Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2018

Bộ ảnh hài hước về Việt Nam vô địch AFF 2018


Những hình ảnh hài hước khó đỡ trong sự kiện Việt Nam - Mã Lai 1-0. 
Cổ động viên VN còn nhờ đến cả thần L*** để phù hộ cho đội nhà chiến thắng.
Mang cả "đại bác" ra để bắn đội bóng Mã Lai.
Lãnh đạo hay cầu thủ là người dành được giải?
Thủ tướng Phúc hình như đã để hàm răng
 "giả" dưới rớt ra ngoài khi ăn mừng.
Bầu Đức chính là người lên ý tưởng mời thầy Park về dẫn dắt ĐT Việt Nam, cũng như chi trả toàn bộ lương cho chiến lược gia người Hàn Quốc. Nhưng bị thủ tướng Phúc nẫng tay trên.
TP Hồ Chí Minh lại kẹt cứng không thua gì
 Paris ăn mừng vô địch thế giới World Cup 2018

Người đẹp cổ vũ

Ông bầu Park cũng "cứng đơ" và khoe cái của ấy rất to và dài.

Việt Nam vô địch trên chiếc xe 3 bánh.

Dơ ngược banner cổ vũ.

Mang cả máy cày đi cổ vũ

Tiếp tục không quên biểu tình chống Luật An Ninh Mạng

Mang tất cả mọi thứ đồ dùng nấu nướng nhà bếp ra cổ vũ

http://vietbf.com/forum/showthread.php?t=1212847


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cái gì mà: "nhà văn ĐÔNG LA"?


Trang của nhà thơ Trần Đăng Khoa có chia sẻ một bài viết dài lê thê, sai cả kiến thức (sâu 2m3)... của một kẻ tự xưng nhà văn, cố chui bằng được vào HNV là Đông La, kẻ mà tôi khinh bỉ và kinh tởm nhất trong số những người biết chữ. Trong 1 bài tường thuật chuyện tâm linh (như sau đây), mà gã vẫn không quên kể công bảo vệ chế độ, chống "phản động" của mình với công an... Thế đã đáng tởm chưa? Tôi cũng hiểu và tin vào thế giới tâm linh, nhưng không đến nỗi dốt nát và mù quáng như gã Đông La này. Cô Hòa (nhà tâm linh) có cả "lục thông" ư? Nói thế là cô ấy mắc tội ngã mạn lây đấy. Chỉ có Phật mới đủ lục thông mà thôi. Lại còn gọi cô ấy là "Phật Bà" nữa thì quá lắm rồi đấy. Chớ có vọng ngôn. Nếu cô Hòa tự nhận mình có thiên nhãn, thì tức là không phải thiên nhãn. Còn nếu cô tự nhận có cả lục thông, thì tức là đại vọng ngôn, tội ấy A Tỳ đã đợi sẵn cô đấy. Tôi đọc hết vụ tường thuật, thấy cô không phải có thiên nhãn, mà thực ra là thiên mục, nằm giữa 2 chặng lông mày. Thực chất chỉ là nhân mục, ai cũng có, có "duyên" thì mở được. Giáo lý của Lý Hồng Chí cũng dạy mở con mắt này. Chuyện con rắn, yểm bùa... là có thật, nhưng là do ma quỷ đánh lừa người phàm, cho nên là dị đoan, có hại, rất có hại cho cả người thực hiện lẫn người chứng kiến, tường thuật... kể cả người đọc và mù quáng tin vào câu chuyện. Người giải phóng được "ngũ căn" là có khả năng biến "ngũ thức" thành "trí", gọi là "thành sở tác trí", có thể tạo ra vô số đồ vật, con vật... Nhưng thường không bao giờ "thị hiện", bởi nếu thị hiện nhằm mục đích không phải vì chúng sinh thì sẽ mất khả năng ấy ngay. Người thường xuyên "thị hiện" mà không bị mất, tức là do ma quỷ nó "nhiếp" vào, chứ không phải tự làm được điều đó...
Tôi đã comment nội dung như trên dưới bài chia sẻ bên trang nhà thơ Trần Đăng Khoa. Và copy bài viết của gã Đông La về đây, nếu ai không ngại lê thê thì cố gắng mà đọc:
ĐÔNG LA
TRỌN ĐÊM GIÁ LẠNH TRÊN NÚI TAI VOI CHỨNG KIẾN VIỆC GỠ BÙA VÀ GIẢI THOÁT CÁC VỊ RẮN THẦN BỊ GIAM TRONG NHỮNG VỈA ĐÁ, NÉN CHẶT NHƯ BÊ TÔNG CỐT THÉP
Sáng ngày 12-12-2018, một vị ở Hà Nội đến chỗ cô Hoà báo cho tôi biết một tin:
-Hôm nay sẽ có một vị trong ban lãnh đạo ở Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, là bạn tôi, bây giờ đang trên đường đến thăm cô Hoà, và sẽ chứng kiến cô thị hiện khả năng đặc biệt, mà thực ra từ lâu cô cũng đã có ý mời những vị có trọng trách đến đây. Hôm trước có một cán bộ ở Viện, cũng là tiến sĩ đấy, nhưng là cán bộ bình thường thôi.
-Kế hoạch của cô theo đường tâm linh không biết thế nào nhưng những việc thế này mà thực hiện sớm hơn thì tốt biết mấy, cô đỡ khổ mà anh em mình cũng đỡ vất vả.
Vừa ngồi được một lát, Hường, từng là hàng xóm trên Yên Bái của cô, một thời từng sát cánh, phụ giúp tôi trong cuộc chiến pháp lý bảo vệ cô Vũ Thị Hoà, đã bưng thức ăn đến, dọn mâm “các cụ”. Đại tá Nhà báo Đào Văn Sử nói nhanh:
-Chưa, chưa đâu, em, em bưng vào để phòng trong đi, còn đợi một vị khách quan trọng.
Và rồi, vị khách quan trọng cũng đã đến, hai bên bắt tay, chào hỏi, an vị, chủ nhà mời nước và màn giới thiệu hai bên xong, chúng tôi ngồi nói chuyện một lát thì cũng đã trưa nên mấy người phục vụ dọn cơm ăn. Hai vợ chồng anh Thu và cô Hoà đến chào khách, trước khi ăn, cô Hoà hướng về vị khách quan trọng phát biểu:
-Hôm nay, em đại diện cho chồng em, xin cảm ơn anh không ngại đường xa đã đến thăm công ty chúng em. Giờ cũng đến giờ ăn, xin mời anh dùng bữa cơm thân mật cùng anh em ở đây. Sau đó đến chiều, rất mong anh bỏ chút thì giờ chứng kiến những chuyện em làm, không dám nói là siêu phàm đâu mà là người thực, việc thực, nhưng hoàn toàn không phải như những người xấu, vì các mục đích khác nhau, họ đã vu khống cho em và chồng em.
Vị khách cảm ơn lời mời của cô, tôi nói với vị khách:
-Xin được chân thành nói với anh, hôm nay anh có duyên được gặp một người đặc biệt có những khả năng mà trong toàn bộ lịch sử loài người chưa từng có ai như thế. Lúc như thế này tôi chỉ có thể nói gọn một câu như vậy mà thôi.
-Cái ông nhà văn Đông La này lại nói như vậy rồi.
-Em chân tình nói sự thật mà cô.
Theo lẽ thường của phép lịch sự, vị khách mời cô “dùng cơm”, cô nói:
-Xin mời anh cứ tự nhiên đi ạ, xin phép anh em không dùng vì em ăn chay.
Vị bạn của ông khách, nói:
-Xin nói cho anh biết, cô không ăn gì chứ không phải ăn chay. Suốt tám năm qua, lúc đầu thì cô chỉ uống nước dừa và như những người theo cô nói, cô sống bằng hương hoa huệ. Còn bây giờ, nước dừa cô cũng uống rất ít, mà thỉnh thoảng chỉ uống một chai lavie thôi.
Hướng về người vừa nói, cô Hoà nói:
-Hôm nay có vị khách và đông đủ mọi người đây, em cũng xin nói thẳng, chính cái nhà ông này mấy năm trước đã nhốt em vào một phòng, gắn máy quay theo dõi, chỉ để một thùng nước, tính chỉ để ba ngày xem sao, nhưng em đã ở đó gần hai chục ngày luôn, nước cũng không dùng luôn. Thế mới tin em là không ăn gì mà vẫn sống khoẻ mạnh bình thường đấy.
Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến cô nói về chuyện này trước đông đủ mọi người. Còn thực ra tôi đã nghe nhiều người kể, “ông tướng” sau khi dám mạo phạm cô để thử xem, đã phải quỳ lạy: “Xin Bồ Tát tha tội, chúng con dám mạo phạm bề trên cũng chỉ vì công việc của đời phàm thôi, nhưng nó là việc trọng đại của đất nước”. Còn với tôi chính cô cũng đã nói với một giọng mà như cô giải thích, nhiều khi cô phải nói một cách dân giã, nói rất tục, để giải toả bớt căng thẳng của một người vừa mang hình hài và chịu những ràng buộc của đời phàm mà vẫn luôn phải nghiêm trang, đạo mạo, gánh vác sứ mệnh cứu nhân độ thế, cứu giúp chúng sinh, sống đúng đạo làm người, tránh sự quả báo nghiêm khắc của luật nhân quả của thế giới tâm linh: “Tính giam cô mấy ngày đấy, nhưng bà ở luôn đó gần hai chục ngày, ngồi yên một chỗ, đéo thèm uống nước nên cũng đéo cần đi đái luôn”.
Sau đó, cô xin phép đi, mình anh Thu ở lại, cho chủ, khách mọi người ăn uống tự nhiên. Tôi sau vài chén rượu bắt đầu thấy phấn khích, nhớ lại lời một ông chú của vợ tôi trong một buổi tiệc, “cứ cho thằng Hùng uống nhiều vào, bình thường cậy răng nó cũng không nói, rượu vào thì nó mới nói nhiều và nói hay”, tôi nói với ông ở Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao:
-Xin tự giới thiệu với anh, tôi là nhà văn Đông La, nếu anh đi hỏi những người ở Ban Tuyên giáo Trung Ương; tướng, tá ở Bộ Quốc phòng; tướng, tá ở Bộ Công an; ông Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà Văn VN, anh sẽ biết tôi là nhà văn số một trên mặt trận chữ nghĩa bảo vệ chế độ, chống bọn phản động, nên bọn chúng gọi tôi là văn nô của chế độ. Khi tôi viết về nỗi oan khuất của cô Vũ Thị Hoà và anh Thu đây, chúng nó bảo tôi chứng kiến một xã hội có những chuyện như vậy mà vẫn ngu sao không “trắng mắt ra”? Nhưng xin nói với anh, cô Vũ Thị Hoà và chồng cô là anh Chu Xuân Thu đây, đúng là đã phải chịu vô vàn oan khuất cả gần chục năm nay. Trong việc cô dùng khả năng đặc biệt giúp các cơ quan và thân nhân đi tìm hài cốt liệt sĩ bị thất lạc, cô đã bị Quân khu 7, rồi tướng tá ở Bộ Quốc phòng; bị cả Đài Truyền hình VN vu khống tội lừa đảo. Chính tôi đây đã giúp cô viết đơn kiện họ tội vu khống, tội xúc phạm nhân phẩm công dân. Đơn đã được gởi cơ quan điều tra, các cơ quan có trọng trách giám sát điều tra là Quốc hội và Mặt trận Tổ quốc, gởi cho cả ông Vũ Đức Đam, người phụ trách tìm kiếm liệt sĩ của Chính phủ. Nhưng tất cả đều im lặng. Cũng may là những lá đơn cũng chặn được cái chương trình của con Thu Uyên trên VTV1 vu khống cô và giúp cô bình an cho đến hôm nay. Tất nhiên, xã hội mình không phải xấu tất như ý bọn phản động chúng nó nói, nhưng chúng ta phải công nhận rằng, nền pháp luật của ta còn nhiều yếu kém, nên còn để rất nhiều người dân bị oan sai, như trường hợp cô Hòa và anh Thu ở đây.
Mọi người nhao nhao ngăn tôi:
-Thôi anh Đông La ơi, anh ấy là khách mà.
Tôi cáu:
-Các ông buồn cười nhỉ, tôi có nói gì sai không. Ông này là khách nhưng cũng là người trong ban lãnh đạo Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao. Hôm nay vì tình người ông ấy đến thăm cô Hoà thì tôi cũng chân tình nói cho ông ấy hiểu về cô. Các ông sau lưng thì chửi công an, chửi toà án tùm lum, lúc có dịp nói ra ba mặt một lời thì lại không nói.
Không khí có chút căng thẳng, ăn thêm một chút nữa, ông “Viện Kiểm sát” chào mọi người, xin đi uống nước trước ở chỗ nhà sàn.
Ăn xong, tôi cùng mọi người cũng ra uống nước chỗ nhà sàn. Tôi lại gặp lại ông “Viện Kiểm sát”, tôi nói:
-Hồi nãy, nếu tôi có thái độ gì sai thì xin lỗi ông. Nhưng tôi nói hoàn toàn là chân tình và là sự thật đấy. Chắc chắn anh mới biết rất ít về cô Hoà thôi. Chỉ nói mấy chuyện như thế này, cô có thể nhìn xuyên được cả đất, đá, bê tông; tôi ở Sài Gòn, làm gì sai là cô cảnh báo ngay; thằng con tôi có chuyện ở tận bên Mỹ, chính tôi còn chưa biết phải hỏi vợ thì cô ở ngoài Bắc đã biết và gọi điện thoại cho tôi. Nếu anh hiểu kinh Phật thì đó là thiên nhãn thông. Tất cả có lục thông cơ, cô Hoà có tất. Vậy thì cô phải là ai mới có khả năng như thế chứ? Nên tôi xin nói, anh cũng là người có phúc lớn đấy nên hôm nay mới được gặp cô.
-Tôi hiểu mà, nhà tôi cũng thờ Phật mà.
***
Buổi chiều, tất cả chủ khách chúng tôi lại tập trung để chứng kiến cô Vũ Thị Hoà thị hiện khả năng thiên nhãn thông cho một công việc không chỉ vì công ty cô mà còn vì cả nhân dân, cả đất nước. Thành phần chứng kiến vẫn có đầy đủ các cán bộ cao cấp, sĩ quan cao cấp, trí thức cao cấp, những nhà văn, nhà báo danh tiếng, vị quan chức từng làm ở chính phủ, và những người ở “Vườn Vải”, đại bản doanh của công ty cô Hoà. Khách chứng kiến ngoài vị trong ban lãnh đạo Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao kể trên, còn có Hoàng Anh Sướng lần này cũng lại có mặt. Sướng rủ theo hai người bạn, một anh Mẫn, một nhân vật tích cực đi tìm mộ anh là liệt sĩ trong phóng sự của Sướng viết về chuyện tìm liệt sĩ ở Knak, Tây nguyên và một ông thợ cắt tóc danh tiếng ở Hà Nội, có ông nội từng cắt tóc cho vua Bảo Đại. Cô Hoà cũng bảo Phó Tư mời Công an Phúc Yên, Công an Vĩnh Phúc và cán bộ địa phương đến, và cô còn muốn cho họ tự tay đào luôn để xem cô có tự chôn rắn để lừa đảo hay không? Phó Tư bảo: “Con gọi rồi. Nhưng họ không đến đâu. Họ đến để chứng kiến sự thật thì khác gì họ tự thú mình vu khống cho cô à?”
Địa điểm lần này là trên đỉnh núi Tai Voi, phần đất của công ty cô, thuộc thôn Đồng Tâm, xã Ngọc Thanh, TP Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc. Leo khá cao nên tôi thấy khá mệt:
Khi mọi người đầy đủ, an vị, cô nói công việc lần này cũng lấy lên những vật mà thầy Ba Tầu nó yểm và giải thoát cho sáu vị rắn bị giam trong khối đá đã trên 400 năm. Vật yểm là 4 cái bát sứ cổ và một cái kim cổ. Cô đều vẽ trước vào cuốn sổ, có hai bát vẽ hình hoàng hậu, công chúa gì đó, hai cái bát vẽ hình rồng. Cô bảo thầy tầu họ yểm bát như thế là để cho nước mình loạn, kiểu quan chức đố kỵ, ganh ghét, hại nhau, tranh giành quyền chức của nhau. Có khi người có đức có tài thì bị hại, còn người thất đức, bất tài thì lại lên cao. Chính vì vậy mà bây giờ quan chức lũ lượt bị bắt đi tù đó”. Còn rắn cô bảo lần này có tới sáu vị, ở hai chỗ gần nhau, bốn vị một chỗ còn hai vị một chỗ. Chỗ đó là một khoảng không nhỏ như cái nồi tròn, nằm giữa các tầng đá nén chặt như bê tông, không có một chút đất nào. Tôi nghĩ chỉ có rắn thần mới sống mà không có thức ăn và không khí như thế. Mà theo cô nói đúng là rắn thần thật vì một chỗ có hai vị rắn chính là mang linh hồn của hai trinh nữ, một trong bụng có một viên vàng và một viên ngọc, một vị có một viên ngọc; còn chỗ có 4 vị mang linh hồn của bốn chàng trai nhưng đã mất trinh rồi. Tất cả họ đã bị những ông thầy yểm cho ngậm một loại mà cô bảo: “Không phải sâm đâu. Rồi họ bị thiêu sống bằng nhựa trám để ông thầy lấy tro yểm cùng vật yểm. Linh hồn họ đã biến thành rắn cực độc như thế để giữ của, nếu có người nào xâm phạm là sẽ bị rắn cắn chết ngay. Bây giờ không chỉ người thường mà ngay cả mấy ông thầy được cho là cao tay đến đào bới chỗ yểm như thế này cũng sẽ bị chết ngay. Không phải ai cũng gỡ được loại bùa như thế này đâu. Còn bùa ở Sông Tô Lịch do Cao Biền yểm chỉ là loại thường thôi”. Cô bảo đào bới lần này sẽ cực khổ hơn hai lần mới làm, vì ở đó có đá nhưng còn lẫn đất, còn lần này toàn là đá thôi. Đó là những vỉa đá mầu nâu nhạt được nén kết rất chặt mà bộ đội ở miền Đông Nam Bộ chúng tôi gọi là đá gan gà. Tôi đã từng làm thơ về chuyện lần đầu đi chôn bạn hy sinh ở trên đồi đá sỏi như thế:
Tưởng như đất không muốn nhận về lòng mình
Người lính trẻ chưa đầy 19 tuổi
Lưỡi cuốc chúng tôi bật trên đá, sỏi
Đêm rừng sâu mưa rơi giọt ngậm ngùi
Cô bảo phải đào một hố sâu 2m3 rồi lại khoét vào 1m, mới lấy được vật yểm. Không đào thẳng xuống vì sau khi làm lễ, tiến hành công việc, chỉ một người được cô gia hộ được ngồi ở trên đó để hỗ trợ người đào đá còn tất cả mọi người không ai được ngồi ở phía trên đầu các vị rắn thần. Tôi cũng thấy cách đào bới như cô nói là rất khoa học, phải khoét ngang phía dưới rồi khoét lỗ để hứng những vật yểm là những bát sứ mỏng manh rơi xuống thì mới không bị vỡ, còn đào trực tiếp từ trên xuống, bị chấn động mạnh thì đồ sứ sao có thể còn nguyên lành được?
Rồi sau khi mọi người đọc kinh, công việc đào bới được bắt đầu tiến hành thì đồng hồ chỉ hai giờ chiều. Trên đồi gió lộng, trời trở rét đậm, lại thêm lất phất mưa, mọi người trải bạt và căng bạt che để làm chỗ ngồi quây quần bên nhau. Ngồi đợi trong trạng thái như thế cũng là một thử thách lớn.
Phải nhổ một gốc cây khô nên có củi, mấy người nhanh chóng kiếm thêm, đốt một đống lửa sưởi ấm.
Ngồi chơi tán dóc, thậm chí còn nhấm nháp ngô rang, sắn luộc mà còn thấy khổ sở thì những chàng trai đào bới vất vả đến nhường nào. Lần này toàn là những vỉa đá đã hàng nửa thế kỷ bị phong hoá, nén chặt như khối bê tông, chỉ có thể dùng khoan máy khoan từng mẩu nhỏ, còn xẻng cuốc chỉ dùng để hót đá đổ ra ngoài thôi. Dù vậy, mọi người vẫn nghĩ ở địa thế bằng phẳng, đào có khó hơn bữa trước nhưng cũng chỉ lâu hơn vài tiếng là cùng, chắc 8-9 giờ là xong, là sẽ lại được về đánh chén mừng chiến thắng. Không ngờ trời đã tối từ lúc nào tôi không để ý, cô cười bảo “sắp xong rồi”, nhưng rồi cô nói hàng trăm câu “sắp xong rồi” nữa mà vẫn chưa xong. Chợt tôi thấy Sướng đưa điện thoại cho tôi:
-Anh nói chuyện với anh Khoa một chút nhé.
Tôi nói với Trần Đăng Khoa:
-Ông Khoa hở, tôi và Sướng đang ở thực địa chứng kiến Phật Bà ra tay, cứu chúng sinh bị giam hãm cả nửa thế kỷ ở đây đấy, và gỡ bùa vì đất nước, vì nhân dân đấy.
-Hay quá, bài nào của ông viết về cô Hoà là tôi cũng đọc ngay. Kỳ diệu lắm, ông lại viết ngay nhé, tôi sẽ đợi.
-Ông Khoa ạ, tôi chân tình nói với ông, ông có duyên cùng ông Hiền chứng kiến khả năng siêu phàm của cô trước tôi. Còn nhớ hôm họp Hội nhà Văn ở Tam Đảo, tôi rủ ông sang đây thăm cô, ông đồng ý, tôi báo cho cô, cô mừng lắm, đợi ông, thế mà ông cuối cùng lại không sang. Hàng vạn người đang xếp hàng muốn được gặp cô mà còn chưa có duyên, ông có duyên với cô như thế mà không gặp, như thế về tâm linh là mất phúc lớn lắm đấy.
-Ông nói cô thông cảm, chứ tôi tối ngày hết họp lại hành. Tôi rất tin cô, muốn gặp cô, nhưng đúng là không nhúc nhích được ông ạ. Thôi chào ông nhá!
Một trong hai người bạn của Sướng, ông thợ cắt tóc danh tiếng, trước ánh lửa bập bùng, bất chợt hứng chí hát một bài về Tây Nguyên của Trần Tiến. Cô Hoà như được gãi đúng chỗ ngứa, vì hát hò, nói theo giọng các cụ là “máu của nàng” mà, cô đưa ra sáng kiến mọi người cùng biểu diễn văn nghệ, để giết thì giờ một cách thú vị nhất. Mọi người trổ tài. Không ngờ Hoàng Anh Sướng cũng là một giọng hát có hạng. Rồi hết khách đến chủ hát mỏi cả mồm mà công việc vẫn chưa xong. Tôi nhìn đồng hồ, đã 12 giờ đêm, nghĩa là đã 10 giờ trôi qua. Cô lại cười bảo “Sắp đến rồi” và lại đưa ra sáng kiến bảo mấy người luộc trứng và nấu cháo gà mang lên đồi ăn. Mọi người lại chia nhau ăn hết cả trứng, hết cả cháo nhưng công việc… cũng vẫn chưa xong. Thấy tôi có vẻ phong phanh, vì ở Sài Gòn, tôi không chú ý sắm đồ ấm, cô bảo tôi chắc lạnh lắm. Mà đúng là lạnh thật nhưng tôi thấy vẫn có thể chịu được vì tôi từng chịu đựng trọn một mùa đông bên Nga, có khi lạnh đến âm 25 độ. Không biết có phải do cô bảo không, tôi thấy một cháu đưa cho tôi một cái chăn, tôi buộc thành cái áo khoác, và thấy quả là ấm áp và dễ chịu hơn thật.
Khoảng hai giờ khuya, nhiều người bắt đầu gà gật, tôi cũng kiếm chỗ nằm cho đỡ mỏi lưng, thấy bên cạnh có cả ông và cả bà nào đó đang say sưa “kéo gỗ”, âm vang rung cả mặt đồi. Nếu không có niềm tin và niềm háo hức chờ đón những điều kỳ diệu của thế giới tâm linh, cả tôi và nhiều người không ai lại điên, bỏ nệm êm, chăn ấm mà tập trung ngủ vạ vật trên núi cao, gió lạnh, giữa đêm đông như thế bao giờ. Dù vậy ở chỗ hố đào, các cháu thanh niên vẫn luôn mải miết thay nhau khoan, đào, trên bờ luôn có một số người phụ đổ đá và tập trung ở đó như để hỗ trợ tinh thần người làm việc. Khi độ sâu của hố và hõm được khoét gần đạt yêu cầu, trông sâu thăm thẳm như đường xuống địa ngục:
Hai chuyên gia đào bới và đã được cô gia hộ về tâm linh, nhảy xuống hố hoàn thành nốt công việc. Mọi người thức dậy cả vì lại nghe cô nói “Sắp đến rồi”. Nhưng hai người cũng còn phải khoan, phải đào chán. Cuối cùng, khoảng 6 giờ, trời đã hửng sáng, một người dưới hố nói với cô:
-Đến rồi cô ạ, con đã khoan thấy một lỗ trống.
Cô bảo Hoàng Anh Sướng:
-Đó là chỗ ở của các vị rắn và để đồ yểm đấy, nó chỉ như một cái nồi đất tròn nhỏ thôi. Anh nhẩy xuống chụp đi.
Sướng nhảy xuống chụp xong, Cô bảo hai người ở dưới khoét cái lỗ rộng dần ra, cẩn thận tránh làm vỡ những cái bát sứ tối cổ. Một người nói với cô:
-Con trông thấy cái bát và các vị rồi.
Rồi lấy được nguyên vẹn cả bốn cái bát sứ đưa lên bờ.
Hai người lấy nốt vật yểm là một cái hình bát quái mà cô nói thực ra là một cái gương và một cái kim cổ.
Và rồi cuối cùng một vị rắn xuất hiện. Cô nói với vị rắn là mọi người mới giải thoát cho vị khỏi nơi giam cầm đã hơn 400 năm đó. Giờ vị hãy ngoan ngoãn để người ta bắt lên, rồi sẽ được thả vào rừng để được sống cuộc đời tự do. Những người ở hướng nhìn thấy, đều chứng kiến vị rắn ngóc đầu, chăm chú lắng nghe cô nói và ứa nước mắt, nhỏ thành từng giọt. Vị đã ngoan ngoãn để một người dùng dụng cụ là một thòng lọng tròng vào cổ, lôi lên cho vào lồng.
Cũng như vậy, vị rắn ở chỗ yểm thứ nhất được mang lên cho vào lồng. Rồi họ tiếp tục khoét chỗ yểm thứ hai mang lần lượt hết 4 vị còn lại, bỏ chung vào lồng.
Sau đó, cô dùng thiên nhãn xác định hai vị có viên vàng, ngọc để hai người mổ lấy ra, rồi dùng kim, chỉ khâu vết mổ lại, xong lại cho vào lồng. Tất cả các vật yểm và các viên vàng, ngọc được xếp lại cho những nhà báo, nhà văn chúng tôi được phép cô Hoà cho chụp ảnh:
Tất cả lại được so với những hình cô đã vẽ trước trong cuốn sách và tất cả lại giống hệt hoặc trùng khít:
Cuối cùng, các vị rắn được thả vào rừng; những vật yểm, riêng những bát sứ cổ rất có giá nhưng cũng là vật yểm nên rất độc, tất cả đều phải quẳng xuống Sông Hồng, trả lại cho thế giới tâm linh.
Thế là, sau khoảng 18 tiếng, qua trọn một đêm trên đồi mưa lạnh, gió lạnh, một lần nữa, một công việc kỳ lạ, kỳ bí, kỳ diệu và tuyệt diệu đã được hoàn thành, hoàn hảo, tuyệt hảo. Còn tôi, có lẽ vì được là người trong cái nhóm nếu so với toàn nhân loại thì vô cùng nhỏ bé nhưng lại có cái phúc lớn lao là được chứng kiến những điều siêu phàm, huyền diệu nhưng lại hiển hiện, có thể cầm nắm, sờ mó được của thế giới tâm linh nên qua một đêm như vậy mà không thấy đói, thấy mệt gì cả.
Vườn Vải Phúc yên
14-12-2018
ĐÔNG LA
GC: bài này ông Khoa đã gỡ!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tìm Phật, tìm câu triết lý: Trịnh Công Sơn, Bùi Giáng, Phạm Duy

Trịnh Công Sơn ưa sầu não bằng những suy niệm triết học, bằng lời Phật hay bằng tên Phật nhưng càng nghe càng thấy nhạt, thấy bóng Phật bé lại. Bùi Giáng thì khác. Chỉ những lời vu vơ thông tục nhưng càng đọc càng thấm, càng thấy bóng Phật đậm ra.
Như “Lẫn Lộn Lung Tung”, một trong những bài thơ được xem là “điên” nhất của Bùi Giáng, bài thơ mà chúng ta có thể cảm nhận theo nhiều hướng khác nhau và, nếu đầu óc chỉ thoáng nghĩ đến lời Phật thôi thì, giữa những chữ nghĩa “lẫn lộn” đó, bóng Phật sẽ hiện ra, lồng lộng:
Tôi gọi Mỹ Tho là Mỹ Thỏ
Mỹ Thọ muôn đời là Lục Tỉnh hôm nay
Tôi gọi Sóc Trăng là Sóc Trắng
Gọi người sương phụ gái thơ ngây
Tôi sẽ ra đi bỏ lại đời
Mỹ Tho, Mỹ Thọ, Sóc Trăng ơi!
Mỹ Thỏ muôn đời là Sóc Trắng
Gái mặc quần ra đứng ngó trời
“Mỹ Tho” mà gọi là “Mỹ Thỏ” thì quả là “lẫn lộn” nhưng đến “Mỹ Thọ muôn đời là Lục Tỉnh hôm nay” thì tứ thơ đã khác. Chữ nghĩa không còn “lung tung” nữa mà ngưng đọng lại, đặc quánh theo độ nén của không gian và thời gian.
Cơ hồ, mối quan hệ lịch sử - địa lý trên một vùng đất với bề dày trên 150 năm kể từ thời vua Minh Mạng đã cô đọng lại trong vỏn vẹn một câu thơ. Nếu lịch sử thể hiện ý nghĩa thời gian của đất thì địa lý là mối quan hệ không gian giữa những sông, núi, vùng, miền. Nếu “Lục Tỉnh” là tên gọi của vùng đất phương Nam khi quyền lực chính trị tập trung tại Huế, thì “Mỹ Thọ” lại có thể là cách phát âm khi những người con xứ Huế đọc chữ… Mỹ Thỏ![1]
Chữ “Mỹ Tho” là biến thể Việt hóa từ phương ngữ Khmer “xứ của mỹ nhân” và, như một địa phận hành chánh mà chúng ta hiểu hôm nay, lúc đó Mỹ Tho vẫn chưa ra đời. Mỹ Tho, như một tỉnh, phải đợi đến đầu thế kỷ 20, khi Minh Mạng không còn nữa mà con cháu nối ngôi cũng bị tước hết chủ quyền. Và Mỹ Tho, như một thị xã tỉnh lỵ, thì phải chờ đến sau cuộc đổi đời khác, vào năm 1976.[2]
Nhà thơ “lẫn lộn” bởi tên của một vùng đất có thể thay đổi “lung tung” theo những thăng trầm lịch sử, theo cách phát âm của từng toạ độ địa lý. Nhưng nhà thơ lại cố tình “lẫn lộn - lung tung” với Sóc Trăng - Sóc Trắng chỉ để tái điệp ý tưởng trên về sự biến dịch: “gái ngây thơ” rồi sẽ là “sương phụ”, sau một khoảng cách thời gian; và từ “gái ngây thơ” đến “sương phụ” lại là những bể dâu thân xác, theo từng giai đoạn đời người.
Ai dựng thôn quê thành phố xá
Vì đâu bãi cát hóa lâu đài…
Chúng ta có lịch sử chung cho đất nước và có những “lịch sử” riêng cho từng phần số. Chúng ta có cảnh dâu bể trên từng cuộc đất quê hương và những bể dâu nhục thể của từng cá nhân khi những miền cong phơi phới sức phồn thực đã rệu rã sự sống, rạn vỡ những vết chân chim tuổi tác.
Đó, toàn bộ những điều như thế, chính là… đời. Đời với những thay đổi, những biến dịch và những dâu bể riêng, chung. Đời với những cái tên, những ý nghĩa biểu đạt tùy tiện khoác lên sự vật và thiên nhiên, những danh phận và những bổn phận luân lý áp đặt lên phận người.
Và đời còn là dấu chấm hết, cuối cùng, sau khi đi trọn những biến dịch và bể dâu ấy, chúng ta sẽ ra đi, bỏ lại.
Bỏ lại hết, bỏ lại những Mỹ Tho, Mỹ Thọ, bỏ lại “Mỹ Thỏ muôn đời là Sóc Trắng”, bỏ lại những danh phận “ngây thơ” hay “sương phụ” nhưng để đi về đâu?
Gái mặc quần ra đứng ngó trời
Trời là trời đất, là thiên nhiên, vũ trụ. Bóc trần lớp vải vóc che đậy da thịt ấy là một tiểu thiên nhiên “dày dày đúc sẵn”. Mà bóc trần lớp vỏ bọc bằng ngôn ngữ hằng che đậy cái hơn-là-thân-xác lại là những tiểu thế giới của cái tôi!
Mỗi cái tôi là một thế giới riêng, hiểu là “tiểu ngã”. Mà từng cá nhân như thế lại là một phần cực kỳ nhỏ bé của thiên nhiên vũ trụ, như một thế giới rộng lớn bao trùm, hiểu là “đại ngã”. Từ tiểu ngã, Bùi Giáng đã hướng về đại ngã và, qua những câu thơ “lẫn lộn lung tung”, bóng Phật đã hiện ra, lồng lộng!
Trịnh Công Sơn thì ngược lại, như trong ca khúc “Này Em Có Nhớ”:
Chúa đã bỏ loài người
Phật đã bỏ loài người
Này em xin cứ phụ người.
Này em xin cứ phụ tôi,
Đời sống quanh đây có vạn lời mời,
Đời sống quanh đây tiếng người mừng gọi em vào.
Đời đã quen với những kiếp xa nhau.
Chúa đã bỏ loài người
Phật đã bỏ loài người
Này em xin cứu một người.
Này em hãy đến tìm tôi
Vì những con sông đã cạn nguồn rồi,
Vì gió đêm nay hát lời tù tội quanh đời
Về cùng tôi đứng bên âu lo này.
Chúa đã bỏ loài người
Phật đã bỏ loài người,
Này em có nhớ cuộc đời.
Này em có biết loài người.
Này em có nhớ gì tôi
“Cái đồ sộ, chế ngự được, thành ra cái cao cả” (André Maurois)[3] và, dù tác giả vận dụng những hình tượng thật đồ sộ và cao cả, thì cái thứ tình yêu thể hiện trong những lời rên rỉ “Này em xin cứu một người” - “Này em có nhớ gì tôi” ấy khó mà nói là một tình yêu thực sự trưởng thành, chứ đừng nói là… đồ sộ, cao cả! Đau đớn vì tình, một đứa trẻ mới lớn có thể thấy cả thế giới sụp đổ dưới trái tim tan vỡ của mình, thấy không còn gì để bám víu kể cả niềm tin tôn giáo, và đó là điều dễ hiểu nhưng, trong những nỗi đau đớn lớn lao và cao cả mà nhân loại hằng trăn trở, đâu có vị trí tươm tất nào cho cái nỗi đau… dễ hiểu đó? Phật đâu hề từ bỏ ngai vàng để tìm đường giải thoát cho đám trẻ mới lớn thất tình? Và Chúa cũng đâu hề chịu đóng đinh để cứu rỗi cho những kẻ vấp ngã khi chập chững bài vỡ lòng yêu?
Trịnh Công Sơn, như thế, đã hoàn toàn khác với Bùi Giáng. Bùi Giáng hồn nhiên đùa giỡn nhưng đưa chúng ta vượt qua cái tiểu ngã tầm thường để hướng đến những tầm vóc đồ sộ và cao cả. Trịnh Công Sơn thì ồn ào và xôm tụ với cái đại ngã đồ sộ ban đầu chỉ để co rút lại trong cái tiểu ngã nhỏ nhoi bé mọn nên, vô hình trung, hình Chúa và dáng Phật mượn hơi cũng phải nhỏ nhoi theo.
Bài hát trên, cũng như một số bài hát khác của Trịnh Công Sơn, bộc lộ khát vọng triết lý hóa những ý tưởng nhân sinh hay biểu lộ cảm xúc, nhưng đâu phải cứ dẫn tên Phật hay lời Phật thì nghiễm nhiên mang Phật tính, đâu phải cứ dẫn ra dăm câu sực nức mùi triết lý là toát lên tinh thần triết học?
Trong khuôn khổ của một ca khúc hay một bài thơ, chẳng ai có thể đào bới đến tận cùng những ý nghĩa triết học qua một hình tượng nghệ thuật, một ý tưởng nhân sinh hay một biểu lộ cảm xúc nhưng, ít ra, tinh thần triết học đó phải thể hiện khi người nghệ sĩ tái điệp những hình tượng, ý tưởng hay biểu lộ đó. Hoặc, mở rộng ra về kích thước, hướng tới một tầm vóc đồ sộ và cao cả hơn: từ tình yêu của cá nhân hướng đến tình người, tình nhân loại... Hoặc, đào sâu vào thế giới vi mô, từ sợi tóc nhỏ chẻ ra làm tư, làm tám, làm mười sáu, ba mươi hai: từ nỗi đau hay niềm hoan lạc của việc chung đụng da thịt mà đi tới những ngóc ngách mẫn cảm trong từng tế bào, từng hạt hồng cầu v.v…
Trên khía cạnh này thì Phạm Duy đã làm được khi thể hiện khuynh hướng với đến những tầm vóc vĩ mô trong khi Trịnh Công Sơn, phần lớn, chỉ loay hoay quanh quẩn, chỉ sàn sàn sau trước đều đều!
Thí dụ như “Tình Sầu”, của Trịnh Công Sơn:
Tình yêu như trái phá
Con tim mù lòa
Một mai thức dậy
Chợt hồn như ngất ngây
Chợt buồn trong mắt nai
Rồi tình vui trong mắt
Rồi tình mềm trong tay.
 
Tình yêu như vết cháy
Trên da thịt người
Tình xa như trời
Tình gần như khói mây
Tình trầm như bóng cây
Tình reo vui như nắng
Tình buồn làm cơn say
Trước sau chỉ vậy, chỉ là những so sánh, những liên tưởng thi vị nhưng đều đều, đều đều, và đến lúc kết lại “Tình cho nhau môi ấm / Một lần là trăm năm” cũng chỉ “đều đều”một hình tượng sáo mòn để tình yêu ấy, qua diễn tả của tác giả, vẫn tiếp tục là… tình yêu ấy. Mở đầu, Trịnh Công Sơn ném ra một trái banh quần vợt. Kết thúc ca khúc, người nghe vẫn nhìn thấy tình yêu ở vóc dáng của trái banh quần vợt ấy.
Phạm Duy thì cố gắng bơm và đẩy để trái banh ấy có thể bay lên cao hơn, càng lên cao càng lớn, thoạt đầu là trái bóng cho 22 người lăn xả tranh giành, rồi là quả khí cầu bay lẫn vào mây, lên cao nữa là mặt trăng, quả đất, mặt trời, v.v...
Như trong “Lời chào bình yên”, viết vào thập niên 70 của thế kỷ 20:
Mang giầy vớ tốt, mang khăn áo lành
Tôi chào đất nước tôi nay thái bình
Tôi cúi lưng xin chào anh
Tôi đứng lên, tôi chào em
Tôi vói lên cao, chào Ðức Tin
Tác giả liên miên chào. Chào “những bác nông dân ít lời”, chào “chiến sĩ đang ôm súng ngồi”, chào từ “vũng nước trong xanh, tháng hè” đến “đứa bé sơ sinh khóc oà”, đến “đám cưới đi ngang trước nhà” v.v… và hướng tầm mắt ra khỏi biên giới quốc gia:
Tôi chào trái đất xinh xinh giữa trời
Tôi chào thế giới chung nhau giống người
Chia với nhau dăm biển to
Dăm núi cao băng lạnh co
Hay mấy khu sa mạc nắng khô
Để rồi quay lại với đất nước tang thương của mình,trong giấc mơ hòa bình:
Tôi chào ý nghĩ chia vui chúng mình
Chia buồn, sẽ sống chung nhau thái bình
Chia nước ngon, chia hột cơm
Chia áo khăn, chia mảnh tôn
Ta bắt tay nhau chào tiếng hân hoan.
Lời... lời chào bình yên
Think globally, act locally, những thế hệ “công dân toàn cầu” hôm nay vẫn hằng nhắc nhau gìn giữ sự bình yên của trái đất như thế, cái phương châm hành động nở rộ khi nhân loại chuyển mình với những khái niệm global village, globalizaton hình thành từ thập niên 90 của thế kỷ 20. Thế nhưng trước đó, từ tận thập niên 70, Phạm Duy đã từ quê hương khói lửa của mình nhìn ra thế giới rộng lớn bên ngoài để rồi quay trở về với mảnh tôn lợp trên lớp cột kèo sém màu than lửa giữa những làng quê xơ xác vì chiến cuộc.
Hay trong một ca khúc khác, “Tìm nhau”, Phạm Duy cũng đã thể hiện được cái nhìn “bao la phơi phới” như thế:
Tìm nhau trong hoa nở
Tìm nhau trong cơn gió
Tìm nhau trong đêm khô hay mưa lũ
Tìm nhau khi nắng đổ
Tìm nhau khi trăng tỏ
Tìm nhau như chim mộng tìm người mơ
Tác giả mải mê tìm, tìm “trong câu thơ cổ”, tìm “qua tranh Tố Nữ”, tìm “trên môi đương ca câu thương nhớ”, tìm “sâu trong muôn thuở”, để rồi “Gặp nhau trong hơi thở của cuộc đời” và:
Gặp nhau trong Nhân Tình đầy Bác Ái, ơi người
Gặp nhau trong kinh cầu một hồi chuông.
Nhưng vẫn chưa đủ, phải tiếp tục tìm, tìm “trong bom lửa”, tìm “trên kinh đô xây trong xương máu” v.v… và:
Tìm xem trong kinh sử
Tìm tương lai sáng tỏ
Tìm nhau khi nhân loại được trùng tu
“Trùng tu” nhân loại là giấc mơ bao đời của con người, của những nhà sáng lập tôn giáo và hành trình “đi tìm” của nhạc sĩ luôn mở rộng về tầm vóc để khi gặp nhau cũng thế, vĩ đại, cao cả mà gần gũi:
Gặp nhau trong vinh dự của đời người, người ơi
Gặp nhau dưới Đức Tin bao la phơi phới
Gặp nhau trong cơ khổ của thế giới, ơi người
Gặp nhau, đôi tâm hồn được nghỉ ngơi
Lúc “tâm hồn được nghỉ ngơi” cũng là lúc chúng ta đạt tới cõi vô ưu, cứu cánh của mọi tôn giáo.
Phạm Duy đâu hề nêu tên Chúa hay tên Phật, nhưng tại sao từng tín đồ của Chúa vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng Chúa của mình, từng Phật tử cũng có thể nhìn thấy dáng người Thầy vĩ đại của mình? Tại sao Bùi Giáng chỉ bông lơn đùa bỡn mà chúng ta có thể cảm nhận được thân phận bé mọn và tạm bợ của mình trước cõi vũ trụ vĩnh hằng?
Tính triết lý của một bài thơ hay bài hát sẽ bàng bạc hay thâm thúy trầm lắng trong cách tác giả tái điệp những hình tượng nghệ thuật, những ý tưởng nhân sinh hay biểu lộ cảm xúc của mình.
Nó không nằm ở những phát ngôn xanh rờn của những tên tuổi xanh rờn mà tác giả nấp bóng.
Đó chỉ là trò kiểu cọ, làm dáng...

10.7.2018


_________________________
[1]Đây là cải cách hành chính của Vua Minh Mạng năm 1832 , theo đó Gia Định Thành bị bãi bỏ, 5 trấn của Gia Định Thành được đổi thành “Lục Tỉnh” gồm Phiên An, Biên Hòa, Định Tường, Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên.Mỹ Tho thuộc về địa phận của tỉnh Định Tường. Hai năm sau (1834), vùng Lục Tỉnh được gọi chung là Nam Kỳ và từ đó danh xưng “Nam Kỳ Lục Tỉnh” hình thành. Cơ cấu hành chánh này tồn tại đến tới năm 1862 khi Pháp chiếm 3 tỉnh Miền Đông, sau đó, năm 1867, Pháp chiếm nốt 3 tỉnh Miền Tây.
[2]Nhiều tài liệu cho rằng Mỹ Tho là do người Việt phát âm dựa theo từ Mê Sor của người Khmer, có nghĩa là “xứ có con gái trắng đẹp”. Nếu là một tỉnh thì Mỹ Tho ra đời vào ngày 1 tháng 1 năm 1900, trên phần lớn đất đai của tỉnh Định Tường. Đến tháng Hai năm 1976 danh xưng tỉnh Mỹ Tho bị xóa, Mỹ Tho chỉ còn tên thị xã tỉnh lỵ, trung tâm của tỉnh Tiền Giang. Hiện Mỹ Tho là “đô thị lọai I’ với danh hiệu “thành phố Mỹ Tho”.
[3]“L’énorme, dompté, devient le sublime”: lời của André Maurois, Võ Phiến trích dẫn trong “Tác phẩm lớn, tác phẩm nhỏ”, in trong Võ Phiến Tuyển tập (nxb Người Việt, California, 2006).
---------------



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ảo giác của một người buồn bã Sơn dầu trên bố, 90x90cm (2017)



Đỗ Trung Quân

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trump công bố chiến lược an ninh Quốc Gia




baomai.blogspot.com

nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao an ninh kinh tế là an ninh quốc gia?


https://baomai.blogspot.com/

Cựu Tổng Thống Ronald Reagan hiểu rằng chỉ bằng sức mạnh chúng ta mới có thể tìm được một nền hòa bình thực sự. Với ông, sức mạnh như vậy tập trung ở sức mạnh quân sự – một sự mạnh mẽ không gì chống đỡ nổi cùng sự đổi mới sáng tạo vượt trội về kỹ thuật quân sự trên đất, trên biển, trên không, và chắc chắn là trong các không gian của “những cuộc chiến tranh giữa các vì sao” trên cao.

Dưới cờ hiệu hoà bình qua sức mạnh, Tổng Thống Reagan đã làm xói mòn những nền tảng thực sự của Liên tiểu bang Xô Viết mà không cần bắn một viên đạn, thậm chí thời gian ông lãnh đạo nước Mỹ là một trong những thập niên yên bình nhất kể từ Thế Chiến II.

baomai.blogspot.com
  
Ngày nay, chúng ta sống trong một thời đại phức tạp hơn. Các quốc gia, dân tộc không chỉ thách thức chúng ta như những đối thủ cạnh tranh về mặt chiến lược. Các quốc gia ngạo mạn phát triển các loại vũ khí giết người hàng loạt trong khi những tổ chức không được nước nào công nhận dính líu vào với thánh chiến Hồi Giáo và Chủ Nghĩa khủng bố. Chúng ta cũng đang trong một cuộc tranh đua kinh tế dữ dội với các quốc gia mà chúng ta cùng buôn bán làm ăn một cách hào phóng – và  việc giao thương tự do và công bằng của chúng ta thường không được đền đáp lại.

Trong tình trạng vi phạm này xuất hiện Tổng Thống Donald Trump với một nguyên tắc tổ chức chiến lược chính trị mới: An Ninh Kinh Tế là An Ninh Quốc Gia.

baomai.blogspot.com  
Đại Diện Thương mại Hoa Kỳ Robert Lighthizer (T) đang tham khảo ý kiến của Giám Đốc Hội Đồng Thương Mại Quốc Gia  Peter Navarro (P) tại buổi đàm phán thương mại với Trung Cộng 

Để bảo đảm an ninh về kinh tế, các gia đình người dân Mỹ phải có việc làm với mức lương tốt và tự do theo đuổi các cơ hội kinh tế và kinh doanh phong phú như những thế hệ trước. Nền an ninh kinh tế như vậy dễ dàng chuyển thành nền an ninh quốc gia vì chỉ thông qua một nước Mỹ thịnh vượng bền vững chúng ta mới đạt được sự lớn mạnh, tiềm lực kinh tế và quân sự và những đổi mới kỹ thuật cần thiết để trở thành lực lượng quân sự tiên tiến nhất trên thế giới.

Dưới ngọn cờ “an ninh kinh tế là an ninh quốc gia,” chính sách giảm thuế doanh nghiệp của chính quyền Trump hiện khuyến khích  đầu tư và xúc tiến đổi mới. Một làn sóng bãi bỏ điều tiết làm sự cạnh tranh kinh doanh Mỹ mang tính toàn cầu hơn. Thuế thép và nhôm và các quy tắc “hãy mua hàng hoá Mỹ” đã gia tăng đang trợ giúp cho hai trụ cột cơ bản của nền tảng công nghiệp quốc phòng. Các hợp đồng thương mại với Nam Hàn và điều chỉnh sự kéo dài cần thiết của NAFTA – Hiệp ước giữa Mỹ, Mexico và Canada – đã được đàm phán lại, sẽ sớm nâng cấp sự bình đẳng cho các công nhân công xưởng của nước Mỹ.

baomai.blogspot.com
  
Một trong những thể hiện rõ ràng nhất của chính sách “An ninh kinh tế là an ninh quốc gia” là chính sách chuyển giao vũ khí thông thường mới của Tổng Thống. Khi chính phủ Mỹ phụng sự như một nhân tố ủng hộ nền công nghiệp tư nhân nhằm gia tăng mua bán quốc phòng, những vụ mua bán này làm các đối tác chiến lược của chúng ta hùng mạnh và giúp ổn định các liên minh khu vực. Đó là an ninh quốc gia thuần khiết.

Đồng thời các chính sách mua bán quốc phòng mới của chính quyền Tổng Thống Trump cũng tạo ra nhiều việc làm với mức lương cao. Đó là an ninh kinh tế thuần khiết.

baomai.blogspot.com
  
Hãy xem xét việc bán các máy bay chiến đấu F-16 cho Bahrain. Nó không chỉ tạo nhiều việc làm cho một nhà máy mới ở Greenville, tiểu bang Nam Carolina, mà những lợi ích của nó đang tràn dâng ở hơn 450 nhà máy và nhà cung cấp khắp 42 tiểu bang.

Không một ai hiểu rõ hơn ngài Tổng Thống rằng trong những tầng tầng lớp lớp nhỏ chuỗi cung ứng này của chúng ta có những công xưởng sản xuất  tốt nhất – và là nơi có thể tồn tại một số tình trạng dễ tổn thương nhất của nước Mỹ. Ngày 21 tháng 7 năm 2017, ông chỉ định Bộ Trưởng Quốc Phòng lãnh đạo nhóm liên ngành thẩm định nền tảng nền công nghiệp quốc phòng của nước Mỹ.

“Một nền tảng công nghiệp quốc phòng lành mạnh là nhân tố có tính quyết định của sức mạnh Mỹ”, Tổng Thống tuyên bố trong Bản Chiến Lược An Ninh Quốc Gia năm 2017. “Khả năng  phản ứng của quân đội trong việc đáp trả một vấn đề cấp bách phụ thuộc vào khả năng của đất nước chúng ta sản xuất được các chi tiết và hệ thống cần thiết”.

baomai.blogspot.com
  
Ngày 5 tháng 10, Thứ Trưởng Quốc Phòng Pat Shanahan đệ trình lên Tòa Bạch Ốc các kết quả đánh giá nền tảng nền công nghiệp quốc phòng của nhóm làm việc. Báo cáo này xác nhận gần 300 lỗ hổng và tình trạng dễ bị tổn thương mà chính quyền đã xúc tiến các hành động giải quyết nhanh chóng.

Ví dụ, chúng ta đang đối mặt với hàng loạt cái gọi là “những hư hỏng cục bộ” khi chúng ta chỉ có một cơ sở sản xuất – các trục ống cho tàu thuỷ, tháp pháo cho xe tăng, bộ tách sóng bảo vệ hỏa tiễn, dàn khung cho lều kỹ thuật cao đang tăng một cách khiêm tốn. Cơ sở công nghiệp quốc phòng của chúng ta đồng thời còn quá phụ thuộc vào các nhà cung cấp nước ngoài về các bảng mạch in, công cụ máy, và nhiều khoản mục thiết yếu khác đối với an ninh quốc gia.

Một bài học chủ yếu từ Bản đánh giá của Bộ Quốc Phòng là “không bao giờ lặp lại”. Không bao giờ chúng ta lại cho phép phong tỏa ngân sách để chờ cấp thêm –  và năng lực đổi mới – ra khỏi nền tảng công nghiệp quốc phòng của nước Mỹ.

baomai.blogspot.com
  
Một cảnh báo chủ yếu là tính cạnh tranh sản xuất toàn cầu của nước Mỹ đã bị “biến mất” không chỉ do thiệt hại ngoài dự kiến của việc toàn cầu hóa mà còn do “mục tiêu cụ thể” của những đối thủ cạnh tranh chiến lược như Trung Cộng.

Trong cuộc điều tra theo Điều 301 – Đạo Luật Thương Mại Mỹ Hoa Kỳ, Đại diện thương mại Mỹ dẫn chứng một cách chi tiết tài liệu về toàn bộ các hành động, chính sách và thực tế mà Trung Cộng đã tận dụng để cố chiếm đoạt cốt lõi công nghệ của nước Mỹ – từ “chuyển giao công nghệ bắt buộc” và “đầu tư có hệ thống”  nhằm mục tiêu “đón đầu công nghệ” tới “ăn cắp công nghệ cao”.

Như Phó Tổng Thống Mike Pence đã cảnh báo Đảng Cộng Sản Trung Cộng, liên quan đến những hệ quả anh ninh quốc gia này, việc sử dụng “công nghệ trộm cắp” là “biến lưỡi cày thành lưỡi kiếm trên quy mô lớn”.

baomai.blogspot.com
  
Xem xét từ khía cạnh này, các sắc thuế xuất nhập khẩu theo Điều 301 mà chính quyền Trump áp đặt để bảo vệ những tài sản công nghệ của chúng ta, có thể đóng góp cho việc bảo vệ nền dân chủ cùng với xe tăng Abrams, tàu khu trục Arleigh Burke, và hỏa tiễn Tomahawk.

Như Tổng Thống Trump đã tuyên bố một cách hùng hồn: “Sức sống kinh tế, tăng trưởng và thịnh vượng trong nước là tối cần thiết cho sức mạnh và ảnh hưởng của nước Mỹ ở nước ngoài. Bất kỳ nước nào đánh đổi sự thịnh vượng lấy an ninh sẽ mất cả hai thứ”.

baomai.blogspot.com
  
Đó là lý do dưới khẩu hiện “an ninh kinh tế là an ninh quốc gia”, các chính sách hiện giờ về thuế, luật, năng lượng và thương mại phù hợp một cách nhuần nhuyễn với việc tăng chi tiêu quốc phòng, tự do hoá buôn bán vũ khí và các chính sách quốc phòng rộng rãi hơn của chính quyền. Vì với sự lãnh đạo chiến lược mạnh mẽ đến vậy của Tổng Thống Trump, nước Mỹ sẽ ngày càng an toàn hơn và thịnh vượng hơn.



Dr. Peter Navarro - Dung Lê

Phần nhận xét hiển thị trên trang

N/T Nguyễn Duy đọc thơ

Phần nhận xét hiển thị trên trang