Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

Ai bảo nhà thơ không biết làm kinh tế giỏi nhẻ

Mưu cao
Kết quả hình ảnh cho anh To Huu
Mấy hôm nay thấy bà con nhắc đến ông Tố Hữu, mình lại nhớ chuyện ngôi nhà của bà Vương Thị Lai, chủ hiệu buôn Lợi Quyền, một tư sản ở Hà Nội đã nổi tiếng vì đóng góp nhiều vàng bạc cùng nhà cửa trong “Tuần Lễ Vàng” thời chống Pháp. Sau chiến tranh, bà chủ Lợi Quyền vẫn còn một ngôi nhà rất lớn tại số 156 Quán Thánh, Hà Nội, với diện tích là 1.105 m2. Bà chủ Lợi Quyền lại hiến tiếp phân nửa căn biệt thự này cho nhà nước, ngôi nhà được chia làm 2 với các số 156A và 156B.
Tháng 8/1985, bà được một số cán bộ nhà nước đến hỏi mua căn nhà 156A còn lại của bà để làm trụ sở cho Hội Điện tử nhưng sau đó chê đắt nên thôi không mua.
Vào một ngày tháng 9 năm 1985, bà chủ Lợi Quyền bất ngờ khi thấy xe hơi chở mấy bao tải tiền đến mua nhà:
- Thôi kệ, đắt mấy cũng mua!
Thì ra ông Tố Hữu, lúc đó là Phó chủ tịch hội đồng Bộ trưởng đã chấp thuận mua căn nhà này.
Bà chủ Lợi Quyền bán nửa căn nhà cuối cùng của mình xong, ba ngày sau, 14/9/1985, cả nước đổi tiền. Đó cũng là một “đột phá” để đời của ông Tố Hữu. Bà chủ Lợi Quyền sau khi đổi tiền thì còn được 7 lượng vàng...
Ai bảo nhà thơ không biết làm kinh tế giỏi nhẻ
CB


Phần nhận xét hiển thị trên trang

BÀI THƠ ĐIỀM BÁO CỦA NGÔ MINH



Nguyễn Quang Lập



Nếu các bài thơ vừa viết đều được Khôi Ngô MInh post thứ tự lên fb của anh, thì đây là bài thơ cuối cùng của Ngô Minh được post ngày 24/11/2018. Bài thơ thật hay, nếu không muốn nói đây là bài thơ hay nhất của Ngô Minh- hiện đại và sâu sắc nhất với cấu trúc thơ chưa từng thấy trong tất cả các bài thơ của anh mà tôi đọc được 40 năm qua.


Bài thơ này có 3 điềm đáng chú ý. 1. Lần đầu tiên Ngô Minh dùng ba từ cùng biểu đạt về cái chết: cháy lên, rơi, ra đi. 2. Cũng là lần đầu tiên Ngô Minh dùng ba từ cùng biểu đạt về sự nuối tiếc: ngậm ngùi, bất lực, bời bời. 3. Câu cuối cùng nói rõ ra về "ngày tháng tận cùng" và "ra đi".

Còn vì sao Ngô Minh chọn lá bàng mùa Đông để gửi gắm tâm sự của anh thì xin nhường lại cho mọi người.

Nguyễn Quang Lập

_____________

LÁ BÀNG MÙA ĐÔNG

Ngô Minh

Sâu xa sâu xa là cái rơi
Sâu xa sâu xa là cái bay
Yanit Ritxot

cháy lên cháy lên
hỡi bàn tay mùa đông run rẩy
rồi rơi xuống rơi xuống
ai như em qua cầu sang phố
nhặt lên lá đỏ ngậm ngùi

cháy lên cháy lên
hỡi trái tim mùa đông run rẩy
rồi vèo bay vèo bay
ai như em qua cầu ngược gió
vời trông lá đỏ bời bời

cháy lên
cháy lên
bàn tay và trái tim
nghiệt ngã lá bàng tôi
nếu niềm xanh dưới trời bất lực
hãy bùng lên bài ca bầm đỏ
cho dù ngày tận tháng cùng

hãy bùng lên
và ra đi…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

Dư luận nghi ngờ về ‘tầm vóc to lớn’ của VinGroup


December 1, 2018 HẢI PHÒNG, Việt Nam (NV) – Trong bối cảnh tập đoàn VinGroup của ông Phạm Nhật Vượng đang tăng cường đăng các bài quảng bá, đánh bóng thương hiệu xe hơi VinFast và sự “hoành tráng” của nhà máy lắp ráp, mạng xã hội đồng loạt dấy lên những ngờ vực. Nhiều blogger ở Việt Nam chia sẻ post của một kỹ sư ẩn danh nói VinFast “mua sườn xe và động cơ model cũ không còn bán trên thị trường của BMW là X5 và Series 5,” “không có phòng thí nghiệm va đập nên thông số an toàn của xe thương hiệu này còn là một ẩn số” và rằng “khi biết quy trình làm xe hơi của VinFast thì từ góc độ một kỹ sư thiết kế, tôi hoảng. Đó không phải là cách làm xe hơi, nói nôm na là một chiếc xe được thiết kế bằng miệng và truyền thông.” Người ta thấy những ý kiến tương tự như trên không thể tìm thấy trên mặt báo chính thống ở Việt Nam. Có thể hiểu được là do VinGroup được cho là có quyền năng kiểm soát hầu hết các tổng biên tập ở Việt Nam
Tổ hợp nhà máy xe hơi VinFast có diện tích 335 hécta nằm tại Khu Công Nghiệp Đình Vũ, Cát Hải, Hải Phòng. (Hình: Zing)

Bài về nhà máy VinFast tọa lạc ở Hải Phòng trên báo Zing và VNExpress gần đây đều nhấn mạnh vào chi tiết khu nhà máy sản xuất xe hơi “do các công ty nước ngoài thiết kế và chế tạo các dây chuyền sản xuất, chủ yếu đến từ Đức.”

Tuy vậy, điều khiến công luận đặt dấu hỏi là các bài báo không có bất kỳ hình ảnh cho thấy thiết bị máy móc sản xuất bên trong các phân xưởng. Các ảnh minh họa chỉ là các khu không trực tiếp sản xuất hoặc trung tâm đào tạo, dù rằng nhà xưởng được ghi nhận “đã hoàn thiện và đang lắp ráp dây chuyền sản xuất.”

Hôm 1 Tháng Mười Hai, 2018, nhà báo tự do Nguyễn An Dân ở Sài Gòn bình luận trên trang cá nhân: “Đã có những thông tin quảng cáo về VinFast cố ý nhập nhèm và bịa đặt. Một công ty tư vấn của Mỹ mà không thể tìm thấy thông tin rõ ràng về nó, không có cả trang web, đánh giá rằng nhà máy Vinfast vượt hơn cả nhà máy của các thương hiệu tên tuổi như Ford, Land Rover.”

“Có những quảng cáo khác nói rằng VinFast đã mang 160 xe đã sản xuất đi thử nghiệm kiểm tra kỹ thuật ở nhiều nước Á-Âu rất chung chung và không công bố nơi khảo nghiệm. Trong khi nhà máy VinFast theo như tôi tìm hiểu thì đến Tháng Ba, 2019, mới lắp đặt xong, sau đó mới vận hành thử. Vậy thì con số 160 xe đã sản xuất mang đi kiểm tra cũng là lừa dối. Với một tập đoàn vốn trăm ngàn tỷ như VinGroup, mà ra đời các dự án bán xe hơi thu tiền trước cả năm [rồi mới giao xe] hoặc bán cái điện thoại chục triệu đồng cũng thu tiền ngay dù hàng chưa nhận là hoàn toàn không ổn,” ông An Dân viết.


Trung tâm đào tạo của VinFast. (Hình: Zing)

Cùng thời điểm, nhiều blogger ở Việt Nam chia sẻ post của một kỹ sư ẩn danh nói VinFast “mua sườn xe và động cơ model cũ không còn bán trên thị trường của BMW là X5 và Series 5,” “không có phòng thí nghiệm va đập nên thông số an toàn của xe thương hiệu này còn là một ẩn số” và rằng “khi biết quy trình làm xe hơi của VinFast thì từ góc độ một kỹ sư thiết kế, tôi hoảng. Đó không phải là cách làm xe hơi, nói nôm na là một chiếc xe được thiết kế bằng miệng và truyền thông.”

Người ta thấy những ý kiến tương tự như trên không thể tìm thấy trên mặt báo chính thống ở Việt Nam. Về sự kiện gần đây nhất của VinFast, báo Dân Trí hôm 26 Tháng Mười Một, mô tả: “Ba mẫu xe hơi và một mẫu xe máy điện đã được VinFast giới thiệu tại Sài Gòn sau ngày mưa gió kéo dài, ngập úng khắp thành phố. Hàng trăm khách hàng chen nhau đặt mua xe VinFast sau ngày mưa bão.”

Sự tương phản giữa thông tin về xe hơi VinFast trên mặt báo chính thống và mạng xã hội có thể hiểu được là do VinGroup được cho là có quyền năng kiểm soát hầu hết các tổng biên tập ở Việt Nam. Đến nay, các bài báo đưa tin mang tính “tiêu cực” như về các vụ cháy, tự tử xảy ra tại các chung cư, cao ốc của tập đoàn này đều bị gỡ bỏ link.

Thậm chí, một số blogger đưa tin “không hay” về các thương hiệu của VinGroup còn bị tập đoàn cho người “tác động” để gỡ post hoặc tận dụng công cụ report “vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng” để vô hiệu hóa tài khoản Facebook.

(T.K.)
https://www.nguoi-viet.com/viet-nam/du-luan-nghi-ngo-vingroup/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bạn phải làm chủ kỹ năng viết là gì?


baomai.blogspot.com
Một sự nhấn mạnh nhất của một câu sẽ đặt vào âm tiết cuối cùng

Một dấu chấm câu trên máy chữ kiểu cũ là một vết tròn to như một ký tự. Khi máy tính xuất hiện nó mang theo các kiểu chữ với khoảng cách theo tỷ lệ và dấu chấm câu giảm xuống thành một dấu chấm nhỏ.

Đối với tôi, là người từng dùng máy chữ cũ, hiệu quả này làm cho dấu chấm câu ít quan trọng hơn. 

Phần quan trọng nhất của câu chỉ thành một điều nhỏ: dễ dàng viết vào một cách không cân nhắc, dễ dàng quên hẳn.

baomai.blogspot.com

Rồi một mối đe dọa khác kèm theo - nhắn tin và trò chuyện trực tuyến. Ngôn ngữ hình ảnh đối thoại của việc nhắn tin là sôi động, nhảy nhót từ bên này sang bên kia, không dùng đến dấu chấm câu. Một dòng tin nhắn không cần đến dấu để thể hiện là đã hết. Thay vì viết dấu chấm, ta bấm "gửi". Kết thúc tin nhắn thường có biểu tượng bằng nụ hôn, hoặc một biểu cảm khác, hơn là một dấu chấm câu. Các nghiên cứu thậm chí còn cho thấy rằng người ta dễ cho rằng một tin nhắn mà kết thúc bằng dấu chấm là thô lỗ và tức giận.

baomai.blogspot.com

Chúng ta sống trong thời đại kỹ thuật số với quan niệm cho rằng viết là nói. Ta gõ email, tin nhắn và cập nhật tiểu sử truyền thông xã hội ở những nơi - trên tàu đi làm đi đông đúc, ở quán cà phê và ngoài đường phố - cũng là nơi ta nói chuyện. Chúng ta viết như thể đang nói chuyện.

Kiểu văn kỹ thuật số này thường được viết nhanh với hy vọng có ngay sự hồi đáp. Đó là một cách can thiệp nhẹ nhàng để có một cuộc trò chuyện.

baomai.blogspot.com

Nhưng viết không thực sự là nói chuyện. Một trong những mục đích của việc viết một cách hiệu quả là để lưu trữ và phát tán thông tin dưới một thể thức mà không cần sự hiện diện của người khác trong khi điều đó đang được viết. Một đoạn văn bản thân nó là hòn đảo nhỏ về ý nghĩa, từ đó người viết được đưa lên không trung và trên đảo không cần ai khác phải đáp ứng ngay.

baomai.blogspot.com

Vì vậy, với bất kỳ loại văn bản chính thức hoặc bán chính thức nào mà ta thảo khi làm việc - dấu chấm và điểm đặt dấu chấm là rất quan trọng. Một câu văn phải nghĩ đến sự tồn tại của người đọc, nhưng không thể (giống như sự sôi sục nhắn tin qua lại) cứ liên tục yêu cầu phải trả lời. Với một dấu chấm câu, câu văn của bạn sẽ tự hỗ trợ.

baomai.blogspot.com  
Nghiên cứu về việc trao đổi bằng tin nhắn cho thấy một số người nghĩ rằng bất kỳ dấu chấm câu nào trong tin nhắn đều thể hiện sự thô lỗ

Dấu chấm câu làm cho người đọc thấy nhẹ nhõm, cho phép người đó khép lại vòng xoáy ý nghĩa và nghỉ ngơi tinh thần. Các dấu chấm câu làm cho lời văn có nhịp điệu. Chúng được đặt ở những chỗ khác nhau, làm thay đổi nhịp điệu -là những dấu chấm ở cực điểm tại cuối câu báo hiệu rằng câu đó, và tình cảm, là kết thúc.

baomai.blogspot.com
  
Một câu văn tốt sẽ di chuyển trơn tru và mạch lạc đến một điểm dừng. Cách tốt nhất để đảm bảo điều này xảy ra là sắp xếp những thứ quan trọng về phía cuối câu. Một câu theo trật tự như vậy sẽ có cảm giác là có chủ tâm hơn và dễ nhớ hơn giống như, khi bạn ngừng nói, những gì ghi sâu vào tâm trí người nghe là điều cuối cùng mà bạn nói. Một sự nhấn mạnh mẽ nhất của một câu sẽ rơi vào âm tiết cuối cùng, trước khi dừng hẳn. Một câu văn có tác động đặc biệt nếu âm tiết cuối cùng của nó được nhấn mạnh: Tôi vứt bỏ cuốn sách không có trí tuệ đó. Một câu văn với sự nhấn mạnh về cuối thể hiện người viết quan tâm đến cách mà các từ của câu tác động đến với tai người đọc.

baomai.blogspot.com
  
Nếu bạn muốn viết tốt, hãy học cách yêu dấu chấm câu. Hãy xem nó như là mục tiêu mà các từ trong câu di chuyển một cách cương quyết tới đó. Dấu chấm câu là một là dấu hiệu hoàn thành một cách thỏa mãn để rồi chuyển lời văn đi tiếp, làm sao để câu tiếp theo có thể bắt đầu từ nơi nó dừng lại.



GS Joe Moran
***

Thông điệp đằng sau dấu chấm than của ông Trump

BM
Khi sử dụng dấu chấm than, thật sự chỉ có một quy tắc duy nhất: đừng dùng. Dấu chấm câu này đương nhiên là sự thậm xưng!

Ngoại trưởng Mỹ ‘nói không’ với việc dùng sai … dấu phẩy

https://baomai.blogspot.com/
Ngoại trưởng Mike Pompeo trong một cuộc họp báo tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, tháng Chín, 2018.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một trong số 13 kẻ đã từng khuynh đảo thế giới hàng trăm năm qua: là người Do Thái:

Ai bảo trợ cho đoàn Caravan di cư?

baomai.blogspot.com
Một tỉ phú ra tay tài trợ cho đoàn người di cư đổ về Mỹ tỷ phú đầu tư George Soros là người đứng sau đổ tiền để "giật dây" đoàn người di cư Trung Mỹ

Dòng người di cư ước tính lên đến hàng nghìn người từ Trung Mỹ đã bắt đầu đổ về biên giới Mexico-Mỹ từ thắng 10. Họ cứ ùn ùn kéo đến bất chấp những cảnh báo cứng rắn của chính quyền Tổng thống Donald Trump. Tỷ phú Soros tài trợ cho đoàn người di cư đổ về Mỹ.

Theo tạp chí Forbes, tài sản của George Soros ước tính khoảng 25 tỷ USD. Dù con số này không thể so sánh với những nhân vật khác như Bill Gates hay Warren Buffett, nhưng ngược lại, Soros được coi là nhân vật lọc lõi, có khả năng làm thay đổi thế giới bằng đồng tiền của mình.

baomai.blogspot.com

Soros là nhân vật ủng hộ quan trọng cho cựu ứng viên Tổng thống đảng Dân chủ, bà Hillary Clinton, trong cuộc bầu cử năm 2016 của Mỹ. Tổng thống Mỹ Donald Trump nói rằng, ông sẽ không ngạc nhiên nếu tỷ phú đầu tư George Soros là người đứng sau đổ tiền để "giật dây" đoàn người di cư Trung Mỹ đang tiến về biên giới Mexico-Mỹ ngay trước cuộc bầu cử giữa kỳ.

baomai.blogspot.com

Với nguồn tài sản lớn, Soros được coi là "ông trùm" gây ra sự hỗn loạn về chính trị, tài chính trên toàn thế giới. Hàng chục ngàn công dân Mỹ từng ký một bản kiến nghị kêu gọi Tổng thống Donald Trump thừa nhận tỷ phú gốc Do Thái George Soros là khủng bố và tịch thu hết tài sản của nhân vật này, sau khi có quá nhiều những cáo buộc Soros là "ông trùm" gây ra sự hỗn loạn về chính trị, tài chính trên toàn cầu.

baomai.blogspot.com
George Soros được coi là nhân vật thâu tóm nền chính trị và tài chính toàn cầu trong tay.

Kể từ khi phát động được một tháng, đã có gần 100.000 người ký vào thỉnh nguyện thư trên trang web của Nhà Trắng, cáo buộc Soros và những chân rết của tỷ phú này đang xây dựng đế chế với mục đích gây mất ổn định và có "hành vi xúi giục nổi loạn" chống lại nước Mỹ và người Mỹ.

Tác giả của bản kiến nghị có tên E.B cho biết, tỷ phú gốc Do Thái đã tạo ra nhiều tổ chức mờ ám và cung cấp nguồn tiền khổng lồ cho mục đích làm sụp đổ Chính phủ Mỹ một cách từ từ. "Soros đã tạo ra, tài trợ hàng chục ( thậm chí là hàng trăm) cho các tổ chức đơn lẻ, mà mục đích duy nhất là áp dụng chiến thuật khủng bố để làm sụp đổ Chính phủ và hệ thống Hiến pháp của nước Mỹ, gây ra những ảnh hưởng không lành mạnh và không phù hợp lên toàn bộ đảng Dân chủ và phần lớn bộ máy liên bang. Chính phủ liên bang Mỹ và bộ Tư pháp nên ngay lập tức tuyên án George Soros và tất cả các tổ chức liên quan, xóa bỏ toàn bộ tài sản cá nhân theo Luật tịch thu tài sản dân sự", bản kiến nghị mô tả.

Đã có 80.542 người ký vào thỉnh nguyện thư nói trên và chỉ cần 19.458 chữ ký nữa sẽ đạt ngưỡng 100.000 chữ ký - tiêu chuẩn giúp cho kiến nghị này nhận được câu trả lời từ chính quyền của Tổng thống Trump. Tỷ phú George Soros là người sáng lập kiêm Chủ tịch quỹ đầu tư Soros Fund Management.

baomai.blogspot.com

Ông là một trong những người giàu có, quyền lực nhất trên thế giới. Theo báo chí phương Tây, nhà tài phiệt 87 tuổi đã đổ hàng triệu đô la vào chiến dịch của bà Clinton để giúp cựu Ngoại trưởng Mỹ trở thành nhà lãnh đạo quyền lực nhất đất nước, một phần giúp cho tầm ảnh hưởng nhà tỷ phú càng thêm tăng cường.

Alexander Gusev, người đứng đầu viện Quy hoạch Chiến lược (Nga) đánh giá, bản kiến nghị lần này sẽ mang đến những rắc rối thực sự cho tỷ phú Soros. Sau khi nhận được đủ số chữ ký cần thiết, đơn thỉnh cầu nói trên sẽ được Nhà Trắng đưa ra câu trả lời chính thức.

baomai.blogspot.com

Giới phân tích cho rằng, với thái độ không ưa mà Tổng thống dành cho Soros, tỷ phú 87 tuổi này có thể rơi vào một cuộc điều tra, mà nếu những bằng chứng được đưa ra đủ để kết tội khủng bố, số phận của "kẻ môi giới chính trị" có thể sẽ phải lĩnh án tù chung thân hoặc tử hình.

"Không chỉ là thu giữ toàn bộ tài sản, đảng Dân chủ đang muốn trả thù nhân vật này. Họ đang đổ lỗi mọi thứ lên Soros, bao gồm cả những thất bại trong việc tài trợ các "cuộc cách mạng màu" ở châu Âu và Bắc Phi", Alexander Gusev nói thêm.

baomai.blogspot.com
Người di cư rồng rắn vào Mỹ.

Theo Washington Post, trả lời câu hỏi của phóng viên khi rời Nhà Trắng ngày 2-11 về việc ông nghĩ liệu tỷ phú George Soros có đứng sau tài trợ cho đoàn người di cư đổ về biên giới Mỹ hay không, Tổng thống Trump nói: "Tôi không biết đó là ai, nhưng tôi sẽ không ngạc nhiên. Nhiều người nói chính là ông ấy". Nhà Trắng hiện chưa đưa ra bất cứ bình luận nào trước câu hỏi liệu Tổng thống Trump có bằng chứng để chứng minh tỷ phú Soros đổ tiền cho dòng người di cư Trung Mỹ hay không.



Nguyễn Lai

baomai.blogspot.com

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự thật về bí ẩn UFO


baomai.blogspot.com
Nhà khoa học NASA nói rằng Trái đất có thể đã được người ngoài hành tinh truy cập

Đã có rất ít sự thừa nhận về sự tồn tại của dự án bí mật của Lầu Năm Góc để điều tra các vật thể bay không xác định - Chương trình nhận dạng mối đe dọa hàng không vũ trụ tiên tiến (AATIP) - và một chuyên gia tin rằng đó có thể là thời gian để điều trần quốc hội. 

baomai.blogspot.com
  
NASA đã được thiết lập một phần để tìm ra dấu vết của cuộc sống ngoài trái đất trong vũ trụ. Mặc dù cơ quan không gian của chính phủ vẫn chưa tìm thấy bằng chứng dứt khoát rằng có sự sống tồn tại ngoài trái đất, một nhà khoa học NASA tin rằng chúng ta có thể đã được họ viếng thăm ở đây trên trái đất này.

baomai.blogspot.com
  
Trong một nghiên cứu mới, Silvano P. Colombano, nhà khoa học máy tính tại Trung tâm nghiên cứu NASA Ames, cũng là một giáo sư, cho rằng cuộc sống thông minh có thể không phải là những gì chúng ta thường sử dụng và có thể không nhất thiết phải sử dụng các khối của nhân loại đó quen thuộc, chẳng hạn như carbon.

"Tôi chỉ đơn giản muốn chỉ ra một thực tế rằng trí thông minh chúng ta có thể tìm thấy và có thể chọn tìm chúng ta (nếu nó chưa có) có thể không được sản xuất bởi các sinh vật có carbon như chúng ta", Colombano viết trong bài báo.

Vì vậy, nếu người ngoài hành tinh không dựa trên carbon, điều đó làm gì để giả định của chúng ta về những gì cần tìm? Vâng, rất nhiều, Colombano lưu ý.

"Những nhịp sống bình thường của chúng ta sẽ không còn là giới hạn nữa (mặc dù chúng có thể được xử lý với các nhiệm vụ đa thế hệ hoặc giả tưởng), và kích thước của 'nhà thám hiểm' có thể là một thực thể siêu nhỏ thông minh," Colombano thêm vào trong bài báo.

baomai.blogspot.com
  
Colombano cũng gợi ý rằng những người ngoài hành tinh có thể đã tìm ra công nghệ mà con người không thể hiểu được, tạo ra những công việc như du lịch giữa các vì sao. "Nếu chúng ta áp dụng một bộ giả định mới về các dạng trí thông minh và công nghệ cao hơn, thì một số hiện tượng đó có thể phù hợp với các giả thuyết cụ thể, và chúng ta có thể bắt đầu một số điều tra nghiêm trọng".

Tuy nhiên, các nhà khoa học thừa nhận rằng du hành giữa các vì sao có thể là "một rào cản không thể phá vỡ, trải qua hàng ngàn năm", mặc dù ông nói thêm rằng hành trình giữa các vì sao có thể tùy thuộc vào những gì chúng ta giả định về các dạng sống khác nhau.

baomai.blogspot.com
  
"Xét thêm rằng phát triển công nghệ trong nền văn minh của chúng tôi chỉ bắt đầu cách đây khoảng 10 nghìn năm và đã chỉ thấy sự phát triển của các phương pháp khoa học trong 500 năm qua, chúng tôi có thể phỏng đoán rằng chúng tôi có thể có vấn đề thực sự trong việc dự đoán sự tiến hóa công nghệ ngay cả trong hàng nghìn năm tới , hãy để một mình 6 Triệu lần số tiền đó! " Anh ấy đã giải thích.

baomai.blogspot.com
  
Colombano, người có bằng tiến sĩ về khoa học sinh lý theo trang LinkedIn, cũng nói rằng không phải mọi lần nhìn thấy UFO đều có thể được "giải thích hoặc phủ nhận" và rất nhiều người lên tiếng "bàn tán" khi nói đến báo cáo Về chủ đề này.



Chris Ciaccia - BM
***
Làm sao liên lạc người ngoài hành tinh?

baomai.blogspot.com

Phần nhận xét hiển thị trên trang

VÀI Ý NGHĨ NHÂN MỘT HỘI THẢO VỀ TỐ HỮU


(Lại Nguyên Ân)
Kết quả hình ảnh cho ảnh Tố hữu?
1/ Kỷ niệm Tố Hữu năm nay (2010), nhân 90 năm sinh, được tổ chức khá rùm beng: đã một buổi trình diễn thơ-nhạc tại Nhà hát Lớn hôm chủ nhật 2/10, lại buổi hội thảo tại ban Tuyên huấn TƯ hôm nay, 4/10. Làm lớn nhân năm chẵn, lại nhân lễ ngàn năm Thăng Long, rõ rồi; nhưng liệu có phải vì cái uy của thơ Tố Hữu đang suy trong công chúng? Nghe đôi nhà giáo đại học cho biết, sinh viên ngữ văn không thích làm luận văn, luận án về thơ Tố Hữu. Không tin thì ban Tuyên huấn cho cán bộ nhân viên làm điều tra xem?
2/ Đọc lại tài liệu giới phê bình nghiên cứu VN viết về Tố Hữu, nhất là những gì viết từ 1955 đến 2000, bạn phải lưu ý… “trừ bì”, tức là phải lượng định mức độ phóng đại của những lời khen. Một đôi người chỉ khen cho phải phép trước kẻ đắc thời đắc thế, nhưng nhiều người thì khen thơ Tố Hữu là khen cấp trên, đề lên tận lưng trời, là để kiếm lợi riêng, như cái tay phụ trách tạp chí của Viện nọ dám viết rằng Tố Hữu làm chức càng cao thì thơ càng hay! (trong khi Xuân Sách nhận xét đúng hơn: nhà càng lộng gió thơ càng nhạt!). Thơ Tố Hữu đã từng đem lại tiền bạc, học hàm học vị cho không ít nhà giáo, nhà nghiên cứu, – điều này có thật, nhưng “chất lượng khoa học” của sự phê bình nghiên cứu trước đây về thơ Tố Hữu thì nay cần phải trở thành một đối tượng nghiên cứu khảo sát, đừng có mặc nhiên trích dẫn vô tư.
3/ Giá trị thực sự của thơ Tố Hữu ra sao? Có sống sót được với thời gian không? – là những điều người ta nên nghĩ tiếp.
Tôi cho rằng thơ TH có thể có tình giai cấp, tình dân tộc, nhưng không có tình nhân loại.
Không có tình nhân loại là ý thức, là chủ ý của nhà thơ Tố Hữu, người đã ra lệnh cho toàn giới lý luận và sáng tác văn nghệ ở miền Bắc phải loại bỏ tình nhân loại, bác bỏ chủ nghiã nhân đạo (humanisme) cả về lý luận lẫn thực tiễn, bảo nó là “nhân loại chung chung, nhân tính trừu tượng”, mang tính tư sản, cấm không ai được rơi vào quan niệm đó, nếu không muốn bị trừng phạt! Tự ông nói thơ ông là “đồng ý, đồng tình, đồng chí”, nghĩa là những ai không là “đồng chí” với ông thì không thể được ông thích, những ai không “đồng tình, đồng ý” với ông thì đều bị loại ra khỏi thế giới thơ ông. Bị nhà thơ thường dân ghét thì cũng chẳng sao, nhưng bị nhà thơ quyền uy đầy mình như Tố Hữu ghét thì kẻ bị ghét sẽ khốn nạn từ thân xác đến tận tâm thần, như những cựu “đồng chí” Nhân văn-Giai phẩm đó!
Những nhận định cũ về tình giai cấp, tình dân tộc ở thơ Tố Hữu cần được minh định lại. Tình dân tộc ở thơ ông chỉ có trong sự phụ thuộc tình giai cấp; ông thạo các điệu thơ Việt cũ, như câu lục bát, câu song thất, lời diễn ca; nhưng ông lại bắt những gì dân tộc tính phải mang màu thời đại, lại là cái màu như ý ông, tức là phải gần gụi công nông binh, – ông chỉ thừa nhận là có tính dân tộc những gì gần gũi với các tầng lớp bình dân hoặc dưới đáy; ông là một học trò tiểu tư sản sinh ra ở đất “thần kinh” (kinh đô Huế) nhưng lại ghét tất thảy những gì mang chất trí thức, bác học; ông là người hoạt động chính trị mạnh mẽ, nhiều đam mê và cơ mưu, nhưng thơ ông lại cổ vũ một thứ chủ nghĩa cấm dục hà khắc, may lắm cũng chỉ có một chút xíu tình yêu platonic, “trái tim chia ba phần…, dành cho Đảng phần nhiều”... Tình giai cấp ở thơ ông tựu trung là tìm sự cảm thông trong những tầng lớp dưới, bị thống trị, kêu gọi họ hợp sức lật đổ giai cấp giàu có đang thống trị và giao cái quyền lực vừa giành được ấy cho ông và các đồng chí của ông, rồi từ đấy hãy cúc cung lao động chiến đấu dưới sự dẫn dắt không thể lầm lẫn của bọn các ông! Thế thôi. Tức là nó mang đầy sự thực dụng, sự tuyên truyền. Tố Hữu hiển nhiên là nhà thơ của Đảng mình, nhưng vị tất đã là nhà thơ của dân tộc mình.
Ảnh hưởng thơ Tố Hữu ở VN (nói chính xác là ở vùng thuộc VNDCCH và CHXHCNVN) là lớn, nhờ việc bộ máy tuyên truyền do ông đứng đầu, đưa thơ ấy tràn ngập các kênh chủ yếu: sách giáo khoa, sách báo phổ thông, đài phát thanh… Nói cho đúng, công chúng sống trên đất VNDCCH và CHXHCNVN biết và thuộc thơ Tố Hữu là vì không thể tránh thoát thơ ấy, là vì không có chỗ trốn khỏi thơ ấy. Tất nhiên thơ ấy chiếm lĩnh trí nhớ, chiếm lĩnh tâm hồn rất nhiều lớp người, và chính vì thế mà họ đã làm những gì thơ ấy kêu gọi, nhất là… ra trận!
Thơ Tố Hữu có những vết nhơ không thể tẩy xóa, như đoạn thơ “Yêu biết mấy nghe con tập nói / Tiếng đầu lòng con gọi “Sta-lin” ! Ý thơ ấy, ngay tầm gần, đã trái hẳn lẽ thường nhân loại: trẻ con tập nói thì gọi “mẹ” chứ đâu đã biết ai xa lạ? trẻ Việt làm sao tập nói được cái từ đa tiết xịt xoạt như thế kia? (Bài đăng tạp chí Văn nghệ 1953 là Tiếng đầu lòng nó gọi ‘Ông Lin’ , bản in vào sách Việt Bắc 1955 sửa thành Tiếng đầu lòng con gọi ‘Stalin’). Lại nữa, người đàn bà Việt dân quê làm sao có thể “Thương cha thương mẹ thương chồng / Thương mình thương một, thương Ông (Stalin) thương mười” (!?!). Đây quả là một quái tượng trong thơ ca tiếng Việt và thơ ca thế giới, khi nhà thơ (thường được xem là kẻ chỉ biểu dương những gì nhân ái, lương thiện) lại ngợi ca “công đức” một Bạo chúa, một Hung thần, một Độc tài khét tiếng, một Đao phủ thủ vĩ đại, và để làm cái việc ngợi ca trái lẽ ấy, người làm thơ đã hoàn toàn xé bỏ những giới hạn thông thường của tình cảm nhân loại.
Trên mạng internet bây giờ đôi khi còn thấy người ta cho rằng Tố Hữu là tác giả đoạn thơ khủng khiếp này:
Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt.
Tôi thấy lạ với đoạn thơ này, vì dường như chưa từng gặp nó trong các tập thơ Tố Hữu đã đọc. Vậy nhân đây đề xuất với giới nghiên cứu, nhất là các giáo sư đã từng “ăn lộc” nhiều ở thơ Tố Hữu (như Hà Minh Đức, Nguyễn Văn Hạnh, Trần Đình Sử…), hãy tìm ra ngọn nguồn đoạn thơ này và thông tin lại cho bạn đọc; nếu nó không phải là thuộc ngòi bút Tố Hữu thì cũng là may cho ông, tuy vẫn thật buồn cho giới làm thơ của chúng ta. Lọt sàng xuống nia, nó vẫn là của một ngòi bút Việt Nam nào đó. Vượt ra ngoài chuyện xác định “tác quyền” cụ thể, đoạn thơ này thông báo rằng còn có cả một dòng thơ ca quần chúng sắt máu đầy hận thù giai cấp từng được Đảng khơi lên, từng được sáng tác ra và lưu truyền trong dân chúng, – đó là “văn thơ (có cả kịch, chèo) phát động quần chúng giảm tô và cải cách ruộng đất”, xuất hiện từ khoảng 1951 và tự tắt đi vào cuối 1956. Rất nhiều tên tuổi nhà thơ nhà văn quen thuộc có góp tác phẩm vào mảng văn thơ này, không trừ Nguyễn Tuân, không trừ Nguyễn Bính, không trừ Hữu Loan…, tất nhiên số đông hơn vẫn là những tác giả quần chúng ít tên tuổi. Cho đến nay, về cải cách ruộng đất thì ít nhiều đã có những công trình, luận án sử học, nhưng mảng văn thơ cải cách ruộng đất thì vẫn chưa hề có một sưu tập, tuyển tập tác phẩm, cũng chưa có một công trình nghiên cứu, luận án hay luận văn nào đề cập tới. Cố tình hay vô ý của giới nghiên cứu văn học chính ngạch ta đây? Hãy chờ nghe trả lời từ những người đang phụ trách các cơ quan nghiên cứu khoa học xã hội của nhà nước. Nhưng dù sao thì cũng đừng nghĩ rằng hễ giới nghiên cứu làm bộ quên thì mảng văn thơ này sẽ dần dần biến mất, sẽ dần dần được coi như không có; tốt hơn là nên tiếp cận bằng các sưu tập và công trình nghiên cứu, tức là nhắc lại nó như một kinh nghiệm đau xót của một nền văn học từng sa vào những giọng điệu và tinh thần phi nhân bản phản nhân loại đáng hổ thẹn ấy.
4/ Tôi không biết viết truyện, nên rất muốn mách cho ai đó giỏi viết truyện, hãy viết một truyện “chưởng” có nhan đề “Ly Khách Thần Kinh và quần anh Bắc Hà”. Đây là một chuyện “quần hùng” của giới văn sĩ VNDCCH và CHXHCNVN những năm 1947-1990.
“Ly Khách Thần Kinh” là Tố Hữu, một người Huế  đất thần kinh), rời Huế ra Bắc hoạt động từ 1947 (hoặc sớm hơn) nên gọi là “ly khách” (dựa câu thơ Thâm Tâm “Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ / Chí lớn chưa về bàn tay không… ”); “quần anh Bắc Hà” dĩ nhiên là nói đám văn sĩ Việt trên đất Bắc, từ những người tham gia Văn hóa cứu quốc thời đầu đến những tài danh thuộc lớp kế tiếp.
Những văn sĩ tham gia hội Văn hóa cứu quốc (VHCQ) thời đầu (1943-45) hầu hết đều là những tài năng trẻ ở đất Bắc, hứa hẹn kế tiếp lớp tiền chiến đầy thành tựu. VHCQ là đoàn thể nằm trong Việt Minh rộng lớn, nhưng quan hệ trực tiếp với Hội này là các nhân sự đứng đầu xứ ủy Bắc Kỳ (của ĐCS Đông Dương). Ngay sau ngày cướp chính quyền (19/8/1945) VHCQ rất được tin dùng. Việc tổ chức lễ tuyên bố độc lập được giao phần chính cho VHCQ; đến số liệu người chết trong nạn đói 1945 nêu trong Tuyên ngôn độc lập cũng do VHCQ cung cấp…
Trong năm 1946 “Ly Khách Thần Kinh” có ra Hà Nội, có ghé thăm VHCQ trước lúc trở về Thanh, VHCQ in cho tập “Thơ” (1959 in lại đổi là “Từ ấy”), thế thôi…
Vậy mà chỉ hơn một năm sau, lúc đã bước vào kháng chiến, tại Việt Bắc, giữa những văn sĩ đã rời Hà Nội đến “thủ đô gió ngàn” bỗng lại xuất hiện “Ly Khách Thần Kinh”, không phải như một văn sĩ như các văn sĩ khác, mà như một người của Đảng cử sang lãnh đạo cả giới này.
Thế tức là những văn sĩ theo VHCQ từ đầu, đã không có ai được đủ tin cậy để TƯ Đảng giao cho lãnh đạo giới mình. Những Ng. H. Tưởng, Ng. Đ. Thi hẳn là có hơi bị sốc?
Phía “Ly Khách Thần Kinh”, một tập “Thơ” (Từ ấy) chưa đủ để đám văn sĩ đi KC này phục tài. Làm sao chàng so đọ được tài văn với Ng. Tuân, tài thơ với X. Diệu, tài nhạc với V. Cao, …?
Cuộc “chinh phạt” của “Ly Khách Thần Kinh” phải diễn ra với những mưu kế khác, tùy theo thời thế.
Năm 1949 thì chỉ bằng mấy nguyên tắc “dân tộc-khoa học-đại chúng” đã có thể dằn mặt Ng.Đ.Thi và những người trẻ đang hăm hở làm mới thơ Việt.
Sau 1950 (khai thông biên giới, tiếp nhận ảnh hưởng Trung Cộng), thì nhân danh chỉnh huấn, còn có thể buộc hầu hết “quần anh Bắc Hà”, kể cả những tài danh lớn như Nguyễn Tuân, Xuân Diệu, Thế Lữ, Nguyễn Công Hoan… viết kiểm điểm về lập trường giai cấp từng thể hiện trong sáng tác trước kia, tuyên bố từ bỏ thành quả văn nghệ tiền chiến của chính mình, cam kết từ đây chỉ viết trong vòng “yêu-căm-chiến-lạc”  yêu nước, căm thù giặc, chiến đấu, lạc quan).
Tất nhiên đám “quần anh Bắc Hà” không chỉ có duy nhất một bọn, thế nên tốp này quy hàng lại có tốp khác khiêu chiến. Tranh luận tại Hà Thành hồi 1955 về tập thơ “Việt Bắc” là điểm va chạm nảy lửa; một bọn văn sĩ (Hoàng Cầm, Lê Đạt, Nguyễn Bính…) ngạo nghễ xem thường lối thơ bình dân hóa, nhân danh công nông binh của “Ly Khách Thần Kinh”, trong khi đám đã quy hàng (X. Diệu, H.Thanh, Ng. Đ.Thi…) thì ra sức tâng bốc, hơn thế, còn dùng quyền lãnh đạo để buộc chấm dứt thảo luận khi những lời chê bai đậm dần lên…
Nhưng sự tranh biện lại nảy ra ở quy mô rộng hơn, động đến những tai họa xã hội có thật, tại đất mình (cải cách ruộng đất, chỉnh đốn tổ chức) và tại “phe” mình (dân Hung, Ba Lan nổi lên chống ách XHCN Xô-viết…)… “Ly Khách Thần Kinh”, cùng với đàn anh trong chính giới, dùng sách “trăm hoa đua nở” của Mao, cho “mở rộng dân chủ”, “phê bình lãnh đạo” để xả van trí thức, nhân thể cho lộ diện những gương mặt bướng bỉnh đáng ghét. Thế là có mùa vụ ngắn (từ tháng 9 đến 12/1956) của những Giai Phẩm, Nhân Văn, Đất Mới, Sáng Tạo, Trăm Hoa… Rồi thoắt cái, van phê bình khóa lại, màn đua nở hạ xuống, tất cả mọi ý kiến bất đồng đã phát biểu trở thành chứng tích để kết tội “chống chế độ”, một loạt “đồng chí” trí thức, văn nghệ sĩ bị biến thành kẻ thù của tổ quốc, của chế độ… Một không khí sợ hãi đã hình thành trong giới văn nghệ, trong toàn xã hội, – mục tiêu thiết lập chuyên chế tinh thần đã thành đạt.
“Ly Khách Thần Kinh” đắc thắng, bước thăng tiến ngày một cao. Đám “quần anh” kế sau tại Hà Thành có lúc toan thở phào, tưởng chừng khi anh Lớn bước vào nội các làm tả tướng quốc chuyên lo việc canh nông, thì thôi, để miền văn nghệ cho quan lớn… nhỏ hơn. Họ đã lầm, “Ly Khách Thần Kinh” vẫn canh chừng đất văn nghệ vốn được xem là “đất phát tích” của mình, và vẫn thừa uy lực ngoái sang giáng một chưởng quyết định vào vài kẻ dám “đề dẫn” (1979) cho một tinh thần văn chương có mùi khác khác. Cú choảng này nhất cử lưỡng tiện: vừa cản đường và vô hiệu hóa một tay bút từ chiến trường bước ra với tương lai chính trị có vẻ tràn trề, vừa làm phúc cứu thua cho Ng.Đ.Thi đang đứng trước nguy cơ bị thải loại quá sớm. Ng. Đ.Thi được cứu, lại đứng ra chủ trì ĐH nhà văn thứ 3 (1983) và tái đắc cử tổng thư ký, trong hân hoan chót nói… thật những lời có cánh đầy tai tiếng, tự xem giới nhà văn của mình là những “hạt bụi” lấp lánh dưới ánh sáng đảng!
Nhưng đường thăng tiến của “Ly Khách Thần Kinh” không phải cứ lên cao … cao mãi, tuy rằng, đã có lúc khắp tam kỳ tứ trấn ngập tràn lời đồn đại Ngài sẽ được truyền ngôi tổng Bí. Sau vụ đổi tiền 1985, lạm phát sốt lên theo nhịp thơ leo thang, lên tới vài chục ngàn lần, đất nước rúng động, lãnh đạo giật mình; tài kinh tế của “Ly Khách Thần Kinh” đã bộc lộ trọn vẹn, Ngài bèn bị phạt thẻ đỏ, mất chức, rời nội các. Cuộc “đổi mới” diễn ra, nghe nói Ngài hậm hực không tán thành. Rồi thì Ngài chìm vào tâm trạng “riêng một ngọn đèn” ở bên lề giới chính khách mới…
Ngài quay lại chơi với giới văn sĩ. Thường là dễ chơi với đám trẻ con khi xưa mà nay đã thành những nhà văn nhà thơ người lớn. Còn với những “cố nhân” nặng nợ một thời thì không dễ chút nào, khi những ân oán giang hồ cũ không thể nào vơi đi được. Một mặc cảm tội lỗi nào đó vẫn đeo đuổi Ngài chăng, khi Ngài tận dụng những phỏng vấn dài dài để gài vào tương lai một nghi án rằng Ngài đã từng rất mực nể trọng những thi nhân học giả lỗi lạc này kia, lẽ nào chính Ngài đàn áp họ!? Lúc khác, cầm bút viết hồi ký, Ngài sống lại tư thế cầm quyền khi trước, tiếp tục gọi tất cả đám học giả thi nhân ấy là “bọn phản động”! Quả thật, cho tới khi đậy nắp quan tài, Ngài vẫn chưa thể “nói chuyện” lại được với những nạn nhân của mình trong giới cầm bút. Phía những nạn nhân cũ ấy cũng vậy: từ lúc được khôi phục, họ lên tiếng về mình ở nhiều chỗ khác nhau, trước những công chúng và đồng nghiệp khác nhau, trừ những công chúng và đồng nghiệp đã từng la ó và cùm kẹp họ. Ấy vẫn là một bất cập lịch sử của cả hai phía. Đám “quần anh Bắc Hà” xưa bị Ngài dìm xuống bùn, phải từ bùn gượng dậy, bằng sáng tạo mà trụ lại với đời, – đám người ấy nay còn hận Ngài chăng? Khó biết hết. Như bài Hoàng Cầm tiễn đưa Ngài đó! Chỉ phô cái tử tế ra mà thôi! Mà tử tế chưa phải là tất cả tâm địa người đời!
Cây bút nào sẽ viết truyện “chưởng” này nhỉ?
04/10/2010

Phần nhận xét hiển thị trên trang