ở nhà trọn một ngày. Tôi nói có việc mình mới đi. Có người gặp tôi đi theo Phùng Quán, nhắc nhở, lãnh đạo biết đấy. Tôi kệ. Gặp được con - người - khác - người này là quý hoá, là may mắn cho mình.

Một buổi chiều tôi vừa bước vô nhà đã gặp người khách lạ. Chưa kịp chào, anh ấy đã tự giới thiệu: 

- Mình là Tuân Nguyễn. Mình nghe nói Hoàng Vũ Thuật từ Quảng Bình ra, đang chờ cậu tới đây.

- Cám ơn, chắc chắn anh Quán kể chứ gì.

Tuân Nguyễn vừa ở tù ra sau gần chín năm bị giam vô cớ. Không bản án, không luận tội. Anh bị bắt cũng như được thả, đều mù mờ. Tuân Nguyễn làm ở Đài Tiếng nói Việt Nam, đẹp trai, dong dỏng cao, đeo kính trắng. Phùng Quán nói với tôi, Tuân Nguyễn sẽ tá túc vài ngày, nhờ bạn cho chiếc xe đạp đi lại. “Tĩnh dưỡng” cho khoẻ rồi Tuân Nguyễn sẽ tìm cách dịch thuê mà sống. Tĩnh dưỡng là nói vậy chứ vợ chồng Tuân Nguyễn chỉ ăn cơm với rau muống luộc, chắm nước mắm hết ngày này qua ngày khác. Đêm lạnh, tôi được nằm giữa. Ba người đắp chung cái chăn bông sờn. Khi Phùng Quán kéo thì Tuân Nguyễn hụt, khi Tuân Nguyễn kéo thì Phùng Quán hụt. Chỉ có tôi được ấm. Tôi bảo, đổi chỗ em nằm ngoài cho. Tuân Nguyễn ôm lấy người tôi: “Chín năm anh quen cái lạnh rồi. Em ngủ đi mai còn về trường, khéo mà ngủ gục”. Phùng Quán ho lốc khốc. Bà Hai Dơi nói vọng: “Không biết đến bao giờ mới hết lạnh”.

Tết tôi về Quảng Bình. Tuân Nguyễn gửi thư cho người bà con tập kết đang làm cán bộ có chức vụ trên huyện, gia đình sinh sống gần làng tôi. Anh dặn khi nào ra cậu ghé lại hỏi thăm, có gì gửi không. Tôi ghé nhà, trước lúc ra Hà Nội, người bà con không gửi gì, kể cả thư tay, chỉ nói: “Cậu ấy làm, cậu ấy chịu”. Tuân Nguyễn cùng Phùng Quán nghe thuật chuyện. Phùng Quán nói, nằm trong tù chẳng ngán, chuyện vặt. 

Nhiều lần đến Nghi Tàm không gặp, tôi lên 80- Lê Văn Hưu (hồi đó là nhà khách Bộ Văn hoá). Phùng Quán được bố trí ở trong buồng một toilét không dùng nữa. Ông phủ lên mặt toilét cái thùng gỗ làm chỗ viết. Mùa đông lót báo dưới, trải chiếu lên trên. Nhiều khi ông và tôi không nói gì. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ hoặc công việc gì đó. Ông thường hài hước: “Ở thế này là sang lắm rồi, tầng hai hẳn hoi”. Còn tôi thì thương cho cái kiếp lao đao của nhà thơ có đến ba nơi ở mà chỉ là nơi tạm trú mà thôi. Sáng dậy, chúng tôi ra chợ Đồng Xuân ăn bún thang. Thứ bún thêm vào thìa ruốc nêm, ông rất thích. Về tới trường, lại có người nhắc nhở đừng chơi với Phùng Quán, người ta theo dõi đấy. Tôi không để ý tới câu nói, vì mình có làm việc gì đâu. Chính nhờ Phùng Quán tôi mới gặp Hoàng Cầm, Trần Dần, Phùng Cung và một số người khác. Phùng Cung chép đề tặng tôi bài thơ: Đêm nay sương mặn/ Bên gốc na/ Con dế khoang gãy giong/ Đợi người về/ Ngọn đèn chai/ Tãi sáng nước dưa. Một ngọn đèn hiu hắt màu nước dưa chỉ đủ soi cho trang giấy. Đêm đêm được Phùng Quán khêu lên, ngồi hút thuốc lào, bóng mờ in lên vách, bên Hồ Tây để viết “Đêm Nghi Tàm đọc Đỗ Phủ cho vợ nghe”.

3. In sách Phùng Quán.

Đầu năm 1981, tôi được điều chuyển từ Quảng Bình vào Huế nhận công tác Phó trưởng Ban biên tập nhà xuất bản Thuận Hoá. Một ngày cuối xuân năm 1982, tôi đến muộn. Trên bàn tôi đã có bản thảo “Buổi đầu thử thách” của Đào Phương, với dòng chữ ghi: Anh Thuật tổ chức biên tập để in đúng kế hoạch. Ký tên Vương Hồng. Tôi mừng thầm. Đây rồi, lại gặp nhau. Bởi tôi đã đọc nó vào tháng 4, tháng 5 gì đó tại căn gác toilét Lê Văn Hưu. Bấy giờ không có hai chữ Đào Phương, mà là Phùng Quán. Nét chữ nghiêng đều đặn, mực tím không lẫn vào đâu được. Khác chăng bản thảo bị gạch xoá khá nhiều. Chắc đã qua tay một người đọc. Tôi tìm cách thông tin cho Phùng Quán. Ông viết mấy dòng rất kín đáo: Cứ làm cho anh, anh xin Đào Phương rồi. Cẩn thận. Tôi đã gặp Đào Phương, tác giả cuốn “Thồ Điện Biên” ở Hà Nội, bây giờ không hình dung nổi. Tôi hỏi ông Lê Trọng Sâm, Phó tổng biên tập. Ông ấy bảo mình rất biết, giúp Đào Phương với. Lặng lẽ đọc lần nữa, cố lấy lại những đoạn không nên bỏ, giữ lại những chữ cần thiết, rồi tôi giao cho cô Loan đánh máy, ký tên biên tập, trình Tổng biên tập duyệt.

Năm 1983 sách đến tay Đào Phương cùng nhuận bút do Lê Trọng Sâm và tôi ra Hà Nội giao tại nhà. Đào Phương cười nói vui vẻ, cám ơn tôi. Có lẽ Đào Phương tưởng rằng tôi không biết bản thảo này là của Phùng Quán. Hồi ấy, tuy đất nước đã thống nhất mấy năm, nhưng vẫn còn cách nhìn cách nghĩ cũ kĩ, ràng buộc lắm thứ. Chưa đổi mới. Cánh Nhân văn - Giai phẩm im lặng chờ đợi. Giả dụ sự việc ấy mà lãnh đạo nhà xuất bản biết, muốn hay không tôi sẽ bị đuổi việc ngay lập tức. Cho dù tôi nói là tôi không biết. Tôi tin cho Phùng Quán khoản nhuận bút và sách tác giả. Sau này, ông bảo tôi, Đào Phương cho lại mình một ít. Tôi không rõ là bao nhiêu, nhưng đối với ông là quý lắm, theo cách nghĩ của ông. “Buổi đầu thử thách”, chính là tập một của ba tập tiểu thuyết “Tuổi thơ dữ dội” sau này.

4. Phùng Quán đọc thơ ở Huế, in thơ ở Đà Nẵng.

Tôi đang dẫn chương trình Đêm thơ tại 26-Lê Lợi, do Phân hội Văn học tổ chức. Vinh Nguyễn nói nhỏ vào tai: “Anh Phùng Quán và chị Hương Quân ở Hà Nội vừa vào”. Tôi ra cửa đón ông và chị, đồng thời giới thiệu với Nguyễn Khoa Điềm. Anh Điềm bắt tay thăm hỏi, nhắc tôi giới thiệu Phùng Quán đọc thơ nữa nhé. Sau vài lời phi lộ, Phùng Quán chắp tay như cúng lễ đọc ngay bài thơ Tạ:

Ngày ra trận
Tóc tôi còn để chỏm
Nay trở về
Đầu đã hoa râm
Sau cuộc trường chinh ba mươi năm
Quỳ rạp trán xuống đất làng
Con tạ...

Rồi ông quỳ rạp thật. Ông đứng lên trong tiếng vỗ tay không ngớt. Đêm thơ lắng lại để nghe Phùng Quán đọc tiếp những bài thơ khác. Nếu tôi không nhầm, năm 1986, đêm đầu tiên trở về quê hương, sau bao năm xa cách và lần đầu tiên ông đọc thơ tại nơi chôn rau cắt rốn của ông. Mặc dù bài Tạ được ông viết từ 1975. Những ngày sau đó ông trở thành khách quý của những người ngưỡng mộ ông. Đám trẻ tuổi chúng tôi thường theo ông để được “ăn theo”, “uống theo” “nói theo” cho có bạn.

Một năm sau, Phùng Quán vẫn chưa về nhà. Hương Quân đã ra Hà Nội. Ông nói với tôi, khi đi anh nói với chị ra phố mua bao thuốc lá. May mà bấy giờ đã có điện thoại liên lạc, không thì đã phải báo mất tích từ lâu.

Phùng Quán vào Đà Nẵng. Ông đọc thơ tại Nhà hát thành phố, ở huyện Điện Bàn và nhiều nơi khác. Trở lại Huế, ông cầm xấp báo Đà Nẵng chủ nhật, ra ngày 15/2/87, đăng “Trường ca cây cà”, ký tặng bạn bè. Tôi được một tờ. Đầu chương một, ông viết: Ba mươi năm trước/ Tôi chết giữa Hồng Hà sóng dữ/ Tôi lại hồi sinh giữa xanh thẳm Hàn Giang/ Chính cây cà quê mùa lao lực/ Đã dạy tôi dũng khí bền gan! Đó là bài thơ đầu tiên ông in tên thật của mình, mãi sau tạp chí Sông Hương mới tiếp tục đăng những bài khác.

5. Kiểm điểm vì Phùng Quán.

Chia tỉnh, tôi về lại Quảng Bình làm Tổng thư ký (Chủ tịch Hội bây giờ). Gần hai năm sau, đầu tháng 4/1991, Phùng Quán từ Hà Nội vào thăm chúng tôi. Mừng lắm, không ngờ lại được gặp ông sau ngày chia tỉnh. Tôi hội ý với Ban thư ký rồi lên kế hoạch, đồng thời đi cùng ông trên chiếc xe la-đa cũ, tài sản lớn nhất được chia ra từ Hội Bình Trị Thiên. 

Chiều 12/4 chúng tôi đến Hoàn Lão. Ông Lê Chiêu Nẫm-Bí thư Huyện uỷ Bố Trạch và anh Thoan - Trưởng Ban Tuyên giáo niềm nở đón tiếp chúng tôi. Anh Thoan dẫn chúng tôi về giao lưu với Trường Bồi dưỡng giáo viên của huyện. Sau buổi tiếp xúc ấy, trường Phổ thông trung học số 1 đăng ký mời Phùng Quán nói chuyện thơ. Hôm sau trên đường về anh Thoan tìm gặp xin chuyển địa điểm về nhà Văn hoá trung tâm để bà con thị trấn được nghe nữa. Cuộc nói chuyện không thành. Họ gọi điện thoại cho tôi xin hoãn. Tôi hỏi, vậy thì bao giờ có thể tổ chức? Họ trả lời không biết nữa.

Thế nhưng Phùng Quán vẫn tiếp tục được mời nói chuyện ở trường Phổ thông trung học Đào Duy Từ và trường Cấp 2 Đồng Mỹ. Người nghe đứng chật ra tận hành lang. Anh Lại Minh Thương, bạn tôi, học sinh cũ của trường cấp 3 Quảng Bình, là đội trưởng hợp tác xã đánh cá Hồng Mỹ, Bảo Ninh nghe tin, mời Phùng Quán và tôi sang nhà thết đãi, nghỉ lại đọc thơ cho xóm giềng. Tôi sung sướng và cảm động. Đâu đâu người ta đều ngưỡng vọng nhà thơ, muốn được nghe thơ, được nhìn rõ con - người - nhà - thơ như thế nào. Đó là dấu hiệu văn hoá lành mạnh. Ông nói chuyện say sưa, đọc thơ say sưa, hồn nhiên như người “cấm khẩu” lâu ngày bỗng nhiên bật lên tiếng nói. Không lần nào giống lần nào, con người ấy có sức cảm hoá đến kỳ lạ. Vẫn cái giọng trầm và ấm, cái giọng trải qua nhiều cay đắng nghiệt ngã, kiên gan trước cuộc đời ba động, đã đúc nên thứ âm thanh như có thần phép kia.

Nhưng tất cả những cuộc đi đâu về đâu đều có người theo dõi. Chúng tôi đi là họ đến. Họ cấm không được tổ chức gặp gỡ, đọc thơ hay nói chuyện gì nữa. Phùng Quán là Nhân văn.
Những ngày lưu lại nhà tôi đã thành một sự kiện.

Tôi nhớ sáng nào vợ tôi cũng dọn sẵn trên bàn một chén cà sống, bát ruốc, góc chai rượu ngon. Khi thì đĩa bánh cuốn, khi thì cháo trắng. Những thứ hợp khẩu với ông. Tôi cụng với ông một ly, nhấm nháp qua loa để đến cơ quan kịp giờ làm việc. Ông ngồi bên chai rượu cho tới khi tôi về để còn đi thăm những người quen biết.

Thế rồi đột ngột tỉnh giao tôi nhiệm vụ tháp tùng đoàn của Bộ Văn hoá lên hai huyện Tuyên Hoá và Minh Hoá. Ông rất muốn theo tôi. Khi hỏi đi cùng ai, ông bảo, mình trở thành kẻ bị săn đuổi tới nơi rồi. Thôi đi đi, mình không đi nữa. Tôi bàn với ông lên nhà Hải Kỳ, ở chơi vài ngày đợi tôi về. Ông ừ. Sau này được Hải Kỳ kể lại, ông và Hải Kỳ vừa ra khỏi nhà, lập tức công an vào hỏi. Minh Văn con trai Hải Kỳ,đang học cấp hai, khôn khéo đem giấu cái bị cói của Phùng Quán ra sau bàn thờ, không thì họ lấy cũng nên.

Quả như vậy, khi tôi về đã thấy giấy mời lên làm việc với Thường vụ Tỉnh uỷ. Người trực tiếp gặp tôi là ông Phó Bí thư Thường trực cùng một số người nữa. Ngồi vào bàn ông nói ngay: “Anh là cán bộ lãnh đạo Hội. Phùng Quán là ai, anh biết rồi đấy. Gần nửa tháng qua anh đưa anh ta đi đâu, gặp gỡ ai, nói chuyện gì”. Tôi trả lời ngay không cần nghĩ ngợi: “Phùng Quán là nhà văn thế hệ chống Pháp. Năm 1988 anh đã được phục hồi hội viên. Anh công tác ở cơ quan văn phòng Bộ Văn hoá, đã từng in...” Chưa dứt lời ông cắt ngang với hai hàm răng rít chặt: “Không nói nhiều, anh về viết bản kiểm điểm gửi cho chúng tôi. Cần nhớ rằng anh thuộc diện cán bộ chúng tôi quản lý...”. Tôi không đáp lại nữa. Ra về mà lòng cứ ấm ức. Chẳng lẽ thế? Chẳng lẽ người ta vẫn còn kỳ thị, nghi ngờ đến thế? Phùng Quán đã xuất hiện ở Huế, lúc ông làm Phó Giám đốc Công an cơ mà. Ông không biết Phùng Quán đã đọc thơ và nói chuyện nhiều nơi, đã in trên báo Đà Nẵng và tạp chí Sông Hương hay sao. Vả lại, hồi năm 81, 82 khác. Năm 86, 87 đất nước đã đổi mới, văn nghệ được cởi trói. Giờ đã là 91. Ông định làm gì nữa đây?

Tôi về nhà viết bản kiểm điểm gửi cho bốn tổ chức, Thường vụ Tỉnh uỷ, Đảng Đoàn Văn nghệ, Ban Thư ký, Chi bộ cơ quan Hội. Những dòng tôi trích dưới đây y nguyên trong bản đánh máy trên mặt giấy pơ-luya màu thẩm hồi đó. Tất nhiên tôi phải mất hẳn một buổi tìm lại từ “thư viện gia đình”. Tính tôi luộm thuộm, không ngăn nắp như người ta. Mở đầu tôi viết: “Nhà văn Phùng Quán, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, tác giả tiểu thuyết “Vượt Côn Đảo”, gần đây với bộ tiểu thuyết ba tập “Tuổi thơ dữ dội” được tặng thưởng văn học của Hội nhà văn, chuyển dựng thành phim được tặng thưởng phim hay năm 1990...” Không lâu, trên một trang báo Nhân Dân, in danh mục những phim chiếu phục vụ trong dịp Đại hội Đảng, có “Tuổi thơ dữ dội”. Trang năm, cuối bản kiểm điểm ở phần nhận khuyết điểm, tôi thẳng thừng: “Song không khí hôm Thường trực Tỉnh uỷ làm việc, rõ ràng là nặng nề. Có một số việc tìm hiểu chưa cụ thể vội vàng kết luận. Thí dụ: Đồng chí Phó Bí thư Tỉnh uỷ cho rằng, tôi phải chịu trách nhiệm trước Thường vụ toàn bộ sự việc trên. Đồng chí còn nói: Tôi đã bất chấp chỉ thị cấp trên, tiếp tục tổ chức để anh Phùng Quán nói chuyện hai nơi (tức trường Phổ thông trung học Đào Duy Từ và trường Cấp 2 Đồng Mỹ), lại còn qua cả Bảo Ninh. 

Tôi là một nhà văn, được Thường vụ giao trọng trách quản lý Hội Văn Nghệ, tôi có nhân cách và lòng tự trọng của mình. Việc gì chưa rõ ràng thì cần được nhắc nhở trao đổi rút kinh nghiệm, sai trái thì kiểm điểm, cao hơn thì kỷ luật. Nhưng không thể xử sự với tôi bằng một thái độ vội vã kết luận, khẩu khí căng thẳng khi chưa điều tra kĩ lưỡng. Việc đó rõ ràng không tạo thuận lợi cho tôi trong việc quản lý Hội và đội ngũ văn nghệ sĩ trong tình hình còn phức tạp hiện nay”. 

Bản kiểm điểm gửi đi. Họ im lặng không tiếp tục hành xử tôi nữa. Nhưng rõ ràng tôi không gặp thuận lợi về sau . 

Năm ngoái, Phùng Quán được Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật. Tôi định cầm mấy bộ sách tuyển tập thơ, tiểu thuyết của Phùng Quán và những cuốn khác do Ngô Minh biên soạn đến nhà ông phó bí thư, chỉ để nói với ông một câu. Ông thấy không, cái bằng chứng này cao hơn cả. Nếu Phùng Quán có gia đình ở đây, chắc ông phải ngậm ngùi tổ chức lễ trao Giải thưởng Nhà nước cho Phùng Quán. Mặc dầu ông đã nghỉ hưu lâu rồi. Nhưng chuyện đời, lẽ sống con người đâu có nghỉ hưu!

6. Lễ truy điệu có một không hai.

Tôi thường tâm sự với lớp trẻ, đã làm nhà văn phải có hai nhân cách. Nhân cách sống và nhân cách viết. Nhân cách viết, có thể có nhiều người thành đạt. Nhưng nhân cách sống không hẳn ai cũng được như nhau. Có người im lặng viết, miễn sao tròn một công dân. Có người viết tốt, sống tốt mà vẫn vào vòng lao lý. Phùng Quán thuộc hạng người này. Cả đời ông là một chuỗi đau thương. Nhưng không lúc nào ông chùn bước. Cuộc đời ông, ai đã biết là mến mộ, kính trọng. Ông bị bệnh gần hai năm nay. Phải nằm ngửa kê tay vào giá đỡ trước mặt mà viết. Một bàn viết ngược. Xưa nay ông đã viết, phải ngồi vào bàn, dù chiếc bàn ấy là tấm ván, hộp gỗ chăng nữa. Giấy của ông được kẽ dòng như loại giấy vở học trò. Phải là người có khí chất sống, khí chất văn chương mới nghĩ ra cái giá đỡ kỳ quái để viết cho tới dòng sau chót đời mình.

Tôi định bụng bàn với nhà văn Hữu Phương, bấy giờ là phó chủ tịch Hội, tổ chức lễ truy điệu vọng cho ông. Nghĩ lại, bao nhiêu chuyện còn đó, người ta còn đây. Thử có ích gì? Thế là tôi rủ Hữu Phương cùng một số anh chị em, học sinh yêu văn học lên nhà Hoàng Quang Đông chơi. Đông là thầy giáo, bạn tôi, đã có lần gặp Phùng Quán. Tôi thông báo nhà văn Phùng Quán mất rồi, lúc 16h 50’, ngày 22/01/1995. Tin này nhờ một người bạn điện thoại vào cho tôi hay. Tất cả bàng hoàng. Im lặng. Không ai nói câu gì. Trong khoảnh khắc đó, tôi lấy ra tờ giấy trắng, chiếc bút dạ, ký hoạ rất nhanh chân dung Phùng Quán. Sau này tôi không hiểu vì sao mình vẽ được như vậy. Một chân dung Phùng Quán trăm phần trăm. Gương mặt hơi trẻ. Chân dung ấy tôi ép plastic để trong “thư viện gia đình” như một báu vật.

Không ai bảo ai, người kê tấm ván vuông vức lên chẻ ba cây đào, người hái hoa cắm vào bình, người tìm thứ làm bát hương... Trong làn khói hương thơm phức, tất cả như những pho tượng đứng bất động. Tôi lên tiếng trước: “Chúng em xin cúng vọng anh, một nhà thơ tài hoa, một nhà văn suốt đời chỉ viết trên giấy kẽ dòng, một nhân cách sống hiếm thấy”. Mọi người lặng lẽ bước lên cắm những que hương trên chiếc bàn thờ có một không hai. Thầy giáo Hoàng Quang Đông rưng rưng vừa đọc vừa ngâm bài thơ "Đêm Nghi Tàm đọc Đỗ Phủ cho vợ nghe".

Lúc ấy là 4h chiều ngày 28/01. Sau sáu ngày Phùng Quán từ giã bạn bè người thân ra đi.

Bài đăng trên báo Văn Nghệ số 1+2/2019. 
Ra ngày 5/1/2019.


ĐBQH BÓC TRẦN Ý ĐỒ CỦA ĐẠI GIA XUÂN TRƯỜNG


Doanh nghiệp Xuân Trường muốn đầu tư dự án tâm linh lớn tại chùa Hương - Ảnh: Internet 

Sở KH-ĐT lên tiếng về đề xuất khu du lịch tâm linh Hương Sơn của doanh nghiệp Xuân Trường
 

Một Thế giới
26/12/2018 12:58 
"Đề án của doanh nghiệp Xuân Trường đề nghị đầu tư hơn 1.000 ha, trong đó Sở KH-ĐT tính toán có hơn 400 ha chồng lấn với các dự án khác”, ông Trần Đức Nam - Phó giám đốc Sở KH-ĐT Hà Nội nói. 

Chiều 25.12, trao đổi với báo chí tại cuộc giao ban thông tin báo chí Thành ủy Hà Nội về việc doanh nghiệp xây dựng Xuân Trường vừa đề xuất đầu tư xây dựng Khu du lịch tâm linh có quy mô 1.000 ha ở khu vực chùa Hương, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, ông Trần Đức Nam, Phó giám đốc Sở KH-ĐH Hà Nội cho biết đây không phải là đề án chỉ duy nhất của nhà đầu tư Xuân Trường vào khu vực Mỹ Đức, chùa Hương.

“Hiện giờ ở đây có 3-4 dự án trước đó đã được Bộ VH-TT-DL đã có kết luận, trong đó có cả tâm linh, cáp treo liên quan đến Hòa Bình, Hà Nội”, ông nói.

Theo ông Nam, việc xây dựng đầu tư một khu vực tâm linh, du lịch ở đây, phía Xuân Trường cho rằng mục đích đầu tư thu lợi chỉ là một phần. Doanh nghiệp mong muốn tạo ra cho Hà Nội một không gian đẹp và chỉ 4 - 5 năm sau có thể được trở thành di sản thế giới.

"Đề án của doanh nghiệp Xuân Trường đề nghị đầu tư hơn 1.000 ha, trong đó theo chúng tôi tính toán có hơn 400 ha chồng lấn với các dự án khác. UBND TP yêu cầu Sở KH-ĐT họp với các nhà đầu tư, trong đó khẳng định các nhà đầu tư cùng hợp tác, trong quá trình đó phải xây dựng một quy hoạch tổng thể", ông Nam cho biết.

Tuy nhiên, ông Nam cũng cho rằng để dự án trở thành di sản thế giới không phải là chuyện đơn giản. Đây chỉ là mong muốn của nhà đầu tư. “Tuy nhiên, chúng tôi cũng khuyến cáo các nhà đầu tư khác là làm trong lĩnh vực này không cẩn thận cũng rất dễ đổ vỡ do chi phí lớn. Hiện nay nhà đầu tư Xuân Trường cũng chưa cụ thể ở khu vực nào và tiến độ thực hiện như thế nào”, ông nói.

Trước đó, trong công văn số 5360/KH&ĐT-NNS gửi UBND TP.Hà Nội về việc doanh nghiệp xây dựng Xuân Trường đề nghị đầu tư xây dựng khu du lịch tâm linh Hương Sơn, Sở KH-ĐT Hà Nội cho biết, doanh nghiệp Xuân Trường đã có văn bản đề xuất dự án từ tháng 7.2018.

Theo đề xuất, doanh nghiệp sẽ xây dựng khu du lịch tâm linh Hương Sơn tại xã Hương Sơn, huyện Mỹ Đức với quy mô khoảng 1.000 ha (phía Bắc giáp khu bến đò Suối Yến, phía Nam giáp khu du lịch Tam Chúc - Ba Sao của tỉnh Hà Nam, phía tây là dãy núi giáp với tỉnh Hòa Bình, phía Đông giáp sông Đáy tỉnh Hà Nam), tổng vốn đầu tư khoảng 15.000 tỉ đồng.

Dự án gồm các hạng mục như: Nạo vét các dòng chảy để tạo đường thủy khoảng 20 km (giống như Tràng An); khôi phục, tôn tạo đền chùa miếu mạo trong khu vực; xây dựng một tháp mang tầm cỡ quốc gia, quốc tế cao 100 m để thờ Xá Phật Lợi (tâm điểm là tháp đá đỏ granit); xây dựng hệ thống dịch vụ, khách sạn, nhà hàng…

“Nếu được triển khai, doanh nghiệp cam đoan Khu du lịch tâm linh Hương Sơn sẽ trở thành di sản văn hóa cùng với khu du lịch Tam Chúc Hà Nam vào năm 2028. Khi khu du lịch hoàn thành, sẽ đón từ 6 - 8 triệu lượt khách/năm, tạo việc làm cho 30.000 lao động và ngân sách khoảng 1.000 tỉ đồng/năm”, Giám đốc doanh nghiệp Xuân Trường nêu rõ trong công văn.

Liên quan đến đề xuất xây dựng siêu dự án tâm linh quy mô 15.000 tỉ đồng tại chùa Hương (Mỹ Đức, Hà Nội) của doanh nghiệp Xuân Trường, trao đổi với phóng viên báo điện tử Một Thế Giới, ĐBQH Nguyễn Thị Kim Thúy - Ủy viên Thường trực Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội cho biết dự án khu du lịch tâm linh Hương Sơn không nằm trong quy hoạch khu du lịch quốc gia mà Thủ tướng phê duyệt, cụ thể là tại Quyết định 201 ngày 22.1.2013.

Theo bà Thúy, để làm khu du lịch quy mô như vậy phải đánh giá tác động môi trường chi tiết; phải xác định dự án vì quyền lợi của ai, ai là người được hưởng lợi nhiều nhất? Việc làm dự án có đúng luật hay không và có ảnh hưởng thế nào đến thiên nhiên, di sản văn hóa, tâm linh hay không?

Trong văn bản gửi Bộ trưởng Bộ KH-ĐT, ĐBQH Kim Thúy cho biết nhiều dự án du lịch, tâm linh của Xuân Trường có mô hình chung là đề xuất tổng vốn đầu tư rất cao (trên 10.000 tỉ đồng) nhưng trong đó chủ yếu là vốn nhà nước (ngân sách trung ương và địa phương).

Điển hình là dự án Hồ núi Cốc, bà Thúy dẫn thông tin từ PGS.TS Đào Trọng Tứ trả lời báo chí thì tổng vốn đầu tư khoảng 16.000 tỉ đồng, trong đó vốn doanh nghiệp bỏ ra chỉ vài trăm tỉ đồng, còn lại là vốn nhà nước.

“Tại dự án Khu du lịch tâm linh Hương Sơn mà doanh nghiệp này đề xuất mới đây cũng tái diễn kịch bản tương tự khi doanh nghiệp đề nghị "Nhà nước giải phóng mặt bằng và làm toàn bộ phần hạ tầng” để bàn giao cho doanh nghiệp đầu tư xây dựng khu tâm linh, dịch vụ và khai thác", bà Thúy nêu.

Theo bà Thúy, cách triển khai tại các dự án trên có dấu hiệu vi phạm Luật Đầu tư công, Luật Đấu thầu… Do đó, đại biểu này đề nghị Bộ trưởng Bộ KH-ĐT cho biết: “Trong bối cảnh ngân sách nhà nước còn nhiều khó khăn và cần ưu tiên cho những lĩnh vực then chốt để thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội, việc quyết định chủ trương đầu tư cho các dự án trên có đúng pháp luật không? Bộ trưởng có giải pháp gì để phòng ngừa, ngăn chặn những dự án tương tự xảy ra?”.

Đại biểu Nguyễn Thị Kim Thúy cũng nêu, vừa qua doanh nghiệp Xuân Trường đề xuất xây dựng Tuyến đường hành hương từ Trung tâm Hội nghị Quốc gia qua Chùa Hương (Hà Nội), qua Tam Chúc, Ba Sao (Hà Nam), về Bái Đính (Ninh Bình).

Giai đoạn trước mắt, thực hiện đoạn đi qua Hà Nội nằm trong Quy hoạch phát triển giao thông vận tải đường bộ đã được Thủ tướng chính phủ phê duyệt tại Quyết định 519/QĐ-TTg ngày 31.3.2016, giao UBND Hà Nội tổ chức hoàn chỉnh hồ sơ và bố trí vốn.

“Xung quanh đề xuất này, theo báo chí phản ánh có dấu hiệu trục lợi từ doanh nghiệp Xuân Trường, vẽ ra tuyến đường hành hương đi qua 3 khu du lịch do doanh nghiệp đầu tư để đặt các trạm thu phí, thương mại hoá chủ trương phát triển du lịch của Đảng, Nhà nước trong bối cảnh các trạm thu phí BOT trong thời gian qua khiến dư luận hết sức bức xúc chứ không thực tâm phát triển du lịch theo chủ trương được duyệt”, bà Thúy nêu. 

Lam Thanh
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quốc Cường “đi đêm” giao dịch ngầm với Tất Thành Cang trị giá 3.200 tỉ đồng?


Quốc Cường Gia Lai có 14 giao dịch chuyển nhượng và nhận chuyển nhượng với tổng giá trị hơn 3.200 tỉ đồng nhưng không công bố thông tin
Công ty CP Quốc Cường Gia Lai (QCGL, mã chứng khoa'n QCG) vừa có văn bản gửi Sở Giao dịch Chứng khoa'n TP HCM (HOSE) giải trình về việc thiếu sót, không công bố thông tin về “những giao dịch bất thường” liên quan đến góp, thoái vốn tại QCGL diễn ra từ năm 2013 – 2017.
Người đứng tên giải trình là bà Nguyễn Thị Như Loan, Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc QCGL. Bà Loan cho biết do công ty liên tục có sự thay đổi nhân sự thư ký quản trị doanh nghiệp nên quá trình cập nhật các quy định quản trị còn hạn chế, hiểu chưa đúng về nội dung và thời hạn công bố thông tin. QCGL thừa nhận đã thiếu sót khi không công bố thông tin kịp thời, chỉ ghi nhận kê't quả các giao dịch trong báo cáo tài chính định kỳ khi hoàn tất t.h.ư.ơ.n.g vụ.

Bà Nguyễn Thị Như Loan
“Công ty đã thiếu sót là chưa công bố các nội dung nghị quyê't liên quan đến chủ trương trong quá trình triển khai thực hiện. Cũng như đã thiếu sót không công bố thông tin kịp thời, chỉ ghi nhận kê't quả các giao dịch tại báo cáo tài chính” – văn bản của QCGL nêu.
Cụ thể, trong khoảng thời gian từ ngày 24-1-2013 đến 26-8-2017, QCGL đã thực hiện 14 giao dịch chuyển nhượng và nhận chuyển nhượng vốn tại các công ty với tổng giá trị các giao dịch trên 3.200 tỉ đồng. Trong đó, có những t.h.ư.ơ.n.g vụ lên đến hàng trăm tỉ đồng.
Điển h.ì.n.h là t.h.ư.ơ.n.g vụ nhận chuyển nhượng cổ phần trị giá 127,46 tỉ đồng giữa QCGL với bà Lê Thị Kim Chính ở Công ty CP Quốc Cường Liên Á. Thương vụ này được HĐQT QCGL quyê't nghị vào tha'ng 1-2013. Theo đó, QCGL nhận chuyển nhượng 24,75% vốn điều lệ, tương đương gần 6,2 triệu cổ phần, ở Công ty CP Quốc Cường Liên Á của bà Lê Thị Kim Chính.
Bên cạnh đó là t.h.ư.ơ.n.g vụ QCGL chuyển nhượng 94% phần vốn góp của m.ì.nh trong Công ty TNHH Phú Việt Tín trị giá gần 800 tỉ đồng cho 2 đơn vị là Công ty CP Bất động sản Thịnh Vượng (hơn 340 tỉ đồng) và Công ty CP Biệt thự Th.à.n.h phố (hơn 459 tỉ đồng), được HĐQT QCGL quyê't nghị vào tha'ng 11-2014.
Thương vụ chuyển nhượng 65,2% vốn góp, tương đương 16,3 triệu cổ phần, tại Công ty CP Quốc Cường Liên Á cho 3 cá nhân trị giá khoảng 280 tỉ đồng cũng không được công bố theo quy định. Cụ thể, t.h.ư.ơ.n.g vụ này QCGL chuyển nhượng 7,5 triệu cổ phần (30% vốn điều lệ) cho ông Lưu Đình Phát với giá 128,85 tỉ đồng; 8,75 triệu cổ phần (35% vốn điều lệ) cho bà Lại Thị Hoàng Yến với giá 150,3 tỉ đồng và 50.000 cổ phần (0,2% vốn điều lệ) cho bà Đặng Thị Bích Thủy với giá hơn 1 tỉ đồng.
Ngoài ra, còn có t.h.ư.ơ.n.g vụ QCGL nhận chuyển nhượng 39% phần vốn góp, tương đương 197,73 tỉ đồng, trong Công ty TNHH Bến Du Thuyền Đà Nẵng từ Danang Marina Investments Limited…

Văn bản giải trình của bà Như Loan gửi HoSE
Trước đó, QCGL đã có những giải trình về tổng nợ phải trả lên đến 8.400 tỉ đồng và những giao dịch lòng vòng với Công ty Giai Việt cũng như một số giao dịch bất thường khác.
Theo bà Loan, mục tiêu cuối cùng của QCGL là để đạt mục tiêu doanh thu và lợi nhuận, mang đến kê't quả tốt nhất cho công ty và cổ đông, cũng như để đảm bảo cam kê't bảo mật thông tin với đối tác, khách hàng trong các thỏa thuận hợp đồng.
Lý do bà Nguyễn Thị Như Loan gửi văn bản giải trình lên HoSE là vì trước đó, nhiều thông tin trên báo chí đã phân tích các thủ pha'p tài chính hoa'n đổi nợ của QCGL thông qua giao dịch với các bên thân quen.
Theo Người Lao động


Phần nhận xét hiển thị trên trang