Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018

Việt Nam quê hương chúng tôi!




QUÊ TÔI MÙA LŨ

Thơ Đỗ Xuân Thu

Hoàn lưu cơn bão số ba
Sấm rung, chớp giật, mưa sa trắng trời
Lũ dâng cuồn cuộn, bời bời
Nhà trôi, người chết, quê ơi thắt lòng!

Em tôi nước mắt lưng tròng
Trong mưa vật vã tìm chồng, gọi cha
Con em lũ cuốn mù xa
Trắng tay không cửa, không nhà... Trời ơi!

Trắng đồng, trắng nước, trắng trời
Lệ rơi, tầm tã mưa rơi trắng chiều
Chạy trong mưa gió liêu xiêu
Nát tay bới đất gọi, kêu, kiếm, tìm...

Bàn thờ, di ảnh trôi chìm
Bao nhiêu mồ mả cũng dìm dưới sâu
Cửa nhà cơ nghiệp còn đâu?
Trời ơi! Bão lũ khổ đau thế này!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

GẶP MỘT CỰU SINH VIÊN SƯ PHẠM ĐÃ BỎ NGHỀ LÀM THẦY ĐỂ ĐI LÀM THỢ


 Hình minh họa, có tính trang trí. Ảnh: Internet.
Đào Tiến Thi



Hôm nay một công ty bảo dưỡng máy lọc nước cho nhân viên của họ đến bảo dưỡng máy lọc nước nhà tôi theo định kỳ. Một thanh niên cao gầy, mảnh khảnh, dáng vẻ học trò, không có dáng thợ thuyền. Cháu vừa làm vừa giải thích công dụng của mỗi lõi lọc và thời hạn phải thay. 

Nhân đó tôi hỏi cháu về cuộc sống và công việc. Thì ra cháu tốt nghiệp đại học sư phạm môn hóa học. Cháu kể: “Ngành hóa khóa cháu có 33 sinh viên, chỉ có một đứa có bác làm ở tỉnh xin được đi dạy (cũng phải mất bốn trăm triệu nữa), còn tất cả đều phải kiếm nghề khác. Cháu bắt đầu đi dạy hợp đồng, lương tháng 1 triệu hai, nếu tháng nào dạy tăng giờ thì được độ 2 triệu. Cháu đi dạy được hơn năm thì bỏ dạy đi học sơ cấp điện nước bốn tháng rồi xin làm nghề này. 

Tôi hỏi: 

- Khi xin việc này thì người ta lấy bằng đại học sư phạm hay bằng sơ cấp điện nước để xét tuyển?”. 

- Dạ, làm nghề này thực ra chả cần bằng nào cả. Cứ mới vào thì mất hai tháng đi theo phụ việc, sau đó biết làm thì đi một mình”.

- Cháu có tiếc công và tiền của 4 năm học đại học sư phạm không?

- Cũng chả biết thế nào mà tiếc bác ạ. Học một cái nghề nó không nuôi nổi mình thì có nên theo nữa không? Hồi đi dạy hợp đồng bố cháu vẫn động viên cố bám lấy nghề (thiếu đâu bố cháu cho) để chờ cơ hội vào biên chế, nhưng cháu quyết tâm bỏ. Bây giờ làm nghề này nếu đi đủ thì được lương tháng 6 triệu”.

- Thế có lẽ chỉ vừa đủ sống cho bản thân một cách tiết kiệm?

- Vâng. Vừa đủ ăn uống và thuê nhà. Nhưng cháu cố dành mỗi tháng 500.000đ gửi về để động viên mẹ cháu. Bố mẹ cháu đều là nông dân.

Tôi nghe mà nghẹn ngào muốn khóc, không dám hỏi thêm gì nữa.
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Báo Chí Đu Dây Và Cây Búa Trừng Phạt


Tâm Don

Từ lâu, nền báo chí Việt Nam chỉ được phép sản xuất ra những sản phẩm mà chính quyền yêu thích. Nếu một sản phẩm báo chí nào đó làm chính quyền khó chịu và dị ứng, ngay lập tức, cây búa trừng phạt sẽ lừng lững xuất hiện.


Tâm điểm của đàn áp

Sự kiện báo Tuổi Trẻ online bị đình bản 3 tháng và báo Tuổi Trẻ bị phạt 220 triệu đồng không làm nhiều người ngạc nhiên, nhất là đối với các nhà báo. Tuổi Trẻ, tờ báo hiếm hoi ở Việt Nam biết luồn lách để đưa một phần sự thật đến với công chúng, luôn luôn là tâm điểm của đàn áp.

Vào năm 1992, báo Tuổi Trẻ nhận cú đàn áp đầu tiên từ chính quyền. Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ lúc ấy là bà Vũ Kim Hạnh- một nhà báo tài năng và tâm huyết. Dù giữ chức vụ tổng biên tập, nhà báo Vũ Kim Hạnh vẫn đi nhiều và viết nhiều. Đầu năm 1992, bà có chuyến đi đến đất nước bí ẩn và khép kín Bắc Triều Tiên, bà đã viết và cho đăng tải một phóng sự nhiều kỳ về cuộc sống nghèo khổ, bất hạnh của người dân ở đất nước cộng sản Bắc Triều Tiên. Bài phóng sự này thực sự gây nên một trận bão kinh người trong nhận thức của người Việt Nam lúc ấy, khiến hàng ngàn người hoài nghi về các giá trị cộng sản. Tuy nhiên, bà chỉ bị các cơ quan công quyền nhắc nhở.

Sau đó ít lâu, vào giữa năm 1992, nhà báo Vũ Kim Hạnh cho đăng một số tư liệu chưa được công bố liên quan đến đời tư của ông Hồ Chí Minh, mà thông tin chấn động nhất là việc ông Hồ Chí Minh có một người vợ Trung Quốc tên là Tăng Tuyết Minh. Ngay lập tức, bà Vũ Kim Hạnh bị đình chỉ chức vụ tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, và sức ép chính trị đối với báo Tuổi Trẻ cũng ngày càng lớn.

Năm 2001, đến lượt một tổng biên tập khác của Tuổi Trẻ là Lê Văn Nuôi bị kỷ luật. Trong giai phẩm số xuân 2001, Tuổi Trẻ cho đăng tải kết quả một điều tra xã hội, theo đó, thần tượng của giới trẻ Việt Nam chính là tỉ phú công nghệ Bill Gates chứ không phải là các lãnh tụ Việt Nam. Với nhà chức trách Việt Nam, kết quả điều tra này là sự bôi xấu lãnh tụ, và ông Lê Văn Nuôi đã trở thành “nhà báo oan”.

Năm 2005, lần đầu tiên một phóng viên của báo Tuổi Trẻ- và cũng là lần đầu tiên một phóng viên trong làng báo chí nhà nước, bị truy tố vì thông tin báo chí. Đó là phóng viên Lan Anh với loạt bài điều tra về hãng dược phẩm Zuellig Pharma thao túng thị trường tân dược nhập khẩu được cơ quan điều tra và tòa án kết luận rằng “chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước”.

Năm 2008, nhà báo Nguyễn Văn Hải của báo Tuổi Trẻ và nhà báo Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên đã bị công an bắt giam và phải hầu tòa do thông tin về vụ án đình đám PMU 18. Chỉ sau đó mấy tháng, vào tháng 01-2009, tổng biên tập báo Tuổi Trẻ là ông Lê Hoàng đã phải rời chức vụ do chịu trách nhiệm về các thông tin trong vụ PMU 18.

Vào năm 2012, nhà báo Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ đã phải hầu tòa và nhận bản án 04 năm về tội đưa hối lộ do thực hiện một loạt bài điều tra về những tiêu cực trong ngành cảnh sát giao thông.

Liên tiếp gieo sầu 

Khi nhà nước quản lý chặt chẽ báo chí, nhà nước liên tục gieo sầu lên báo chí. Và, báo Tuổi Trẻ không phải là một biệt lệ nhận ưu sầu.

Trong năm 2017, điệp khúc “đình bản” do Bộ thông tin- truyền thông khởi xướng đã liên tục vang lên. Nhiều nhà báo, cả nhà báo lề phải và lề trái, đều nhất trí cho rằng, ông Trương Minh Tuấn, bộ trưởng Bộ TT-TT kiêm phó Ban Tuyên giáo trung ương là sát thủ ghê gớm nhất đối với báo chí từ xưa đến nay.

Vào tháng 11- 2017, Bộ TT-TT ra quyết định : “Đình bản chuyên trang, phạt 140 triệu đồng báo điện tử Người đưa tin”. Theo đó, Bộ TT&TT quyết định đình bản tạm thời hoạt động chuyên trang Phụ nữ và Đời sống của báo điện tử Người đưa tin, xử phạt 140 triệu đồng. Theo quyết định này, báo điện tử Người đưa tin đã thực hiện hành vi vi phạm hành chính trong bài viết đăng ngày 29/10 trên chuyên trang Phụ nữ và Đời sống (tên miền phununews.vn) của Báo có thông tin vi phạm quy định tại điểm b, khoản 6, điều 8 nghị định số 159/NĐ-CP của Chính phủ quy định về xử phạt hành chính trong hoạt động báo chí, xuất bản.

Báo điện tử Người đưa tin bị xử phạt 140 triệu đồng và bị áp dụng hình phạt bổ sung đình bản tạm thời (tước quyền sử dụng giấy phép) của chuyên trang Phụ nữ và Đời sống (tên miền phununews.vn) trong thời gian 3 tháng.

Cũng vào tháng 11-2017, Bộ TT- TT ra quyết định: “Đình bản ba tháng tạp chí điện tử Nhà quản lý” vì đã đăng bài viết sai sự thật. Quyết định nêu rõ: Tạp chí điện tử Nhà quản lý bị đình bản tạm thời hoạt động trong thời gian 3 tháng vì Tạp chí đã đăng bài viết “Bình Phước: Báo chí đứng bên lề công cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng?” ngày 21/8 có thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng nghiêm trọng, đã bị xử lý hành chính. Trước đó, ngày 10-11- 2017, Cục Báo chí đã quyết định xử phạt hành chính về thông tin sai sự thật bài viết trên Tạp chí này 40 triệu đồng.

Không chỉ tháng 11-2017 mà tháng 10-2017 cũng là tháng chết chóc của báo chí Việt Nam. Vào ngày 27-10, Bộ trưởng TT&TT Trương Minh Tuấn ký quyết định về việc đình bản trong 3 tháng đối với báo điện tử Tầm nhìn vì đã vi phạm quy định trong giấy phép hoạt động báo chí điện tử; không thực hiện đúng tôn chỉ, mục đích, mặc dù đã được cơ quan quản lý nhà nước về báo chí nhắc nhở, yêu cầu khắc phục nhưng báo tiếp tục vi phạm.

Trước đó nữa, vào đầu tháng 10-2017, Bộ TT&TT đã quyết định đình bản tạm thời hoạt động của báo Sức khỏe cộng đồng 3 tháng do nội bộ mất đoàn kết, không đủ điều kiện hoạt động của cơ quan báo chí theo quy định.

Những uẩn ức lạ lùng

Kể từ ngày Internet và mạng xã hội xuất hiện, báo chí Việt Nam đối diện với hai sức ép khủng khiếp: hoặc tuyên truyền một chiều theo định hướng của chính quyền, hoặc đáp ứng nhu cầu bạn đọc bằng các thông tin trung thực. Rõ ràng, hai sức ép đó hoàn toàn đối chọi lẫn nhau, vì nếu tuyên truyền một chiều sẽ không có bạn đọc, nếu đáp ứng nhu cầu bạn đọc sẽ bị chính quyền thổi còi. Và báo chí Việt Nam đã buộc phải lựa chọn một lối đi lạ đời: đu dây giữa giả dối và le lói sự thật, giữa cái tốt và thấp kém, giữa hư và thực của ma trận thông tin. Chính quyền Việt Nam không thích một nền báo chí đang phôi thai khát vọng độc lập, họ chỉ thích một nền báo chí công cụ. Đối với chính quyền, phạt tiền, đình bản và kỷ luật các tổng biên tập là giải pháp hữu hiệu để quản lý báo chí chặt chẽ hơn, để dập tắt trong trứng nước những ước vọng tốt đẹp của người làm báo.

Trong làng báo nhà nước Việt Nam, không phải ai cũng hèn. Đối với vài cơ quan báo chí nhà nước, việc được Bộ TT-TT xử phạt là một chứng chỉ xác nhận rằng, báo này có dũng khí, trung thực và tôn trọng bạn đọc. Một số tổng biên tập còn tếu táo cho rằng, phải có nhiều phúc lắm phước báo họ mới bị- được Bộ TT-TT xử phạt.

Trong thế giới văn minh và dân chủ, nhà nước không bao giờ xử phạt báo chí bằng các quyết định hành chính và quan liêu. Các cơ quan nhà nước cũng ít khi kiện báo chí ra tòa vì sợ dư luận đánh giá là hạn chế hoặc đàn áp tự do báo chí. Đặc biệt, các tổng thống, thủ tướng và các chính trị gia lại càng không trách cứ và chỉ trích báo chí chứ không nói là kiện báo chí ra tòa án, vì họ hiểu rằng họ là người của công chúng, vì họ không muốn vô tình hạn chế tự do báo chí. Các siêu sao nghệ thuật và thể thao cũng không kiện báo chí ra tòa, trừ khi báo chí đụng chạm đến những riêng tư thân nhân của họ. Chỉ có công dân bình thường, các tổ chức kinh tế, các tổ chức văn hóa và phi lợi nhuận mới kiện báo chí ra tòa án nếu họ thấy báo chí đơm đặt và thông tin sai sự thật. Ở thế giới văn minh và dân chủ này, báo chí càng tự do người dân càng nhận thức được nhiều sự thật, qua đó càng tiến bộ và văn minh.

Từ nhiều năm qua, các tổ chức có uy tín về xếp hạng chỉ số tự do báo chí như Tổ chức phóng viên không biên giới( RSF), Freedom House…đều xếp hạng Việt Nam có chỉ số tự do báo chí thứ 175/ 180 quốc gia được khảo sát và đánh giá. Không có báo chí tư nhân, không có báo chí độc lập, và có bàn tay lông lá của chính quyền thọc sâu vào mọi mặt hoạt động báo chí là nguồn gốc sâu xa của thảm họa thứ hạng thấp đau lòng này. Các sự thật- dù cay đắng hay ngọt ngào- đã không đến được với người dân, và khi không được tiếp cận sự thật, khi không có phản biện, tâm trí của người dân mụ mị đi trong những mớ bòng bong nhận thức.

Qua sự kiện Tuổi Trẻ bị phạt 220 triệu đồng và Tuổi Trẻ online bị đình bản 3 tháng, một số người ở Việt Nam đã đặt ra câu hỏi tưởng chừng ngây ngô nhưng thực ra rất thú vị và trí tuệ: có nên đình bản tất cả 800 cơ quan báo chí nhà nước Việt Nam hay không? Sẽ có rất nhiều câu trả lời, trong đó chắc chắn có câu trả lời này: Nếu đình bản 800 cơ quan báo chí nhà nước thì cũng tốt thôi, vì nhiều giả dối sẽ không đến được với người dân!

Nguồn: Triviet,news

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hà Lội thủ đô ta!

Từ Giao blog

Mưa dầm dề cả tuần biến thủ đô thành Hà Lội sau World Cup 2018

Một mùa bóng đá thế giới sôi động, nhiều kịch tính và rất đáng nhớ (xem ở đây hay ở đây).

Rồi ngay sau đó là "cơn bão" giáo dục Đại Việt nổi lên từ Hà Giang (ở đây). Cơn bão này còn đang quét mạnh qua nhiều nơi nữa. Sức công phá của nó, hiện thời còn chưa lường hết được.

Đồng thời, đáng nhớ nữa là một đợt mưa dầm dề ở "Hà Lội", mà đỉnh là ngày hôm nay, Thứ Bảy ngảy 21/7/2018. Tính đến hết hôm nay, là bọn trẻ phải nghỉ liền hai buổi học thêm vào chiều Thứ Bảy hàng tuần. Một tuần liền đã mưa tầm tã.

Lại làm nhớ đến đợt mưa lịch sử năm 2008. Bẵng cái, cũng đã 10 năm rồi ! Đã di cư cũng ngang ngang thời gian thế, nên lâu lắm rồi không được bì bọp cả tuần sau mỗi đợt hồng thủy như của 10 năm trước nữa.

Một số hỉnh ảnh từ các nơi vào ngày 21/7/2018.

Hình ảnh tiêu biểu:



Chùa Thầy một nơi phát tích của múa rối nước:




Các nơi trong thành và ngoại ô:























Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ai âm mưu đưa ông Vinh vào tròng?


Ông Triệu Tài Vinh, Bí thư tỉnh Hà Giang lại lọt vào tâm của một trận bão: Thiên hạ mới phát giác con gái ông nằm trong nhóm 114 thí sinh thi tốt nghiệp phổ thông trung học 2018 được ông Vũ Công Lương, Phó Phòng Khảo thí và Quản lý chất lượng của Sở Giáo dục tỉnh Hà Giang, sửa điểm để điểm tất cả các môn mà những thí sinh này đã thi đều cao ngất.

Vụ sửa – nâng điểm trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học 2018 ở Hà Giang khiến dân chúng phẫn nộ vì ngoài việc được công nhận tốt nghiệp phổ thông trung học, điểm thi tốt nghiệp phổ thông trung học còn là cơ sở để xét tuyển vào đại học. 114 thí sinh mà bài thi nhiều môn vốn chỉ đạt 0,75 điểm hay 1 điểm, 1,2 điểm được nâng lên thành 8,75 điểm, 9 điểm, thậm chí 9,5 điểm sẽ gạt hàng trăm đứa trẻ xứng đáng hơn nhiều khỏi các đại học mà chúng và gia đình chúng mong ước.

Vụ sửa - nâng điểm vừa kể bùng lên thành scandal sau khi Bộ Giáo dục – Đào tạo tuyên bố, kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học 2018 “ tổ chức đúng kế hoạch, bảo đảm nghiêm túc, khách quan, an toàn”. Giờ, công chúng không chỉ đòi Bộ Giáo dục – Đào tạo thanh tra thêm hoạt động khảo thí ở Sơn La mà còn thúc cơ quan này thanh tra hoạt động khảo thí trên toàn quốc trong những năm vừa qua.

Cho đến giờ này, trừ con gái ông Vinh, người ta chưa biết 113 thí sinh còn lại đã được sửa – nâng điểm trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học 2018 ở Hà Giang là con, cháu những ai. Tuy “đứng mũi chịu sào” song ông Vinh rất tự tin. Thông qua báo chí, ông Vinh nhắn nhủ với công chúng rằng, ông không biết gì về việc con gái ông “bị” nâng điểm. Ông Vinh còn nêu ra giả định, chuyện nâng điểm cho con gái ông có thể là một âm mưu, nhằm “đưa lãnh đạo vào tròng”.

Liệu có bao người tin con gái ông Vinh “bị” chứ không phải được nâng điểm và có thể có cái gọi là âm mưu nhằm đưa ông Vinh “vào tròng”? Xem phản ứng của dân chúng cả trên hệ thống truyền thông chính thức lẫn mạng xã hội ắt ai cũng thấy là chẳng có bao nhiêu người đồng tình với cách lý giải của ông Vinh. Ở Việt Nam có một thực tế là những viên chức như ông Vinh thích sao thì… nói vậy chứ không cần dân tin.

Cách nay ba năm, ông Vinh từng khuấy động dư luận khi bị tố giác, không chỉ gia đình mà cả gia tộc ông Vinh đang chia nhau nắm giữ những vị trí chủ chốt của nhiều ngành, thuộc đủ mọi cấp ở Hà Giang: Bà Phạm Thị Hà – vợ ông Vinh là Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp Phát triển nông thôn. Ông Vinh có ba em trai thì một người là Bí thư huyện Quang Bình (Triệu Tài Phong), một người là Phó Chủ tịch huyện Hoàng Su Phì (Triệu Sơn An), một người là cán bộ lãnh đạo Sở Bưu chính - Viễn thông Hà Giang (Triệu Tài Tân). Địa vị xã hội của em gái ông Vinh - bà Triệu Thị Giang – cũng không nhỏ. Bà Giang là một cán bộ lãnh đạo của Sở Kế hoạch Đầu tư tỉnh Hà Giang, chồng bà Giang - ông Mạc Văn Cường - em rể ông Vinh thì giữ chức vụ Phó Công an thành phố Hà Giang… Đó là chưa kể nhiều người khác trong gia tộc của ông Vinh, bà con của Bí thư tỉnh đang chia nhau làm lãnh đạo nhiều ngành, nhiều cấp khác ở Hà Giang.

Dẫu thời điểm ấy ông Vinh khẳng định, “không cảm thấy vui khi những người trong gia đình được bầu, bổ nhiệm làm lãnh đạo”, tuy nhiên vì “tình cảm thua nguyên tắc”, thành ra không thể ngăn cản việc thân nhân trở thành cán bộ chủ chốt, lãnh đạo nhiều ngành, nhiều cấp “đúng quy định của Đảng, Nhà nước”... nhưng chẳng ai tin.

Công chúng không chỉ không tin cá nhân ông Vinh mà còn mỉa mai cả hệ thống công quyền Việt Nam vì chỗ nào cũng thấy cảnh gia đình, gia tộc chia nhau “phục vụ cách mạng” ở đủ mọi ngành, mọi cấp như gia đình, gia tộc ông Vinh. Do sự bất bình càng lúc càng tăng, năm ngoái, chính phủ Việt Nam phải tổ chứcthanh tra “bổ nhiệm người nhà”.

Cho dù Hà Giang là 1/11 địa phương được xem là “nóng” bởi hiện tượng “bổ nhiệm người nhà” và giữa năm ngoái, Bộ Nội vụ của chính phủ Việt Nam tuyên bố đã “khắc phục những sai sót trong việc bổ nhiệm cán bộ, công chức, đồng thời đã xem xét, xử lý trách nhiệm những tập thể, cá nhân có liên quan” song ông Vinh vẫn yên vị!

Trở lại với vụ sửa – nâng điểm cho 114 thí sinh trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học 2018 ở Hà Giang, ông Vinh cho rằng: “Các cháu không có lỗi gì cả. Con tôi năm nay thi tốt nghiệp như thế này không phải lỗi của cháu, không phải lỗi của tôi. Báo chí cần định hướng tốt để dư luận có cái nhìn tốt nhất, con lãnh đạo nói chung chất lượng học có đúng như thế không mới là quan trọng”. Ông Vinh cũng đã thề sẽ “xử lý nghiêm”. Công chúng có tin hay không cũng chẳng sao.

Trân Văn


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

Nguyễn Văn Dương, Phan Sào Nam ‘rửa’ hàng nghìn tỷ đồng thế nào? by anle20


Nguyễn Văn Dương, Phan Sào Nam 'rửa' hàng nghìn tỷ đồng thế nào?
CQĐT xác định, hai ông trùm trong đường dây đánh bạc trực tuyến là Phan Sào Nam và Nguyễn Văn Dương đã dùng nhiều thủ đoạn để “rửa tiền” như: đầu tư bất động sản, góp vốn vào các công ty, góp vốn làm dự án BOT…
Cái “bắt tay” của hai ông trùm cờ bạc
Cơ quan điều tra nhận định, Phan Sào Nam (SN 1979) là người có trình độ am hiểu về công nghệ thông tin. Năm 2014, Nam đã bàn bạc, thống nhất với Hoàng Thành Trung – nguyên Giám đốc Trung tâm phần mềm VTC Intecom xây dựng phần mềm tổ chức đánh bạc bằng hình thức game bài RikVip/Tip.Club.
Đầu năm 2015, Phan Sào Nam gặp Nguyễn Văn Dương tại TP Hồ Chí Minh, qua giới thiệu Nam biết Công ty CNC là công ty bình phòng của C50 nên đặt vấn đề hợp tác phát hành phần mềm đánh bạc trực tuyến qua mạng Internet bằng hình thức game bài và được Nguyễn Văn Dương đồng ý.
Sau buổi gặp, hai ông trùm cờ bạc thỏa thuận tỷ lệ ăn chia theo từng tháng với mức độ khác nhau. Cụ thể các mức như: dưới 5 tỷ đồng, từ 5-15 tỷ đồng và trên 15 tỷ đồng thì Công ty CNC hưởng lợi lần lượt theo tỷ lệ 30-35-40% và VTC Online được hưởng phần còn lại.
Tháng 8/2015, cả hai thống nhất điều chỉnh tỷ lệ phân chia doanh thu. Theo đó, Công ty CNC hưởng 30% tổng doanh thu, còn VTC online hưởng 70%.
Hằng tháng, Phan Sào Nam trực tiếp tổng hợp số liệu tổng doanh thu, lập thành bảng kê phản ánh doanh thu và phân chia lợi nhuận rồi chụp ảnh màn hình gửi cho Nguyễn Văn Dương làm căn cứ thanh toán.
Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Phú Thọ cho biết, đến nay đã có đủ căn cứ kết luận xác định đường dây tổ chức đánh bạc, đánh bạc qua game bài Rikvip/Tip.club do Phan Sào Nam và Nguyễn Văn Dương cầm đầu, gồm 25 “đại lý cấp 1”, 5.877 “đại lý cấp 2” và gần 43 triệu tài khoản tham gia đánh bạc; số tiền doanh thu tổ chức đánh bạc trực tuyến đã chứng minh được là 9.853 tỷ đồng.
Mang tiền cờ bạc đầu tư dự án BOT
Sau khi chi phí trả thưởng cho đối tượng đánh bạc, chi phí quản lý, trả lương và nộp thuế của các công ty vận hành là 3.709 tỷ đồng, các cá nhân được hưởng lợi là 4.713 tỷ đồng.
Trong đó: Phan Sào Nam hưởng lợi 1.475 tỷ đồng; Nguyễn Văn Dương - CNC hưởng lợi 1.655 tỷ đồng; nhóm Hoàng Thành Trung, Phan Anh Tuấn và Lê Văn Kiên (đang trốn truy nã) hưởng lợi 1.574 tỷ đồng.
Đáng chú ý, quá trình điều tra, Công an tỉnh Phú Thọ đã làm rõ thủ đoạn rửa tiền của hai đối tượng cầm đầu đường dây này.
Cụ thể, Nguyễn Văn Dương đã chỉ đạo Đoàn Thị Thu Hà chuyển một phần số tiền hưởng lợi từ hoạt động tổ chức đánh bạc góp vốn vào Công ty cổ phần đầu tư UDIC với số tiền hơn 576 tỷ đồng và trực tiếp góp vốn vào dự án BOT Bắc Giang – Lạng Sơn với số tiền 329,7 tỷ đồng.
Sau khi “nhúng” tiền qua Cty UDIC, ngày 17/4/2017, Dương tách Cty này thành hai công ty, rồi bán cổ phần sở hữu tại Cty UDIC cho các công ty Cổ phần tập đoàn đầu tư xây dựng cầu đường Sài Gòn, Công ty Cổ phần quản lý và khai thác hầm đường bộ Hải Vân, Công ty Cổ phần tập đoàn Hải Thạch, thu về số tiền 270 tỷ đồng.
Tiếp đó, Dương lấy 150 tỷ đồng từ số tiền bán cổ phần nêu trên đi mở 2 sổ tiết kiệm; mua 2 sàn (tầng 5,6) toà nhà ICON4, trị giá hợp đồng 61 tỷ đồng. Số còn lại Dương khai sử dụng cá nhân hết. CQĐT xác định, đến nay Nguyễn Văn Dương vẫn chưa khai báo, che giấu phần lớn số tiền thu lợi bất chính của mình.
Còn Phan Sào Nam chuyển cho Phan Thu Hương hơn 216 tỷ đồng để gửi tiết kiệm và mua bất động sản; chỉ đạo Đỗ Bích Thuỷ rút 50 tỷ đồng gửi tiết kiệm; đầu tư góp vốn vào các công ty như: Công ty Vịnh Hạ Xanh Hạ Long, Công ty Án tượng Hạ Long, Công ty Bitpro, Công ty Fintech với số tiền gần 93 tỷ đồng.
Ngoài ra, Phan Sào Nam còn nhờ nhiều cá nhân đứng tên mua 15 căn hộ với tổng trị giá hơn 151 tỷ đồng; gửi ngân hàng Bank of Singapore 3,5 triệu USD và nhờ người cất giữ số tiền, vàng, đô la trị giá 680 tỷ đồng.
Tuy nhiên, do một số đối tượng được cho là đang cất giữ tài sản phạm pháp của Phan Sào Nam đang bỏ trốn nên CQĐT chưa xác minh làm rõ được.
theo Tiền Phong

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Gián điệp Trung Quốc – mối đe dọa đáng kể nhất mà nước Mỹ đối mặt

Giám đốc Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) Christopher Wray trong Diễn đàn An ninh Aspen hôm thứ Tư (18/7) đã nói rằng gián điệp Trung Quốc chính là mối đe dọa đáng kể nhất mà nước Mỹ phải đối mặt

Christopher Wray
Giám đốc FBI Christopher Wray. (Ảnh qua Breitbart News)
Ông Wray cho biết tất cả 50 bang nước Mỹ đều mở các cuộc điều tra về gián điệp Trung Quốc. “Về quan điểm phản gián, trong nhiều khía cạnh, tôi cho rằng Trung Quốc đại biểu cho mối đe dọa rộng lớn nhất, thách thức nhất và đáng kể nhất mà đất nước chúng ta phải đối mặt”, ông Wray nói tại Diễn đàn An ninh Aspen.
Giám đốc FBI giải thích rằng mối đe dọa này là rất lớn vì đại diện cho “nỗ lực toàn quốc” của chế độ Trung Quốc.
Đó là gián điệp kinh tế, cũng như gián điệp truyền thống, đó là những người thu thập thông tin phi truyền thông, cũng như các hoạt động tình báo truyền thống, đó là các nguồn nhân lực, cũng như các phương tiện mạng trực tuyến”, ông Wray cho biết.
Ông Wray thông tin rằng các cuộc điều tra của FBI về gián điệp kinh tế Trung Quốc bao phủ “mọi lĩnh vực từ giống cây ngô ở Iowa tới tua-bin gió ở Massachusetts và mọi thứ khác”.
Giám đốc FBI không phủ nhận mối đe dọa từ gián điệp Nga và những nỗ lực của nước này trong việc can thiệp vào các cuộc bầu cử Mỹ, nhưng cho biết Trung Quốc là mối đe dọa đáng bận tâm hơn vì họ có một kế hoạch chặt chẽ, định vị bản thân nước họ là “siêu cường thống trị duy nhất”.
Họ đang cố gắng thay thế vai trò của Mỹ và vì vậy trò chơi dài hạn của họ tập trung vào mọi lĩnh vực công nghiệp, mọi lĩnh vực xã hội bằng nhiều cách. Họ tham gia vào học thuật, họ tham gia vào nghiên cứu và phát triển, họ tham gia vào mọi thứ từ nông nghiệp tới công nghệ cao. Và do đó, trò chơi của họ là một cách tiếp cận phổ biến hơn, rộng lớn hơn và xét nhiều khía cạnh cũng là mối đe dọa lâu dài hơn đối với [nước Mỹ]”, ông Wray cảnh báo.
Đây không phải là lần đầu tiên ông Wray đưa ra những lời khuyên như vậy. Hồi tháng Ba, ông Wray nói với NBC News rằng xét về các hoạt động gián điệp chống lại nước Mỹ “không có quốc gian nào” bằng Trung Quốc. Giám đốc FBI cho biết Trung Quốc nhắm mục tiêu vào mọi thứ từ các công ty mới thành lập tới các doanh nghiệp trong danh sách Fortune 500.
Khi chúng tôi mở các cuộc điều tra về gián điệp kinh tế, hết lần này tới lần khác, các manh mối đều dẫn tới Trung Quốc”, ông Wray nói với NBC News.
Theo NBC News, phát biểu tại Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ hồi tháng Hai, ông Wray đã nói rằng sinh viên Trung Quốc ghi danh vào các chương trình khoa học tiên tiến và toán học đặt ra mối rủi ro về phản gián.
Chúng tôi phát hiện việc sử dụng các nhân vật thu thập thông tin phi truyền thống, đặc biệt trong môi trường học thuật – có thể là giáo sư, nhà khoa học, sinh viên –trên mọi địa hạt mà FBI có văn phòng. Không chỉ ở các thành phố lớn, mà cũng có trong các thành phố nhỏ, cơ bản là ở mọi khu vực. Tôi cho rằng mức độ ngây thơ trong một bộ phận giới học thuật về [gián điệp] tạo ra chính vấn đề của riêng nghành này”, ông Wray đánh giá. Giám đốc FBI cũng tiết lộ rằng cơ quan này đang điều tra các nhóm do chính quyền Trung Quốc hậu thuẫn để tạo thuận lợi cho các cuộc đối thoại với các học giả Mỹ.
Những nỗ lực gián điệp của Trung Quốc thậm chí đã thâm nhập trực tiếp vào cộng đồng tình báo Mỹ. Vào tháng Sáu vừa qua, một cựu sĩ quan CIA có tên Kevin Mallory đã bị kết án vì chuyển thông tin mật cho các điệp viên Trung Quốc thông qua một chiếc điện thoại thông minh, nhưng bị FBI phát hiện. Mallory nói rằng ông thực tế vẫn làm việc cho lợi ích của nước Mỹ và chỉ đang cố gắng lừa phỉnh các điệp viên Trung Quốc để cho họ vào bẫy, nhưng bồi thẩm đoàn không chấp nhận lập luận của cựu sĩ quan CIA này.
Tuần trước, các công tố Mỹ đã luận tội Ron Rockwell Hansen – một cựu sĩ quan của Cơ quan Tình báo Quốc phòng vì nỗ lực làm gián điệp cho nước ngoài. FBI đã bắt đầu điều tra các hoạt động của ông Hansen từ năm 2014.
Nhà báo David Wise của tờ New York Times nhận định rằng cách tiếp cận các vấn đề tình báo của chính quyền Trung Quốc có nhiều khác biệt so với cả Nga và Mỹ. Người Trung Quốc dường như kiên trì hơn. Họ có thể chấp nhận mất nhiều năm để phát triển nguồn tin và cài người của họ vào các tổ chức tình báo Mỹ. “Họ đã làm được điều đó bên trong FBI, CIA, Lầu Năm Góc và Bộ Ngoại giao”, ông David Wise cảnh báo.
Nhà báo Wise trích lời giải thích mang đầy tính hình ảnh của cựu chuyên gia phân tích FBI Paul Moore về cách tiếp cận của Trung Quốc đối với các hoạt động tình báo:“Nếu một bãi biển được nhắm mục tiêu, người Nga sẽ gửi tới đó một tiểu đội, những người nhái sẽ đột nhập vào bờ biển trong đêm tối và lấy nhiều thùng cát đưa về Moscow. Người Mỹ sẽ thu thập nhiều dữ liệu qua hệ thống vệ tinh. Người Trung Quốc sẽ gửi tới đó hàng nghìn khách du lịch, mỗi người có nhiệm vụ lấy một ít cát. Khi họ trở về nước, họ sẽ được yêu cầu đổ cát họ lấy được ra. Và cuối cùng người Trung Quốc sẽ hiểu biết về cát ở bãi biển nhắm mục tiêu đó hơn bất cứ bên nào khác’’.
Hùng Cường / Trithucvn

Phần nhận xét hiển thị trên trang