Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

Trung Quốc : Khoảng 40 nhà đấu tranh mất tích sau khi công an đột kích


Các sinh viên tranh đấu cho quyền lợi công nhân đang chuẩn bị cho việc thành lập công đoàn tại Huệ Châu. Ảnh chụp ngày 23/08/2018.


Công an chống bạo động hôm qua 24/08/2018 đã đột kích vào một căn hộ ở Huệ Châu (Huizhou), Quảng Đông, nơi khoảng 40 sinh viên và các nhà tranh đấu cho quyền lợi công nhân đang chuẩn bị cho việc thành lập công đoàn. Hãng tin Reuters có được video về vụ bố ráp, sau đó không thể liên lạc được với họ.

Cuộc bố ráp diễn ra vào khoảng 5 giờ sáng. Video cho thấy công an trang bị khiên và nón sắt xông vào căn hộ và xô xát với những người bên trong. Hiện chưa biết số phận của những người này ra sao, công an không trả lời hãng tin Anh.

Vụ đàn áp này là sự kiện mới nhất, trong bối cảnh chính quyền Trung Quốc tìm cách dập tắt một phong trào công nhân đang nổi lên tại tỉnh Quảng Đông từ tháng trước. Nhiều công nhân tại công ty Jasic International, chuyên sản xuất máy hàn, đã bị sa thải khi họ định thành lập nghiệp đoàn độc lập. 

Các phong trào công nhân luôn bị đảng Cộng Sản Trung Quốc coi là thách thức. Đảng không chấp nhận các nghiệp đoàn độc lập, và trừng phạt những người phản kháng. Hôm 27/7, công an bắt giữ 29 người gồm cả công nhân bị sa thải, thân nhân và những người ủng hộ ; hiện vẫn còn 14 người bị giam cầm. Sau đó nhiều nhà tranh đấu cho công nhân trong đó hầu hết là sinh viên đã đến Quảng Đông để ủng hộ người lao động. 

Trong cuộc trả lời phỏng vấn Reuters trước khi bị bố ráp, 15 nhà hoạt động liên quan đến vụ Jasic thuật lại rất nhiều thủ thuật của nhà cầm quyền để ngăn cản họ, từ buộc cha mẹ các thanh niên tranh đấu dự những « buổi huấn luyện » về việc dạy dỗ con cái, đọc cho phụ huynh nội dung các tin nhắn để gởi cho con, buộc họ phải chỉ địa điểm ẩn náu…Cũng theo hãng tin Anh, phong trào đấu tranh cho quyền lợi công nhân nay đã lan đến Bắc Kinh.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tổng thống Trump hủy chuyến đi Bắc Triều Tiên của ngoại trưởng


Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo và  tổng thống Trump trong một buổi họp nội các tại Nhà Trắng, Washington ngày 18/07/2018.

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã bất ngờ hủy bỏ chuyến viếng thăm Bắc Triều Tiên của ngoại trưởng Mike Pompeo, chỉ một hôm sau khi loan báo. Đây là lần đầu tiên ông chủ Nhà Trắng nhìn nhận rằng cuộc họp thượng đỉnh ở Singapore không mang lại kết quả như mong muốn. Trên Twitter, ông Trump quy một phần trách nhiệm cho Bắc Kinh về ngõ cụt này.

Từ Washington, thông tín viên RFI Anne Corpet tường trình :

Ông Donald Trump viết trên Twitter : « Tôi thấy chưa có đủ tiến triển về phi hạt nhân hóa ở Bắc Triều Tiên ». Nhưng tổng thống Mỹ vẫn cẩn thận không muốn làm nhà lãnh đạo Bình Nhưỡng phật ý, ông viết thêm : « Tôi gởi lời chào nồng nhiệt nhất và bày tỏ sự tôn trọng với ông Kim Jong Un, hy vọng sẽ sớm gặp lại ông ấy ».

Thay vì quy cho Bắc Triều Tiên trách nhiệm do không có tiến bộ gì trong việc phi hạt nhân hóa bán đảo, ông Donald Trump lại chỉ trích Trung Quốc, cho rằng Bắc Kinh không hỗ trợ trong việc thương lượng. Tổng thống Mỹ nhận định : « Ông Mike Pompeo sẽ sang Bắc Triều Tiên trong thời gian tới, có lẽ khi nào bất đồng về thương mại giữa chúng tôi với Trung Quốc được giải quyết ».

Từ sau cuộc gặp lịch sử với Kim Jong Un hồi tháng Sáu, đây là lần đầu tiên tổng thống Mỹ nhìn nhận là chiến lược của ông chưa mang lại được kết quả như mong đợi. Ông Trump luôn coi cuộc họp thượng đỉnh ở Singapore là một thành công, bác bỏ mọi chỉ trích rằng không có tiến bộ nào cụ thể trong văn bản đã ký kết.

Theo các nhà ngoại giao ở Washington, việc thương lượng với Bình Nhưỡng trong thời gian gần đây khá gay gắt. Như vậy đặc phái viên Mỹ về Bắc Triều Tiên, mà việc bổ nhiệm vừa được loan báo hôm thứ Năm 23/8 rốt cuộc sẽ còn phải chờ đợi, trước khi gặp được các đối tác Bắc Triều Tiên ».

Được biết đặc phái viên Stephen Biegun, 55 tuổi, nguyên là phó chủ tịch phụ trách đối ngoại của tập đoàn Ford, từng nằm trong đội ngũ cố vấn an ninh quốc gia của tổng thống George W.Bush vào đầu những năm 2000.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bạn nghĩ sao về thế hệ trẻ Vn?


Phan Dũng đã chia sẻ một bài viết.
9 giờ
Hỏng, hỏng lắm rồi. Phần người (trí tuệ) càng ngày càng giảm, phần con (sex và các bộ phận sex) đã lên ngôi. Giáo dục (hiểu theo nghĩa rộng, bao gồm cả các tổ chức, đoàn thể...) đã tự giết phần hồn của thanh niên Việt Nam?
Khai Nguyen cùng với Le Phan và 4 người khác.

Bạn nghĩ sao về thế hệ trẻ Vn thời này.
Đụng tới những việc bức xúc như : Môi trường ô nhiễm, thức ăn nhiễm độc, giá xăng tăng...thì họ thờ ơ và có khi phán rằng đó là việc đã có nhà nước lo.
Còn vô các đoàn thể như : đoàn viên ,đảng viên thì những trò nhố nhăng phản cảm như này thì họ rất say sưa nhiệt tình.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

cười hay khóc?

Lưu Trọng Văn
Khi vợ đại tá an ninh Đông Đức cộng sản há hốc miệng...
Gã được Nguyễn Xuân Thọ - một chuyên gia nổi tiếng về kỹ thuật truyền hình dẫn đi Bonn - thủ đô của Tây Đức thời nước Đức chia cắt.
Thọ kể vì sao Bonn một thành phố nhỏ bên sông Rhanh lại được chọn làm thủ đô. Người Tây Đức tin rằng nước Đức sẽ phải thống nhất nên chọn thành phố nhỏ bé quê hương của Beethoven này làm thủ đô tạm thời và không xây dựng gì thêm để thể hiện niềm tin một ngày nào đó Berlin sẽ trở lại là thủ đô nước Đức thống nhất ấy.
Đi trên con phố bình yên của Bonn, gã chợt nhớ có lần một chú em của gã là sĩ quan an ninh hỏi gã: giả sử thay đổi chế độ qua đa đảng, dân chủ thì một sĩ quan an ninh như em sẽ được đối xử thế nào?
Gã cười: anh không biết ai sẽ lãnh đạo cái chế độ ấy, nhưng anh nghĩ, chế độ nào cũng cần những người bảo vệ an ninh. Thì ai làm việc gì sẽ tiếp tục làm việc nấy, có điều phải trung thành với quốc gia, dân tộc, tuân thủ hiến pháp chứ không phải trung thành với bất cứ đảng phái nào khác mà thôi.
Gã độp hỏi Thọ - người chứng kiến sự thống nhất nước Đức và thay đổi chế độ ở Đông Đức: những người làm an ninh của Đông Đức được đối xử thế nào khi thay đổi chế độ?
Thọ kể, Thọ có tìm gặp một bà giáo từng dạy Thọ ở Đông Đức XHCN, nhiếu người trong trường khi biết bà là mật vụ của tổ chức an ninh cộng sản được cài cắm ở trường nên khi nước Đức thống nhất đã tẩy chay bà.
Thọ bảo, tuy vậy bà đối xử với học sinh Việt Nam học trong trường rất tốt, nhớ cái ơn ấy Thọ đi tìm bà sau nhiều năm xa cách. Bà ở ẩn ở một vùng biển vắng vẻ. Khi Thọ tới, bà đã ôm Thọ khóc. Bà kể, biết bà là mật vụ cộng sản chính quyền Tây Đức lúc đó và chính quyền Đức thống nhất vẫn đối xử tốt với bà và trả lương hưu cho bà theo chế độ như các nhà giáo nghỉ hưu khác.
Thọ kể, mới đây gặp một bà giáo khác của mình đi chiếc xe hơi rất sang trọng. Bà kể, chồng bà là đại tá an ninh Đông Đức, khi thay đổi chế độ vẫn được sử dụng chuyên môn và trả lương đại tá như đại tá của Tây Đức. Có điều khi về hưu thì lương hưu chỉ bằng 85% lương hưu của đại tá Tây Đức thôi. Khi chồng bà chết, bà vẫn được hưởng 50% lương hưu của chồng.
Bà thắc mắc vì sao mình chỉ được hưởng 50% lương hưu ấy trong khi đó các bà góa của sĩ quan an ninh Tây Đức tư bản lại được hưởng 75% lương hưu của chồng.
Thọ kể lại khi Việt Nam thống nhất thì các sĩ quan của chế độ SG phải vào các trại tập trung cải tạo thế nào. Đại tá an ninh như chồng bà phải 10 năm cải tạo là ít.
Bà giáo kia há hốc miệng chả rõ cười hay khóc...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lời tiên tri và cảnh tỉnh của Nguyễn Trãi





Nguyễn Xuân Hưng
8 -8-2018 


Bài thơ “Vân Đồn” (雲屯) của Nguyễn Trãi bằng chữ Hán như sau:

路入雲屯山復山, 
天恢地設付奇觀。 
一盤藍碧澄明鏡,
萬斛鴉青鬌翠鬟。
宇宙頓清塵海岳,
風波不動鐵心肝。 
望中岸草萋萋綠, 
道是藩人駐舶灣。

Phiên âm:
 

Lộ nhập Vân Đồn sơn phục sơn
Thiên khôi địa thiết phó kỳ quan
Nhất bàn lam bích trừng minh kính
Vạn hộc nha thanh đỏa thuý hoàn
Vũ trụ đốn thanh trần hải nhạc
Phong ba bất động thiết tâm can
Vọng trung ngạn thảo thê thê lục
Đạo thị phiên nhân trú bạc loan.

Dịch nghĩa:


Đường vào Vân Đồn núi non trùng điệp
Trời đất cao rộng rõ là cảnh diệu kỳ
Cả một mặt phẳng màu xanh biếc, nước trong như gương sáng
Hàng vạn ô màu huyền xanh như mái tóc rũ
Vũ trụ bỗng thể hiện rõ ràng qua dáng núi và biển
Sóng gió chẳng lay chuyển được tâm can vững chắc
Nhìn vào thấy bờ cỏ màu lục xanh dờn
Thấy nói người thiểu số xưa từng đỗ thuyền trong vịnh.

Tuy nhiên, có một dị bản về nguyên bản chữ Hán. Phiên âm vẫn giữ nguyên, ở bản chữ Hán có mấy chữ khác. Đó là các chữ: Lộ (câu 1) phó, kỳ, quan (câu 2), thê, lục (câu 7); trú, bạc, loan(câu 8)😋

Dịch nghĩa như sau:


Lộ chuyện Vân Đồn núi lại núi
Trời cao đất rộng giao phó cho quan lại hư hỏng
Cả một vùng non xanh nước biếc
Hàng vạn núi xanh mái đầu tóc buông
Vũ trụ rõ ràng dáng núi non và biển
Trông mong vào nước Trung khiến bờ cỏ thê lương nhục nhã
Đường đi đến phận phiên thuộc gây ra mất đi cửa ải .

Hơn 600 năm trước, Nguyễn Trãi đã biết chuyện Vân Đồn một ngày nào đó rồi ư? Hay đây là lời cảnh tỉnh của ông ?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CON TRAI TƯỚNG TRẦN ĐỘ KỂ VỀ ĐÁM TANG CHA 16 NĂM TRƯỚC



CÓ MỘT ĐÁM TANG… RẤT BUỒN 

Trần Thắng 
Blog Trần Độ tác phẩm

Hà Nội sắp vào thu, một mùa “vu lan báo hiếu” sắp đến. Tôi lại nhớ tới những ngày này của 15 năm trước.

Sau Tết Nhâm Ngọ (2002), Cha tôi – Trần Độ trở bệnh nặng.

Cha tôi lại vào bệnh viện Hữu Nghị với chẩn đoán ung thư bàng quang. Nằm ít lâu, sức khoẻ ông xuống rõ do suy hô hấp, tháng 5/2002 ông phải đưa ống xông vào để thở và nằm ở phòng cấp cứu. Mặc dù nằm một chỗ, không nói được, đi tiểu qua ống dẫn nhưng ông vẫn tỉnh táo. Ông rất vui khi có người thân, bạn bè tới thăm. Không nói được nhưng ông ra hiệu hoặc bút đàm với mọi người. Giữa tháng 7/2002, ông ra hiệu cho tôi về lấy di chúc của ông ra đọc và thực hiện các việc ông dặn. Trong di chúc ông viết: xin được hoả thiêu và hài cốt đưa về nằm bên mẹ ở nghĩa trang làng Thư Điền, xã Tây Giang, huyện Tiền Hải. 


Vào 14g 10p ngày 9/8/2002 (tức 1 tháng 7 năm Nhâm Ngọ) Cha tôi trút hơi thở cuối cùng tại phòng cấp cứu, bệnh viện Hữu Nghị, Hà Nội.


Ngày hôm sau, Văn phòng Quốc hội họp với gia đình bàn về lễ tang cho ông. Các vấn đề lễ tang, hoả táng, đưa hài cốt về quê… được thống nhất. Lời điếu của Ban tổ chức lễ tang, và lời cảm ơn của gia đình sẽ được soạn trước và đưa hai bên thống nhất. Gia đình đề nghị có 4, 5 quyển sổ tang để mọi người chia buồn, Văn phòng Quốc hội đồng ý. Đám tang được lùi lại 5 ngày vì… Quốc hội đang họp.

Ngày 11/8, anh Hùng phó Ban lễ tang mang tới nhà cho tôi xem lời điếu. Trong đó có một đoạn khoảng chục dòng tôi yêu cầu bỏ vì nó “không thích hợp” và trái đạo lý “nghĩa tử nghĩa tận” của ông bà ta. Tối đó anh Hùng đưa tôi bản sửa, chỉ còn lại hơn một dòng “không thích hợp” và tôi cương quyết đòi bỏ. Anh Hùng nói: Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư cho ý kiến là không bỏ, nhưng tại lễ tang sẽ đọc rất nhỏ hoặc tạm tắt tăng âm… Tôi nói: Tuỳ các ông, nhưng nếu xảy ra chuyện gì gia đình không chịu trách nhiệm. Còn lời cám ơn của gia đình tôi đã soạn và đánh máy. Anh Hùng xem và không có ý kiến gì.

Sáng 14/8/2002, gia đình, họ hàng, thân bằng quyến thuộc của Cha tôi đã có mặt rất sớm ở nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông.

Cảm nhận đầu tiên là vấn đề an ninh: không hiểu sao công an, bộ đội, người đứng chỉ trỏ… rất đông. Cảm nhận tiếp theo là: không khí rất căng thẳng như có gì đó chống đối nhau. Cảm nhận nữa là: tại sao việc kiểm soát vòng hoa tang, băng tang, các bức trướng… lại nghiêm ngặt đến vậy? Nhiều vòng hoa phải thay băng tang hoặc sửa câu chữ, nhiều bức trướng bị thu giữ…

Tôi và mọi người tang phục chỉnh tề bước vào nhà tang lễ. Đập thẳng vào mắt tôi là dòng chữ “Lễ tang ông Trần Độ” trên một tấm bảng lớn phủ kín dòng chữ “Vô cùng thương tiếc…” lâu nay vẫn gắn trên tường. Đi tới bàn ghi sổ tang tôi thấy trên 5 bàn có 5 tập giấy trắng khổ A4. Tôi hỏi cán bộ Ban lễ tang: Sổ tang đâu? Anh ta nói: Sau đám tang sẽ đóng thành sổ. Tôi nói: Đã thống nhất sổ tang là sổ tang, ban tổ chức không có gia đình sẽ đưa tới. Một lúc sau, 5 quyển sổ tang đã đóng được đưa vào thay cho 5 tập giấy rời.



Đám tang được cử hành, các đoàn, các nhóm, các cá nhân lần lượt vào viếng. Băng tang hầu hết không có chữ “vô cùng thương tiếc” hoặc “Trung tướng Trần Độ”.

Xen kẽ là các bức trướng:

- “Nhân văn danh tướng. Trung dũng vẹn toàn”;

- “Công thần không làm phách
Danh toại chẳng cầu nhàn
Bút thần vung mấy độ
Ðáng mặt đại nghĩa quân”

- “Vì đại nghĩa nhân chân, thân mấy độ trần thân
Tướng dẫu không nguyên giáp, hồn vẫn vẹn tình dân”.

- “Vô tình vị tất chân hào kiệt
Hữu độ phương vi đại trượng phu”… 


Theo sau là các cụ già, các cựu chiến binh, các nhân sĩ… Họ mang trướng theo hoặc giấu trong người. Khi tới gần quan tài họ giương lên hoặc phủ lên áo quan. Cả phòng tang lễ im phăng phắc, không khí căng thẳng dần.

Khi các cụ đi khỏi, có vị nói với mấy cậu lính gì đó. Hai cậu lính chạy lên, thu mấy bức trướng, cuộn lại và ném vào góc phòng. Tôi gằn giọng: các cháu đâu? Lập tức cháu Đan, cháu Tuấn… lao lên góc phòng, mang tất cả các bức trướng sắp xếp lại như cũ. Không một tiếng động nào, không một hành động nào xảy ra trong lúc đó, nhưng ngột ngạt đến tức thở. 


Các đoàn viếng đã gần xong. Bỗng anh Nghiêm Hà đến bên tôi nói: Ban tổ chức định thu giữ mấy quyển sổ tang, anh ra xem sao? Tôi đi đến thì thấy một anh đang gom giữ mấy quyển sổ tang. Tôi nói: anh để tôi xem. Mở một quyển tôi thấy có những trang bị xé nham nhở. Tôi hiểu ngay họ muốn gì. Tôi lấy lại 5 quyển sổ tang và chợt nhìn thấy em Lãng (chồng em Hạnh), một bác sĩ quân y đã qua các chiến trường. Tôi nói lớn: Lãng! Em giữ 5 quyển sổ này không cho ai lấy. Em có làm được không? Lãng cũng nói lớn như đang nhận lệnh: Rõ, em làm được.

Tôi vội về vị trí để làm lễ truy điệu. Ông Vũ Mão đọc lời điếu. Ông đọc to, rõ toàn văn lời điếu kể cả câu mà theo anh Hùng nói hôm trước là sẽ đọc nhỏ nhất có thể.

Hội trường im lặng, có tiếng ho, tiếng khóc ấm ức cứ lớn dần.

Tôi lên đọc lời cảm ơn. Tôi đọc bản soạn sẵn đã đưa Ban lễ tang duyệt. Gần về cuối, hình ảnh tập giấy A4 thay sổ tang, hình ảnh người lính ném mấy bức trướng vào góc phòng, hình ảnh đòi thu giữ sổ tang và nhiều chi tiết đau lòng khác làm tôi nghẹn giọng. Vẫn cầm tờ giấy như đang đọc nội dung có sẵn, tôi nói to, chậm, rõ: “…gia đình và dòng họ chúng tôi không chấp nhận bài điếu văn này…”.

Lập tức tiếng tôi chìm trong tiếng vỗ tay, tiếng hô vang của mọi người dự tang lễ. Lúc đó tôi không cảm nhận hết không khí của buổi lễ, tôi cố gắng làm tròn bổn phận của mình, nhưng trong tôi mọi thứ như vỡ vụn. Thật không ngờ tôi phải tham gia một đám tang… rất buồn như vậy. 

Hà Nội, tháng 8/2017
Trần Thắng

Phần nhận xét hiển thị trên trang
long tot

Phần nhận xét hiển thị trên trang