Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2018

Chả bác nào tìm ra gốc?

Câu nói tuyệt hay: “Khi chính trị đến toà thì công lý đội nón ra đi”
Ở ĐÂU MUỐN BUỘC TÔI, Ở ĐÓ CÓ CHỨNG CỨ
Thời đó người cho phép PVN góp vốn vào Ocenbank cũng là ông cựu thủ tướng, rồi người quyết định mua ngân hàng không đồng để ngân sách bị mất vốn cũng ông thủ tướng, vì lúc đó có lẽ ông không còn chọn lựa nào khác vì để ngân hàng phá sản thì tình hình còn tệ hại hơn.
Trong hình ảnh có thể có: văn bản
 Do đó, ông ta phải chọn giải pháp này, còn có vi hiến hay không thì phải tìm hiểu có luật nào cho phép nhà nước được mua ngân hàng với giá không đồng không, nhưng có lẽ những người tham mưu cho chính phủ thời đó đã không còn con đường nào khác để lựa chọn, nên đã phải làm vậy, cho nên đến nay đứng ở góc độ luật pháp nhìn vào thì nói nền luật pháp Việt Nam chưa kịp xỏ giày cũng không có gì sai. 


Cho nên vụ án góp vốn vào Ocenbank 800 tỷ hôm nay đem ra xử xem ra nó không thuyết phục, vì đổ qua đổ lại không biết trách nhiệm thuộc về ai vì người đồng ý cho góp vốn cũng là thủ tướng, người quyết định cho mua ngân hàng với giá không đồng cũng là ông nhưng hôm nay đem ra xét xử thì ông cựu thủ tướng vô can.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ý kiến khác vụ ĐLT:


Tôi không phải là luật sư của ông Đinh La Thăng,
Tôi không phải là người thương vay khóc mướn (thương xót không phải lối, không đúng chỗ) đối với người tôi không quen biết như ông Đinh La Thăng,
Tôi cũng không muốn tranh cãi, làm mích lòng với các đồng nghiệp của tôi,
Vì thế với lương tâm của một luật gia, khi theo dõi vụ án phức tạp về việc đầu tư 800 tỷ của PVN vào Ocean Bank, tôi đã phải đọc các văn bản luật có liên quan vụ án:
Hiến Pháp 1992; Hiến Pháp 2013;
Luật Tổ chức Chính phủ ngày 25 tháng 12 năm 2001;
Luật Dầu khí năm 2003 và Luật Dầu khí sửa đổi, bổ sung năm 2000, năm 2008;
Luật Doanh nghiệp ngày 29 tháng 11 năm 2005;
Luật Cán bộ Công Chức số 22/2008/QH12 ngày 13 tháng 11 năm 2008
Luật các tổ chức tín dụng số 47/2010/QH12 có hiệu lực thi hành từ ngày 01.01.2011
Nghị định số 99/2012/NĐ-CP ngày 15.11.2012 của Chính phủ về phân công, phân cấp thực hiện các quyền, trách nhiệm, nghĩa vụ của chủ sở hữu nhà nước đối với doanh nghiệp nhà nước và vốn nhà nước đầu tư vào doanh nghiệp;
Nghị định số 149/2013/NĐ-CP ngày 31.10.2013 về Điều lệ tổ chức và hoạt động của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam,
Nghị định số 69/2014/NĐ-CP ngày 15.7.2014 của Chính phủ về tập đoàn kinh tế nhà nước và tổng công ty nhà nước.
Tôi có nhận xét như sau:
1. Ông Đinh La Thăng là Cán bộ, Công chức được tuyển dụng, bổ nhiệm vào ngạch, chức vụ, chức danh trong cơ quan của Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội ở trung ương, trong biên chế và hưởng lương từ ngân sách nhà nước.
2. Ông Đinh La Thăng được bổ nhiệm là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (2006-2008), Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (2008-2011). Nói cụ thể hơn, ông Đinh La Thăng chỉ có quyền điều hành và chịu trách nhiệm pháp lý ở Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) từ tháng 2 năm 2006 đến hết tháng 7 năm 2011.
3. Theo quy định của Luật pháp, khi nhận nhiệm vụ cũng như khi bàn giao nhiệm vụ cho người kế nhiệm, các nhân sự phải bàn giao cụ thể về tổ chức, nhân sự, tình hình tài chính, tình hình kinh doanh của đơn vị. Đến hết tháng 7 năm 2011 sự bàn giao của PVN không có một văn bản nào nói về những tồn tại cần giải quyết giữa người giao và người nhận, như thế những việc xảy ra sau tháng 7 năm 2011 thuộc về người kế nhiệm PVN.
4. Chủ trương đầu tư tài chính thuộc chức năng của tập đoàn PVN theo quy định của Luật pháp và Điều lệ của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam. Việc PVN đầu tư 20% vốn điều lệ của Ocean Bank đã nằm trong chủ trương chi phối Ocean Bank trước khi có Luật các tổ chức tín dụng số 47/2010/QH12 có hiệu lực thi hành từ ngày 01.01.2011 (Vốn đầu tư của một tổ chức vào ngân hàng thương mại không quá 15%). Ở thời điểm đó ông Đinh La Thăng đang chuẩn bị bàn giao để nhận nhiệm vụ mới. PVN quyết định thoái vốn để đảm bảo 15% trong vốn điều lệ (cũ) của Ocean Bank hay bàn với Ocean Bank tăng vốn điều lệ (mới) để PVN vẫn giữ 15% vốn điều lệ của Ocean Bank thuộc quyền và trách nhiệm pháp lý của người kế nhiệm của PVN (Ông Thăng không còn quyền và trách nhiệm ở PVN từ tháng 7 năm 2011 nữa).
5. Khoản 3, Điều 51, Hiến pháp 2013 quy định: “Nhà nước khuyến khích, tạo điều kiện để doanh nhân, doanh nghiệp và cá nhân, tổ chức khác đầu tư, sản xuất, kinh doanh; phát triển bền vững các ngành kinh tế, góp phần xây dựng đất nước. Tài sản hợp pháp của cá nhân, tổ chức đầu tư, sản xuất, kinh doanh được pháp luật bảo hộ và không bị quốc hữu hóa”.
Năm 2015 Ngân hàng Nhà nước (chức năng quản lý nhà nước) mua Ocean Bank 0 đồng có nghĩa là “Quốc hữu hóa” Ocean Bank. Luật các tổ chức tín dụng số 47/2010/QH12 có hiệu lực thi hành từ ngày 01.01.2011 cũng không có điều khoản nào về quy định NHNN mua ngân hàng thương mại giá 0 đồng.
6. Những việc phát sinh kể từ sau tháng 7 năm 2011 như (1) Chia lãi của Ocean Bank cho PVN; (2) Chi tiền chăm sóc khách hàng xảy ra giữa ông Thắm, ông Quỳnh, ông Xuân Sơn hay (3) việc NHNN mua lại Ocean Bank với giá 0 đồng không thuộc quyền điều hành và trách nhiệm pháp lý của ông Đinh La Thăng kể từ khi ông bàn giao để nhận nhiệm vụ khác (tháng 7 năm 2011).
Trên đây là sự nghiên cứu khách quan của tôi. Tôi không muốn tranh luận với ai cả. Nhưng nếu ý kiến của tôi được các cơ quan xét xử quan tâm thì tôi cũng rất vui. “Cứu được một mạng người hơn xây ba tòa tháp”…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TÚI ANH THĂNG Ở ĐÂU?


Ngay ở những nhà nước rất pháp quyền, cảnh sát cũng ít khi có đủ bằng chứng để bắt các ông trùm chịu đúng tội mà họ thực sự đáng phải bị trừng trị. Và thường họ bị đưa ra toà với những tội rất thường. Đừng hy vọng Đinh La Thăng, hay Nguyễn Tấn Dũng để lại "dấu tay"; khi đang có quyền lực sai khiến người khác phạm tội thay mình thì ngay cả việc nhận tiền tấn họ cũng không bao giờ "biên nhận".
Ai có "niềm tin nội tâm" để tin rằng, 180 tỷ Sơn đưa cho Quỳnh là chỉ đưa cho một mình Quỳnh?
"Túi" của Thăng trong vụ "Thái Bình II" là rất rõ. Cho dù trắng trợn tới đâu, ít thấy một quan chức nhà nước nào như Thăng, anh làm chủ đầu tư, em - Đinh Mạnh Thắng - làm sân sau. Đinh Mạnh Thắng không chỉ là nhà thầu trong một dự án của PVN, ngay cả khi Thăng đã về BGT, Thắng và Thăng vẫn không buông tha các công trình của Dầu Khí.
Trong vụ Thái Bình II, nếu cơ quan điều tra làm tới nơi thi thất thoát là 1.081 tỷ VND (tiền 2011) chứ không phải là 119 tỷ. Vụ án cũng có dấu hiệu chiếm đoạt chứ không phải là "cố ý làm trái.
PS: Đã không định viết về Thăng nữa những các bạn của anh ấy cứ nhắc nhở hoài. Vì đang di chuyển liên tục, trái múi giờ, nên tôi chưa thể viết về "ngân hàng 0 đồng" được.
TTO - Bị đại diện VKS đề nghị 18-19 năm tù, ông Đinh La Thăng bào chữa rằng việc góp vốn của PVN vào OceanBank là giải quyết tình thế, không sai. PVN…
TUOITRE.VN


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2018

BIẾT BAO NHIÊU NGƯỜI ĐÃ THUA Ở 1 CHỮ: ĐỢI 5 ĐIỀU KHÔNG THỂ CHỜ ĐỢI


Xưa nay, có biết bao nhiêu người thua bởi một chữ “đợi”: Đợi đến một ngày nào đó, đợi tương lai, đợi đến khi hết bận, đợi lần sau, đợi khi có thời gian, đợi khi có điều kiện, đợi khi có đủ tiền, đợi cho đến khi không còn duyên phận, đợi đến khi thời thanh xuân trôi qua, đợi đến khi không còn cơ hội, đợi đến khi không còn lựa chọn. Chẳng ai biết trước được tương lai sẽ ra sao, có nhiều việc đợi sẽ thành mãi mãi… đừng để bản thân có quá nhiều nuối tiếc.

Đặc biệt có rất nhiều các bậc cha mẹ, ngày qua ngày vẫn đang chờ đợi trong mòn 
mỏi đủ thứ, ví như:
🤚 Chờ con biết đi rồi mới an tâm
🤚 Chờ con đi học mới an tâm
🤚 Chờ con thi đậu đại học mới an tâm
🤚 Chờ con tìm được công việc mới an tâm
🤚 Chờ con tìm được người bạn đời mới an tâm
🤚 Chờ con kết hôn mới an tâm
🤚 Chờ con sinh em bé mới an tâm
🤚 Chờ cháu biết đi mới an tâm
🤚 Chờ cháu đi học mới an tâm
🤚 Chờ cháu thi đậu đại học mới an tâm…

Đáng tiếc, cuối cùng bọn họ đều chưa kịp hưởng thụ cuộc sống, đã vội rời khỏi thế gian này.

--------------


5 ĐIỀU KHÔNG THỂ CHỜ ĐỢI

👉 Nghèo khó không thể đợi, bởi vì thời gian lâu rồi, bạn sẽ chết vì đói.
👉 Khỏe mạnh không thể đợi, bởi vì thân thể một khi suy kiệt rồi, hết thảy mọi thứ đều vô nghĩa.
👉 Giáo dục không thể đợi, bởi vì cây non mà xiêu vẹo, thì khi trưởng thành rất khó để uốn nắn.
👉 Hiếu kính không thể đợi, bởi vì cha mẹ mất rồi, muốn hiếu kính cũng chẳng còn cơ hội.
👉 Thanh xuân không thể đợi, bởi thời gian trôi qua, có nhiều tiền nữa cũng không mua lại được.

Cuộc sống luôn ẩn chứa những điều bất ngờ mà bạn khó có thể lường trước. Đời người như bóng câu qua cửa sổ, chỉ thoáng chốc thôi là sinh mệnh đã trở về với đất.

Cuộc sống này ngắn ngủi là vậy! Cho nên, cần tận dụng thời gian, làm những việc có ý nghĩa mới là quan trọng nhất. Quý trọng duyên phận, quý trọng thời gian, chính là quý trọng tính mạng của chính mình.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Công lý: Buồn!

Khi công lý chưa xỏ chân vào giày
Hoàng Hải Vân - Tại phiên tòa đang diễn ra, ông Đinh La Thăng và các bị cáo liên quan đang bị cơ quan công tố đề nghị hàng chục năm tù và bồi thường cho nhà nước 800 tỷ đồng trong khi không có một cơ quan nào xem xét quyết định của người đứng đầu chính phủ tiền nhiệm và Ngân hàng Nhà nước mua ngân hàng OceanBank với giá 0 đồng là có vi hiến hay không. Cho nên công lý vẫn đang ngủ, chưa thức dậy để xỏ chân vào giày. Người dân đành phải tin vào cái lò của cụ Tổng.

Image result for công lý ở việt nam
Do công lý chưa xỏ chân vào giày, nên đông đảo người dân (trong đó có tôi) rất tin tưởng vào cái lò của cụ Tổng. Do công lý chưa xỏ chân vào giày, nên rất nhiều người (trong đó không có tôi) từng hả dạ khi nghe tuyên bố của những nhà chính trị dân túy như Trưởng ban Nội chính Trung ương Đảng Nguyễn Bá Thanh “bắt nhốt” hết những kẻ tham nhũng.

Do công lý chưa xỏ chân vào giày, nên người dân tin các nhà chính trị “thế thiên hành đạo” hơn là tin vào sự công bằng của luật pháp.

Luật pháp, dù được thực thi nghiêm minh và bình đẳng, cũng chỉ là một bước tiến tới công lý chứ chưa phải là công lý. Công lý là lẽ công bằng mang giá trị phổ quát của dân tộc và của nhân loại. Vì lẽ đó mà đa số người dân dù không hiểu nhiều về các đạo luật cùng cả rừng văn bản dưới luật, nhưng một bản án có công bằng hay không thì đa số đều nhận ra.

Cốt lõi giá trị phổ quát này chính là quyền tự nhiên (natural rights) của con người được các triết gia tự do thời Khai Sáng của phương Tây, tiêu biểu là John Locke, phát kiến. Theo Locke, quyền tự nhiên bao gồm quyền sống (life), quyền tự do (liberty) và quyền tài sản (property), là những quyền “bất khả xâm phạm” (inalienable), những quyền mà “chính quyền không thể ban phát hoặc thu hồi” (governments can neither grant nor revoke)

Lần đầu tiên trên thế giới, nội dung này được Thomas Jeffeson đưa vào bản Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ với câu nổi tiếng “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Đây cũng là nền tảng của Hiến pháp Mỹ. Và lần đầu tiên ở châu Á, cụ Hồ đã dẫn lại lời bất hủ ấy để mở đầu bản Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam. Hiến pháp Việt Nam 1946 cũng là bản Hiến pháp đầu tiên ở châu Á được soạn thảo dựa vào tư tưởng tự do của Hiến pháp Mỹ. (Nhân đây cũng lưu ý: các nhà chính trị Việt Nam nếu thành thật học tập tư tưởng Hồ Chí Minh thì nên nghiên cứu kỹ bản Hiến pháp Hoa Kỳ để hiểu được một trong những nguồn gốc tư tưởng của Cụ, nếu không muốn trở thành học giả … dối).

Các nhà lập quốc Hoa Kỳ vô cùng cẩn trọng đối với quyền tự nhiên. Do phải ngăn chặn một số nguy cơ lạm quyền của Nhà nước đối với một số quyền của người dân, Hiến pháp có nhắc đến các quyền ấy, nhưng để tránh bị hiểu nhầm, nên Tu chính án thứ 9 Hiến pháp Mỹ đã phải ghi: “Việc liệt kê một số quyền trong Hiến pháp không có nghĩa là phủ nhận hay hạ thấp những quyền khác của người dân”.

Hoa Kỳ là quốc gia dân chủ, nhưng bản Hiến pháp của họ không đề cao dân chủ, nó còn ngăn chặn dân chủ không giới hạn, để bảo vệ quyền tự nhiên của từng cá nhân. Hiến pháp Mỹ có lẽ là nỗ lực cao nhất của trí tuệ con người trong đề cao công lý, nó được bảo vệ bằng một thiết chế hiệu lực nhất mà trí tuệ con người có thể nghĩ ra, đó là thiết chế Tối cao pháp viện. Bất cứ đạo luật nào của Quốc hội hoặc bất cứ sắc lệnh nào của Tổng thống mà vi hiến, tức là xâm phạm đến các quyền tự nhiên, đều có thể bị Tối cao pháp viện bác bỏ. Trong khi một đạo luật có thể bị bác bỏ thì những phán quyết của tòa tối cao lại có giá trị còn cao hơn luật (vì không ai có thể bác bỏ). Từ đây, nước Mỹ có thể áp dụng lẽ công bằng để bổ sung vào sự khiếm khuyết của luật pháp khi xét xử. Đó là những án lệ của tòa tối cao. 

Án lệ là phán quyết dựa vào lẽ công bằng truyền thống, căn cứ trên những giá trị phổ quát được dân chúng thừa nhận từ đời này qua đời khác. Án lệ nằm trong thông luật (common law) được áp dụng rộng rãi từ lâu đời ở nước Anh, song song với luật thành văn (statutory law, civil law). Thông luật là luật pháp bất thành văn được dân chúng thừa nhận rộng rãi, thành truyền thống, thành tập quán. Ngay từ thế kỷ thứ 12, hoàng đế Anh Henry II đã cho các thẩm phán tòa án của hoàng gia đi khắp nơi trong nước đê xem xét các cách giải quyết tranh chấp của dân chúng, chọn lọc những cách hay nhất để áp dụng trong xét xử các vụ án, rồi tập hợp thành các án lệ. Ngày nay Anh quốc có hàng trăm ngàn án lệ và mỗi năm đều được bổ sung.

Theo tinh thần pháp trị, luật pháp được áp dụng bình đẳng và nghiêm minh cũng chưa đủ. Điều kiện tiên quyết của tinh thần pháp trị là các đạo luật được ban hành phải tiếp cận với công lý, tức là luật phải mang giá trị phổ quát phục vụ cho lợi ích chính đáng của dân chúng. Vì luật được đa số trong nghị viện (Quốc hội) thông qua, đa số đó rất có thể bị các nhóm lợi ích mặc cả hoặc mua chuộc, nên một đạo luật có thể không phục vụ lợi ích phổ quát của dân chúng mà chỉ phục vụ cho các nhóm lợi ích. Nền dân chủ hiện đại của bất cứ nước nào cũng đều có nhược điểm đó, kể cả nước Mỹ. Nước Mỹ khắc phục nhược điểm đó bằng bản Hiến pháp tự do trường tồn, nước Anh khắc phục nhược điểm đó bằng thông luật. 

Triết gia tự do nổi tiếng thế giới F. A. Hayek còn đề xuất một giải pháp rất hay nhưng chưa thấy nước nào áp dụng: Mỗi đại biểu Quốc hội được bầu chỉ 1 nhiệm kỳ duy nhất kéo dài 15 năm ở độ tuổi đủ chín chắn (ông đề nghị tuổi 45), mỗi một cử tri cũng chỉ đi bầu 1 lần duy nhất trong đời ở độ tuổi tương ứng và bầu cho người mà mình biết rõ. Việc bầu cử diễn ra hàng năm, mỗi năm các đại biểu mới sẽ thay thế các đại biểu hết nhiệm kỳ. Làm được điều này sẽ ngăn chặn được tham vọng tái cử để bảo đảm cho đại biểu làm nhiệm vụ theo lương tâm. Tất nhiên, mỗi nước có cách làm riêng theo đặc điểm của mình.

Trong hoàn cảnh của nước ta hiện nay, còn lâu công lý mới có thể ngự trị, nhưng trước mắt để một đạo luật được ban hành tiếp cận với tinh thần pháp trị, có lẽ cần có 2 rào chắn và 1 cửa mở. 2 rào chắn là Hiến pháp và các điều ước quốc tế. Một cửa mở là cho phép áp dụng án lệ và thông luật. Việc hội nhập sâu vào quốc tế, một cách tự nhiên đã có rào chắn thứ 2 khi hầu hết các đạo luật ban hành gần đây đều ghi “nếu các điều luật trong luật này trái với các điều ước quốc tế mà Việt nam cam kết thì áp dụng theo điều ước quốc tế”. Cửa mở cũng bắt đầu hé ra khi Bộ luật dân sự có quy định cho phép áp dụng “tập quán” (điều 5) và cho phép áp dụng “án lệ” và “lẽ công bằng” (điều 6).

Tuy nhiên, rào chắn căn bản nhất là Hiến pháp thì có vấn đề nghiêm trọng. Chưa nói đến việc hoàn thiện một bản hiến pháp trường tồn theo tư tưởng Hồ Chí Minh, bản Hiến pháp hiện hành chúng ta cũng không bảo vệ được. Đơn giản là chúng ta không có thiết chế bảo hiến. Lấy ví dụ Luật Đất đai, điều 62 của luật này cho phép chính quyền thu hồi đất đai của nông dân một cách “vô biên” để giao cho các đại gia làm dự án, rõ ràng đã xâm phạm trắng trợn quyền tài sản của người dân ghi trong Hiến pháp nhưng người dân không biết kiện đi đâu, vì tòa tối cao của chúng ta không có chức năng bảo hiến.

Và tại phiên tòa đang diễn ra, ông Đinh La Thăng và các bị cáo liên quan đang bị cơ quan công tố đề nghị hàng chục năm tù và bồi thường cho nhà nước 800 tỷ đồng trong khi không có một cơ quan nào xem xét quyết định của người đứng đầu chính phủ tiền nhiệm và Ngân hàng Nhà nước mua ngân hàng OceanBank với giá 0 đồng là có vi hiến hay không.

Cho nên công lý vẫn đang ngủ, chưa thức dậy để xỏ chân vào giày. Người dân đành phải tin vào cái lò của cụ Tổng, dù mục tiêu của cái lò đó là “diệt ác” để làm trong sạch Đảng và Nhà nước, là rất tốt, rất được người dân ủng hộ, nhưng phàm là “diệt ác” thì khó tránh khỏi tình trạng người thừa hành hăng hái “giết nhầm hơn bỏ sót”.

FB Hoàng Hải Vân

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đã là khách phải được tôn trọng và đối xử công bằng! Đây là lãnh thổ Việt Nam, nên nhớ điều này:


Mâu thuẫn quan trọng trong luật giao thông tại Việt Nam
Lê Quốc Trinh (Canada) Gần đây hai sự kiện quan trọng về Luật Giao thông của Việt Nam đăng trên báo chí trong nước đã làm lộ rõ một sự mâu thuẫn trầm trọng cho những Việt kiều hay du khách ngoại quốc vào thăm Việt Nam: (i) Cảnh sát giao thông Việt Nam đòi hỏi một Việt kiều Đức phải trình hai loại Giấy phép lái xe Quốc tế Đức và Việt Nam để được phép lái xe trong đường phố; (ii) Tuy nhiên, Nhà nước Việt Nam lại cho phép du khách Tàu lái xe lưu thông tự do khắp tỉnh Quảng Ninh. Tại sao ?

Du khách Tàu lái xe vào Móng Cái
Cụ thể:

1) Cảnh sát giao thông Việt Nam đòi hỏi một Việt kiều Đức phải trình hai loại Giấy phép lái xe Quốc tế Đức và Việt Nam để được phép lái xe trong đường phố:

http://dantri.com.vn/su-kien/vu-csgt-che-bang-lai-quoc-te-viet-nam-chap-nhan-loai-giay-phep-lai-xe-nao-20180322115916755.htm

Trong danh sách 85 nước thành viên của Công ước Vienna 1968, không hề có tên của Trung Quốc (China), có nghĩa rằng bằng lái xe Trung Quốc không có giá trị chút nào tại Việt Nam.

Ở Việt Nam hiện nay chỉ chấp nhận giá trị của 2 loại giấy phép lái xe, đó là giấy phép lái xe do quốc gia cấp và giấy phép lái xe quốc tế theo Công ước 1968.


85 quốc gia thành viên của Công ước Vienna 1968

2) Tuy nhiên, Nhà nước Việt Nam lại cho phép du khách Tàu lái xe lưu thông tự do khắp tỉnh Quảng Ninh, tin này do ông Phó Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Phạm Bình Minh chính thức tuyên bố cách đây mấy ngày:

http://cuocsongomy.com/dan-trung-quoc-duoc-tu-do-lai-xe-vao-quang-ninh-44339.html

Lý do nào Nhà nước Việt Nam cho phép du khách Trung Quốc lái xe tự do khắp tỉnh Quảng Ninh?

https://boxitvn.blogspot.com/2018/03/mau-thuan-quan-trong-trong-luat-giao.html

Theo báo Đất Việt, khi cho ý kiến về phương án “thí điểm” trên, Bộ Tài Chính cho rằng, “cần có đánh giá tác động của nhu cầu đi du lịch chủ yếu là đối tượng nào.” Từ đó đưa ra đề xuất số lượng cụ thể, tần suất phù hợp; các biện pháp giám sát, quản lý xe hơi tự lái và khách Trung Quốc vào thành phố Hạ Long; Xác định rõ phạm vi xe hơi và khách Trung Quốc được hoạt động.

Đồng thời, cũng cần phải lắp đặt thiết bị định vị trên xe, do đơn vị du lịch chịu trách nhiệm giám sát, và quản lý đến khi họ rời khỏi lãnh thổ Việt Nam; xác định rõ phạm vi xe hơi và khách du lịch Trung Quốc được hoạt động. 


Tuy nhiên, các đề xuất trên không được Văn Phòng Chính Phủ quan tâm đề cập.
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tinh thần trách nhiệm của vị Thống Đốc sau cùng Ngân Hàng Quốc Gia VNCH


Mình thích đoạn này: Việc giữ và bảo tồn tài sản quốc gia, cho thấy là các công chức của NHQG mà đứng đầu là Thống đốc Lê Quang Uyển đã làm việc một cách nghiêm chỉnh, với tinh thần trách nhiệm rất cao. Ông Thống Đốc đã giữ đúng công tâm của một người công chức của khu vực công và đó là niềm hãnh diện cho VNCH, không bỏ chạy (tinh thần trách nhiệm) và rất trung thực, và bảo vệ tài sản quốc gia đến cùng không rơi vào tay kẻ cướp mà bàn giao vào tay kẻ có trách nhiệm. Thống đốc Lê Quang Uyển là một gương cho thế hệ trẻ - cho tinh thần trách nhiệm của công chức miền Nam. Đọc bài này mình nghĩ tới các Thống đốc Ngân hàng nhà nước Việt Nam thời đổi mới (từ Cao Sĩ Kiêm, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Đức Thúy, Nguyễn Văn Giàu tới Nguyễn Văn Bình), cùng là người Việt, vốn từ một gốc sinh ra, sao khác nhau đến thế ? Phải chăng người Việt cũng như cây cỏ, sinh ra ở đất tốt thì thành cây tốt, sinh ra ở nơi xấu thì thành kẻ cướp (tham nhũng, phá hoại).
Tinh thần trách nhiệm của vị Thống Đốc sau cùng Ngân Hàng Quốc Gia VNCH
24/03/2018 Ông Thống Đốc đã giữ đúng công tâm của một người công chức của khu vực công và đó là niềm hãnh diện cho VNCH, không bỏ chạy (tinh thần trách nhiệm) và rất trung thực, và bảo vệ tài sản quốc gia đến cùng không rơi vào tay kẻ cướp mà bàn giao vào tay kẻ có trách nhiệm. (Hình minh hoạ)
Đinh Xuân Quân - Nhân dịp tưởng niệm 49 ngày mất của ông Lê Quang Uyển, cựu Thống Đốc Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam, chúng tôi xin có bài viết sau đây để nêu lên tinh thần trách nhiệm của một vị công chức cao cấp khi quốc gia lâm vào cơn nguy biến.

Ông Lê Quang Uyển là Thống Đốc cuối cùng của Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, sinh tháng 9 năm 1937, đã qua đời ngày 26 tháng 1 năm 2018 tại Chiang Mai, Thái Lan, thọ 81 tuổi. Cho đến ngày miền Nam mất vào tay cộng sản năm 1975 trong giới kinh tế tài chính ai cũng biết đến ông Lê Quang Uyển, Thống đốc trẻ tuổi (nhậm chức năm 36 tuổi) của Ngân Hàng Quốc Gia, với những tư duy và hành động đầy trách nhiệm trong vai trò của mình. Trước hết xin phép nhắc đến vài nét tiểu sử của ông, và sau đó tường trình một số hoạt động của ông trong tư cách Thống đốc Ngân hàng Quốc gia.

Sau khi tốt nghiệp HEC (Hautes Etudes Commerciales) tại Paris, một trường danh tiếng về tài chính ngân hàng vào năm 1960, ông Lê Quang Uyển đã về VN phục vụ. Trong một thời gian ngắn ông đã làm việc cho Ngân hàng Pháp Á (BFA – Banque Francaise de l’Asie). Sau đó ông Lê Quang Uyển cũng như nhiều chuyên viên trẻ khác ở VNCH cũng bị động viên vào quân đội vì lệnh tổng động viên, để chống trả với cuộc xâm nhập của miền Bắc. Ông đã lên đến cấp đại úy.

Sau một thời gian, từ quân đội ông được chuyển sang ngạch “chuyên viên Phủ Tổng thống,” một ngạch công vụ của VNCH dành cho các chuyên viên trẻ, có học thức và nhiều tương lai. Họ được đào tạo để trở thành các lãnh đạo trong tương lai của nghành kinh tế, tài chính, giáo dục, các công ty của chính phủ như nhà đèn, công ty đường, Air VN, vv. Các chuyên viên Phủ Tổng thống sau này có thể được giao những trách nhiệm cao cấp trong ngành hành pháp của VNCH. Ngạch này được thành lập từ thời Tổng thống Ngô Đình Diệm để lôi kéo các chuyên viên giỏi phục vụ cho khu vực công (service public) hay là trong chính phủ VNCH.

Trong cương vị này ông đã tham gia nhiều chuyến đi công cán của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, trong đó có chuyên viếng thăm Manilla. Vì có nhiều đóng góp tích cực trong ngành tài chính, ông đã được đề nghị vào giữ ghế Thống đốc Ngân hàng Quốc gia, một chức vụ có trách nhiệm giữ tài sản của VNCH và điều động – kiểm soát hệ thống ngân hàng thương mại của VNCH cùng việc tham gia vào chính sách tiền tệ - giữ tỷ lệ của đồng bạc VN, nhất là trong tình thế chiến tranh. 

Người ta nhớ nhiều nhất về Thống Đốc Uyển qua những vụ sau đây :

Vụ Tín Nghĩa Ngân hàng (TNNH hay Ngân hàng Con Gà Đẻ Trứng Vàng),một si-căn-đan thời VNCH. Tín Nghĩa Ngân hàng là một trong những ngân hàng có tiếng tại VN, có nhiều chi nhánh tại Sài Gòn, Chợ Lớn và tại các tỉnh. Ngân hàng này có tỷ lệ tín dụng cao và làm ăn phát đạt.

Vì có nhiệm vụ kiểm soát hệ thống ngân hàng thương mại VN, ban thanh tra ngân hàng của Ngân hàng Quốc gia có trách nhiệm theo dõi các nghiệp vụ cho vay của mọi ngân hàng có mặt tại VN, kể cả các ngân hàng ngoại quốc như CitiBank, BFA, BOA, v.v. Một thanh tra có báo cáo lên Thống Đốc ‘sơ hở’ trong quy trình cho vay tín dụng của Tín Nghĩa Ngân Hàng và việc này đã trở thành “si-căn-đan tài chính” tại VN. Ông chủ tịch Tổng Giám đốc Tín Nghĩa Ngân hàng 
Nguyễn Tấn Đời, một người có nhiều ảnh hưởng trong giới kinh doanh tài chính đã dùng một số người thân tín trong gia đình để vay các tín dụng. Ông quên rằng những việc làm này cũng khó mà qua mắt các thanh tra của Ngân hàng Quốc gia. Các người được hưởng tín dụng của TNNH có tài sản quá thấp làm sao có thể thế chấp để đi vay một số tín dụng khổng lồ của TNNH. Thật ra thì ông Nguyễn Tấn Đời đã sử dụng những người này đứng tên vay tiền để cho cá nhân ông sử dụng các số tiền tín dụng này để đầu tư riêng.

Hồi thời đó tất cả các quy trình cho vay hay tín dụng đều phải làm bằng tay, chưa có tin học hay computer cho nên muốn kiểm tra phải tới tận nơi và xem xét trực tiếp các hồ sơ cho vay (Các sổ sách và tính toán làm bằng tay hay bằng máy NCR). Thống đốc Uyển đã trình Hội đồng Kinh tế Tài chính dưới sự chủ tọa của TT Thiệu và thảo luận với ngành cảnh sát hình sự để giúp Ngân Hàng Quốc Gia điều tra và đánh giá các hồ sơ cho vay của TNNH.

Nhân cơ hội ông Nguyễn Tấn Đời đi nghỉ mát ở Đà Lạt, Thống đốc Lê Quang Uyển đã gởi các thanh tra ngân hàng và cảnh sát hình sự đến làm cuộc điều tra các hồ sơ tín dụng gian lận của TNNH. Các thanh tra với sự yểm trợ của cảnh sát đã chặn các cửa của Tín Nghĩa Ngân Hàng ở bến Chương Dương để không cho một hồ sơ nào có thể thoát ra ngoài. Trụ sở Tín Nghĩa Ngân hàng cùng ở bến Chương Dương, không xa Ngân Hàng Quốc Gia. Qua việc kiểm tra này các thanh tra đã tìm thấy các hồ sơ tín dụng ‘dởm’. Lúc đó ông Nguyễn Tấn Đời là một Tổng Giám Đốc ngân hàng rất mạnh, có nhiều người che chở và việc kiểm tra sổ sách của TNNH là một kỳ công – đã phải được tổ chức như một chiến dịch quân sự.

Qua việc thanh tra và điều tra này của chuyên viên ngân hàng và cảnh sát, ông Nguyễn Tấn Đời đã bị đưa ra tòa. Ông bị tòa tuyên án và phải vào khám Chí Hòa. Trong trường hợp này Thống đốc Lê Quang Uyển đã làm đúng trách nhiệm của NHQG, là thanh tra hệ thống ngân hàng thương mại dưới quyền ông. Qua vụ này ông đã ngăn chặn được các lạm dụng trong ngành tài chính và đã bảo vệ cho các thân chủ gởi tiền tại TNNH.

Giữ tài sản quốc gia - 16 tấn vàng của VN

Trong những ngày chót của VNCH, một trong những vấn đề đặt ra là làm sao giữ tài sản quốc gia? Làm sao giữ 16 tấn vàng cho VN?

Hoa Kỳ muốn VNCH đưa 16 tấn vàng gởi dự trữ tại Ngân hàng Trung ương FED tại New York (một việc làm bình thường vì đa số các nước kể cả NHQG VN đều có trương mục tại ngân hàng FED New York). Sau khi bàn bạc, TĐ Lê Quang Uyển đã quyết định gởi các thoi vàng đi Thụy Sĩ, tại Ngân Hàng Bank for International Settlements - BIS tại Base.

Theo kinh nghiệm thế giới, nhiều chính phủ Âu châu trước đây bị CS xâm chiếm đã gởi dự trữ vàng của họ tại đây để tránh chiến tranh và sau này giữ được tài sản quốc gia. Một kế hoạch đã được đưa ra để chở 16 tấn vàng sang Thụy Sĩ và NHQG đã cho mướn một chuyến máy bay để chở vàng này đi Thụy Sĩ.

Trong lúc hỗn loạn của những ngày miền Nam sắp mất, phi trường Tân Sơn Nhất bị pháo kích và máy bay được mướn chở vàng đi Basel – Thụy Sĩ đã không thể đáp xuống TSN và kế hoạch gởi vàng qua Thụy Sĩ không thành.

Vào các ngày chót một số nhân viên ngân hàng từ cấp cao đều được cấp Walkie Talkie để dễ liên lạc với nhau hầu bảo vệ tài sản của quốc gia VN. Thống đốc Lê Quang Uyển tử thủ trong NHQG. Khi tiến vào Sài Gòn, quân đội CS đã mang xe tăng dọa bắn phá NHQG. Khi đó Thống Đốc mới cho mở cửa NHQG cho ban quân quản của CS vào.

Khi Cộng sản vào Sài Gòn họ cho phao tin (fake news) là cựu TT Nguyễn Văn Thiệu đã mang 16 tấn vàng đi nước ngoài trong khi nhiều người không có công trong việc này cũng kể công (nhận vơ) về việc giữ số vàng này. Sự thật ra sao? Báo “Tuổi Trẻ” đã đăng bài sau đây, nói về số vàng tại NHQG :

Bài viết trên tờ Tuổi Trẻ trích đoạn như sau:

“...Những ngày đầu tháng 5-1975, tôi vào trình diện tại Ngân hàng Quốc gia ở 17 Bến Chương Dương, thủ đô Sài Gòn cùng các đồng nghiệp khác, chỉ thiếu vắng một vài người. Chúng tôi được lệnh của Ban Quân quản Ngân hàng Quốc gia là chờ phân công tác. Trong khi chờ đợi, mỗi ngày mọi người đều phải có mặt tại cơ quan.

Lần kiểm kê cuối cùng. “ … Việc kiểm kê kho tiền và vàng là việc chúng tôi làm thường xuyên hằng tháng, hằng năm nên cảm thấy không có gì đặc biệt.Chỉ có một điều là tôi biết lần kiểm kê này chắc chắn là lần kiểm kê cuối cùng đối với tôi, kho tiền và vàng sẽ được bàn giao cho chính quyền mới. Tôi không lo âu gì cả vì biết chắc rằng số tiền và vàng nằm trong kho sẽ khớp đúng với sổ sách.

Trong những ngày hỗn loạn, các hầm bạc của Ngân hàng Quốc gia vẫn được chúng tôi quản lý một cách tuyệt đối an toàn. Cần nói thêm là các hầm bạc được xây rất kiên cố với hai lớp tường dày, mỗi lớp gần nửa thước, các cửa hầm bằng thép có hai ổ khóa và mật mã riêng, được thay đổi định kỳ, mỗi cửa nặng trên 1 tấn.

Đại diện Ban Quân quản là một cán bộ đứng tuổi, khoảng 50. Cùng tham gia với ông trong suốt quá trình kiểm kê là một anh bộ đội còn rất trẻ, trắng trẻo, đẹp trai và rất thân thiện. Anh hay nắm tay tôi khi trò chuyện. Sau này tôi mới biết tên anh là Hoàng Minh Duyệt - chỉ huy phó đơn vị tiếp quản Ngân hàng Quốc gia.

Số vàng đúc lưu giữ tại kho của Ngân hàng Quốc gia vào thời điểm đó gồm vàng thoi và các loại tiền vàng nguyên chất. Có ba loại vàng thoi: vàng thoi mua của Cục Dự trữ liên bang Mỹ (FED); vàng thoi mua của một công ty đúc vàng ở Nam Phi - Công ty Montagu; và vàng thoi được đúc tại Việt Nam, do tiệm vàng Kim Thành đúc từ số vàng do quan thuế tịch thu từ những người buôn lậu qua biên giới, phần lớn từ Lào.

Tất cả những thoi vàng đều là vàng nguyên chất, mỗi thoi nặng 12-14kg, trên mỗi thoi đều có khắc số hiệu và tuổi vàng (thường là 9997, 9998). Các thoi vàng được cất trong những tủ sắt có hai lớp khóa và được đặt trên những kệ bằng thép, mỗi kệ được xếp khoảng năm, sáu thoi vàng. Nhưng qua năm tháng, bị nặng trĩu trước sức nặng của vàng, các kệ thép cũng bị vênh đi.

Các đồng tiền vàng được giữ trong những hộp gỗ đặt trong tủ sắt. Đó là những đồng tiền vàng cổ có nhiều loại, được đúc và phát hành từ thế kỷ 18, 19 bởi nhiều quốc gia khác nhau... Ngoài giá trị của vàng nguyên chất, các đồng tiền này còn được tính theo giá trị tiền cổ, gấp nhiều lần giá trị vàng nội tại của nó. Tất cả số vàng thoi và tiền vàng cổ đều được theo dõi chi tiết từng đơn vị, số hiệu, tuổi vàng, số lượng ghi trong một sổ kiểm kê do bộ phận điện toán (computer) của ngân hàng theo dõi định kỳ hằng tháng và hằng năm, hoặc bất cứ khi nào có thay đổi xuất nhập tồn kho. Kết thúc, ai nấy đều vui vẻ thấy số lượng tiền và vàng kiểm kê đều khớp với sổ sách điện toán từng chi tiết nhỏ. Tôi ký vào biên bản kiểm kê, lòng cảm thấy nhẹ nhõm. Việc bàn giao tài sản quốc gia cho chính quyền mới đã hoàn tất. Sau chiến tranh, ít nhất đất nước cũng còn lại một chút gì, dù khiêm tốn, để bắt đầu xây dựng lại. Về phía chúng tôi, điều này cũng chứng minh một cung cách quản lý nghiêm túc của những người đã từng làm việc tại Ngân hàng Quốc gia...”

Tác giả Huỳnh Bửu Sơn cũng liệt kê từng tủ và từng Hầm kho tàng. Và cuối bài viết, ông ghi: “Tổng cộng: 1.234 thoi vàng.”

Việc giữ và bảo tồn tài sản quốc gia, cho thấy là các công chức của NHQG mà đứng đầu là Thống đốc Lê Quang Uyển đã làm việc một cách nghiêm chỉnh, với tinh thần trách nhiệm rất cao. Ông Thống Đốc đã giữ đúng công tâm của một người công chức của khu vực công và đó là niềm hãnh diện cho VNCH, không bỏ chạy (tinh thần trách nhiệm) và rất trung thực, và bảo vệ tài sản quốc gia đến cùng không rơi vào tay kẻ cướp mà bàn giao vào tay kẻ có trách nhiệm. Thống đốc Lê Quang Uyển là một gương cho thế hệ trẻ - cho tinh thần trách nhiệm của công chức miền Nam.

Việc giúp đào tạo các chuyên gia khối kinh tế tài chính

Một khó khăn của VNCH trong những năm 1970 là thiếu ngân sách và khó tuyển mộ chuyên viên trẻ vì lương thấp. Hơn nữa, cơ quan viện trợ Hoa kỳ USAID đã dần rút các chuyên gia và tài trợ của họ ra khỏi các cơ quan kinh tế, tài chính của VN.

Trong việc quản lý vĩ mô kinh tế, chính phủ thường cho bán một số “công khố phiếu” ra cho công chúng, nợ công chúng để đắp vào thâm hụt ngân sách quốc gia.

Ngân Hàng Quốc Gia cũng tham gia vào các chính sách tiền tệ và cũng mua một số công khố phiều của chính phủ. Tiền lời của công khố phiếu được bỏ vào một quỹ của Ngân Hàng Quốc Gia và của Ngân Hàng Việt Nam Thương Tín, được Thống Đốc Uyển quyết định dùng để trả lương cho nhân viên kinh tế tài chính và chia thưởng cho nhân viên của Ngân Hàng Quốc Gia. Lúc đó VNCH rất thiếu chuyên viên kinh tế ngân hàng và nhờ những biện pháp đó, NHQG đã giúp cho guồng máy kinh tế tài chính làm việc một cách bình thường. Qua việc này, Thống Đốc giúp bồi đắp vào các chỗ hổng trả lương cho chuyên viên mà trước đây cơ quan USAID tài trợ nhưng các ngân khoản viện trợ ngày càng giảm. Nhờ vậy một số chuyên viên trẻ đã được gởi đi làm tại các bộ như Tài Chính, Nha Thuế Vụ hay bộ Kế Hoạch, nói chung mọi nơi trong nghành kinh tế tài chính cần chuyên gia.

Để đầu tư cho hậu chiến, ông cũng có chương trình kéo các chuyên viên tài chính ngân hàng trẻ gia nhập Ngân Hàng Quốc Gia gây dựng nhân sự cho tương lai của ngành ngân hàng VN. Một số được tuyển mộ vào làm trong Văn Phòng Thống Đốc của Ngân Hàng Quốc Gia.

Thống Đốc cũng dùng Quỹ Phát Triển (QPT) Kinh tế Quốc Gia mà ông làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị gởi các chuyên viên của QPT đi giúp các bộ. QPT là một chi nhánh - thành phần của NHQG nhận được vốn của Hoa Kỳ (USAID) và được Trung Hoa Dân Quốc giúp vốn. Ngoài việc tái tài trợ các ngân hàng phát triển VN (Ngân Hàng Phát Triển Kỹ Nghệ, Ngân Hàng Phát Triển Nông nghiệp, SOFIDIV,vv.) Quỹ Phát Triển Kinh tế Quốc Gia có một số chuyên viên trẻ được gởi đi trợ giúp các Bộ Kế Hoạch, bộ Tài Chính qua việc tham gia vào công tác xây dựng Kế Hoạch Phát Triển Hậu chiến, nhất là sau khi ký kết Hiệp Định Paris.

Ngoài việc này, Thống Đốc Lê Quang Uyển cũng cố vấn cho TT Thiệu chọn người trong khối Kinh tế Tài Chính, trong đó ông có giới thiệu TS Nguyễn Văn Hảo làm “Tổng Giám Đốc” Quỹ Phát Triển và sau này trở thành phó Thủ Tướng đặc trách về Kinh tế Tài chính.

Thống Đốc Lê Quang Uyển và tù cải tạo

Ông Lê Quang Uyển, cũng như bao nhiêu nhân viên chính quyền và sĩ quan khác, đã phải đi trình diện cải tạo. Khác với Phó Thống Đốc Ngân Hàng Quốc Gia, ông Nguyễn Văn Dõng, cũng tốt nghiệp HEC, ông không trình diện khi CS kêu gọi thành phần nội các ra trình diện (Thống Đốc Ngân Hàng Quốc Gia có hàm bộ trưởng). Ông Phó Thống Đốc Nguyễn Văn Dõng đã ra trình diện và được đưa ra trại tù Thanh Cẩm, Thanh Hóa. Tại đây ông Dõng đã ở cùng buồng và nằm ngay bên cạnh một người bạn thân của tác giả bài này. Ông đã qua đời vào khoảng năm 1978 vì thiếu dinh dưỡng.

Ông Lê Quang Uyển đã ra trình diện bên thắng trận với cấp bậc đại úy của quân Lực VNCH. Ông bị đi cải tạo 3 năm. Ông Uyển đã đi Pháp cùng vợ, bà Geneviève LyLap, một công dân Pháp và là nhân viên Tòa Đại sứ Pháp tại Sài Gòn. Trước khi rời đất nước ông được Thường vụ Bộ chính trị Cộng Sản mời ở lại cộng tác với chính quyền Việt Nam, nhưng ông từ chối. Có thể ông đã nhìn thấy khả năng chuyên môn cao và nhân cách là những ưu tiên thấp -có thể rất thấp- trong guồng máy chính quyền cộng sản nên ông đã cương quyết ra đi.

Năm 1981 ông Uyển tham gia làm việc với ngân hàng Banque Indosuez. Ông làm giám đốc chi nhánh tại Saudi Arabia cho đến năm 1990. Sau đó ông đứng đầu "Al BankAl Saudi Al Fransi" (Saudi French Bank), ngân hàng duy nhất của Pháp tại Arập Saoudi với hơn hai ngàn nhân viên. Và ông cũng được phái đi làm cho nhiều chi nhánh của ngân hàng Indosuez tại nhiều nước khác nhau.

Ông Lê Quang Uyển đã về hưu tại Chiang Mai, Thái Lan. Ông là hình ảnh một công chức VNCH có tư cách xứng đáng đại diện cho hình ảnh khu vực công của miền Nam, có tinh thần trách nhiệm rất cao.

Nhân dịp 49 ngày ông qua đời tôi viết bài này để đề cao tinh thần trách nhiệm và tinh thần phục vụ cao độ của một công chức cao cấp VNCH, cựu Thống Đốc Lê Quang Uyển.

TS Đinh Xuân Quân

* TS Đinh Xuân Quân là cựu nhân viên Quỹ Phát Triển trực thuộc NHQG, đồng thời là cựu GS Đại Học Luật Khoa, ban Kinh tế, Đại Học Saigon (khóa 1974-1975). Hiện nay ông là chuyên gia cố vấn kinh tế cho Liên Hiệp Quốc (UNDP+World Bank) và đã tham gia USAID làm việc tại nhiều nước như Afghanistan, Iraq, Indonesia, Liberia, vv. kể cả Việt Nam. (qdinh2@yahoo.com)

https://www.voatiengviet.com/a/tinh-than-trach-nhiem-cua-vi-thong-doc-sau-cung-ngan-hang-quoc-gia-vnch/4313530.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang