Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

Bắt mẹ đi ăn mày rồi lóa mắt trước "tài sản ngầm" của mẹ


Ở thành phố Liễu Châu, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc có một người con bất hiếu tên là Thạch. Gia đình anh ta chẳng lấy gì làm khá giả, bản thân anh ta không có trình độ học vấn, lại dày ăn mỏng làm, lấy được cô vợ cũng ngang ngược, không biết điều.

Ảnh minh họa.
Thạch có một người mẹ già mù lòa. Bà họ Lưu nên người trong thôn đều gọi bà là bà Lưu. Kể từ sau khi chồng mất, vì mù lòa nên bà chẳng thể làm gì, lại cần có người chăm sóc.

Người con dâu rất khó chịu về việc này. Một hôm, cô ta buông lời tàn nhẫn, nói bà chỉ biết ăn bám, tốn tiền của trong nhà. Bà Lưu giận lắm, quyết định bỏ nhà ra đi.

Tối đến, Thạch ra ngoài trở về, thấy mẹ thu dọn đồ thì vội giữ bà lại và nói vợ một hồi: "Tại sao lại để mẹ đi, mẹ là cây tiền của chúng ta đó."

Cô con dâu hứ một tiếng, đúng lúc định mắng chồng, nghe đến hai từ cây tiền thì im bặt, lập tức hỏi lại chồng nói thế là có ý gì. Thạch cố làm ra vẻ bí mật, nói: "Đến mai cô sẽ biết".

Thì ra lúc trên thành phố, ngồi trong quán rượu, anh ta nhìn thấy một người ăn xin kiếm được khối tiền nhờ có người bố thí.. Anh ta có tay có chân mà mỗi ngày còn kiếm ra nhiều tiền thế, mẹ mình, một bà già mù lòa, tuổi lại cao, người ta nhìn thấy sẽ thương tình mà nhất định sẽ bố thí nhiều tiền.

Phát hiện này khiến Thạch mừng như bắt được vàng. Anh ta tự cho rằng mình thật thông minh, nhà anh ta sắp giàu to.

Kế hoạch này, Thạch đem trình bày với người mẹ già mù lòa, đồng thời còn bỏ cả buổi tối ra dạy bà cách làm để xin được nhiều.

Bà Lưu vốn không muốn đi nhưng rồi lại bị những lời ngon ngọt của con trai làm cho mềm lòng. Cuối cùng, bà đồng ý, vì bà nghĩ mình tuổi đã cao, cũng không muốn hằng ngày phải va chạm với con dâu. Đây xem ra cũng là một cơ hội cho bà.

Ngày hôm sau, trời vừa sáng, Thạch đã dắt mẹ già mù lòa lên thành phố. Anh ta chọn một gốc cây lớn ngay cạnh một đầu cầu đông người qua lại, bảo mẹ ngồi ở đó rồi đưa cho bà một cái gậy, một cái bát vỡ và nói:

"Mẹ, công cụ cần thiết con đã đặt cả trong tay mẹ rồi, mẹ cứ làm ra vẻ đáng thương một chút, càng đáng thương càng tốt, người ta nhìn thấy mới cho mẹ tiền.

Nếu có ai hỏi mẹ vì sao phải đi ăn xin, mẹ cứ nói là mình mắc bệnh nặng, không có tiền chữa trị sẽ chết. Con cái trong nhà thấy mẹ bệnh nặng đều bỏ mặc, không biết giờ chúng sống chết ra sao. Tối con sẽ lại đến đón mẹ về nhà."

Bà Lưu nghe con trai nói vậy liền đáp: "Con trai, con yên tâm, mẹ biết rồi.


Thạch rút từ trong túi ra một cái bánh bao, đặt vào tay mẹ, nói rằng đó là đồ ăn cả ngày, mẹ phải ăn tiết kiệm. Bố trí xong xuôi, anh ta nhanh chóng vào quán trà đánh bài.

Đến tối, anh ta mới ra khỏi quán rượu trong trạng thái say túy lúy. Thấy mẹ vẫn đang ở chân cầu ăn xin nhưng bà không ngồi mà nằm, giống như đang nằm ngủ.

Thạch vội lại gần, lay mẹ, hỏi mẹ làm sao. Bà Lưu biết con đến đón, vội giải thích: "Mẹ già rồi, không kiếm được bao nhiêu lại còn nằm ngủ".

Nói xong, bà vội nhét toàn bộ số tiền xin được trong ngày v
ào tay con trai. Thạch đếm, không nhiều lắm nhưng dù sao đó cũng là một sự khởi đầu thuận lợi với anh ta.
Những ngày sau đó, ngày nào Thạch cũng đưa mẹ lên thành phố ăn xin, tiền kiếm được ngày một nhiều, đủ để chi tiêu cho cả gia đình, thậm chí còn đủ cả cho anh ta vào quán trà, quán rượu ăn chơi.

Bà Lưu mất tích

Một buổi tối, chừng 1 tháng sau ngày bà Lưu đi ăn xin, Thạch đến chân cầu đón mẹ về nhà như thường lệ nhưng anh ta tìm khắp một lượt quanh đó không thấy mẹ đâu.

"Mẹ đi đâu được nhỉ, chẳng phải đã dặn là ở đây đợi mình sao?" – anh ta lẩm bẩm trong miệng rồi cấp tốc đi tìm. Thế nhưng tìm đã nhiều nơi mà vẫn không thấy bóng dáng mẹ đâu.

Cuối cùng, anh ta đốt đuốc lên định đi tìm tiếp thì phát hiện tại chỗ mẹ ngồi có dòng chữ: Muốn tìm bà cụ, hãy đến Chúc Gia Thôn ở ngoại thành.

Chúc Gia Thôn? Ai mà to gan vậy, dám đưa mẹ mình đến đó? Cho đến khi nhớ ra chủ nhân của Chúc Gia Thôn là Chúc viên ngoại giàu có nổi tiếng, Thạch mới giật mình.
Nhưng tại sao ông ta lại đưa mẹ mình đến đó? Lẽ nào ông ta sẽ cho mẹ tiền? Nhưng cho tiền thì đâu cần phải đưa người đi như vậy?

Nghĩ đến tiền, mắt anh ta sáng lên, bất chấp đường đến đó có xa đến mấy, anh ta vẫn quyết định sẽ đến đó làm cho rõ mọi chuyện.

Đến Chúc Gia Thôn, Chúc viên ngoại ra tận bên ngoài đón Thạch và nói rằng chính ông ta đã đón bà Lưu về nhà mình, hiện tại bà đang được người giúp việc trong nhà chăm sóc tử tế.

Thạch nghe vậy liền hỏi Chúc viên ngoại vì sao làm vậy, người này cười nói: "Trong nhà có người lớn tuổi giống như có báu vật trong nhà.. Mẹ cậu trên người có bảo bối đó, lẽ nào cậu không biết?"

Thạch lắc đầu, nói không biết. Chúc viên ngoại lại nói:

"Hôm nay lúc đi qua cầu, tôi thấy mẹ cậu rất giống mẹ tôi nên bất chợt, tôi nhớ đến người mẹ quá cố của tôi. Thêm nữa, mẹ cậu có bán ngọc Lam Điền, đó là loại ngọc quý, một mẩu nhỏ cũng đã hơn trăm lượng.

Tôi không mang đủ tiền nên đã đưa bà ấy về nhà. Tôi muốn nhận bà ấy làm mẹ nên mới bảo cậu đến đây thương lượng, chắc cậu không có ý kiến gì chứ?"

Thạch tỏ ra kinh ngạc, đề nghị Chúc viên ngoại đợi một chút, giọng không tin tưởng cho lắm:"Làm sao có thể thế được. Mẹ tôi làm sao có thể làm mẹ ông được. Mẹ tôi không thể có ngọc Lam Điền. Nhà tôi nghèo khó suốt mấy đời nay, nếu có ngọc quý, chúng tôi đã sớm phát tài rồi, cần gì phải đi ăn màynữa?"

Chúc viên ngoại giải thích: "Trước khi qua đời bố cậu làm nghề mài dũa ngọc Lam Điền, lẽ nào cậu không biết ông ấy có của riêng?"

Thạch biết bố mình trước đây từng làm thợ đá nhưng anh chưa từng nghe nói bố làm nghề mài dũa ngọc Lam Điền. Lẽ nào bố đã từng đến huyện Lam Điền thật? Thậm chí còn bí mật cất giữ một ít làm của riêng? Nếu như vậy thì đúng là số ngọc đó mẹ đang giữ rồi.
Bây giờ bà Lưu mới bỏ ngọc Lam Điền ra, Chúc viên ngoại lại muốn nhận mà làm mẹ, hai việc này đã khiến Thạch không thể không sinh nghi. Lẽ nào Chúc viên ngoại biết mẹ vẫn còn ngọc? Lẽ nào mẹ đã nói với ông ta như vậy?

Nghĩ đến đây, Thạch lo lắng ra mặt, biết đâu Chúc viên ngoại muốn cuỗm hết sốt ngọc mà mẹ anh ta đang giữ, phen này anh ta phải vạch trần âm mưu của Chúc viên ngoại.
"Vậy không được, mẹ tôi không phải mẹ ông, ông không thể nhận. Cho dù nhà tôi thực sự có ngọc Lam Điền đi chăng nữa thì ngọc đó cũng là của nhà tôi, không phải của ông. Nếu ông muốn, ông có thể bỏ tiền ra mua. Bây giờ tôi phải đưa mẹ tôi về." – Thạch quả quyết.

Chúc viên ngoại nói thế nào cũng không làm Thạch thay đổi quyết định, quyết gọi mẹ ra bằng được. Lúc đó, bà cụ mới lấy ra một viên ngọc Lam Điền, quả thực rất sáng, rất đẹp. Thạch nhìn không chớp mắt, quả nhiên nhà mình có bảo bối mà sao mẹ chưa từng nói với mình một câu.

Cuối cùng, Chúc viên ngoại đã bỏ ra 100 lượng bạc để mua viên ngọc đó, sau đó đồng ý để Thạch đưa mẹ anh ta về.

Lúc bà Lưu chuẩn bị đi, Chúc viên ngoại nói với bà: "Mẹ, dù mẹ có đi đâu thì mẹ vẫn là mẹ của con. Đã nhận mẹ là mẹ, con sẽ luôn là con của mẹ.

Từ giờ có khó khăn gì, mẹ cứ đến tìm con. Nếu trong nhà mẹ vẫn còn ngọc Lam Điền, mẹ cứ bán lại cho con, con sẽ trả mẹ giá cao, có bao nhiêu con sẽ mua bấy nhiêu, con sẽ không để mẹ chịu thiệt."

Bà Lưu gật đầu, rơm rớm nước mắt: "Chúc viên ngoại quả thực là một người tốt, tôi sẽ bán hết số ngọc tôi có cho cậu, cảm ơn cậu đã giúp tôi!"

Hồi kết

Đưa mẹ về nhà, Thạch nói với vợ chuyện mẹ có ngọc quý. Cả hai hí hửng lắm, nghĩ mình sắp giàu to. Kể từ đó, cả hai đối xử với mẹ vô cùng tử tế, không bắt mẹ làm bất cứ việc gì, ngày nào cũng cười nói hân hoan, giống như cung phụng Đức Phật vậy.
Tất nhiên, không ít lần Thạch dò hỏi mẹ về số ngọc quý nhưng bà Lưu nhất định không nói. Con dâu sợ mẹ chồng giận nên bảo chồng: "Đừng vội, chúng ta đều là người nhà, sớm muộn gì mẹ cũng sẽ lấy ra cho chúng ta thôi, không phải vội."


Cho đến ngày qua đời, bà Lưu vẫn không lấy ngọc ra cho con trai và con dâu. Tuy nhiên bà đã có những ngày cuối đời được chăm sóc tử tế, được vui vẻ hạnh phúc.
Sau khi bà Lưu chết, vợ chồng Thạch đã lục tung cả nhà lên tìm nhưng chẳng thấy ngọc Lam Điền đâu. Đến lúc này, cả hai mới vỡ lẽ rằng họ đã mắc lừa Chúc viên ngoại. Họ quyết tìm đến nhà ông này nói cho ra nhẽ.

Thấy vợ chồng Thạch, Chúc viên ngoại cười lớn, nói: "Đúng thế, mẹ hai người làm gì có ngọc. Đó là vở kịch do tôi tạo ra đó. Tôi thương mẹ các người, mục đích của tôi là để các người phải hiếu thảo với mẹ của mình."

Lúc này, Thạch tỏ ra hối hận lắm, nhưng anh ta vẫn còn một việc không hiểu: "Thế nhưng viên ngọc mẹ tôi bán cho ông thì sao?"
Chúc viên ngoại đáp: "Viên ngọc đó là của tôi đấy."

nguồn: internet

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tướng Sùng Thìn Cò: Nhìn lên đỉnh núi biết rằng hàng nghìn đồng chí vẫn nằm đó...


Bảo Bình 

Tướng Sùng Thìn Cò: Nhìn lên đỉnh núi biết rằng hàng nghìn đồng chí vẫn nằm đó...
Đại biểu Sùng Thìn Cò khiến cả hội trường lặng đi khi nhắc đến những liệt sỹ còn nằm trên núi cao. Ảnh: VGP

Vị đại biểu Hà Giang đề nghị Quốc hội, Đảng, Nhà nước quan tâm trong phân bổ ngân sách năm 2018 để đưa hài cốt các liệt sỹ trở về với gia đình.

Phát biểu tại kỳ họp thứ 4 Quốc hội khóa 14, Thiếu tướng Sùng Thìn Cò (Đại biểu Hà Giang) - Phó tư lệnh Quân khu 2, phát biểu với tư cách là chiến sĩ từng cầm súng chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ Quốc, ông nói:
Hiện nay, tại các điểm cao 1.800A, 1.800B, 1.722, 1.220 , 1.030, bình độ 300, 400, 800 có rất nhiều chiến sỹ của chúng ta đã hy sinh tại đây. Do điều kiện chiến tranh, do điều kiện bom mìn còn sót lại nên chưa đưa hết hài cốt của các đồng chí liệt sỹ về.
"Tại khu vực này, theo thông tin của các đơn vị và các đồng chí cựu chiến binh trực tiếp chiến đấu, chúng ta còn khoảng 2.500 liệt sỹ đang nằm tại đây.
Hằng ngày, ở dưới bãi bằng nhìn lên trên đỉnh núi biết rằng các đồng chí vẫn nằm ở đó nhưng chưa thể đưa về được. Đã hơn 30 năm qua, thân nhân gia đình các liệt sỹ có người còn, người mất, các cụ chỉ mong ước trước khi nhắm mắt còn được thấy con mình trở về nhà".
Vì vậy, đại biểu Sùng Thìn Cò đề nghị Quốc hội, Đảng, Nhà nước quan tâm trong phân bổ ngân sách năm 2018:
"Chỉ cần các đồng chí cấp một lần cho Bộ Quốc phòng và Quân khu 2, chúng tôi sẽ quyết tâm trong năm 2018, 2019 đưa hết toàn bộ hài cốt của các đồng chí về với gia đình, với quê hương, quy tập về các nghĩa trang của đất nước, mà tập trung là địa bàn của huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang".
theo Trí Thức Trẻ


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ


Hiệu Minh 

Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ

Thế hệ U50-70 vùng đồng bằng Bắc Bộ chắc còn nhớ thời chưa có đê quai nhiều, về mùa nước lũ, cá đủ loại trên ruộng hay vào bờ đẻ trứng từng bầy.

Chuyện bắt được cá chép dăm ký là thường. Nhà nghèo vác cái nơm hay cái giậm ra bờ sông, sáng sớm bắt được vài kg cá. Nhà không có gạo ăn thì mang ra chợ bán, vài kg cá ngon chỉ được vài bơ gạo.
Về mùa nước rút, tôm tép nhiều tới mức chỉ vài mẻ dủi đã đầy rổ. Vài lần quăng giậm đủ đầy giỏ cua. Nắng hạn cua cá trồi lên bờ trẻ con cũng bắt được. Mang ra chợ chẳng ai mua vì nhà nào cũng bắt được, dân chỉ thích gạo.
Rau cỏ cũng thế. Trồng bắp cải chỉ tưới nước tiểu là đủ tốt. Chỉ tội nhiều sâu tới mức cứ mỗi sáng có thể bắt hàng trăm con cho gà ăn. Bắp cải luộc ngọt lừ chỉ tội thiếu gạo.
Vụ đông xuân, hàng đàn chim di cư bay rợp trời. Đống rơm còn sót ít lúa hạt, lũ chim sẻ hàng trăm con thi nhau chui vào để kiếm ăn. Lũ trẻ 4-5 tuổi biết cầm cái roi, rình vụt được vài con đem nướng chả.
Một thời đất nước này có thịt sạch, cá sạch, gạo sạch, rau sạch, có lúc bán rẻ như cho. Nhưng lịch sử đã sang trang. Phát triển không gắn với môi trường là phát triển không bền vững.
Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ - Ảnh 1.
Sáng 23/8, Chương trình Diễn đàn kết nối Doanh nghiệp – người tiêu dùng: ĐÓN SÓNG THỰC PHẨM SẠCH do Báo điện tử Trí Thức Trẻ, Soha.vn, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn đồng tổ chức tại Khách sạn Melia Hà Nội.
Khoa học đã biến đổi
Khoa học đã biến đổi mọi thứ. Thay vì phải bắt sâu hay nhìn mùa màng bị rầy nâu phá hoại thì thuốc trừ sâu đã làm giúp. Đắp đê quai làm tăng vụ, sản lượng tăng gấp 3-4 lần so với canh tác kiểu cũ.
Nhưng phát minh khoa học có giá của nó. Từ khi thuốc sâu có trên luống rau thì rau bớt ngọt và nhiều khi trở nên nguy hiểm. Phun trên diện rộng thì mọi sinh vật trên đồng bị tiêu diệt. Cá tôm không còn, ngay cả loại sống dai như đỉa cũng không thể tồn tại.
Chưa kể công nghiệp phát triển làm ô nhiễm sông suối, khói bụi gây ra mưa axit, đến như loài vắt trong rừng cũng chết. Chất thải công nghiệp đổ xuống sông thành ra nguồn nước độc.
Dân số tăng, người khôn của khó, thay vì chỉ bắt cá tôm theo mùa, người ta dùng mìn, kích điện để tiêu diệt hàng loạt.
Chim muông, thú rừng không còn thức ăn, không còn đất sống và bị săn đuổi tới mức cùng kiệt.
Rừng bị tàn phá, thủy điện mọc lên vô tổ chức, những dòng nước mang đầy phù sa cũng không còn, đất bị bạc mầu, phân hóa học phải dùng nhiều lên.
Muốn môi trường trong sạch như xưa là không thể, chỉ còn cách sống chung với hậu quả do con người gây ra và tìm cách thay đổi từ ngày hôm nay.
Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ - Ảnh 2.
TS. Hoàng Đình Chân phát biểu tại Diễn đàn kết nối Doanh nghiệp – người tiêu dùng: ĐÓN SÓNG THỰC PHẨM SẠCH sáng 23/8.
Xem bài cùng tác giả TẠI ĐÂY
Làm thế nào?
Thuốc kích thích sinh trưởng, biến đổi gien trong chăn nuôi hay trồng cấy là một trong những phát minh quan trọng. Hóa chất giữ thực phẩm tươi rất cần trong bảo quản vì phải vận chuyển đi xa hàng ngàn km.
Các quốc gia phát triển đều cho phép dùng hóa chất trong cấy trồng, vật nuôi và thực phẩm nhưng có chuẩn để không hại đến sức khỏe.
Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ (USDA) chịu trách nhiệm quản lý việc xử lý và phân phối thực phẩm bao gồm kiểm soát sản phẩm nội địa, xuất/nhập khẩu, đánh giá rủi ro và hướng dẫn cho công chúng về an toàn thực phẩm.
Cơ quan kiểm soát thực phẩm phải đảm bảo đồ bán ra thị trường có nhãn dán bao gồm nguồn gốc, ngày đóng gói, ngày hết hạn và số liệu dinh dưỡng trên đó.
Một khi nhãn đã dán nhưng khi kiểm tra không đúng trong phòng thí nghiệm thì công ty cung cấp sẽ gặp rắc rối với pháp luật.
Tác giả Hiệu Minh
Khách hàng mua thực phẩm về nhà sử dụng mà bị ngộ độc và nếu chứng minh được nhà cung cấp có lỗi thì khỏi phải nói về tiền đổ ra mà đền cao như thế nào để trả giá cho sự bất cẩn.
Việc kiểm tra thực phẩm do các công ty tư nhân có chứng chỉ của USDA thực hiện. Họ không dễ bị mua chuộc vì nếu làm sai thì sẽ sạt nghiệp vì bị phạt, bị mất hợp đồng do kiểm tra chéo.
Chuẩn quốc gia về thực phẩm và luật pháp nghiêm minh giúp cho đồ ăn an toàn hơn.
Tại Việt Nam, môi trường đã bị hủy hoại và để trả lại như xưa chắc chắn mất hàng thế kỷ. Nhưng nếu bắt đầu từ ngày hôm nay thì vào ngày này sau 100 năm nữa Việt Nam lại có rừng vàng biển bạc, giầu như nước Mỹ.
Nông dân phải được hướng dẫn, đào tạo rất kỹ về dùng hóa chất. Thả nổi thì cái giá phải trả rất lớn vì ảnh hưởng đến sức khỏe của 90 triệu người, uy tín quốc tế, khó mà bán hàng cho TPP.
Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ - Ảnh 5.
GS. Nguyễn Lân Dũng phát biểu tại Diễn đàn kết nối Doanh nghiệp – người tiêu dùng: ĐÓN SÓNG THỰC PHẨM SẠCH sáng 23/8.
Số người giầu chiếm 1% dân số nhưng giữ 40% GDP có vai trò lớn trong việc giữ gìn môi trường. Nếu chỉ vì lợi ích riêng, họ lập dự án phá rừng, chiếm đất nông nghiệp, kinh doanh không có đạo đức, thì đó là thảm họa quốc gia, chưa nói đến lãnh đạo tham lam "ăn không trừ một thứ gì".
Những đại gia "tiền vào đầy nhà nhưng văn hóa vẫn ngoài cửa" tiếp tục dùng đồ gỗ độc, vào quán gọi món lẩu nhím ăn vừa hôi vừa nhạt với giá trên trời, không mong gì rừng được bảo vệ.
Đất dành cho nông nghiệp và công nghiệp phải hài hòa. Bài học FORMOSA không cần phải viết ra đây. Kêu gọi đầu tư bằng mọi giá thì phần lãi không đáng kể so với môi trường bị hủy hoại, học hỏi chẳng được gì ngoài chuyện làm thuê với giá rẻ mạt.
Tại Bỉ có những luật về đất thải rất ngặt nghèo. Một xe đất đào lên phải chuyển ra một nơi xử lý, phân loại đất dùng cho trồng trọt thì chuyển cho cây trồng, phần đá sỏi cho mặt đường.
Mảnh đất cấy trồng được thay đổi hàng năm. Năm nay trồng lúa mỳ, năm sau trồng ngô, năm sau nữa lại trồng khoai tây để các giống làm giầu chất dinh dưỡng.
Xử lý sâu phá hoại thông qua phân bón hữu cơ có hóa chất trừ sâu hoặc dùng phương pháp sinh học để không bị ô nhiễm môi trường.
Và cuối cùng, nhân loại hãy ăn vừa đủ nhu cầu. Các nước nghèo bị bệnh do thiếu ăn, các nước giầu bị bệnh do ăn quá nhiều.
Nhiều người ăn thừa dinh dưỡng mà không biết. Người ta tính với cách ăn như hiện nay chỉ đủ cho 1/3 dân số trên hành tinh, 2/3 số còn lại đói khát.
Việc có nhãn dinh dưỡng trên bao bì thực phẩm giúp mỗi người tự biết là ăn bao nhiêu là đủ một cách khoa học.
Để có thực phẩm sạch và rẻ, dễ mà khó. Dễ vì ai cũng làm được, nhưng khó là có hệ thống đồng bộ. Giải pháp có ở mỗi người trên trái đất này. 
theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi nào thì nước Nga sụp đổ?




Tiếp…. Tôi (Inozemtsev) nghĩ là không bao giờ.

PV: Có một ấn tượng là Putin không khát máu, trong khả năng có thể ông luôn cố gắng giữ cân bằng mong manh giữa thói phàm ăn của “Leviathan” (quái vật huyền thoại trong Kinh Cựu Ước – ND) và những người được gọi là “dân thường” ở nước Nga. Tuy nhiên, trong bối cảnh kinh tế suy thoái “chạm đáy” và sự bất mãn chống đối tăng lên ở khắp nơi, Putin có nguy cơ rơi vào tình cảnh của Gorbachev. Một người đã phải chao đảo giữa các thế lực bảo thủ và các nhà dân chủ, và vì vậy, đã vô tình làm lung lay khối thống nhất của Đảng Cộng sản, nhà nước, uy tín cá nhân của ông và đất nước Liên Xô lúc đó. Ông có cảm nhận như vậy không?
Inozemtsev: Tôi không nhận thấy bất kỳ “những điều tương tự” nào giữa Putin và Gorbachov. Gorbachov từng là một nhà cải cách, còn Putin lại làm tất cả để không có cải cách. Vì vậy, Gorbachov phải chao đảo giữa các phe nhóm, xét trên quan điểm: tiến lên phía trước hay không? Ông đã phải cố gắng tìm những người ủng hội cải cách và tìm cách bắt các đối thủ phải im lặng. Trong khi đó, Putin không tiến về phía nào cả, chỉ đứng tại chỗ và làm bộ là “đoàn tầu sắp chuyến bánh”. Với ý nghĩa như vậy thì chẳng có sự chao đảo nào cả trong hành xử của Putin. Có lẽ phải có khiếu khôi hài đặc biệt thì mới nhận thấy được, rằng Putin chao đảo giữa Kudrin và Sechin. Ông Kudrin và các cộng sự được trả thù lao rất hậu hĩnh để soạn thảo các chương trình cải tổ. Nhưng khi các cuộc bầu cử lắng xuống, may mắn nhất là những văn bản này được xếp ngăn kéo, còn tệ hơn thì có lẽ chúng được dọn đi rất xa.
Tôi tuyệt nhiên không thể nhìn nhận một cách nghiêm túc những câu chuyện tầm phào  của một số quí vị không rõ danh tính khẳng định, rằng Putin sẽ nghĩ lại, và sau khi thắng cử ông sẽ bỗng nhiên trở thành một người Châu Âu thực thụ, sẽ bắt đầu tự do hóa kinh tế và nhiều vẫn đề khác. Một người không hề thay đổi quan điểm của mình trong suốt 18 năm, sẽ không thay đổi trong sáu năm tiếp theo. Nhất là khi ông ta không còn là trẻ con, để mỗi tuổi một khôn lớn. Đồng thời, tôi nhất trí là Putin không khát máu, ông chỉ khát tiền, như tất cả bạn bè ông. Putin hiểu rất rõ là hiện thời có thể và cần phải “vắt sữa” nước Nga, nơi dân chúng hoàn toàn  không cưỡng lại việc đó, và ông cũng không đời nào dai dột siết ốc quá mức, đến nỗi xảy ra cách mạng. Putin không hề muốn bắn giết như ở Maidan (quảng trường trung tâm ở Kiev, thủ đô Ucraina – ND), để rồi sau đó ông và các bạn ông phải chạy trốn. Tôi không nhận thấy bất kỳ sự chao đảo nào của Putin, như Gorbachev trước đây. Ngược lại, ở ông có một sự đánh giá tình hình rất tỉnh táo và thực tế.
PV: Vào giữa những năm 1980, việc dầu hỏa trên thị trường quốc tế sập giá là một “trái bom” gây bất ổn nặng nề cho Liên Xô. Hiên nay, những tác nhân nào và vào lúc nào chúng có thể làm suy yếu trầm trọng Liên Bang Nga?
Inozemtsev: Có hai tác nhân bên ngoài, có khả năng làm suy yếu trầm trọng nước Nga. Tuy nhiên, cả hai tác nhân này đều ít khả năng có hiệu lực thực sự. Thứ nhất, đó vẫn chính là giá dầu lửa, tác nhân đã dẫn đến sự sụp đổ Liên Xô. Tuy nhiên, ở nước Nga  hiên nay tình hình đã khác nhiều, chúng ta đã có kinh thế thị trường đủ trưởng thành,  có khả năng điều chỉnh để thích ứng với thj trường bên ngoài. Trường hợp thu nhập dầu lửa giảm mạnh do giá dầu sập, có thể phá giá đồng rúp rất đáng kể, mà vẫn tiếp tục cân đối được thu chi trong ngân sách và chính sách tài khóa. Mặt khác, bản thân cấu trúc của nền kinh tế Nga hiện nay cũng hoàn thiện hơn nhiều nhiều lần so với cấu trúc kinh tế thời Xô Viết. Một gánh nặng oằn lưng cho nền kinh tế là công nghiệp nặng Xô Viết thua lỗ triền miên, đã được vứt bỏ.
Vấn đề là ở chỗ nền tảng kinh tế Nga chỉ bị hủy hoại thực sự nghiêm trọng, khi giá dầu tụt xuống mức $20-25/thùng trong thời gian từ hai đến ba năm. Mặt khác, trong trường hợp này, không chỉ kinh tế Nga mà kinh tế nhiều nước khác cũng bị hủy hoại trầm trọng. Do đó, các tay chơi chủ chốt trong nghành dầu lửa có thể không cho phép xảy ra tình trạng mất giá kéo dài như vậy. Tôi có thể giả định “mức giá thấp kéo dài” là ở khoảng $40/thùng, chứ không thể là $20/thùng. Vì vậy, tôi đoan chắc rằng trong 5-10 năm sắp tới, kich bản nói trên sẽ không diễn ra. Còn để các nền kinh tế hàng đầu thể giới không còn quan tâm đến dầu lửa nữa, cần thêm ít nhất 40-50 năm.
Thứ hai, nước Nga có thể bắt đầu thay đổi nếu xuất hiện một hình mẫu hấp dẫn, một thí dụ cho thấy những thay đổi có thể dẫn đến những kết quả tích cực như thế nào. Tôi chủ động không nói đến Ba Lan, Đông Âu, thậm chí các nước Baltic. Người ta sẽ nói là chúng tôi, những người Nga hơi đặc biệt, hơi khác thường một chút, chả đến lượt bọn Ba Lan, Phần Lan chỉ bảo chúng tôi. “Đánh thức” nước Nga chỉ có thể là Ucraina ruột thịt, giả sử nếu như Ucraina có thể nhanh chóng trở thành một nước Châu Âu phát triển và gia nhập EU vào năm 2025, trở thành một “Jerusalem mới”, miền đất hứa nào đó. Phải nói trong trường hợp Ucraina, Điện Kremlin rất may mắn: trong chính quyển Kiev các quí ông đạo tặc lần lượt thay thế nhau, ông sau còn tham lam hơn ông trước. Thanh niên tài năng bỏ đi hết, cải cách hoàn toàn chững lại. Điều này lại cộng hưởng với làn sóng căm ghét đễ hiểu của người Ucraina đối với người Nga. Tóm lại, về mọi phương diên, tình hình rất có lợi cho Putin. Có thể nói, Ucraina trở thành một thí dụ điển hình cho một cách thức hành xử không nên có. Và đó chính là tác nhân bên ngoài mạnh mẽ nhất hiện nay đang củng cố chế độ chính trị Nga. Tôi cũng nghĩ là toàn bộ Hội đồng Bộ trưởng Kiev cần phải được đề cử nhận huân chương “Vì những công lao với Tổ quốc” các hạng khác nhau của Nga, một việc lẽ ra phải làm từ lâu.
PV: Hậu quả của những chao đảo thời Gorbachev là “cuộc diễu hành chủ quyền” của các nước cộng hòa dân tộc, sự phân liệt Liên Xô xảy ra trước khi Liên Xô chính thức kết thúc sự tồn tại của mình. Tuy nhiên, liệu một kịch bản tương tự có thể diễn ra ở Liên Bang Nga không? Những khu vực lãnh thổ nào, theo nhìn nhận của ông, có thể lãnh đạo phong trào này?
Inozemtsev: Định kỳ ở các tạp chí khác nhau, các tác giả khác nhau, phần lớn là ở Phương Tây cố gắng bảo vệ luận điểm nước Nga sắp sửa tan vỡ. Đương nhiên, thích nói nhất về vẫn đề này là các đồng chí Ucraina, nhưng không chỉ có họ. Chẳng hạn, trong số tạp chí The Economist xuất bản gần đây, đề tài chủ yếu là vấn đề: “Bao giờ nước Nga tan vỡ?”. Tôi nghĩ rằng không bao giờ.
Trong vấn đề này, điểm duy nhất có thể tranh cãi là khu vực Bắc Caucasus. Khu vực này có gắn kết dân tộc và quốc gia với nước Nga, ở mức thấp hơn nhiều, so với mức gắn kết này của Tadjikistan và Uzbekistan với Moskova tại thời điểm Liên Xô sụp đổ. Hiên nay, ở Ingushetia toàn bộ người Nga, Ucraina và Belorussia chỉ chiểm ít hơn 1% dân số. Và khu vực đó, về bản chất là một lãnh thổ thuộc địa, kiểm soát theo kiểu bán quân sự, và thậm chí không phải là khu thuộc địa định cư. Chúng ta đã cho phép chính quyền địa phương đuổi hết người Nga đi và chẳng nghĩ được cách nào giải quyết sự bất cân xứng này cả.
Vì vậy, tôi nghĩ rằng, nguy cơ ngóc đầu dậy của chủ nghĩa dân tộc, khởi đầu cho một cuộc đấu tranh mới giành độc lập ở Bắc Caucasus là có thực. Một cuộc nổi dậy rất có thể sẽ không phải là dưới những khẩu hiệu tương đối thế tục như thời Dudaev (tổng thống nước cộng hòa Chechnya ly khai – ND), mà dưới những khẩu hiệu Hồi giáo. Người ta có thể nói rằng, làm gì có chuyện nổi dậy, vì ai sau đó sẽ “nuôi” Caucasus? Xin thưa là logic đơn giản này có thể không có hiệu lực. Khi người ta cuồng tín, chẳng có luận cứ kinh tế nào thuyết phục được họ cả.
Chúng ta nên nhớ rằng, Liên Xô tan vỡ trước hết ở những khu vưc có ít người Nga. Những nước như Azerbaijan và Armenia tách khỏi nước Nga tương đối nhanh chóng và dễ dàng, bởi vì ở những nơi đó không có sự hòa nhập sâu sắc của văn hóa và người Nga. Thực ra, đó là vấn đề chung của các đế quốc thực dân. Cũng như vậy, một lần người Anh đã đi khỏi Ấn Độ, người Nga đi khỏi Trung Á. Và tôi xin lưu ý rằng, hôm nay rất ít người tiếc nuối về điều này. Cũng như chắc chắn rằng, sẽ chẳng ai vui mừng về việc chinh phục Tadjikistan và sáp nhập Tadjikistan vào Nga dưới dạng một tỉnh mới.
Nhưng đồng thời, bằng tất cả sự tôn trọng của mình đối với sự toàn ven lãnh thổ Nga, tôi muốn nói rằng Bắc Caucasus không phải là khu vực có ý nghĩa sống còn với nước Nga. Dù thế nào, cũng không phải vì nó mà nước Nga sụp đổ. Và nhìn chung, tôi cho rằng vào lúc Liên Xô sụp đổ, việc Chechnya tách khỏi nước Nga, như các nước Cộng hòa Caucasus và Trung Á khác, có lẽ là một phương án tốt hơn rất nhiều cho nước Nga. Hơn hẳn việc nước Nga hiện nay thường xuyên phải cống nạp cho các “vương hầu” địa phương. Khu vực Bắc Caucasus vốn là một phần trong chính sách thuộc địa và cạnh tranh chiến lược toàn diện của Đế chế Nga, một di sản không còn mang lại bất cứ lợi ích cho nước Nga hiện đại.
Tiếp theo phần 4: Nước Nga không cần lãnh đạo thế giới….

Phần nhận xét hiển thị trên trang

À ra là thế!

Các "đồng chí" (tоварищи) và món "mộc tồn", chuyện hậu trường kỉ niệm Cách mạng Tháng Mười

Cách mạng Tháng Mười (1917-2017) tròn 100 năm. Thật ra, theo lịch Tây thì là Cách mạng Tháng Mười Một mới đúng (lịch của Nga lúc đó lệch một chút)

Đồng chí Ngô Thế Long ở Viện Thông tin Khoa học Xã hội sẽ kể một chuyện hậu trường về mối quan hệ giữa "đồng chí" (có đồng chí Ivan) và "mộc tồn".

Ivan, giống như lãnh tụ Kim Nhật Thành, là rất thích món mộc tồn. Khi cụ Kim sang khu biệt thự Hồ Tây gần Phủ Tây Hồ ngày nay, thì cụ Hồ vẫn thịnh tình thết đãi món quốc hồn quốc túy này. Đã kể ở đây (tháng 8/2016).

Chuyện của đồng chí Long vui, thực tế, và sâu sắc không kém. Kể đầu tháng 11/2017, qua Fb (cả lời, ảnh và chú thích ảnh).



---
Tоварищи, готовься решающей битве! - Các đồng chí, chuẩn bị cho trận chiến quyết định!

Vodka Nga "Tоварищ". Rất tuyệt.




Long Ngo The


Tháng 5 năm 1990, Viện tôi tiếp một cán bộ của Viện Đông Phương thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô sang dự kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch HCM. Lâu ngày tôi quên mất tên Ông ta rồi. Thôi cứ gọi là Ivan là tên thường gặp của người Nga. Ivan thông thạo tiếng Việt và cũng ... rất thích món mộc tồn! Sau một buổi làm việc, Ông nói với Chu Đình Long, lúc đó phụ trách đối ngoại của Viện tôi, muốn được thưởng thức món đặc sản đó của Việt Nam.

Và thế là chúng tôi đến quán thịt cầy ở ngõ Hàng Hương. Buổi đó, ngoài Chu Đình Long và Ivan, còn có Anh Hoàng Hưng, Chu Trung Can và tôi.

Khi thức ăn đã được bày ra mâm và rượu đã rót vào chén, Ivan nâng cốc lên và nói : "Chúc sức khỏe các đồng chí!". Tôi bèn bảo : "Rượu thịt chó với nhau còn đồng chí cái gì". Ivan cười và nói: "Nghĩa "đồng chí" của các Ông gốc từ tiếng hán, có nghĩa gì khác không tôi không biết, còn của chúng tôi là Tоварищ. Từ này xuất phát từ Tовар, có nghĩa là hàng hóa. Thời Nga Hoàng, người dân đi buôn lậu trong đêm tối và gọi nhau là Tоварищ, có thể hiểu theo nghĩa đẹp là bạn hàng hay gọi là đồng bọn cũng được".

À ra là thế. Và mỗi lần nâng chén lại "Chúc sức khỏe Tоварищи!"

https://www.facebook.com/long.ngothe.12/posts/698690543667777

Phần nhận xét hiển thị trên trang