Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

Tâm nào diện ấy thui mờ!

Sự "béo" của Quan dưới bút pháp Nguyễn Công Hoan
Nhân chuyện ông Hoàng Trung Hải có ý định Cấp sổ đỏ cho ông bà Trịnh Văn Bô, mình nghĩ tới sự "béo" của ông và các quan thời nay, rồi tới cách nhà văn Nguyễn Công Hoan mô tả sự "béo" của các quan thời trước. Tiếp đây là trích luận văn của Nguyễn Thị Thành: Không phải ngẫu nhiên Nguyễn Công Hoan tả bọn quan lại, bọn tư sản, địa chủ, cường hào... đều nhất loạt to béo, béo đến chảy mỡ, đến phát phì ra như vậy. Theo Nguyễn Công Hoan “béo” là do “ăn bẩn” nghĩa là ăn cắp, ăn cướp, ăn hiếp, đục khoét của dân, hút máu, hút mủ của dân. Hàng loạt truyện ngắn và một số tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan đều xoay quanh các mánh khoé, thủ đoạn “ăn bẩn” của bọn quan lại, cường hào, địa chủ.
Kết quả hình ảnh cho Giàng seo phử



Nguyễn Công Hoan là một trong số không nhiều nhà văn đã có thể in rõ dấu ấn bản sắc riêng của mình lên bối cảnh văn học Việt Nam hiện đại, đặc biệt văn học 1930 - 1945. Ông viết khá nhiều sáng tác văn xuôi thuộc mọi thể loại nhưng trong đó truyện ngắn là phần đặc sắc hơn cả. 


Tuy nhiên, nếu chỉ xét riêng về truyện ngắn thì có thể sẽ không có được một cái nhìn toàn bộ về nhà văn - một cây bút hiện thực sắc sảo về nhiều mặt xấu xa của xã hội cũ... Ưu điểm này thể hiện rõ trong hệ thống truyện ngắn và một số tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan trước cách mạng. Sau cách mạng tháng Tám - 1945 Nguyễn Công Hoan vẫn tiếp tục sáng tác song vì nhiều lý do các tác phẩm của ông không được phát huy trong nền văn học mới.

Hầu hết truyện ngắn và tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan đều xoay quanh sự đối chọi giữa kẻ giàu và người nghèo, kẻ giàu là bọn có thế lực, địa vị, bọn thực dân, bọn quan lại, cả quan ông lẫn quan bà, bọn tư sản, địa chủ, cường hao, lính tráng.thủ phạm gây ra những chuyện xấu xa nhơ nhuốc trong xã hội. Người nghèo là lớp dân nghèo thành thị, phu xe, kép hát, người ở, ăn mày, gái điếm, lưu manh, mở rộng ra ông đi vào đời sống nông dân, công nhân.

Ta hãy xem một loạt bức chân dung nhân vật quan được Nguyễn Công Hoan vẽ theo nguyên tắc "vật hoá":

"Chà! Chà! Béo ơi là béo! Béo đến nỗi giá có thằng dân nào vô ý, buột mồm ra nói một câu sáo rằng: "Nhờ bóng quan lớn", là ông tưởng ngay nó nói xỏ ông. Tức thì, mặt bàn là một, mặt nó là hai, bị vả đôm đốp... Trên mép ông, ông đã bao công trình mới cấy được từng ấy râu. Ông để râu, cho khác hẳn với tụi huyện trẻ nhãi. Nguyên cái da mặt ông nhỏ, mà có lẽ vì ông béo quá, nên lỗ chân lông căng ra, căng thẳng quá, đến nỗi râu không có chỗ nào lách ra ngoài được. Đến nỗi năm bốn mươi tuổi, mà mặt ông nó cứ nhẵn thín như thường. Ông bực mình, bèn ra lệnh cấm thợ cạo lia lưỡi dao lên môi ông một dao, để ông nuôi râu. Thì sau hết, những lông tơ nó cũng dài ra, và trông rõ hơn. Và đến bây giờ, đứng ở hai bên miệng ông, nó thành hai cái dấu chua nghĩa (...). 
(trích từ truyện ngắn: Đồng hào có ma)

Kết quả hình ảnh

Đây là hình ảnh quan Nghị Trinh qua ngòi bút của nhà văn:
"...một người mặt mũi phương phi, cổ rụt, bụng phệ môi trề mà không râu, mặc quần áo lụa, phe phấy cái quạt, ra vườn chơi. Bác đoán là ông Nghị, bèn đánh tiếng. Thì quả là ông Nghị thực. Vì nghe giọng nói hách dịch lắm...
(Hai thằng khốn nạn).

Và đây là chân dung quan phụ mẫu trong tiểu thuyết Bước đường cùng.
"Quan phụ mẫu là một người có nhiều cái đặc biệt. Đứng trước ngài, ta có cảm tưởng hỗn xược như ta lại phải ăn một mâm cỗ đầy ắp những thịt mỡ khi ta đã no nê. Nghĩa là ta phát ngấy về sự phì nộn của ngài. Ngài cúi mặt xuống, cả tấm thịt trên quai hàm bị cổ áo cứng nó đùn lên, nó vẽ nên một nét răn, chia má ra làm hai khu đều nhau, khu nào cũng phính và nung núc những thịt. Cái tấm má ấy đầy đặn đến nỗi giá chỉ một mũi ghim nhỏ lỡ đụng vào, là chỗ đó có thể chảy ra hàng lít nước nhờn nhờn mà ta quen gọi là mỡ. Lông mi ngài rậm mà vòng lên, đối với đôi mắt ngài hùm hụp cong xuống. Từ thái dương, đến má, đến xương quanh miệng ngài, người ta tưởng mặt ngài làm bằng sắt, vì nó đen đen. Nhưng không, màu ấy chỉ là di tích bộ râu quai nón mà sáng nay ngài quên chưa cạo".

Đúng là thuần tuý một khuôn mặt thịt, không tâm hồn, vô cảm. Không chỉ một loạt các quan ông được mô tả nhất loạt đều béo, mà quan bà cũng vậy.

"Vậy thì bà nằm đó. Nhưng thoạt trông đố ai dám bảo là một người. Nếu người ta chưa nom rõ cái mặt phị, cái cổ rụt, cái thân nung núc, và bốn chân tay ngắn chùn chùn, thì phải bảo là một đống hai ba cái chăn bông cuộn lại với nhau, sắp đem cất đi".
(Phành phạch)

Ta thấy Nguyễn Công Hoan tả người mà không còn ra người với cách sử dụng các chi tiết "mặt phệ", cổ rụt" “thân nung núc và bốn tay chân ngằn chùn chùn" như cái chăn bông cuộn lại. Hình ảnh bà chủ trên qua ngòi bút của Nguyễn Công Hoan đã biến thành hình ảnh một con vật.

"Anh xe nhấc càng lên, nặng nề rạp người xuống, bước vài bước thực dài để lấy đà, rồi mới đưa ngược khuỷu tay, cúi đầu mà chạy.
Trên nệm lò xo rung rinh, thấy đặt một thứ cây quý giá tuy hơi cổ thụ, nhưng chưa có vẻ gì cằn cỗi. Ngọn cây còn xanh tốt, lại có điểm một bông hoa đỏ thắm. Vỏ cây đã có chỗ nhăn nheo, song người ta khôn khéo, lấy một lần bột gạo thơm che lấp đi. Toàn thân phủ nhiễu trắng, thứ nhiễu tây mềm nhũn và má trợi.
Cây đó là một cây thịt.
Cây thịt đó là bà Phán Tuyên. 
(Cho tròn bổn phận)...

Cách miêu tả người bị vật hoá của Nguyễn Công Hoan làm nổi bật sự kệch cỡm, lố bịch ở cái vẻ bề ngoài hào nhoáng nhưng thật thô thiển. Và một bức chân dung khác béo đến phát sợ:

"Nguyên là bà ấy béo quá - Gớm! Béo đâu có béo lạ béo lùng thế! - Béo đến nỗi hai má chảy ra, cổ rụt lại. Béo đến nỗi bụng sệ xuống. Béo đến nỗi trông phát ngấy lên! 
(Hai cái bụng)

Tả người Nguyễn Công Hoan thường đặc biệt chú ý tới khuôn mặt mà theo Bônđơle "Bộ mặt xấu là bộ mặt thiếu sự hài hoà, bệnh hoạn, thiếu hưng phấn sáng sủa, thiếu sự phong phú nội tâm". Nhận xét trên rất đúng với nhân vật phản diện của Nguyễn Công Hoan. Hãy xem nhà văn tả cái mặt của bà lớn:

"Hình như trời đã đặt một cái khuôn riêng để đúc nặn các người làm bà lớn. Nên chăng mấy chốc, bà phủ đã được đúng kiểu mẫu, chỉ riêng bộ mặt cũng đã long trọng. Người ta tương chiếc bánh dầy đám cưới, ở giữa đặt một quả chuối ngự, và ngay đầu quả chuối, nằm dài hai múi cà chua" 
(Đàn bà là giống yếu).

Có thể nói rằng trước Nguyễn Công Hoan chưa có nhà văn nào miêu tả bộ mặt con người thảm hại như ông, phải có lòng căm phẫn cao độ, trí tưởng tượng phong phú, khiếu hài hước, có biệt tài riêng thì mới có thể tạo nên những ẩn dụ đầy ngộ nghĩnh đến vậy.

Những hạng người giàu có, ta thấy Nguyễn Công Hoan không chỉ miêu tả ngoại hình xấu xí mà đều nhất loạt béo, cái béo của nhân vật làm cho người đọc có cảm giác như đang tả một đồ vật, con vật, được chăm bẵm quá mức. Nó đối lập hoàn toàn với những hình nhân nghèo khổ kia.

Xét về mặt ý nghĩa xã hội cách miêu tả ngoại hình chân dung nhân vật như vậy biểu hiện sự phân hoá giai cấp tầng lớp sâu sắc.

Không phải ngẫu nhiên Nguyễn Công Hoan tả bọn quan lại, bọn tư sản, địa chủ, cường hào... đều nhất loạt to béo, béo đến chảy mỡ, đến phát phì ra như vậy. Đây là cách giải thích của Nguyễn Công Hoan về lý do béo của chúng:

“Tôi cực lực công kích sách vệ sinh đã dạy ta ăn uống phải sạch sẽ, nếu ta muốn được khoẻ mạnh, béo tốt. Thuyết ấy sai! Trăm lần sai! Nghìn lần sai! Vì tôi thấy sự thực ở đời này bao nhiêu những anh béo khoẻ đều là những anh thích ăn bẩn cả” 
(Đồng hào có ma).

Theo Nguyễn Công Hoan “béo” là do “ăn bẩn” nghĩa là ăn cắp, ăn cướp, ăn hiếp, đục khoét của dân, hút máu, hút mủ của dân. Hàng loạt truyện ngắn và một số tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan đều xoay quanh các mánh khoé, thủ đoạn “ăn bẩn” của bọn quan lại, cường hào, địa chủ.

Có những cách ăn thật oái oăm, kỳ lạ và hết sức đê tiện.

“Tiếng khóc của người mẹ trước thi hài con chết đuối đã trương làm ai cũng phải cảm động. Nhưng trái lại, nó không làm chuyển nét mặt của quan tư pháp. Đến đây, ông là đại biểu cho pháp luật, ông đã từ người bằng xương, bằng thịt biến thành pho tượng bằng sắt đá lạnh lùng”.

Vậy đã là sắt đá không thể cảm nhận được những tiếng khóc ẻo lả của người mẹ mất con hoặc những tiếng kêu nài mềm yếu của người cha oan uổng. Cảm được sắt đá duy chỉ có một vật. Vật ấy cố nhiên phải rắn hơn đá. Mà vật rắn ấy nhà ông Cửu không thiếu. Nó làm bằng loại bạc.
Và lời kết chuyện:
“Và một giờ sau, lũ ruồi, lũ nhặng, lũ cá, lũ quạ, tiếc ngẩn ngơ.
Chúng có biết đâu rằng quan huyện tư pháp đã tranh mất món mồi ngon của chúng” (Thịt người chết).

Bằng sự so sánh đồng nhất quan huyện tư pháp với lũ ruồi, lũ nhặng, lũ cá, lũ quạ cùng nhau tranh mồi là các thây ma cho ta thấy sự đê tiện đáng kinh tởm của một viên quan “ăn bẩn”.

Nghĩ lại, thấy người dân đen ngày trước thật cực khổ vô cùng, khổ vì nghèo đói đã đành, đến con chết cũng không được chôn, mẹ chết cũng không được ra đồng 
(Người thứ ba).

“Cái miệng, trước khi để khóc mẹ, hãy phải dùng để trình nhà chức trách biên vào sổ tử cho, thì mới đúng là trong nhà có người chết. Nếu không, thành ra mình khóc lậu à? Mà trình nhà chức trách, đố ai làm nổi việc ấy bằng lời nói suông. Cho nên, vừa bị kéo tới thềm nhà, chị cu đã lạy van cụ thư ký bằng một món tiền (...).
Tiếng phèng rè nổi lên như run, như khóc. Chiếc nhà táng vừa nâng cao, chị cu thương tâm quá, đứng không vững, ngã khuỵu xuống đất.
Nhưng mà:
- Này! Hãy dậy đã.
Chị mở mắt ra, nhìn.
Ông quản cố cầm roi mây, phì hơi rượu vào mặt chị, nói:
- Mày dậy đã, không có phép thế.
Chị cu vừa khóc, vừa rên rỉ:
- Phép thế nào, ông ơi.
Ông quản lộ cau mặt, gõ đầu roi vào nhà táng:
- Nghĩa là nó là phép thế. Đường là đường làng. Làng cắt tôi ra trông nom. Chị có tư cách gì mà dám đưa ma bà cụ lại không nói với tôi một tiếng? Bốn người này khiêng áo quan vào trong nhà giả chị ấy!
(...) Chị không khóc nữa, lấy vạt áo chùi đôi mắt đỏ hoe, rồi từ từ cởi nút giải yếm.
Liếc mắt thấy phát tài đến nơi, ông quản dịu mặt:
- Tôi vẫn biết chỗ người làng người nước, làm ra sinh mất lòng mất bề nhau, nhưng nghĩa là việc quan anh cứ phép công anh làm, ai oán thì oán.
Nói đoạn, ông lại liếc mắt lượt nữa, thấy chị cu đã nắm cái gì ở trong tay. Ông biết rằng không phải nói thêm gì. Ông đứng yên, để nhường lời cho chị. Mặt ông, lúc đó, tuy trơ trẽn, nhưng tươi lắm.
Chị nhờ người vào nhà lấy cái đĩa, rồi để đánh cạch hai mươi trinh vào, dịu dàng thưa:
- Gọi là thế, có cơi giầu biếu ông, thôi thì ông cho các bác ấy khênh bà cháu ra đồng.
Ông quản để năm đầu ngón tay vào lòng đĩa, vét một cái rất anh hùng, rồi gật đầu, hất roi:
- Thôi được!
(Người thứ ba)

Ở tầng lớp quan lại, tư sản, địa chủ, cường hào mà Nguyễn Công Hoan gọi chung là bọn nhà giàu ấy không chỉ diễn trò “ăn bẩn” mà còn diễn trò “ăn cắp”, “ăn cướp”. Đó cũng là đề tài trở đi, trở lại trong những truyện ngắn của Nguyễn Công Hoan. Có lẽ xoay quanh những vụ trộm cắp, nhà văn dễ tìm ra những tình tiết ly kỳ và có dịp vạch trần bản chất đểu cáng, giả dối của chúng.

Song có cả những nhân vật vì nghèo khổ, gầy, đói quá do không có gì mà ăn nên cũng phải diễn trò ăn cắp, ăn xin.
Trong sự đối lập kẻ giàu, người nghèo ấy cùng diễn ra trò, dĩ nhiên nhà văn đứng về phía người nghèo, bênh vực họ. 

Ví dụ: Ở những truyện ngắn: Thằng ăn cướp, Bữa no... đòn, Thế cho nó chừa...
Vì đói quá phải ăn quỵt hai xu bún riêu, bốc trộm củ khoai, một tấm bánh. Nguyên nhân thì nhỏ nhưng kết quả là những trận đòn bán sống, bán chết và rồi bị nhốt trong nhà lao. Đó là giá trị con người dưới thời thuộc Pháp. Nguyễn Công Hoan đã giáng một đòn chí mạng vào chế độ xã hội coi mạng người như cỏ rác. 

Ngược lại với thủ phạm là bọn nhà giàu: với tài dựng truyện Nguyễn Công Hoan dẫn dắt độc giả bằng những tình tiết lôi cuốn để bắt quả tang những vụ trộm bất ngờ. Ví dụ: Cái ví ấy của ai là truyện mấy ông huyện, ông đốc, bà tham, bà cử nào đó rất chi là sang trọng, lịch sự, đang khiêu vũ với nhau, nói toàn tiếng Tây, tưởng đâu chỉ có say vì nhạc, mê vì tình. Ấy thế mà xoay ra lần ví của nhau. Để rồi thằng xe phải một trận đòn oan thừa sống, thiếu chết. Truyện Thằng Quýt tố cáo một ông Phán ăn cắp mười đồng tiền công của đầy tớ một cách đểu rả, độc ác.

Cụ Chánh Bá mất giầy cũng là một kiểu ăn cắp không hơn, không kém: cụ Chánh Bá dựng đứng lên chuyện mất cắp đôi giày của mình. Đôi giày của cụ:

“...chẳng biết cụ mua từ Khải Định mấy niên, đến bây giờ, đóng lại đế là lần thứ bốn, mà nó vẫn hoàn không đế. Mũi thì nứt rạn và vá nhiều nơi. Cái cá đã đóng thêm lượt nữa, nhưng nó vẫn thủng. Lượt da thì ải và bật dây gần hết. Bọn thợ khâu giày phải trốn như chạch, vì lỡ ra không nhẹ tay mà chọc mạnh cái dùi vào, là nó toạc ra - vì tất nó toạc ra - thì oan gia.

(...) Lúc chập tối, trong khi có hai thầy trò cụ chánh Bá ở nhà trên, thì cụ khẽ gật tên đầy tớ, và liếc mắt một cái. Anh này hiểu ý, ra hiên đứng nhìn, rồi đến cạnh cụ, cúi xuống nhặt... Rồi thu thu vào trong bọc. Rồi len lén ra ngoài ao. Rồi giơ thẳng cánh tay, ném xuống nước. Tõm!...”Cụ Chánh được không một đôi giày mới. Thật là đểu cáng, lừa lọc hết mức. Đê tiện và bất ngờ nhất có lẽ là vụ trong truyện Đồng hào có ma. 

Bà Nuôi, một nông dân nghèo bị mất trộm sạch của cải tìm lên huyện để trình quan. Theo lệ quan bà phải khấu một đồng bạc, quan mới nhận đơn. Vậy là tính quan thích “ăn lễ, ăn tiền”. Nhưng ăn lễ, ăn tiền, ăn đút, là cách ăn bẩn hàng ngày của quan lại. Ở quan huyện Hinh oai vệ, béo tốt hơn người ấy có cách ăn bẩn thượng hạng hơn. Ông ăn cắp một đồng hào đánh rơi của con mẹ Nuôi mà mặt cứ tỉnh như không, đúng là ăn cắp chính tông.

“Ông huyện Hinh cứ ngồi yên sau bàn giấy để nhìn theo con mẹ khốn nạn. Rồi khi thấy nó đã đi khuất, ông mới đưa mắt xuống chân, dịch chiếc giầy ra một tý. Và vẫn tự nhiên như không, ông cúi xuống thò tay, nhặt đồng hào đôi sáng loáng, thổi những hạt cát nhỏ ở đế giầy bám vào, rồi bỏ tọt vào túi”.

Ông huyện Hinh đã ăn không, ăn cắp, ăn cướp đồng hào đôi của bà Nuôi nghèo khổ đang cơn hoạn nạn. Một cách “ăn bẩn” thượng hạng của thó vật, sự béo khoẻ đặc biệt của ông là điều dễ hiểu.
Từ “ăn bẩn” dùng cho các ông huyện, lũ quan... ở đây không hiểu theo nghĩa đen chỉ áp dụng cho động vật, loài chó, lũ lợn thích ăn những cái dơ bẩn. Từ được dùng theo nghĩa ẩn dụ, so sánh với cách kiếm chác, ti tiện, đê tiện, bần tiện của bọn quan lại sâu mọt .

Thế là trong cái xã hội của truyện ngắn Nguyễn Công Hoan, bọn thống trị chỉ là một lũ ăn cắp, ăn cướp, luật pháp của chúng bày ra chỉ là để đè đầu người dân xuống mà ăn cắp, ăn cướp. Nguyễn Công Hoan đã phản ánh được chính xác một khía cạnh bản chất hiện thực bằng tài đả kích tuyệt vời, chứng cứ rõ ràng. Ông đã đưa bọn thống trị lên sân khấu, cho chúng tự lột mặt nạ trước người đọc. Đó cũng là sở trường của Nguyễn Công Hoan, sở trường tố cáo vạch mặt bọn thống trị .

Chúng ta thấy rõ Nguyễn Công Hoan là nhà văn có tài xây dựng nhân vật phản diện. Việc xây dựng nhân vật phản diện cho phép nhà văn được tô đậm, phóng đại những nét tiêu biểu của nhân vật.

Thế giới nhân vật của ông không chỉ quẩn quanh với những lớp dân nghèo thành thị (phu xe, kép hát, người ở, ăn mày...). Ông đã mở rộng thế giới nhân vật của mình đi vào đời sống công nhân, nông dân, không chỉ mô tả họ như những nạn nhân tiêu cực mà còn phát hiện ra bản chất ngoan cường, bất khuất. Đó là hình ảnh chị công nhân Sáng trong truyện Sáng... chị phu mỏ, hình ảnh anh Pha trong tiểu thuyết Bước đường cùng (nói sau).

Khi xây dựng nhân vật chính diện mặc dù chưa có gì sâu sắc lắm những biểu hiện một cái nhìn đúng đắn, một thái độ trung hậu, thông cảm của tác giả. Không phải không có lý do khi Nguyễn Công Hoan viết trong Đời viết văn của tôi.

“Nhân vật quen thuộc của tôi đều là những nhân vật xấu trong xã hội thuộc Pháp. Họ là bọn nhà giàu, cậy quyền thế mà áp bức bóc lột người nghèo. Họ là quan lại, địa chủ, là tư sản, tiểu tư sản líp trên. Vẽ họ tôi tìm đủ các nét nhơ bẩn về vật chất cũng như về tinh thần. Còn nhân vật chính diện thì tôi thường chỉ tả họ qua ngôn ngữ, cử chỉ để thấy được con người của họ”.Thông qua thế giới nhân vật trong những sáng tác trước cách mạng của Nguyễn Công Hoan, ta thấy hầu hết các tầng lớp trong xã hội phong kiến đều có mặt, từ các giai cấp bị áp bức bóc lột, các giai cấp thống trị và các tầng lớp trung gian cho đến những người ở dưới đáy của một xã hội hết sức phức tạp. Tất cả đều có vai trong tấn bi hài kịch đồ sộ với bao nhiêu màn, lớp. 

Trên sân khấu ấy đã diễn ra hầu như đủ mọi tấn trò đời, bao nhiêu tác phẩm là bấy nhiêu cảnh sống của các xã hội cũ thối nát.
Bằng một năng khiếu trào phúng dường như bẩm sinh, một vốn sống phong phú về trường đời và một trí tuệ sắc sảo, nhà văn Nguyễn Công Hoan đã phơi bày “thế giới bị lộn trái” ấy đậm chất hài hước. Ông cười con người tha hoá chính là để cười sự tha hoá của cả xã hội. “Quan niệm con người này làm cho tác phẩm có được chiều sâu phổ quát hơn một chủ đề tố cáo bọn thống trị hoặc nói đúng hơn tố cáo trạng thái phi nhân tính của đời sống” (Trần Đình Sử: Một số vấn đề thi pháp học hiện đại - BGĐ và ĐT 1993 trang 39).

Tố cáo trạng thái phi nhân tính để đòi một trạng thái có nhân tính. Đó là giá trị nhân bản trong những sáng tác tiêu biểu của Nguyễn Công Hoan trước cách mạng.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Jack Ma, hãy tránh xa Việt Nam!


Xuất phát từ lịch sử đau thương hàng nghìn năm của dân tộc, cũng những vấn nạn “made in China” đang diễn ra trên khắp đất nước, điều đó không có nghĩa là chính phủ Việt Nam cần mở rộng cửa chào mời họ. Lãnh đạo Việt Nam bên ngoài có thể vẫn phải dành “những lời có cánh” cho Jack Ma hay các ông chủ Trung Quốc tiềm ẩn những hiểm hoạ khó lường khác, nhưng bên trong thì cần phải hành động theo mệnh lệnh của hàng chục triệu đồng bào: Jack Ma, hãy tránh xa Việt Nam!
Ông chủ Alibaba, Jack Ma.
Lê Anh Hùng - Bên lề Tuần lễ Cấp cao APEC 2017 diễn ra tại Đà Nẵng vừa qua, sự kiện tỷ phú Jack Ma, người sáng lập và là Chủ tịch tập đoàn Alibaba của Trung Quốc, sang Việt Nam từ ngày 4 – 8/11 đã thu hút sự chú ý rất lớn của dư luận.

Với giá trị tài sản lên đến 47,6 tỷ USD tại thời điểm tháng 11/2017, Jack Ma hiện là người giàu nhất Trung Quốc và giàu thứ 11 trên thế giới. Ông ta đã trở thành một biểu tượng toàn cầu về tài năng kinh doanh và tinh thần khởi nghiệp trong kinh doanh, và thậm chí còn đứng thứ hai trong danh sách “50 nhà lãnh đạo ảnh hưởng nhất thế giới” năm 2017 do tạp chí Fortune bình chọn.

Với một hành trang choáng ngợp như thế nên chẳng có gì khó hiểu khi công chúng Việt Nam dành cho vị khách đến từ Trung Quốc này một sự chú ý đặc biệt.

Bệ phóng của hàng giả

Khởi sự Alibaba.com với 60.000$ cùng 17 nhà đồng sáng lập khác, Jack Ma đã đưa Alibama phát triển với tốc độ khó tin, trở thành một công ty mẹ với 9 công ty con chính là Alibaba.com, Taobao Marketplace, Tmall, eTao, Alibaba Cloud Computing, Juhuasuan, 1688.com, AliExpress.com và Alipay.

Tuy nhiên, bên cạnh tài năng kinh doanh xuất chúng, con đường Jack Ma đưa Alibaba Group trở thành một đế chế kinh doanh hùng mạnh vẫn băng qua những khoảng tối gây nhiều tranh cãi.


Sự phát triển thần tốc của Alibaba luôn gắn với vô số tai tiếng về kinh doanh hàng giả. Tháng 1/2015, Cục Quản lý Nhà nước về Công nghiệp và Thương mại của Trung Quốc đã công bố một nghiên cứu khảo sát, trong đó cho biếtchỉ 37% hàng hoá mà họ kiểm tra trên Taobao là hàng chính hãng, 63% còn lại là hàng giả.

Về phần mình, Jack Ma thanh minh rằng vấn đề hàng giả là do luật pháp yếu kém của Trung Quốc. Tuy nhiên, điều đó thật khó thuyết phục được ai. Và tháng 5 vừa qua, Alibaba đã bị đình chỉ tư cách thành viên trong IACC (International AntiCounterfeiting Coalition), một tổ chức quốc tế phi lợi nhuận chuyên chống hàng giả và vi phạm bản quyền.

Trong một báo cáo được công bố ngày 22/6 vừa qua, Tổ chức Cảnh sát Châu Âu (EuroPol) cho biết: Năm 2015, Trung Hoa đại lục và Hong Kong là nơi xuất xứ của 86% hàng giả trên thế giới. Và mỗi năm Trung Quốc kiếm đến 400 tỷ USD từ hàng giả.

Chính phủ Trung Quốc xưa nay vẫn nhắm mắt làm ngơ trước vấn nạn hàng giả ở đất nước này. Và chính sách dung dưỡng hàng giả của Bắc Kinh chắc chắn là một bệ phóng quan trọng cho sự thăng tiến ngoạn mục của Alibaba.

Không quay lưng lại với những gì đã giúp mình thành công, ông chủ Alibaba tỏ ra hồn nhiên: “Hàng giả Trung Quốc còn tốt hơn hàng thật!”
Chưa hết, Jack Ma còn thành lập công ty APN tại “thiên đường thuế” Cayman Islands rồi thông qua APN nắm giữ cổ phần trong Alibaba Group và các công ty con.

“Người Trung Quốc làm gì cũng có tính toán.” Chính phủ Trung Quốc đã hậu thuẫn hết mình cho các tập đoàn công nghệ tư nhân như Huawei hay ZTE rồi biến chúng thành những tập đoàn gián điệp nhằm mục đích thu thập tin tức trên khắp thế giới (Việt Nam đã trở thành “sân nhà” của hai tập đoàn này từ lâu). Vì thế, câu hỏi hợp lý đặt ra là: Liệu Alibaba của Jack Ma có sẽ trở thành công cụ chính trị và kinh tế của Bắc Kinh.

Tham vọng của Jack Ma tại Việt Nam

Chuyến thăm Việt Nam công khai và ồn ào của Jack Ma vừa qua có thể khiến một số người nghĩ đây là lần đầu Jack Ma đưa Alibaba đến Việt Nam tìm cơ hội kinh doanh.

Thực ra, Jack Ma đã sang Việt Nam lần đầu cách đây 11 năm. Alibaba cũng đã có một vài đại lý hợp tác kinh doanh ở Việt Nam, nhưng chỉ ở quy mô nhỏ.

Với việc kinh tế Trung Quốc bắt đầu giảm tốc vài năm qua, nhu cầu tìm kiếm tăng trưởng bên ngoài thị trường nội địa của Alibaba ngày càng trở nên cấp thiết. Trong bối cảnh đó, tháng Tư năm ngoái, Alibaba đã chi 1 tỷ USD để sở hữu 51% cổ phần Lazada, sàn thương mại điện tử lớn nhất Đông Nam Á hiện nay và đang hoạt động tại 6 thị trường chủ chốt là Singapore, Malaysia, Thái Lan, Philippines, Indonesia và Việt Nam. Tháng 6/2017, Alibaba lại rót thêm 1 tỷ USD vào Lazada để nâng tỷ lệ sở hữu lên 83%.

Hiện tại, Lazada đã chiếm đến 1/3 thị phần thương mại điện tử của Việt Nam. Tại lễ kỷ niệm 5 năm Lazada Việt Nam hồi tháng Ba vừa qua, đại diện Lazada đã tiết lộ tham vọng của mình: duy trì đà tăng trưởng 2 con số mỗi năm, thu hút 80% người mua sắm trực tuyến sử dụng dịch vụ của mình vào năm 2020, và đạt 100 triệu dollar doanh thu trong ngày Cách mạng mua sắm trực tuyến 11/11/2020.

Rõ ràng, mục tiêu của Lazada là thống lĩnh thị trường thương mại điện tử Việt Nam. Ngày 12/11, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Tập Cận Bình đã chứng kiến Bộ Công thương Việt Nam và Bộ Thương mại Trung Quốc ký kết bản ghi nhớ về việc thành lập nhóm công tác, hợp tác thương mại điện tử. Con đường đưa Alibaba tiến vào một thị trường mà Jack Ma ví như “mỏ vàng” qua đó trở nên thênh thang hơn bao giờ hết.

Một mũi tên trúng nhiều đích
Trong chuyến thăm Việt Nam vừa rồi, Jack Ma đã ký kết hợp đồng hợp tác giữa Alipay với NAPAS. NAPAS là đơn vị trung gian thanh toán duy nhất được Ngân hàng Nhà nước cấp phép cung ứng dịch vụ chuyển mạch tài chính và dịch vụ bù trừ điện tử tại Việt Nam, với các cổ đông chính là Ngân hàng Nhà nước và 15 ngân hàng thương mại lớn tại Việt Nam.

Còn Alipay là gì?

Alipay là tiện ích thanh toán điện tử do Alibaba sở hữu và phát triển. Nhiệm vụ chính của Alipay là bảo lãnh thanh toán trong các giao dịch trực tuyến. Khi một đơn hàng giao dịch trực tuyến được khởi tạo, Alipay sẽ đóng vai trò là bên trung gian thứ ba đảm bảo cho đôi bên thực hiện giao dịch. Alipay nhận tiền từ bên mua hàng, đóng băng khoản tiền thanh toán rồi thông báo tới bên bán hàng và đề nghị bên bán hàng xuất hàng tới địa chỉ bên mua hàng như cam kết. Sau khi nhận được hàng và hoàn tất việc kiểm hàng, bên mua sẽ gửi xác nhận tới Alipay để gỡ băng khoản thanh toán; bên bán lúc này sẽ nhận được tiền và giao dịch hoàn tất.

Năm 2003, khi sàn thương mại điện tử Taobao ra đời, trở ngại lớn nhất đối với sự phát triển của nó là thiếu một cơ chế tạo niềm tin giữa bên mua và bên bán. Hai bên đều lạ lẫm với nhau nên thiếu tin tưởng lẫn nhau. Người mua không muốn trả tiền trước, còn người bán thì không muốn chuyển hàng trước. Sự ra đời của Ailpay đã giúp giải quyết vấn đề này, mở đường cho sự phát triển bùng nổ của Taobao cũng như các sàn thương mại điện tử khác của Alibaba Group.

Tại Trung Quốc, Alipay hiện có khoảng 450 triệu người dùng, chiếm tới 61,5% số giao dịch trên thị trường thanh toán di động, và đang hướng tới mục tiêu 2 tỷ người dùng trên toàn thế giới vào năm 2025.

Hiện nay, với một ví điện tử Alipay trong tay, người ta có thể dễ dàng thanh toán đơn hàng không chỉ trên những website thương mại của Alibaba mà cả nhiều sàn thương mại điện tử khác của Trung Quốc.

Như vậy, thông qua hợp đồng hợp tác giữa Alipay với NAPAS, Jack Ma đã bắn một mũi tên trúng nhiều đích: vừa được tiếng là giúp Việt Nam phát triển thanh toán điện tử và thương mại điện tử như tuyên bố hùng hồn của ông ta, vừa tạo bệ phóng cho sự phát triển của sàn TMĐT thuộc sở hữu Alibaba tại Việt Nam, vừa mở đường cho sự đổ bộ ồ ạt của hàng hoá “made in China” thông qua Lazada cũng như các sàn thương mại điện tử khác của Trung Quốc. Nếu viễn cảnh này trở thành hiện thực, hàng hoá Việt Nam cùng nền sản xuất trong nước không bị bức tử ngay trên sân nhà thì mới lạ.

Kinh tế quyết định chính trị

Thủ tướng Hun Sen từng nói đại ý là ông ta không lo ngại Trung Quốc bởi Campuchia không tiếp giáp nước này. Trở thành đồng minh thân cận nhất của Bắc Kinh trong khối ASEAN, Hun Sen gần như nhắm mắt cho các nhà đầu tư Trung Quốc mặc sức “làm mưa làm gió” khắp đất nước. Và đến giờ thì có lẽ chỉ còn mỗi Hun Sen là vẫn chưa nhận ra một thực tế là hiểm hoạ “Hán hoá” đã nhãn tiền trên xứ sở chùa tháp.

Hạ tầng kinh tế quyết định thượng tầng chính trị. Đó là quy luật mà dường như các ông chủ Trung Nam Hải mới “ngộ ra” thời gian gần đây trong sách lược với Việt Nam.
Một nền kinh tế phát triển cao trong hàng vài chục năm như Trung Quốc dĩ nhiên là có nhiều bài học thành công như Jack Ma. Tuy nhiên, xuất phát từ lịch sử đau thương hàng nghìn năm của dân tộc, cũng những vấn nạn “made in China” đang diễn ra trên khắp đất nước, điều đó không có nghĩa là chính phủ Việt Nam cần mở rộng cửa chào mời họ.

Giống như “mối tình hữu nghị” giữa hai quốc gia láng giềng Toracanxi và Hopantomola, lãnh đạo Việt Nam bên ngoài có thể vẫn phải dành “những lời có cánh” cho Jack Ma hay các ông chủ Trung Quốc tiềm ẩn những hiểm hoạ khó lường khác, nhưng bên trong thì cần phải hành động theo mệnh lệnh của hàng chục triệu đồng bào: Jack Ma, hãy tránh xa Việt Nam!

Lê Anh Hùng 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những bí ẩn về thiên đường huyền thoại Shangri-la của Phật giáo Tây Tạng


Shambhala trong tiếng Phạn có nghĩa là “nơi nghỉ ngơi” hoặc “chốn bình yên”. Nó đề cập đến một thiên đường huyền thoại được nhắc đến trong các văn bản cổ xưa, như Kalachakra Tantra và văn bản của nền văn hóa Zhang Zhung có trước Phật giáo Tây Tạng ở Tây Tạng.
Theo truyền thuyết, đây là vùng đất nơi người ta có thể sống với một trái tim thuần khiết, nơi mà lòng nhân từ và đạo lý khôn ngoan trị vì và nơi con người không phải chịu đau khổ, nghèo túng hay tuổi già.
Shambhala được mô tả như miền đất của ngàn tên gọi. Nó được gọi là miền Đất Cấm, miền đất của Nước Trắng, miền đất Tâm linh chói sáng, miền đất của Ngọn lửa vĩnh cửu, vùng đất những vị thần bất tử, vùng đất của những điều tuyệt vời… Người Hindu gọi nó là Aryvartha (Vùng đất của những người xứng đáng); người Trung Quốc gọi nó là Hsi Tien, Thiên đường phía Tây của Hsi Wang Mu; còn đối với những cựu tín đồ Nga, nó được gọi là Belovoyde. Nhưng khắp châu Á, nó được biết đến nhiều hơn với tên là Shambhala, Shamballa, hoặc Shangri-la.
Shambhala được mô tả như miền đất thiên đường.
Huyền thoại về Shambhala đã có từ hàng ngàn năm, chủ đề về miền đất huyền thoại này có thể tìm thấy trong nhiều văn bản cổ. Những bản viết của Đạo Bon nói về một vùng đất hẹp nối liền với vùng đất của con người, được gọi là Olmolungring. Những văn bản Hindu như Vishnu Purana đề cập đến Shambhala là nơi sinh ra Kalki, hiện thân cuối cùng của thần Vishnu, người sẽ công bố một thời kỳ vàng son mới. Huyền thoại Phật giáo về Shambhala là một sự cải biên của huyền thoại Hindu trước đó. Tuy nhiên, văn bản đầu tiên nói về Shambhala một cách rộng rãi là Kalachakra.
Kalachakra đề cập đến một giáo huấn bí truyền phức tạp và tiên tiến lưu truyền trong Phật giáo Tây Tạng. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni được cho là đã truyền giảng Kalachakra theo yêu cầu của vua Suchandra của Shambhala.
Cũng như nhiều khái niệm trong Kalachakra, Shambhala có những nghĩa bên trong, bên ngoài và đan xen. Nghĩa bên ngoài được hiểu là Shambhala tồn tại tại một nơi cụ thể, mà chỉ những người với một nghiệp nào đó mới có thể chạm đến nó và trải nghiệm nó. Những nghĩa bên trong và đan xen chỉ những lĩnh hội tinh tế hơn về thân thể và tâm trí của một người (bên trong), và trong khi thực hành thiền định (đan xen). Hai loại giải thích mang tính biểu tượng này thường được truyền từ sư phụ tới đồ đệ.
Như nhận xét của Đức Đạt-lai Lạt-ma thứ 14 về Kalachakra vào năm 1985 tại Bồ Đề Đạo Tràng, Shambhala không phải là một đất nước bình thường:
“Mặc dù chỉ những người có một mối quan hệ đặc biệt mới thực sự có thể đến đó qua kết nối nghiệp của họ, nhưng nó vẫn không phải là một nơi cụ thể mà chúng ta có thể tìm thấy. Chúng tôi chỉ có thể nói rằng đây là một miền đất tịnh độ, một cõi tịnh độ trong thế giới con người. Và trừ khi người đó có tâm đức và tin vào nghiệp báo mới đến đó được, không ai có thể đến được đó“.

Một bức vẽ Phật giáo về Shambhala của Tu viện Sera.
Lời tiên tri của Shambhala
Huyền thoại Shambhala đóng một vai trò quan trọng trong giáo lý tôn giáo Tây Tạng, và nó được nhắc lại thường xuyên trong thần thoại Tây Tạng về tương lai.
Kalachakra tiên tri về sự bại hoại dần dần của nhân loại khi ý thức hệ của chủ nghĩa duy vật đang lan rộng trên toàn thế giới. Khi những “kẻ ngoại lai”, được hợp nhất đằng sau một vị vua độc ác và nghĩ rằng chẳng còn gì để chinh phục nữa, sương mù sẽ tản đi để lộ ra những ngọn núi phủ đầy tuyết của Shambhala. Những kẻ ngoại lai sẽ cố gắng để chinh phục Shambhala với một đội quân khổng lồ được trang bị những vũ khí khủng khiếp. Khi đó, Vua của Shambhala sẽ xuất hiện với một đội quân lớn mạnh để đánh bại các “thế lực hắc ám” và đem đến một thời kỳ vàng son mới.
Mặc dù Kalachakra tiên tri về một cuộc chiến tranh trong tương lai, nó có vẻ mâu thuẫn với ước nguyện của giáo lý Phật giáo không khuyến khích bạo lực. Một số nhà thần học đã giải thích về cuộc chiến tranh  tượng trưng – Kalachakra không nói về bạo lực đối với con người mà đề cập đến cuộc đấu tranh nội tâm của những người thực hành tôn giáo chống lại những xu hướng ma quỷ bên ngoài.
Vị trí ẩn dấu của Shambhala
Trải qua nhiều thế kỷ, nhiều nhà thám hiểm và các nhà nghiên cứu về tâm linh đã tham gia vào những cuộc thám hiểm mong tìm kiếm thiên đường huyền thoại Shambhala. Tuy nhiều người tuyên bố đã tới được đó, nhưng không ai đưa ra bằng chứng cụ thể về sự tồn tại của nó hoặc có thể chỉ ra vị trí địa lý của nó trên bản đồ. Tuy nhiên, nhiều người cho là Shambhala nằm trong các khu vực rừng núi Á-Âu.
Các văn bản cổ xưa Zhang Zhung xác định Shambhala nằm ở thung lũng Sutlej ở Punjab hoặc ở Himachal Pradesh của Ấn Độ. Người Mông Cổ xác định Shambhala nằm trong một số thung lũng ở miền Nam Siberi. Trong văn hóa dân gian của vùng Altai, núi Belukha được coi là nơi đi đến Shambhala. Các học giả Phật giáo hiện đại thì cho rằng Shambhala nằm trên các ngọn núi cao của dãy Himalaya như những ngọn núi Dhauladhar ở xung quanh Mcleodganj. Một số truyền thuyết cho rằng lối vào Shambala được giấu bên trong một tu viện hẻo lánh và bị bỏ rơi ở Tây Tạng, được thần linh bảo vệ.
Đối với một số người, thực tế Shambhala chưa bao giờ được tìm thấy, có một giải thích rất đơn giản – nhiều người nghĩ rằng Shambhala nằm ở rìa của thực tại, như một cây cầu nối thế giới này với một thế giới khác ở phía bên kia.
Trong khi một số cho rằng Shambhala như một chủ đề tuyệt vời về huyền thoại và truyền thuyết, thì một số khác lại coi nó như một niềm tin đang thúc giục một cuộc hành trình nội tâm, để một ngày tìm thấy vương quốc này.
Theo Epochtimes France
Xuân Hà
Xem thêm:


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thượng nghị sĩ cảnh báo mối đe dọa về Trung Quốc


Trong bài diễn văn tại Hội nghị về Sức mạnh Trung Quốc của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) hôm 14/11, Thượng nghị sĩ bang Texas John Cornyn cảnh báo Trung Quốc là mối đe dọa lớn hơn Nga hay Iran.
“Đã đến lúc Mỹ phải thông qua một chính sách mới đối với Trung Quốc, một chính sách không lùi bước trước những thách thức của Trung Quốc”, ông Cornyn nói.
Theo ông John Cornyn, Trung Quốc là một mối đe dọa nghiêm trọng đối với những lợi ích lâu dài của Mỹ, thậm chí còn nghiêm trọng hơn nhiều so với những mối đe dọa của Nga hoặc Iran.
Ông Cornyn đã nhắc đến một nhận xét của Đại tướng Satff Dunford, chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, trong đó nói rằng Trung Quốc sẽ gây ra “mối đe dọa lớn nhất đối với Mỹ vào năm 2025”. Ông Cornyn cũng trích dẫn giám đốc CIA Mike Pompeo, đã nói vào tháng 7/2017 rằng về lâu dài Trung Quốc sẽ là một mối đe dọa lớn hơn Nga và Iran.
“Trước hết, Trung Quốc là một nền kinh tế do nhà nước sở hữu và kiểm soát, rất mạnh và bị chèo lái bởi các chính sách công nghiệp ép buộc. Điều này giải thích tại sao Trung Quốc lại tạo ra một kiểu đe dọa không giống bất kỳ quốc gia nào khác”, ông Cornyn cho biết.
Thượng nghị sĩ John Cornyn nói chuyện với các phóng viên tại đồi Capitol ở Washington vào ngày 6/9/2017 (Ảnh: Getty Images)
Theo ông Cornyn, việc Trung Quốc xây dựng và củng cố hiện diện quân sự  ở Biển Đông và Biển Hoa Đông là lý do thứ hai khiến ông nhận định Trung Quốc là mối đe dọa lớn nhất. Ông Cornyn cho rằng sự hung hăng như vậy của Trung Quốc là mối đe dọa nghiêm trọng đối với hầu hết tất cả các quốc gia và các đồng minh của Mỹ trong khu vực, và nó có thể lôi kéo Mỹ vào một cuộc chiến tranh ở đó.
Các công trình mới của Trung Quốc trên bãi Đá Chữ Thập, quần đảo Trường Sa, Biển Đông (Ảnh: AMTI/CSIS)
Ông Cornyn nói rằng Trung Quốc đã có những hành động đe dọa các đồng minh của Mỹ trong khu vực như Đài Loan, một lãnh thổ “vẫn còn trong tầm ngắm của Trung Quốc”.
Cũng trong bài phát biểu của mình, ông Cornyn đã đề cập đến một dự luật mà ông đã đưa ra ở Thượng viện Mỹ, nhằm ngăn chặn các khoản đầu tư nước ngoài vào Mỹ, gây nguy cơ cho an ninh quốc gia. Không hề mập mờ, ông Cornyn mô tả Trung Quốc như là nguyên nhân của những rủi ro mà dự luật tìm cách giải quyết, và ông kêu gọi “đã đến lúc thức dậy” trước những rủi ro gia tăng của cuộc xâm nhập của Trung Quốc vào nền kinh tế Mỹ.
“Trung Quốc đang sử dụng mọi công cụ để thu hẹp khoảng cách công nghệ với Mỹ, cố gắng xóa bỏ lợi thế về công nghệ của Mỹ và sử dụng nó để chống lại chúng ta”, ông Cornyn quan ngại.
Trước đây, ông Cornyn đã từng chỉ trích Trung Quốc nhiều lần về việc Trung Quốc buộc các công ty Mỹ phải chuyển giao công nghệ, khi kinh doanh ở Trung Quốc, và về việc các tin tặc Trung Quốc đánh cắp tài sản trí tuệ và công nghệ của Mỹ.
Phạm Duy, theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh
Xem thêm:

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

Cùng xem đoạn video tư liệu đặc sắc này:



.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TIN BUỒN - CHIA BUỒN


Luan Le Quang - Đất nước Việt Nam của chúng ta cũng kiên trì theo con đường XHCN, tài nguyên không có gì nhiều ngoài”rừng vàng, biển bạc”. Sau 70 năm tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên Thiên đường XHCN. Mặc dù rừng vàng đã tàn phá sạch sẽ, biển bạc cũng đã bị ô nhiễm và thu hẹp lại do lưỡi bò liếm... nên hiện nay cũng đối diện với nhiều khó khăn.😫 Tuy nhiên, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của đảng và nhất là có anh hàng xóm tốt bụng, giàu sụ thứ 2 thế giới, vừa là đồng chí giúp đỡ, hổ trợ... nên chúng ta không có gì phải lo sợ như viễn cảnh điêu tàn thê thảm giống Venezuela hiện nay.🤗 Xin chia buồn với đất nước cùng chung chí hướng
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi, giày và ngoài trời
Một đất nước có lợi thế nằm trên một mỏ dầu khổng lồ mà đến ngày hôm nay, sau bao nhiêu năm kiên trì theo đường lối XHCN, vị TT đất nước của họ đã phải bật khóc vì không còn tiền để trả nợ. Người dân của họ đang phải đối diện với nạn thất nghiệp, đói kém và thiếu thuốc men trầm trọng. Con đường dẫn đến thiên đường XHCN của họ thật là khủng khiếp.



Theo CNC: Venezuela và hãng dầu mỏ quốc doanh - PDVSA hiện nợ các trái chủ hơn 60 tỷ USD. Tổng cộng, nước này nợ khoảng 196 tỷ USD, theo nghiên cứu của Harvard Law Roundtable.
Trong hình ảnh có thể có: 1 người

Ngoài các khoản nợ trái phiếu, Venezuela còn nợ tiền Trung Quốc, Nga, các hãng cung cấp dịch vụ dầu mỏ, các hãng hàng không Mỹ và nhiều tổ chức khác. Ngân hàng trung ương nước này hiện chỉ còn 9,6 tỷ USD dự trữ ngoại hối, vì đã rút dần những năm qua để trả nợ.

Chính phủ Venezuela đổ lỗi cho “cuộc chiến kinh tế” do Mỹ gây ra, khiến họ ngập trong nợ nần. Gần đây, Chính quyền Tổng thống Mỹ - Donald Trump còn áp các lệnh trừng phạt tài chính lên Venezuela và PDVSA, cấm các ngân hàng Mỹ giao dịch hoặc đầu tư vào trái phiếu phát hành mới của Venezuela.

Đồng bolivar của Venezuela đang mất giá kỷ lục, với 1 USD đổi được 55.200 bolivar. Con số này hồi đầu năm chỉ là 3.200 bolivar. Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) cũng dự báo lạm phát tại đây sẽ lên 650% năm nay và 2.300% năm 2018.

Đất nước của chúng ta cũng kiên trì theo con đường XHCN, tài nguyên không có gì nhiều ngoài”rừng vàng, biển bạc”. Sau 70 năm tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên Thiên đường XHCN. Mặc dù rừng vàng đã tàn phá sạch sẽ, biển bạc cũng đã bị ô nhiễm và thu hẹp lại do lưỡi bò liếm... nên hiện nay cũng đối diện với nhiều khó khăn.😫

Tuy nhiên, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của đảng và nhất là có anh hàng xóm tốt bụng, giàu sụ thứ 2 thế giới, vừa là đồng chí giúp đỡ, hổ trợ...nên chúng ta không có gì phải lo sợ như viễn cảnh điêu tàn thê thảm giống Venezuela hiện nay.🤗

Xin chia buồn với đất nước cùng chung chí hướng và mong cho dân tộc sinh ra những cô gái chân dài đẹp nhất TG, nhanh siêu thoát khỏi thiên đường đau khổ này. 😬

Mô Phật!

Cóc Tía

https://kinhdoanh.vnexpress.net/…/venezuela-vo-no-3670338.h…

Phần nhận xét hiển thị trên trang

F-15 Mỹ đối đầu Su-30SM Nga: “Đại bàng tấn công đè bẹp vịt con”?


Bảo Lam 
F-15 Mỹ đối đầu Su-30SM Nga: “Đại bàng tấn công đè bẹp vịt con”?
Cuộc đối đầu giữa các máy bay chiến đấu Nga và Mỹ luôn là chủ đề hấp dẫn. Ảnh minh họa.

Tờ Die Welt (Đức) vừa đăng tải bài viết giật gân đề cập tới sự yếu kém của tiêm kích Su-30SM Nga. Duy nhất chỉ có một phẩm chất của nó được đánh giá cao là khả năng siêu cơ động.

Bài báo giật gân
Chiếc máy bay Nga được mang ra so sánh với tiêm kích khá "đứng tuổi" F-15E Strike Eagle (Đại bàng tấn công) của Mỹ mà dường như được công ty Sukhoi của Nga chế tạo để làm đối trọng.
"Niềm tự hào của Nga nói chung vẫn chậm hơn F-15E và thua kém đối thủ cạnh tranh đến từ Mỹ về các vũ khí chiến đấu. Hơn nữa, theo tờ báo Đức, phiên bản mới nhất của Su-30 không được sản xuất với công nghệ tàng hình.
Như vậy, phẩm chất duy nhất mà được Die Welt thừa nhận đó là tính năng siêu cơ động: "Những hình ảnh ấn tượng khẳng định rằng các máy bay Su-30SM của Nga đúng là có thể thực hiện được các thao tác nhào lộn phức tạp. Chỉ có số ít các máy bay tiêm kích quân sự có khả năng thực hiện màn nhào lộn trên không như kiểu "Rắn hổ mang" (Cobra).
Tất cả đều cảm thấy vô cùng lạ lùng khi tờ Die Welt lại mang các máy bay hoàn toàn có chức năng khác nhau ra để so sánh. Su-30 không thể là đối trọng của Nga trước F-15E. Bởi vì chiếc máy bay của Mỹ là dạng tiêm kích-ném bom, hay nói cách khác là để triển khai tấn công các mục tiêu trên mặt đất. Vì thế nó có thể mang theo lượng vũ khí khá ấn tượng.
F-15 Mỹ đối đầu Su-30SM Nga: “Đại bàng tấn công đè bẹp vịt con”? - Ảnh 1.
Su-30MKI Ấn Độ bay đấu tập cùng F-15
Đi tìm câu trả lời
Bị tờ báo Đức dìm hàng, chuyên gia Vladimir Tuchkov (Nga) đã thử tìm hiểu xem thực hư vấn đề này ra sao và đã đưa ra các nhận định dưới đây.
Su-30SM – phiên bản nâng cấp mới nhất của Su-30 – là chiếc máy bay tiêm kích đa năng. Nhiệm vụ chính của nó là chiếm lĩnh ưu thế trên không. Chức năng phụ - triển khai tấn công các mục tiêu trên mặt đất và trên mặt nước.
Cần phải nói rằng Su-30 không cần người biện hộ cho mình. Nó đã nhiều lần chứng tỏ được các khả năng của mình về không chiến.
Các phi công Mỹ tại Malaysia thỉnh thoảng tham gia vào các trận đánh tập trên những máy bay F-15C Eagle (cũng là loại máy bay để chiếm lĩnh ưu thế trên không) và F/A-18E Super Hornet (tiêm kích tàu sân bay và cường kích) với Su-30MKM (phiên bản cho Malaysia và kém hơn Su-30SM). Các máy bay Mỹ trong phần lớn các trận không chiến trên chuốc lấy đều thất bại.
Bởi vậy, cần phải so sánh F-15E với chiếc máy bay tương tự của Nga – tiêm kích-ném bom Su-34 mà các phi công thường gọi là "Vịt con" vốn chỉ mới được chính thức bàn giao cho quân đội Nga vào năm 2014, cả hai chiếc máy bay là đồng niên.
Chiếc máy bay Mỹ thực hiện chuyến bay đầu tiên vào năm 1986, và được bàn giao cho quân đội vào năm 1988. Và không có công nghệ tàng hình đặc biệt nào được ứng dụng trong chiếc máy bay này.
Chiếc máy bay Su-34 Nga cất cánh vào năm 1990. Sau đó bắt đầu các cuộc khủng hoảng tài chính, và nó bị đẩy xuống cuối cùng của danh sách ưu tiên vì tất cả vẫn đều đang thỏa mãn với chiếc máy bay ném bom tiền phương Su-24.
Cuối cùng mọi người mới hiểu được rằng, đến lúc nào đó, chiếc máy bay ném bom già cỗi sẽ phải được thay thế bằng cỗ máy mới hơn. Và khi đó, người ta tạo cơ hội cho "Vịt con" Su-34 được sản xuất hàng loạt.
Cần phải nói rằng thời gian trì hoãn đã tác động tích cực lên chất lượng của chiếc máy bay ném bom mới. Người ta lắp đặt cho nó hệ thống điện tử mới vì thế nó thuộc thế hệ thứ 4++. F-15E chỉ là máy bay thế hệ thứ 4+ mà thôi.
Chiếc máy bay Mỹ cũng có điểm cộng về phần so sánh các tính năng của nó với chiếc máy bay Nga. Trước tiên, đó là vận tốc cao ở trên không – 2,5M so với 1,8M. Tuy nhiên, ở đây có một điểm cần lưu ý. F-15E có thể dễ dàng đạt được vận tốc tối đa. Có nghĩa là khi không có bình nhiên liệu phụ và vũ khí trên bên ngoài cánh. Nhưng nếu đủ hai thứ nêu trên, thì cả hai đều có vận tốc 1,8M.
Cũng không hề dễ khi so sánh các chỉ số khác. Thông thường người ta cho rằng F-15E có khả năng mang 11 tấn tên lửa và bom, nhưng gồm cả các bình nhiên liệu phụ. Tính riêng trọng lượng các tên lửa và bom là 5 tấn. Của Su-34 là 8 tấn.
Su-34 còn có thêm một phẩm chất. Đó là trạm tác chiến điện tử hiệu quả, bù đắp cho khả năng dễ bị phát hiện của nó.
F-15 Mỹ đối đầu Su-30SM Nga: “Đại bàng tấn công đè bẹp vịt con”? - Ảnh 2.
Máy bay tiêm kích bom Su-34
Nhiễu tạo ra bởi trạm tác chiến điện tử này này có thể áp chế sóng hoạt động bình thường của các tên lửa mang đầu đạn tự định vị, cũng như gây khó khăn cho việc phát hiện và nhận dạng chiếc máy bay này bởi các trạm radar trên máy bay đối phương cũng như các radar của những tổ hợp tên lửa phòng không.
Với các tính năng chống radar đối phương, Su-34 gần tiệm cận với các máy bay chiến tranh điện tử. Nhờ đó mà xác suất bị bắn hạ bởi các hệ thống vũ khí có điều khiển bằng radar của nó giảm xuống 30 lần.
Thêm một sự khác biệt. "Vịt con" có hệ thống radar định vị thứ hai – quan sát phía sau. Khi phát hiện được đối phương bám đuôi, Su-34 có khả năng phóng tên lửa "không đối không" về phía sau lưng. Không một máy bay tiêm kích nào của Mỹ, kể cả các máy bay thế hệ thứ 5, sở hữu tính năng này.
Kết thúc so sánh hai chiếc máy bay này, cần phải nói rằng Su-34 sẽ còn phục vụ rất lâu. Trong quá trình đó, nó sẽ tăng cường khả năng tấn công của mình bằng việc trang bị các hệ thống chiến đấu mới.
Nó là chiếc máy bay đa năng, và hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình khi đối mặt với các máy bay tiêm kích "thuần chủng". Không phải ngẫu nhiên mà không có các máy bay tiêm kích đi theo yểm trợ nó khi làm nhiệm vụ.
Thế nhưng F-15E không còn nhiều thời gian. Người ta đã vắt kiệt khả năng của nó, sau 5 năm nữa, cùng lắm là 10 năm, nó sẽ phải được thay thế bằng chiếc máy bay tiêm kích tấn công mới.
Tuy nhiên chưa thấy hình dáng của kẻ thay thế - ngành công nghiệp hàng không Mỹ đang dốc toàn lực vào F-35. Kể cả nếu chiếc máy bay này được hoàn thiện 100% khả năng, thì nó cũng không thể là sự thay thế cho "Đại bàng tấn công", bởi vì máy bay tiêm kích hạng nhẹ không thể thay thế hạng nặng.
F-15 Mỹ đối đầu Su-30SM Nga: “Đại bàng tấn công đè bẹp vịt con”? - Ảnh 3.
F-15E Strike Eagle
Tuy nhiên điều này không hẳn là như vậy. Đằng sau những ầm ĩ do công ty "Lockheed Martin" tạo ra liên quan tới chiếc F-35 của mình, gần như không ai nghe tới thông tin về việc "Boeing" đang chế tạo chiếc máy bay tiền thế hệ thứ 5 của Mỹ với tên gọi rất giống với "Đại bàng tấn công". Đó là chiếc F-15SE Silent Eagle.
Silent Eagle, chiếc máy bay thuộc thế hệ thứ 4++ đúng là cỗ máy hiện đại tuyệt vời, là phiên bản nâng cấp sâu so với người anh đang chuẩn bị "về hưu". Nó có lớp vỏ mới, được chế tạo trên cơ sở giảm thiểu tối đa khả năng bị radar phát hiện mà vẫn giữ được các tính năng về tốc độ và cơ động.
Nó không phải một chiếc máy bay tiêm kích-ném bom mới mà một chiếc tiêm kích đa năng thực sự. Có nghĩa là nó sẽ phải giải quyết một cách tuyệt hảo cả nhiệm vụ chiếm lĩnh ưu thế trên không. Tất nhiên để đạt được tới khả năng cơ động như các máy bay của Su là không thể, nhưng chắc chắn một điều là nó tốt hơn F-35.
F-15SE sở hữu hệ thống radar mảng pha chủ động còn trạm định vị quang học giúp nó có thể "đi săn" khi hệ thống radar đã tắt. Bên cạnh đó, nó được trang bị cả trạm gây nhiễu điện tử với chất lượng hơn hẳn so với các thiết bị đời trước.
Quan trọng là nó không có các chương trình thừa thãi và vô bổ như những thứ người ta đang cố gắng "nhồi nhét" vào chiếc F-35 của Lockheed Martin.
Video tạm dừng
Sức mạnh tiêm kích F-15 Israel
Vì thế, tờ báo của Đức nên mang "Đại bàng" khác, Silent Eagle, ra so sánh thay vì Strike Eagle. Và cũng cần phải so sánh nó với chiếc máy bay khác của Nga – Su-35, mà thuộc lớp máy bay tiêm kích. Và cũng là sản phẩm mới của ngành công nghiệp hàng không Nga.
Rồi đến lúc nào đó chúng ta sẽ so sánh. Nhưng sẽ còn phải chờ đợi thêm khi "Silent Eagle" đang được "phẫu thuật" xong. Bởi vì hiện giờ chỉ có một mẫu duy nhất có thể bay được. Cho nên chưa thể gọi nó là chiếc máy bay mà chỉ là dự án máy bay. Dù đây là dự án tham vọng.


Phần nhận xét hiển thị trên trang