Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

nói với em một ngày mùa thu



ThyAn-MotMuaThu



buổi sáng mùa thu  
chén trà xanh đem về những giọt sương 
thấm vào trái tim bồng bềnh, 
cỏ non xanh mướt 
nghe đâu đó tiếng hát con chim lạ 
tháng chín chợt về trên tàng lá xanh mơ . . .  
thơ lênh đênh đậu lên giàn phong đỏ đợi chờ 
nơi ai đó đã tạc lên những tượng đền nho nhỏ          
mong manh như kỷ niệm . . . 
đời người đi qua như cơn gió  
trên những khu nhà mái đỏ xa xưa 
con lắc thời gian ròng rã nhịp đong đưa 
trôi, trôi mãi 
bước chân ta không hề theo kịp.
* * *
buổi sáng mùa thu bỗng nghe lòng hòa nhịp, 
đất trời chung quanh sao thật an lành, 
em thấy chăng, 
thành phố yên bình em đang sống, 
vẫn còn những con đường mang một nỗi buồn 
và cũng vậy, 
mỗi chúng ta đều có  một niềm riêng biệt, 
– cất yên trong lòng, không ai được biết – 
bởi thế, em đừng buồn khi  
bầy ong vàng đã bỏ khu vườn xanh biếc 
bay về thung lũng xa, 
như muốn nói cùng ta 
rằng những vương miện của danh lợi, xa hoa 
mà mọi người trân quý  
mãi mãi sẽ chẳng bao giờ trường cửu.
* * *
rồi ngày êm đềm sẽ trôi qua, sương mờ giăng phủ 
sợi tóc nào, sợi ngắn sợi dài 
như thước đo của thời gian 
đi qua những con đường đã mất tên 
gió mùa thu lênh đênh xóm nhỏ 
những cây cầu gãy đoạn 
những trang sử nhầu nát, nhạt nhòa . . . 
em thấy chăng, 
buổi chiều mùa thu bên góc phố 
tiếng cười nói lao xao, 
tàn những cuộc vui giả tạo 
bao hiền nhân cúi mặt, ngậm ngùi hóa đá! 
tìm đâu ra 
một nơi nào đó để con người còn phẩm giá 
nhỏ máu từ tim, huyết lệ trào dâng, 
can đảm viết lên bao cảnh khổ im lìm 
trên một quê hương ngàn năm gió bão?
* * *
và mặt trời sẽ tan vào hư ảo 
đêm sẽ đến với chúng ta với tất cả những âm vang 
khơi lên chút tro tàn từ quên lãng 
vụn vỡ – chập chùng . . . 
và trong yên lặng bao la 
dòng sử ca cuộn về như thác lũ 
tiếng trống trận năm xưa 
tiếng kèn thúc quân thuở nọ, 
sao bỗng nghe tan tác cõi lòng . . . 
em còn nhớ chăng những tảng đá non cao 
khắc ghi lời tổ tiên bất khuất anh hùng 
nhìn xuống: 
mùa thu, từng nhánh sông Hồng uốn khúc 
mùa hạ, đồi núi Trường Sơn nắng cháy da 
mùa đông, thác Bản Giốc xót xa buồn 
và mùa xuân khóc mãi dòng Cửu Long cạn kiệt.
* * *
có bao giờ em tự hỏi: 
quê hương mình vẫn mãi ngàn năm bất diệt 
những đêm như đêm nay 
tháng chín mùa thu? 
 
tháng 09-2017

Phần nhận xét hiển thị trên trang

KHẨU QUYẾT CHÍNH BIỆN HẠ GỤC NGỤY BIỆN TRONG CHỚP MẮT


Paul Nguyễn Hoàng Đức
(Nối tiếp bài “Bài học về ngụy biện và ngụy tín” trao đổi với linh mục Lê Ngọc Thanh)
Các bạn thân mến, chúng ta không cần lưỡng lự một giây, trong khoảnh khắc chúng ta phải hạ gục đám ngụy biện và ngụy tín. Tại sao? Vì ngụy biện giống như bọn làm hàng giả, ở đâu có nhiều hàng giả ở đó bất hạnh. Điều này các triết gia cổ đại đã chỉ ra: phải ăn đồ ăn thật thì mới mạnh khỏe, uống thuốc thật mới khỏi bệnh, sống thật mới hạnh phúc, nếu bạn lấy vợ bạn có muốn lấy phải cô cái gì cũng là đồ cao su không? Và kiến thức chỉ có nếu nó dựa trên sự thật. Một đứa trẻ không tôn trọn sự thật ngay từ bé sẽ lâm nguy tính mạng, như nó không sợ nước sôi cứ sờ vào, không tránh dao sắc cứ nghịch, và không sợ điện cứ lê la vào bị giật một phát là xong phim liền… Vì thế chúng ta chắc chắn phải tôn trọng sự thật. Cái đó cũng gọi là Chân Lý.
Đám ngụy biện rất yếu đuối, chắc chắn trên thế giới không kẻ nào nào đủ trí tuệ để được xem như là ông tổ của nhận thức. Nhiều lắm đám này chỉ là dây leo, cung quăng, ăn theo.
Chúng ta có rất nhiều vũ khí tối cao để loại khỏi vòng chiến đám ất ơ ngụy biện trong nháy mắt. Điều đó đã được các triết gia cổ đại như Socrate, Platon, Aristote xây dựng lên thành môn triết học.
Đám ngụy biện thường nói “Con người không thể đạt tới chân lý” để hòa cả làng.
Nhưng các nhà thông thái nói rằng: dù con người không đạt tới chân lý, nhưng ai Khả Lý hơn người đó ở gần Chân lý hơn. Và khi người ta bàn định với nhau nghĩa là so đọ những khả lý với nhau để tìm cái khả lý cao nhất. Phương ngôn Latin nói rằng: “Sự đồng tình của những người thông thái là bằng chứng của chân lý!”
Tất nhiên ở đây cũng minh định với đám ngụy biện hay dốt nát bày đoàn rằng: dù có rất nhiều ngụy biện hay dốt nát hợp lại cũng không bao giờ khả lý để ở kề chân lý.
Khi con người hội lý với nhau để Khả lý, cái đó được xem như là: Công Lý.
Công lý nghĩa kinh điển: là hai đầu của đĩa cân ngang bằng nhau. Còn rộng hơn: là vạn triệu đầu kim chĩa vào nhau đều ở trạng thái cân bằng. Nói theo chữ nghĩa thì: Công lý là cái lý của chung mọi người. Muốn có công lý thì người ta phải Công truyền – phổ quát chứ không thể màn the úm ba la trong xó bếp. Người phương Tây có câu “không cãi nhau về sở thích”. Anh thích thịt gà hay thịt vịt là việc của anh, nhưng ở ngoài chợ có giá của mỗi loại. Anh thấy quê anh có nhiều đá tổ ong, anh bảo, đá tổ ong đắt hơn vàng, đó là việc của anh (cái mà trong đó hàm chứa giả dối và ngụy tín), nhưng nhân loại vẫn trả giá cho vàng cao gấp triệu lần đá tổ ong.
Các triết gia đã hình thành môn luận lý cũng là triết học để trở thành vũ khí tuyệt đối cho chúng ta đánh gục bọn ngụy biện, cụ thể (cách sơ giản):
1- Socrate: Phải có tư duy thuần khiết mới bàn được về sự việc. Hoặc là Cao hoặc là Thấp. Không thể bàn cái vừa cao vừa thấp. (Cao thấp thế nào? Nguyên tắc: “Con người là thước đo vạn vật”, lấy tiêu chí và thước đo con người).
2- Platon: Hữu thể, tức chỉ bàn về cái Là, cái Có, mà không thể bàn cái áng chừng có – áng chừng không, kiểu sắc sắc – không không.
3- Aristote: Xác định luật Khử Tam (hoặc Loại Tam), nghĩa là hoặc là A, hoặc là B, không có cái thứ Ba vừa là A vừa là B. (Hoặc là cưới cô Lý, hoặc là cưới cô Xoan, không thể cưới một cô Nụ vừa là Lý và Xoan)
Tam đoạn luận: Là phép logic căn bản nhất cho đến bây giờ không có cái ưu việt hơn để thay thế. Phép này như sau:
a- Tổng đề: Loài người phải chết!
b- Trung đề: Socrate cũng là người!
c- Kết đề: Socrate cũng phải chết.
Tôi xin đưa thí dụ cho mọi người dễ hiểu: Một lần có cha giảng trên cung thánh, ngài nói “đấy, điện giật qua nước, chết người, nó có theo tam đoạn luận gì đâu?!” Khi gặp tôi bảo với cha “thưa cha, con nghiên cứu việc này rất kỹ, con thấy cha nói thế là sai. Cụ thể như sau:
a- Tổng đề: kim loại thì dẫn điện
b- Trung đề: sắt là kim loại
c- Kết đề: sắt cũng dẫn điện.
Nếu nhét “nước của cha vào đây” thì phải có trung đề “nước là kim loại”?
Những kẻ ngụy biện rất yếu ớt, họ không bao giờ thắng được mà chỉ là thứ rêu mốc ăn theo, cù nhầy bám rây vào người khác, nhiều lắm thì họ chỉ làm ra “trông có vẻ hòa”. Vậy tại sao họ lại tồn tại đông đảo như thế trong lịch sử?
Vì vụ lợi! Giống bọn bán hàng giả có lãi nhiều.
Để đo ván loại ngụy biện, tôi đã thống kê 5 khẩu quyết trong cuốn tiểu thuyết Facebook “Thầy Đivoa dạy biện chứng pháp cho xứ vịt gà”. Giờ nhắc lại với các bạn ở đây:
1- Không nói ra miệng thì không phải trí tuệ!
Cho dù anh có bẻm mép nào thuyết tương đối, toán tập mờ, hay biện chứng pháp mà anh không thể trình bày bằng ngôn ngữ được, cái đó không thể được xem là trí tuệ.
2- Không biện luận thì không được kết luận!
Đừng có tự dưng xưng xưng mọc mọc nói người khác kém lắm, dốt lắm… hãy biện luận đi rồi hãy kết luận.
3- Không có tiêu chí không tìm ra người thắng cuộc!
4- Không so sánh thì không phải khoa học!
Đừng có không so sánh để diễn trò ai cũng như ai?!
5- Không phản biện được thì phải chấp nhận!
(Chớ đừng chầy cối không chấp nhận mà còn dèm pha dè bỉu).
Ngụy biện và làm hàng giả tồn tại dai dẳng bởi những biện pháp sau:
- Cậy quyền nói lấy được! Kiểu “cha nói oan, quan nói hiếp…”
- Trì hoãn vô tận!
Chính sự trì hoãn này mà người châu Á lạc hậu mấy nghìn năm dẫm chân tại chỗ. Người châu Âu có môn triết học vì có Socrate mở màn đối thoại và có người trả lời, giả sử nếu Socrate ở châu Á thì môn triết học hay suy lý không thể hình thành, vì ở đây người ta dùng ngôn ngữ để bao biện che chắn chứ không dùng để Hỏi và Đáp đơn giản.
Người Việt có câu “ngô ra ngô, khoai ra khoai”, việc đó với người Việt đã thiên khó vạn nan nói gì đến mở mang tri thức hay đi xa.
Thánh Gandhi có câu : “Nhẫn nhục bất công không có nghĩa là chấp nhận bất công”. Ở châu Á và Việt Nam bạn thường xuyên gặp cảnh ăn nói ú ớ ngụy tín dây cà ra dây muống dai như đỉa, bạn có thể phải chịu đựng để giữ hòa khí, nhưng trong thâm tâm hãy biết khinh bỉ nó. Các vĩ nhân thường khuyên ta khiêm tốn nhưng hình như tôi chưa thấy ai ngăn cản chúng ta biết khinh bỉ. Nếu chúng ta không biết khinh cái tầm thường thì liệu chúng ta có đạt tới tầm siêu việt?!
Paul Đức 04/10/2017

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Điều kì lạ ở Việt Nam - The strange thing in Vietnam - Hiểu được chết liền!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đi ăn ở vùng cao


Trên đường ra Hà Giang, tour du lịch đưa tụi tui ăn trưa ở Tuyên Quang, chỗ này nè:


Trong 4 món kể trên tui chỉ chắc chắn mình hiểu có một món thôi, đó là cá sông Lô (tui hiểu là con cá bắt ở sông Lô, con sông đi qua Tuyên Quang). Gà cựa, chọi thì không chắc, nhưng cứ đoán mò rằng đó là gà có cựa, gà chọi, tức là loại gà dũng sĩ (mà như vậy thịt nó ăn có ngon hông ta? chắc cứng ngắc!). Còn gà xí mần, trâu giật thì chịu thua, không biết là gì!

Buổi ăn là ăn trưa theo đoàn do công ty du lịch đặt chớ không phải ăn tiệc nên không có mấy món đặc sản kể trên. Nó là vầy nè:


Tui tò mò hỏi cô phục vụ bàn: Có món trâu giật ghi ngoài bảng là gì vậy? Cô nàng trả lời: Trâu giật là trâu giật giải đấy ạ. Trâu chọi, giật giải xong người ta thịt! À, ra vậy, nghe ra thì cũng tương xứng với gà chọi kể ở trên. Đây là trâu dũng sĩ, kia là gà dũng sĩ.

Tui hí hửng đăng lên Facebook và giải thích trâu giật theo điều mình vừa nghe được. Thế nhưng một bạn comment cho một giải thích khác. Bạn ấy (Remil Nguyễn) giải thích như sau: Trâu giật là thịt trâu tươi, bắp còn giật giật khi đưa lên mâm, nhất là ăn nhúng mẻ! Nghe cũng có lý! Bởi vì giải đấu đâu có sẵn để mà trâu giật giải kia chứ?

Tóm lại: tui chưa hiểu trâu giật nghĩa đúng là sao! Tui ghi lại cả 2 cách giải thích, ai muốn hiểu sao thì hiểu.

Còn gà xí mần, tui về search Google thì thấy... không hề có gà xí mần! Chỉ có một loại gà thịt nuôi ở huyện Xín Mần, tỉnh Hà Giang thôi. Vậy xí mần hay Xín Mần? Sao tui biết được!

Vậy đó là những món không được ăn mà cũng chưa được biết

Giờ trở lại bàn ăn, có món cá lớn bằng ngón tay chiên giòn ăn rất ngon. Tui lại hỏi cô phục vụ bàn: Cá này là cá gì vậy em? Trả lời: Dạ, cá suối ạ. Không phải nói loại cá gì (cá trắm, cá trắng, cá rô...) mà chỉ nói là cá suối (loại cá sống ở suối). Mấy ngày sau, đi ăn ở Hà Giang, Cao Bằng, Bắc Kạn, hầu như nơi nào cũng có món cá chiên giòn, nhưng hình dáng con cá thì khác nhau. Hỏi chỗ nào người ta cũng nói món này là cá suối. À, vậy là ngoài này không để ý biết con cá là loại cá nào, chỉ cần biết... bắt dưới suối là gọi tên được à (cũng giống như nói cá sông Lô là nói con cá bắt được ở sông Lô, chớ đâu có nói đó là cá gì, cá chép, cá lóc...)

Vậy đó là món được ăn mà cũng chưa được biết.

Tới Hà Giang, thấy quán này:


Thấy không? Bún thịt chó các món - Đặc sản chó quay - lẩu chó.

Món này thì tui... hổng dám ăn.

Vậy đây là món thấy và biết mà không dám ăn.

Kết luận là: Ra Bắc không tìm hiểu được gì về ẩm thực hết! Tệ hông?

Phạm Hoài Nhân

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mua dự án trường đại học: 'Nói thẳng là buôn đất'?


Hoài An 


























Đất Việt - Cần nghiêm cấm hiện tượng mượn dự án phát triển giáo dục để chuyển sang dự án BĐS, xây chung cư, biệt thự

Vì sao các đại gia rất tự tin?

TS Phạm Sỹ Liêm, nguyên Thứ trưởng Bộ Xây dựng nói thẳng về hiện tượng chuyển nhượng các dự án đại học tại TP.HCM và một số tỉnh thành khác là "buôn đất".

Ông Liêm lý giải, hiện tượng hàng chục khu đất với diện tích hàng trăm hec-ta mà các trường đại học, cao đẳng đang "giữ phần" tại TPHCM hoặc tại các tỉnh thành, địa phương khác hầu hết cũng vì mục đích này.

"Ngay từ khâu xin đất của các trường đại học cũng có hiện tượng chạy quy hoạch rồi. Không phải tự nhiên các trường này được cấp những dự án đất vàng, trị giá hàng nhiều tỉ rồi bỏ không như vậy được. Tất cả đều có có thể có bôi trơn, có phong bì", ông Liêm nói thẳng.

TS Liêm cho rằng, khi các trường phải mất tiền bôi trơn để có dự án họ sẽ phải tìm cách để thu hồi lại. Tuy nhiên, các trường tự nhận thấy khả năng kiếm lợi từ mục đích phát triển giáo dục là rất khó khăn. Ngoài những yêu cầu về khả năng tự chủ nguồn tài chính thì vấn đề đảm bảo chất lượng đào tạo, chỉ tiêu tuyển sinh cũng là rào cản rất lớn. Đây là khó khăn rất lớn mà nhiều trường đại học sẽ phải đối diện, sau khi có chỉ đạo không cho phép thành lập trường đại học mới của Chính phủ và siết chặt chỉ tiêu tuyển sinh tại các trường cao đẳng, trung cấp.

Trong bối cảnh đó, giải pháp thu hồi vốn nhanh, có thể giải quyết tức thì những khó khăn hiện tại cho các trường đại học, cao đẳng chính là chuyển nhượng, bán lại các dự án đất đã được giao.

Với những dự án được giao cho các trường đại học vì để phục vụ mục đích công cộng nên thường có giá rất thấp, thậm chí có dự án còn được giao miễn phí. Nên khi chuyển nhượng chỉ cần hai bên thỏa thuận tới một mức đủ đảm bảo lợi ích cho cả hai là giao dịch đã thành công.

Vị TS không phủ nhận, trong số những dự án đó vẫn có những dự án được sử dụng đúng mục đích phát triển giáo dục, hoặc cũng có những dự án phải chuyển nhượng do bất đắc dĩ, do quá khó khăn... nhưng phần lớn các dự án được chuyển nhượng đều được sử dụng vào mục đích khác. Vì vậy mới có hiện tượng mua bán, chuyển nhượng tấp nập thời gian qua.

Tiếp tục phân tích trên góc độ của người mua lại dự án, TS Liêm khẳng định ngay: "không một đại gia, nhà đầu tư nào sẵn sàng đổ tiền mua lại một dự án mà họ thấy rõ nó hoạt động không hiệu quả hoặc có quá nhiều rủi ro.

Đối với những dự án đất trường đại học thì cần phải hiểu, đây là những dự án được nhà nước giao đất cho các trường đại học với mục đích phát triển giáo dục. Đất được giao có mục đích rất rõ ràng, các trường khi được giao đất nếu không sử dụng phải trả lại nhà nước, không được tùy tiện chuyển nhượng, hay mua bán. Điều này đã được quy định rất rõ tại Luật đất đai.

Theo quy định, những dự án này nếu được chuyển nhượng, mua bán sai mục đích chắc chắn sẽ bị thu hồi", ông Liêm nói rõ.

Mặc dù vậy, ông cũng phải thừa nhận quy định là vậy nhưng trên thực tế vẫn có một số người tự tin  khi mua lại dự án, dự án sẽ được chuyển đổi mục đích, họ sẽ mua được sổ đỏ.

"Việc này hoàn toàn có thể xảy ra và thực tế nó đã xảy ra rồi. Họ tự tin vì cho rằng "đồng bạc có thể đâm toạc tờ giấy", với sức mạnh của đồng tiền, bằng cách thông qua lợi ích nhóm, hoặc các thủ thuật bôi trơn mà nhiều đại gia "ẩn mình" bỗng nhiên ôm trọn các mảnh đất vàng, trị giá hàng nhiều tỉ đồng", ông Liêm cho biết.

Không thể mượn mục đích giáo dục để tư lợi

PGS.TS. Nguyễn Văn Hùng - Nguyên Hiệu trưởng Trường ĐH Xây dựng cho biết, giao đất là phải gắn liền với mục đích sử dụng, nhất là với những dự án phục vụ phát triển giáo dục.

Theo đó, đối với những dự án đã được bàn giao cho các trường đại học mà sử dụng sai mục đích dự án đó phải bị thu hồi hoặc phải được định giá dựa trên biểu giá chung của thị trường tại thời điểm đó, ở khu vực đó.

"Cần nghiêm cấm hiện tượng mượn dự án phát triển giáo dục để chuyển sang dự án BĐS, xây chung cư, biệt thự. Nhất là khi chủ trương cổ phần hóa các trường đại học đang được bàn tới. Nếu không quản lý chặt chẽ, rất có thể dự án đất trường đại học sẽ lặp lại câu chuyện định giá đất vàng của Hãng phim truyện Việt Nam vừa qua", ông Hùng lưu ý.

Ngoài ra, vị chuyên gia cũng lấy ví dụ về một dự án trường đại học tại Quận Thanh Xuân, Hà Nội.

Theo ông Hùng, dư luận cũng đang đặt vấn đề về dự án này với các chiêu thức tương tự nhằm biến đất công thành đất tư. Đây là báo động rất đáng lo ngại về tình trạng lãng phí đất công, thất thoát nguồn lực lớn, ông Hùng cho biết.

Trước những lo ngại trên, cả hai vị chuyên gia đều kiến nghị Chính phủ cần phải rà soát lại toàn bộ từ khâu quy hoạch dự án cho tới các thủ tục giao đất cho các trường đại học, cao đẳng. Với những dự án đất đai không được sử dụng đúng mục đích hoặc bị "ngâm" quá lâu không sử dụng, gây lãng phí nguồn lực phải thu hồi theo luật định.

Song song với đó, phải công khai những thông tin liên quan để HĐND và xã hội cùng giám sát.

"Không thể để cho cơ quan quản lý vừa cấp đất lại vừa giám sát được, việc này không khác nào vừa đá bóng, vừa thổi còi", TS Phạm Sỹ Liêm nói.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi bí mật đời tư bị mua bán, "khủng bố"



Mạnh Quân
(Dân trí) - Câu chuyện mà báo Tuổi trẻ đầu tuần này vừa nêu về dấu hiệu các thông tin của hành khách: Tên tuổi, chuyến bay, số điện thoại.. .bị mua bán, kinh doanh ở nhiều sân bay đang thực sự gióng lên hồi chuông báo động về bảo vệ quyền đảm bảo bí mật đời tư cho công dân.

Người viết bài này cũng đã nhiều lần gặp sự phiền phức khi vừa xuống sân bay, đã có một loạt cuộc gọi, tin nhắn từ các công ty kinh doanh taxi mời chào thuê xe. Không thể hiểu đơn vị nào: Hãng hàng không, đại lý vé máy bay... đã lộ các thông tin cho các công ty này để họ hành hạ khách hàng của mình?

Nhưng đó thực sự là cảm giác rất bực bội. Không chỉ bởi vì khi mới xuống máy bay, có rất nhiều việc: Liên lạc với người thân, giải quyết công việc bị đình hoãn khi bay... mà bởi cảm giác mình đã bị ai đó bán đứng thông tin.

Và liệu rằng, các thông tin đó, nhất là số điện thoại, còn có thể bán cho bao nhiêu đơn vị nữa cần khai thác để làm quảng cáo: Bất động sản, mua bán sim, card điện thoại... Với hàng triệu người đi máy bay, con số đó không phải là nhỏ.

Nhưng điều tệ hại là hóa ra không phải chỉ một mà đã có nhiều đơn vị, thậm chí họ lập ra cả công ty, doanh nghiệp để khai thác các thông tin có tính chất bí mật đời tư mà Hiến pháp, Bộ luật Dân sự đã có nhiều điều khoản rõ ràng để bảo vệ ấy.

Trong bài viết "Chợ trời mua bán thông tin khách đi máy bay" trên tờ Tuổi trẻ (ngày 2/10), bài báo nêu rất rõ ràng có những đơn vị như Công ty TNHH Kết nối Nội Bài (Nội Bài Connect), Công ty VG... khai thác được hết các số liệu, thông tin về hành khách của các hãng hàng không trong nước. Từ các doanh nghiệp này, các thông tin của khách bay được tung hết cho các tài xế thỏa sức khai thác.

Nếu ai đó coi những chuyện này là bình thường thì thật quả không còn gì để nói. Bởi đó thực sự là hành vi vi phạm nghiêm trọng quyền bảo vệ bí mật đời tư của công dân.

Điều 21 Hiến pháp năm 2013 quy định: “1. Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân và bí mật gia đình; có quyền bảo vệ danh dự, uy tín của mình.

Thông tin về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân, bí mật gia đình được pháp luật bảo đảm an toàn

2. Mọi người có quyền bí mật thư tín, điện thoại, điện tín và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư khác. Không ai được bóc mở, kiểm soát, thu giữ trái luật thư tín, điện thoại, điện tín và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư của người khác”.

Lần giở lại Bộ luật Dân sự hiện hành, cũng có quy định khá rõ: “1. Quyền bí mật đời tư của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ.

2. Việc thu thập, công bố thông tin, tư liệu về đời tư của cá nhân phải được người đó đồng ý..." (điều 38)

Như vậy, có thể nói, việc mua bán, tiết lộ thông tin cá nhân của hàng triệu hành khách mỗi năm ở các sân bay nội địa như hiện nay đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Nhưng không hiểu vì sao, trong một thời gian dài, hành vi này lại không bị phát hiện, xử lý?

Nhưng cũng từ vụ việc này, nhìn lại, ở ta, những vi phạm thông tin cá nhân trong nhiều năm nay cũng không phải hiếm. Những số điện thoại, email của hầu hết công dân đều có dấu hiệu đã từng bị vi phạm khi gần như ngày nào cũng nhận được các tin nhắn, email quảng cáo rao vặt nhà đất, mua xe, mua dịch vụ bảo hiểm...

Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn mới đây cũng phải lên tiếng về chuyện khi ông đang xuống đơn vị để kiểm tra tình trạng này thì điện thoại của ông vẫn "tít tít" các tin nhắn quảng cáo...

Vậy tình trạng xâm phạm bí mật đời tư ở ta quá tràn lan, trắng trợn có nguyên nhân vì đâu? Có người thì nói do quy định trong các văn bản luật, văn bản hướng dẫn luật chưa rõ ràng về khái niệm "bí mật đời tư"; do cơ quan quản lý chưa coi "bí mật đời tư" của công dân là việc quan trọng, ít kiểm tra xử lý...

Nhưng có điều khá rõ là mức xử phạt cho hành vi này quá nhẹ. Ví dụ như với tội: "Xâm phạm bí mật hoặc an toàn thư tín, điện thoại, điện tín của người khác", theo điều 125 của Bộ luật Hình sự qui định: Chỉ phạt hành chính từ 1-5 triệu đồng hoặc phạt cải tạo không giam giữ đến một năm; phạt cải tạo không giam giữ từ một năm đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm với các hành vi phạm tội có tổ chức, nhiều lần, gây hậu quả nghiêm trọng...

Cụ thể với hành vi tiết lộ, mua bán thông tin của hành khách như ở sân bay Nội Bài, có thể coi là vi phạm có tổ chức, mua bán nhiều lần...thì các mức xử phạt như vậy rõ ràng không đủ sức răn đe.

Nhưng đáng tiếc, ngay cả với mức độ vi phạm có thể nói là ngang nhiên, trắng trợn đang diễn ra hàng ngày đó cũng chẳng thấy cơ quan nào có động thái kiểm tra, xử lý, dù ở mức độ nhẹ nhất.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Amazon “đe dọa” Google về tìm kiếm


An Yên
(TBVTSG) - Người tiêu dùng đang chuyển sang chọn Amazon cho việc tìm kiếm hàng hóa trên mạng thay vì công cụ Google vốn quen thuộc nhiều năm qua.

Tập đoàn thương mại điện tử Amazon hiện chiếm 50% doanh thu bán lẻ trực tuyến ở Mỹ. Tại đây, họ đã thiết lập mạng lưới bán lẻ trực tuyến phủ rộng trên nhiều lĩnh vực, nhiều ngành hàng và ngành dịch vụ. Người tiêu dùng đã bắt đầu chuyển việc tìm kiếm từ Google sang Amazon như một phương thức đầu tiên cần làm khi tìm mua hàng hóa.

Paul Dalton, Giám đốc về truyền thông quốc tế của công ty DigitasLBi, cho biết nhiều khách hàng đã bắt đầu với Amazon hơn là Google. Nhiều người cũng sử dụng Amazon để mua hàng hoặc nhấp vào trang để xem các sản phẩm khác từ cùng một nhãn hàng.

Một cuộc nghiên cứu của hãng dịch vụ tài chính Raymond James cho thấy Amazon là khởi nguồn của 52% số lượt tìm kiếm về thương mại điện tử, cao hơn nhiều so với mức 26% của những công cụ tìm kiếm khác.

Sức ảnh hưởng của Amazon đến thói quen của người mua sắm đã giúp họ trở thành một mấu chốt quan trọng trong hành trình mua hàng của người tiêu dùng. Với khả năng nhận đặt hàng chỉ thông qua một cú nhấp chuột và rất nhiều lời gợi ý hấp dẫn giữ chân khách hàng, Amazon đã trở thành một hệ sinh thái thương mại điện tử có quy mô đáng kể.

Trang thương mại trực tuyến này thu thập một lượng lớn dữ liệu của khách hàng giúp các thương hiệu tập trung vào đối tượng mục tiêu. Doanh thu quảng cáo toàn cầu của Amazon đang ở mức tăng nhanh thứ ba trên thế giới. Martin Sorrell, Giám đốc điều hành công ty dịch vụ quảng cáo và tiếp thị WPP (Anh), dự đoán doanh thu quảng cáo hằng năm của Amazon sẽ ở mức 2,5 tỉ đô la, trong khi con số mà eMarketer (Mỹ) đưa ra là 1,81 tỉ đô la. Google hiện đang dẫn đầu với 72,8 tỉ đô la, tiếp theo sau là Facebook (36,3 tỉ đô la) và Alibaba (17,4 tỉ đô la).

Trong lĩnh vực bán lẻ trực tuyến ngày nay, hiếm doanh nghiệp nào trên thế giới có được thành quả đáng nể như Amazon, đó là doanh thu luôn đi lên từ ngày đầu thành lập cho đến hiện tại.

Amazon được thành lập vào tháng 7-1994, xuất phát điểm là một cửa hàng sách trực tuyến – một khái niệm được đánh giá là khá mới mẻ thời bấy giờ.

Trải qua hơn 20 năm hoạt động, chốn lui tới quen thuộc đối với các “tín đồ” sách giờ đã trở thành doanh nghiệp bán lẻ trực tuyến lớn nhất hành tinh. Thay vì đổ tiền vào chiến dịch tiếp thị sản phẩm, nhà sáng lập kiêm Giám đốc điều hành Jeff Bezos đã đi một nước cờ xuất sắc khi đầu tư vào việc làm sao để giữ cho khách hàng luôn cảm thấy hài lòng: giảm chi phí quảng cáo; áp dụng dịch vụ chuyển hàng với mức phí “0 đồng”; và cung cấp hàng hóa với giá thấp nhất có thể (so với các đối thủ khác).

Bí quyết thành công của Amazon là duy trì được mối quan hệ với khách hàng. Việc đầu tư vào các nhãn hàng riêng cũng là hướng đi được Amazon tập trung đẩy mạnh. Đây cũng là một trong những “tuyệt kỹ” mà Amazon dùng để tạo ưu thế cạnh tranh so với đối thủ.

Tạp chí L’Obs của Pháp đã gọi Amazon là “người khổng lồ đáng sợ” khi tập đoàn này đang gây sức ép cho không chỉ các tập đoàn thương mại lớn như Carrefour hay Walmart, mà cả những công ty công nghệ lớn như Microsoft, Netflix hay FedEx.

Theo Reuters, AFP



Phần nhận xét hiển thị trên trang