Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

Nên giữ thi đại học, bỏ thi tốt nghiệp



GS Ngô Bảo Châu: 


Tiền Phong
04/08/2014 06:58

TP - Theo GS Ngô Bảo Châu, nên bỏ kỳ thi tốt nghiệp phổ thông giữ lại kỳ thi tuyển sinh vào đại học. 

Đề cập chủ đề tiến tới một kỳ thi chung quốc gia năm 2015 mà Bộ GD&ĐT đang xây dựng phương án, GS Ngô Bảo Châu nói: Năm ngoái, trả lời phỏng vấn báo Tiền Phong, tôi từng bày tỏ ý kiến việc nên hay không duy trì việc tổ chức một kỳ thi tốt nghiệp THPT mà chúng ta đã và đang tiến hành. Sau khi dẫn ra một số lý lẽ ủng hộ việc tổ chức thi, tôi đã đưa ra một số lập luận để cho thấy những lý lẽ này không có gì chắc chắn. Năm nay, tôi vẫn bảo lưu quan điểm đó. Chúng ta đã tổ chức một kỳ thi mà tính trung thực không được đảm bảo, dù Bộ GD&ĐT nỗ lực trong nhiều năm để cải thiện tình hình thi cử và thực tế cho thấy họ đã không thành công như ý muốn. Để tổ chức một kỳ thi quốc gia, chúng ta phải dùng một đề thi cho học sinh trên toàn quốc, trong khi đó trình độ học sinh của mỗi tỉnh/thành cũng như đòi hỏi của mỗi địa phương mỗi khác. Nông thôn khác với thành thị, miền núi khác với đồng bằng… Việc Bộ GD&ĐT muốn tất cả mọi nơi đều đạt một ngưỡng tiêu chuẩn không có gì sai, nhưng thực tế có cho phép làm điều đó? Tôi nghĩ là không. Nếu vậy mà chúng ta vẫn áp đặt, buộc phải có một kỳ thi chung thì các địa phương đành phải làm theo cách để con em của họ đỗ. Khi giữa mong muốn của trung ương (về trình độ) và thực tế địa phương (về nhu cầu) có độ lệch sẽ nảy sinh mâu thuẫn mà mâu thuẫn này lại được giải quyết trong thực tế bằng những tiêu cực không ai muốn. Quyết tâm chính trị nếu có giải quyết được vấn đề này thì chỉ trong tầm ngắn hạn một, hai năm. Muốn đạt hiệu quả lâu dài, chúng ta phải thay đổi về mặt phương pháp.  

Lập luận của Bộ GD&ĐT là có tổ chức thi, học sinh mới chịu học, giáo sư nghĩ sao? 

Vấn đề là họ muốn các em học cái gì? Nếu học để thi thì kéo theo việc học thêm và đủ thứ vấn đề khác, tất cả những điều đó gây nên sự bất bình trong xã hội mà không đi đến đâu cả. Tổ chức thi để học sinh học những cái các em không muốn học thì có nên thi không?

Dư luận cho rằng, kỳ thi đầu vào đại học vẫn còn đảm bảo được sự nghiêm túc, sự phân loại học sinh. Việc chuyển một kỳ thi (khả năng lớn là đưa về địa phương thực hiện) liệu có thể xảy ra tiêu cực hay không và đánh mất nốt kỳ thi được coi là lành mạnh của giáo dục VN? 

Thứ nhất, trong hai kỳ thi thì kỳ thi ĐH được hầu hết mọi người công nhận đảm bảo hơn về sự trung thực. Sẽ không thực tế chút nào khi muốn bỏ một kỳ thi đang được làm tốt để chỉ thực hiện một kỳ thi vốn dĩ được làm không tốt. Lý do người ta đưa ra là nhiều nước chỉ thi tốt nghiệp mà không thi ĐH và chúng ta muốn áp dụng mô hình như vậy. Về mặt lý thuyết thì có vẻ ổn, nhưng tôi e rằng, thực tế chúng ta sẽ không thực hiện được việc này một cách hiệu quả. Bất kỳ kỳ thi nào cũng cần được ưu tiên hàng đầu về sự trung thực, không nên ưu tiên chuyện nó đúng vào mô hình gì đó hay không. Phải coi tính trung thực là kim chỉ nam của mọi kỳ thi. 

Thứ hai, chìa khóa cho phát triển ĐH Việt Nam vẫn là vấn đề được tự chủ, trong đó có tự chủ về tuyển sinh. Không nên ép tất cả các trường tuyển sinh dựa vào kết quả của kỳ thi phổ thông hay một kỳ thi trung gian nào đó. Có thể để cho những trường nhỏ, hoặc những trường chưa đủ trình độ tổ chức một kỳ thi tuyển sinh… được tham gia một kỳ thi tuyển sinh chung. Còn những trường lớn đủ tự tin, đủ khả năng đảm bảo sự tự chủ của mình thì để cho họ tự tổ chức kỳ thi của họ.

GS Ngô Bảo Châu: Nên giữ thi đại học, bỏ thi tốt nghiệp - ảnh 1  
Thí sinh dự thi đại học tại Hà Nội năm 2014. Ảnh: Hồng Vĩnh.

Bộ GD&ĐT đã có công bố dự thảo phương án tổ chức một kỳ thi quốc gia, riêng về môn thi, Bộ đưa ra ba phương án để dư luận góp ý. Giả sử việc tổ chức một kỳ thi quốc gia đã được quyết định thì giáo sư ủng hộ phương án nào? 

Tôi không có ý định góp ý cho từng phương án cụ thể, vì theo tôi, để làm được việc này, cần phải có thời gian nghiên cứu kỹ càng và đòi hỏi người góp ý là những nhà chuyên môn trong lĩnh vực kiểm tra, đánh giá.  

Nếu để cho các trường ĐH tự tổ chức thi tuyển sinh thì dư luận lại e ngại thí sinh phải tham gia quá nhiều kỳ thi trong một năm, giáo sư nghĩ sao?  

Chính vì vậy mà tôi mới cho rằng, mọi cải cách nên làm dè dặt, không nên thay đổi một cách đột ngột trong phạm vi rộng. Với kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, nếu bỏ được thì nên bỏ, khi mà việc tổ chức thi không đem lại lợi ích gì cả ngoài việc hao tổn tài nguyên của xã hội. Còn kỳ thi ĐH hiện tại không quá tệ, ít nhất về sự trung thực thì nên duy trì, nhưng không phải với tất cả các trường. Một số trường được coi là “trọng điểm” nên cho họ thí điểm tuyển sinh riêng nếu họ tham vọng làm việc đó. 

Về mặt nguyên tắc, để đạt được cái tối ưu thì mỗi trường nên làm một cách khác nhau, có một sự phối hợp trên quy mô quốc gia để các kỳ thi không chồng chéo lên nhau. Các nước khác thì các trường vẫn tự tuyển sinh. 

Có ý kiến cho rằng, nên thực hiện mô hình giáo dục ĐH hình chóp, nghĩa là mở rộng đầu vào ĐH và siết chặt đầu ra để kiểm soát chất lượng, giáo sư nghĩ sao? 

Tôi không hoàn toàn tin vào lý thuyết đó. Vì nhiều lý do, trong đó có lý do kinh tế, nhiều trường rất muốn có đông sinh viên. Tuy nhiên, theo quan sát của tôi, với những trường đã khẳng định được chất lượng, tên tuổi thì việc tuyển chọn ngặt nghèo đầu vào hết sức quan trọng, kể cả sau đó họ tiếp tục sàng lọc, tiếp tục việc đào tạo nghiêm túc. Rõ ràng, việc tuyển chọn đầu vào nghiêm ngặt là thực tế không thể chối cãi được của những trường có tên tuổi, thậm chí nhờ vậy mà họ trở nên nổi tiếng hơn. Chúng ta ai cũng mong muốn người trẻ nào cũng được hưởng điều kiện đào tạo tốt như nhau, nhưng thực tế không thể nào như vậy. Trong xã hội, việc sàng lọc, sắp xếp, từ đó tạo ra đẳng cấp là những chuyện không thể tránh khỏi. Chính vì thế mà cần phải có những kỳ thi trung thực để đạt được mức độ công bằng cao nhất. 

Dùng quá lâu giải pháp tình thế sẽ dẫn tới nhiều hệ lụy

Từ một góc nhìn tích cực thì theo giáo sư, điều gì trong giáo dục của chúng ta tạm ổn, có thể tạm duy trì trong khi chưa thể làm một cuộc cách mạng?

Đánh giá một cách khách quan thì học sinh tốt nghiệp THPT của ta không đến nỗi quá tệ so với trình độ học sinh các nước khác, nhưng người tốt nghiệp ĐH của ta tương đối đuối so với người tốt nghiệp ĐH nước ngoài. Đuối cả về kiến thức lẫn tác phong làm việc. Từ nhận xét đó cho thấy vấn đề của giáo dục Việt Nam là giáo dục ĐH chứ không phải ở giáo dục phổ thông. Tất nhiên, phổ thông cũng có vô vàn vấn đề và những ai liên quan đều có cảm giác bất an về giáo dục phổ thông. Nhưng đứng trên tầm quốc gia mà nhìn nhận thì giáo dục ĐH mới là mảng cần nhiều sự thay đổi hơn. 

Trong hoạt động chuyên môn, có thể giáo dục phổ thông không quá thua kém các nước khác. Nhưng từ góc độ xã hội thì người dân có rất nhiều bất bình với cách điều hành, cách thức tổ chức hoạt động liên quan tới nhà trường, như dạy thêm, học thêm, lạm thu...

Dạy thêm học thêm, xuất phát từ chỗ người ta nghĩ rằng đó là sáng kiến, là một biện pháp tình thế để giải quyết vấn đề lương cho giáo viên. Lúc đầu, việc dạy thêm tưởng như cũng tốt, giáo viên khi dạy thêm được tăng thêm thu nhập, cha mẹ thấy con được học thêm, thậm chí có người trông con cho mình thêm một thời gian nên cũng hài lòng. Nhưng khi hiện tượng đó trở thành phổ biến, thậm chí biến chất, chẳng hạn các cháu không đi học thêm thì đến lớp học chính không làm được bài kiểm tra… thì chúng ta mới nhận thức được sự tai hại của nó. Đó là cái giá chúng ta phải trả khi chúng ta không giải quyết để thay đổi vấn đề mà ai cũng thấy một cách triệt để mà lại dùng giải pháp tình thế, từ đó nó lại đẻ ra một vấn đề khác và hiện giờ chúng ta không giải quyết được cả hai.

Chính giáo sư và nhiều nhà khoa học từng khẳng định con người là yếu tố quyết định chất lượng giáo dục, vậy làm thế nào thay đổi nhanh chất lượng con người trong hệ thống giáo dục ĐH? 

Nhanh thì không nhanh được, nhưng chắc chắn phải bắt đầu những chính sách với cán bộ trẻ để tạo nguồn lao động cho các trường ĐH một cách thông thoáng hơn, xóa bỏ hoàn toàn tính chất cục bộ địa phương hiện tại cho các trường. Thứ hai, tôi lại quay về vấn đề tự chủ, phải làm sao để các trường ĐH có khả năng định hướng ưu tiên về khoa học của mình. Mỗi một trường phải có một ưu tiên và làm sao để có khả năng hiện thực hóa những ưu tiên đó. 

Theo giáo sư, sự hợp tác giữa các trường ĐH trong nước với các nhà khoa học người Việt đang làm việc ở nước ngoài thế nào? 

Tôi nghĩ là chưa tốt. Một phần là do việc một người Việt Nam ở nước ngoài có thể tham gia các hoạt động đào tạo, nghiên cứu trong nước cũng không đơn giản. Như trường hợp của tôi, mỗi năm về nước được vài ba tháng, là hiếm, bởi điều kiện làm việc bên Mỹ của tôi cũng khá thoải mái. Còn những người khác, hoặc là họ không có điều kiện thời gian, hoặc là vì hoàn cảnh gia đình… nên việc về nước thường xuyên là khó khăn. Đã vậy, dường như họ cũng không được tạo nhiều điều kiện thuận lợi lắm khi về làm việc trong nước. Ngay cả việc tối thiểu là thanh toán vé máy bay cho họ mỗi lần về làm việc cũng chưa trường ĐH nào làm được. Nhìn chung, tinh thần “hợp tác” hiện nay của các trường ĐH trong nước mới chỉ dừng ở mức độ “khai thác” các nhà khoa học Việt kiều hơn là thể hiện sự hợp tác với họ.

Cảm ơn GS Ngô Bảo Châu. 

Quý Hiên


Phần nhận xét hiển thị trên trang

DỐI TRÁ TRÀN LAN, GIÁO DỤC TAN HOANG



Ngô Văn Giá
Vừa rồi VTC kéo tôi vào chương trình talk show để thảo luận về câu hỏi: Tại sao càng lớn lên, người ta càng hay nói dối?

Đặt vấn đề như vậy là thú vị. Khởi đầu câu chuyện này là từ một kết quả nghiên cứu của ông Trần Ngọc Thêm. Bằng phương pháp test, thống kê, phân tích, kết quả đưa ra là vậy.

Căn bệnh nói dối thì thời nào cũng có. Nhưng mỗi thời, mức độ có khác nhau. Có thời, trong bối cảnh chiến tranh, toàn dân bị hút vào cái sống cái chết, căn bệnh này có phần suy giảm. Trong thời bình, khi con người ta phải đối diện với miếng cơm manh áo, với gánh nặng mưu sinh…căn bệnh nói dối lại có cơ bùng phát. Cho đến ngày hôm nay, bệnh nói dối đã trở nên kịch phát, trở thành một đại dịch, không kiểm soát được.

.

Căn bệnh nói dối, giả trá tràn lan, không trừ một nơi chốn nào.

Cao thì ở nghị trường. Họ diễn thuyết cái mà họ chưa chắc đã nghĩ. Họ bấm nút đồng ý cái mà họ chưa chắc đã mong. Họ trả lời phỏng vấn những điều mà họ không tin là thật. Họ đăng đàn diễn thuyết dạy dỗ thiên hạ những điều mà chính họ hoang mang. Họ nói dối một cách…tâm huyết. Thấp thì ở các cơ quan, công sở, trường học, bệnh viện..., tất tật, trong cả các sinh hoạt dân sự hàng ngày.

Lạ lắm. Có người nói dối mãi nên lâu dần tin vào chính điều mà mình nói dối, đinh ninh đó là sự thật. Căn bệnh ám thị đã đẩy họ đến tình trạng như vậy.

Đại dịch nói dối do đâu?

Thì đấy thôi, cụ Nguyễn Trãi đã nói từ hơn 5 thế kỷ trước: “Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế”. Trên lừa dưới, dưới lừa trên, trên dối trá trên, dưới lường gạt dưới…Một xã hội đang vận hành bằng sự lừa gạt lẫn nhau thử hỏi làm sao không loạn?

Trong bối cảnh ấy, giáo dục là nơi tập trung sự dối trá nhiều nhất. Căn bệnh thành tích, khai khống đã hoành hành từ lâu, đến nay vẫn chưa hề suy suyển. Trên lớp, nhiều thày cô nói những điều mà chính họ cũng không tin. Các đề thi được ra theo cách trở thành mảnh đất tốt để học trò triển khai những lời nói dối. Các đáp án thi cử, cái mà giáo viên chờ đợi không phải là tinh thần tự do, khai phóng, sáng tạo, mà là những khuôn phép, giáo điều, sách vở đã định sẵn. Họ gieo vào đầu con trẻ tinh thần nói dối, nói dối mới là khôn ngoan, mới hợp thời, “Thật thà ăn cháo/Láo nháo ăn cơm”. Lòng trung thực bị coi là dại dột. Họ chấp nhận những học vẹt, nói dối từ phía học trò – như là sản phẩm giáo dục của chính mình.

Và đỉnh cao của sự dối trá là việc nâng điểm hàng loạt ở Hà Giang trong vụ thi cử vừa qua. Vậy còn ở các nơi khác? Vậy còn những năm trước, khi mà chuyện thi cử bị lái sang cái gọi là hai trong một? Đại dịch dối trá đã tràn vào cả tầng lớp chóp bu của ngôi nhà cai trị Hà Giang.

Tôi nhớ lại ý của GS. Hoàng Ngọc Hiến, ông cho rằng ở Việt Nam, giữa một bên là việc đi giáo dục người khác, và bên kia là việc tự giáo dục chính mình (tu thân, tự giác) thì cái vế thứ hai rất kém. Vâng, người ta quen lớn tiếng rao giảng những điều cao quý, tử tế, trong khi đó sống không ra gì, sống ác, sống giả, sống mưu mô, đểu cáng.

Chưa bao giờ ý thức tu thân, tự kỷ luật với chính mình lại xuống dốc như bây giờ.

Liệu có chữa trị được không? Thật là một bài toán cam go đối với toàn xã hội.

Có lẽ phải bắt đầu từ tinh thần thượng tôn pháp luật. Và cùng với nó là ý thức tu thân.

VG

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

Trung Quốc đang cạn nguồn tiền để đổ vào Vành đai và Con đường?





Hồng Thủy
Báo Giáo dục VN
13:56 18/04/18
 
(GDVN) - Nếu không quản lý được các khoản vay của Trung Quốc, một ngày nào đó có thể trở thành "châu, quận" của họ, học giả Philippines cảnh báo. 

Ông Tập Cận Bình có chịu thay đổi dưới áp lực Hoa Kỳ?  
 
CNBC ngày 15/4 đưa tin, các nhà quản lý cấp cao ngành tài chính ngân hàng và các nhà nghiên cứu của chính phủ Trung Quốc tiết lộ, kế hoạch đầy tham vọng Vành đai và Con đường đang đối mặt với thách thức nghiêm trọng về tài chính.

Phát biểu hôm thứ Năm 12/4 tại Quảng Châu, cựu Chủ tịch Ngân hàng xuất nhập khẩu Trung Quốc Li Ruogu cho hay, hầu hết các quốc gia dọc theo Vành đai và Con đường không có tiền để trả cho các dự án xây dựng cơ sở hạ tầng mà họ tham gia.

Nhiều nước đã trở nên nợ nần và cần đến nguồn tài chính bền vững và đầu tư tư nhân. Do đó theo ông Li Ruogu, việc gây quỹ cho các quốc gia mục tiêu Vành đai và Con đường là nhiệm vụ lớn.
Ông Li Ruogu, cựu Giám đốc Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc, ảnh: Diễn đàn Bác Ngao.

Thống đốc Ngân hàng trung ương Trung Quốc Dịch Cương cho biết, Bắc Kinh muốn làm việc với các tổ chức quốc tế, các nhà cho vay thương mại và các trung tâm tài chính như Hồng Kông hay London để đa dạng hóa nguồn tiền tài trợ cho Vành đai và Con đường.

Wang Yiming, Phó giám đốc Trung tâm Nghiên cứu phát triển của chính phủ Trung Quốc nhận định:

Mặc dù nhiều dự án cơ sở hạ tầng được tài trợ bởi các tổ chức tài chính lớn của Trung Quốc (Ngân hàng Đầu tư hạ tầng châu Á, Ngân hàng Phát triển mới, Ngân hàng Phát triển Trung Quốc, Ngân hàng Xuất nhập khẩu Trung Quốc, quỹ Con đường tơ lụa), vẫn còn khoảng cách lớn với nhu cầu thực tế, lên tới 500 tỉ USD mỗi năm.

Theo ông, sự tham gia hạn chế của các nhà đầu tư tư nhân vào các dự án này là vì mức độ sinh lời thấp, các kênh tài chính hẹp. [1]

Nguy cơ đe dọa mất chủ quyền, an ninh quốc gia khi tham gia Vành đai và Con đường


The Economic Times, Ấn Độ ngày 15/4 dẫn kết quả nghiên cứu (của nhóm C4ADS, Hoa Kỳ) về sáng kiến Vành đai và Con đường;

Có 7 quốc gia đang đứng trước những nguy cơ "mất chủ quyền" và đe dọa an ninh quốc gia vì tham gia "sáng kiến" này của Trung Quốc, bao gồm: Indonesia, Sri Lanka, Kazakhstan, Bangladesh, Ba Lan, Lào và Pakistan. 

Tại Indonesia, dự án trong khuôn khổ Vành đai và Con đường đang gặp phải sự chậm trễ nghiêm trọng. 

Việc xây dựng tuyến đường sắt trị giá 6 tỉ USD đang bị chậm tiến độ và đội vốn. Đây cũng là kịch bản tương tự ở Kazakhstan và Bangladesh.

Còn về tình trạng thâm hụt thương mại cũng như nguy cơ không có khả năng trả nợ Trung Quốc đang được báo động với Sri Lanka, Maldives, Lào và Pakistan.

Và "chủ quyền quốc gia", "an ninh quốc gia" đang trở thành "tài sản thế chấp" cho các khoản vay Trung Quốc. 

Sri Lanka phải cho Trung Quốc thuê cảng Hambantota 99 năm để "gán nợ" cho các khoản vay xây dựng cảng này trong dự án trị giá 1,5 tỉ USD, được khởi động dưới thời Tổng thống Mahinda Rajapaksa năm 2008.

Chính phủ Sri Lanka đã nhận thấy mình không thể trả các khoản nợ Bắc Kinh trong khi nợ ngày càng tăng. Colombo nợ Trung Quốc 8 tỉ USD với lãi suất 6%.

Năm 2009, ông Mahinda Rajapaksa tiếp tục vay vốn Trung Quốc để xây dựng sân bay quốc tế thứ 2 của nước này ở Mattala, cách cảng Hambantana 20 km.

Tuy nhiên hiện tại chính phủ Sri Lanka đang có kế hoạch bán sân bay này vì nó làm tăng thiệt hại kinh tế, khi mỗi tuần chỉ có 4 chuyến bay đến và đi. [2]

Chính từ bài học của Sri Lanka và các quốc gia mục tiêu khác của Vành đai và Con đường, cựu Cố vấn An ninh quốc gia Philippines dưới thời Tổng thống Filde Ramos, ông Jose Almonte khuyến cáo chính phủ đương nhiệm:

"Nếu chúng ta không quản lý đúng đắn các cơ hội mà Trung Quốc chào mời qua các khoản viện trợ, các món tín dụng, chúng ta sẽ trở thành một châu quận của Trung Quốc".
Cựu Cố vấn An ninh quốc gia Philippines dưới thời Tổng thống Filde Ramos, ông Jose Almonte, ảnh: CBN News.

Theo ông, Biển Đông là trung tâm của Đông Nam Á, bất cứ ai kiểm soát Biển Đông sẽ kiểm soát các nước ngoại vi;

Ai kiểm soát Đông Nam Á sẽ có ảnh hưởng lớn ở Ấn Độ Dương và Tây Thái Bình Dương, đó là mục đích an ninh của Trung Quốc đằng sau Vành đai và Con đường. [3] 

Nhật Bản vẫn nhìn thấy cơ hội, quyết định nhảy vào Vành đai và Con đường 

Forbes ngày 17/4 bình luận, cho dù là một đối thủ cạnh tranh của Trung Quốc về ảnh hưởng kinh tế tại các nước châu Á đang phát triển, Nhật Bản đã tham gia một cách có hiệu quả vào sáng kiến Vành đai và Con đường trị giá 1 ngàn tỉ USD.

Tháng Năm, tháng Bảy năm ngoái, Nhật Bản đã 2 lần lên tiếng ủng hộ Vành đai và Con đường. 

Thứ Hai vừa qua, Bộ trưởng Thương mại Trung Quốc nói, Bắc Kinh và Tokyo đã đạt được sự nhất trí quan trọng về hợp tác trong khuôn khổ Vành đai và Con đường.

Tại sao Nhật Bản lại tham gia sáng kiến này, bất chấp những căng thẳng song phương cả trong quá khứ lẫn hiện tại?

Jefferey Kingston, Giám đốc Nghiên cứu châu Á tại Đại học Temple, Nhật Bản nhận định: 

"Tôi nghĩ rằng Nhật Bản đang rất mơ hồ về sáng kiến Vành đai và Con đường, nhưng không muốn bị bỏ rơi và bỏ lỡ cơ hội, lợi ích.

Rõ ràng Nhật Bản coi đây là một phần của chiến lược rộng lớn hơn mà Bắc Kinh triển khai để tăng ảnh hưởng, đòn bẩy của họ trong khu vực, còn Tokyo thì không thích điều này." 

Tuy nhiên, Giáo sư Stephen Nagy từ Đại học Christian ở Tokyo phân tích:

Cho dù là đối thủ cạnh tranh hay đối tác, Nhật Bản đã nhận ra các công ty đa quốc gia của mình có thể hưởng lợi từ các nỗ lực của Trung Quốc.

Ví dụ Trung Quốc sẽ xây dựng các tuyến đường bộ, đường sắt ban đầu và các công ty Nhật Bản sẽ sử dụng chúng để tiếp cận các thị trường mà Trung Quốc xây dựng cơ sở hạ tầng ở đó.

Doanh nghiệp Nhật Bản có kinh nghiệm lớn về xây dựng cơ sở hạ tầng chất lượng cao, không tham gia Vành đai và Con đường có nghĩa là họ sẽ không được hưởng lợi ích kinh tế từ nó.

Theo ông, đã có những áp lực từ doanh nghiệp lên chính quyền Nhật Bản để tham gia Vành đai và Con đường.

Ví dụ như công ty Nippon Express, Nhật Bản đã tham gia hoạt động vận tải bằng đường sắt của Kazakhstan để vận chuyển hàng hóa qua một số nước Trung Á giàu tài nguyên, xây dựng một trạm trung chuyển quan trọng dọc theo con đường Tơ lụa mới.

Trong một giao dịch tương tự, doanh nghiệp Itochu Corp. của Nhật Bản đang bắt đầu dịch vụ vận tải hàng hóa có thể kết nối Nhật Bản với châu Âu thông qua Trung Quốc.

Công ty này nhận ra rằng, một mạng lưới hậu cần mạnh mẽ hơn trong khuôn khổ Vành đai và Con đường sẽ làm tăng dịch chuyển hàng hóa.

Ông Shutaro Sano, Phó giám đốc  Trung tâm trao đổi quốc tế, Học viện Quốc phòng Nhật Bản cho hay:

"Tham gia sáng kiến Vành đai và Con đường cho phép Tokyo theo đuổi một số mục đích kinh tế quan trọng của mình qua các dự án đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng ở nước ngoài.
Sáng kiến này cũng có thể thúc đẩy các doanh nghiệp Nhật Bản tìm kiếm các cơ hội kinh doanh lớn hơn." [4]
-----------------

Nguồn:
[4]https://www.forbes.com/sites/ralphjennings/2018/04/17/why-japan-had-to-join-china-in-building-trade-routes-around-asia/#61ab18af7175
Hồng Thủy

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHÂN SĨ TRÍ THỨC TIẾP TỤC GỬI KIẾN NGHỊ LÊN CHỦ TỊCH NƯỚC



Kiến nghị gửi Chủ tịch nước Trần Đại Quang

20-7-2018

Ngày 17.7.2018 Văn phòng Chủ tịch Nước đã có công văn số 847/VPCTN-PL thông báo ý kiến của Chủ tịch nước Trần Đại Quang yêu cầu Chánh an TAND tối cao, Viện trưởng Viện KSND Tối cao phối hợp với Bộ Công an chỉ đạo, kiểm tra việc điều tra, truy tố, xét xử vụ án đối với ông Đặng Văn Hiến và báo cáo Chủ tịch Nước.

Chúng tôi, những nhân sĩ, trí thức cũng như tất cả những người Việt Nam yêu nước, khát khao công lý, thượng tôn pháp luật khác, thiết tha quan tâm đến vận mệnh của người dân đã ký vào Kiến nghị giảm án tử hình cho ông Đặng Văn Hiến do các luật sư đề xuất được đăng trên trang hopecom.org ngày 15.7.2018 trân trọng hoan nghênh quyết định đó của Chủ tịch Nước.

Chúng tôi hy vọng rằng, bằng sự cẩn trọng tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của sự việc, do bị dồn ép bức xúc từ nhiều năm, đẩy tới bước đường cùng bởi người của Công ty Long Sơn dựa vào thế lực bảo kê đã quá ngang ngược và hung hãn, dẫn tới hành động bột phát của Đặng Văn Hiến, Chủ tịch Nước sẽ chấp nhận đơn xin ân giảm của ông Hiến.

Trong một quốc gia biết thượng tôn pháp luật thì án tử hình là một hình thức răn đe buộc phải có để loại bỏ ra khỏi xã hội những hành vi và ý định thực hiện hành vi thú tính không còn tính người. Song hiện nay trên thế giới, một số quốc gia đã loại bỏ khung tử hình trong hình phạt do trình độ văn minh và an toàn xã hội mà họ đã đạt được.

Việt Nam chưa thể thực hiện được điều ấy vì nhiều lý do, nhưng với việc thực hiện án tử hình đứng vào hàng thứ ba chỉ sau Trung Quốc và Iran là điều đáng phải suy nghĩ. Chỉ riêng trong tháng Hai 2017, truyền thông Việt Nam công bố số liệu của Bộ Công an, theo đó đã có 429 người bị tử hình trong thời gian từ tháng Tám 2013 cho tới tháng Sáu 2016, tức là trung bình 147 trường hợp mỗi năm [theo Amnesty International – Tổ chức Ân xá Quốc tế].

Dù được giải thích theo kiểu nào thì trước mắt của thế giới văn minh, đây là một điều đáng buồn cho hình ảnh một quốc gia đã có bề dày văn hiến. Trường hợp Đặng Văn Hiến, dân tộc Nùng, một người phạm tội đã tự nguyện ra đầu thú, lại càng phải được nhìn nhận một cách thỏa đáng.  Cảnh ông Hiến ra đầu thú hôm 29/10 được báo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh miêu tả là “rất đông người dân đã đến không phải vì hiếu kỳ mà để ôm chia tay Đặng Văn Hiến, một trong những bị can gây ra vụ nổ súng. Hiến khóc, những người dân Đắk Nông cũng khóc“. Điều này cho thấy việc loại ông Hiến ra khỏi đời sống xã hội là không đạt được mục đích mà pháp luật Việt Nam từng nêu ra như mục đích răn đe, mục đích giáo dục, cải tạo người phạm tội. Ngược lại, đó là một việc thất nhân tâm làm xói mòn thêm lòng tin của nhân dân vào pháp luật.

Chúng tôi trông đợi vào sự sáng suốt của Chủ tịch Nước.

Cùng với việc cứu xét bản án tử hình của ông Đăng Văn Hiến, chúng tôi cũng thiết tha đề nghị Chủ tịch Nước quan tâm xem xét đến bản án bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh [còn gọi là Mẹ Nấm]. Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị Tòa án Nhân dân tỉnh Khánh Hòa tuyên án sơ thẩm 10 năm tù, bà Quỳnh kháng cáo toàn bộ bản án vì cho rằng bản thân không chống phá Nhà nước. Ngày 30-11, TAND Cấp cao đã xét xử phúc thẩm và bác kháng cáo, tuyên y án sơ thẩm 10 năm tù đối với bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vì tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Khoản 1, Điều 88, Bộ Luật Hình sự. Theo các luật sư tham gia bào chữa cho bà Quỳnh thì bản án này “không khách quan”, thậm chí còn “nặng hơn cả án giết người”.

Phải chăng bằng bản án phi lý này, ai đó muốn răn đe những người còn nuôi ý định đấu tranh đòi tự do dân chủ, đòi công lý như “Mẹ Nấm”. Dư luận trong và ngoài nước rất bức xúc về tình trạng của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh người mẹ có hai con nhỏ đang phải nhờ bà chăm sóc khi mẹ bị tống giam trong tù. Theo bà Nguyễn Tuyết Lan, người bà đang nuôi hai cháu, mẹ ruột của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho biết thì “Mẹ Nấm” đã tuyệt thực lần thứ 3 trong trại giam số 5, Thanh Hóa từ ngày 06 tháng 07 năm 2018.

Lý do Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tuyệt thực vì:
  • bị hành hạ cả ngày lẫn đêm bởi những tù thường phạm chung buồng giam luôn gây sự và chửi rủa với những ngôn từ rất tệ hại và kinh khủng,
  • đã bị ngộ độc thức ăn rất nhiều lần,
  • điều kiện trại giam hết sức tồi tệ, đe dọa đến tính mạng của tù nhân. Giám thị trại giam không giải quyết yêu cầu về an toàn cá nhân mà còn cố tình làm cho sự việc trở nên tồi tệ và trầm trọng hơn nhằm thực hiện một mưu toan nào đó.
Đến hôm nay, ngày 20 tháng 07 năm 2018, Quỳnh đã tuyệt thực 14 ngày. Việc tuyệt thực này sẽ tác hại lớn đến sức khỏe của người tù đang là mẹ của hai con nhỏ cần được chăm sóc. Công luận quốc tế đặc biệt quan tâm theo dõi số phận tù nhân Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người vừa được trao giải Tự do Báo chí Quốc tế của Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo (CPJ) có trụ sở ở New York, cũng vừa được đề cử giải Nobel Hòa Bình 2018. Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một hình ảnh tiêu biểu cho nhân quyền và cuộc đấu tranh để bảo vệ giá trị thiêng liêng ấy.

Bỏ tù, hành hạ và làm nhục phẩm giá của người phụ nữ kiên cường đó bởi một bộ máy bạo lực khi đã bắt giam và kết án tù rất phi lý và nghiệt ngã, lại còn dùng những thủ đoạn xấu xa nhằm uy hiếp để mong khuất phục ý chí của người phụ nữ ấy là một việc đáng xấu hổ đối với một quốc gia đang cố gắng hội nhập với thế giới văn minh nhằm phát triển đất nước của chính mình.

Đặc biệt là khi Việt Nam đang khẩn trương và tích cực phấn đấu để được tham gia vào Hiệp định Thương Mại Tự do Viêt Nam-EU (EVFTA) thì cải thiện hình ảnh nhân quyền của Việt Nam là một nhân tố quan trọng không thể thiếu.

Vì lợi ích và danh dự của dân tộc, vì sự phát triển của đất nước, chúng tôi khẩn thiết yêu cầu Chủ tịch Nước, với thẩm quyền được trao theo quy định của Hiến pháp, xem xét lại các bản án Sơ thẩm và Phúc thẩm đối với bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, ra lệnh đình chỉ ngay những đối xử vô nhân đạo của nhà tù đối với bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Kỳ vọng vào lòng nhân đạo của một vị Chủ tịch Nước, chúng tôi cũng kỳ vọng vào sự can thiệp của Chủ tịch để có thể chấm dứt hành động tuyệt thực của tù nhân Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cải thiện chế độ giam giữ, đối xử với tù nhân, tiến tới xỏa bỏ bản án phi lý và thất nhân tâm đối với một người phụ nữ Việt Nam đang được thế giới chăm chú khâm phục theo dõi.

Kính gửi Chủ tịch Nước lời chào trân trọng.

Ngày 19.7.2018

Những người ký tên vào Kiến Nghị gửi Chủ tịch Nước:
  1. Nguyễn Đình Đầu, nhà Nghiên cứu Lịch sử và Văn hóa
  2. Tương Lai, nguyên Thành viên Tổ Tư vấn Võ Văn Kiệt, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam.
  3. Lê Công Giàu, tù chính trị trước 1975, nguyên Tổng Thư ký Tổng hội Sinh viên Sài Gòn 1966, nguyên Phó Bí thư Thường trực Thành Đoàn TNCS TP Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc Savimex.
  4. Huỳnh Tấn Mẫm, đại biểu Quốc hội khóa VI, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975, nguyên Tổng Biên tập báo Thanh niên, hiện là Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc TP Hồ Chí Minh.
  5. Huỳnh Kim Báu, tù chính trị Côn đảo trước 1975, nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức miền Nam Việt Nam trước 1975, nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức Sài Gòn sau 1975.
  6. Bùi Tiến An, tù chính trị Côn đảo trước 1975, nguyên cán bộ Ban Dân vận Thành ủy Tp HCM
  7. Phaolo Nguyễn Thái Hợp, Giámmục Giáo phận Vinh
  8. Gbt Huỳnh Công Minh, Linh mục Tổng Giáo phận Sài Gòn
  9. Võ Văn Thôn, cựu Giám đốc Sở Tư pháp, tpHCM
  10. Nguyễn Quốc Thái, nhà báo, Sài Gòn
  11. Hồ Ngọc Nhuận, nhà báo, nguyên cựu dân biểu chế độ Sài Gòn
  12. Trần Thế Việt, cựu bí thư Thành ủy ĐCSVN thành phố Đà Lạt
  13. Lê Thân, tù chính trị Côn đảo trước 1975, Chủ nhiệm CLB Lê Hiếu Đằng
  14. Kha Lương Ngãi, nguyên phó Tổng Biên tập Báo Sài Gòn Giải phóng
  15. Tô Lê Sơn, kỹ sư, Sài Gòn
  16. Hoàng Dũng, Pgs, Ts, tp HCM
  17. Hoàng Hưng, nhà thơ, tpHCM
  18. Hoàng Lại Giang, nhà văn
  19. Vũ Trọng Khải, PGS-Ts, chuyên gia độc lập về kinh tế nông nghiệp
  20. Cao Lập, tù chính trị Côn đảo trước 1975, hưu trí
  21. Nguyễn Thu Giang, cựu Phó Giám đốc Sở Tư pháp
  22. Trần Rạng, nhà giáo, hưu trí
  23. Nguyễn Văn Kết, nguyên Thứ ký của Bí thư Thành ủy Mai Chí Thọ
  24. Nguyễn Sỹ Kiệt, TSKH, cán bô dầu khi đã về hưu
  25. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), nhà báo tự do tpHCM
  26. Lại thị Ánh Hồng, nghệ sĩ, tpHCM
  27. Phạm Đình Trọng, nhà văn
  28. Vương Đình Chữ, nhà báo
Đang ở nước ngoài
  1. Lê Văn Tâm, Ts hóa học, nguyên Chủ tịch Hội Người Việt Nam ở Nhật.
  2. Nguyễn Ngọc Giao, nhà giáo, Paris, Pháp
  3. Phan Tư Thanh Thiện, nhà báo, Paris, Pháp
Đang tiếp tục lấy chữ ký của tp HCM và các nơi khác

Đang lấy chữ ký của Hà Nội
  1. Trần Đức Nguyên, cựuTrưởng ban Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ Phan Văn Khải
  2. Nguyễn Khắc Mai, Giám đôc Trung tâm Minh Triết. Hà Nội
  3. Phạm Khiêm Ích, PGS, nguyên Viện trưởng Viện Thông tin,UBKHXHVN
  4. Nguyễn thị Ngọc Trai, nhà văn, nhà báo, nguyên Phó Tổng Biên tập Báo Văn Nghệ của Hội Nhà Văn Việt Nam
  5. Nguyễn thị Ngọc Toản, Đại tá, GsBs,nguyên Chủ nhiệm Khoa Sản BV108
  6. Nguyễn Xuân Diện, tiến sĩ, Hà Nội.
Đề nghị những người ký tiếp hãy ghi đầy đủ tên và chức danh vào địa chỉ sau đây: 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đất nước đang đứng trước thảm họa ngu dân chưa từng có trong lịch sử.



Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh Vương lãng

Ngày xưa Vương Lãng là 1 trong số những nhân vật hèn hạ của Tam Quốc bị Khổng Minh mắng, nhục quá đến nỗi uất lên mà chết ngay trước trận tiền. Suốt từ đó đến nay, không biết bao nhiêu người cứ xúm vào khen tài mắng nhiếc của Khổng Minh. Mà tịnh không có ai khen Vương Lãng lấy một tiếng. Rằng chính Vương Lãng mới là bậc liêm sỉ, là hạng người có lòng tự trọng cao lắm, cho nên mới quyết không chịu nhục như thế. Chính Khổng Minh đã biết lợi dụng điều này để loại bỏ Vương Lãng...
Thời nay những kẻ tham quan ngu lại bị thiên hạ mắng nhiếc cũng nhiều, độc địa cũng chả kém gì Khổng Minh. Nhưng liêm sỉ như Vương Lãng kể cũng hiếm lắm thay, cho nên chưa hề thấy ai từ chức vì lòng tự trọng bao giờ, huống hồ còn uất lên mà chết...
Kìa như bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ, người đứng đầu bộ Dục mà ăn nói ngọng nghịu, tự dưng vô cớ đùn ra hàng đống giáo xư... từng bị cô nhà báo trẻ có tên Bạch Hoàn mắng như tát nước vào mặt. Vậy mà vẫn cứ trơ ra, lại còn vác cái thớt ấy đến ngủ gật ở nghị trường... Nay mới tòi ra cơn lũ quét nâng điểm thi PTTH, chủ yếu phục vụ lũ con cái nhà quan, để có cơ hội đời đời ngồi trên đầu trên cổ nhân dân mãi mãi... thì cái bộ Dục thực sự đã bị Nhạ làm cho tanh bành, cơ hồ không cứu vãn được nữa. Đất nước đang đứng trước thảm họa ngu dân chưa từng có trong lịch sử...
Cả nước đang rung chuyển vì cái đại họa giáo dục này, đàn ông ai cũng phải nghiến răng, đàn bà ai cũng muốn tốc váy... Vậy mà Nhạ vẫn điềm nhiên diễn bài điếc đặc, thì không những chứng tỏ Nhạ không hề biết lòng tự trọng nó là cái gì, mà còn cho thấy cái chức bộ trưởng kia nó béo bở và hấp dẫn làm sao. Nó mang lại biết bao nhiêu lợi quyền, nó bỏ qua mọi cái gạch đầu dòng về liêm sỉ, nó kết thành một lòng tham vô cùng mạnh mẽ, nó lướt qua mọi sự mắng nhiếc, nó nhấn chìm toàn bộ nền giáo dục đã lung lay...
Thương thay!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CỘNG HÒA SÉC NGƯNG CẤP VISA CHO VIỆT NAM


Thông báo của Đại sứ quán Czech tại Hà Nội về việc ngừng cấp visa dài hạn cho người Việt. Động thái này diễn ra vài ngày sau khi Nguyễn Hải Long, một người Việt sinh sống ở Czech, thú tội trước tòa án Đức về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh cách đây 1 năm. 
 
Czech ngừng cấp visa cho Việt Nam 
sau vụ thú nhận mật vụ Việt bắt cóc Trịnh Xuân Thanh 

VOA Tiếng Việt
20/07/2018   

Chỉ một ngày sau khi một người Việt thú nhận tại tòa án Đức rằng đã giúp mật vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, chính phủ Cộng hòa Czech tuyên bố ngừng cấp visa dài hạn cho người Việt Nam. 

“Chính phủ Cộng hòa Czech đã quyết định tạm ngừng tiếp nhận đơn xin thị thực dài hạn cho mục đích lao động và kinh doanh đối với công dân Việt Nam,” theo thông cáo đăng trên trang web của Đại sứ quán Cộng hòa Czech tại Hà Nội ra ngày 20/7. Thông cáo cho biết Bộ Ngoại giao Czech đã triển khai các biện pháp thích hợp có hiệu lực kể từ ngày 18/7/2018. 

Hôm 17/7, Nguyễn Hải Long, một người Việt sinh sống ở Czech, đã thú nhận trước tòa thượng thẩm Berlin rằng ông tham gia vào vụ bắt cóc cựu lãnh đạo ngành dầu khí Việt Nam, Trịnh Xuân Thanh, mà Hà Nội lúc đó đang truy nã.

 
Bị cáo Nguyễn Hải Long ngồi trong phòng kính chống đạn tại tòa Thượng thẩm Berlin. 
(Ảnh chụp màn hình Thoibao.de)

Trong thông cáo của sứ quán Czech ở Hà Nội, Bộ trưởng Nội vụ Jan Hamacek cho biết lý do đưa ra biện pháp trên là vì hiện nay cơ quan ngoại giao này đang “quá tải về số lượng đơn xin cấp thẻ lao động và thị thực dài hạn theo mục đích không kinh doanh.” 

Tuy nhiên một lý do khác mà vị bộ trưởng này đưa ra liên quan đến quyết định ngừng cấp visa cho người Việt Nam là vì “Hội đồng An ninh Quốc gia Cộng hòa Czech đã đề cập tới những lo ngại về các nguy cơ khác.” 

Radio Praha trích lời Bộ trưởng Hamacek nói Việt Nam đã trở thành một mối nguy an ninh trong lĩnh vực xuất khẩu tội phạm có tổ chức. 

Tháng trước, nguyên Ngoại trưởng Czech Lubomir Zaoralek cáo buộc “Việt Nam là tội phạm có tổ chức và trở thành mối đe dọa an ninh quốc gia hàng đầu" của nước ông. 

Đầu tháng này Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng chỉ trích và phủ nhận tuyên bố của ông Zaoralek, hiện đang là Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Cộng hòa Czech. 

Chủ tịch Zaoralek còn cho rằng “chính thị thực du học là công cụ tối ưu nhất để đưa tội phạm vào Czech” khi đề cập đến các vấn đề liên quan đến những khó khăn trong việc người Việt xin thị thực nhập cảnh vào nước này, bao gồm cả thị thực du học. 


Czech có số người Việt đang sinh sống đông nhất so với ở các nước châu Âu khác. Có khoảng 100.000 người Việt ở đây và là cộng đồng người thiểu số lớn thứ 3 ở quốc gia trung Âu này, chỉ sau người gốc Ukraine và người gốc Slovakia. 

Làn sóng người Việt tới Czech ban đầu để làm công nhân và đã ở lại đó sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ ở Đông Âu vào cuối những năm 1980 và đầu những năm 1990. Họ bỏ việc tại các doanh nghiệp nhà nước và chuyển sang làm việc trong các nhà hàng ăn uống và bán hàng trên phố. Cả hai ngành nghề này đều có liên quan tới các tội phạm có tổ chức, theo tờ báo có trụ sở tại Hong Kong, South China Morning Post. 

Nhiều người Việt trước đây cũng từng bị bắt giữ ở Czech do liên quan đến buôn bán ma túy.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giờ mới hiểu con "Tì Hưu" của bọn Tàu là con gì

Kết quả hình ảnh cho Ảnh con Tỳ Hưu?

Giờ mới hiểu con "Tì Hưu" của bọn Tàu là con gì. Nó hiện đang bày la liệt trên bàn làm việc của các quan chức từ bé đến to.
Cám ơn bác Nguyễn Ngọc Chu. Mời mọi người đọc. Rất đáng một đời chủ nhật.
KHÔNG 99 NĂM. KHÔNG 70 NĂM. KHÔNG ĐẶC KHU. ĐỪNG TẠO CƠ HỘI CHO KẺ THÙ XÂM CHIẾM ĐẤT ĐAI CỦA TỔ TIÊN MỘT CÁCH HỢP PHÁP
I. ÁT CHỦ BÀI ĐÃ BỊ LẬT TẨY
Đến bây giờ thì át chủ bài đã bị lật tẩy. Không chỉ những người quan tâm đến luật đặc khu, mà cả đất nước đều rõ tỏ, là đặc khu Vân Đồn nhắm vào Trung Quốc.
Dự thảo luật đặc khu, Điều 54, khoản 4, đã được cộng đồng mạng “phổ cập”:
“Công dân của nước láng giềng có chung đường biên giới với Việt Nam tại tỉnh Quảng Ninh sử dụng giấy thông hành hợp lệ nhập cảnh vào đặc khu Vân Đồn với mục đích du lịch được miễn thị thực với thời hạn xác định; trường hợp có nhu cầu đến các địa điểm khác của tỉnh Quảng Ninh để du lịch thì làm thủ tục thông qua doanh nghiệp lữ hành quốc tế của Việt Nam”.
Người Trung Quốc được ưu ái đặc biệt ở đặc khu Vân Đồn, được ghi rõ rành rành trong luật đầu tư. Vân Đồn là dành đặc biệt cho người Trung Quốc.
Với điều khoản này, 1 tỷ 414 triệu 688 ngàn 453 người Trung Quốc, (theo số liệu mới nhất từ Liên Hợp Quốc ngày 07/06/2018), chỉ cần chứng minh thư mà không cần hộ chiếu, sẽ được tự do ra vào Vân Đồn tùy thích!
Thế còn 96 triệu 429 ngàn 667 người Việt Nam (cũng thống kê của Liên Hợp Quốc ngày 07/06/2018) có được tự do ra vào Thâm Quyến bằng chứng minh thư không? Không!
Mở đặc khu để thêm bị thấp hèn thì mở làm gì!
II. KHÔNG CHÍNH DANH
Đường đường là luật đầu tư của một quốc gia sao còn giấu giếm sự thật. Rõ ràng người dự thảo luật đã cố tình giấu hai từ Trung Quốc để che mắt nhân dân. Nhưng sao cả gần 500 vị Đại biểu Quốc hội đã thảo luận Luật Đặc khu hôm 23/5/2018 mà không thấy ai chỉ thẳng ra điều này? Cầm quyền mà giấu dân là không chính danh.
Bới thế, Quốc hội phải trừng trị những kẻ đã cố ý đẩy Quốc hội vào tình cảnh không chính danh.
III. THÂM QUYẾN, ĐẶNG TIỂU BÌNH VÀ CON TÌ HƯU
Thâm Quyến là một đặc khu cũ rích không đáng để học. Nếu muốn học thì gần có Singapore, xa hơn là Nhật, xa nữa là Đức, Mỹ. Trên thế gian này thiếu gì nơi học mà phải học Thâm Quyến.
Nhưng Bộ Kế hoạch và Đầu tư lại lấy tiền thuế của dân để đưa đoàn nhà báo đi tham quan Thâm Quyến, nhằm cổ súy cho mở đặc khu kiểu Thâm Quyến, đi ngược lại lòng dân, làm một điều lãng phí có tội, nên phải nói đôi điều.
1. Về tính thời sự, đặc khu Thâm Quyến mở ra khi Trung Quốc còn đóng cửa với thế giới bên ngoài, vào thập niên 1980, nhưng Việt Nam cũng đã mở cửa hơn 30 năm, từ cuối thập niên 1980, đã tiếp xúc với các nền kinh tế tiên tiến nhất như như Nhật, Mỹ, châu Âu, hơn hẳn Thâm Quyến rồi, nên Thâm Quyến không có gì mới lạ với Việt Nam nữa. Tính thời sự của Thâm Quyến đối với Việt Nam bằng 0.

2. Đặng Tiểu Bình không đặt đặc khu ở Thượng Hải, Đại Liên hay một nơi nào khác mà ở Thâm Quyến vì Thâm Quyến cạnh Hồng Kông, để đón lõng dòng đầu tư từ Hồng Kông, do các nhà tư bản Hồng Kông đối phó với việc Hồng Kông sẽ nhập vào Trung Quốc năm 1997. Thâm Quyến phát triển là nhờ chủ yếu từ đầu tư của người Hoa Hồng Kông.
3. Cho nên sau Thâm Quyến, đặc khu Chu Hải ở gần đó không thành công. Vì dòng đầu tư chính từ Hồng Kông đã đổ vào Thâm Quyến. 4. Tại sao lại Thâm Quyến? Là vì con Tì Hưu.
Tì Hưu là con vật ăn vào mà không ỉa đái ra. Thần thoại Hy lạp có bao nhiêu con quái vật mình người đầu thú hay ngược lại, nhưng không có con nào quái đản như con Tì Hưu.
Con Tì Hưu là lòng tham vô độ, đi ngược với tuần hoàn tự nhiên. Chỉ có lòng tham và tính nghịch tặc vô độ mới nghĩ ra được con Tì Hưu. Con tì Hưu là sản phẩm của người Tàu.
Cũng chỉ có Đặng Tiểu Bình, kẻ có lòng tham vô độ và nghịch tặc tày trời, nên mới mở đặc khu ở Thâm Quyến, đón dòng tiền từ Hồng Kông, không cho chảy ra khỏi Trung Hoa. Đặng Tiểu Bình là một đại Tì Hưu.
5. Bởi thế, bất cứ ai trong Chính phủ và Quốc hội, trước khi nghĩ rằng mình có tài khống chế được Trung Quốc khi mở ra đặc khu Vân Đồn, thì hãy tự hỏi rằng có đủ trí tuệ để nghĩ ra được con Tì Hưu quái đản hay không. Nếu không đủ trí tuệ để nghĩ ra được con Tì Hưu, thì đừng mở đặc khu Vân Đồn, vì không cản trở được Trung Quốc thâu tóm.
IV. TRUNG QUỐC SẼ THÂU TÓM ĐẶC KHU VÂN ĐỒN NHƯ THẾ NÀO?
Trung Quốc có muôn ngàn mưu kế để thâu tóm Vân Đồn mà Việt Nam không có cách nào ngăn chặn được. Mở đặc khu Vân Đồn là giúp cho Trung Quốc thâu tóm Vân Đồn một cách hợp pháp. Đơn giản bởi Trung Quốc có rất nhiều tiền, lòng tham không giới hạn, nhẫn tâm, thâm độc.
Trung Quốc không chỉ thâu tóm Vân Đồn mà còn thâu tóm các tập đoàn lớn của Việt Nam khi cổ phần hóa. Đã cổ phần hóa thì không thể cưỡng lại được đấu giá. Mà đấu giá thì kẻ nhiều tiền sẽ thâu tóm. Sabeco là một thí dụ điển hình.
Đừng nghĩ rằng tỷ phú gốc Hoa quốc tịch Thái thâu tóm Sabeco không dính dáng đến Trung quốc. Nếu quả thực chưa dính dáng thì biến thành của Trung Quốc cũng không khó gì.
Phần nhận xét hiển thị trên trang