Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

Tập Cận Bình- Vương Hộ Ninh sao chép “chủ thuyết tập quyền” của Vệ Ưởng-Tần Thủy Hoàng-Lý Tư…


Phạm Viết Đào.
Ông Tập nói Trung Quốc sẽ trở thành cường quốc hàng đầu năm 2050

Trang Đa Chiều (Mỹ) cho hay, Ủy viên Bộ chính trị Trung Quốc, Chủ nhiệm Phòng nghiên cứu chính sách Trung ương Trung Quốc Vương Hộ Ninh không phải là “hồng nhị đại” – hậu duệ của các nhà cách mạng Trung Quốc hay “quan nhị đại” – con cháu của các quan chức nước này.
Ông Vương là điển hình của một phần tử trí thức cao cấp, một học giả và là giáo sư. “Hay gọi theo cách khác, ông Vương là một… tiên sinh”, Đa Chiều bình luận.
Trang này tiết lộ, dù là một quan chức ít nổi bật, song Vương Hỗ Ninh lại được chính giới Trung Quốc ví như “quốc sư ba triều” khi từng là “quân sư”, cố vấn cho các cựu lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào và là “người dẫn đường” của Chủ tịch Tập Cận Bình.
Lý luận của Vương Hộ Ninh có ảnh hưởng rất lớn đến đường hướng phát triển toàn diện của Trung Quốc trong thời điểm hiện tại và cả tương lai. Thậm chí có quan điểm đánh giá, “mô hình Trung Quốc” chính là “mô hình Vương Hỗ Ninh”.
Tập Cận Bình-Vương Hộ Ninh-Lý Khắc Cường

Tờ New York Times (Mỹ) hôm 30/9 cho hay, Vương Hộ Ninh là thành viên thuộc nhóm tinh hoa trong đảng Cộng sản Trung Quốc. Ông từng là giáo sư chính trị học tại Đại học Phúc Đán, Thượng Hải, nghiên cứu xã hội Mỹ.
Giai đoạn 1988-1989, Vương Hỗ Ninh là chuyên gia nghiên cứu tại Đại học Iowa và Đại học California-Berkeley, Mỹ. Trong quá trình nghiên cứu, ông quen biết với nhiều học giả Mỹ.

Chủ thuyết “tập trung quyền lực” của Vương Hỗ Ninh

Từ năm 1988, Vương Hỗ Ninh đã có bài viết “Phân tích phương thức lãnh đạo chính trị trong tiến trình hiện đại hóa”, đăng trên tờ “Phúc Đán học báo”, trong đó nhấn mạnh chính phủ Trung Quốc nên theo đuổi cơ chế lãnh đạo “tập quyền” chứ không phải “phân tán”.
Theo ông Vương, cơ chế “lãnh đạo thống nhất” sẽ giúp Trung Quốc tránh được những xung đột không cần thiết giữa nhiều đường lối và quan niệm đối lập.
“Mô hình này cho phép giới cầm quyền phản ứng nhanh, mạnh với các vấn đề đột biến, ngăn chặn phân hóa và biến động xã hội trong quá trình hiện đại hóa”, Vương Hỗ Ninh viết.
Vương Hỗ Ninh nhận định, Trung Quốc cần mô hình lãnh đạo tập trung bởi điều này “giúp mở rộng chưa từng có phạm vi quyết sách của lãnh đạo chính trị”.
Theo những thông tin ít ỏi mà Đa Chiều cung cấp, căn cứ vào hàng loạt các chính sách của Trung Quốc được ban hành những năm gần đây nhất là từ khi ông Tập Cận Bình lên chấp chính, chúng ta thấy những chính sách này thấp thoáng bóng dáng của những chính sách “tập quyền” mà Thừa tướng nhà Tần là Lý Tư và chủ trương đề cao pháp trị của Tả Thứ trưởng Vệ Ưởng-những “ kiến trúc sư” của  nền chính trị triều Tần cuối thời Chiến quốc…

“Chủ thuyết tập quyền ” của Tập Cân Bình-Vương Hỗ Ninh sao chép “ tập quyền” của Vệ Ưởng-Tần Thủy Hoàng-Lý Tư

Theo WikiPedia:”Thương Ưởng  (khoảng 390 TCN-338 TCN), còn gọi là Vệ Ưởng hay Công Tôn Ưởng là nhà chính trị gia, pháp gia nổi tiếng, thừa tướng nước Tần của thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc.
Lý Tư là học trò của Tuân Tử và là bạn học cùng Hàn Phi Tử, Theo WikiPedia: ”Vào năm 247 TCN, khi đến nước Tần, gặp lúc Trang Tương Vương chết, Lý Tư bèn cầu xin làm môn hạ của Văn Tín Hầu Lã Bất Vi, thừa tướng nước Tần. Bất Vi cho là người hiền dùng làm quan "Lang". Lý Tư nhờ vậy có cơ hội du thuyết, Vua Tần Thủy Hoàng cho Tư làm trưởng sử, rồi khách khanh. Trong số 3000 người "khách" của Lã Bất Vi, Lý Tư nhanh chóng trở thành người nổi trội nhất.”
Sử ký Tư Mã Thiên chép việc Lý Tư hiến kế cho Tần Thủy Hoàng:
“- Cứ ngồi chờ đợi nay lần mai lữa thì sẽ bỏ mất thời cơ.Làm nên công lớn là ở chỗ biết lợi dụng chỗ sơ hở rồi mạnh dạn làm. Ngày xưa Tần Mục Công làm bá nhưng cuối cùng cũng không đi về đông thâu tóm cả sáu nước là tại làm sao? Bởi vì lức bấy giờ chư hầu còn đông, đức của nhà Chu chưa suy; cho nên Ngũ bá kế tiếp nhau nổi lên nhưng cũng đều tôn nhà Chu
Vua Tần bèn cho Tư làm trưởng sử, nghe theo kế của Tư, ngầm sai mưu sĩ mang vàng bạc châu ngọc, đi du thuyết chư hầu. Xem các danh sĩ ở chư hầu người nào có thể mua chuộc bằng tiền thì cho tiền để liên kết với họ, còn người nào không nghe thì dùng kiếm sắc đâm chết, cốt để ly gián vua tôi của họ. Sau đó vua Tần mới phái tướng giỏi đem quân  đến đánh.”
Theo kế của Lý Tư, sau 20 năm, năm 221 trước công nguyên Tần Thủy Hoàng đã thống nhất được Trung Quốc, chấm dứt thời đại lịch sử “ Chiến quốc” kéo dài 300 năm…
Về chủ thuyết “ tập quyền” thời Tần, Sử ký Tư Mã Thiên viết:” Năm thứ ba mươi tư đời Thủy Hoàng (năm 213 trước Công nguyên), nhà vua sai đặt tiệc rượu ở cung Hàm Dương. Thuần Vu Việt người nước Tề tiến lên can:
- Thần nghe: nhà Ân, nhà Chu làm vua hơn nghìn năm, phong các con em, các công thần để cho họ làm phên dậu giúp đỡ mình. Nay bệ hạ giầu có bốn biển nhưng con em vẫn là kẻ thất phu; nếu đột nhiên xảy ra việc như bọn Điền Thường hay bọn lục khanh thì không ai giúp đỡ, làm sao có thể cứu nhau được. Trong công việc không bắt chước đời xưa mà có thể lâu dài là điều chưa hề nghe nói...
Thủy Hoàng đưa lời bàn của ông ta xuống thừa tướng.Thừa tướng Lý Tư cho thuyết ấy là sai,bèn dâng thư nói:
“Ngày xưa thiên hạ rối loạn và phân tán, không ai thống nhất được. Do đó chư hầu tranh nhau; khi nói, mọi người đều đem huyện đời xưa làm hại việc nay bày đặt nói những lời nói suông để làm loạn việc thực. Mọi người đều lấy cái học riêng của mình để chê bai những điều nhà vua làm.Nhưng nay hoàng đế đã thâu tóm cả thiên hạ, phân biệt trắng đen mà định ra điều duy nhất được tôn trọng. Trái lại,những kẻ học theo cái học riêng của mình cùng nhau chê cười pháp luật rồi đem dạy cho người ta. Khi nghe lệnh ban xuống tức thì họ đều lấy cái học riêng của mình để bàn tán.Khi vào triều thì trong bụng chê bai. Ra ngoài đường thì xúm bàn trong ngõ, chê vua để lấy tiếng, làm khác người để tỏ là cao, bày cho kẻ dưới phỉ báng. Nếu cứ như thế mà không cấm thì ở trên uy thế của nhà vua sẽ bị giảm sút; ở dưới các bè đảng sẽ nổi lên. Nên cấm là hơn.
Việc định ra pháp độ rõ ràng, đặt luật lệ bắt đầu từ Thủy Hoàng.Thống nhất văn tự, xây các ly cung và các biệt quán khắp trong thiên hạ. Năm sau lại đi tuần thú, bên ngoài thì đánh dẹp từ di. Trong những việc này đều có công của Tư.”

Một trong những cái lõi của chủ thuyết “ tập quyền” đó là bóp nghẹt tự do tư tưởng; Tần Thủy Hoàng đã“ đốt sách, chôn nho”; về hành chính nhà Tần đặt chế độ quận, huyện trực thuộc triều đình, không cắt đất phong vương cho họ hàng con cháu.

Còn “ Đả hổ diệt ruồi”, thiết lập ký cương ở Trung Quốc hiện nay là một chủ trương Tập Cận Bình học theo Vệ Ưởng, Lý Tư hiến kế với Tần Hiếu công, Tần Thủy Hoàng: "dĩ bạo trị quốc", tôn thờ biện pháp cai trị bằng vũ lực cả đối nội và đối ngoại

“Biến pháp Thương Ưởng” chính là "chuyên chế quân chủ" và "trung ương tập quyền" và nội dung cụ thể của “Biến pháp” từng được Dịch Trung Thiên giới thiệu trong cuốn "Từ Xuân Thu đến Chiến Quốc":
"Phế lĩnh chủ chế": Đưa thần dân vốn thuộc sở hữu của quý tộc quy về trung ương, tức "dân là của vua".
"Phế phong kiến chế": Thái ấp của các quan Khanh đại phu bị phân thành quận huyện, tức đất đai quy về sở hữu của vua.
"Phế thế tập chế": Tất cả quan chức thông qua trung ương phân bổ, quyền lực nằm trong tay vua.
Với sự bãi bỏ chế độ lĩnh chủ, phong kiến, thế tập như trên, cuộc cải cách của Thương Ưởng đã đưa đất đai, người dân và quyền lực thâu tóm về tay quân chủ. Cuộc cải tổ tập quyền triệt này cũng là mầm mống của sở hữu toàn dân, sở hữu tập thể của thể chế cộng sản ở Trung Quốc sau này…
Tuy phát triển rực rỡ nhưng Tần Thủy Hoàng đã không đạt được 2 giấc mơ: xây dựng và bảo vệ “ vạn thế Tần triều”; Nhà Tần chỉ tồn tại đến đời thứ 2 thì bị diệt vong và tìm thuốc trường sinh, kéo dài tuổi thọ cho mình; theo nhiều sử sách: Tần Thủy Hoảng chết ở tuổi 49…
Sự đoản mệnh của nhà Tần và của Tần Thủy Hoàng là “ hậu quả” của “cái nhân”- thiết chế tập quyền bạo tàn, khắc bạc: “rải thây trăm họ làm công một người”; Thể chế đó vừa đẻ ra những người ngu trung, khắc bạc, tôn thờ bạo quyền như Vệ Ưởng, Lý Tư, như Bạch Khởi; (Bạch Khởi viên tướng đã ra lệnh chôn sống 400.000 hàng binh của nước Triệu trong một đêm); đồng thời cũng lại đẻ ra những kẻ phản trắc, đào mồ chôn chế độ như Triệu Cao, Kinh Kha và sau này là Lưu Bang, Hạng Vũ, Hàn Tín…
Cả Vệ Ưởng, Lý Tư, Triệu Cao và cả Tần Thủy Hoàng đều có kết cục cuộc đời thảm khốc không phải bởi số phận mà do bởi cái guồng máy của thể chế tập quyền do họ “ phát minh” ra…Sử ký Tư Mã Thiên ghi về lời nhận xét của Thái sử công: “Thương Quân ( Vệ Ưởng ) là người thiên tư khắc bạc” và chính Vệ Ưởng đã phái trả giá cho cái đó bằng chính cuộc đời mình…
Còn Tần Thủy Hoàng đột tử do bởi hoạn quan Triệu Cao đầu độc; Đây là một giả thuyết có cơ sở tin cậy trong con mắt của hậu thế nếu xem xét các dữ liệu liên quan…
Thể chế phân quyền, mô hình liên bang là cơ sở đảm bảo tự do, dân chủ, nhân quyền cho các thành viên, nhóm các nhóm cộng đồng lớn nhỏ và cho đến nay chưa xuất hiện thể chế nào phát triển, hài hòa, bền vững hơn; xã hội càng phát triển văn minh về cơ sở chính trị-kinh tế-văn hóa-xã hội thì thế chế tập quyền càng trở thành chướng ngại cản trở khát vọng này của loài người…
Đáng tiếc ông Tập Cận Bình ban lãnh đạo Trung Quốc hiện tại đã có dấu hiệu bị “sơ nhiễm” căn bệnh hoang tưởng, say sưa với quyền lực tập trung, điều này thể hiện qua những chuyện tỷ như có lúc “Tập Cận Bình muốn bóng đá Trung Quốc vô địch World Cup”; Đá bóng ngỡ là môn thể thao cơ bắp thế nhưng lại không thể duy ý chí phát triển nó giống như chiến dịch “ đả hổ, diệt ruồi”, “ đại cách mạng văn hoá vô sản “ hay đem mô hôi xương máu của hàng vạn người ra xây đăp Vạn lý trường thành, toàn dân làm gang thép, những việc từng xảy ra kinh thiên động địa ở Trung Quốc…
Trung Quốc được ghi nhận là quê hương của 4 phát minh mang tính đột phá, cách mạng từ thời cố đại: la bàn, thuốc nổ, giấy viết và kỹ thuật in ấn… Thế tại tại sao cái “đêm trung cổ” tại Trung Quốc kéo dài hơn tất cả các quốc gia khác ở Âu châu…Trong khi nước Anh chỉ có 1 phát minh là máy hơi nước mà đã làm cho cả châu Âu Phục Hưng, Khai sáng ?
Sự chậm lụt của Trung Quốc so với thế giới là do chủ thuyết tập quyền hủ bại; chủ thuyết này được vũ trang bởi 2 chủ thuyết chính trị thay nhau cai trị trên đất nước Trung Hoa: Nho gia và Pháp gia; hiện tại “ Chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc” là một tập hợp hổ lốn, chắp nhặt của Nho-Pháp; mặc dù 2 phái này xung khắc nhau như nước với lửa nhưng có lõi đều tôn thờ tập quyền…
Nuôi ảo tưởng “ Cầu đồng tồn dị”, buộc nước láng giềng tiếp tục phải chịu sự chi phối, triều cống Trung Quốc là một ảo tưởng tham vọng, bá quyền có từ thời chiến quốc?! Ảo tưởng đó xưa rồi…
Trong thời đại ngày nay, sự phát triển của văn minh vật chất đã làm cho các quốc gia lệ thuộc vào nhau sâu sắc hơn; không chỉ nước nhỏ lệ thuộc nước lớn mà trong nhiều trường hợp nước lớn cũng phải tùy thuộc vào sự phát triển của nước nhỏ.


P.V.Đ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Để ngành y tế Việt Nam phát triển: Bốn vấn đề cần làm


Bác sĩ Võ Xuân Sơn

(TBKTSG) - Vừa qua, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã đưa ra thông điệp chăm sóc sức khỏe nhân dân là vấn đề quan trọng đặc biệt. Tôi mạn phép đưa ra một số ý tưởng về việc làm gì để y tế Việt Nam phát triển. Thực chất, đây mới là việc thay đổi tư duy, chưa bàn đến vấn đề kỹ thuật cụ thể.

Quy hoạch lại nền y tế

Hiện nay, y khoa của chúng ta (cả y tế dự phòng và y học điều trị) đều có hệ thống phân tuyến từ trung ương đến địa phương, mang nặng tính hành chính và bộc lộ nhiều yếu kém.

Y học điều trị cần được phân cấp theo chuyên môn: y tế gia đình chịu trách nhiệm chăm sóc sức khỏe ban đầu và hệ thống bệnh viện chữa bệnh nội trú. Trên thực tế, hiện nay, Bộ Y tế đang tích cực triển khai hệ thống bác sĩ gia đình.

Hệ thống bác sĩ gia đình sẽ phối hợp với y tế dự phòng làm một số công tác về phòng, chống dịch bệnh. Đồng thời, ngoài việc khám chữa bệnh ban đầu, hệ thống này còn có nhiệm vụ kiểm tra sức khỏe định kỳ cho toàn dân. Mỗi người dân cần đăng ký một cơ sở y tế gia đình làm cơ sở chính. Nơi đó sẽ lưu giữ hồ sơ sức khỏe của người bệnh và cung cấp cho các cơ sở khác nếu cần.

Khi người bệnh cần nhập viện, điều trị nội trú, thì bác sĩ gia đình sẽ là người giới thiệu bệnh nhân vào bệnh viện. Hệ thống bệnh viện không cần phân tuyến. Bộ Y tế sẽ đưa ra một chuẩn mực nhất định, đạt được chuẩn mực đó thì bệnh viện được phép hoạt động. Tương tự vậy, một phòng khám bác sĩ gia đình cũng phải đạt chuẩn tối thiểu.

Những bệnh viện chỉ đạt được chuẩn tối thiểu sẽ chỉ được thu mức giá theo quy định, và đó là mức giá mà bảo hiểm y tế (BHYT) chi trả. Nếu bệnh viện hoặc phòng khám bác sĩ gia đình nào đạt được các tiêu chuẩn cao hơn, sẽ được gắn thêm sao, đồng thời, sẽ có thể định mức giá dịch vụ cao hơn.

Công tác nghiên cứu y tế sẽ chia làm hai loại. Một loại liên quan đến y tế dự phòng, Nhà nước và các quỹ NPO (phi lợi nhuận) hỗ trợ ngân sách. Những nghiên cứu liên quan đến điều trị, sẽ lấy ngân sách chủ yếu từ sự tài trợ của các bệnh viện, của các hãng dược, và các quỹ NPO, hoặc từ các mạnh thường quân nhất định.

Về y tế dự phòng, hiện nay, hệ thống của chúng ta hoạt động khá tốt. Tuy nhiên, Nhà nước cần tập trung chăm lo đời sống cho những nhân viên y tế trong lĩnh vực này, nâng cao mức thu nhập, từ đó, không để nhân viên y tế dự phòng phải đi khám và điều trị bệnh để cải thiện đời sống. Với đặc thù của xã hội Việt Nam, y tế dự phòng cần được gắn chặt với công tác truyền thông, có đội ngũ đủ mạnh để chống lại các trào lưu sai lầm trong y tế dự phòng, ví dụ như anti-vaccine (chống việc tiêm ngừa).

Cải tổ lại hệ thống bảo hiểm y tế công

Cần cải tiến lại mức thu BHYT công. Hiện nay, ở các nước phát triển, người dân rất coi trọng BHYT, vì nếu không có BHYT, họ sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong việc khám, chữa bệnh. Cần phải tạo được tư duy đó đối với BHYT công ở người Việt Nam.

Mức thu BHYT công sẽ phải tăng lên, khoảng 4,5% của phần lương thực lãnh. Và, phần chi trả của người lao động phải lớn, để bù đắp chi phí và để họ thấy được trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ sức khỏe. Nhà nước sẽ dùng ngân sách y tế hoặc ngân sách xóa đói giảm nghèo mua BHYT công cho người nghèo và hỗ trợ cho những người thuộc diện cận nghèo.

BHYT công sẽ phải chi trả cho các chi phí khám tại bác sĩ gia đình với mức tối thiểu. Mức tối thiểu chính là chuẩn mà Bộ Y tế ban hành. Đối với bệnh viện cũng vậy, bất cứ một dịch vụ y tế nào thì Bộ Y tế đều có quy định mức giá tối thiểu, BHYT công sẽ chi trả theo mức giá tối thiểu đó cho tất cả các bệnh nhân, tại tất cả cơ sở y tế đạt chuẩn và được phép hoạt động.

Nếu mức giá của các cơ sở y tế được gắn sao cao hơn mức tối thiểu, bản thân người bệnh hoặc BHYT tư nhân sẽ chi trả phần phụ trội.

Người dân được quyền khám tại bất cứ cơ sở y tế nào. Đối với hệ thống bác sĩ gia đình, nếu muốn chuyển nơi khám bệnh ban đầu, người dân chỉ cần thông báo cho đơn vị quản lý BHYT nơi cũ hoặc nơi mới, đồng thời, thông báo cho phòng khám bác sĩ gia đình cũ và mới. BHYT công sẽ phải trả phí dịch vụ khám bệnh.

Tương tự vậy, người dân không bị bắt buộc phải điều trị nội trú tại một bệnh viện cố định nào. Giới thiệu nhập viện của bác sĩ gia đình chỉ là xác nhận người bệnh cần phải được nhập viện điều trị, bệnh viện mà bác sĩ gia đình giới thiệu chỉ là gợi ý, người bệnh có quyền nhập bất cứ bệnh viện nào mình muốn. Và BHYT công phải chi trả cho các dịch vụ y tế mà người dân sử dụng tại các bệnh viện mà họ điều trị theo mức giá quy định của Bộ Y tế.

BHYT công có thể lập bộ phận thanh tra, phát hiện việc lạm dụng BHYT công, hoặc các chiêu trò rút ruột BHYT công, nhưng những kết luận của bộ phận thanh tra của BHYT công nhất định phải có sự đồng ý của các chuyên gia y tế am hiểu chuyên môn.

Xác định rõ vai trò của y tế tư nhân

Nhà nước cần xác định rằng việc chăm sóc và bảo vệ sức khỏe cho nhân dân là trách nhiệm của Nhà nước. Sức khỏe và an sinh xã hội là nhiệm vụ trọng tâm mà bất cứ chế độ nào cũng phải quan tâm. Như vậy, với nguồn lực hạn hẹp, nhất định, Nhà nước phải cần đến sự tham gia của tư nhân trong công tác chăm sóc và bảo vệ sức khỏe cho nhân dân.

Việt Nam cần học tập Úc trong việc tư nhân hóa ngành y. Tại Úc, bất cứ lĩnh vực nào, khu vực nào trong y tế có thể sinh ra lợi nhuận, Nhà nước để cho tư nhân khai thác. Hiện nay, việc xã hội hóa theo hướng liên kết công - tư ở ta đã lấy mất một phần nguồn lực của Nhà nước lẽ ra dành cho toàn dân để phục vụ cho một số người có tiền. Trên thực tế, việc công - tư lẫn lộn hiện nay chỉ mang lại lợi ích cho những nhóm lợi ích và gây ra rất nhiều vấn đề phản cảm trong các bệnh viện công.

Đối với các cơ sở y tế công, Nhà nước sẽ phải trả chi phí đầu tư, chi phí vận hành, BHYT công trả phí dịch vụ y tế. Đối với một số bệnh viện, người dân hoặc BHYT tư nhân sẽ trả phần chênh lệch phí dịch vụ y tế nếu có. Đối với các cơ sở y tế tư nhân, Nhà nước không phải trả chi phí đầu tư, chi phí vận hành, BHYT công trả phí dịch vụ y tế, người dân hoặc BHYT tư nhân sẽ trả phần chênh lệch phí dịch vụ y tế nếu có.
Như vậy, Nhà nước sẽ có dôi ra một nguồn lực lớn về tài chính và tập trung nguồn lực này cho công tác y tế dự phòng và cho người nghèo, giảm thiểu số người phải hưởng lương từ ngân sách trong ngành y tế, từ đó nâng lương và thu nhập cho nhân viên y tế.

Vấn đề chính trong việc xác định vai trò của y tế tư nhân vẫn là tư duy của lãnh đạo, đặc biệt là niềm tin vào kinh tế tư nhân và đạo đức của y tế tư nhân. Xét về mặt dịch vụ, hiện nay, tỷ lệ người bệnh hài lòng trong các cơ sở y tế tư nhân lớn hơn so với y tế công.

Giải quyết bài toán nhân sự y tế

Hiện nay, chúng ta đang quản lý nhân sự theo lối cát cứ, tức là nhân sự thuộc quyền “sở hữu” của cơ quan chủ quản, và một nhân sự chỉ được có một cơ quan chủ quản. Các hợp tác, trao đổi nhân sự có thể thực hiện khá dễ dàng giữa các cơ sở y tế công với nhau, nhưng giữa công và tư thì gặp nhiều khó khăn.

Ngoài ra, việc sử dụng nhân sự chuyên môn hóa cao của chúng ta ở các cơ sở y tế công hiện nay rất lãng phí, làm giảm hiệu suất làm việc chuyên môn, giảm chất lượng dịch vụ. Đơn cử như việc một bác sĩ chỉ có vài phút để khám một bệnh nhân, trong khi đó lại mất rất nhiều thời gian hoàn thiện các yêu cầu của BHYT công và những công việc hành chính khác.

Đối với những nhân sự chuyên môn y khoa, không thể một sớm một chiều, và bằng các biện pháp duy ý chí mà có được. Việc gia tăng số lượng đào tạo mà không có biện pháp kiểm soát chất lượng đào tạo như chúng ta đang làm có thể dẫn đến những thảm họa y khoa trong tương lai không xa.

Nhân sự chuyên môn y khoa cần được coi như một lực lượng lao động tự do, họ có quyền ký hợp đồng làm việc với một lượng thời gian nhất định với nhiều cơ sở y tế khác nhau, tự thỏa thuận thù lao, tự đóng thuế thu nhập cá nhân. Họ không bị bắt buộc chỉ được làm cho một cơ sở y tế, hoặc muốn hợp tác với ai thì chỉ được làm ngoài giờ và phải có sự đồng ý của lãnh đạo cơ sở.

Trách nhiệm lấp đầy nhân sự cho cơ sở y tế thuộc về lãnh đạo cơ sở. Từ đó, các cơ sở y tế sẽ tìm cách giảm thời gian tham gia vào các công việc hành chính của nhân sự y tế cao cấp, tận dụng tối đa thời gian mà nhân sự y tế làm việc cho mình, tăng hiệu suất làm việc của họ.

Khi mà nhân sự có thể tự do như vậy, thì những ngăn cách tuyến sẽ không còn, ngăn cách công - tư cũng bị xóa nhòa. Sự tồn tại và phát triển của các cơ sở y tế khi ấy chỉ còn phụ thuộc vào khả năng quản trị của mình, sẽ tự xác định hướng đi của mình. Riêng hệ thống y tế công vẫn thường xuyên phải xác định xu hướng của thị trường để lấp đầy các lĩnh vực và khu vực mà y tế tư nhân không “mặn mà”.

Trên đây là những phác thảo về mặt đường lối, chính sách, nhằm phát triển y tế Việt Nam.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao các tập đoàn kinh tế quốc doanh lớn của VN luôn gặp thất bại nhục nhã khi đầu tư ra thị trường quốc tế


Thơ Phương/Chuyên gia kinh tế của Morganstanley – Hoa Kỳ 

























Trước hết tôi lật lại hồ sơ mà thấy bàng hoàng, đó là đặc sản chung của đội ngũ lãnh đạo các tập đoàn kinh tế quốc doanh nhà nước đều là đảng viên đảng cộng sản VN, như các tập đoàn PetroVietNam (Tập đoàn Dầu khí Việt Nam); EVN (Tập đoàn Điện lực Việt Nam); Vinacomin (Tập đoàn Than và Khoáng sản Việt Nam); Vinachem (Tập đoàn Hóa chất Việt Nam); Tổng công ty Công nghiệp Tàu thủy Vinashin; Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines),… đây là những gương mặt mốc tiêu biểu cho những “quả đấm thép vina” đang chất lên núi nợ quá lớn và thua lỗ quá nặng tích lũy nhiều chục năm, dùng rằng về lý thuyết các tập đoàn kinh tế quốc doanh này được nuông chiều vốn đầu tư và tài nguyên quốc gia rất lớn là có khi lớn hơn cả vốn liếng ban đầu các “Keiretsu” của Nhật Bản đã bị khủng hoảng trước đó, các “Chaebols” Nam Hàn…

Nhưng kết cục các đại tổng công ty quốc doanh nhà nước VN đều gây ra lỗ lã khi thò đầu ra ngoài đầu tư hay liên doanh với các đối tác nước ngoài.

Đó là ban lãnh đạo các “quả đấm thép vina” rất kỳ dị theo đúng phong cách “nền kinh tế thị trường được định hướng XHCN”. Đó là tôi lấy tiêu biểu hình mẫu cái tập đoàn PetroVietNam này kinh doanh đa ngành dàn trải rất lớn từ kinh doanh dầu khí, lấn qua kinh doanh dịch vụ, thương mại, tài chính, bảo hiểm ngân hàng, đầu tư chứng khoán,…và thua lỗ tan hoang chất lên đống nợ rất cao mà nó sẽ gửi qua gánh nợ công cho toàn dân trả nợ thay dù có cả yểm trợ Viện Dầu khí Việt Nam, Trường Đại học Dầu khí Việt Nam, Trường Cao đẳng nghề Dầu khí, rồi được Bộ Công thương yểm trợ với các “cây đại thụ về kinh doanh và kinh tế giỏi nhất của đảng tung vào ban quản trị hội đồng công ty, cho đến CEO các tổng giám đốc, phó tổng giám đốc,…còn được yểm trợ chọn lọc người điều hành hay nhân sự từ viện nghiên cứu và mấy chục cái trường đại học do Bộ Công thương làm chủ quản, họ còn được yểm trợ cao hơn nữa từ những cái đầu đỉnh cao nhất lấy từ Viện Nghiên cứu Chiến Lược, Chính Sách Công nghiệp, Viện Nghiên cứu Thương mại,….nhưng kết cục đều thất bại bàng hoàng.

Làm sao mà không thất bại khi ta thấy đó. Cụ thể, lãnh đạo công ty này với chức danh khá đặc sản trong đội hình chiến đấu dưới sự chỉ huy của các tướng quân là các tổng giám đốc, phó tổng giám đốc, hay các CEO của họ như họ bố trí sơ đồ một ông bà Chủ tịch lãnh đạo như

Chủ tịch: Nguyễn Vũ Trường Sơn thì dưới nữa có 5 Ủy viên lãnh đạo

1. Ủy viên: Phạm Xuân Cảnh
2. Ủy viên: Phan Đình Đức
3. Ủy viên: Đinh Văn Sơn
4. Ủy viên: Phan Ngọc Trung
5. Ủy viên: Nguyễn Tiến Vinh

Tất cả đều là đảng viên của đảng cộng sản, học vấn rất cao như tiến sĩ khai thác dầu khí, kiêm thạc sĩ QTKD, thạc sĩ tài chính, kể cả tiến sĩ tài chính.

Rồi ban giám đốc thì có 1 Tổng giám đốc theo đuôi nữa là có đến 7 Phó Tổng Giám đốc,….mà các tổng và phó đều trùng nhau trong nghiệp vụ điều hành công ty.

Kết cục nó chuốc thất bại là điều dễ hiểu như đã thấy từ việc đầu tư trong nước đến nước ngoài đều thất bại mà còn bại hoại đáng ghê tởm.

Hãy nhớ rằng, bộ máy bố trí của các công ty đa quốc gia họ sẽ có nhân lực ban lãnh đạo như sau khi đầu tư toàn cầu hay trong nước liên quan đến dầu khí hay lĩnh vực khác nhất là dầu khí thì nó liên quan đến nghiệp vụ tài chính rất cao, bởi vì giá dầu neo vào tỷ giá đồng USD, vì giao dịch dầu lửa được định giá bằng đồng $ thì đòi hỏi phải có nhân sự lãnh đạo công ty như sau:

Chủ tịch và Giám đốc điều hành (Chairman & Chief Executive Officer)
Phó Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành (có thể là chuyên gia kế toán tài chính)

Phó chủ tịch điều hành và Giám đốc Tài chính (có thể là chiến lược gia phân tích tài chính chính)
Hoặc có thể Phó Tổng Giám đốc, Kiểm soát viên và Kế toán trưởng (Vice President, Controller and Chief Accounting Officer)

Phó chủ tịch điều hành – Vai trò Phát triển sản phẩm và kiêm vai trò Giám đốc kỹ thuật

Phó chủ tịch điều hành – Tiếp thị toàn cầu, Bán hàng và Dịch vụ, hay Quan hệ Đầu tư

Quan trọng luôn đi kèm một một nhân vật Phó chủ tịch điều hành và Giám đốc Tài chính,….như việc phải có Giám đốc trong việc giám sát các chiến lược quản lý tài chính và “rủi ro về tỷ giá hối đoái”, hay “foreign currency exchange rate risk”, kể cả phân tích “rủi ro về lãi suất” (interest rate risk),… để phân tích ngoại tệ liên quan đến việc mua, bán và tài trợ bằng đơn vị tiền tệ nước khác với các đồng tiền ban đầu mà mình bỏ tiền ra đầu tư. Bởi vì hãy nhớ rằng dầu khí thì neo vào tỷ giá đồng USD, nếu biến động tỷ giá hối đoái thì nó có thể tác động đến trong kết quả hoạt động kinh doanh, và đầu và có thể ảnh hưởng rất lớn tới công ty dù giá dầu thô có tăng giá mạnh cũng sẽ bị lỗ nặng nếu tỷ giá hối đoái biến động mà không biết phân tích để đầu tư chặt chẽ để dựng bức tường chống lại biến động tỷ giá hối đoái và lạm phát,…

Ngoài ra biến động về lãi suất còn gánh chịu rủi ro tổn thất thị trường tài chính tác động do bị ảnh hưởng bởi những thay đổi về lãi suất liên quan đến các nghiệp vụ tài chính chủ yếu là nợ (lãi suất tỷ giá hối đoái vay nơ), hay các nghĩa vụ thuê hoặc vay vốn ngoại tệ, thậm chí lãi suất đồng USD có thể tác động tích cực hoặc tiêu cực đến doanh thu về đầu tư vào dầu khí

Chủ tịch, hay Phó Chủ tịch Chuyên gia kinh tế cao cấp có khả năng phân tích dự đoán kinh tế, vì dầu khí dễ bị bay hơi bởi tổn thất kinh tế tác động lên giá dầu thô sụt giá hay tăng giá, hay tỷ giá hối đoái bứt neo như trường hợp Venezuela bị bứt neo đồng tiền Bolívar và lãnh đòn lạm phát khiến cho PetroVietNam lỗ nặng tỷ đô và bỏ của chạy lấy người còn không kịp.

Đối với tập đoàn PetroVietNam mấy năm trước họ đặt chân tới Venezuela thì tôi đã mỉa mai và dự một công ty ở Đông Nam Á này sẽ bán lại tài sản là điều dự báo trước, vì nhìn tác phong và nghiệp vụ của họ khi tôi còn đang tư vấn cho Exxon Mobil Corp (NYSE: XOM). Hiện nay Công ty đang thăm dò ở mỏ dầu “Cá voi xanh” tại VN; ConocoPhillips (NYSE: COP),….đầu tư bên xứ Venezuela. Rồi sau ấy gần đây tôi mỉa mai cái ông Đinh La Thăng từng làm Tổng quản trị CEO cái đại công ty PetroVietNam này với đầu óc bé hạt tiêu hay mơ chuyện vĩ cuồng.

Đó là tôi trích dẫn lại vài đoạn: “đó là PetroVietnam bị lãnh đòn “lạm phát và tỷ giá hối đoái” khi tưởng khôn mà đòi làm đối tác chiến lược của công ty dầu khí nhà nước Petroleos de Venezuela SA (PDVSA) của Venezuela. Các dự án đối tác vĩ cuồng này của PVN tại Venezuela khi đó còn nhân vật cao cấp Phó Giám đốc PVN – Nguyễn Xuân Sơn, và ông Nguyễn Xuân Sơn sau đấy leo lên chức CEO Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Quốc gia VN – PetroVietnam, và ông này đã bị bắt,…

Tại xứ Venezuela này trước ấy cũng có đại gia dầu khí Malaysia Petronas cũng co cẳng chạy trước khỏi dự án Petrocarabobo trong tháng 09/2013. Đấy là thời điểm giá dầu lửa tăng cao $ 90 – 100 / thùng, còn bây giờ nó chỉ còn 1/3 giá trị, thứ nữa dầu thô của Venezuela là loại chua nặng rất khó lọc và thường bán với giá thấp hơn thị trường thì PetroVietnam có gì tưởng khôn hơn người khác.

Hãy nhớ rằng trong kinh tế, phân tích rủi ro tài chính là tối quan trọng đặt lên hàng đầu, đó là các xứ sản xuất và xuất khẩu dầu lửa, họ duy trì tỷ giá hối đoái cố định để bảo hiểm rủi ro cho các nhà đầu tư, thì hiện nay chỉ duy nhất Saudi Arabia và các nước Vùng Vịnh giàu có mới đủ khả năng duy trì nó. Cụ thể Saudi Arabia giữ tỷ giá cố định 1 USD = 3.75 Saudi Riyal, trong khi Venezuela giữ tỷ giá của họ theo đồng Venezuelan Bolívar là 1 USD = 6,3 VEF, như Venezuela có gì để giữ được tỷ giá khi nợ nước ngoài toàn là vàng, USD, EUR, dự trữ ngoại tệ mỏng, tuy có dự trữ vàng lớn nhưng không đủ nội lực để giữ tỷ giá.

Thứ nữa tại Venezuela còn có các đại gia, đại công ty dầu khí khổng lồ của Mỹ là Exxon Mobil (Dow Jones, NYSE: XOM), Chevron Corp (Dow Jones, NYSE: CVX), ConocoPhillips (NYSE: COP), PetroChina, tức CNPC (NYSE: PTR), Sinopec (NYSE: SNP), CNOOC (NYSE: CEO), tức là các công ty dầu khí TQ đều đang niêm yết giá chứng khoán tịa sàn NYSE, và có dự án làm ăn mờ ảo và mờ ám, là khai thác dầu xứ Venezuela rồi bán lại cho các đại công ty Mỹ Exxon Mobil, Chevron,… có công nghệ cao để lọc dầu thành phẩm nhằm giảm chi phí, rồi bán ra thị trường kiếm lời thay vì chở về TQ tiêu thụ không có lời.

Rồi các dịch vụ tư vấn tài chính và chuyển đổi tỷ giá cho các công ty TQ thì có cả cái tổ hợp ngân hàng đầu tư Morgan Stanley (NYSE: MS) cũng mờ ảo và mờ ám tham gia gọi là “rửa tiền hợp pháp” và tư vấn rủi ro tỷ giá hối đoái.

Ngẫm lại PetroVietnam với cái đầu bé hạt tiêu mà không sạch vốn là may rồi, nếu là công ty tư nhân thì chắc chả còn cái quần mặc trên người để về nước. Nên nhớ PetroChina, CNPC, Sinopec, Exxon Mobil,… là chủ nợ hàng tỷ USD của Venezuela, ngay cả đại gia dầu khí Malaysia Petronas, Gazprom (MCX: GAZP) của Nga còn bỏ chạy thì nói gì PVN này nhỉ ?”,….

(*) Lãnh đạo các tập đoàn kinh tế nhà nước VN đọc hồ sơ rất buồn cười là đôi khi cả từ Tổng quản trị CEO cho tới hàng tá cấp phó thì trình độ nghiệp vụ đôi khi y như nhau nào là kỹ sư, tiến sĩ rồi thạc sĩ gì đó mà trùng lặp không có chuyên môn từng nghiệp vụ để phụ trách từng mảng đầu tư thì chuốc thất bại là không có gì phải khó hiểu cả.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tạm dừng thị trường phát điện cạnh tranh vì lý do khẩn cấp


Ngọc Lan

(TBKTSG Online) - Tin từ Bộ Công Thương cho biết, việc tạm dừng thị trường phát điện cạnh tranh từ ngày 1-10 vừa qua để xử lý tình huống khẩn cấp nên phải can thiệp vào thị trường.

Nguyên nhân dừng: Do cả cung và cầu ngoài dự tính

Sau văn bản ban hành cuối tháng 9 vừa qua về việc tạm dừng vận hành thị trường phát điện cạnh tranh, vốn đã vận hành gần 5 năm nay, Thứ trưởng Bộ Công Thương Hoàng Quốc Vượng đã giải thích cụ thể hơn về những vấn đề xung quanh quyết định tạm dừng này.

Theo đó, nguyên nhân dẫn đến việc tạm ngừng thị trường điện xuất phát từ cả phía cung và phía cầu.

Về phía cầu, trong 8 tháng đầu năm 2017, phụ tải điện chỉ tăng trưởng khoảng 8,5%, thấp hơn so với kế hoạch. Nguyên nhân chủ yếu là do thời tiết năm nay có nhiều diễn biến bất thường. Mùa khô phía Nam năm nay rất ngắn và không có các đợt nắng nóng dài ngày nhiều dẫn đến mức tăng trưởng điện cho sinh hoạt tăng thấp (chỉ tăng khoảng hơn 3%).

Về phía cung, các nhà máy thủy điện đều đã được huy động tối đa (do lưu lượng nước về hồ để khá cao), thậm chí nhiều hồ phải thực hiện xả nước để đảm bảo an toàn đập. Riêng trong giai đoạn từ tháng 7 đến tháng 10-2017, nhiều nhà máy thủy điện đã phải thực hiện xả nhằm đảm bảo an toàn công trình đập.

Theo số liệu thống kê, số lượng các nhà máy thủy điện phải đồng loạt xả nước là 21 nhà máy trong tháng 7, 55 nhà máy trong tháng 8, 54 nhà máy trong tháng 9 và trong đầu tháng 10 cũng đã có 54 nhà máy thủy điện phải xả nước. Do cần đảm bảo ưu tiên cho các hồ thủy điện phục vụ công tác điều tiết nước để phòng, chống lũ, nên phải can thiệp thường xuyên, liên tục vào công tác vận hành của nhà máy thủy điện để kịp thời đối phó với các diễn biến bất thường về thủy văn.

Vẫn theo Bộ Công Thương, trong khi đó, trong thị trường phát điện cạnh tranh, do hạn chế về cơ sở hạ tầng, theo qui định các nhà máy thủy điện nộp bản chào giá trước một ngày cho 24 tiếng của ngày tiếp theo nên trước các biến động thủy văn bất thường như các tháng vừa qua, các nhà máy thủy điện khó khăn trong việc cập nhật, điều chỉnh trong ngày vận hành thực tế.

Thực tế, đã xảy ra trường hợp một vài nhà máy điện đã phải xả nước không qua phát điện do chào giá cao, trong khi lưu lượng nước về trong ngày tăng đột biến.

Với những lý do như vậy, cộng với việc phải khai thác thêm các nguồn điện chạy khí nhằm khai thác hết sản lượng khí bao tiêu và hạn chế quá tải trên đường dây 500kV nên Bộ Công Thương đã tạm dừng thị trường phát điện cạnh tranh để ưu tiên mua điện từ các nhà máy điện khí. Trong các hợp đồng PPA được ký giữa EVN - bên mua điện với các nhà máy điện khí cho cả đời dự án, có cam kết bao tiêu sản lượng theo hợp đồng. Việc này được tính toán theo kế hoạch từ đầu năm 2017 theo phụ tải dự báo giữa  EVN và các đơn vị phát điện tham gia thị trường.

Chi phí mua điện khí có đắt hơn?

Việc đưa thị trường phát điện cạnh tranh chính thức đi vào hoạt động gần 5 năm nay là thực hiện theo quy định của Thủ tướng từ năm 2013, thực hiện theo lộ trình và các cấp độ phát triển của thị trường điện. Khi tạm dừng vận hành thị trường điện, theo lý giải của Bộ Công Thương là căn cứ vào Thông tư số 30/2014 của Bộ Công Thương quy định về các trường hợp được phép can thiệp, tạm dừng vận hành thị trường điện cũng như việc khôi phục vận hành thị trường trở lại sau khi đã xử lý khắc phục được các nguyên nhân. “Việc quyết định tạm dừng thị trường thực hiện theo quy định tại Điều 60 của thông tư nói trên để xử lý các tình huống khẩn cấp”, Bộ Công Thương nhấn mạnh.

Tuy nhiên, bộ cũng bổ sung, trong giai đoạn tạm ngừng thị trường điện thì việc huy động các nhà máy điện vẫn được thực hiện theo nguyên tắc ưu tiên huy động các nhà máy thủy điện đang xả nước hoặc có nguy cơ xả nước; khai thác tối đa các nguồn nhiệt điện khí, còn lại sẽ ưu tiên huy động các nhà máy nhiệt điện than theo giá hợp đồng từ thấp đến cao. Vì thực tế, các nhiệt điện khí đang có chi phí sản xuất điện thấp hơn so với các nhà máy nhiệt điện than.

Theo Cục Điều tiết điện lực, ngay cả trong thị trường phát điện cạnh tranh, theo kết quả vận hành các năm gần đây, các nhà máy nhiệt điện khí cũng được huy động ở mức khá cao, thường vượt mức sản lượng kế hoạch (nhờ có giá chào hợp lý). Theo báo cáo của EVN, kể cả trong trường hợp huy động tối đa các nhà máy điện khí trong ba tháng còn lại của năm 2017, tổng sản lượng các nhà máy điện khí cũng chỉ tăng thêm 189 triệu kWh so với mức sản lượng của các nhà máy theo kế hoạch vận hành trước đây.

Mức tăng thêm này được đánh giá là rất thấp, chỉ chiếm khoảng 0,094% so với tổng nhu cầu phụ tải trong ba tháng cuối năm 2017. Bộ Công Thương cho rằng, với có số định lượng như trên, việc khai thác thêm các nhà máy điện khí ảnh hưởng rất nhỏ đến chi phí phát điện chung của toàn bộ hệ thống điện.

Bộ Công Thương khẳng định, thị trường phát điện cạnh tranh sẽ vận hành trở lại ngay sau khi khắc phục được các nguyên nhân dẫn đến dừng thị trường. Trong thời gian đó, vẫn ưu tiên huy động các nhà máy thủy điện đang xả nước hoặc có nguy cơ xả nước.

Hiện tại Việt Nam có 6 dự án nhiệt điện khí đang vận hành của Tập đoàn Dầu khí, dự án BOT Phú Mỹ và Bà Rịa…. Năm 2016, trong tổng sản lượng của hệ thống điện lên đến 183,28 tỉ kWh, lượng điện khí chiếm 25,7%


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Từ chuyện ông Vũ Đức Dũng trả ghế giám đốc


LÊ THANH PHONG



























LĐO - Ông Vũ Đức Dũng - Giám đốc Sở KHCN tỉnh Ninh Bình - đã làm đơn xin thôi chức Bí thư chi bộ, thôi giữ chức Giám đốc sở; đồng thời, xin rút khỏi Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Ninh Bình nhiệm kỳ 2015-2020.

Theo báo cáo của Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Ninh Bình, ông Vũ Đức Dũng đã vi phạm các nội dung: Thiếu trách nhiệm trong lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức thực hiện việc bổ nhiệm và bổ nhiệm lại cán bộ lãnh đạo, quản lý; rèn luyện đạo đức, lối sống của cán bộ, đảng viên chưa tốt dẫn đến hiểu lầm trong dư luận.

Trước đó, ngày 13.7, dư luận xôn xao về chuyện ông Vũ Đức Dũng đã có hành vi mắng, tát ông Vũ Hàm Linh - lái xe cơ quan Sở KHCN, khi ông này đi nhầm đường trong chuyến công tác tại Nghệ An.

Một nội dung khác được UBKT Tỉnh ủy Ninh Bình nêu ra, đó là ông Vũ Đức Dũng đã chủ động gọi điện và nhắn tin qua lại, có lời bông đùa với một giáo viên tại một trường tiểu học trên địa bàn TP.Ninh Bình. Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh Ninh Bình đã xem xét, thảo luận, bỏ phiếu và nhất trí với hình thức kỷ luật: Cảnh cáo, cho thôi giữ các chức vụ trong Đảng nhiệm kỳ 2015-2020 đối với ông Vũ Đức Dũng - Giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ.

Ông Vũ Đức Dũng đã sai và tự làm đơn xin thôi chức trước khi bị kỷ luật. Cách duy nhất để lấy lại danh dự là từ chức.
Biết là vậy nhưng trên thực tế không mấy ai làm được. Họ đã làm sai nhưng không dám từ chức, thậm chí tìm cách bao biện cho cái sai của mình.

Cũng có những trường hợp cán bộ sai phạm rất nặng, nên tại các cuộc tiếp xúc cử tri, người dân phát biểu công khai cho rằng không xứng đáng làm đại biểu cho dân. Với những trường hợp này, người có lòng tự trọng chắc chắn sẽ lựa chọn một thái độ ứng xử phù hợp. Việc rút lui khỏi chức vụ không phải vì danh dự của cá nhân mà còn vì uy tín của cơ quan, tổ chức mà bản thân tham gia.

Gần đây có một vài người xin thôi giữ chức vụ bí thư, chủ tịch hay từ chức vì liên quan đến sai phạm, có ý kiến rằng gần hưu hay cùng đường rồi mới từ bỏ chiếc ghế. Biết là vậy, nhưng không phải ai cũng có thể từ bỏ chiếc ghế dù chỉ một ngày.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 18 tháng 10, 2017

TÔI LÀ NGƯỜI MAY MẮN!



Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh tầm phào?

Có nhẽ tôi là người may mắn
nơi đây xưa là rừng đại ngàn
có thác nước cao, 
có tràn lau trắng
suối thì rất dài và sông thì thật sâu!

Hổ báo trú nơi nào không ai nhớ
Núi vẫn như xưa
thanh thản mây vờn
những rừng nguyên sinh giờ không còn nữa
nhưng vẫn có trong tâm tư những người yêu rừng..
Có nhẽ tôi là người may mắn
dù văn nhân, kẻ sĩ vắng nơi này
Các quan bự thì rất lâu mới gặp
điều dối gian ít thấy
thực là may!
Xóm núi thường nghèo
dân lành yên phận
có cãi cọ nhau cũng là chuyện không đâu
chả ai rỗi hơi lo điều cao cả
dù nó xảy ra bên tây hay ở bên tàu..
Khi rừng hết tài nguyên
cũng là khi rừng vắng khách
chỉ còn dưới sông đôi lúc ồn ào
vàng đãi hết, cát vẫn còn "cát tặc"
còn trên bờ bao mặt người lo âu..
Nhưng tôi vẫn là người may mắn
khi khói bụi chưa phủ mờ mái nhà
Và hạnh phúc
mỗi khi nhà có bạn
Có gà đồi, rau sạch đãi người xa!
Hạnh phúc của tôi đơn giản thôi,
đơn giản!
Nhà đẹp, xe sang chưa có nhu cầu!
Tôi chỉ muốn, chỉ làm điều mình thích!
mặc ai kia họ mong muốn ra sao!
Nếu may mắn thì.. đi hoang một chuyến
Xem thế nhân yêu ghét thế nào?
Cái gì đã qua? Điều gì sẽ đến?
cả những thiêng liêng,
cả những tầm phào!
10/017

Phần nhận xét hiển thị trên trang